Chương 61: Nhớ chàng

“Hôm qua, có phải Minh Nguyệt đã bị Trẫm dọa sợ rồi không?”

Tại điện Hàm Chương, Thuần Thánh Đế bảo Đức Bảo đọc tấu chương cho mình nghe, nhưng tinh thần ông có phần không yên ổn, day day thái dương, ánh mắt rơi xuống dưới Ngự án trước mặt, thấp thoáng nhớ lại vài hình ảnh mơ hồ.

“Điều này…”

Đức Bảo gấp tấu chương lại, thoáng chốc không biết nên nói sao.

“Trẫm biết, nó vốn đã sợ Trẫm.”

Thuần Thánh Đế nhận chén trà từ tay thái giám bên cạnh, nhấp một ngụm, gắng gượng lấy tinh thần: “Từ khi Trẫm xử tử Tiết Đạm Sương trước mặt nó, nỗi sợ trong lòng nó đối với Trẫm đã càng thêm dữ dội.”

Thuần Thánh Đế nhíu mày, thở dài: “Trẫm thật lòng muốn bù đắp, biết nó yêu thích tranh sơn thủy, nhưng chưa từng thấy núi sông bên ngoài, nên Trẫm mới dẫn nó cùng đi Nam tuần, nào ngờ chuyến đi này lại khiến nó lưu lạc bên ngoài mấy tháng…”

“Bệ hạ, Công chúa phúc khí sâu dày, ở bên ngoài cũng may mắn được Mộng Thạch Điện hạ chăm sóc.”

Đức Bảo cúi đầu nói.

Thuần Thánh Đế vừa nghe hắn ta nhắc đến Mộng Thạch, bất giác nhớ đến bức tấu chương của Tri phủ Dung Châu Kỳ Ngọc Tùng gửi đến từ Dung Châu, ông lắc đầu: “Bao nhiêu năm nay, nó ở bên ngoài cũng chịu đủ khổ, không biết Tố Hiền có trách Trẫm không.”

Tuy Đức Bảo mới chỉ ở bên cạnh Thiên tử vài năm, nhưng hắn ta cũng từng nghe sư phụ đề bạt mình nói, năm xưa khi Bệ hạ chưa lên ngôi, Văn Hiếu Hoàng hậu đã không quản bản thân đang mang thai, hy sinh cứu Bệ hạ, nên mỗi khi đến ngày sinh thần hoặc ngày giỗ của Văn Hiếu Hoàng hậu, trong cung không thể thiếu những nghi lễ rình rang.

Ngược lại, Lưu Hoàng hậu qua đời mấy năm trước, Bệ hạ như thể đã hoàn toàn quên mất bà.

“Bệ hạ, nếu Văn Hiếu Hoàng hậu biết cuối cùng ngài và Mộng Thạch Điện hạ cũng được đoàn tụ, chắc chắn người sẽ rất vui mừng.” Đức Bảo cúi người nói.

Đột nhiên, một thái giám vội vã đi vào, cúi người nói: “Bệ hạ, Hạ đại nhân đã đến.”

“Cho hắn vào.”

Thuần Thánh Đế thổi bọt trà trong chén, nói.

Thái giám dạ một tiếng, lui ra, chẳng bao lâu sau Hạ Trọng Đình mặc áo bào xanh sẫm thêu hạc bạc bước vào điện, ông ta chắp tay quỳ xuống: “Thần Hạ Trọng Đình, bái kiến Bệ hạ.”

“Hạ khanh không cần đa lễ.”

Thuần Thánh Đế khoát tay.

“Tạ ơn Bệ hạ.”

Hạ Trọng Đình đứng dậy, nói ngay: “Vân Xuyên có tin tức gửi đến.”

Thuần Thánh Đế vừa nghe hai chữ “Vân Xuyên”, đôi mắt lập tức nheo lại, sau đó cho Đức Bảo và những người khác lui ra ngoài, trong điện chỉ còn lại ông và Hạ Trọng Đình.

“Thần đã tra rõ, họ Trình ở Thanh Sương Châu không nói dối, bảo vật đó thực sự đã thất lạc.” Hạ Trọng Đình cung kính dâng bức thư trong ngực lên trước Ngự tiền, lại nói: “Trình Trì cũng đang phái người đi tìm kiếm khắp nơi.”

Trình Trì, chính là người đứng đầu Vân Xuyên hiện tại.

Hơn hai mươi năm trước, người nắm quyền ở Vân Xuyên còn là Linh Diệp của họ Trình, tuy nhiên, Trình Linh Diệp bản tính nhu nhược, không có tài quản lý Vân Xuyên, chỉ vì thân phận con trai trưởng nên mới được thừa kế vị trí chủ nhân Vân Xuyên.

Lúc bấy giờ, bên trong có người nhà họ Trình tranh đấu gay gắt, bên ngoài có ba thế gia khác rình rập, tính toán muốn cướp lấy vị trí người nắm quyền Vân Xuyên từ tay họ Trình. Nhưng sau đó Trình Linh Diệp cưới con gái họ Thẩm – một trong ba thế gia kia làm thê tử, nữ tử họ Thẩm ở bên cạnh Trình Linh Diệp vài năm, sử dụng thủ đoạn cứng rắn đã giúp ông ta dẹp yên mầm mống tai vạ, sau đó lại sinh cho ông ta một người con gái, đặt tên là Trình Trì.

Theo lý mà nói, là nữ nhi, Trình Trì tuyệt đối không có khả năng kế thừa sản nghiệp họ Trình và cả quyền lực của toàn Vân Xuyên, nhưng thế gia Vân Xuyên cực kỳ coi trọng truyền thừa theo huyết thống, Trình Linh Diệp và nữ tử họ Thẩm đó lại chỉ sinh được mình nàng ta, do đó, dù Trình Trì là thân nữ nhi, dưới sự thúc đẩy của mẹ, nàng ta đã trở thành người đứng đầu cả Vân Xuyên hiện tại.

“Như vậy, Trình gia bọn họ thực sự không nói dối Trẫm.”

Thuần Thánh Đế xem bức thư ông ta đưa đến, sắc mặt càng thêm trầm trọng: “Theo tấu thư trước đây của Vân Xuyên, vật đó đã thất lạc hơn mười năm trước, Trẫm vốn tưởng họ Trình bọn họ tiếc rẻ bảo vật gia truyền đó, mới dám mạo muội khi quân.”

Cũng vì thế, những năm qua, Thuần Thánh Đế vẫn luôn bức ép Vân Xuyên mạnh tay, chính là muốn ép họ Trình buông tay, ngoan ngoãn dâng vật đó lên.

“Hạ khanh, hẳn là ngươi cũng biết, vật đó quan trọng với Trẫm đến mức nào.”

Thuần Thánh Đế nâng mắt, giọng điệu không mang một gợn sóng, nhưng ý tứ lại sâu xa.

“Thần hiểu.”

Hạ Trọng Đình cúi đầu đáp một tiếng, trong lòng càng thêm nặng nề, nhưng trên mặt không lộ ra, ngẩng đầu lên lại nói: “Khi thần vào cung, thấy Mộng Thạch Điện hạ đã đưa Đại Công chúa về, lúc này chắc đã đến đài Trích Tinh rồi.”

“Những đạo sĩ trong phủ Công chúa thế nào?”

Nghe Hạ Trọng Đình nhắc đến chuyện này, sắc mặt Thuần Thánh Đế càng thêm không vui.

“Đều đã bị Mộng Thạch Điện hạ…” Hạ Trọng Đình nói được một nửa, bỗng nghe bên ngoài điện có tiếng ồn ào, lời nói của ông ta dừng lại, quay đầu lại.

“Nhị Hoàng tử Điện hạ, Bệ hạ đang nghỉ ngơi, xin ngài không được làm ồn!”

Qua bức màn, Hạ Trọng Đình thoáng trông thấy thái giám bên ngoài điện đang ngăn một thanh niên mặc áo gấm.

“Phụ hoàng! Xin người tha cho Uẩn Nghi lần này! Muội ấy chỉ là nhất thời hồ đồ, nhi thần sẽ khuyên răn muội ấy!” Thanh niên đó quỳ gối xuống, nói vào trong điện.

Hiện giờ Mộng Thạch đã về, tất nhiên Đại Hoàng tử Tức Quỳnh do Hoàng hậu Lưu thị sinh ra sẽ trở thành Nhị Hoàng tử hiện tại.

Uẩn Nghi trong miệng y, chính là Đại Công chúa cùng mẹ với y.

Sắc mặt Thuần Thánh Đế đột nhiên trầm xuống, ông lập tức vén rèm đi ra.

Thương Tức Quỳnh chợt thấy một dải áo đỏ tía sau ngưỡng cửa, y lập tức ngẩng đầu: “Phụ hoàng…”

“Nhất thời hồ đồ?”

Thuần Thánh Đế mặc đạo bào nghiêm trang, ông cúi người xuống, trên gương mặt là vẻ uy nghiêm của Thiên tử khiến người ta sợ hãi: “Tức Quỳnh, nếu lời khuyên của con có tác dụng, sao nó lại đi đến bước này? Con tưởng, là Trẫm muốn trừng phạt nó sao? Chính nó không biết tự trọng, hiện giờ các đại thần trong triều đều đang nhìn Trẫm, nếu nó thông minh, thì đừng nên đến hỏi Trẫm.”

“Không bằng con nhân lúc này đi xem nó đi.”

Thuần Thánh Đế đứng thẳng người: “Về sau, con sẽ không thấy được người muội muội này nữa đâu.”

Giữa cha con, không có chút tình cảm ấm áp nào, Thương Tức Quỳnh gần như đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Phụ hoàng, một lúc lâu sau, y mới đứng dậy, chạy về phía đài Trích Tinh.

Mặt trời gay gắt thiêu đốt khiến ngói lưu ly xanh biếc trên mái cung gần như sắp tan chảy.

Thương Nhung vốn đã hẹn với Chiết Trúc đi chơi ở khu rừng sau tẩm điện, nhưng vừa dùng xong bữa sáng không lâu, Thánh chỉ của Thuần Thánh Đế đã truyền đến cung Thuần Linh, bảo nàng đến đài Trích Tinh dự lễ.

“Ta muốn gặp Phụ hoàng! Các ngươi, lũ đạo sĩ hôi hám này, tránh ra! Mau cho ta gặp Phụ hoàng!”

Nữ tử trong điện như phát điên, búi tóc chồng chất như mây rối bời, hoa lụa nghiêng lệch, bị mấy nữ đạo sĩ giữ trên đệm hương bồ.

“Các ngươi làm gì vậy hả?”

Thương Nhung bước vào điện, nhận ra mặt nữ tử kia.

“Minh Nguyệt Công chúa.”

Các đạo sĩ và cung nữ vừa thấy Thương Nhung, lập tức cúi đầu hành lễ.

“Uẩn Nghi Công chúa tự nguyện vào Chính Dương giáo tu hành, ở lâu dài tại đài Trích Tinh.” Lăng Sương đại chân nhân bước vào điện, thi lễ với Thương Nhung, rồi lại nói: “Hôm nay, chính là ngày người quan cân thụ giới.”

“Lăng Sương! Những đạo sĩ đó rõ ràng là từ Tinh La quán của ông gửi cho ta! Ông gửi họ đến có ý gì làm sao ông không biết được? Ông đến trước mặt Phụ hoàng đối chất cùng ta!” Uẩn Nghi Công chúa quay đầu lại, khuôn mặt không trang điểm có vẻ tiều tụy, chỉ còn lại một chút hoa điền trên trán để lại vết đỏ: “Ai muốn vào đạo của các ông! Bổn Công chúa không bao giờ!”

“Uẩn Nghi Công chúa nói chuyện cẩn thận, chính là Công chúa có lòng tin đạo, từng mượn vài đệ tử từ Tinh La quán đến giảng kinh truyền đạo cho người.” Lăng Sương cúi đầu: “Hiện giờ vừa lúc, thời cơ nhập đạo của người đã đến.”

Trong điện đã chuẩn bị nghi thức quan cân thụ giới, Uẩn Nghi gào thét giận dữ nhưng vẫn bị các nữ đạo sĩ giữ chặt trên đệm hương bồ. Thương Nhung nhìn về phía Lăng Sương: “Đại chân nhân, tỷ ấy không phải tự nguyện.”

“Minh Nguyệt.”

Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Thương Nhung quay đầu lại, thấy Mộng Thạch mặc cẩm bào màu chàm đi vào từ cửa điện, chòm râu vốn cạo đi giờ đã mọc lại vài sợi màu đen trên cằm, đôi mắt y thấm đẫm ánh nắng mặt trời, lại có chút vẻ nghiêm túc.

“Chuyện này là ý chỉ của Phụ hoàng, cháu không cần hỏi.” Mộng Thạch đến gần nàng, khẽ nhắc nhở.

Cũng vào lúc này, ngoại trừ Hồ Quý phi và Tam Hoàng tử đang bị cấm túc, hai vị phi tần khác đã dẫn hai vị Công chúa, cùng Ngũ Hoàng tử con của Hồ Quý phi, cùng bước vào điện.

Trong điện là khoảng ba trăm đạo sĩ nam nữ, có thêm vài ngọn đèn dầu, ánh sáng cực kỳ chói mắt khiến Uẩn Nghi Công chúa có chút hoảng hốt. Dù nàng ta không muốn đến đâu, nghi thức cũng đã bắt đầu, và cuối cùng nàng ta cũng không đợi được Phụ hoàng bước qua cánh cửa kia.

Nàng ta không còn nhiều sức lực để phản kháng, hoa lụa trên đầu rơi xuống, lăn ra vài vòng, nàng ta ngẩng đầu lên theo hướng bông hoa, rồi đôi mắt chợt nhìn chằm chằm vào Thương Nhung.

Ánh nhìn ấy như muốn nuốt chửng người ta.

Mộng Thạch mặt không đổi sắc, tiến lên che chắn trước mặt Thương Nhung.

“Uẩn Nghi tỷ tỷ, đây cũng không phải là bắt tỷ đi chết.” Ngũ Hoàng tử không chịu nổi vẻ điên cuồng gào thét của nàng ta nữa, không khỏi móc móc tai.

“Thương Tức Chiếu! Chắc người rất đắc ý phải không! Không có ta, các người có thể tùy ý bắt nạt ca ca ta!” Uẩn Nghi Công chúa trừng mắt nhìn hắn ta đầy căm hận.

“Bắt ta sống ở đây hết nửa đời sau, có khác gì chết đi!” Hốc mắt Uẩn Nghi Công chúa đỏ au, nàng ta lại nhìn về phía Thương Nhung: “Minh Nguyệt, cô nói có phải không?”

Nàng ta bỗng lại cười rộ lên: “Minh Nguyệt, cô biết rõ nhất cảm giác ở nơi này phải không? Cô đã ở đây bốn năm, trong bốn năm đó, cô có bao giờ cảm thấy mình là một người đang sống không?”

Lời nàng ta nói khiến tất cả ánh mắt trong điện đồng loạt dồn vào Thương Nhung, Thương Nhung không khỏi lùi lại mấy bước, các ngón tay co lại.

Uẩn Nghi Công chúa cười đến mức nước mắt giàn giụa, nàng ta giơ tay chỉ về phía hai vị Công chúa kia, nhìn Thương Nhung: “Giống như chúng, ta cũng từng ghen tị với cô, hận cô.”

Nàng ta thấy hai vị Công chúa rúm ró núp sau lưng mẫu thân, càng cười nhạo to hơn: “Ban đầu những con chuột, côn trùng cô gặp trên lầu các đài Trích Tinh, đều là do chúng thả, lần cô ăn cháo chay mà nổi mẩn phát sốt cao, cũng đều là do chúng làm.”

Những giọt lệ trong hốc mắt Uẩn Nghi Công chúa rưng rưng sắp rơi: “Ta biết hết, nhưng ta vẫn luôn giả vờ không biết.”

“Uẩn Nghi tỷ tỷ, tỷ đừng vu khống chúng ta!”

Hai vị Công chúa hốt hoảng, gần như đồng thanh phản bác.

“Có phải vu khống hay không, trong lòng các người biết rõ.”

Uẩn Nghi Công chúa cười lạnh: “Đợi đến một ngày, các người rơi vào cảnh như ta, sẽ biết ai là người thật sự đáng thương, ai lại là người thật sự ngu ngốc.”

“Minh Nguyệt.”

Nàng ta lại nghiêng mặt, nhìn Thương Nhung đang được Mộng Thạch bảo vệ phía sau: “Từ khi ta phát hiện bí mật của cô ở đây, ta không còn ghen tị hận thù nữa, chỉ thấy bản thân thật nực cười, nhưng giờ đây, ta lại phải ở lại nơi này.”

Hai chữ bí mật, kích thích bao nhiêu tò mò.

Ngoại trừ Lăng Sương đại chân nhân ngồi trên đệm hương bồ không hề mở mắt, tất cả những ánh mắt còn lại đều bám chặt vào người Thương Nhung, toàn thân nàng lạnh toát, khi thấy Mộng Thạch đứng trước mặt nàng cũng quay đầu lại, nàng bèn nắm chặt tay Hạc Tử, khẽ run rẩy.

“Nhưng ta không muốn! Ta không muốn!”

Trong khoảnh khắc đó, Uẩn Nghi Công chúa nhân lúc các nữ đạo sĩ đang giữ mình phân tâm, lập tức vùng thoát khỏi họ, đứng dậy đâm vào cây cột màu son đỏ.

Máu tươi đỏ thẫm chảy ra, cả điện ồn ào.

Lông mi Thương Nhung run lên, nhìn Uẩn Nghi với vầng trán đẫm máu, ngã xuống đất, máu uốn lượn chảy đến, thấm ướt viền giày thêu của nàng.

“Uẩn Nghi!”

Thương Tức Quỳnh vừa đến ngoài điện, đúng lúc thấy cảnh này, y kêu lớn một tiếng, lảo đảo chạy đến, cúi người ôm lấy muội muội đang nằm dưới đất: “Uẩn Nghi! Muội tỉnh lại đi…”

Đến giữa trưa, ánh mặt trời chói chang.

Cả người Thương Nhung lạnh cóng, được Hạc Tử dìu đi, váy trắng dính vài giọt máu khẽ phất qua bậc thang đá, nàng từng bước đi xuống bậc thang.

Thấy Mộng Thạch ở dưới, nàng bèn bảo Hạc Tử đứng sang một bên chờ.

“Tốc Tốc…”

Ở nơi không một bóng người, Mộng Thạch khẽ gọi nàng, lại cẩn thận quan sát vẻ mặt của nàng.

“Thúc đừng hỏi.”

Thương Nhung ngước mắt nhìn y, giọng rất nhẹ: “Cũng đừng nói với Chiết Trúc, được không?”

Mộng Thạch không hiểu sao lại thấy cổ họng hơi khô: “Được.”

Thương Nhung trở về cung Thuần Linh như một du hồn, nàng không cho Hạc Tử vào điện, cũng không muốn hộp cơm của Mộng Thạch, nàng vén rèm nội điện, vừa lúc trông thấy cánh cửa sổ được mở ra từ bên ngoài.

Ánh nắng rực rỡ tràn vào, chói đến mức làm cay mắt người.

Thiếu niên áo đen đang đứng ngoài cửa sổ, không biết hắn đã đánh một giấc ở đâu, trong ánh sáng vô cùng chói chang đó, lười biếng ngáp một cái, nhưng đôi mắt vẫn sáng long lanh: “Ta nghe thấy tiếng nàng trở về.”

Trong khoảnh khắc đó, hốc mắt Thương Nhung lập tức đỏ ửng lên.

Nàng chạy đến bên cửa sổ, cách một khung cửa, nàng ôm chặt lấy hắn.

“Sao vậy?”

Thiếu niên trước tiên giật mình, sau đó chớp mi, đưa tay xoa xoa đầu nàng.

Thương Nhung vùi mình trong lòng hắn, nước mắt thấm ướt vạt áo hắn, giọng nàng lùng bùng trong đó:

“Nhớ chàng.”


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 61: Nhớ chàng”

  1. Ảnh đại diện A child 🌱
    A child 🌱

    😭

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này