Chương 62: Quên nó đi

“Nàng quấn người như vậy sao?”

Chiết Trúc dùng ngón tay mân mê bộ trâm cài trong búi tóc của nàng, rồi tì cằm lên vai nàng.

”Ừm.”

Thương Nhung không ngẩng đầu lên trong vòng tay hắn.

Chiết Trúc sững người, không ngờ nàng sẽ đáp lại một cách ngoan ngoãn như vậy, ánh sáng rực rỡ trong đáy mắt hắn bị chia cắt thành những cái bóng loang lổ gợn sóng: “Nàng rất kỳ lạ.”

Dấu nước mắt trên má Thương Nhung đã khô, nàng nghe vậy thì ngẩng đầu lên.

Ánh mắt Chiết Trúc lặng lẽ lưu luyến trên khuôn mặt nàng, nàng không biết lúc này đôi mắt mình vẫn còn đỏ, dù thế, khi đối diện với ánh mắt ấy của nàng, hắn vẫn cong môi: “Nhưng ta rất thích nghe nàng nói những lời này.”

Có lẽ vì vết thương trên người vẫn chưa lành, môi hắn hơi nhợt nhạt, càng làm nổi bật một chút màu đỏ thẫm ở giữa đôi môi hắn.

“Chiết Trúc, ta buồn ngủ rồi.”

Rõ ràng nàng có rất nhiều điều muốn nói với hắn, nhưng cổ họng nghẹn lại một lúc lâu, cuối cùng chỉ còn lại một câu như vậy.

“Đi lấy hộp đồ ăn của Mộng Thạch vào đây.”

Trâm bạc trên búi tóc Chiết Trúc phản chiếu ánh sáng trong suốt lạnh lẽo, lòng bàn tay hắn khẽ chạm vào mí mắt mỏng manh của nàng: “Dù có buồn ngủ đến đâu, cũng đừng phụ lòng con cá của ta.”

Thương Nhung nhớ lại việc hắn mạo hiểm đến hồ Vãng Sinh ở đài Trích Tinh để câu cá từ lúc trời còn chưa sáng, dù lúc này nàng thật sự không có chút thèm ăn nào, song nhìn vào mắt hắn, nàng vẫn không thể nói ra lời từ chối.

Thương Nhung quay người đi được vài bước, lại không nghe thấy tiếng hắn trèo qua cửa sổ vào, nàng quay đầu lại, thiếu niên vẫn đang đứng trong ánh sáng rực rỡ đó, hắn cười với nàng: “Ta có chút việc phải làm, nên không thể ăn cùng nàng được.”

“Chàng đã tìm thấy bạn cũ của sư phụ chàng rồi sao?”

Thương Nhung nhớ lại lời hắn từng nói với mình.

“Coi như là vậy.”

Hắn gật đầu.

Cách một cửa sổ son đỏ, ánh mặt trời rực rỡ nhất của buổi trưa thấm đẫm trên vai hắn, lại chiếu xiên một đường vào mặt sàn nhẵn bóng phẳng phiu bên trong điện, cái bóng đổ xuống hơi lắc lư, khẽ quấn lấy vạt áo của nàng.

Thương Nhung biết, hắn cãi mệnh lệnh của sư phụ đến Ngọc Kinh, là để tìm ra sự thật về cái chết của sư phụ hắn.

“Có lẽ ông ấy biết nguyên nhân cái chết của sư phụ chàng.”

“Ông ta chắc chắn biết.”

Giọng nói trong trẻo của thiếu niên mang theo một phần quả quyết.

Thương Nhung nhìn hắn chăm chú.

Máu của Uẩn Nghi vẫn dính trên giày của Thương Nhung, dù lúc này đã bị váy che lấp, nhưng trong đầu nàng vẫn tràn ngập những hình ảnh trong đại điện đài Trích Tinh.

“Minh Nguyệt, cô biết rõ nhất cảm giác ở nơi này phải không? Cô đã ở đây bốn năm, trong bốn năm đó, cô có bao giờ cảm thấy mình là một người đang sống không?”

Tiếng Uẩn Nghi vừa khóc vừa cười vẫn luôn quấn lấy nàng.

Bốn năm.

Nàng suýt quên mất bốn năm đó, quên rằng từ khi còn rất nhỏ, sự cứng đầu của nàng đã bị bẻ gãy hoàn toàn.

Thương Nhung rất muốn nói với hắn, nếu đã gỡ được nút thắt mà sư phụ để lại trong lòng hắn, thì hãy rời khỏi nơi này đi nhé? Nhưng nhìn nụ cười của hắn, nàng lại không thể mở miệng.

Dẫu vậy, cuối cùng, nơi này vẫn không phù hợp với hắn.

Chỉ ngày hôm nay thôi, nàng thầm nhủ với mình, chỉ để hắn ở bên mình một ngày hôm nay thôi.

Những ngón tay Thương Nhung giấu dưới tay áo rộng đã lạnh cóng, các ngón tay nàng siết chặt, miễn cưỡng nhếch khóe môi lên, nhưng cũng không biết như vậy có tính là cười hay không:

“Đi đi, Chiết Trúc.”

Trong điện cửa đóng then cài, im lặng không một tiếng động, Thương Nhung ngồi một mình trước bàn, ăn từng miếng cá chua ngọt đã hơi nguội.

Trên chiếc ghế mềm bên cạnh đặt hai con búp bê rối, đó là do Chiết Trúc để ở đó trước khi rời đi.

Thương Nhung lấy ra một túi vải nhỏ từ cổ con búp bê rối mặc quần áo nam tử, bên trong đựng một hộp phấn hồng nhỏ.

Nàng nắm chặt nó trong lòng bàn tay, ngắm nhìn một hồi lâu.

Ánh mặt trời hun nóng bức tường cung màu đỏ son, trong con ngõ dài trong cung, bóng cây nhẹ nhàng đung đưa trên mặt đất, khi thiếu niên bước đi, đôi chân rắn chắc thon dài bọc trong đôi ủng đen dưới vạt áo, trên khuôn mặt bên dưới tấm mặt nạ che khuất màu da đã không còn thấy nụ cười lúc nãy, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.

Hắn im lặng theo sau đám thị vệ của Mộng Thạch, bước vào cung Trường Định, Mộng Thạch đuổi hết mọi người đi, muốn hắn cùng đến thư phòng.

“Đại Công chúa Uẩn Nghi đã đâm vào cột ở đài Trích Tinh, chắc là Tốc Tốc rất hoảng sợ.”

Mộng Thạch đích thân rót cho hắn một chén trà.

“Vậy sao?”

Thiếu niên liếc nhìn chén trà y đưa tới, nhưng không nhận.

Mộng Thạch đặt chén trà xuống góc bàn trước mặt hắn, làm sao y không biết thiếu niên này nhạy bén sắc sảo, chỉ đành thở dài: “Cô bé không muốn cậu biết những chuyện này.”

“Ta biết.”

Thiếu niên khẽ nhướn mày: “Nên ta không hỏi nàng ấy, mà đến hỏi ngài.”

“Nhưng ta cũng không biết sự tình đằng sau.”

Mộng Thạch nhớ lại vẻ mặt của Thương Nhung ở đài Trích Tinh hôm nay, trong lòng cũng thấy nghẹn ứ: “Uẩn Nghi chỉ nói, Tốc Tốc đã ở trên lầu các đài Trích Tinh bốn năm, ta nghe ý trong lời nói của nàng ta, có vẻ Tốc Tốc sống ở đó không tốt.”

Mộng Thạch kể lại mọi chuyện xảy ra ở đài Trích Tinh hôm nay cho Chiết Trúc nghe một cách tường tận.

Y không có tình cảm gì với Uẩn Nghi, nhưng hôm nay thấy nàng ta phản kháng một cách quyết liệt như vậy, trong lòng cũng không khỏi bâng khuâng: “Cũng không biết rốt cuộc trên lầu các đài Trích Tinh có huyền cơ gì, lại khiến Uẩn Nghi không tiếc dùng cái chết để phản kháng…”

“Lên xem thử, chẳng phải sẽ biết sao?”

Chiết Trúc im lặng nghe y nói xong, mới bình thản đáp.

“Chiết Trúc công tử, đây là cung cấm.”

Mộng Thạch nghe vậy lập tức ngẩng đầu lên, nhắc nhở hắn: “Nếu không có ý chỉ của Phụ hoàng, thì không thể đến lầu các đài Trích Tinh được.”

Thấy thiếu niên mặt không đổi sắc, Mộng Thạch mím chặt môi, ngồi xuống chiếc ghế bên kia, khói nóng trong chén trà bay lơ lửng hồi lâu, y lại chợt nói: “Để đến đêm hãy đi, đài Trích Tinh vốn chỉ có đạo sĩ Tinh La quán canh giữ, ta sẽ làm rõ đường tuần tra ban đêm và thời gian đổi ca của cấm quân xung quanh rồi đưa cho cậu.”

“Đa tạ.”

Cuối cùng Chiết Trúc cũng cầm chén trà lên nhấp một ngụm, lại hỏi: “Nếu ngài sớm biết vị Đại Công chúa kia muốn đâm vào cột mà chết, ngài có hối hận vì đã giúp Lăng Sương che giấu không?”

Mộng Thạch không ngờ bỗng dưng hắn lại nói một câu như vậy.

Bàn tay vừa sờ lên thành chén của y khựng lại, ngẩng đầu nhìn thiếu niên, một lúc sau, y mở miệng: “Ta không thể hối hận.”

Từ khi y trở về Ngọc Kinh, bước vào cung cấm.

Y đã bước lên một con đường không thể quay đầu.

Màn đêm lặng lẽ bao trùm bốn phía tường cung, đèn đuốc thắp sáng lấp lánh như những vì sao, ve sầu và châu chấu ẩn dưới bóng cây ồn ào kêu vang, cấm quân tuần tra ban đêm bước đi đều đặn, thay quân đúng giờ.

Khi không có Đế vương hay thân tộc Hoàng gia đến thăm, đạo sĩ đài Trích Tinh thường rất lười biếng, lúc này đã đến nửa đêm, đạo sĩ canh đêm ngáp dài, buồn ngủ đứng dưới lan can.

Mấy đạo sĩ cầm đèn lồng tuần tra chỉ đi qua đại điện dưới lầu các vài lần, rồi lại làm biếng trốn việc như thường lệ.

Thiếu niên ẩn mình trong bóng tối đen kịt không thấy ánh đèn, cành lá khẽ rung động, hắn lặng lẽ phi thân lên đỉnh mái ngói của đại điện, hòn đá trong tay bay ra, đập vào gáy mấy đạo sĩ đang dựa vào lan can đá của lầu các, quay lưng về phía hắn, họ lập tức rơi vào mê man.

Vì hôm nay vốn định mời Đại Công chúa Uẩn Nghi vào lầu tu hành, nên bên trong lầu các đã được quét dọn một lượt, vì vậy dù cửa có khóa, nhưng để phơi khô mùi đóng kín đã lâu bên trong nên tất cả cửa sổ đều mở rộng.

Đài Trích Tinh là nơi cao nhất trong cung cấm, lầu các trên điện này có thể nhìn xuống tất cả những cảnh tượng trong cung. Thiếu niên đứng trước cửa sổ, ánh mắt di chuyển từ những ánh đèn san sát vào trong lầu, trên xà ngang có một tấm biển đề “Chứng Tâm”.

Vô số sách vở được chất đầy trên kệ gỗ, bày đầy trên chiếc án thư đơn độc.

Đối diện án là một bể nước được làm từ tảng đá lớn khoét rỗng, gắn vào giữa sàn nhà, nước hồ được dẫn vào ống trúc, rồi nhỏ xuống từng giọt theo những lỗ nhỏ.

Âm thanh đó rất nhẹ, tí tách, tí tách.

Ngoài ra, lầu các này trống trải đến kinh ngạc.

Thiếu niên lật qua lật lại vài trang sách trên án, rồi từ từ quan sát xung quanh, nơi này dường như chỉ là một thư các, nhưng lại có những chiếc khóa móc rất không hợp với nó.

Và hắn không lạ gì với loại khóa móc đó.

Đó là thứ dùng để cài xiềng xích, trong Trất Phong Lâu, những thứ như vậy không hiếm.

Dưới ánh đèn lồng ngoài mái hiên, Chiết Trúc cúi người, phát hiện trên tường có một mảng màu sắc uốn lượn, đó là nét vẽ còn non nớt của một đứa trẻ, cũng không biết đang vẽ nguệch ngoạc gì, có lẽ ngay cả người vẽ cũng không biết rõ.

Ánh mắt Chiết Trúc đột nhiên dừng lại ở một nơi.

Đó là nơi gần nhất với án thư, trên vách tường, một vệt màu thoáng gợi lên đường nét của một con bướm, hắn khựng lại, rồi tiến lên phía trước, ngồi xuống.

Ngón tay chạm lên, rồi từ từ di chuyển xuống dưới.

Ánh mắt hắn theo đó rơi xuống mặt sàn sát tường, dùng khớp ngón tay gõ nhẹ, tấm ván gỗ đó hơi lỏng lẻo, ngón tay hắn dùng chút lực, cạy lên một góc, thò tay vào, chạm phải một vật.

Hắn kéo nó ra từ khe hẹp, đó là một con bướm giấy gấp.

Là được gấp từ giấy Xuân Cao mỏng và dẻo.

Hắn mở nó ra, trên tờ giấy ngả vàng, nếp gấp rất sâu, một dòng mực đen ẩn trong đó vẫn không thay đổi qua năm tháng:

“Sắp vào đông, không biết con của ta có khỏe không? Sinh con mà không thể nuôi con, lòng ta vô cùng hổ thẹn. Đêm qua nghe con hỏi về mẹ con, hỏi vì sao con không có tên, ta trằn trọc suốt đêm, cuối cùng không thể ngủ, nên viết thư này báo với con, trước khi con chào đời, ta đã đặt tên con là ‘Nhung’, con không phải là đứa trẻ không có nguồn gốc, mong con đừng vì thế mà tự làm tổn thương mình. Cha mong con vui vẻ không lo âu, năm tháng bình an, sau này nếu có cơ hội, cha nhất định sẽ gửi thư cho con.”

Cuối thư không có chữ ký, nhưng chỉ dựa vào những lời này, Chiết Trúc đã biết bức thư này đến từ đâu.

Trong ánh sáng mờ tối, Chiết Trúc cầm lá thư đứng dậy, hắn nghiêng mặt, như thể nhìn thấy bóng lưng cô độc của một tiểu cô nương trước án thư.

Đạo sĩ đang ngủ gà ngủ gật bên lan can lầu các lại bị viên đá đập trúng huyệt đạo, một người mơ màng day thái dương tỉnh dậy, ngáp một cái, lại thấy trên rèm cửa sổ phản chiếu những đốm sáng vàng xanh, hắn ta giật mình, lập tức đánh thức mấy người bên cạnh: “Các ngươi mau nhìn xem!”

Mấy người chăm chú ngó sang, rồi nhìn nhau kinh ngạc, cầm đèn lồng lên, mở khóa cửa, một đạo sĩ mạnh dạn đi vào tuần tra.

“Là đom đóm à?”

Đạo sĩ lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn thấy những đốm đom đóm bay lượn, thở phào nhẹ nhõm.

Mùa hè có đom đóm cũng chẳng có gì lạ.

Hắn ta vừa quay người, lại cảm thấy như có thứ gì đó đang đậu sau lưng mình, hắn ta giật mình, đèn lồng trong tay rơi xuống, lập tức chạy ra ngoài.

“Sao vậy?”

Mấy đạo sĩ bên ngoài thấy hắn ta như vậy, cũng trở nên căng thẳng.

Đạo sĩ trẻ sờ sau lưng mình, lại chỉ lấy ra được vài con ve và châu chấu.

“Mấy thứ này cũng làm ngươi sợ sao?”

“Ngươi nhát gan quá, chỉ là vài con côn trùng mùa hè thôi mà.”

Các đạo sĩ khác nhìn hắn ta như đang chế giễu, thi nhau nói.

Đạo sĩ trẻ cũng hơi ngượng, tức giận bóp chết mấy con côn trùng đó: “Không phải hôm nay Đại Công chúa vừa đập đầu tự tử trong điện bên dưới sao? Vừa rồi lại thấy bên trong có ánh sáng, đương nhiên trong lòng sẽ có chút căng thẳng rồi.”

Hắn ta vừa nói vừa ném những con côn trùng xuống lan can đá.

“Đại Công chúa này cũng thật là, vì nàng ta, chúng ta lại phải làm lễ cúng bái mấy lần, thậm chí chẳng có chút thời gian rảnh để bài bạc uống rượu.”

Một đạo sĩ trung niên vuốt râu, thở dài.

“Bây giờ canh gác cũng chỉ ngồi ngủ gật, hay là bây giờ chúng ta…” Người kia nói được nửa câu, quay đầu nhìn thấy ánh lửa bùng lên trong căn phòng tối đen, sắc mặt biến đổi dữ dội.

Đạo sĩ trẻ cũng quay đầu lại theo ánh mắt ông ta, mới giật mình nhận ra mình vừa chạy quá vội, không biết đã vứt đèn lồng ở đâu, lúc này đã bốc cháy.

Đêm hè hanh khô, lửa nhanh chóng lan rộng, mấy người trên lầu hoảng hốt hô “Cháy rồi”, sau đó mới có người nhớ ra bên trong có một hồ nước, bọn họ bèn vào lấy nước dập lửa, nhưng nước hồ ít, không thể giải quyết ngọn lửa trước mắt, mà những cuốn sách cùng với giá sách đều đã bắt lửa, ngọn lửa liếm lên xà ngang, trong lòng bọn họ bắt đầu sợ hãi, lũ lượt chạy ra ngoài.

Thiếu niên mặc trên người y phục thị vệ, đi qua con hẻm dài trong cung, nhờ có thị vệ Mộng Thạch tiếp ứng, hắn rất thuận lợi vào được cung Trường Định.

“Chiết Trúc công tử, thế nào rồi?”

Mộng Thạch lo lắng cho hắn, từ khi hắn đi vẫn luôn chờ đợi trong thư phòng.

“Ngoại trừ khóa móc trên tường dùng để buộc xích sắt, những thứ khác không thấy được gì.”

Chiết Trúc khẽ cụp mi mắt.

“Khóa móc? Chẳng lẽ họ từng dùng xích sắt giam cô bé? Họ dám ư?” Mộng Thạch chỉ nghe được thế, y đi tới đi lui một lúc, cau mày thật chặt: “Nhưng ta thấy hiện tại sự quan tâm Phụ hoàng dành cho cô bé không phải giả dối, Lăng Sương cũng hoàn toàn không dám làm hại cô bé chút nào, vậy thì rốt cuộc cô bé đã xảy ra chuyện gì ở trong lầu các đó?”

Mộng Thạch không thể nghĩ ra được.

“Không ai sinh ra đã ngoan ngoãn.”

Chiết Trúc nhớ đến con bướm giấy hắn rút ra từ khe đất: “Có lẽ lúc đó, nàng ấy chưa phải là cô nương ngoan ngoãn, vẫn còn vài phần cứng đầu.”

“Và tổn thương, không nhất thiết chỉ là đau khổ thể xác.”

Kinh sách đầy trên án, một bức tường ngập những màu sắc hỗn loạn, cùng với tiếng nước nhỏ giọt từ êm tai dần trở nên chói tai, mơ hồ phác họa ra bốn năm tiểu cô nương ấy bị giam cầm trên lầu cao.

Con bướm chưa mọc cánh, không biết đã tự hành hạ mình như thế nào, cuối cùng hoàn toàn bị giam cầm trong cái kén tàn.

“Cô bé không chịu nói, cậu và ta cũng đừng hỏi cô bé.”

Trong lòng Mộng Thạch thấy hơi khó chịu: “Chuyện này để ta đi tìm câu trả lời từ Lăng Sương, Uẩn Nghi chết ở đài Trích Tinh, ta cũng đang có công vụ, nhân lúc này hỏi lão ta.”

“Điện hạ!”

Bên ngoài thư phòng, truyền đến giọng nói của một thái giám: “Đài Trích Tinh bị cháy rồi!”

Cái gì?

Mộng Thạch gần như vô thức quay mặt lại, y đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của thiếu niên trong ánh sáng nửa sáng nửa tối.

Khi thiếu niên định ra cửa, Mộng Thạch chợt gọi hắn lại: “Chiết Trúc công tử.”

“Hiện nay căn cơ của ta chưa vững, cậu tạm thời chưa nên động tay với Lăng Sương, hiện tại lão ta vẫn là đại chân nhân được Phụ hoàng coi trọng, có lẽ Phụ hoàng sẽ không quan tâm cái chết của Uẩn Nghi, nhưng nếu đại chân nhân chết, người chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua, một khi cậu đi sai một bước, sẽ gây họa cho bản thân.”

“Còn chưa kể bên cạnh Lăng Sương thường có đạo sĩ võ công cao cường bảo vệ, hiện tại chưa phải lúc giết lão ta, quan trọng nhất là cậu đưa Tốc Tốc rời khỏi nơi này, chuyện này chúng ta hãy lên kế hoạch cẩn thận.”

Mộng Thạch nhìn chằm chằm bóng lưng hắn: “Cậu yên tâm, khi ta mất đi Diểu Diểu, vào lúc khổ sở nhất, Tốc Tốc đã cho ta rất nhiều an ủi, cô bé hiểu ta nhất, ta đã nói sẽ để cô bé tự do tự tại ở đây, nhưng như hiện giờ, đối với cô bé, dù thế nào thì nơi này cũng là lồng giam, ta muốn cậu đưa cô bé đi, rời khỏi đây, như lúc trước, chân trời góc biển, mãi mãi tự do.”

Ngọn lửa thiêu rụi lầu các đài Trích Tinh càng lúc càng lớn, tòa lầu xây cao như vậy đổ sập xuống dưới vầng trăng tròn, bốc cháy.

Thương Nhung bị tiếng trò chuyện xôn xao của cung nữ và thái giám bên ngoài điện đánh thức.

Nàng mở mắt, thứ đầu tiên nàng trông thấy là con búp bê rối trước mặt, nàng ngồi dậy, bộ trâm cài trên đầu kêu leng keng một hồi, trên người nàng khoác áo lụa xanh nhạt, hoa văn hạc thêu chỉ bạc nơi viền tay áo ánh lên tia sáng mờ.

Cửa sổ có tiếng động, nàng nghiêng mặt qua, vừa hay thấy cánh cửa sổ hướng về phía rừng núi được mở ra từ bên ngoài, thiếu niên không biết đã rửa mặt ở đâu, gương mặt trắng trẻo tuấn tú còn dính vài giọt nước, mái tóc đen cũng hơi ẩm ướt.

Trong điện thắp vài ngọn đèn, thiếu niên ngẩng đầu, nhìn thấy cô nương ngồi trước án, hắn bỗng sững người.

Hắn chưa từng thấy nàng trong bộ trang phục lộng lẫy như vậy.

Búi tóc đen được vấn lên, điểm trang bằng bộ châm cài đính ngọc trai đá quý cắm xiên, hoa lụa màu xanh nhạt và trắng điểm xuyết, giữa trán điểm hoa điền hơi đỏ.

Hình như trên gương mặt nàng có tô phấn nhẹ, màu son nhạt vừa vặn, bông tai đung đưa bên vành tai, đổ xuống cái bóng khẽ rung rinh trên cần cổ trắng mịn của nàng.

Tâm trí hắn cũng rung rinh theo.

“Nàng đã dùng phấn ta mua cho nàng.”

Tai hắn hơi nóng, nhưng vẫn nhảy qua cửa sổ lại gần, không nhịn được tò mò đánh giá nàng.

“Hộp trước chưa kịp dùng đã mất, lần này ta nghĩ, nhất định phải dùng.” Thương Nhung hơi khó có thể đối diện với ánh mắt của hắn, nhưng cũng không nỡ rời mắt đi, nàng cũng nhìn hắn như vậy, nói: “Nếu không lại bỏ lỡ nữa, sẽ không còn cơ hội.”

Nàng rõ ràng đang nói về phấn.

Nhưng Chiết Trúc nhìn nàng chăm chú, nụ cười trong mắt đã hoàn toàn biến mất.

Hắn cũng không nói gì, để mặc nàng nắm tay mình, theo bước chân nàng đến bên bàn ngồi xuống.

Trên bàn toàn là bánh ngọt tinh xảo, là Thương Nhung bảo riêng Hạc Tử đến Ngự thiện phòng lấy, nàng không chuẩn bị rượu, nhưng Chiết Trúc quét mắt nhìn, lại khẽ cong môi, tháo bầu hồ lô ngọc trên người đặt lên bàn, nói: “Đã có những thứ này, sao có thể không có rượu.”

“Chiết Trúc…”

Thương Nhung định ngăn cản, nhưng thấy hắn đã rót đầy một ly cho nàng, nàng mím môi, vẫn cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, định nói gì đó, lại nghe thiếu niên lên tiếng:

“Bên ngoài điện ồn ào như vậy, nàng không muốn biết chuyện gì đã xảy ra sao?”

Gì chứ?

Thương Nhung không hiểu.

Chiết Trúc chỉ cười mà không nói, hơi hất cằm về phía nàng, ý bảo nàng ra ngoài xem.

Thương Nhung đứng dậy, ra khỏi nội điện, đi về phía cánh cửa màu son, nàng mở một cánh cửa, cung nữ đứng canh bên ngoài lập tức quay lại.

“Công chúa.”

Từ buổi chiều Hạc Tử nghe lời Công chúa trang điểm giúp nàng rồi sau đó không vào điện nữa, lúc này thấy nàng đẩy cửa ra, bèn thở phào nhẹ nhõm, vội hỏi: “Người muốn rửa mặt sao?”

Thương Nhung lắc đầu, lại phát hiện một mảng chân trời đang đỏ rực.

Nàng kinh ngạc hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Là đài Trích Tinh, lầu các đài Trích Tinh bị cháy, nghe nói lửa rất lớn, dập không tắt, lầu các đã sập xuống rồi, hình như là đèn lồng của đạo sĩ rơi vào trong…”

Thương Nhung dần không nghe rõ giọng Hạc Tử nữa, nàng đóng cửa lại, quay người vội vã chạy vào nội điện.

Dưới ánh đèn, thiếu niên vẫn ngồi ngay ngắn trước án, tay cầm hồ lô ngọc, không biết hắn đã uống mấy ngụm rượu, gương mặt trắng trẻo ửng lên chút đỏ hồng, đôi mắt ấy phủ sương mù mờ ảo, khẽ ngước lên nhìn nàng.

“Có những việc nàng không thể nói với ta.”

Giọng thiếu niên đượm men say có chút ủ rũ lười biếng, hắn một tay chống cằm: “Ta cũng có những lời không muốn nghe nàng nói.”

Hắn khẽ ngoắc ngón tay thon dài.

Thương Nhung như bị mê hoặc, đi về phía hắn, nàng gần như lẩm bẩm: “Là chàng làm phải không? Đúng không?”

“Ừm.”

Vết hằn dưới mắt hắn cong sâu hơn, ngồi trước án ngước nhìn nàng: “Nếu nó là cơn ác mộng mà nàng không thể tự giải thoát, thì bây giờ, nó đã không còn tồn tại nữa.”

“Tốc Tốc, nàng phải quên nó đi.”

Hắn nói: “Ta nhất định sẽ đưa nàng rời khỏi nơi này.”

Tiếng sập của lầu các đài Trích Tinh loáng thoáng truyền qua cánh cửa điện, kéo theo rất nhiều ký ức của Thương Nhung cùng cuốn vào đám cháy dữ dội.

Thương Nhung không kìm được nước mắt trong vành mắt, tầm nhìn của nàng trở nên mờ mịt, rõ ràng, đêm nay nàng đã quyết định sẽ từ biệt hắn.

Nhưng mà.

Nhưng mà—

Trong nội điện, ánh đèn chập chờn, Thương Nhung cúi người, bộ trâm cài tua rua bên tóc mai khẽ đung đưa, thoáng chạm vào má thiếu niên, nụ hôn của nàng chạm lên môi hắn.

Giọt nước mắt rơi trên má hắn.

Thiếu niên đột nhiên ngã ngửa xuống đất, Thương Nhung sợ đến nỗi nước mắt ngừng rơi, nàng lập tức ngồi xuống: “Chiết Trúc?”

Hàng mi dài khẽ run lên, thiếu niên mơ màng hé mắt.

“Rượu của Thập Ngũ ca, quá nặng rồi.”

Hắn như đang nỉ non, Thương Nhung không nghe rõ, lập tức cúi đầu xuống.

Nhưng tay hắn đột nhiên ôm lấy mặt nàng, rõ ràng hắn đã say khá nặng, sắc đỏ ửng trên mặt càng rõ, hắn nhìn nàng, lại đột nhiên cười nhẹ: “Nàng như vậy.”

Ánh mắt hắn trở nên mơ màng: “Thật tốt.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này