“Đệ với tiểu Công chúa ở trong rừng suốt nửa đêm, chỉ nói chuyện thôi sao?”
Thập Ngũ chỉ vào quầng thâm nhạt dưới mắt mình: “Chỉ vì cái này mà ta phải ngồi trơ trên núi đá đối diện suốt cả đêm sao?”
“Ai bảo huynh không ngủ?”
Chiết Trúc liếc nhìn y với vẻ khó hiểu.
Thập Ngũ xoa xoa mí mắt, cười khẽ: “Thập Thất, đệ giết người nhiều hơn ta, nhưng có những chuyện trên đời đệ không hiểu bằng ta đâu.”
Chiết Trúc chẳng buồn đáp lời, chỉ tự mình chỉnh lại áo choàng thị vệ, treo một miếng lệnh bài bên hông, đó là lệnh bài của thị vệ cung Trường Định.
“Đệ đã tìm ra nơi ẩn náu của Trần Như Kính rồi à?” Thập Ngũ thu lại nụ cười không đứng đắn.
“Ừm.”
Chiết Trúc cất kỹ thanh nhuyễn kiếm, hờ hững nói: “Khi nối những vị trí của các tiệm bánh và cửa hiệu dầu thông lại với nhau, mọi thứ trở nên rất thú vị, vừa hay năm xưa sư phụ ta từng kể, ông ấy và Trần Như Kính quen nhau nhờ một ván cờ dang dở.”
Lúc đó Chiết Trúc còn nhỏ, tuy từng thấy ván cờ đó, nhưng từ vài điểm vụn vặt mà Trần Như Kính để lại, để khôi phục lại toàn bộ ván cờ và giải mã nó quả thật đã tốn không ít công sức.
“Thảo nào.”
Thập Ngũ xòe quạt trong tay, khẽ phe phẩy, môi lại lộ ra một nụ cười: “Dù Lâu chủ đã nghi ngờ đệ là con của sư phụ đệ với một nữ nhân nào đó không rõ danh tính, mà bà ta vẫn coi trọng đệ như vậy, Tiểu Thập Thất đúng là thông minh tuyệt đỉnh.”
Dù Miêu Thanh Nhung khổ sở vì tình, nhưng cuối cùng vẫn không phải người bị tình ràng buộc, nếu không, bà ta cũng không thể vừa có một Diệu Thiện khó quên trong lòng, lại vừa dây dưa với Thập Nhất.
“Thập Ngũ ca, huynh nên nhớ đã hứa với ta điều gì.”
Chiết Trúc khẽ nhướn mày.
“Nếu có thể tìm ra tung tích cha ta, chắc chắn ta sẽ giao vật đó cho đệ.” Thập Ngũ gật đầu, lại mỉm cười.
“Được rồi, hôm nay chúng ta cùng đi.”
Chiết Trúc khẽ cong môi, trên mặt không có biểu cảm thừa thãi nào: “Nếu việc này thành công, huynh không cần phải quay lại nữa.”
Hôm nay Mộng Thạch sẽ đến phủ Đại Công chúa để phúng viếng, Chiết Trúc và Thập Ngũ đi cùng thị vệ cung Trường Định. Xe ngựa ra khỏi cổng cung, qua phố Ngự, hai người họ bèn tách khỏi Mộng Thạch.
Trong con hẻm nhỏ, một cây hòe già cành lá sum suê, bóng râm dày đặc.
Thiếu niên áo đen đứng trong bóng râm đó, ánh sáng loang lổ chiếu lên sườn mặt, toát lên vẻ lạnh lùng. Hắn hơi ngước mắt lên, nghe rõ tiếng ho yếu ớt trong sân.
“Thiêm Vũ, ra xem ai đến.”
Giọng nói ấy mang theo vẻ tĩnh mịch của một kẻ sắp lìa đời.
Đám người Khương Anh đứng im lặng sau lưng thiếu niên, nghe thấy tiếng bước chân đến gần cửa, họ cảnh giác đặt tay lên chuôi kiếm.
Cánh cửa gỗ tróc sơn mở ra một nửa, một thiếu nữ với khuôn mặt trắng như tuyết, càng làm nổi bật vết sẹo đỏ ở thái dương.
Đôi mắt dài hẹp của nàng ta vừa dịu dàng vừa quyến rũ, liếc nhìn khuôn mặt của thiếu niên áo đen đứng ngoài cửa, rồi cười nói: “Nghĩa phụ, là một tiểu công tử tuấn tú.”
Tiếp theo, ánh mắt nàng ta lại lưu luyến nhìn Thập Ngũ bên cạnh thiếu niên, đôi lông mày thon dài cong lên: “Ôi chà, vị công tử này cũng có tướng mạo rất được đấy nhỉ.”
Khương Anh cảm thấy nàng ta nhìn về phía mình, hắn ta có cảm giác lạnh lẽo như bị lưỡi rắn liếm qua, nhưng lại thấy nàng ta chỉ nhạt nhòa liếc nhìn một cái rồi quay người đi.
…?
Khương Anh sờ mặt mình.
“Các vị khách quý, nghĩa phụ ta mời các vị vào.” Thiêm Vũ hơi cúi đầu, một lọn tóc nhạt màu rơi từ sau tai xuống gò má, tràn đầy phong thái.
“Cô nương đúng là vô cùng phong lưu.”
Thập Ngũ đi theo sau thiếu niên bước lên bậc thang, khi đi ngang qua người nữ tử kia, y quay mặt lại, khẽ mỉm cười với nàng ta.
Hai người nhìn nhau chốc lát, đều là ngoài cười mà trong không cười.
Trong viện chật chội tràn ngập mùi thuốc đắng, một cụ già râu tóc bạc phơ nằm trên ghế, dù đang là giữa mùa hè nhưng vẫn đắp một tấm chăn dày.
Trong ánh sáng mạnh mẽ, lão già kia đã chăm chú nhìn thiếu niên từ khi hắn bước vào cửa, bộ y phục đen càng làm nổi bật làn da trắng lạnh, dáng người cao gầy như trúc xanh, thanh nhuyễn kiếm Ngân Xà bên hông lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo.
“Cậu chính là đồ đệ yêu quý của Nguyên Tế.”
Trần Như Kính nhếch đôi môi khô nứt: “Cậu có biết thanh kiếm này là do ta tặng không?”
Trương Nguyên Tế chính là pháp danh sau khi Diệu Thiện ẩn thân giang hồ và hoàn tục.
“Ông ấy đã nói rồi.”
Chiết Trúc gật đầu, lạnh nhạt đáp lại.
“Ở Thục Thanh ta đã từng gặp cậu.” Khi nói chuyện, hô hấp của Trần Như Kính rất nặng nề: “Thủ đoạn của cậu rất tàn nhẫn, cả Tạo Tương Đường đều bị cậu tiêu diệt.”
“Nhưng ông đã trốn thoát, không phải sao?”
Chiết Trúc vén tà áo, ngồi xuống bên cạnh.
“Ta chỉ là một người làm sổ sách, nghe được chút phong thanh, tất nhiên phải chạy nhanh hơn một chút.” Trần Như Kính cười một tiếng, tạp âm trong lồng ngực nghe đục ngầu: “Còn chưa kể, vừa thấy kiếm của cậu, ta đã biết thân phận cậu, tất nhiên cũng phải bắt đầu mưu tính chút ít rồi.”
“Ông có thể thoát khỏi Tạo Tương Đường, lại có thể tạo ra cục diện các môn phái lớn vây đánh Trất Phong Lâu.” Chiết Trúc lười biếng tựa vào lưng ghế, giọng nói cố tình lộ ra vài phần khó hiểu: “Sao lại rơi vào tình cảnh này?”
“Dĩ nhiên là bị người khác ép.”
Trần Như Kính có vẻ bất đắc dĩ: “Sư phụ cậu chết bao nhiêu năm, ta đã trốn bấy nhiêu năm, nếu không phải không thể trốn nữa, ta cũng không tốn công và tâm sức dẫn dụ cậu đến Ngọc Kinh.”
“Xem ra, ông đã thấy bức thư từ Đình Châu gửi đến tay Lưu Huyền Ý.”
Chiết Trúc suy nghĩ một lúc, nhìn chằm chằm vào ông ta.
Trần Như Kính không phủ nhận, gọi Thiêm Vũ mang trà lên cho họ, rồi mới nói: “E rằng Tân Chương kia không phải là người Đình Châu, mà đến từ Vân Xuyên.”
Vân Xuyên?
Vừa nghe hai chữ này, sắc mặt Thập Ngũ hơi thay đổi.
Chiết Trúc cố ý không nhắc đến cái tên Tân Chương là để thăm dò Trần Như Kính, lúc này nghe ông ta nói chính xác cái tên này, lại nhắc đến Vân Xuyên, nhưng vẻ mặt hắn vẫn không lộ một gợn sóng: “Sao lại thấy vậy?”
“Sáu năm trước, sư phụ cậu đến Ngọc Kinh nhờ ta tìm sư đệ Diệu Tuần của ông ấy ở núi Thiên Cơ, ông ấy nói chỉ biết Diệu Tuần ở Ngọc Kinh, nhưng không biết cụ thể ở đâu. Lúc đó ta ở Ngọc Kinh vẫn còn một chút cơ nghiệp, vài mối quan hệ, nên đã nhận việc này, nào ngờ người của ông ấy chưa ra khỏi Ngọc Kinh đã bị người ta truy sát.”
“Ai?”
“Quý Vũ Thanh.”
Trần Như Kính vừa nhắc đến cái tên này, Thập Ngũ lập tức mất đi phong độ quân tử, gập quạt lại, tiến lên phía trước, không thể tin được: “Ông nói lại lần nữa, là ai?”
Lúc này Trần Như Kính mới quan sát kỹ thanh niên tuấn tú này: “Cậu biết Quý Vũ Thanh sao?”
Tiếng ve trong sân kêu đầy gấp gáp, Thiêm Vũ hứng thú nhìn chằm chằm Thập Ngũ, ngón tay thon dài khẽ vén hoa lụa bên mái tóc.
“Huynh ấy chính là con trai của Quý Vũ Thanh.”
Chiết Trúc nhếch môi, đáy mắt lạnh lẽo đáng sợ.
Trần Như Kính đầy vẻ kinh ngạc, ông ta trước tiên nhìn thanh niên trước mặt, rồi ánh mắt lại chuyển sang khuôn mặt của thiếu niên áo đen, biểu cảm phức tạp, khẽ thở dài: “Nếu cậu muốn hỏi ta về tung tích của Quý Vũ Thanh, thì đã uổng công đến đây rồi. Tuy ông ta truy sát Nguyên Tế, nhưng người làm Nguyên Tế bị thương nặng không phải ông ta, bởi vì trước khi Nguyên Tế bị thương, ông ta đã mất tích rồi.”
“Tại sao ông ấy lại muốn giết Trương Nguyên Tế? Giờ đây Trương Nguyên Tế đã chết, tung tích cha ta, ông chỉ dựa vào miệng lưỡi, muốn nói gì thì nói sao?”
Thập Ngũ vừa nói, lưỡi dao mỏng trong quạt xếp đã lộ ra, sắc mặt Thiêm Vũ cứng lại, nhanh chóng tiến tới, tay áo đỏ vung lên, dao ngắn xuất hiện, giằng co với nhau.
“Công tử thật kỳ lạ.”
Thiêm Vũ nhếch đôi môi đỏ thẫm: “Người đến hỏi nghĩa phụ ta là ngài, người không tin lời ông ấy cũng là ngài, sao vậy? Cha ngài hại người mà còn không được nói à?”
Giọng nói dịu dàng, nhưng lời nói lại đầy gai góc.
“Quý công tử, cậu cũng thấy dáng vẻ của ta rồi, ta chỉ còn sống được vài ngày, nhưng cũng không muốn vì những chuyện vốn không liên quan gì đến ta mà phải cứ thế chết đi mù mờ không rõ, ta nói dối chẳng có ý nghĩa gì. Cha cậu Quý Vũ Thanh là đệ tử của Trình Thúc Bạch ở Thanh Sương Châu của Vân Xuyên, việc năm đó ông ta phản bội sư môn rời khỏi Vân Xuyên đã gây xôn xao khắp nơi. Ta với ông ta cũng chỉ tình cờ quen biết ở viện cờ, còn về việc vì sao ông ta đến Ngọc Kinh, và vì sao truy sát Nguyên Tế, ta còn muốn biết hơn bất kỳ ai.”
Trần Như Kính nói đến chỗ kích động, ông ta ho dữ dội một hồi, phải điều hòa hơi thở một lúc, rồi mới miễn cưỡng nói: “Vì thế mà ta đã bị người ta truy sát khó hiểu nhiều năm, ta đã trốn mệt rồi, hiện tại, ta không còn sợ gì nữa, chỉ muốn biết sự thật.”
“Kế hay đấy Trần Như Kính.”
Thiếu niên áo đen vẫn luôn thản nhiên không biến sắc bỗng cười khẩy một tiếng: “Vì sự thật này, ông lại cam tâm lấy mạng mình ra đánh cược.”
“Ta đoán bây giờ, những người vốn đang bám sát ông…”
Chiết Trúc đứng dậy, đôi mắt đen như mực khẽ ngước lên: “Có lẽ sắp phát hiện ra ta rồi phải không?”
“Sư phụ cậu nói cậu tuổi trẻ tài cao, ta đã thấy rồi.”
Trên gương mặt gầy gò của Trần Như Kính lộ ra một nụ cười: “Ta đã là người sắp chết rồi, nhưng chết vì một chuyện ta vốn không biết, có phải quá tức tưởi không? Cậu bé à, cậu nói có phải không?”
Ông ta cố tình để lại ở đó một câu đố chỉ có thiếu niên này mới giải được, bề ngoài là để tránh những kẻ đang truy sát ông ta, nhưng thực tế, đây chẳng qua là thủ đoạn để dẫn dụ thiếu niên này tin rằng ông ta biết sự thật về vết thương nặng của Trương Nguyên Tế.
Qua ngày hôm nay, những kẻ truy sát ông ta sẽ phát hiện ra Trương Nguyên Tế còn có một đệ tử trên đời, lúc đó mọi tính toán và ý muốn giết người, cuối cùng sẽ đổ hết về phía thiếu niên trước mắt ông ta.
“Trước khi cậu đến, chắc hẳn đã đoán được kết quả này, nhưng cậu vẫn đến.”
Trần Như Kính nói quá nhiều, đã hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng ông ta vẫn nhìn chằm chằm vào thiếu niên: “Sư phụ cậu và ta là bạn thân, ta tin rằng ông ấy không cố ý kéo ta vào vòng xoáy này, nên ta cam tâm giả chết, trốn tránh mấy năm nay, giấu kín sự thật rằng Nguyên Tế còn có cậu là đệ tử.”
“Nhưng Chiết Trúc.”
Trần Như Kính gọi đúng tên hắn: “Khi cậu ở Thục Thanh truy hỏi Đường chủ Tạo Tương Đường về chuyện Tân Chương, ta đã biết, cậu có ý báo thù cho Nguyên Tế, cậu đã có lòng này, ta nên tác thành giúp cậu.”
“Ai hại Nguyên Tế, kẻ đó chính là kẻ thủ ác hại ta, nếu cậu có thể báo thù cho ông ấy, cũng coi như ra tay trả thù cho ta.”
Trần Như Kính nói xong, lại gọi một tiếng: “Thiêm Vũ.”
Thiêm Vũ lập tức thu dao găm vào tay áo, sau đó lấy ra một con dấu nhỏ từ búi tóc của mình rồi đi về phía Chiết Trúc: “Tiểu công tử, cái này cho ngài.”
Trên mặt nàng ta bày ra một nụ cười, đầy vẻ mờ ám.
Tuy nhiên chưa đi gần đến thiếu niên đó, đã thấy bàn tay thon dài của hắn nắm lấy chuôi kiếm Ngân Xà bên hông, ánh bạc lóe lên, chỉ trong nháy mắt, con dấu màu xanh ngọc trong tay Thiêm Vũ đã bị lưỡi kiếm mỏng gạt đi.
Cách cư xử không hiểu phong tình này khiến Thiêm Vũ sững người.
“Ta làm vậy không phải muốn đẩy cậu vào chỗ chết, mà chỉ khi họ phát hiện ra cậu, biết về cậu, cậu mới có cơ hội đến gần sự thật đó. Con dấu này là khi xưa ta sai người tìm Diệu Tuần, Diệu Tuần chủ động tìm người của ta, bảo ta đưa cho Nguyên Tế, chỉ là ta chưa kịp trao nó cho Nguyên Tế thì ông ấy đã gặp chuyện. Lúc đó ông ấy nhất quyết phải về Nghiệp Châu, còn ta, không hiểu sao lại bắt đầu bị người truy sát, vật này đã ở trong tay ta suốt từ khi đó.”
Trần Như Kính như trút được gánh nặng: “Được rồi, lúc này họ vẫn chưa tìm đến đây, nếu cậu muốn giữ lại chút thời gian để suy nghĩ cho rõ, thì hãy nhanh chóng đi đi.”
Thập Ngũ mất hồn mất vía theo Chiết Trúc ra khỏi cửa viện. Vì tìm cha mà thậm chí y đã sẵn lòng mai danh ẩn tích vào Trất Phong Lâu, nhưng dù là Trất Phong Lâu với tai mắt trải khắp Đại Yến cũng không tìm thấy một người tên Quý Vũ Thanh.
Cửa viện phía sau đóng lại, Thập Ngũ bỗng thấy thiếu niên phía trước dừng bước.
“Có phải Tiểu Thập Thất đã có suy nghĩ muốn giết ta không?” Thập Ngũ cười khổ.
Dưới bóng râm của cây hòe già, thiếu niên kia nghe tiếng, mặt không biểu cảm quay người lại: “Huynh và ta chia đường từ đây thôi, Thập Ngũ ca.”
Thập Ngũ sững người.
Tuy võ công của Trần Như Kính cũng khá có tiếng trong giang hồ, nhưng từ đầu đến cuối ông ta vẫn là một kẻ nghiện đánh cờ. Năm đó mẹ y vào Ngọc Kinh tìm cha y không thành, chỉ tìm thấy một bọc hành lý ở viện cờ của Trần Như Kính, trong đó có một quyển sách dạy đánh cờ, trên đó đều là những ván cờ Trần Như Kính từng đấu với những cao thủ.
Mà lúc đó, mẹ của Thập Ngũ ở Ngọc Kinh chưa kịp hỏi ông ta về tung tích của cha y là Quý Vũ Thanh, thì Trần Như Kính đã đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.
Hiện giờ cuối cùng đã tìm được Trần Như Kính, nhưng rốt cuộc vẫn là lãng phí thời giờ.
“Khi xưa đệ phát hiện ra thân phận của ta, đệ và ta đã có giao dịch, đệ giúp ta thoát khỏi Trất Phong Lâu, ta sẽ đưa vật này cho đệ.” Thập Ngũ đưa tay ra, một chiếc khóa Lỗ Ban bằng đồng nhỏ nhắn tinh xảo nằm yên trong lòng bàn tay y.
Mỗi khối đồng vuông vắn lại được ghép từ những khối đồng nhỏ hơn, trên đó khắc chữ và hoa văn phức tạp, có thể di chuyển tùy ý, sắp xếp kết hợp.
“Nhưng vì sự xuất hiện đột ngột của Trần Như Kính, ta lại yêu cầu đệ hỏi tung tích của cha ta, chuyện này, vốn là ta không phải. Hiện giờ tuy đệ và ta có vẻ không thể đồng hành thêm nữa, nhưng vật này, ta vẫn cần phải đưa cho đệ.”
Thập Ngũ vẫn cười tươi như thường lệ:
“Hôm nay đệ đã chịu tha cho ta, thì ta cũng nên giữ lời một lần.”
Tiếng sấm ầm ầm vang lên trong buổi hoàng hôn, mây đen nhanh chóng che khuất ánh tà dương, bầu trời u ám bao trùm bốn bức tường cung, trời Ngọc Kinh bị hun nóng rực đã đổ mưa.
“Nếu đêm qua mưa xuống, có lẽ lửa ở đài Trích Tinh cũng đã sớm được dập tắt rồi.”
Cung nữ đứng gác bên ngoài điện nhìn những từng vệt nước mưa đang đọng lại trên mặt đất, nói.
“Phải đấy, nghe nói Chứng Tâm Lâu đã bị thiêu rụi, đại điện cũng bị cháy, giờ đạo sĩ Tinh La quán vào cung làm lễ cầu siêu, cũng không còn chỗ nữa, e rằng phải đợi sau khi xây lại đài Trích Tinh mới được.”
Một cung nữ khác cũng tiếp lời: “Vậy mới tốt chứ, Công chúa của chúng ta sẽ không phải đến đài Trích Tinh hàng ngày nữa, những cung nữ cung Thái Lộ cũng có thể nghỉ ngơi đôi chút.”
“Ăn nói cẩn thận.”
Hạc Tử đang mang những vật Công chúa cần chạy về thì nghe thấy những lời này của họ.
“Hạc Tử tỷ tỷ.”
Mấy cung nữ lập tức gọi nàng ấy một tiếng, không dám nói thêm nữa, chỉ đẩy cửa điện cho nàng ấy đi vào.
“Công chúa.”
Hạc Tử vào điện, thấy Thương Nhung đang luyện chữ trước án, nàng ấy hành lễ, đứng dậy nhìn qua, lại không phải là đạo kinh thanh từ gì, mà cả trang giấy đều là một hàng thơ.
“Dạ thâm tri tuyết trọng, thời văn chiết trúc thanh.”(*)
(*)Tạm dịch: Đêm sâu biết tuyết dày, thỉnh thoảng nghe tiếng trúc gãy.
Hạc Tử đọc lên, dù không thông hiểu văn chương, cũng lộ ra nụ cười, nói: “Câu thơ này thật đẹp, nhìn như thể có thể nghe thấy âm thanh vậy.”
Đó là tiếng tuyết rơi, cũng là tiếng tuyết đè nặng làm gãy cành trúc.
“Đúng là nghe rất hay.”
Thương Nhung hạ mắt nhìn vết mực trên giấy, khẽ nói.
“Công chúa, đây đều là những điểm tâm nô tỳ vừa lấy từ nhà bếp về.” Hạc Tử đặt hộp thức ăn xuống, rồi cung kính lui ra ngoài.
Thương Nhung vừa đặt bút xuống, đã nghe thấy trong nội điện có tiếng động.
Nàng lập tức đứng dậy, vén rèm chạy vào nội điện, chỉ thấy mưa bụi phủ đầy cửa sổ, mà thiếu niên đang dựa bên cửa sổ, gương mặt và tóc mai của hắn đã bị nước mưa làm ướt đôi chút, đôi mắt đen láy phát sáng.
“Ta đã nghe thấy rồi.”
Hắn nói.
Cái gì?
Thương Nhung ban đầu không phản ứng kịp, nàng đi gần hắn, giọng thiếu niên vang lên trong tiếng mưa tí tách nghe rất rõ ràng: “Nàng thích tên của ta.”
Má Thương Nhung đỏ lên.
Chỉ thấy nàng ngước nhìn hắn, nắm lấy ngón tay lạnh lẽo của hắn, ra hiệu cho hắn cúi đầu xuống nghe lời thì thầm của nàng.
Thiếu niên quả nhiên ngoan ngoãn cúi người.
Thương Nhung nhìn hàng mi dày của hắn khẽ cụp xuống, nàng như bị điều gì đó mê hoặc, nắm chặt ngón tay hắn, ôm lấy hắn, hôn lên môi hắn một cái.
“Lần đầu nghe, chàng không nói, ta cũng biết là hai chữ này, lúc đó ta đã thấy nghe rất hay rồi.”
Nàng nghiêm túc nói.
Tên của hắn, là âm thanh dễ nghe nhất trên đời này.
Ở khoảng cách gần như vậy, nàng thấy vành tai thiếu niên đỏ bừng lên.
Mà hắn chỉ chớp mi một cái, nghiêng mặt đi, môi mỏng mím thành một đường, một lúc sau mới như bình tĩnh lại: “Ừ.”
“Tai chàng…”
Mặt Thương Nhung vẫn còn đỏ hồng, nhưng vẫn tò mò đưa tay chọc vào vành tai hắn.
Chiết Trúc né ra sau một chút.
Vành tai hắn đỏ như muốn nhỏ máu, nhưng trong tiếng mưa tí tách, hắn đón lấy ánh mắt của Thương Nhung, lại không kìm được tiến lại gần nàng, hơi thở nóng bỏng phả nhẹ, đầy mong đợi hỏi:
“Tốc Tốc, có thể hôn thêm một lúc nữa không?”
Bình luận về bài viết này