Hạ Mê nghĩ, mặc dù bạn trai là một kẻ “tham vàng bỏ ngãi”, nhưng cũng không thể phủ nhận mối tình hai năm của bọn họ chứ? Không lẽ toàn bộ trải nghiệm tình yêu hai năm của cô đều là do cô tưởng tượng ra ư?
“Tuy tôi không nhớ được tên anh ấy, nhưng tôi vẫn nhớ mang máng, anh ấy cao hơn 1m80, trông không tệ, lại là người chăm chỉ cần cù, biết nấu ăn, còn thích dọn dẹp vệ sinh, lần nào dọn nhà cũng sạch bóng không một hạt bụi, còn quy định vị trí để đồ đạc cho tôi, không cho tôi để bừa bãi, nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng sạch sẽ.” Hạ Mê vừa nhớ lại vừa nói: “Chẳng trách tôi vẫn chưa chia tay với anh ấy, anh ấy quả thật rất khó khiến người ta từ bỏ. Việc tôi quên tên anh ấy chắc có liên quan đến ‘Đục’ nhỉ, anh thấy đấy tôi vừa trải qua trận chiến nguy hiểm như vậy, quên đi một vài chuyện cũng bình thường, có khi vài ngày nữa sẽ nhớ ra.”
Liêu Thiên Hoa đảo mắt, hỏi: “Được, vậy tôi hỏi cô, bốn năm đại học cô đều ở trong ký túc xá, chưa từng sống chung với ai, vậy anh ta dọn dẹp căn nhà nào? Nấu ăn ở đâu?”
“Ờm…” Hạ Mê nghẹn lời.
Liêu Thiên Hoa nói không sai, một người tiết kiệm như cô, làm sao có thể từ bỏ ký túc xá rẻ tiền để chạy đi thuê nhà được, tiền thuê nhà gần trường đại học rất đắt!
Cô ở ký túc xá cho đến tận khi nhận bằng tốt nghiệp, thiếu một ngày cũng thấy thiệt.
“Có thể là nhà anh ấy thuê, tôi đến ở nhờ?” Hạ Mê nói.
Liêu Thiên Hoa lại nói: “Với tư cách là nhân chứng, lời khai của cô không đáng tin, hãy nghĩ đến vật chứng đi, yêu nhau hai năm, dù sao anh ta cũng nên tặng cô quà chứ?”
“Có!” Hạ Mê vỗ tay: “Tuy cây rìu đó bị dì nuốt mất rồi, nhưng anh cũng thấy nó trên sân thượng mà, đúng không?”
Liêu Thiên Hoa thở dài đầy vẻ bất đắc dĩ, anh nói với Hạ Mê: “Khi tôi thấy cô cầm một cây rìu to như vậy, tôi đã rất tò mò tại sao một cô gái sống một mình lại có rìu, khi điều tra thông tin của cô, tôi đã tiện thể tra cả cây rìu đó.”
“Có phải bạn trai tôi tặng không?” Hạ Mê lộ ra ánh mắt sáng lấp lánh, nói: “Tuy tình cảm của chúng tôi không vượt qua được thử thách, nhưng cây rìu này là món quà rất quan trọng anh ấy để lại cho tôi, tôi vẫn rất biết ơn anh ấy.”
Liêu Thiên Hoa giơ tay: “Đưa điện thoại của cô cho tôi, tôi cho cô xem cây rìu từ đâu ra.”
“Liên quan gì đến điện thoại của tôi.” Tuy không tin nhưng Hạ Mê vẫn ngoan ngoãn mở khóa điện thoại đưa cho Liêu Thiên Hoa.
Liêu Thiên Hoa lật tìm một lúc trên điện thoại của Hạ Mê, mở một giao diện cho cô xem: “Nhìn hóa đơn Alipay của cô xem, có thấy khoản chi hơn 200 tệ hai tháng trước này quen không?”
Hạ Mê nhìn một lúc rồi nói: “Trùng hợp thật, số tiền này giống với giá cây rìu!”
Liêu Thiên Hoa nói: “Cây rìu này là cô tự mua! Cô đã xóa đơn hàng trên Taobao, nhưng không thể xóa được lịch sử giao dịch trên Alipay!”
Hạ Mê cầm điện thoại xem đi xem lại, nhìn thế nào cũng thấy được khoản chi tiêu nổi bật này.
“Thảo nào tháng 7 lúc tôi ghi chép sổ sách có khoản trống hơn 200 tệ tìm mãi không ra, thì ra là chi cho cái này.” Hạ Mê nghiêm túc nói.
Liêu Thiên Hoa nói: “Sau khi chuyển đến tòa nhà này cô đã tự mua một cây rìu, khi tôi tìm thấy khoản mua này, tưởng cô sống một mình sợ hãi nên mua vũ khí để tự vệ, không ngờ trong lòng cô, đây là do bạn trai cô mua sao?”
Hạ Mê lại lấy ra lịch sử chat WeChat cho Liêu Thiên Hoa xem: “Nhưng anh ấy có trò chuyện với tôi, nhìn này, đây là lịch sử trò chuyện hai tháng trước anh ấy nói muốn đi xem mắt.”
Ánh mắt Liêu Thiên Hoa nhìn Hạ Mê đầy thương cảm, nói thẳng: “Bạn trai kiểu này mà cô cũng cần à?”
Hạ Mê nói: “Có gì đâu, tôi chỉ định đợi thi đỗ công chức rồi mới chia tay anh ấy thôi, bây giờ chia tay thì chưa đủ mạnh.”
Liêu Thiên Hoa nghiêm túc kiểm tra tin nhắn của Hạ Mê và “bạn trai”, phát hiện chỉ có tin nhắn từ hai tháng trước khi “bạn trai” nói muốn đi hẹn hò với cô gái trong cơ quan Nhà Nước, trước đó không có gì cả, và trong đoạn chat này, “bạn trai” liên tục thúc giục Hạ Mê thi công chức.
Bạn trai: [Phúc lợi trong cơ quan Nhà Nước rất tốt, đừng đi làm công ty tệ hại đã ký trước đó nữa, tập trung thi công chức đi.]
Hạ Mê: [Không đi làm chỉ tập trung thi công chức hơi áp lực.]
Bạn trai: [Phải vào cơ quan Nhà Nước sớm, thể chất của anh tốt thế này, tốt nhất là thi vào ngành công an, kiểm sát, tòa án, bài kiểm tra thể lực quá dễ với anh.]
Hạ Mê: [Để em suy nghĩ.]
Bạn trai: [Nhà anh ở Sơn Đông, ba mẹ cũng mong anh vào cơ quan Nhà Nước phải chứ?]
Hạ Mê: [Đúng vậy, trong mắt ba mẹ em, thu nhập triệu đô không bằng một chức trưởng phòng.]
Bạn trai: [Anh chỉ muốn kết hôn với người trong hệ thống.]
Hạ Mê: [Trùng hợp thế, em cũng vậy.]
Tiếp theo là tin nhắn “bạn trai” nói muốn đi mai mối với cô gái trong cơ quan Nhà Nước.
Toàn bộ đoạn chat không có tin nhắn thoại hay video call, toàn là tin nhắn văn bản, phản hồi của Hạ Mê cũng không nhiệt tình.
Quan trọng nhất là, Liêu Thiên Hoa nhận thấy “bạn trai” chưa từng dùng đại từ “em”.
(*)Trong tiếng Trung, từ “anh” và “em” của đoạn đối thoại đều là “我”(wǒ) – đại từ tự xưng, bạn trai Hạ Mê không gọi cô là “em”.
Điều này giống như một người tự nói chuyện với chính mình hơn.
Liêu Thiên Hoa tìm kiếm ứng dụng nhân bản trong điện thoại của Hạ Mê, thật sự tìm thấy “WeChat·II” trong một thư mục tên là “Khích lệ”.
Mở “WeChat·II”, trong danh sách bạn bè chỉ có một người bạn, chính là tài khoản WeChat của Hạ Mê.
Liêu Thiên Hoa im lặng đưa “WeChat·II” cho Hạ Mê xem.
Bằng chứng rõ ràng như thế, Hạ Mê không thể tìm ra được chứng cứ nào về sự tồn tại của bạn trai nữa.
Cô lật đi lật lại nội dung chat trong “WeChat·II”, liếm đôi môi khô nứt đầy lo lắng, hỏi Liêu Thiên Hoa: “Ý anh là, tôi tưởng tượng ra một người bạn trai trong cơ quan Nhà Nước cao trên 1m80, có cơ bụng, tiết kiệm, đẹp trai, còn tự mua quà cho mình, tự nói chuyện với chính mình?”
Ánh mắt Liêu Thiên Hoa chuyển sang thương hại, anh gật đầu một cách nặng nề.
“Không thể nào…” Hạ Mê nghi hoặc nói: “Chị Lị còn biết tôi sắp bị bạn trai trong cơ quan Nhà Nước đá mà.”
Liêu Thiên Hoa đau đầu day day thái dương: “Bạn trai cô chưa từng đến tòa nhà số 6, làm sao người khác biết chuyện đó được?”
Hạ Mê lắc đầu.
Liêu Thiên Hoa nói: “Đương nhiên là cô tự nói!”
“Làm sao tôi có thể nói với người khác…” Hạ Mê dừng lại, cẩn thận nhớ lại, chột dạ nói: “Hình như đúng là tôi đã nói.”
Chủ nhà là một bác gái Đông Bắc khá thích tám chuyện, khi Hạ Mê thuê nhà, bà ấy tò mò hỏi Hạ Mê tại sao thuê nhà, Hạ Mê nói chuyện với bà ấy càng lúc càng nhiều, cuối cùng suýt nữa kể luôn cả ba đời nhà mình.
Tất nhiên, Hạ Mê cũng không thiệt, cô biết được bà chủ nhà là người Hắc Long Giang, sau khi ly hôn với chồng thì ra ngoài đi làm, sau này có một chút vốn liếng, bèn thuê nhiều nhà để làm cò nhà, thu nhập không tệ.
Sau khi có tiền, bác gái còn đón con về đây, bây giờ con bà ấy đã làm việc ở đây.
“Tôi chỉ nói với chủ nhà thôi.” Hạ Mê nói.
Liêu Thiên Hoa đương nhiên biết chủ nhà của Hạ Mê là người thế nào, anh nói: “Cô chỉ gặp chủ nhà hai lần khi xem nhà và ký hợp đồng, mà đã nói nhiều chuyện như vậy, cô nghĩ bà ấy là người giữ được bí mật sao?”
Hạ Mê nói: “Đương nhiên là không, bà ấy nói chuyện nhiều lắm, chuyện ba của Tiểu Bì đi làm ở ngoài là bà ấy nói cho tôi, chuyện anh chàng otaku ở 702 đi dự đám cưới bạn gái cũ cũng là bà ấy nói cho tôi.”
“Vậy cô có nghĩ bà ấy sẽ giữ bí mật cho cô không?” Liêu Thiên Hoa hỏi.
Hạ Mê suy nghĩ rồi nói: “Không những không giữ bí mật, có khi còn thêm mắm dặm muối nữa, chẳng trách chị Lị tin chắc tôi bị bạn trai đá, còn lo tôi sẽ nhảy lầu tự tử.”
Mọi chuyện đã sáng tỏ, như Liêu Thiên Hoa nói, ngoài ký ức của Hạ Mê ra, không có bằng chứng nào chứng minh người bạn trai này từng tồn tại, thậm chí bản thân Hạ Mê cũng không nhớ nổi đã quen anh ta khi nào, cụ thể trông mặt mũi ra sao.
“Chẳng lẽ vì áp lực quá lớn mà tôi bị tâm thần phân liệt, tạo ra một nhân cách khác làm bạn trai của mình sao?” Hạ Mê suy đoán: “Không đúng, nếu tôi tưởng tượng ra một người bạn trai, chắc chắn anh ta phải hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của tôi, ngày nào cũng nói những lời ngọt ngào, liên tục gửi ảnh cơ bụng, sao lại là một người tồi tệ như vậy chứ?”
Liêu Thiên Hoa nói: “Tôi không rõ tình trạng tinh thần của cô, nhưng khi có thời gian, tôi có thể giúp cô sắp xếp kiểm tra.”
Hạ Mê hỏi: “Anh nghĩ tôi có giống như bị tâm thần phân liệt không?”
Liêu Thiên Hoa định nói “Chúng ta mới gặp nhau lần đầu, không quen biết gì, làm sao tôi biết được”, nhưng nhìn vào đôi mắt chân thành cầu cứu của Hạ Mê, nhớ đến tính cách lạc quan, tích cực của cô, anh đã nuốt lại những lời lạnh lùng đó.
Anh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tiểu Hạ, cô mạnh mẽ và lý trí, nhiệt tình và tốt bụng, dũng cảm nhưng tỉ mỉ, có niềm tin và ý chí kiên định, cô sẽ không bị tâm thần phân liệt đâu.”
Hạ Mê nói: “Lời anh nói giống như những đánh giá của thầy cô mà tôi từng tự viết cho mình khi còn đi học.”
Dù là tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông hay đại học, Hạ Mê đều điền vào một số biểu mẫu học sinh xuất sắc, những nhận xét của giáo viên trên đó đều do cô tự viết, rất giống những gì Liêu Thiên Hoa vừa nói.
Liêu Thiên Hoa nói: “Đây đều là lời thật lòng của tôi, không có chút thổi phồng nào cả.”
Hạ Mê đầy lo lắng nói: “Không phải tôi nghi ngờ anh nói suông đâu, mà là thấy anh nói chuyện quá có phong thái lãnh đạo, vừa mở miệng đã giống như bài phát biểu của lãnh đạo, là cấp dưới của anh, tôi thấy cướp quyền quá khó.”
Liêu Thiên Hoa hít sâu một hơi, kiềm chế ý nghĩ muốn bóp chết Hạ Mê, nói: “Cô nghĩ đến chuyện nghiêm túc đi, đã không phải tâm thần phân liệt thì chắc chắn có nguyên nhân khác, cô có manh mối gì không?”
Hạ Mê tổng hợp tất cả thông tin Liêu Thiên Hoa đưa ra, phân tích: “Có vẻ mọi chuyện đều xảy ra cách đây hai tháng.”
Hai tháng trước, cô chuyển đến tòa nhà số 6 khu chung cư Chốn Hạnh Phúc.
Hai tháng trước Trương Tốn mang bốn quả trứng “Đục” vào tòa nhà số 6.
Hai tháng trước Hạ Mê đã mua một cái rìu phòng thân nhân danh bạn trai.
Hai tháng trước, Hạ Mê tạo ra một “WeChat·II”, với tư cách “bạn trai” liên tục kích thích cô, thúc giục cô nỗ lực thi công chức, làm sâu sắc thêm ám ảnh thi công chức của Hạ Mê.
Khi suy nghĩ, Hạ Mê rất thích viết chữ, cô mượn giấy bút trên xe của Liêu Thiên Hoa, ghi lại những manh mối này.
Liêu Thiên Hoa nhìn những manh mối cô viết, đột nhiên nói: “Qua nhiều năm nghiên cứu, các chuyên gia cho rằng có những lý do quan trọng khiến những người sống sót như ‘Khiên’, ‘Mắt’ trở thành ‘Dung’—
Thứ nhất, cảm xúc mạnh mẽ vượt qua người bình thường, cảm xúc này có thể là hận thù, có thể là tình yêu, có thể là không cam tâm, cũng có thể là ý chí muốn sống sót bằng mọi giá.
Thứ hai, độ tuổi từ 18-25, đang ở đỉnh cao về thể lực và trí lực, hệ miễn dịch mạnh, có thể chịu đựng được những thay đổi mạnh mẽ khi cơ thể bị cải tạo.
Thứ ba, trước khi gặp ‘Đục’ đã từng tiếp xúc gần với ‘Đục’.
Thứ tư, là may mắn.”
Hạ Mê hỏi: “Điều thứ ba nghĩa là sao?”
Liêu Thiên Hoa nói với cô: “Lấy ‘Khiên’ làm ví dụ, cô ấy là người sống sót sau một sự kiện ‘Đục’, lần đó tổ chức không tiêu diệt được ‘Đục’ thành công, trừ ‘Khiên’, những người bị mắc kẹt trong tổ đều chết, khi tổ được mở ra, chỉ còn một mình cô ấy sống sót.
Qua điều tra, trước khi gặp sự kiện ‘Đục’ cô ấy từng đi tàu hỏa và gặp một người sống sót bị tàu cán. Cô ấy không hề tiếp xúc với người sống sót đó, chỉ nghĩ là tàu tạm dừng hơn một tiếng. Nhưng qua điều tra, chúng tôi phát hiện sau khi người sống sót chết, tàu dừng lại, đầu của người đó nằm ngay dưới ghế của cô ấy. Chúng tôi không rõ việc cô ấy dung hóa có liên quan đến sự kiện này không.
Các chuyên gia đưa ra một khả năng, họ tổng kết điều thứ ba là tính thích nghi, tức là những người tiếp xúc với ‘Đục’ từ hai lần trở lên, đã phát triển tính thích nghi với ‘Đục’, có khả năng dung hóa thành công cao hơn.
Lý do tôi dám tiến hành cải tạo dung hóa là vì tôi hoàn toàn phù hợp với ba trong số bốn điều đó, tôi đã nhiều lần tham gia vào các sự kiện ‘Đục’, có một mức độ thích nghi nhất định với ‘Đục’, tôi tin rằng mình có thể thành công.”
Hạ Mê bổ sung: “Trong điều kiện của chuyên gia nên có thêm một điều về năng lượng đục hóa nữa, không có đủ năng lượng cũng không được. Nhưng tại sao tự dưng anh lại nhắc đến điều kiện dung hóa thế?”
Liêu Thiên Hoa nói: “Cô có thấy sự xuất hiện của bạn trai cô giống như đang tăng cường điều kiện thứ nhất không?”
Hạ Mê nói: “Ý anh là, sau khi tôi chuyển đến tòa nhà số 6, tiếp xúc với ‘Đục’ mà Trương Tốn mang đến, cơ thể bắt đầu dung hóa. Để tăng năng lực dung hóa thành công, tôi tưởng tượng ra một người bạn trai đã vào biên chế Nhà Nước, củng cố quyết tâm thi công chức của mình bằng nhiều cách, tăng cường ý chí, nâng cao tỷ lệ thành công khi dung hóa.”
“Đúng vậy.” Liêu Thiên Hoa nói: “Đây là lý do hợp lý nhất mà tôi có thể nghĩ ra.”
Suy đoán của Liêu Thiên Hoa khá hợp lý, Hạ Mê nói: “Anh cũng tốt thật đấy, để chứng minh tôi không bị tâm thần phân liệt, đã nghĩ ra một lý do hay như vậy.”
Liêu Thiên Hoa tự tin nói: “Tôi vẫn luôn là người tốt.”
Nhưng Hạ Mê lại nói: “Tôi rất cảm ơn anh đã giúp tôi nghĩ ra lý do hay như vậy, nhưng tôi không nghĩ là thế, tôi nghi ngờ mình thực sự bị tâm thần phân liệt.”
Liêu Thiên Hoa lạnh lùng nói: “Người bị tâm thần phân liệt sẽ không đủ điều kiện khám sức khỏe để thi công chức, cô chắc chứ?”
“Không không không!” Hạ Mê vội vàng nói: “Ý tôi không phải vậy, tâm thần phân liệt của tôi không phải theo nghĩa bệnh lý, mà là một dạng phân liệt khác.”
Cô mở điện thoại, tìm trong đó một ứng dụng thiết kế đơn giản tên là “Kế hoạch Ong chúa”, cô mở ứng dụng ra, thấy bên trong có nhiều nhiệm vụ cần mở khóa và hoàn thành, trong đó nhiệm vụ đầu tiên có tên là “Chung cư Hani”, trạng thái là “Đã hoàn thành”.
Hạ Mê nói: “Lúc nãy anh tìm thấy ứng dụng nhân bản của WeChat trong điện thoại của tôi, tôi không nhịn được nghi ngờ trong điện thoại còn có phần mềm tôi không biết, nên đã kiểm tra tất cả ứng dụng, và thật sự tìm thấy trò chơi này.
Tôi kiểm tra thời gian tải xuống trong chương trình nền, thời gian là khoảng 6 giờ chiều nay, đúng lúc tổ được mở ra.
Trong này có ‘Chung cư Hani’, tôi nghĩ chắc là trò chơi từ máy tính của tôi đã chuyển sang điện thoại.
Nhìn thấy trò chơi này, tôi chợt nghĩ ra, nhân vật chính trong ‘Chung cư Hani’ tên là ‘Tiểu Mê’, cô ấy có thể đồng bộ trải nghiệm của tôi trong thực tế.
Người giả dạng bạn trai nhắn tin cho tôi, có khi nào chính là ‘Tiểu Mê’ không?”

Bình luận về bài viết này