Tiếng chó con sủa rất chói tai, trong tiểu viện yên tĩnh hẻo lánh này thì lại càng vang vọng hơn nhiều, Kỷ Vân Hành sợ đến mức run rẩy, nàng vội vàng đặt ngón trỏ lên bên miệng: “Suỵt suỵt, đừng sủa nữa!”
Chỉ thấy chó con đột nhiên nhảy dựng lên, bốn chân ngắn cũn chống trên mặt đất sủa liên tục về phía Kỷ Vân Hành, dáng vẻ nhe răng trợn mắt trông rất hung dữ. Nhưng bởi vì bản thân nó là một chú chó nhỏ có bộ lông trắng tuyết rất dễ thương nên dù có sủa lớn cũng không có bao nhiêu uy hiếp.
Kỷ Vân Hành buồn bực hỏi: “Học Học, em sao vậy?”
Rõ ràng đang ngủ ngon kia mà, sao mới tỉnh dậy đã sủa như nổi điên vậy chứ? Bình thường chó con tỉnh dậy nhìn thấy nàng đều sẽ khoái chí nhảy tới cọ vào chân nàng mới phải, nàng nói ra suy đoán của mình: “Chẳng lẽ nó gặp ác mộng? Nhưng chó con mà cũng nằm mơ sao?”
Hứa Quân Hách bị nàng làm cho tức giận sôi máu, những lời quát tháo và chất vấn ra khỏi miệng đều biến thành tiếng chó sủa, lúc này cuối cùng hắn đã phát hiện ra điều bất thường.
Hắn cúi đầu nhìn xuống thì hoảng hốt tột độ! Hắn chưa bao giờ đứng ở khoảng cách thấp thế này để nhìn xuống đất như vậy, trong tầm mắt chỉ có một đôi chân phủ đầy lông trắng, mà nhìn còn trông giống như chó con mũm mĩm vừa cai sữa vậy.
“Hú!!” Hứa Quân Hách phát ra tiếng hét đầy sợ hãi, đột nhiên hắn ý thức được một việc cực kỳ đáng sợ.
Đó chính là hắn – đường đường là Hoàng thái tôn cao quý của Đại Yến đã biến thành một con chó con!
Trong lúc nhất thời Hứa Quân Hách hoàn toàn không thể chấp nhận nổi chuyện này, hắn cho rằng mình bị điên rồi. Từ mấy ngày trước khi đến được Linh Châu, cơ thể hắn vẫn không được thoải mái, thái y luân phiên đến thăm khám chẩn đoán, chỉ nói sức khỏe hắn không có trở ngại gì, chỉ là không quen với khí hậu của Linh Châu. Thế là liên tiếp mấy ngày hắn chán ăn mất ngủ còn hay nằm mơ, uống nhiều thuốc mà vẫn không chuyển biến tốt, tâm trạng cũng u ám thất thường theo.
Đêm hôm qua khó khăn lắm mới vào giấc ngủ được, vốn nghĩ rằng mình sẽ có thể an yên ngủ một giấc bổ sung tinh thần, nào ngờ đang ngủ giữa chừng bị người ta đánh thức, vừa mở mắt ra hắn đã biến thành một con chó con?! Hứa Quân Hách nhất thời như gặp sét đánh, chỉ ngơ ngác đứng yên tại chỗ.
Kỷ Vân Hành nhìn chó con, thấy nó mở mắt ra đã nhe răng sủa bậy liên hồi, nổi điên xong thì lại đứng yên không nhúc nhích, dáng vẻ rất quỷ dị. Nàng mơ hồ cảm giác được chó con không bình thường, chần chừ đặt bánh thịt trong tay vào bát của mình, sau đó cúi người bế chó con lên, vừa vỗ ngực vừa vuốt ve sau lưng: “Học Học, em cũng chưa ăn mà, sao giống như bị nghẹn vậy?”
Hứa Quân Hách vẫn chưa thể chấp nhận được việc mình bị biến thành chó thì đã bị người nọ bế lên vỗ ngực vuốt lưng, ngay lập tức lông trên người dựng đứng lên, đầu óc hắn nổ tung, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ, lập tức quay đầu lại muốn cắn càn.
Hành động này của nó làm cho Kỷ Vân Hành giật mình một phen, nàng buông tay ra theo bản năng khiến cho Hứa Quân Hách rơi xuống đất.
Hoàng thái tôn nhất thời không đề phòng đã ngã lăn quay, hắn đau đớn tru tréo một tiếng, bò dậy ngửa đầu mắng to về phía Kỷ Vân Hành.
Điêu dân to gan, dám cả gan ném ta xuống đất, ngươi có mấy cái mạng, có tin ta giết chết ngươi không?
“Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!”
Nói mau, việc này có phải do ngươi sử dụng tà thuật làm ra hay không!
“Gâu gâu gâu gâu gâu!”
Chó con cứ sủa mãi không ngừng, nếu như là người khác chắc chắn đã mất kiên nhẫn từ lâu, nhưng tính tình Kỷ Vân Hành vốn ôn hòa, nàng không hề nóng nảy mà kiên nhẫn ngồi xổm xuống đẩy chiếc bát vỡ bình thường chó con dùng để ăn cơm đến bên cạnh Hứa Quân Hách, nói: “Đừng sủa nữa, mau ăn đi, ta cố ý tách nhân thịt trong bánh ra để dành cho em đó.”
Dáng vẻ đó giống như đang nghiêm túc giao tiếp với một con chó.
Hứa Quân Hách chính là Trữ quân đã được sắc phong, vinh quang cao quý vô cùng.
Trong cung đình, cho dù trên đường hắn gặp phải trọng thần ở cấp phẩm nào thì người nọ đều phải cung kính cúi đầu gọi hắn một tiếng Thái tôn Điện hạ. Cung nhân hầu hạ lại càng cẩn thận hơn, không dám chậm trễ sơ suất một chút nào, ngày nào cũng có đủ loại sơn hào hải vị bày ra ở trước mặt hắn, hắn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày có người đặt bát cơm chó đến trước mặt bảo hắn ăn.
Nhất là khi đã biến thành chó, mũi của hắn vô cùng nhạy, cho dù không đến gần cái bát vỡ kia, hắn cũng đã ngửi thấy một mùi chua xộc đến hết sức gay mũi. Ánh mắt hắn liếc nhìn sang, ngay lập tức nhìn thấy cái màn thầu đã bốc mùi ghê tởm, suýt chút đã khiến hắn nôn ra ngoài.
Nói một cách thẳng thắn thì chính là, đồ ăn còn chẳng bằng thức ăn cho lợn.
Hứa Quân Hách giận dữ đá chân về phía trước, muốn đá cho vỡ nát cái bát chó ăn này ra mới hài lòng. Nhưng hắn vẫn chưa kịp thích nghi, quên mất mình đã biến thành chó con, đương nhiên sẽ không làm ra động tác đá bay cái bát đi được, thế là chân sau đá về trước hất đổ chiếc bát vỡ.
“Học Học!” Kỷ Vân Hành cất cao giọng gọi tên chó con.
Nàng không biết chó con này đang nổi điên cái gì nữa, cho nó ăn nó cũng không ăn, còn gân cổ lên sủa mãi, một hồi lâu mới đợi được nó yên tĩnh, vậy mà mới chớp mắt nó lại hất đổ bát cơm của mình.
Kỷ Vân Hành đưa tay ra vỗ vào mông chó con hai cái như đang khiển trách nó: “Vì sao em không ngoan ngoãn ăn cơm?”
Vỗ hai cái vào mông dường như nàng không dùng chút lực nào, thay vì nói là đánh chi bằng nói là vuốt ve thì đúng hơn. Hứa Quân Hách vốn đang tức giận vì cảm thấy mình bị cợt nhả, hắn nổi trận lôi đình định lớn tiếng mắng chửi, nhưng lời ra khỏi miệng lại trở thành tiếng chó sủa liên tục.
Lúc này đây hắn thật sự phát điên rồi.
Lần này hắn mắng chửi tàn nhẫn nhất, cũng lớn tiếng nhất, Kỷ Vân Hành bị dọa sợ, vội vàng đứng dậy lùi về sau hai bước.
Nhìn thấy chó con như sắp phát rồ, Kỷ Vân Hành cảm thấy vừa khó hiểu vừa hoang mang, cũng không dám khuyên nó ăn cơm nữa, trong lòng thầm nghĩ đồ ăn trong bát hay ở dưới đất thì đối với chó con cũng không có gì khác biệt, dù sao nó cũng sẽ ăn hết, thế là nàng cầm lấy bát và bánh thịt của mình quay đầu chạy vào trong nhà.
Để lại Hứa Quân Hách một mình trong sân trút hết lửa giận.
Đây có lẽ là buổi tối đáng sợ nhất trong cuộc đời hai mươi năm của Hứa Quân Hách.
Hắn đã biến thành một con chó, mở miệng ra chỉ có âm thanh “gâu gâu”, con chó này thậm chí còn chẳng cao bằng cái ghế, móng vuốt cũng không dài và sắc bén.
Sau khi mặt trời lặn, sắc trời dần dần tối xuống, trước khi tối hẳn Hứa Quân Hách cuối cùng đã tìm được một tia lý trí trong đống cảm xúc suy sụp, quay đầu lại quan sát tiểu viện này.
Nếu như Hứa Quân Hách bây giờ có thể nói chuyện, hắn nhất định sẽ đánh giá đúng sự thật, đây là nơi hoang vu tồi tàn nhất mà hắn từng thấy, ngay cả nơi ở của cung nhân có thân phận thấp kém nhất trong cung cũng tốt hơn chỗ này.
Thật ra tiểu viện này không hề nhỏ, chí ít từ góc độ của Hứa Quân Hách khi trong cơ thể chó con thì nơi này khá rộng lớn, nhưng trong sân không hề được lát gạch, ngoại trừ ở giữa có một lối mòn do đi lại nhiều lần hình thành nên con đường nhỏ thì những chỗ khác đều mọc đầy cỏ dại. Mùa hè là lúc vạn vật sinh sôi, những đám cỏ dại này lại không ai dọn dẹp mà để mặc chúng tùy tiện sinh trưởng, khiến cho tiểu viện trông giống như một nơi hoang dã không người lui đến, hoàn toàn không thể tưởng tượng được nơi này còn có một người sinh sống.
Sau lưng hắn là một thân cây không quá to lớn nhưng cành lá rất xum xuê. Trên tàng cây còn có rất nhiều nụ hoa, dù vẫn chưa nở nhưng mùi hương hoa dành dành nồng nàn đã theo gió tràn ngập khắp trong sân, lan ra trong không khí, vương vấn bên trong mũi Hứa Quân Hách thì càng rõ rệt hơn. Mùi hương này trộn lẫn với mùi màn thầu ôi thiu trước đó biến thành một mùi vô cùng khó ngửi, Hứa Quân Hách ngửi một lát đã không chịu nổi nữa, hắn nhấc bốn chân ngắn cũn chạy đi thật xa.
Hứa Quân Hách chẳng còn chút xa lạ nào với cơ thể của chó con, ngoài việc không thể nói chuyện ra, hắn gần như có thể sử dụng cơ thể của nó vô cùng thành thạo, lúc di chuyển bốn chân ngắn vô cùng phối hợp, hài hòa đến mức chính Hứa Quân Hách phải hoảng loạn.
Nếu như đây không phải một cơn ác mộng, cũng không biến trở về được, nửa đời sau hắn phải sống trong hình hài chó con này…
Đây thực sự là tai ương ngập đầu.
Hứa Quân Hách không biết cô nương trước mắt vừa nãy là ai, đây là nơi nào, vì sao hắn lại biến thành chó con.
Những bí ẩn và nỗi sợ khi thân thể biến hóa lạ thường cứ quấn lấy hắn, hoàn toàn đảo loạn suy nghĩ của hắn, xé rách những lý trí còn sót lại trong hắn.
Chắc chắn là có nguyên nhân, trong lòng Hứa Quân Hách thầm nghĩ: có lẽ là do vu thuật của một bộ tộc xa xăm nào đó, cũng có lẽ là một lời nguyền rủa xa xưa nào, hoặc đây vốn dĩ chỉ là một giấc mộng quá đỗi chân thật mà thôi.
Hứa Quân Hách đứng dưới mái hiên suy nghĩ rất lâu, nhưng dù hắn có nghĩ thế nào đều không tìm được cách để giải quyết. Nếu như hắn bị mắc kẹt trong cơ thể của con chó chết tiệt này, vậy thì hắn cũng chẳng thể làm gì được.
Màn đêm buông xuống, mặt trăng nhô cao trên cành liễu, Hứa Quân Hách nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn quyết định chạy về trước cửa phòng của Kỷ Vân Hành. Hắn giơ hai chân trước lên chống lên cửa giống như một người đang đứng, vừa ra sức dùng móng vuốt đập cửa vừa sủa gâu gâu.
Ra ngoài!
“Gâu gâu!”
Đừng có im lặng!
“Gâu gâu gâu gâu!”
Kỷ Vân Hành ở trong phòng ban đầu không để ý đến.
Bữa tối nàng đã ăn xong trước khi trời tối, lúc tối đến nàng thắp đèn lên ngồi vào bàn đọc sách.
Nhưng chẳng bao lâu nàng đã bắt đầu cảm thấy trong người khó chịu, dạ dày đau âm ỉ còn muốn buồn nôn, trong cổ họng như tắc nghẽn, cứ có thứ gì đó muốn trào ra ngoài.
Chắc là cơm tối có vấn đề, ngày trời mùa hè thời tiết nóng bức, thức ăn vốn không thể để qua đêm được. Màn thầu đưa đến hôm nay dường như là đồ đêm qua còn thừa lại, đồ không ai ăn mới đem đến chỗ Kỷ Vân Hành, nàng cứ ăn một miếng bánh thịt một miếng màn thầu, cứ thế mà ăn qua bữa.
Kỷ Vân Hành là đứa trẻ sinh non, từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, lúc còn nhỏ đủ loại bệnh vặt gần như liên miên đổ ập vào nàng, sau này dần lớn hơn mới đỡ hơn một chút, nhưng cơ thể cũng không chống đỡ được khi ăn phải đồ ăn ôi thiu.
Nàng không muốn nôn toàn bộ bữa tối ra ngoài, thế là đã uống rất nhiều nước trà lạnh vào bụng, cố đè nén cảm giác muốn nôn ra.
Chó con lại sủa không ngớt ở bên ngoài.
Kỷ Vân Hành đặt bút xuống chậm rãi đứng dậy, cơ thể nàng thực sự khó chịu, động tác càng chậm lại, khoảng cách chỉ có vài bước chân như thế nhưng Hứa Quân Hách ở ngoài cửa đã không kiên nhẫn đợi nổi, chân chó đập vào cửa vang lên tiếng bịch bịch liên hồi.
Cánh cửa vừa mở ra, Kỷ Vân Hành muốn hỏi chó con bị làm sao, nhưng vừa há miệng, cơn buồn nôn đã cố sức kiềm nén rất lâu chợt cuồn cuộn kéo đến, nàng không còn kiểm soát được nữa, cứ thế khom lưng “ọe” ra ngoài.
Trong sân tối om không nhìn thấy rõ mọi thứ, Hứa Quân Hách cũng không nhìn thấy nàng phun ra thứ gì, hắn chỉ cảm giác được có gì đó ẩm ướt rơi xuống trên lưng hắn, kèm theo đó là một mùi chua lòm xộc thẳng vào trong mũi hắn.
Chó con phát ra tiếng tru lên chói tai, cũng không biết là do giận dữ quá mức hay là chịu kích động quá lớn, nó ngất xỉu ngay tại chỗ, bốn chân đạp loạn nằm lăn ra đất.
Kỷ Vân Hành chạy đến bụi cỏ bên cạnh để nôn một trận, sau khi nôn sạch hết mọi thứ trong bụng mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Nàng đứng thẳng dậy, vừa quay đầu đã nhìn thấy chó con nằm thẳng cẳng dưới đất, nàng giật mình vội vàng chạy đến xem xét.
Nàng cũng không nôn lên người chó con, trên lưng nó chẳng qua chỉ dính một ít nước trà lạnh nàng uống vừa nãy, nàng cúi người bế chó con lên vuốt ve khắp người nó, đến khi nhìn thấy nó hít thở đều đều giống như đang ngủ, nàng mới yên tâm.
Kỷ Vân Hành nhìn vết bẩn đầy đất, nàng không oán giận. Nhưng vì bữa tối ăn vào bụng đã nôn ra hết khiến nàng rầu rĩ không vui. Nàng vén tay áo đi ra sân sau lấy nước súc miệng rửa mặt, sau đó bưng từng thau nước nặng nề đi chầm chậm ra sân trước quét dọn sạch sẽ mặt đất, cuối cùng mới bế chó con đang ngủ say đi tắm rửa.
Tiểu viện này mặc dù sơ sài, nhưng lúc mẫu thân của Kỷ Vân Hành còn sống, bà đã chỉnh trang nơi này rất tốt, ít nhất nơi đây còn có bếp lò nấu nước, không đến mức để nàng dùng nước giếng lạnh lẽo để tắm rửa.
Năm Kỷ Vân Hành chín tuổi, mẫu thân bệnh nặng qua đời, Kỷ Vân Hành không biết chăm sóc sân viện, cứ thế năm này qua năm khác sống ở đây cùng lớn lên với cỏ dại sinh sôi trong đất và cây dành dành trong sân. Thế nên Kỷ Vân Hành chưa từng cảm giác tiểu viện của nàng tồi tàn, mà ngược lại, nơi đây chính là nơi ở khiến nàng cảm thấy an tâm nhất.
Cung Cửu Linh mới được xây dựng được vài năm, gần như không nhìn ra được vết tích của thời gian, tất cả đình đài lầu các, vẻ xa hoa của ngói vàng tường đỏ đều cực kỳ mới toanh.
Hành cung này chiếm trọn cả ngọn núi, trên núi được thiên nhiên ban tặng rất nhiều suối nước nóng tự nhiên và cây cối tươi xanh, dù đang ở giữa hè cũng vô cùng mát mẻ, dường như cái nóng của mùa hè đã bị lá xanh ngăn cách. Đây đúng là một nơi nghỉ hè lý tưởng.
Tẩm cung của Hoàng thái tôn nằm ở giữa hành cung, cách không xa tầm cung của Hoàng Đế, bên ngoài có Ngự tiền thị vệ bảo vệ ba lớp đi qua đi lại tuần tra liên tục, đêm hè nóng nực ngay cả một tiếng ếch kêu cũng không có, chung quanh cực kỳ yên tĩnh.
Trời mới tảng sáng, từ đằng Đông đã nhô lên một mảng ánh sáng bạc.
Ngày thường vào canh giờ này, dù các thái giám trong tẩm cung đã thức dậy sớm chờ đợi để hầu, nhưng sẽ không phát ra tiếng động nào vì sợ sẽ đánh thức hung thần đang ngủ bên trong, thế nhưng vào giờ này hôm nay, đám thái giám lại bận bịu không thôi.
Đương nhiên là vì Thái tôn Điện hạ của họ đã thức giấc.
Năm nay Hứa Quân Hách đã đến tuổi đội mũ, trời sinh hắn có gương mặt tuấn tú, vóc người cao ráo, tạm thời không nói đến thân phận, nếu đặt hắn trong đám đông thì vẻ ngoài của hắn cũng nổi bật nhất, trong Kinh thành con cháu thế gia có thể so được với hắn cũng chẳng có mấy ai.
Nhưng dù mặt mũi ngày thường tuấn tú, vẻ mặt lúc này lại không dễ chịu cho lắm, vừa tỉnh lại đã xụ mặt chau mày, dáng vẻ như có thể nổi giận bất cứ lúc nào. Mới sáng sớm đã bảo các thái giám lấy nước tắm rửa, tắm tận mấy lần mới chịu dừng lại, lúc này còn vươn hai tay đứng đó để các thái giám thay quần áo, từ lúc thức dậy đến giờ chỉ nói đúng hai chữ “tắm rửa”, sau đó chẳng thấy nói thêm một lời nào nữa.
Cảm giác ủ dột khắp người thế này khiến các thái giám hầu hạ cũng sợ mất hồn, tay chân hầu hạ cũng dè dặt hẳn, không dám sai sót chỗ nào.
Hứa Quân Hách vì chuyện đêm qua nên tâm trạng rất khó chịu, Linh Châu quả thực là khắc tinh của hắn, từ sau khi đến đây hắn chưa từng thấy yên ổn được giây phút nào.
Sau khi tỉnh lại, hắn cảm giác đó như một giấc mộng lớn, chỉ là giấc mộng này quá đỗi chân thật, nhất là lúc cuối cùng cô nương kia nôn vào trên người hắn suýt chút đã khiến hắn bùng nổ, cơn giận mang theo đến khi dậy rồi vẫn chưa tan đi, khuôn mặt tối sầm bảo thái giám hầu hạ rửa mặt thay quần áo.
Hứa Quân Hách ra ngoài phần lớn thời gian đều mặc thường phục, trên trường bào màu đen thêu hoa văn lá thông và đám mây, dọc theo cơ thể thiếu niên là những đường thêu chỉ vàng. Mái tóc dài được buộc cao bằng ngọc quan, đôi chân mày đen nhánh đang chau lại như nhuộm bởi vẻ ủ dột từ lâu, thoạt nhìn có chút sắc sảo hiện rõ khí khái của thiếu niên với dung mạo phi phàm.
“Điện hạ.” Mặc quần áo xong xuôi, Ân Lang – đại thái giám thường ngày hầu hạ bên người Hứa Quân Hách mới vén rèm đi vào, nhẹ giọng nói khẽ: “Thánh thượng đã dậy rồi.”
Hứa Quân Hách thấp giọng “ừm” một tiếng nghe có vẻ uể oải, hắn duỗi vai thả lỏng cổ rồi mới bước ra khỏi tẩm cung, đi đến thỉnh an Hoàng Đế.
Hoàng Đế Hứa Túc Dụ năm nay đã ngoài sáu mươi, mái tóc đã điểm bạc nhưng trên mặt lại hết sức sạch sẽ không có một sợi râu nào, khuôn mặt tuấn tú không tương xứng với tuổi tác.
Ông đang uống trà, thái giám đến bẩm báo Hứa Quân Hách đã đến, người còn chưa thấy mặt, trên mặt Hứa Túc Dụ đã nở nụ cười tươi.
Thấy cháu trai hào hoa phong nhã đi đến trước mặt, khom lưng hành lễ: “Thỉnh an Hoàng gia gia.”
“Miễn lễ, ngồi đi.” Hứa Túc Dụ mỉm cười, trong lời nói còn có vẻ oán trách: “Đã đi ra ngoài rồi còn tuân theo những nghi lễ rườm rà đó làm gì, mấy ngày nay sức khỏe con không tốt, không cần dậy sớm thỉnh an đâu.”
“Quy củ không thể phá vỡ, trong thành ngoài thành đều như nhau.” Hứa Quân Hách uể oái đáp lại một câu.
Ngoài miệng thì nói lễ tiết, nhưng tướng hắn ngồi không ngay ngắn, cơ thể nghiêng sang một bên tựa vào lưng ghế, tóc đen rủ xuống bên cánh tay, nói thêm vào: “Vùng đất Linh Châu này rất tà môn.”
“Bớt nói bừa, triền núi nơi đây chính là long mạch, hưng vượng lắm đấy.” Hứa Túc Dụ nhìn sang không giống Hoàng Đế, trên người ông không có uy nghiêm khiến người ta sợ hãi, lúc ngồi đối diện nói chuyện với Hứa Quân Hách, trên mặt ông tràn đầy yêu thương, trông hai người giống như hai ông cháu ở một gia đình bình thường. Ông phất tay nói: “Vừa hay thái y còn ở đây, để thái y đến xem mạch cho con.”
Lúc nói chuyện, một lão già bên cạnh bước tới hành lễ nhận lệnh, sau đó đi đến bên cạnh Hứa Quân Hách, cung kính nói: “Thái tôn Điện hạ, thỉnh ngài cho phép vi thần bắt mạch.”
Hứa Quân Hách đưa tay ra, vén tay áo lên trên để lộ ra cánh tay gầy gò, mơ hồ có thể nhìn thấy được mạch máu và gân xanh hằn lên trên.
Trong lúc bắt mạch, hai ông cháu lại tùy ý tán gẫu những chuyện thường ngày, giữa chừng thái y có hỏi thăm về sức khỏe của Hứa Quân Hách mấy câu, hắn trả lời đúng như sự thật: “Chán ăn, luôn cảm thấy mệt mỏi, ban đêm mơ nhiều, đêm qua còn gặp ác mộng, lúc tỉnh dậy đổ đầy mồ hôi.”
Thái y rút tay về, chậm rãi nói: “Cơ thể Điện hạ không đáng lo ngại, không cần phải uống thuốc. Nếu như ngài vẫn cảm thấy không thoải mái, tinh thần không yên thì có thể đi mời cao tăng trong chùa đến tẩm cung tụng kinh thắp hương bái lạy sơn thần, qua một lần hương hỏa, hơi thở trên người ngài có lẽ sẽ có thể dung nhập vào đất trời Linh Châu, đây chính là phương thuốc cổ truyền ở nơi đây, Điện hạ có thể thử xem.”
Hứa Quân Hách nhếch miệng, cười khẩy: “Lý thái y đúng là càng già càng hồ đồ, đến cái cách bái sơn thần mà cũng nghĩ ra được?”
Cả người Lý thái y chợt run lên, ông ta vội vàng khom người: “Điện hạ thứ tội.”
Hứa Túc Dụ không muốn để đứa cháu trai kiêu căng làm khó dễ lão thái y đã bận rộn cả đời trong cung, thế là ra lệnh: “Lui xuống đi.”
Lý thái y vội vàng tạ ơn, thu gom hòm thuốc rời khỏi tẩm cung.
“Con trai của Chu Văn Hạo lại gửi thiệp mời đến cho con sao?”
Hứa Quân Hách cầm chén trà lên, thổi nhẹ một cái: “Dạ, hôm qua vừa đưa tới.”
“Đi chơi đi, cũng không thể cứ mãi không nể mặt Chu đại nhân như vậy.”
Hứa Túc Dụ cười nói: “Suy cho cùng mảnh đất Linh Châu này cũng nằm trong tay Chu Văn Hạo.”
“Người nói như vậy làm con đây thật sự muốn thân cận với Chu đại nhân hơn chút.”
Hứa Quân Hách uống cạn chén trà mới đứng dậy: “Hoàng gia gia, Lương Học xin phép cáo lui.”
Hứa Túc Dụ lải nhải dặn dò thêm mấy câu như ông già, nào là hắn phải nghỉ ngơi giữ sức khỏe, xong hết mới thả cho hắn đi.
Ra khỏi tẩm cung, Hứa Quân Hách dặn dò Ân Lang: “Hồi âm thiệp mời của Chu gia.”
Lời này là có ý muốn đi tham dự yến tiệc, Ân Lang dạ một tiếng sau đó xoay người đi xuống núi làm việc.
Hứa Quân Hách lại nhàn rỗi thêm một ngày ở trong hành cung, hắn đọc qua một lượt các chức quan địa phương ở Linh Châu, còn đọc thêm về các vụ thiên tai, trọng án trong những năm gần đây do các quan viên gửi đến, nói chung rất nhàm chán, nhưng nhờ thế một ngày trôi qua rất nhanh, mới chớp mắt đã đến sẩm tối.
Có lẽ mấy ngày nay chưa được nghỉ ngơi yên ổn, vào lúc mặt trời vừa xuống núi, Hứa Quân Hách đã ngáp dài một hơi, hắn buồn ngủ rồi.
Hắn rửa mặt xong mới trèo lên giường, lúc này lại nghĩ đến cơn ác mộng tối hôm qua, động tác kéo chăn chợt khựng lại, trong lòng có chút lưỡng lự.
Ân Lang thắp nến hương xong, quay đầu lại hỏi: “Điện hạ có muốn tắt đèn ngay bây giờ không?”
Trong lòng Hứa Quân Hách thầm nghĩ, đêm nay chắc sẽ không đến mức mơ lại cơn ác mộng kia, thế là bèn nói: “Tắt đi.”
Sau khi Ân Lang tắt đèn, tấm màn màu vàng sáng cũng được buông xuống, trong phòng mờ mịt, mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng bay tới có tác dụng an thần trợ giúp giấc ngủ, chẳng bao lâu sao Hứa Quân Hách đã ngủ thiếp đi.
“Học Học.”
Bên tai lại vang đến âm thanh êm dịu gọi hắn, giọng nói gọi tên hắn nghe cực kỳ mập mờ và nũng nịu.
Giọng điệu ấy còn nói thêm một câu:
“Để ta xem xem em là chó đực hay là chó cái đây?”
Hứa Quân Hách: !!!
Hắn đột ngột mở hai mắt ra, nhìn thấy tiểu cô nương xuất hiện trong cơn ác mộng đêm qua lúc này đang cúi người nhìn hắn, bàn tay còn đang nắm chân sau của hắn như muốn tách ra.
Hắn ra sức đạp về sau, còn đá liên tục làm cho Kỷ Vân Hành giật mình một phen hoảng hồn nới lỏng tay, khiến cho Hứa Quân Hách vùng vẫy chạy thoát, hắn nhảy tới bên góc bàn bên kia, thẹn quá hóa giận hét lớn:
Càn rỡ!
“Gâu gâu!!”
“Học Học.” Kỷ Vân Hành cảm thấy khó hiểu, chó con vốn đang nằm làm nũng yên lành trong tay nàng, sao lại đột nhiên sủa liên tục về phía nàng, thế là nàng nhíu mày hỏi: “Sao em lại nổi điên nữa rồi?”

Bình luận về bài viết này