Hiện tại dáng vẻ của Phương Tử Hàm không hoàn toàn là đầu người gắn trên thân báo, mà là nửa thân trên vẫn là người, nửa thân dưới là thân báo, tính cả hai tay người và bốn chân báo, cậu ta có tới sáu chi.

Hơi giống hình dáng nhân mã trong thần thoại, bất ngờ là không quá xấu, nếu không Hạ Mê cũng không nảy sinh ý định sờ một cái.

Sau khi bị sờ, Phương Tử Hàm quay đầu lại, nhìn Hạ Mê với vẻ hơi ấm ức, nói: “Cô sờ eo tôi làm gì? Ngứa lắm.”

Hạ Mê định nói cô tưởng đó là bả vai và lưng, ai muốn sờ eo cậu chứ, tôi chỉ vuốt lưng mèo thôi.

Nhưng nghĩ tới việc Phương Tử Hàm vẫn là người, dù là sờ lưng thì cũng có vẻ không tôn trọng lắm, nên Hạ Mê nghiêm mặt nói: “Tôi kiểm tra sức mạnh cơ thể cậu, sau này chúng ta là chiến hữu, tôi phải hiểu ưu điểm và nhược điểm của cậu để có thể hợp tác chiến đấu tốt hơn. Eo là điểm yếu của cậu sao? Vậy sau này cậu phải chú ý bảo vệ chỗ đó!”

Phương Tử Hàm luôn nghi ngờ Hạ Mê đang nói dối, nhưng trước đây cậu ta chưa từng tiếp xúc với Hạ Mê, không hiểu tính cách của cô, không thể đánh giá được ý đồ thật sự của cô, đành phải tin những gì cô nói.

Nghĩ đến nhận định của Hạ Mê về tình hình hiện tại, Phương Tử Hàm thấy Hạ Mê là người rất sáng suốt, có năng lực phán đoán tốt, tư duy phân nhánh nhanh chóng và có thể nhìn thấu toàn cục, cậu ta cảm thấy hơi xấu hổ vì đã nghi ngờ Hạ Mê.

Phương Tử Hàm nói: “Vậy sau này tôi chắc chắn sẽ chú ý bảo vệ chỗ này.

Hạ Mê, cô từ bên ngoài vào, có thu thập được thông tin gì không? Cô đoán chúng ta đang ở trong ‘lịch sử’ là dựa vào căn cứ gì?”

Hạ Mê nói: “Đương nhiên có căn cứ, nhưng không thể nói rõ được trong một hai câu, tôi cần tìm người phụ trách ở đây của các cậu, hai bên chia sẻ thông tin rồi mới đưa ra nhận định chính xác.”

Phương Tử Hàm nói: “Chúng tôi có hai lãnh đạo, một là Đội Trưởng Đội Hai Thu Hải Lam, một là trưởng nhóm kỹ thuật Mễ Hướng Nghiên, một người phụ trách đối phó quái vật, một người phụ trách thu thập tài liệu trong nhà máy thuốc, có mục tiêu tìm ra điểm yếu của quái vật đục hóa, bảo đảm an toàn cho các thành viên đội.”

Thu Hải Lam là Đội Trưởng Đội Hai, nữ giới, 24 tuổi, cũng là cảnh sát trưởng cấp 3. Đội Hai lần này có 6 người, chỉ có một người nữ là Thu Hải Lam, nhưng 5 thành viên còn lại không ai đánh thắng được cô ấy.

Mễ Hướng Nghiên cũng là cấp chính khoa, nhưng là vị trí văn phòng, hiện tại chỉ có cấp bậc là đến cấp chính khoa, nhưng không phải chức vụ thực, mà là chức vụ ảo, hơn nữa lương cũng thấp hơn nhân viên tuyến đầu một chút.

Trong Cục Xử lý, tiền trợ cấp chức vụ và trợ cấp công vụ của nhân viên tuyến đầu cơ sở cao hơn nhân viên văn phòng rất nhiều, hơn nữa phải có kinh nghiệm làm việc tuyến đầu mới có thể thực sự đảm nhận chức vụ lãnh đạo, muốn làm Cục trưởng thì phải có trên 3 năm kinh nghiệm làm việc tuyến đầu, nên Mễ Hướng Nghiên không đủ tư cách tranh cử vị trí lãnh đạo.

Rủi ro của nhân viên tuyến đầu cao hơn nhân viên văn phòng quá nhiều, vì vậy tất nhiên nhân viên văn phòng không có ý kiến gì về sự chênh lệch này, dù sao đó cũng là đãi ngộ được đánh đổi bằng mạng sống.

Những tài liệu này là Tiểu Liêu nói cho Hạ Mê.

Trên trực thăng, Liêu Thiên Hoa đã giao tài liệu của những người bị kẹt lần này cho Hạ Mê, 6 người Đội Hai cùng với Mễ Hướng Nghiên, thêm một người ngoài biên chế là “Mắt”, tổng cộng 8 người. Hiện giờ “Mắt” đã bị đục hóa, nhóm của Phương Tử Hàm chỉ còn 7 người.

Khi xem tài liệu, Hạ Mê lập tức chú ý đến sự khác biệt về chức vụ giữa Mễ Hướng Nghiên và Thu Hải Lam, bèn hỏi chi tiết.

Sau khi nhận được câu trả lời chi tiết từ Liêu Thiên Hoa, Hạ Mê đã bắt đầu phân chia nhân sự.

Năm thành viên đội, đều là cấp dưới, đàn em.

Mễ Hướng Nghiên ở vị trí kỹ thuật, là Tiến sĩ, phải tôn trọng.

Thu Hải Lam là một đối thủ cạnh tranh chức Cục trưởng trong tương lai, phải đối xử với cô ấy như đối với Tiểu Liêu, hợp tác với nhau, cạnh tranh hòa bình, tạm thời gọi cô ấy là Tiểu Thu vậy.

Hạ Mê tiếp tục hỏi: “Có ai bị thương không?”

Phương Tử Hàm thở dài: “Ba người bị thương nhẹ, lần lượt là gãy xương sườn, cẳng tay, cẳng chân, đã được xử lý khẩn cấp rồi, một người bất tỉnh không tỉnh lại, cũng không rõ có bị thương ở đầu không. Cánh tay phải của Đội trưởng Thu bị một con quái vật đục hóa cắn đứt, chỉ có Tổ trưởng Mễ và tôi là không bị thương.”

“‘Khiên’ thì sao?” Hạ Mê hỏi.

Phương Tử Hàm khó hiểu nói: “‘Khiên’? Không phải chị ấy ở nhà an toàn sao? Chúng tôi đều đã đục hóa rồi, đồ bảo hộ sẽ chỉ ảnh hưởng đến năng lực hành động của chúng tôi, nên chúng tôi đã cởi hết đồ bảo hộ rồi.”

Khóe mắt Hạ Mê không kiểm soát được giật hai cái.

Có vẻ Đội Hai vẫn chưa biết “Khiên” có thể điều khiển đồ bảo hộ từ xa, nhưng ý thức của “Khiên” lại thực sự bị kẹt trong lãnh địa, cô vác “Khiên” không thể vào lãnh địa xám, chỉ có thể vào lãnh địa đen, cho thấy ý thức của “Khiên” có thể đang ở trong lãnh địa đen, Đội Hai không gặp “Khiên”, vậy “Khiên” đi đâu rồi?

Hạ Mê hỏi: “Các cậu bị kẹt trong tổ bao lâu rồi?”

Phương Tử Hàm đáp: “Khoảng 5 – 6 tiếng rồi.”

Hạ Mê: “Trong quá trình này, không có ai giúp đỡ các cậu sao?”

Cô suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Người đục hóa hoặc quái vật đục hóa cũng tính.”

Ánh mắt Phương Tử Hàm nhìn Hạ Mê càng thêm kính phục, cậu ta liên tục gật đầu nói: “Cô giỏi quá, đúng là tiên đoán như thần, thực sự có một mô hình người đã giúp chúng tôi.

Lúc đó Tổ trưởng Mễ bị đục hóa, nhưng phạm vi đục hóa của chị ấy rất nhỏ, hơn nữa cũng rất kín đáo, chúng tôi không ai phát hiện chị ấy đã đục hóa.

Là thế này, khi chúng tôi mới đục hóa, dù gì cũng có chút khó chịu, nhưng những người khác đều tỉnh táo, nhanh chóng thích nghi và chấp nhận cơ thể của mình. Nhưng Tổ trưởng Mễ lúc đầu lại giống như chưa đục hóa vậy, vẫn nói nói cười cười với mọi người, đột nhiên có một khoảnh khắc, chị ấy há miệng định cắn cổ Đội trưởng Thu.

Lúc đó chúng tôi mới phát hiện, mắt của Tổ trưởng Mễ đã chuyển thành màu đỏ, hai chiếc răng nanh cũng trở nên đặc biệt nhọn, giống như ma cà rồng trong truyện phương Tây.

Không ai biết sau khi bị Tổ trưởng Mễ cắn sẽ thành ra sao, Đội trưởng Thu cũng không đề phòng chị ấy, suýt nữa đã bị cắn.

Đúng lúc đó, một mô hình người trong phòng thí nghiệm đột nhiên đưa đầu vào chỗ cổ Đội trưởng Thu, Tổ trưởng Mễ cắn trúng đầu nó.

Nó ôm đầu chạy mất, chúng tôi bận rộn tiêm thuốc an thần cho Tổ trưởng Mễ, không đuổi kịp nó.

Ban đầu chúng tôi tưởng nó định tấn công Tổ trưởng Mễ và Đội trưởng Thu, sau khi phân tích lại tình huống lúc đó, Tổ trưởng Mễ nói, có thể nó muốn bảo vệ Đội trưởng Thu, nếu gặp lại mô hình người này thì đừng tấn công trước, cố gắng thử xem có thể giao tiếp không.”

Hạ Mê cũng không chắc mô hình người chạy mất này có phải là “Khiên” không.

Cô chỉ có thể quan tâm đến Tổ trưởng Mễ trước: “Bây giờ tinh thần của Tổ trưởng Mễ đã bình thường chưa?”

Phương Tử Hàm nói: “Bình thường rồi, Tổ trưởng Mễ nói lúc đó chị ấy cực kỳ khát máu, trong số chúng tôi, chỉ có Đội trưởng Thu không uống rượu, máu không có mùi cồn, chị ấy cảm thấy máu của Đội trưởng Thu rất thơm, muốn hút một ngụm.

Sau khi tiêm thuốc an thần, chúng tôi cho chị ấy uống nhiều nước muối sinh lý và glucose, chị ấy đã cảm thấy đỡ hơn nhiều.

Chị ấy nói, có vẻ chỉ khi đói mới khát máu, sau khi no thì không còn nữa. Chúng tôi để tất cả thức ăn bên chỗ Tổ trưởng Mễ, sợ chị ấy đói.”

Sau khi hiểu tình hình của tất cả mọi người, Hạ Mê quyết định tin tưởng Phương Tử Hàm trước mắt.

Cô nói: “Đưa tôi đi gặp Tổ trưởng Mễ và Tiểu Thu đi, tôi cũng có thông tin quan trọng muốn nói với họ.”

“Tiểu Thu?” Phương Tử Hàm nhìn Hạ Mê với vẻ mặt kỳ quặc.

“Đúng, Tiểu Thu.” Hạ Mê hùng hồn nói.

Liêu Thiên Hoa liên quan đến biên chế và công trạng hạng Nhì của cô, cô còn chịu xưng hô kính trọng là Đội trưởng Liêu. Giữa cô và Tiểu Thu không có bất kỳ quan hệ lợi ích nào, nên gọi là Tiểu Thu, xác lập địa vị từ cách xưng hô.

Lãnh đạo cuối cùng của Cục Xử lý, nhất định phải là Hạ Mê!

“Dẫn tôi đi nào, Tiểu Phương.” Hạ Mê nói.

Phương Tử Hàm cũng đang quan sát xem Hạ Mê có đáng tin không, cậu ta nghĩ mình không nên tin một người mới quen biết quá nhanh.

Nhưng Hạ Mê quá điềm tĩnh và có phong thái, Phương Tử Hàm nghĩ, một người muốn nịnh bợ để có được lòng tin của cậu ta sẽ không mở miệng gọi cậu ta là “Tiểu Phương”.

Phương Tử Hàm quyết định mạo hiểm tin tưởng Hạ Mê một lần.

Cậu ta kéo cái đuôi dài dẫn Hạ Mê đi về nơi họ ẩn náu, vừa đi được mấy bước, Hạ Mê đột nhiên nói: “Đợi một chút, tôi suýt quên đồ.”

Nói xong Hạ Mê chạy lại chỗ cũ, vác lại chị Khiên trên mặt đất, chạy bước nhỏ theo kịp Phương Tử Hàm.

“Cô ấy là ai?” Phương Tử Hàm nói.

Hạ Mê nói: “Tôi không tiện tiết lộ thân phận của chị ấy, đợi chị ấy tỉnh lại, để chị ấy tự nói với cậu đi. Với chức vụ hiện tại của cậu, không đủ quyền hạn để biết thông tin của chị ấy.

Tôi chỉ có thể nói với cậu, các cậu bị lãnh địa đen giam giữ, theo lý thì người ngoài không có cách nào vào trong cứu viện, chính vì có sự tồn tại của chị ấy, tôi mới có thể đến cứu các cậu.”

Phương Tử Hàm hỏi: “Không phải trước đó cô còn bị kẹt trong tòa nhà số 6 sao? Cho dù Đội trưởng Liêu quyết định thu nhận cô vào đội, hiện giờ cô cũng chỉ là học viên trong thời gian đào tạo thôi, tại sao quyền hạn của cô lại có thể vượt qua tôi – một thành viên chính thức đã làm việc một năm chứ?”

Hạ Mê nhìn Phương Tử Hàm một cái đầy thâm sâu khó lường, kiêu ngạo nói: “Bởi vì tôi chính là chiến sĩ ưu tú được tổ chức tập trung bồi dưỡng!”

Phương Tử Hàm: “…”

Hạ Mê rõ ràng có rất nhiều bí mật không chịu nói, nhưng thái độ của cô quá đường hoàng, Phương Tử Hàm lại bị cô hù một lần nữa.

Hai người đến một căn phòng giống như phòng tài liệu, cửa phòng đang đóng, Phương Tử Hàm bước lên gõ cửa, tiếng gõ cửa rất có nhịp điệu, giống như một loại mật mã.

Một thành viên trẻ tuổi với cánh tay trái đeo nẹp ra mở cửa, hiện tại cậu ta có vẻ ngoài đầu người thân rắn, hai chân biến thành đuôi rắn, uốn éo bò đi, tốc độ rất chậm.

Vốn hai chân đã biến thành đuôi rắn không quen thuộc, tay lại bị thương, người này tuy bị thương không nặng, nhưng sức chiến đấu gần như bằng 0.

Hạ Mê nhìn chằm chằm mặt cậu ta một lúc, liên kết với một thành viên tên Đới Tinh trong tài liệu.

Đới Tinh cảnh giác nhìn Hạ Mê, nhỏ giọng hỏi Phương Tử Hàm: “Cô ấy là…”

“Là Hạ Mê đấy, chính là ‘Sạch’ duy nhất của tòa nhà số 6, người phát hiện ra nhà máy thuốc có phòng thí nghiệm bất hợp pháp.” Phương Tử Hàm giới thiệu.

Đới Tinh nhìn Hạ Mê một lúc, cũng đối chiếu được khuôn mặt cô với ảnh, lộ vẻ vui mừng nói: “Cô trốn thoát khỏi tòa nhà số 6 rồi, có phải ‘Đục’ trong tòa nhà số 6 đã bị tiêu diệt không? Nhiều cư dân như vậy có an toàn không?”

Hạ Mê đã nghe Phương Tử Hàm nói mấy lời này một lần rồi, cô lập tức đáp: “Những gì cậu nói đều đúng, phần còn lại hỏi Tiểu Phương đi, tôi không muốn giải thích lại lần nữa. Tôi đến để cứu các cậu, tôi muốn gặp Tiểu Thu và Tổ trưởng Mễ.”

“Tiểu Thu?!!!” Đới Tinh đột nhiên vỡ giọng.

Từ trong cửa truyền ra một giọng nói thô ráp: “Chuyện gì vậy? Cậu gọi tôi là gì?”

Tuy giọng nói thô cứng, nhưng có thể nghe ra là giọng nữ.

“Không phải em gọi, là cô ấy!” Đới Tinh nhanh chóng kéo Hạ Mê vào phòng tài liệu, vung tay phủi sạch trách nhiệm.

Một thân hình cao lớn đen ngòm như đỉnh núi Thái Sơn tiến đến gần Hạ Mê, bóng của cô ấy phủ lên toàn thân Hạ Mê.

Lúc này Hạ Mê mới chợt nhớ ra, trong tài liệu, Thu Hải Lam cao 1m90, nặng 95kg, tuy là nữ giới nhưng sức mạnh vô song, toàn bộ nhân viên tuyến đầu trong Cục Xử lý không ai là đối thủ của cô ấy, kể cả Đội Trưởng Đội Một Liêu Thiên Hoa.

Mà bóng đen đang đứng trước mặt Hạ Mê bây giờ, là một con gấu nâu khổng lồ, cao tới 2m50, mất một cánh tay hoàn toàn không ảnh hưởng đến sức đe dọa của cô ấy.

Hạ Mê: “…”

Chữ “Thu” trong Tiểu Thu, chẳng lẽ là chữ “Thu” trong Khách Thu Toa(*) sao? Sao lại cao bằng gấu nâu Nga luôn vậy!

(*)Khách Thu Toa(喀秋莎) là phiên âm của Ca-chiu-sa

“Cô là… Hạ Mê?” Gấu nâu Thu Hải Lam nhìn xuống Hạ Mê cao 1m73, thích vận động, trong đám con trai cũng được coi là nổi bật về thể thao, nói: “Cô gọi tôi là Tiểu Thu?”

Hạ Mê ngẩng đầu nhìn cái đầu khổng lồ phủ đầy lông gấu nâu của Thu Hải Lam, gật đầu, nói với vẻ anh dũng quyết tử: “Đúng vậy, Tiểu Thu, tôi đến để cứu các chị đây.”

“Cô? Cứu kiểu gì?” Thu Hải Lam vươn bàn tay gấu nặng nề, định vỗ nhẹ vào bả vai nhỏ bé của Hạ Mê.

Thu Hải Lam không giận, thậm chí cô ấy còn cảm thấy tò mò, rốt cuộc là người thế nào, có thể nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cô ấy mà vẫn dám gọi cô ấy là “Tiểu Thu”?

Hoặc là kẻ ngu ngốc thích sĩ diện hão, hoặc là kẻ mạnh có tài cao mật lớn.

Hạ Mê một tay ném chị Khiên cho Phương Tử Hàm: “Đỡ lấy!”

Phương Tử Hàm vội vàng ôm lấy chị Khiên, nếu không phải sau khi đục hóa sức mạnh tăng lên, cậu ta hoàn toàn không thể đỡ nổi một người lớn như vậy!

Hạ Mê có thể tùy ý ném tới ném lui một người sống lớn bằng một tay, rốt cuộc cô có sức mạnh lớn đến mức nào?

Sau khi ném chị Khiên, Hạ Mê né tránh cái vỗ của bàn tay gấu Thu Hải Lam, nhảy vọt lên một cái, nhảy lên vai Thu Hải Lam.

Vai Thu Hải Lam rất rộng, Hạ Mê hoàn toàn có thể đứng được trên đó.

Đầu Thu Hải Lam rất thấp, chỉ là một cái đầu gấu thôi, cao 50cm.

Làm vậy thực ra có rủi ro đụng trần nhà, may mà phòng thí nghiệm ngầm cao hơn nhà dân thường, căn phòng tài liệu này cao khoảng 4.5m, Hạ Mê hoàn toàn có thể đứng thẳng.

Hạ Mê ngồi xuống một nửa, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu gấu của Thu Hải Lam, thân thiết mà dịu dàng nhắc lại lời cô nói trước đó: “Đúng vậy, Tiểu Thu, tôi chính là đến để cứu các chị.”

Các thành viên và Mễ Hướng Nghiên vây lại hóng hớt: “…”

Họ tụ lại bên cạnh Phương Tử Hàm, cùng nhau giơ ngón cái với Hạ Mê.

Chiến sĩ thực sự, dám đối mặt trực diện với Thu Hải Lam sau khi đục hóa.

Thậm chí cô còn dám vỗ đầu gấu!


Bình luận

Bình luận về bài viết này