Chương 4: Lựa chọn một mối hôn sự tốt

Kỷ Vân Hành vốn dĩ có tính cách như vậy, ngay từ lần đầu Hứa Quân Hách nhìn thấy nàng đã nhận ra điều này.

Đôi mắt nàng thực sự rất đẹp, con ngươi đen đậm hơn màu mực lại còn trong veo như có thể nhìn thấu mọi thứ chỉ trong một ánh mắt.

Nàng là người mềm yếu nhút nhát, dù có bị ức hiếp cũng chỉ biết bỏ chạy rồi lặng lẽ tìm chỗ trốn, ngay cả khi khóc cũng chỉ âm thầm rơi nước mắt chứ chẳng phát ra tiếng.

Chính kiểu người hèn nhát, nhẫn nhục chịu đựng hết tất thảy như thế lại là loại người Hứa Quân Hách ghét cay ghét đắng nhất trong đời.

Hắn đứng ở cửa liếc nhìn Kỷ Vân Hành, sau đó nhẹ nhàng bước vào trong đi đến vị trí quen thuộc dưới gốc cây nằm xuống.

Người ta thường nói “lần đầu lạ, lần hai quen” mà đây đã là lần thứ ba hắn biến thành chó con. Cơn giận đã bộc phát hết vào những ngày trước đó, đặc biệt là đêm qua, hắn cố tình đứng lỳ trong sân đến gần sáng chỉ để trút giận. Hôm nay, hắn tuyệt đối sẽ không làm như thế nữa.

Sau khi nằm xuống, Hứa Quân Hách bắt đầu suy tính cách phá vỡ tình cảnh quái đản hiện tại.

Trước hết, phải làm rõ nơi này là đâu, con chó nhỏ này có lai lịch thế nào và cô nương khúm núm rụt rè này là ai.

Điều khó khăn bây giờ là hắn hoàn toàn không biết gì cả, chỉ mở miệng là sủa tiếng chó, không có cách nào giao tiếp với con người chứ đừng nói đến việc sau đó phải làm sao để giải quyết sự việc kỳ quái này.

Hứa Quân Hách đang mải mê suy nghĩ thì bất chợt nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau tới, là Kỷ Vân Hành đang tiến lại gần hắn.

Hắn vừa quay đầu lại, Kỷ Vân Hành đã đến ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, ngay sau đó bàn tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve dọc lưng hắn.

“Học Học.” Nàng gọi.

Giọng mũi khản đặc xen lẫn chút nghẹn ngào nghe có vẻ rất tội nghiệp.

Hứa Quân Hách không chịu nổi, đột ngột đứng dậy trừng mắt nhìn nàng.

“Em nhìn này, đây là đồ chơi ta làm cho em.” Kỷ Vân Hành giơ quả bóng trong tay lên, những chiếc chuông cũ mèm va vào nhau, phát ra những âm thanh leng keng lảnh lót.

Nước mắt của nàng vẫn chưa lau khô, đôi mắt còn ướt đẫm, chiếc mũi nhỏ nhắn đỏ au, nhưng trên gương mặt đã không còn vẻ tủi thân và buồn bã như khi nãy nữa. Thay vào đó, nàng nhìn chó con với ánh mắt tươi vui, còn hào hứng lắc lư quả bóng trong tay.

Người vừa nãy còn khóc thút thít giờ đã tươi cười như chưa có chuyện gì xảy ra.

Hứa Quân Hách đương nhiên không biết, chó con đột nhiên biến mất rồi lại xuất hiện đã khiến Kỷ Vân Hành vui vẻ trở lại.

Nàng cầm quả bóng đồ chơi lắc qua lắc lại bên tai Hứa Quân Hách, chẳng mấy chốc đã làm hắn khó chịu. Hắn quay đầu, há miệng cắn lấy dải lụa buộc trên quả bóng, nghiêng đầu thẳng thừng hất tung quả bóng ra xa, dùng hành động ấy để bày tỏ sự chán ghét với thứ đồ chơi này.

Ai ngờ Kỷ Vân Hành lại đi ra nhặt quả bóng lên rồi lại tiếp tục đưa đến trước mặt hắn.

Dường như nàng rất kiên nhẫn với mọi thứ, tính cách hiền hòa lại điềm tĩnh, như thể chưa từng thấy phiền hay ghét bỏ điều gì.

Chó con lại cắn lấy dải lụa, chống bốn chân ngắn ngủn đứng dậy, lần này hắn dồn hết sức vung mạnh một cái hất bay quả bóng đi. Chỉ nghe thấy tiếng “rắc” nhỏ ở cổ, đau đến mức chó con rên ư ử một tiếng, ngay sau đó lại nhe răng sủa ầm lên với Kỷ Vân Hành.

Lúc này Kỷ Vân Hành mới hiểu ra, nàng không làm phiền chó con nữa, tự đá quả bóng chơi một mình.

Hứa Quân Hách nằm dưới gốc cây chợp mắt, đôi tai lông xù rũ xuống, cố gắng che bớt tiếng ồn do nàng gây ra.

Chẳng bao lâu sau, Kỷ Vân Hành chơi đến mức mồ hôi đầm đìa, nàng cất quả bóng đi rồi ra sân sau xách nước tắm gội.

Không có tiếng động của Kỷ Vân Hành, tiểu viện này thực sự trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió đêm và tiếng côn trùng mùa hạ. Hứa Quân Hách vốn dĩ chỉ ngủ được trong không gian hoàn toàn yên tĩnh, chỉ cần có chút tạp âm là không thể ngủ. Cũng không biết từ khi nào hắn lại có thói quen xấu đó. Theo lý mà nói, trong môi trường thế này, lại nằm dưới bầu trời đêm, hắn chắc chắn không thể nào ngủ được, nhưng không hiểu sao, khi cơn gió nhẹ lướt qua lớp lông mềm mại của hắn, hắn lại thực sự cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến khiến hắn không thể chống cự nổi.

Hứa Quân Hách lập tức thả lỏng cơ thể, muốn tranh thủ ngủ một giấc cho đến sáng, đến khi tỉnh dậy sẽ trở lại thân xác của chính mình.

Đúng lúc hắn đang mơ màng thiếp đi, tiếng bước chân của Kỷ Vân Hành từ xa đến gần, thế nhưng nàng lại dừng ở cửa, không vào nhà mà ngồi xuống bên ngoài.

Trước cửa dựng một cột tre cỡ to bằng cổ tay, bên trên treo một chiếc đèn. Hứa Quân Hách biến thành con chó đã ba đêm, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Kỷ Vân Hành thắp sáng chiếc đèn đó.

Đèn lồng vừa sáng lên, khung cảnh trong tiểu viện trở nên rõ ràng hơn. Hứa Quân Hách bị ánh sáng quấy nhiễu, dù cách một lớp mí mắt cũng không thể phớt lờ được nó. Hắn bực dọc mở mắt ra, nhìn về phía Kỷ Vân Hành.

Sau khi tắm rửa xong, nàng khoác lên người chiếc áo khoác ngoài rộng rãi, mái tóc dài còn ướt đẫm xõa xuống vai, những giọt nước vẫn không ngừng nhỏ xuống đất.

Có lẽ vừa ngâm mình trong nước nóng, làn da trắng trẻo dưới ánh đèn lại càng thêm sáng bóng. Cổ áo mở rộng để lộ cần cổ mịn màng, cánh tay gầy guộc thấp thoáng dưới tay áo rộng. Nàng ngồi khép chân trên bậc cửa, cuộn người lại thành một khối nhỏ bé, dưới lớp áo ngoài rộng thùng thình, trông nàng thật yếu ớt.

Cơn gió khô nóng nhẹ nhàng thổi qua người Kỷ Vân Hành khiến nàng cảm thấy dễ chịu. Nàng lại nhặt quả bóng cát lắc lư về phía chó con đang nằm dưới gốc cây.

Chó con không để ý đến nàng, trong đôi mắt tròn xoe ấy đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào nàng.

“Học Học, Học Học.”

Kỷ Vân Hành gọi hắn.

Ban đầu Hứa Quân Hách không để tâm, nhưng Kỷ Vân Hành cứ liên tục réo tên khiến hắn cảm thấy ồn ào, thế là hắn ngẩng đầu sủa hai tiếng để cảnh cáo. Kỷ Vân Hành không gọi nữa, chỉ dùng chân giẫm lên quả bóng cát đá qua đá lại.

Hứa Quân Hách nhìn động tác của nàng, trong lòng nghĩ thầm: Thứ đồ này ngay cả đứa nhóc vài tuổi cũng không thèm chơi, nàng lớn thế này mà lại mê mẩn như vậy quả thật đầu óc có vấn đề, đúng là một người đần độn.

Từ nhỏ hắn đã lớn lên trong Hoàng cung, nơi hậu cung một mất một còn đầy rẫy sự đấu đá và mưu mô, hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn nhẫn của những người không được sủng ái, thậm chí sống không bằng cả loài chó mèo. Một đứa con gái như Kỷ Vân Hành ở trong một gia đình không được cha mẹ yêu thương, bị hạ nhân đè đầu cưỡi cổ chèn ép, hắn cũng chẳng thấy gì lạ lẫm.

Người đáng thương thì ở đâu cũng có, nhưng Hứa Quân Hách không hề có thừa lòng thương cảm. Dù thật sự có một chút lòng trắc ẩn đi nữa, hắn cũng chẳng dành cho những kẻ nhu nhược yếu đuối.

Trong khi Hứa Quân Hách đang oán thầm, Kỷ Vân Hành ngồi ngây ngốc ở cửa, thỉnh thoảng lại gãi những vết muỗi đốt.

Ngồi trong sân một lát thì mái tóc đã khô, nàng cũng không dám để mình hứng gió đêm quá lâu bèn đứng dậy rửa tay, ngắm nhìn cây dành dành dưới mái hiên. Trên cành cây đã đầy những nụ hoa trắng nõn, một vài nụ đã hé mở tỏa hương ngào ngạt. Mấy ngày này chính là thời điểm thích hợp nhất để hái hoa đem về ngâm trong nước, chúng sẽ dần nở rộ và hương thơm kéo dài rất lâu.

“Có thể hái mang đi bán rồi.” Kỷ Vân Hành lẩm bẩm trong miệng.

Từ khi nàng mười bốn tuổi, mỗi năm vào tháng năm tháng sáu, Kỷ Vân Hành đều hái hoa dành dành ra bán trên đường phố.

Linh Châu là một vùng đất sầm uất mở cửa, khắp nơi đều là đường sống, bất kể làm gì cũng có thể kiếm cơm. Đến hè, đi khắp hang cùng ngõ hẻm sẽ thấy có rất nhiều người bán hoa, phần lớn là những nha đầu gia cảnh nghèo khó bán hoa dạo. Nếu được gia đình quyền quý để mắt đến, họ có thể mua về làm nha hoàn trong nhà.

Mỗi năm Kỷ Vân Hành đều bị hỏi thăm, đôi khi có người thấy nàng xinh xắn lại mua nhiều hoa dành dành của nàng hơn.

Trước đây lần đầu gặp Tiết Cửu, Kỷ Vân Hành cũng đang bán hoa.

Tiết Cửu kể lại rằng khi đó nàng đứng bên đường, trên đầu đội cái nắng chói chang mồ hôi rịn ướt trán, đôi mắt đen lay láy như quả nho đen nhìn chằm chằm vào dòng người qua lại, ánh mắt như muốn nói “hãy mua một bông hoa của con đi.”

Tiết đồ tể mặc dù vẻ ngoài cứng rắn nhưng lòng lại mềm mại, ông ấy đã mua hết chỗ hoa của nàng, còn mời nàng làm tiên sinh quản lý sổ sách cho mình.

Kỷ Vân Hành bán hoa dành dành không kiếm được bao nhiêu, mười bông hoa cũng chỉ được một văn tiền.

Nhưng nàng không phải vì tiền, nàng chỉ muốn chia sẻ hương thơm của hoa dành dành với mọi người.

Kỷ Vân Hành ngáp dài, trước khi vào nhà còn nói với chó con: “Học Học, đừng rời đi nữa nhé.”

Hứa Quân Hách đặt hai chân trước xếp chồng lên nhau rồi gục đầu xuống, làm như không nghe thấy lời nàng nói, chỉ dành cho nàng một bóng lưng lạnh lùng đầy kiêu ngạo.

Kỷ Vân Hành không nghĩ chó con của mình là chó dại, bởi vì ban ngày nó rất bình thường, hầu như luôn bám dính lấy nàng, chỉ khi đêm xuống nó mới trở nên điên loạn.

“Có lẽ là chó con bị bệnh.” Kỷ Vân Hành thầm suy đoán trong lòng, có lẽ ban đêm nó thấy khó chịu nên mới hay nhe răng hung dữ với nàng như thế.

Kỷ Vân Hành thấy lo lắng, quyết định ngày mai sẽ đi mua thuốc cho chó con.

Chó con là do nàng nhặt về, nếu đã quyết định nuôi dưỡng nó đương nhiên nàng phải chăm sóc nó tận tình.

Hôm sau, Kỷ Vân Hành đã ra khỏi nhà từ sáng sớm đi đến y quán mua thuốc cho Học Học. Trong khi đó, Hứa Quân Hách trở về Hoàng cung đã nổi trận lôi đình, không những muốn đập nát chuỗi phật châu mà lão trụ trì tặng cho, mà còn định đến lật tung ngôi chùa ấy lên. Nhưng Ân Lang đã ôm lấy chân hắn vừa khóc vừa cầu xin khiến hắn không làm gì được, thế là gây náo loạn trong tẩm cung suốt một buổi sáng.

Cuối cùng phải đến khi Hoàng Đế đích thân đến gặp hắn mới dẹp yên chuyện này. Hứa Quân Hách không còn cách nào khác, việc cấp bách bây giờ là phải tìm ra tiểu viện rách nát đó rốt cuộc ở nơi nào.

“Gọi Hạ Nghiêu đến đây.” Hứa Quân Hách ra lệnh.

Trong tẩm cung cửa sổ rộng mở, không đốt hương trầm, làn gió khô nóng lùa qua khiến màn lụa bay phấp phới.

Các thái giám hầu hạ bên cạnh không dám thở mạnh, trong tẩm cung dù có rất nhiều người đứng đó, nhưng lại yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi, hoàn toàn không có tạp âm.

Chẳng mấy chốc Ân Lang đã dẫn theo Hạ Nghiêu bước vào.

Hạ Nghiêu là thị vệ tùy thân của Hứa Quân Hách, dáng người vạm vỡ, mặt mũi có vẻ tầm thường, thoạt nhìn thì không mấy nổi bật. Nhưng hắn ta lại là người đã chiến thắng trong những trận đấu sinh tử từ đám ám vệ được đích thân Hoàng Đế bồi dưỡng năm đó, từ đó mới có cơ hội bảo vệ Hứa Quân Hách. Nhiều năm qua, chỉ cần Hứa Quân Hách ra ngoài, Hạ Nghiêu luôn theo sát bên cạnh hắn như hình với bóng.

Hứa Quân Hách ít khi sai khiến Hạ Nghiêu làm việc, nhưng lần này hắn cần ngay lập tức tìm ra tiểu viện hẻo lánh kia.

“Ngươi đi điều tra một nơi, nơi đó hoang vu khuất nẻo cách biệt với phố xá sầm uất, khi gió lớn thổi qua có tiếng lá cây xào xạc rất rõ, chắc hẳn là ở bìa rừng, trong sân có một cây dành dành. Người sống ở đó là một cô nương chừng mười sáu mười bảy tuổi, có nốt ruồi đen ở khóe mắt trái.” Hứa Quân Hách nhớ lại dung mạo của cô nương ấy, lại bổ sung thêm một câu: “Dáng dấp cũng tạm được, nhưng trông có vẻ hơi đần độn.”

Linh Châu rộng lớn như vậy, với những miêu tả không đầu không đuôi thế này, việc tìm kiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhưng Hạ Nghiêu không hề do dự, sau khi nhận lệnh từ Hứa Quân Hách đã lập tức rời đi.

Tất nhiên, Hứa Quân Hách cũng hiểu rõ khả năng tìm được không cao, thông tin hắn biết được quá ít, cho dù Hạ Nghiêu có mạng lưới quan hệ rộng rãi ở Linh Châu cũng chưa chắc có thể tìm ra, nhưng hiện tại chỉ có thể như vậy.

Ban đêm khi biến thành chó con, tình hình lại vô cùng trớ trêu.

Kỷ Vân Hành dùng vải bố bọc lấy chó con, cuộn từng vòng dây rồi buộc chặt lại. Hứa Quân Hách chỉ cảm thấy hai tay bị trói chặt, không thể vùng vẫy.

Sau đó lại thấy nàng lấy ra một túi nước da bò, nàng ôm Hứa Quân Hách vào lòng, vừa cạy miệng hắn ra vừa đổ nước vào trong.

Hứa Quân Hách tức giận đến cực độ, dùng hết sức lực toàn thân để vùng vẫy, nhưng lại bị Kỷ Vân Hành kẹp chặt giữa hai chân, ngay sau đó một dòng nước thuốc đắng ngắt bị đổ mạnh vào miệng hắn.

Chó con vốn còn nhỏ lại bị Kỷ Vân Hành kẹp chặt toàn thân, Hứa Quân Hách không thể vùng ra được, thế là bị ép uống mấy ngụm thuốc đắng chát.

“Không sao đâu Học Học, uống thuốc vào em sẽ khỏi bệnh thôi.” Kỷ Vân Hành nói: “Chỉ có chó dại mới cắn người lung tung, em không được làm chó dại, ta không nỡ bỏ em đâu.”

Đây là thuốc mà sáng sớm hôm nay nàng đã chạy đi mua, còn tốn rất nhiều công sức để giải thích rằng đây là thuốc dành cho chó uống. Cuối cùng, có lẽ vì thầy lang nghe nhiều thấy phiền, lại không thể đuổi nàng đi được nên đã bốc cho nàng một ít thuốc. Kỷ Vân Hành lại chạy đến quán đậu hũ nhờ Sở Tình, sau khi thuốc sắc xong để nguội, Sở Tình dùng một túi nước đựng thuốc, Kỷ Vân Hành mang về, chờ đến tối mới đút cho chó con uống.

Kỷ Vân Hành tin chắc rằng uống thuốc sẽ khỏi bệnh.

Nhiều năm qua, mỗi lần nàng bị bệnh đều sẽ như thế.

Hứa Quân Hách thì bị hành hạ đến thảm, lần này trong lòng hắn tràn đầy sát khí, bụng bị đổ đầy thuốc đến căng tròn. Sau khi bị ép uống thuốc, Hứa Quân Hách được Kỷ Vân Hành đặt xuống đất lại bắt đầu nôn, phần lớn thuốc uống vào đã bị hắn nôn ra ngoài khiến Kỷ Vân Hành vô cùng đau lòng.

Tiếp đó, hắn đuổi theo cắn Kỷ Vân Hành làm nàng hoảng sợ trốn vào phòng ngủ.

Mấy ngày sau đó, vào lúc mặt trời lặn mối quan hệ giữa Kỷ Vân Hành và chó con căng thẳng đến mức đóng băng.

Chỉ cần nhìn thấy nàng, chó con sẽ nhe nanh gầm gừ giận dữ sủa không ngừng, nhưng vào ban ngày lại chủ động cọ xát bên chân nàng. Có đôi khi bị nhốt trong sân quá lâu, nó còn dùng chân cào cửa, đứng ở cửa rên ư ử.

Chỉ là khi đến đêm, chó con nằm dưới gốc cây ánh mắt đầy cảnh giác, đừng nói là để nàng chạm vào, dù nàng có gọi khản cả giọng nó cũng không đáp lại một tiếng.

Kỷ Vân Hành không hiểu nổi, rõ ràng lúc nhặt về còn rất ngoan, sao mấy ngày nay lại càng lúc càng kỳ lạ.

Nhưng nàng cũng không mua thêm thuốc cho chó con nữa, ngày thường vẫn bốn ngày một lần ra chợ ghi sổ sách cho Tiết Cửu, lúc rảnh rỗi thì bán hoa dành dành trên đường phố.

Đám người Kỷ gia không hề hay biết chuyện nàng lén ra ngoài. Kỷ phủ nằm ở Bắc thành Linh Châu, vì vậy Kỷ Vân Hành mỗi lần phải đi rất xa mới tới được Đông thành, một là để tránh gặp phải hạ nhân Kỷ gia, hai là vì những người nàng quen biết đều ở khu Đông thành.

Mấy ngày sau, hạ nhân Kỷ phủ đến gõ cửa, nói rằng quần áo mới cho Kỷ Vân Hành đã được may xong, bảo nàng đến tiền viện thử đồ.

Chủ mẫu Kỷ gia vì năm xưa luôn bị mẫu thân của Kỷ Vân Hành lấn át, từ khi được nâng lên chính thất cũng chẳng mấy quan tâm đến nàng, ngay cả ngoài mặt cũng lười để ý, chỉ sai hạ nhân mỗi ngày mang cơm đến vì sợ nàng chết đói.

Quần áo mới vẫn được may nhưng chỉ vào mỗi dịp cuối năm mới có, trước nay chưa bao giờ đo lại số đo trên người Kỷ Vân Hành mà chỉ mang quần áo may sẵn đến, mỗi năm đều hoặc rộng hoặc chật, quần áo không hoàn toàn mới mà trông chẳng vừa vặn hay đẹp mắt gì.

Kỷ Vân Hành theo hạ nhân đến gian phòng ở tiền viện, khi vào trong đã thấy Kỷ lão gia có mặt ở đó, bên cạnh còn có Kỷ Doanh Doanh vừa đến tuổi cập kê mấy ngày trước, mà người ngồi bên cạnh Vương Huệ là một thiếu niên.

Thiếu niên ấy vóc dáng không cao, trên người mặc cẩm y, lưng đeo ngọc bội, đôi mắt hẹp dài. Đó chính là Nhị thiếu gia Kỷ gia – Kỷ Viễn, ca ca ruột của Kỷ Doanh Doanh.

Hắn nhỏ hơn Kỷ Vân Hành một tuổi, được Kỷ lão gia vô cùng yêu chiều, ngày thường khi không đến nha môn, lão gia đều dẫn hắn đi khắp nơi, vì vậy hắn quen biết không ít con cháu thế gia ở Linh Châu.

Kỷ Vân Hành nghe thấy bọn họ đang trò chuyện rất sôi nổi nên sau khi bước vào nàng đã biết điều đứng nép sang một bên cửa, không quấy rầy đến họ.

“Đã định ngày chưa? Lần này tin tức có chắc chắn không?” Kỷ lão gia hỏi.

“Chín phần mười là thật.” Kỷ Viễn mặt mày hớn hở, giọng điệu đầy phấn khích đáp lời: “Chính là ngày mai, địa điểm đã được định ra từ vài ngày trước, nghe nói trước đó Hoàng thái tôn không khỏe nên đã từ chối lời mời của Chu thiếu gia. Sau đó, Chu thiếu gia lại mời thêm lần nữa, Hoàng thái tôn đã nhận lời, ngày mai sẽ tổ chức yến tiệc. Những ngày qua con theo Lý thiếu gia lo liệu trước sau, hôm nay hắn đã hứa sẽ dẫn con theo đến buổi yến tiệc.”

Kỷ lão gia nghe vậy, lập tức vuốt râu cười tươi, trên mặt đầy vẻ hài lòng.

Vương Huệ vội hỏi: “Vị Lý thiếu gia đó có phải là người nhà Thông phán Linh Châu mà con từng nhắc đến không?”

“Đúng là hắn, hắn có qua lại thân thiết với Chu thiếu gia, lại thích uống rượu, mỗi khi say đều hay nói nhiều, nhờ vậy con mới có thể biết được tin tức này.” Kỷ Viễn hớn hở nói tiếp: “Nếu ngày mai may mắn, có lẽ con có thể sẽ làm quen được với vài công tử đến từ Kinh thành, thậm chí may mắn hơn còn có thể diện kiến Hoàng thái tôn. Nếu còn có thể bắt chuyện với ngài một hai câu thì thật quá tốt.”

“Chớ nên tham lam.” Kỷ lão gia tuy vui mừng nhưng vẫn giữ giọng điệu nghiêm khắc dạy bảo: “Ta nghe nói vị Hoàng thái tôn xưa nay luôn kiêu ngạo, ở Hoàng thành không nể mặt ai, là một tiểu bá vương không ai dám đắc tội. Ngài còn thường xuyên bầu bạn bên cạnh Đế vương, chắc hẳn tâm tư cũng thâm sâu khó lường. Nếu Thái tôn Điện hạ hỏi chuyện thì con cứ trả lời, còn không hỏi thì đừng tự ý tiến lên nói bừa, tránh làm ngài phật ý.”

Trong lời nói tràn đầy sự kính sợ.

Chức quan nhỏ nhoi của Kỷ lão gia vốn dĩ là nhờ cha ông ta trước đây chạy vạy các mối quan hệ mà có được. Cả ngày chỉ bận rộn với những việc cỏn con không đáng kể, nhờ có người trong nhà tôn sùng mới được gọi một tiếng “quan lão gia”.

Thực chất khi bước chân ra khỏi Kỷ phủ, lời nói của ông ta chẳng có trọng lượng nào.

Với những gia tộc danh giá chốn Kinh thành, ông ta như bị ngăn cách bởi vực sâu thăm thẳm, thêm một chút tham vọng chỉ càng thêm nguy hiểm.

“Ca ca giỏi quá, nếu có thể kết giao với con cháu thế gia từ Kinh thành, tương lai đỗ cao bước vào triều đình, con đường làm quan chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió.” Kỷ Doanh Doanh vỗ tay chúc mừng huynh trưởng.

Lời vừa thốt ra, trên mặt Vương Huệ lập tức hiện rõ vẻ tự hào, hối hả sai người thúc giục may y phục mới để ngày mai con trai mình đi dự yến tiệc có thể tỏ ra oai phong. Kỷ lão gia thì liên tục dặn dò Kỷ Viễn, yêu cầu hắn ngày mai khi tham dự yến tiệc phải cẩn trọng trong lời nói, hành xử thật bình tĩnh, nhất định phải cung kính lễ phép, không được liều lĩnh làm bừa. Kỷ Doanh Doanh cũng luôn miệng chúc mừng huynh trưởng.

Một nhà bốn người trong căn phòng nhỏ bé ấy bắt đầu vẽ ra những giấc mộng bay cao bay xa đến tận trời.

Kỷ Vân Hành đứng ở góc cửa yên lặng từ đầu đến cuối, như thể những lời xôn xao kia nghe vào tai này chạy qua tai kia rồi đi mất, ánh mắt nàng đờ đẫn nhìn vào hư không, như chẳng có cảm giác tồn tại trong cảnh gia đình sum họp.

Đợi họ trò chuyện xong, Kỷ lão gia đứng dậy dẫn theo Kỷ Viễn vào thư phòng, Kỷ Doanh Doanh cũng đi học đàn, ai nấy lần lượt rời khỏi.

Khi bọn họ đi lướt qua chỗ Kỷ Vân Hành, không ai liếc mắt nhìn nàng một lần, cũng chưa từng dừng lại. Kỷ Vân Hành đã sớm quen với việc này, nàng lặng lẽ bước vào cúi chào Vương Huệ.

Vương Huệ vừa nhận được tin mừng nên tâm trạng vô cùng tốt, khuôn mặt tràn đầy nụ cười từ ái nhìn Kỷ Vân Hành, bà ta kéo tay nàng ngồi xuống trường kỷ bên cạnh, ánh mắt đánh giá nàng từ đầu đến chân rồi nói: “Chớp mắt đã lớn thế này rồi, qua năm nữa tuổi mụ cũng đã mười tám rồi nhỉ? Năm xưa khi tỷ tỷ qua đời, tỷ ấy đã gửi gắm con cho ta để ta chăm sóc con trưởng thành, ta cũng có lòng giữ con lại hai năm. Giờ đây nhìn con xinh đẹp thế này, cũng đến lúc phải chọn một mối hôn sự thôi.”

Kỷ Vân Hành không đáp lại, chỉ dùng đôi mắt đen nhánh nhìn Vương Huệ, trên mặt không có ý cười nhưng cũng không tỏ vẻ u ám, trông nàng yên tĩnh đến ngoan ngoãn.

Mục đích Vương Huệ cho người may quần áo mới cho nàng cũng chính là vì việc này.

Mấy năm qua, dù Kỷ Vân Hành luôn bị giam cầm trong tiểu viện phía sau, trước nay không gặp khách lạ, cũng không quen thuộc với những họ hàng thân thích trong dòng tộc. Nhưng nàng dù sao cũng là trưởng nữ đích tôn của Kỷ gia.

Kỷ Doanh Doanh đã đến tuổi cập kê, năm sau sẽ bắt đầu lo liệu chuyện lập gia đình. Nếu như Kỷ Vân Hành đè đầu, Kỷ Doanh Doanh không thể vượt mặt trưởng tỷ để bàn chuyện hôn sự, vì vậy Vương Huệ tính toán sẽ gả Kỷ Vân Hành trước, sau đó mới dò la kỹ lưỡng để tìm cho con gái mình một mối tốt.

“Ta đã để ý cho con rồi, con trai thứ ba của Trương gia, dù là con thứ nhưng văn chương xuất sắc; con trai độc nhất của Vương gia tuy bình thường nhưng tính cách hiền hòa dễ chung sống, tuổi tác hơi lớn một chút cũng biết thương người hơn. Còn vị công tử của nhà bán gỗ ở Tây thành, gia sản giàu có lại là con một, chỉ là hai năm trước đã kết hôn một lần, nhưng người vợ chưa bao lâu đã bệnh nặng qua đời, không hề có con cái. Nếu con gả qua đó làm vợ kế, cũng sẽ không chịu khổ.”

Vương Huệ nói chậm rãi, sợ Kỷ Vân Hành không hiểu nên nhắc đi nhắc lại vài lần.

Theo lý mà nói, dù Kỷ Vân Hành không được yêu thương nhưng nàng vẫn có danh phận là trưởng nữ đích tôn của Kỷ gia, hiển nhiên không thể làm thiếp thất của nhà nào. Nhưng vì đầu óc nàng khờ khạo nên tình thế mới trở nên khó xử.

Trong những gia đình môn đăng hộ đối sẽ không có ai sẵn lòng muốn rước một người đần độn về làm chủ mẫu, còn những gia đình có địa vị thấp hơn thì không thể quá kém, nếu không khi truyền ra ngoài Kỷ lão gia sẽ bị người đời chê trách.

Kỷ lão gia lại có chức quan nên càng muốn giữ thể diện, buộc phải cân nhắc cẩn trọng những điều kiện trên.

Sau một hồi chọn lựa, Vương Huệ chỉ tìm được ba nhà này.

“Con không cần phải trả lời ngay, hôm nay cứ thử quần áo mới trước xem có vừa vặn không.”

Kỷ Vân Hành từ đầu đến cuối không nói lời nào, được Thu Quyên dẫn đi thử đồ.

Đó là một bộ quần áo màu hồng đào tươi sáng, chất vải sờ vào có hơi mềm mại hơn trước đó rất nhiều, nhưng cũng không tốt hơn là bao. Kích cỡ thì vừa vặn, một cô gái ở tuổi mười bảy mười tám đang ở độ rực rỡ nhất nên những gam màu tươi sáng có mặc thế nào cũng đẹp. Sau khi Kỷ Vân Hành mặc vào, Vương Huệ tươi cười khen ngợi, còn tặng nàng một chiếc trâm gỗ, đầu trâm có đính một bông hoa đỏ.

“Trở về suy nghĩ cho kỹ.” Vương Huệ cắm chiếc trâm cài vào tóc nàng.

Kỷ Vân Hành vẫn ngây ngô không đáp, Vương Huệ cũng không để tâm mà chỉ dịu dàng vỗ vai nàng, sau đó để nàng mặc quần áo mới trở về tiểu viện.

Nàng còn chưa đi xa, giọng nói của Thu Quyên đã vọng tới: “Phu nhân, Đại cô nương làm sao hiểu được những điều này, cứ định hôn sự rồi gả đi là xong.”

“Ngươi thì hiểu cái gì? Đến lúc con bé này không chịu lại náo loạn lên làm mất mặt lão gia thì hỏng chuyện lớn rồi đấy…”

Kỷ Vân Hành trở về tiểu viện, vội vàng đun nước tắm gội, nàng ngâm bộ quần áo mới trong chậu nước. Sau khi thu dọn xong xuôi, trời cũng đã chạng vạng.

Nàng bế chú chó con vừa mới tắm sạch sẽ lên vuốt ve. Bộ lông của nó mềm mại, đôi tai cụp xuống trông rất đáng yêu, lớp lông trắng như tuyết không có chút bụi bẩn vô cùng hoàn hảo.

Kỷ Vân Hành đặt nó lên bàn, nó liền ngoan ngoãn nằm xuống yên lặng bên cạnh chủ nhân.

Trong căn phòng mờ tối, Kỷ Vân Hành thắp đèn lên, sau đó cầm bút viết chữ.

Khi mặt trời vừa khuất bóng dưới đường chân trời, Hứa Quân Hách mở hai mắt ra, vừa lúc nghe thấy giọng nói của Kỷ Vân Hành vang lên rất gần bên tai.

Hắn đã quá quen thuộc với điều này, rõ ràng ban ngày cô nương này thường ôm chó con vào phòng chơi, nhiều lần khi Hứa Quân Hách trở lại, hắn không nằm trên giường thì cũng ngồi trên bàn, hoặc là được nàng ôm vào lòng.

Cho dù tiếng hắn gào thét dữ dội đến đâu, Kỷ Vân Hành cũng chẳng hề nổi giận. Khi tiếng ồn trở nên quá mức, nàng mới chịu thả Hứa Quân Hách trở lại trong sân.

Lúc này, nàng đang cúi người bên mép bàn, ánh nến mờ mờ soi lên khuôn mặt nàng hằn một tầng ánh sáng vàng, nàng cầm bút trong tay, miệng lẩm bẩm nói: “Con trai thứ ba của Trương gia, dù là con thứ nhưng văn chương xuất sắc; con trai độc nhất của Vương gia tuy bình thường nhưng tính cách hiền hòa dễ chung sống, tuổi tác hơi lớn một chút cũng biết thương người hơn. Còn vị công tử của nhà bán gỗ ở Tây thành, gia sản giàu có lại là con một, chỉ là hai năm trước đã kết hôn một lần, nhưng người vợ chưa bao lâu đã bệnh nặng qua đời, không hề có con cái…”

Kỷ Vân Hành vẫn chăm chú viết chữ, liếc mắt thấy Học Học đứng dậy, nàng quay đầu lại, dùng cán bút chạm nhẹ vào mũi chó con, hỏi khẽ: “Học Học, em bảo ta nên chọn ai mới tốt đây?”

Hứa Quân Hách né sang một bên, hai tai cũng run lên, trong lòng thầm rủa một trận.

Chỉ vài kẻ tầm thường như thế mà đáng để nàng nghiêm túc chọn lựa sao? Những lời thoái thác này vốn dĩ không phải là thứ mà một người ngốc nghếch như nàng có thể nghĩ ra, chắc chắn ban ngày có người gọi nàng đến nói những chuyện này.

Ở trong một gia đình chẳng được thương yêu, làm gì có chuyện người ta chọn được cho nàng một mối hôn sự tốt, chẳng qua chỉ là những gia đình bề ngoài trông tạm được nhưng bên trong thực chất là một đống bùn lầy.

Nếu có thể mở miệng, Hứa Quân Hách chắc chắn sẽ khuyên nàng lựa chọn cạo đầu làm ni cô cho xong, đỡ phải gả qua đó chịu khổ .

Đang suy nghĩ chợt thấy Kỷ Vân Hành đột ngột dừng bút, thừ người ra đó không biết nghĩ gì.

Trong phòng im ắng một lúc, giọng nói của nàng lại vang lên: “Em nói xem, vị Hoàng thái tôn kia rốt cuộc là người thế nào? Tại sao hắn đến Linh Châu mà ai ai cũng nhắc đến hắn?”

Hứa Quân Hách liếc nhìn nàng, không có phản ứng gì.

Từ nhỏ hắn đã được phong làm Trữ quân, thanh danh vang khắp xa gần, dù danh tiếng có truyền đến Linh Châu cũng là chuyện bình thường. Những gì dân chúng nói về hắn không ngoài mấy lời tâng bốc nịnh nọt như tuổi trẻ tài cao, độc nhất vô nhị, tài mạo song toàn,… những lời khen ngợi như thế hắn đã nghe quá nhiều.

Nào ngờ Kỷ Vân Hành lại nói: “Hắn thực sự ngang ngược như lời người ta đồn đại sao?”

Ngay lập tức, tiếng chó sủa to dữ dội vang lên: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!”

Kỷ Vân Hành giật mình vội vàng đứng dậy lùi lại mấy bước, hoảng hốt hỏi: “Học Học, lại có chuyện gì nữa đây?”

Hứa Quân Hách tức điên lên, sủa ầm mấy tiếng về phía Kỷ Vân Hành rồi nhảy khỏi bàn. Không ngờ chiếc bàn này quá cao khiến hắn ngã đập mặt xuống đất, cảm giác như cằm bị nứt toác ra!

Cơn đau càng làm hắn bùng lên lửa giận, hắn sủa càng lớn tiếng còn đuổi theo Kỷ Vân Hành. Kỷ Vân Hành hoảng sợ vội chạy quanh trong sân, Hứa Quân Hách rượt nàng từ sân trước ra sân sau, chạy hết vòng này đến vòng khác.

Ngay cả người hiền như cục đất cũng có lúc nổi giận, lúc này Kỷ Vân Hành thực sự cảm thấy bực mình, nàng nhào lên đè Hứa Quân Hách xuống đất, tay nắm lấy gáy của chó con.

Đây là chiêu mà Tiết Cửu đã dạy nàng, bảo rằng giữ vào chỗ này thì chó con sẽ không cắn được.

Quả nhiên, dù Hứa Quân Hách có giãy giụa thế nào cũng không thể cắn được Kỷ Vân Hành.

Nàng lấy một sợi dây thừng buộc vào cổ nó, sau đó xách nó đi đến gốc cây, buộc dây quanh thân cây.

Hoàng thái tôn bị buộc lại như vậy thì tức đến mức suýt phun máu, hắn điên cuồng cắn dây thừng, nhưng do răng của chó con không sắc bén, không thể cắn đứt nổi sợi dây thừng thô ráp, chỉ có thể quay đầu sủa về phía Kỷ Vân Hành.

Kỷ Vân Hành sau một hồi vật lộn đã toát hết mồ hôi, nàng nhíu mày nói: “Học Học, em thật hư quá rồi. Hôm nay phạt em ở đây kiểm điểm lại mình.”

Nói xong, nàng mặc kệ chó con còn đang tiếp tục gào thét, đi thẳng ra sân sau nấu nước tắm rửa, sau đó trở về phòng ngủ.

Đây chắc chắn là lần đầu tiên trong đời Hứa Quân Hách gặp phải cảnh này. Nếu như bình thường, chỉ cần hắn ra lệnh, việc phá hủy cái tiểu viện này chỉ là chuyện một câu nói. Nhưng lúc này đây, hắn lại bị mắc kẹt trong thân xác của một chú chó con, dù tức giận đến đâu cũng không thể làm gì khác được.

Mắng chửi đến khi mệt mỏi, Hứa Quân Hách điên cuồng dần dần bình tĩnh lại. Hắn nghiến răng thầm nhủ “Được lắm, được lắm, tốt nhất đừng để hắn tra ra được nơi này là ở đâu.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này