Ngày hôm sau, Kỷ Vân Hành dậy từ rất sớm.
Hôm nay, trang phục của nàng có hơi khác biệt hơn mọi ngày. Nàng mặc áo ngắn tay màu trắng tuyết với phần eo được thắt chặt, kết hợp với váy lụa xếp ly màu xanh biếc. Khi bước đi, tà váy nhẹ nhàng lay động theo gió, thoáng lộ ra đôi giày thêu hoa.
Kỷ Vân Hành không giỏi búi tóc cầu kỳ, thường ngày chỉ tùy ý dùng dây buộc lại hoặc nửa búi nửa thả. Nhưng hôm nay, nàng tự tay tết hai bím nhỏ, phần nửa búi tóc bên trên được cài một chiếc trâm gỗ chạm khắc hoa. Mái tóc dài mượt phủ lên vai càng làm tôn lên màu áo trắng trơn cùng tóc đen óng ả.
Sau một hồi chuẩn bị, lúc ra khỏi cửa thì trời đã sáng tỏ. Chó con vẫn bị buộc ở gốc cây, nhưng vừa nghe thấy tiếng Kỷ Vân Hành ra khỏi nhà, nó lập tức ngồi dậy, đôi mắt to tròn như quả táo nhìn nàng, vẫy đuôi liên tục, nó nhào tới trước kéo căng dây thừng rên ư ử, bộ dáng như thể nó rất đau lòng.
Nàng lập tức cảm thấy áy náy, vội vàng bước tới tháo dây cho chó con, đưa tay vuốt ve đầu và bụng nó, âu yếm chơi đùa với nó một lúc lâu rồi mới ra ngoài.
Ánh nắng vàng rực đổ xuống chiếu rọi lên người Kỷ Vân Hành làm nổi bật nét đẹp tinh xảo trên khuôn mặt mộc mạc không son phấn của nàng.
Hôm nay Kỷ Vân Hành đã chăm chút kỹ càng trước khi ra ngoài, bởi nàng đến gặp một người đặc biệt.
Nàng rời khỏi Kỷ phủ qua cửa sau, lúc đi đến Đông thành thì trời đã gần trưa, đúng vào thời điểm Đông thành đang độ náo nhiệt nhất.
Trên đường người đến người đi đông đúc, các trà quán tửu lâu đều chật kín chỗ. Nam nữ từ khắp năm sông bốn bể đổ về tụ hội, kể từ khi Hoàng Đế dẫn theo đoàn người đến Linh Châu, số người tới đây đã tăng gấp nhiều lần, an ninh trên đường cũng nghiêm ngặt hơn trước.
Bước chân Kỷ Vân Hành thong dong trên đường, dù đường phố đông đúc, nàng cũng chưa từng va phải ai. Khi đi tới trước một tửu lâu, đột nhiên có một giọng nói gọi nàng lại.
“Đây chẳng phải Vân nha đầu sao? Hôm nay đến tìm bà chủ Tô sao? E rằng ngươi đến không đúng lúc rồi.”
Kỷ Vân Hành nhận ra chủ nhân của giọng nói này, nàng dừng bước quay đầu nhìn lại, dưới tấm biển hiệu khắc chữ “Nhất Phẩm Các” có một người đàn ông trung niên đang đứng đó. Ông ta có dáng dấp tai to mặt lớn đang đứng dưới bóng râm tựa lưng vào cây cột trước cửa, bên cạnh còn có một gã tiểu nhị đang quạt cho ông ta.
“Ông chủ Vương.” Kỷ Vân Hành chậm rãi lên tiếng chào hỏi.
Nhất Phẩm Các và Liên Y Lâu đều là những tửu lâu nổi tiếng ở Đông thành. Đông thành là khu vực lớn nhất trong Linh Châu, vốn dĩ đủ chỗ cho hai tửu lâu làm ăn phát đạt, nhưng hai nhà này lại nằm đối diện nhau khiến cho việc cạnh tranh ngầm chưa bao giờ ngừng lại.
Bà chủ của Liên Y Lâu tên Tô Y, là một người bạn cũ của mẹ Kỷ Vân Hành. Khi nàng còn nhỏ, khi ấy mẹ nàng vẫn còn sống, nàng thường được mẹ dẫn tới Liên Y Lâu tìm Tô Y.
Tô Y tính cách bộc trực, hành sự nhanh gọn. Chỉ cần bà ấy trừng mắt, ngay cả những người đàn ông cao lớn tám thước cũng không dám lên tiếng phản đối.
Hai năm trước, Kỷ Vân Hành đã tận mắt nhìn thấy Tô Y đứng giữa đại sảnh Liên Y Lâu dùng vò rượu đập vỡ đầu một gã say xỉn cố tình gây sự đến mức máu me đầm đìa. Kể từ đó, Tô Y trở thành người mà Kỷ Vân Hành kính nể nhất.
Ông chủ Vương của Nhất Phẩm Các không hiểu lại thua kém Tô Y chuyện gì, đang lúc hậm hực trong lòng, vừa hay trông thấy Kỷ Vân Hành đi qua cửa nên mới gọi nàng lại châm chọc mấy câu.
“Bà chủ Tô hôm nay bận lắm đấy, không rảnh tiếp ngươi đâu, ngươi đừng tới quấy rầy, không khéo lại làm cản đường tài lộc của bà ấy.”
Kỷ Vân Hành chỉ gật đầu không để ý đến lời ông ta nói, nàng cũng không đáp lại mà cất bước đi thẳng vào trong.
Trời gần giữa trưa, cái nóng oi bức bốc lên, nhưng trên gương mặt Kỷ Vân Hành không có lấy một giọt mồ hôi, chỉ có làn da trắng nõn hơi ửng đỏ, vẻ mặt vẫn thản nhiên như thường.
Ông chủ Vương trừng mắt xem thường, nhìn theo bóng lưng Kỷ Vân Hành tức tối nói: “Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của nó kìa, chẳng biết lễ nghĩa gì cả, cứ như không hiểu tiếng người vậy. Cứ tưởng rằng Liên Y Lâu là nơi tốt lắm sao? Rồi sẽ có ngày ngươi khóc lóc chạy ra khỏi đó.”
Nói xong, ông ta lại liếc mắt nhìn về phía tấm biển hiệu vàng chóe của Liên Y Lâu đối diện, ánh mắt đầy ghen tị, hất tay áo rồi quay vào tửu lâu của mình.
Tô Y năm nay đã ba mươi hai tuổi, chưa lập gia đình, ngày ngày bận rộn ở tửu lâu. Liên Y Lâu làm ăn phát đạt, bà kiếm được không ít tiền nhưng quanh năm suốt tháng vẫn không chịu nghỉ ngơi, lúc nào cũng nói là đang tích góp của hồi môn cho Kỷ Vân Hành.
Tô Y và mẹ của Kỷ Vân Hành rất thân thiết, nhũ danh của Kỷ Vân Hành cũng do bà đặt cho.
Năm đó khi mẹ Kỷ Vân Hành qua đời, Liên Y Lâu phủ đầy vải trắng, tiếng nhạc tang kéo dài suốt nửa tháng. Từ đó về sau, Tô Y trở thành người duy nhất mà Kỷ Vân Hành có thể dựa vào.
Tuy tính cách Tô Y cứng cỏi, nhưng vì không thể đón Kỷ Vân Hành ra khỏi Kỷ gia nên trong lòng bà luôn áy náy. Bà không muốn nhìn thấy Kỷ Vân Hành chịu khổ, có lúc chỉ vì thấy nàng mặc một bộ y phục giặt đến sờn vải cũng làm Tô Y đỏ mắt. Vì vậy, mỗi lần gặp Tô Y, Kỷ Vân Hành đều phải chỉn chu một chút.
Hôm nay, nàng đến tìm Tô Y chủ yếu là để xin ý kiến. Kỷ Vân Hành không biết phải chọn phu quân cho mình như thế nào, càng không biết phải trả lời Vương Huệ ra sao.
Liên Y Lâu vẫn nhộn nhịp như thường lệ, trong đại sảnh đầy khách, tiếng ồn ào vang vọng khắp nơi. Các tiểu nhị bưng bê rượu và thức ăn tấp nập qua lại, nhưng trong hỗn loạn vẫn có trật tự nhất định.
Kỷ Vân Hành nhấc tà váy bước lên bậc thềm, vừa đi tới cửa thì một tiểu nhị đứng canh ở đó đã nhận ra nàng, vội bước tới cười tươi đón tiếp: “Vân tiểu thư, hôm nay sao lại tới đây?”
Ánh mắt Kỷ Vân Hành quét một vòng quanh đại sảnh, rồi lại nhìn sang tiểu nhị: “Dì Tô đang ở đâu?”
“Đang bận việc ở hậu viện.” Tiểu nhị đi ra bên cạnh đưa tay mở lối cho nàng, dẫn nàng đi một đoạn đường rồi chỉ về phía hậu viện: “Ở sau bếp kia.”
Nàng né tránh những tiểu nhị bận rộn đang qua lại tiến thẳng đến nhà bếp, quả nhiên nhìn thấy Tô Y cầm trong tay một tờ đơn, lúc này bà đang lớn tiếng xác nhận món ăn với các đầu bếp.
Tô Y mặc một bộ y phục đỏ rực, ống tay áo được xắn cao, mái tóc dài được búi một nửa, hai bên tai đeo đôi khuyên tai bảo thạch xanh biếc, giọng nói to rõ vang vọng, đứng từ xa cũng nghe thấy.
Kỷ Vân Hành vừa bước tới, Tô Y liếc mắt sang đã nhìn thấy nàng, bà lập tức ngừng nói quay đầu nhìn lại. Khi thấy đúng là Kỷ Vân Hành, hàng lông mày đang nhíu chặt của bà lập tức giãn ra, gương mặt tràn đầy niềm vui, vội bước nhanh tới trước: “Hữu Hữu, sao hôm nay con lại tới đây?”
Dù Kỷ Vân Hành không lanh lợi, nhưng nàng cũng cảm nhận được điều gì đó, hỏi ngược lại: “Dì, hôm nay con tới không đúng lúc sao?”
“Không phải, bất kể lúc nào con đến, Liên Y Lâu đều chào đón con.” Tô Y đưa tay khẽ vuốt trán nàng nhưng không thấy mồ hôi, bà lại nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt rồi mới nói: “Hôm nay Liên Y Lâu phải tiếp đón khách quý, bây giờ ta không có thời gian săn sóc con. Con vào căn phòng ta thường nghỉ ngơi chờ ta, nếu khát hay đói thì gọi người là được, đợi ta xong việc rồi đến gặp con.”
Kỷ Vân Hành cũng không ngờ hôm nay Liên Y Lâu lại bận rộn như vậy, nàng tự biết không nên làm phiền Tô Y nên gật đầu đồng ý, đi vào phòng nghỉ ngơi của Tô Y chờ đợi.
Chỉ là lúc đó đúng giờ cơm trưa, dù Liên Y Lâu đã tuyển rất nhiều tiểu nhị nhưng hôm nay dường như vẫn không đủ người, Kỷ Vân Hành ngồi trong phòng cứ nghe tiếng gọi người bên ngoài không ngừng, thỉnh thoảng còn có vài tiếng cãi vã mơ hồ.
Nàng ngồi trong phòng một lát, cảm thấy bản thân rảnh rỗi cũng không có việc gì làm, thế là đứng dậy khỏi phòng đi ra sau bếp giúp đỡ.
Nhà bếp của Liên Y Lâu khác hẳn với bếp ở các tửu lâu khác, đa phần đều là nữ đầu bếp, mỗi lần Kỷ Vân Hành tới cũng xuống bếp hỗ trợ, nàng sẽ giúp rửa rau, nhặt rau hay làm một số việc lặt vặt khác, cho nên các đầu bếp ở đây đều quen thuộc với nàng.
Sau khi chào hỏi vài câu với các đầu bếp, nàng nhanh tay xách một chậu rau diếp ngồng tươi đi đổ đầy nước vào rồi tìm một góc rộng rãi ngồi xuống, tỉ mỉ rửa từng cọng.
Đến giữa trưa, trước cửa Liên Y Lâu bỗng chốc tụ tập rất đông người, một số là tiểu nhị trong lâu, số còn lại là những thị vệ cao lớn dũng mãnh chia ra đứng thành hai hàng bên trái và bên phải, chính giữa là một nhóm nam tử mặc áo gấm xa hoa.
Dẫn đầu là một nam tử hơn hai mươi tuổi mặc trường bào màu chàm thêu chỉ bạc, đầu đội ngọc quan, phong thái phi phàm. Tô Y phe phẩy quạt đi tới: “Chu đại nhân, trời nắng nóng thế này sao lại đứng ở cửa?”
Nam tử quay lại lộ ra một gương mặt tuấn tú, người này chính là Chu Trì – đích tử của Thứ sử Linh Châu Chu Văn Hạo.
Chu Trì khách khí nói: “Khách quý ta mời sắp tới nên ta đi ra đón tiếp, phiền bà chủ Tô nhắc nhở người trong tửu lâu chú ý một chút, đừng để va chạm đến với Điện hạ.”
“Chao ôi, đa tạ Chu đại nhân đã nhắc nhở, ta sẽ dặn dò ngay.” Tô Y vội vàng gọi đám tiểu nhị trong lâu lại dặn dò mọi người cẩn thận hơn.
Không lâu sau, trên con đường rộng mở có một chiếc xe ngựa xa hoa lộng lẫy chầm chậm tiến tới rồi dừng hẳn trước cửa Liên Y Lâu.
Chu Trì lập tức bước lên nghênh đón, đám công tử phía sau cũng lục tục theo sau, cả một đám người bước tới tạo nên khung cảnh bừng bừng khí thế.
Ân Lang mặc áo bào đỏ thẫm, gương mặt anh tuấn mỉm cười, y mở cửa xe ngựa cúi đầu đưa tay làm ra tư thế mời.
Ngay sau đó Hứa Quân Hách vén rèm xe bước xuống, hôm nay hắn vận trường bào trắng ngà thêu chỉ vàng, mái tóc đen xõa dài, kim quan lấp lánh trên đầu, vừa xuất hiện đã lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Chỉ là đôi mày vẫn luôn nhíu lại, trên gương mặt tuấn mỹ không có lấy một nét cười khiến người khác vô thức cảm thấy run sợ.
Chu Trì dẫn theo đám công tử tiến đến trước, chắp tay cúi đầu: “Thần Chu Trì, bái kiến Thái tôn Điện hạ.”
Hứa Quân Hách chỉ hơi nhấc tay coi như miễn lễ, dường như bị cái nắng gay gắt làm cho uể oải, lười biếng nói: “Vào trong rồi nói.”
Chu Trì lập tức đáp dạ, nhanh chóng dẫn Hứa Quân Hách đi vào trong, phía trước phía sau đầy người vây quanh, cứ thế mà tiến vào Liên Y Lâu.
Đây chính là vị khách quý mà hôm nay Tô Y cần tiếp đãi. Chu Trì tổ chức buổi tiệc đón gió này tại Liên Y Lâu, vì vậy từ sáng sớm Tô Y đã bắt đầu kiểm tra và đối chiếu lại những món ăn cần chiêu đãi, cũng như khẩu vị và sở thích của từng vị công tử. Chỉ là không ngờ Hứa Quân Hách lại đến muộn nửa canh giờ so với kế hoạch, những tiết mục ca vũ trước đó đành phải lược bỏ, cần phải nhanh chóng lên món.
Lúc này ở sau bếp, mọi người bận đến không kịp thở, Kỷ Vân Hành sau khi rửa sạch rau diếp ngồng thì lại tiếp tục nhặt rau hẹ, tiểu cô nương ngồi trên chiếc ghế nhỏ cũng không rảnh tay phút nào.
Còn ở nhã gian tầng hai, bầu không khí có phần gượng gạo. Chu Trì vài lần muốn nhiệt tình bắt chuyện nhưng đều bị Hứa Quân Hách đáp lại hời hợt, nhất thời khiến Chu Trì vốn khéo ăn nói cũng không biết làm sao duy trì cuộc trò chuyện. Vì thế hắn ta liên tục đưa ánh mắt cầu cứu về phía Ân Lang đứng sau lưng Hứa Quân Hách.
Ân Lang lén lau mồ hôi trên trán, trong lòng y cũng rất bất lực.
Hôm nay từ sáng sớm Hứa Quân Hách đã cáu kỉnh vô cùng, vừa tỉnh dậy đã bày ra gương mặt đen như đáy nồi bị cháy khét, hắn còn gọi Hạ Nghiêu vào tẩm cung hỏi chuyện.
Sau đó, hắn ngồi một mình trong cung, không cho phép bất cứ ai xuất hiện trước mặt. Ân Lang đã hầu hạ vị tiểu bá vương này nhiều năm, biết rằng khi tâm trạng Hứa Quân Hách tệ đến mức độ này, đã không còn là lúc có thể làm hài lòng hắn bằng vài lời nịnh nọt hay vài cử chỉ ân cần. Trong thời gian ngắn chỉ có thể ít nói ít làm, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình hết sức có thể là được.
Thế mà hôm nay, hắn lại còn phải đi dự bữa yến tiệc này.
Chu Trì đã có lòng chuẩn bị một nhóm vũ cơ từ Du Dương đến để lấy lòng Hứa Quân Hách, vì vậy nhã gian đã được Tô Y cố ý trang trí từ trước. Những tấm màn lụa màu đỏ nhạt treo lơ lửng, trong phòng đốt loại hương thơm ngọt, ở bốn góc phòng còn đặt những khối băng lớn để giữ cho không khí mát mẻ, các loại nhạc cụ như đàn cổ tì bà đều đã chuẩn bị sẵn, nhưng không ngờ Hứa Quân Hách lại đến quá muộn, còn đến đúng ngay vào giờ ăn trưa khiến những sự chuẩn bị chu đáo đó hoàn toàn không còn giá trị sử dụng.
Dù rằng như thế cũng chẳng có ai dám lên tiếng trách móc hắn nửa lời.
Hứa Quân Hách ngồi trên chủ vị nghiêng người tựa vào ghế, dáng vẻ tùy ý đến mức chẳng giống như đang dự tiệc. Hắn toát ra một khí thế áp đảo khiến cho Chu Trì ở đối diện không ngừng líu lưỡi, trên trán đẫm mồ hôi vì sợ mình tiếp đãi không chu toàn, còn các công tử khác cũng không ai dám tuỳ tiện mở lời.
“Mở cửa sổ cho tản bớt mùi trong phòng.” Hứa Quân Hách ra lệnh.
Chu Trì lập tức đứng dậy, đích thân đi mở cửa sổ, lấy cớ làm việc vặt để tạm thời thoát khỏi áp lực mà Hứa Quân Hách gây ra.
Cơn gió khô nóng lập tức ùa vào phòng.
Trước khi bữa tiệc bắt đầu, mỗi người đều có suy tính riêng của mình, nhưng đến lúc này căn phòng lại yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Mọi người đều bắt đầu đổ mồ hôi.
“Còn chưa đến lúc lên món sao?” Hứa Quân Hách hỏi.
Chu Trì nhanh chóng sắp xếp, chẳng mấy chốc từng món ăn mới ra lò được đưa lên bàn. Tô Y đứng ở cửa nhìn chăm chú vào trong, chỉ thấy cửa sổ trong phòng đã được mở toang, mọi người đều ngồi ngay ngắn, nhưng không có tiếng nói cười nào truyền ra ngoài.
Trong lòng bà thầm than, trước đây bà chỉ nghe nói giờ tận mắt chứng kiến mới biết vị Hoàng thái tôn đúng là một người cực kỳ khó hầu hạ.
Các món ăn lần lượt được dọn lên, Ân Lang dâng đũa bạc, mỗi một món ăn mà Hứa Quân Hách muốn ăn đều phải kiểm tra trước.
Người dân thường ít gặp chuyện phiền toái trên bàn tiệc như thế này, nhưng với thân phận đặc biệt của Hứa Quân Hách, lúc ra ngoài luôn phải đề phòng rất nhiều điều. Mà Ân Lang giỏi cả y lẫn độc, có thể đảm bảo mọi thứ Hứa Quân Hách ăn vào đều tuyệt đối an toàn.
Đương lúc bầu không khí đang căng thẳng, bỗng có người thốt lên: “Món này có vị lạ quá.”
Người nọ vừa dứt lời, ánh mắt mọi người trên bàn ăn cùng đổ dồn về phía món ăn kia. Chỉ thấy người nọ dùng đũa chung lật trở thức ăn trong đĩa thì phát hiện mớ rau diếp ngồng đã thối rữa đen sì, liền giật mình vứt đũa đi: “Sao món này lại thế? Chẳng lẽ… có độc?”
Ân Lang nhìn kỹ vào màu sắc của rau rồi nói: “Không phải có độc, mà là rau bị hỏng.”
Việc này đập đúng vào nỗi lo của Chu Trì. Hắn ta đang bồn chồn không biết làm sao để tiếp đãi Hứa Quân Hách, thấy vậy liền đập bàn đứng dậy, phẫn nộ ra lệnh: “Đi áp giải toàn bộ đầu bếp của tửu lâu này lên đây cho ta!”
Thái độ đã quá rõ ràng, hắn ta quyết tâm làm lớn chuyện này để thể hiện lòng trung thành của mình.
Tùy tùng tuân lệnh lập tức đuổi đến hậu viện, bắt hết tất cả các đầu bếp đang nấu nướng trong bếp đi ra ngoài, trong đó vừa hay có cả Kỷ Vân Hành đang ngồi một góc rửa rau.

Bình luận về bài viết này