Kỷ lão gia vô cùng coi trọng buổi yến tiệc mà con trai mình sắp tham dự. Hôm qua, ông ta không chỉ giữ Kỷ Viễn lại trong thư phòng dặn dò rất lâu, mà còn yêu cầu phường thêu làm việc suốt đêm để may xong quần áo mới đưa tới cho hắn, rồi lấy ngọc bội gia truyền của Kỷ gia để Kỷ Viễn đeo, chỉnh trang cẩn thận cho hắn thành bộ dáng của một công tử gấm vóc. Nhìn hắn không hề thua kém các thiếu gia khác ở Linh Châu, chỉ chờ đến buổi yến tiệc hôm nay để kết giao với các đệ tử thế gia đến từ Kinh thành.
Thế nhưng, khi Kỷ Viễn đến Liên Y Lâu mới biết rằng, trong buổi tiệc đón gió hôm nay chẳng hề có bất kỳ đệ tử thế gia nào từ Kinh thành cả. Chu Trì gọi các công tử con nhà quan địa phương của Linh Châu đến, chỉ mời duy nhất Hoàng thái tôn đến tham dự. Với thân phận của Kỷ Viễn, ngay cả đứng gác ở cửa cũng không đủ tư cách.
Hắn đi tìm Lý thiếu gia – người hôm qua đã hứa sẽ dẫn hắn cùng đi dự tiệc, nhưng không ngờ họ Lý đó lại trở mặt không nhận, thẳng thừng nói rằng thân phận của Kỷ Viễn không xứng để ngồi vào bàn tiệc, lời hứa hôm qua chỉ là lời nói mê trong lúc say mà thôi. Kỷ Viễn xấu hổ và tức giận vô cùng.
Sau khi Hoàng thái tôn đến, cảnh tượng của ngài vô cùng khí thế, những thị vệ cao to vạm vỡ đứng xếp hàng hai bên, ở giữa còn có một nhóm người vây quanh đi theo sát cả hai phía trước sau. Kỷ Viễn không cách nào đến gần được, thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy mặt Hoàng thái tôn thì người đã lên lầu mất rồi.
Không cam lòng ra về như vậy, Kỷ Viễn liền ngồi xổm ở một góc trong đại sảnh tầng dưới, nhân lúc Liên Y Lâu đông người hỗn loạn, hắn lẩn vào đám đông để tìm cơ hội.
Khi hắn đi dạo một vòng quanh phía tây của tửu lâu trở lại thì thấy khách khứa đang ăn cơm trong đại sảnh đều đã đứng dậy để hóng chuyện, đằng kia là đám thị vệ đang lớn tiếng quát tháo, áp giải các đầu bếp lên lầu.
Kỷ Viễn nhanh chân chen vào đám đông, hỏi thăm người bên cạnh: “Đại ca, có chuyện gì vậy? Sao đang ăn uống bình thường mà lại bắt hết đầu bếp đi thế?”
“Không rõ nữa, có lẽ có khách quý trên lầu không vừa miệng với món ăn nào đó?” Người bên cạnh cũng bối rối trả lời.
Khi Tô Y nghe được tin tức thì đã quá muộn, bà vội vã chạy ra sau bếp thì thấy các đầu bếp đã bị áp giải đi, ngay cả Kỷ Vân Hành cũng nằm trong số đó.
Bà hoảng sợ chạy vội tới, cố gắng dùng tay ngăn cản thị vệ đang tóm giữ Kỷ Vân Hành lại: “Các vị đại nhân, tửu lâu quèn này của ta có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo, ta đi tạ tội với khách quý là được mà…”
“Tránh ra!” Thị vệ quát lớn hất tay bà ấy ra rồi lạnh lùng nói: “Đại nhân hạ lệnh, bắt tất cả đầu bếp lên để hỏi tội, đừng cản đường!”
Tô Y bị đẩy đi lảo đảo suýt ngã, lúc quay đầu lại thì thấy cánh tay mảnh khảnh của Kỷ Vân Hành bị thị vệ giữ chặt, trên mặt nàng đầy vẻ hoang mang nhìn về phía bà: “Dì ơi.”
Nàng đang ngồi rửa rau thì bị bắt lại, thực ra các thị vệ không hành động quá thô bạo, vả lại Kỷ Vân Hành cũng không hề phản kháng, cứ thế bị dẫn ra ngoài.
Chỉ là những người này khí thế rất hung hãn, Kỷ Vân Hành không rõ đầu đuôi ra sao nên có hơi hoảng sợ. Tô Y theo sát bên cạnh thị vệ, cố gắng giải thích rằng Kỷ Vân Hành không phải là đầu bếp của Liên Y Lâu, chuyện xảy ra trong tửu lâu không liên quan gì đến nàng, nhưng thị vệ lại nói rằng đó là lệnh của chủ tử, tất cả những ai có mặt ở nhà bếp đều phải đưa lên lầu.
Không cần biết có phải là đầu bếp hay không, chỉ cần xuất hiện trong nhà bếp đều sẽ bị liên lụy.
Tô Y hết cách, đành phải an ủi Kỷ Vân Hành rằng không có chuyện gì cả, sau khi lên đó chỉ cần nói thật mọi việc là được. Bà còn dặn Kỷ Vân Hành phải cúi đầu, tuyệt đối không được ngẩng đầu đối mặt với những người trên đó.
Chẳng mấy chốc, một nhóm người bị đưa lên nhã gian trên tầng hai. Cửa phòng mở toang, thị vệ cầm đao đứng đầy trước cửa, đám đầu bếp sợ hãi đến mức không dám nhúc nhích, khi vào phòng thì tất cả đều bị bắt quỳ xuống một chỗ, cảnh tượng chen lấn chật chội vô cùng.
Mùi hương trong phòng đã hoàn toàn tản đi hết, băng trong các thùng ở bốn góc cũng đã tan thành nước, gió nóng từ cửa sổ thổi vào làm cho căn phòng càng thêm oi bức.
Hứa Quân Hách ngồi ở ghế chủ vị đã gác đũa từ lâu. Kể từ lúc đĩa thức ăn hỏng được vạch ra, hắn đã biết bữa tiệc này không thể tiếp tục được nữa.
Bà chủ của tửu lâu này rõ ràng đã bỏ công sức chú trọng chế biến món ăn đúng theo khẩu vị của Kinh thành, cũng rất hợp khẩu vị với Hứa Quân Hách, nhưng chưa ăn được mấy miếng đã có biến cố xảy ra khiến hắn chỉ thêm bực dọc.
Hắn chống tay lên má, vẻ mặt chán ngán nhìn ra ngoài cửa sổ.
Qua cửa sổ vừa hay có thể nhìn thấy tấm biển hết sức bắt mắt của tửu lâu nằm xéo phía đối diện, như thể cố tình muốn hơn thua với tửu lâu bên này. Trên biển hiệu đó được chạm khắc đầy hoa vàng, ánh nắng chiếu vào phản chiếu ra những tia sáng lóa mắt.
Dưới đường phố tiếng người ồn ào huyên náo không ngớt, bên trong phòng cũng náo nhiệt chẳng kém.
Chu Trì đập tay xuống bàn, bắt đầu mở bát từ Tô Y: “Bà chủ Tô, ta vốn thấy Liên Y Lâu của bà ở Linh Châu có danh tiếng tốt nên mới chọn nơi này. Mấy ngày trước đã nói rõ, ta sẽ tổ chức yến tiệc đãi khách quý ở đây, tuyệt đối không được có bất cứ sai sót nào. Không ngờ hôm nay bà lại phạm phải sơ suất lớn như vậy, để người của bà dâng lên một đĩa rau thối! Có phải bà muốn ta đập nát bảng hiệu của Liên Y Lâu hay không?”
Tô Y nhìn lại, chỉ thấy trên bàn đặt một đĩa rau diếp ngồng đã chuyển màu thối nát, trái tim lập tức “thình thịch” một tiếng.
Bà nhìn tiếp về phía thiếu niên anh tuấn ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt hắn vẫn lạnh nhạt, không có vẻ gì là đang nổi giận. Bà vội vàng quỳ xuống thưa: “Chu đại nhân bớt giận! Dân nữ biết Chu đại nhân vô cùng coi trọng bữa tiệc này cho nên từ sớm đã bắt tay vào chuẩn bị kỹ lưỡng, mọi việc đều tự mình lo liệu, không ngờ vẫn xảy ra sai sót. Dân nữ sẽ ngay lập tức sai người xào một đĩa rau khác mang lên…”
“Bà nghĩ qua mặt ta dễ dàng như vậy sao? Lập tức điều tra rõ ràng cho ta! Rốt cuộc đĩa rau này thế nào? Có phải vì biết bổn quan đang tiếp đãi khách quý nên bà cố tình làm thế để ta bị mang tiếng thất lễ hay không?” Chu Trì giận dữ quát.
Tô Y liên tục đáp: “Dân nữ không dám!”
“Rõ ràng là như vậy, ai mà không biết đại nhân cực kỳ coi trọng yến tiệc này nên mới cố ý giở trò!”
“Phải điều tra kỹ lưỡng, xem xem kẻ nào đang có mưu đồ xấu xa!”
“Đúng là gan to bằng trời!”
Các công tử khác cũng lập tức hùa theo.
Hứa Quân Hách vốn đã bực bội trong người, nghe tiếng ồn ào càng cảm thấy phiền phức.
Đối với một người lớn lên trong Hoàng cung như hắn, những trò vặt vãnh thế này chỉ cần liếc mắt đã biết tỏng chuyện gì xảy ra.
Biển hiệu của tửu lâu đối diện khoa trương như vậy, chắc hẳn ngày thường đã tranh đấu gay gắt với Liên Y Lâu bên đây. Hiện tại Liên Y Lâu nhận tổ chức bữa yến tiệc này, chắc chắn về sau danh tiếng sẽ càng vang xa khắp Linh Châu.
Liên Y Lâu không thể tự mình đập đổ chén cơm vào thời điểm này, mà thay vào đó họ nhất định sẽ dốc toàn lực để chuẩn bị cho bữa tiệc.
Hơn nữa, trong đĩa rau không bị hạ độc không nhằm hại người. Cho dù có truy cứu cũng không thể quy tội cho ai, cùng lắm chỉ là khiến Liên Y Lâu phải đóng cửa ngừng kinh doanh, danh tiếng bị hủy hoại.
Lúc xuống xe ngựa, Hứa Quân Hách đã lướt thấy ở tửu lâu đối diện có khá đông người đứng trước cửa, những ánh mắt ghen ghét đố kỵ hiện rõ mồn một dưới ánh mặt trời.
Dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết là người nào đứng sau chuyện này, nhưng hắn vẫn không lên tiếng ngăn cản, chỉ yên lặng ngồi đó chờ Chu Trì diễn nốt vở kịch.
“Đĩa rau này là do đầu bếp nào xào?” Chu Trì hỏi.
Tô Y vốn định nhận lỗi trước để xử lý riêng chuyện này, quan trọng nhất là không thể để liên lụy đến Kỷ Vân Hành. Nhưng không ngờ Chu Trì lại kiên quyết muốn truy cứu ngay tại chỗ, bà đành quay đầu nhìn về phía người đàn ông đang quỳ trong đám đông đang có ý trốn tránh: “Đầu bếp Phùng, còn trốn ở đó làm gì? Mau ra giải thích rõ ràng với đại nhân!”
Đầu bếp Phùng bị gọi tên thì sợ đến run rẩy, hai tay chống xuống đất dập đầu liên tục: “Đại nhân tha mạng! Đại nhân tha mạng! Hôm nay trong tửu lâu rất đông khách, từ sáng sớm đến giờ ta đã làm việc liên tục không nghỉ tay, nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn nên ta chỉ việc nấu, việc rửa rau nhặt rau không phải do ta phụ trách. Ta nhớ hôm nay có cháu gái của bà chủ Tô đến tửu lâu phụ giúp, chỗ rau diếp ngồng này là do nàng rửa…”
“Ngươi nói bậy! Câm miệng ngay!” Tô Y không ngờ chuyện lại trùng hợp đến thế, đầu bếp Phùng lại đùn đẩy hết trách nhiệm lên Kỷ Vân Hành, bà lập tức quát lớn cắt ngang lời đầu bếp Phùng.
Nhưng đã quá muộn, Chu Trì lên tiếng: “Cháu gái của bà là ai? Gọi nàng ra ta hỏi chuyện.”
Kỷ Vân Hành vốn quỳ ở phía sau cùng, là do các đầu bếp khác cố tình che chở nên đã đẩy nàng ra sau. Thế nhưng không ngờ vừa mới bắt đầu thẩm vấn, nàng đã bị lôi ra. Chu Trì lớn tiếng hỏi, còn chưa để Tô Y kịp giải thích, Kỷ Vân Hành đã tự lên tiếng, bắt chước theo cách gọi của Tô Y: “Chu đại nhân, là ta.”
Giọng nói này quen quá!
Hứa Quân Hách ngay lập tức nghiêng đầu nhìn lại, ánh mắt xuyên qua đám người đang quỳ đầy đất dừng lại trên thân ảnh mặc áo tuyết trắng cùng váy màu xanh lục kia.
Nàng quỳ ngay ngắn, đầu cúi thấp, mái tóc dài buông xuống lờ mờ che đi khuôn mặt, nhưng Hứa Quân Hách vẫn nhận ra được, đây chính là cô nương đáng hận tối hôm qua đã trói hắn vào gốc cây!
Sáng sớm hắn còn truyền Hạ Nghiêu vào hỏi chuyện, biết Hạ Nghiêu hoàn toàn không tra ra manh mối nào, hắn đã bực bội rất lâu. Không ngờ đạp gãy dép sắt tìm chẳng thấy, ngỡ đâu gặp được chẳng mất công.
Người này tự mình đâm đầu tới trước mặt hắn.
Hứa Quân Hách ngay lập tức ngồi thẳng người dậy, Ân Lang hầu hạ ở bên cạnh lập tức phát giác ngay, y nhìn theo ánh mắt của Hoàng thái tôn liền trông thấy cô nương nhỏ nhắn đang quỳ giữa đám đông.
“Rau diếp ngồng ta rửa đều là rau tươi cả, không có chỗ nào bị hỏng.”
Không biết có phải vì sợ hãi hay không, Kỷ Vân Hành nói còn chậm hơn bình thường, khiến người ta có cảm giác nàng rất cứng nhắc và thành thật.
“Hôm nay tửu lâu bận rộn, trong bếp lại không đủ người quán xuyến, ta phải liên tục nấu món này tới món khác, hoàn toàn không có thời gian chú ý đến, chính nàng ta rửa rau không cẩn thận nên mới xảy ra sai sót này.” Đầu bếp Phùng tranh nói trước để bào chữa cho mình.
“Ngươi là đầu bếp, chẳng lẽ lúc xào rau không nhìn ra được màu sắc của rau có vấn đề hay không sao?!” Tô Y tức giận chất vấn.
“Bà chủ Tô, rau trong tửu lâu của bà vốn dĩ chẳng mấy khi tươi mới, ta cũng quen rồi nên không để ý lắm…”
“Ngươi nói bậy! Rau của Liên Y Lâu mỗi ngày đều được cung cấp hàng tươi mới, chưa từng có lần nào không tươi mà được đem lên bàn!”
“Tất cả im miệng hết cho ta!”
Chu Trì đột ngột vỗ mạnh xuống bàn khiến bát đũa trên bàn rung lên, âm thanh lớn đến nỗi làm Kỷ Vân Hành giật mình run rẩy như thú con bị hoảng sợ.
Hứa Quân Hách thấy phản ứng nhỏ bé ấy, ánh mắt bỗng chốc trở nên hứng thú, đột nhiên cất tiếng: “Những món rau này có tươi không, có hỏng không, lúc cô rửa rau đáng lẽ phải nhìn ra, sao còn để đĩa rau hỏng này dọn lên bàn tiệc?”
Hắn vừa dứt lời, trong phòng liền im lặng hẳn.
Nhìn thấy thiếu niên đang ngồi trên ghế chủ vị lên tiếng, rõ ràng hắn đang nhắm thẳng vào Kỷ Vân Hành. Tô Y nóng lòng như lửa đốt, đang định lên tiếng giải thích nhưng bị Chu Trì trừng mắt cảnh cáo.
Đối với vị Hoàng thái tôn này, Tô Y thực sự không dám tùy tiện phản bác lời hắn nói.
Khuôn mặt Kỷ Vân Hành trắng nõn, đôi mày mắt lại đen nhánh, đặc biệt là đôi mắt như viên hắc diệu thạch được chạm khắc tinh xảo, khi ánh sáng chiếu vào thì sáng lấp lánh, còn khi không chiếu thì giống như bị mực đen nhuốm vào.
Nhất thời, trong gian phòng im ắng một lúc, không ai lên tiếng.
Hứa Quân Hách cũng không thúc giục, tính tình nóng nảy của hắn hôm nay dường như lại có thêm kiên nhẫn, ánh mắt chăm chú nhìn vào Kỷ Vân Hành không rời.
Mãi lâu sau, Kỷ Vân Hành mới mở miệng biện giải cho mình: “Lúc ta rửa, rau vẫn còn tươi.”
Hứa Quân Hách chậm rãi tiếp lời: “Vậy món rau hỏng này để người ta ăn phải, nhẹ thì nôn mửa, nặng thì mắc bệnh đường ruột. Cô có ý gì, muốn mưu hại ai?”
Giọng điệu của hắn vẫn nhàn nhạt, không hề có chút chất vấn nào, nhưng vô tình lại đổ một cái tội danh nghiêm trọng xuống đầu tiểu cô nương kia, đến nỗi Chu Trì cũng bất ngờ phải quay sang liếc nhìn hắn.
Dù chuyện này có điều tra kỹ đến đâu cũng chỉ có thể kết luận người trong tửu lầu bất cẩn phạm lỗi, nhưng với thân phận đặc biệt của Hứa Quân Hách, một khi tội danh mưu hại được nhắc đến, sự việc liền chuyển sang một hướng khác.
Tô Y sợ hãi run lẩy bẩy, những người khác cũng không dám thở mạnh.
Uy danh tàn nhẫn của Hoàng thái tôn vang xa ngàn dặm, ở Kinh thành còn không kiêng dè ai, ở Linh Châu lại càng không đắn đo gì, không ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì tiếp theo.
Kỷ Vân Hành nghĩ, làm gì có lý nào như thế, nàng chẳng qua chỉ rửa rau giúp nhà bếp, sao lại biến thành mưu hại người khác? Thế là nàng trả lời: “Ta không có ý mưu hại ai, món rau xào này không liên quan đến ta.”
Hứa Quân Hách nói: “Nhưng đầu bếp kia nói, do cô rửa rau không cẩn thận.”
“Ta thường đến Liên Y Lâu giúp việc ở sau bếp, hôm nay thấy nhà bếp bận quá nên mới giúp rửa rau, mỗi cọng rau ta đều rửa rất cẩn thận.”
“Cô có bằng chứng gì không?”
Hứa Quân Hách vẫn chưa hết giận, trong lời ngoài ý đều đối chọi lại với nàng.
Kỷ Vân Hành cảm thấy người này cố tình gây sự với nàng, tại sao lời của đầu bếp hắn lại dễ dàng tin tưởng mà không cần bằng chứng, còn với nàng thì lại đòi hỏi bằng chứng?
Cùng một lời nói, người này không tin nàng mà tin người đầu bếp kia.
Trước khi vào, Tô Y đã dặn dò nàng nhiều lần rằng phải luôn cúi đầu, không được ngẩng đầu nhìn thẳng vào người trong phòng. Nhưng đã đến lúc này, Kỷ Vân Hành bỗng quên mất lời dặn của Tô Y, vô thức ngẩng đầu lên, muốn xem xem người cố tình gây khó dễ cho mình là ai.
Nàng vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt Hứa Quân Hách đang ngồi phía trước.
Nàng nhìn thấy ngay chính giữa phòng là một thiếu niên mặc một bộ trường bào màu trắng ngà thêu chỉ vàng đang ngồi thẳng ở đó, ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào chiếc kim quan trên đầu hắn, phản chiếu ánh sáng phủ đầy bàn.
Toàn thân hắn tràn ngập vẻ ngông cuồng và công kích, hoàn toàn không hề che giấu.
Những công tử áo gấm hoa lệ xung quanh đó đều rụt rè cúi đầu xuống, dường như bị khí chất của hắn đè bẹp đến nhợt nhạt, hoàn toàn kém xa hắn.
Kỷ Vân Hành cẩn thận quan sát thiếu niên kia, cảm thấy hắn không giống như người hung ác tàn bạo cho lắm.
Nàng chưa từng trải qua trận thế lớn như vậy, hơn nữa người dì mà nàng luôn kính trọng lúc này cũng đã hoảng loạn đến cực độ, Kỷ Vân Hành bị ảnh hưởng nên tự nhiên cũng thấy lo sợ, đôi mày mắt bất giác lộ ra nét ngây thơ vô tội: “Lời ông ta nói cũng đâu có chứng cứ.”
Hứa Quân Hách lần đầu tiên trong hình hài con người nhìn thẳng vào nàng, dù cách một khoảng cách xa, nhưng trông Kỷ Vân Hành không hề có vẻ ngây ngốc nữa.
Hắn nhẹ giọng hỏi ngược lại nàng: “Nói như vậy là cô cho rằng ta không phân biệt đúng sai, trách nhầm người tốt sao?”
Kỷ Vân Hành nghiêm túc suy nghĩ một lúc, cảm thấy hắn đúng là như vậy, thế là đáp: “Phải.”
Hứa Quân Hách khẽ híp mắt lại, giọng điệu không rõ buồn cười hay tức giận: “Đúng thật là lời nào cũng dám nói.”

Bình luận về bài viết này