Tiếng ồn ào dưới đường phố bên ngoài cửa sổ lại khiến gian phòng trong nhã gian càng thêm tĩnh lặng.
Kỷ Vân Hành cứ thế đối thoại qua lại với Hứa Quân Hách. Có lẽ vì khoảng cách khá xa, Kỷ Vân Hành vừa mở miệng nói một câu gì đó lại bị tiếng rao hàng cao vút bên ngoài phố át mất, khiến Hứa Quân Hách không nghe rõ.
Hắn khẽ cau mày lại.
Ân Lang thấy vậy lập tức bước tới đóng từng cánh cửa sổ, ngăn cách tiếng ồn bên ngoài. Không gian trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết.
“Cô lặp lại lần nữa.” Hứa Quân Hách lên tiếng.
Kỷ Vân Hành lặp lại lời mình vừa nói lần nữa, lần này cất cao giọng hơn một chút: “Đại nhân quá khen.”
Hứa Quân Hách khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt đầy buồn cười.
Tô Y sợ đến mức túa mồ hôi lạnh, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Bà khẽ nghiêng người về phía Kỷ Vân Hành, thấp giọng hoảng loạn thúc giục: “Hữu Hữu, đừng nói bừa nữa! Cúi đầu xuống ngay!”
Kỷ Vân Hành nghe lời, ngoan ngoãn cúi đầu xuống, không dám nhìn Hứa Quân Hách thêm nữa.
Thế nhưng bây giờ mới cúi đầu chẳng khác nào mất bò mới lo làm chuồng.
Tô Y hối hận đến xanh ruột, nếu biết sẽ xảy ra chuyện như thế này, bà đã bảo Kỷ Vân Hành về nhà ngay từ lúc nàng đến. Giờ đây, Hoàng thái tôn đã buộc tội nghiêm trọng như vậy, nếu hắn muốn gây sự, chỉ e Kỷ Vân Hành có mấy cái đầu cũng không đủ để chém.
Chu Trì đương nhiên cũng hiểu rõ, tội danh mưu hại Trữ quân không thể đổ lên đầu tiểu cô nương này được, nhưng nếu Hứa Quân Hách đã cố ý gây sự như thế, hắn ta dĩ nhiên không thể làm trái ý. Vốn dĩ ban đầu áp giải tất cả đầu bếp lên hỏi tội đã gây nên một cảnh náo loạn lớn cũng là để bày tỏ sự phục tùng của Chu gia đối với Hoàng thái tôn, buộc phải thuận theo hắn để lấy lòng.
Những công tử khác trong phòng đều đi cùng Chu Trì đến dự tiệc, một khi hắn ta không nói gì, họ cũng chẳng dám lên tiếng.
Trong lúc nhất thời, mọi người trong phòng đều mang một tâm trạng khác nhau. Những người nhát gan đã sợ đến mức run rẩy, người quỳ dưới đất gần như nằm rạp xuống sàn.
Khi bầu không khí càng thêm căng thẳng, Hứa Quân Hách chậm rãi cất tiếng: “Nếu cô cho rằng ta khó lòng phân rõ phải trái, vậy hãy nói cho ta biết, rốt cuộc đĩa thức ăn này là chuyện làm sao?”
Kỷ Vân Hành lại ngẩng đầu lên trả lời: “Là đầu bếp lén đổi món ăn.”
Hứa Quân Hách bất mãn trầm giọng nói: “Giọng còn nhỏ hơn tiếng mèo kêu.”
Ân Lang nghe vậy liền bước tới, cười híp mắt nói: “Cô nương, lại gần đây nói chuyện đi.”
Kỷ Vân Hành quay sang nhìn về phía Tô Y, thấy bà hoảng sợ đến mức gần như bật khóc, mồ hôi ướt đẫm trên trán, bất giác cũng thấy lo lắng theo.
Nàng đứng dậy, vòng qua đám người đang quỳ đi đến phía trước rồi dừng lại trước bàn tiệc, giữ khoảng cách với Hứa Quân Hách bằng một chiếc bàn.
Tiến lại gần mới nhìn rõ hơn, trên mũi Kỷ Vân Hành đã lấm tấm vài giọt mồ hôi, hai tay nàng siết chặt thành nắm đấm. Vì căng thẳng, ánh mắt nàng cứ chăm chăm nhìn vào Hứa Quân Hách.
Nàng không biết người ngồi trên ghế chủ vị này là ai, chỉ cảm nhận được phản ứng của mọi người xung quanh cùng nỗi sợ hãi từ Tô Y, khiến nàng ý thức được rằng thiếu niên tuấn tú trước mặt chắc chắn là người có thân phận tôn quý, rất có tiếng nói ở đây.
Giống như Kỷ lão gia trong Kỷ gia vậy, trước nay chẳng ai dám làm trái lời ông ta.
Nhưng Hứa Quân Hách lại đang cười, nụ cười ấy rất đẹp, không hề tỏ ra tức giận, vì thế Kỷ Vân Hành không sợ hãi lắm.
Giọng điệu Hứa Quân Hách cũng dịu lại: “Ý cô là đầu bếp kia vu oan hãm hại cô?”
“Đúng vậy!” Kỷ Vân Hành có lòng nghĩ vị đại nhân này thính lực không tốt, cho nên cố ý nâng cao giọng trả lời.
Hứa Quân Hách nhướn mày: “Lớn tiếng như thế để làm gì…”
Còn chưa kịp nói hết câu thì bị đầu bếp Phùng cắt ngang.
“Oan uổng quá, đại nhân!” Đầu bếp Phùng nghe Kỷ Vân Hành nói mình vu oan lập tức lớn tiếng kêu gào: “Nàng ta là kẻ ngốc, lời nàng ta nói không thể tin được!”
Vẻ mặt của Hứa Quân Hách ban đầu vẫn còn mang nét cười, nhưng khi nghe tiếng kêu gào chói tai đó, sắc mặt hắn bỗng chùng xuống: “Làm sao, chỉ mỗi cái miệng ngươi biết nói à?”
Ân Lang liếc nhìn sắc mặt Hứa Quân Hách, lập tức ra lệnh cho thị vệ đứng cạnh: “Vả miệng.”
Thị vệ cao lớn bên cạnh lập tức tiến tới xách đầu bếp Phùng lên, tát liên tục vào hai bên mặt ông ta mười cái, từng tiếng chan chát vang lên kèm theo những tiếng rên la thảm thiết.
Kỷ Vân Hành lén quay đầu nhìn lại đã thấy đầu bếp Phùng miệng đầy máu, ông ta bị đánh đến mức sống dở chết dở rồi bị ném xuống đất.
Những người xung quanh đều im bặt vì sợ hãi, ai nấy đều cúi rạp người xuống, cố gắng làm giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.
Kỷ Vân Hành nhìn thấy cảnh tùy tùng đánh người tàn nhẫn ấy, còn thấy cả máu chảy ra, nàng cảm thấy rất sợ.
Hứa Quân Hách có vẻ là người hỉ nộ vô thường, lúc này hắn lại cười nói: “Xem ra là do bà chủ của tửu lâu này không quản lý chặt chẽ nên mới xảy ra chuyện này. Ta chứng minh cô trong sạch, trước tiên xử phạt bà chủ, sau đó niêm phong tửu lâu, cô thấy thế nào?”
“Không được!” Kỷ Vân Hành vừa nghe thấy vậy đã lập tức cuống lên: “Dì của ta không biết gì về việc này, đầu bếp là người phạm lỗi, tại sao lại trừng phạt tửu lâu?”
“Nếu người phạm lỗi là đầu bếp, vậy ta sẽ tống hết bọn chúng vào ngục, dùng hình phạt gậy.” Hứa Quân Hách lại nói.
Hắn vừa dứt lời, tất cả đầu bếp đang quỳ trong phòng lập tức khóc lóc xin tha.
Kỷ Vân Hành thấy người bên trên hiểu sai ý mình nói, nàng còn hoảng hơn cả đám đầu bếp đang cầu xin phía sau, nàng vội nói: “Ta không có ý đó! Đại nhân!”
Lúc nàng hoảng hốt đôi mày nhíu chặt lại, cuống cuồng muốn cố gắng giải thích nhưng vì tốc độ nói chậm khiến nàng trông có vẻ lúng túng, bộ dáng ngốc nghếch đó rơi vào mắt Hứa Quân Hách, khiến hắn không nhịn được bật cười thành tiếng, những phiền muộn đêm qua cũng theo đó tan biến đi.
Hứa Quân Hách vừa cười, bầu không khí căng thẳng trong phòng cũng dần dịu xuống. Chu Trì tuy mù mờ không biết Hoàng thái tôn muốn làm gì, nhưng lúc này cũng hiểu ra chút ít, thế là cũng cười theo, nói xen vào: “Nha đầu này trông có vẻ ngốc nghếch, bà chủ Tô, đây là cháu gái của bà à? Sao trước giờ ta chưa từng gặp?”
Trái tim Tô Y vốn đang treo lơ lửng, vừa bị gọi đến đã vội vàng trả lời: “Bẩm Chu đại nhân, đây là cháu gái bên họ xa của ta, con bé mồ côi từ nhỏ. Con bé sinh non, từ nhỏ đã phản ứng chậm chạp không lanh lợi. Hôm nay con bé tình cờ đến thăm ta tiện thể xuống bếp giúp đỡ việc lặt vặt, chuyện này hoàn toàn không liên quan đến con bé!”
Hứa Quân Hách vuốt cằm, thốt lên một câu: “Thảo nào.”
Hắn không có hứng thú đùa giỡn với một đứa ngốc, lập tức đứng dậy: “Chu đại nhân, xem ra bữa tiệc hôm nay không thể tiếp tục nữa. Hôm nào rảnh, ta sẽ làm chủ mời các ngươi một bữa khác.”
Hắn tùy ý phất ống tay áo, vạt áo được làm từ chất liệu xa hoa rũ xuống. Hắn nghiêng đầu, đưa mắt ra hiệu cho Ân Lang.
Ân Lang đã hầu hạ hắn bao năm, làm sao không hiểu ý chủ tử? Y lập tức lùi lại vài bước đi tới bên cạnh Hạ Nghiêu, thấp giọng nói: “Chủ tử bảo ngươi tối nay đừng vội về.”
Ý của câu này chính là bảo Hạ Nghiêu theo dõi và điều tra Kỷ Vân Hành.
Hứa Quân Hách vừa đứng dậy, Kỷ Vân Hành mới nhận ra hắn rất cao. Khi hắn đi ngang qua bên cạnh nàng, một mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng theo gió.
Chỉ mới nói vài ba câu mà hắn đã định rời đi. Chu Trì vội vã bước lên hai bước muốn giữ người lại, nhưng chưa kịp mở miệng thì Hứa Quân Hách đã dừng bước: “Suýt nữa thì quên, tên đầu bếp này vẫn chưa xử lý.”
Hứa Quân Hách quay lại, nhìn về phía Kỷ Vân Hành: “Cô nghĩ nên xử lý thế nào?”
Kỷ Vân Hành vốn còn đang thất thần, bị hỏi bất ngờ như thế liền thừ người ra nghiêm túc suy nghĩ một lúc mới trả lời: “Bắt ông ta nhận lỗi, sau đó phạt tiền lương.”
Hứa Quân Hách gật đầu, nhìn có vẻ đồng tình nhưng ngoài miệng lại nói: “Một hình phạt nhàm chán như vậy, chỉ có cô mới nghĩ ra được.”
Hắn nhìn tên đầu bếp miệng đầy máu kia, nói bâng quơ: “Có lẽ kẻ đứng sau đã cho ngươi không ít lợi lộc nên mới khiến ngươi to gan lớn mật đến vậy. Nếu ngươi thích giở trò với thức ăn, vậy thì từ nay phế bỏ đôi tay của ngươi, để cả đời không được cầm muôi nữa. Liên Y Lâu đã cho ngươi cơ hội nuôi sống gia đình, nhưng ngươi lại bắt tay với người ngoài hãm hại chủ tử của mình, loại người bất trung bất nghĩa như ngươi không xứng được ở lại nơi này kiếm sống. Trục xuất khỏi Linh Châu, không được quay về.”
Dứt lời, hắn ngừng lại chốc lát rồi mới bổ sung thêm: “Lục soát nơi ở, tịch thu toàn bộ số tiền hối lộ, phạt hết tiền lương của ông ta.”
Nói xong, Hứa Quân Hách không nán lại nữa, hắn nhấc chân rời khỏi nhã gian.
Chu Trì vô cùng kinh ngạc, vốn tưởng rằng Hoàng thái tôn kiêu ngạo bạo ngược sẽ thực sự trừng phạt toàn bộ người của Liên Y Lâu cho hả giận, nào ngờ hắn lại có thể phân biệt rõ đúng sai, tìm ra căn nguyên của chuyện món ăn bị thay đổi.
Đúng như lời cha hắn ta từng nói, Hứa Quân Hách tuy nóng nảy hung tàn, nhưng không phải người vô dụng.
Ngay từ ban đầu hắn đã biết lý do vì sao món ăn hỏng lại được đưa lên bàn tiệc, những câu hỏi vừa rồi chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển trong lúc hắn cảm thấy nhàm chán mà thôi.
Chu Trì đổ mồ hôi lạnh, hoảng hốt nhận ra rằng Hứa Quân Hách không phải là người dễ bị qua mặt, có lẽ hắn đã đoán được mục đích thực sự đằng sau hai bữa tiệc mà Chu Trì tổ chức.
Trong lúc Chu Trì đang bàng hoàng, Hứa Quân Hách đã dẫn theo thị vệ xuống lầu, Chu Trì cũng vội vàng đuổi theo.
Các công tử và thị vệ trong nhã gian nhanh chóng rời đi, chớp mắt trong gian phòng trở nên rộng rãi hơn nhiều.
Mọi người đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Tô Y xụi lơ, cả người bà mềm nhũn không còn sức lực, không kịp thở hơi lên đã ngất xỉu ngay tại chỗ. Các đầu bếp khác giật mình vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình.
Kỷ Vân Hành lau mồ hôi trên trán, muốn tiến lên chăm sóc dì của mình, nhưng lại bị các đầu bếp chen lấn đẩy dạt về phía cửa. Nàng chỉ có thể đứng nhìn họ khiêng Tô Y đi ra ngoài, nàng lặng lẽ theo sau.
Sau đó họ mời thầy thuốc đến. Sau khi bắt mạch, thầy thuốc nói Tô Y vốn đã bị say nắng từ trước, cộng thêm sợ hãi quá độ nên mới ngất xỉu, không có gì đáng ngại.
Sau chuyện này, khách khứa ở Liên Y Lâu đều đã bỏ đi hết. Đám thị vệ còn lại sau khi lục soát tất cả đồ đạc của đầu bếp Phùng, phế bỏ đôi tay của ông ta rồi cũng rời đi.
Tửu lâu trở nên yên tĩnh lại, Kỷ Vân Hành túc trực bên giường của Tô Y, thỉnh thoảng mang chậu nước mát đến lau trán và hai tay cho bà. Lúc không làm gì nàng chỉ ngồi thẫn thờ, canh chừng bên giường một canh giờ thì Tô Y dần tỉnh lại.
Tô Y vừa tỉnh dậy đã ôm lấy Kỷ Vân Hành nói rất nhiều, luôn miệng nói may mắn vì những vị đại nhân kia đã phân biệt rõ đúng sai, không trừng phạt những người vô tội.
Kỷ Vân Hành liền hỏi bà những người đó là ai, nhưng Tô Y lại ậm ờ không nói, cố tình lảng sang chuyện khác. Sau đó, biết rằng Kỷ Vân Hành từ trưa đến giờ vẫn chưa ăn gì, bà gắng gượng ngồi dậy mặc cho Kỷ Vân Hành ngăn cản, đi ra sau bếp nấu mì cho nàng.
Kỷ Vân Hành nói: “Dì nên giữ gìn sức khỏe, con không sợ đói.”
Tô Y nghe vậy, hai hàng nước mắt chảy dọc xuống tại chỗ, không dám để nàng nhìn thấy.
Nhiều năm qua trong lòng Tô Y vẫn luôn áy náy. Bà biết rõ Kỷ Vân Hành đã sống khổ sở thế nào ở Kỷ gia. Cái gọi là “không sợ đói” chẳng qua là vì nàng đã thường phải chịu đói nên mới trở nên quen thuộc vậy thôi.
Bà từng đề nghị với Kỷ lão gia cho bà đón Kỷ Vân Hành ra ngoài sống cùng mình, thậm chí không ngại đưa toàn bộ số tiền bà tích cóp được trong những năm qua cho Kỷ gia, nhưng Kỷ lão gia mãi không chịu thả người.
Mỗi năm, Tô Y đều gửi cho Kỷ gia một khoản tiền lớn, chỉ vì mong họ có thể đối xử với Kỷ Vân Hành tốt hơn một chút.
Nhưng sau biến cố năm ấy, Kỷ gia không còn ai coi nàng là đích trưởng nữ nữa rồi.
Kỷ Vân Hành không thể thoát ra, nàng bị xiềng xích giam cầm tại Kỷ gia, Tô Y cũng bất lực không biết làm thế nào. Vì vậy, một bà chủ luôn kiên cường bất khuất ấy thường rơi nước mắt chỉ vì một câu nói trong lúc vô tình của Kỷ Vân Hành.
Sau khi nhìn Kỷ Vân Hành ăn hết bát mì, bà lại nhét vào tay nàng vài lạng bạc, bảo nàng tranh thủ về sớm.
Kỷ Vân Hành vốn phải trở về tiểu viện trước khi trời tối. Hôm nay nàng ra ngoài là để bàn bạc với Tô Y về chuyện chọn phu quân, nhưng thấy vẻ mặt của Tô Y mệt mỏi như thế, lại thêm chuyện rắc rối xảy ra ở tửu lâu cần bà lo liệu, Kỷ Vân Hành hiểu chuyện nên tạm gác chuyện của mình sang một bên, nàng nhận lấy số bạc, tạm biệt Tô Y rồi lên đường về nhà.
Kỷ Vân Hành cố gắng về đến nhà trước khi hoàng hôn buông xuống. Vừa về đến nơi, còn chưa kịp ngồi xuống uống vài ngụm nước đã có hạ nhân đến gõ cửa, nói rằng phu nhân cho mời nàng đến gặp.
Kỷ Vân Hành bất giác thấy bực bội trong lòng.
Sao hôm nay lại lắm chuyện thế không biết!

Bình luận về bài viết này