Kỷ Vân Hành được hạ nhân dẫn đi, nhưng lần này không phải đến gian phòng mà nàng từng gặp Vương Huệ như trước đó, mà là băng qua một hành lang dài đến bên cạnh hồ nhỏ phía tây của phủ.
Bên hồ nhỏ có vài núi giả, xung quanh trồng hoa và cây cối. Dù diện tích không lớn, cảnh sắc lại vô cùng mới lạ.
Nhiều năm trước, phòng ở của Kỷ Vân Hành nằm ở ngay bên cạnh hồ này. Nàng nhớ khi vào hè, bên hồ thường có tiếng ếch kêu, đến mùa thu sẽ có rất nhiều chuồn chuồn bay lượn.
Nhưng từ khi chuyển vào tiểu viện, Kỷ Vân Hành không còn đặt chân đến hồ nhỏ nữa.
Nàng không hiểu vì sao hạ nhân lại đưa mình đến đây, đang định hỏi thì đã nhìn thấy Thu Quyên – tỳ nữ thân cận của Vương Huệ đang đứng ở cuối hành lang chờ sẵn.
Thu Quyên vừa nhìn thấy Kỷ Vân Hành đã lập tức đi tới, trên mặt nở nụ cười thân thiết: “Đại cô nương, nô tỳ đợi người đã lâu.”
Nàng ta nắm lấy cánh tay Kỷ Vân Hành dẫn nàng đi một đoạn về phía trước, sau đó dừng lại ở cuối hành lang, dùng động tác khéo léo chỉ về một hướng, thấp giọng nói: “Đại cô nương hãy nhìn sang bên kia, người đứng cùng lão gia kia chính là đích tử Triệu gia, gia đình phát đạt nhờ buôn gỗ ở Tây thành. Hôm nay lão gia vừa hay mời người đến phủ, phu nhân bảo nô tỳ dẫn người đến xem thử.”
Kỷ Vân Hành hồi tưởng lại mới nhớ ra Triệu gia buôn gỗ ở Tây thành mà Thu Quyên nhắc tới chính là một trong số các gia đình mà Vương Huệ nhắc đến hôm qua.
Chính là cái người hai năm trước đã cưới vợ nhưng vợ đã mất, không có con nối dõi kia.
Nàng nhìn theo hướng Thu Quyên chỉ, nhìn thấy bên cạnh núi giả có mấy người đàn ông, cao thấp mập ốm đều có đủ. Trong đó có một nam tử cao gầy, trên người mặc trường y thêu họa tiết trúc xanh, phát quan búi tóc chỉnh tề, lộ ra một góc mặt thanh tú.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của ai đó, hắn lập tức quay đầu lại bắt gặp ánh mắt của Kỷ Vân Hành.
Người này trông khoảng hơn hai mươi tuổi, làn da trắng trẻo, khuôn mặt mang theo nụ cười mỉm, dường như là một người tính tình ôn hòa.
“Là người nào vậy?” Kỷ Vân Hành hỏi.
“Chính là người mặc bộ áo gấm thêu chỉ vàng đứng bên trái lão gia ấy.” Thu Quyên nói tiếp: “Bộ áo bào này của Triệu thiếu gia vừa nhìn đã biết không hề rẻ, trước đó nô tỳ đã quan sát chính diện mấy lần, thấy ngọc bội ban chỉ trên người Triệu thiếu gia cũng rất quý, đúng là làm chủ gia sản giàu có. Nếu Đại cô nương gả qua đó, chắc chắn sẽ hưởng phúc không hết.”
Người đứng bên tay trái của Kỷ lão gia là một người đàn ông mập mạp, dáng người còn thấp hơn Kỷ lão gia, trên người hắn mặc áo gấm màu lam, thắt lưng buộc chặt làm lớp mỡ ở lưng và eo lộ ra từng ngấn rõ ràng.
Thu Quyên ở bên cạnh còn nói vào: “Mặc dù Triệu thiếu gia trông có to con nhưng tính tình cực tốt, đối xử với mọi người cũng hòa nhã. Nghe nói còn rất chiều chuộng thê tử, cuộc sống mà, không thể cứ nhìn vào vẻ bề ngoài được.”
Ánh mắt Kỷ Vân Hành nhìn qua từng người một, không thể hiện sự phản đối cũng không tán thành lời của Thu Quyên nói mà vẫn giữ im lặng.
Thu Quyên nói một hồi, thấy không nhận được câu trả lời nào từ Kỷ Vân Hành, trong lòng cũng bực bội với tính cách im ỉm của nàng. Nàng ta làm qua loa nhiệm vụ mà Vương Huệ giao cho, chỉ cần Kỷ Vân Hành nhìn thoáng qua từ xa là đủ, sau đó dẫn nàng đến gian phòng của chủ tử.
Vương Huệ ngồi trong phòng đang thêu thùa gì đó, Kỷ Doanh Doanh ngồi sát bên bà ta, hai mẹ con thân mật dựa vào nhau.
Lúc Kỷ Vân Hành bước vào, vừa hay nghe được tiếng cười nói của Vương Huệ: “Đợi tương lai khi ca ca con thi đỗ, chúng ta sẽ chuyển nhà đến Kinh thành. Nghe nói dưới chân Hoàng thành có rất nhiều thanh niên tài giỏi, nếu có may mắn gả vào gia đình quyền quý…”
Vừa nói đến đây, Thu Quyên đã cao giọng lên tiếng thông báo, Vương Huệ lập tức khựng lại, nét cười trên mặt cũng tắt ngúm: “Vân Hành đến rồi sao?”
Trong lúc Kỷ Vân Hành từ cửa bước vào, tâm trí nàng vẫn còn đang say sưa nghĩ sang một chuyện khác.
Nàng cảm thấy Kỷ Viễn khó có thể đỗ cao được, bởi vì đến bây giờ hắn còn chưa đỗ nổi Tú tài.
Nàng đi đến trước mặt Vương Huệ, còn chưa kịp nói gì thì đã bị Kỷ Doanh Doanh lườm một cái.
Kỷ Doanh Doanh mới mười lăm tuổi, từ nhỏ đã được nuông chiều, không hề che giấu cảm xúc và sở thích của mình. Nàng ta ghét Kỷ Vân Hành ra mặt nên mỗi lần gặp đều nhăn nhó liếc hái, luôn phải mỉa mai vài câu mới được.
Hôm nay có lẽ vì Vương Huệ ở đó nên nàng ta không nói gì.
Vương Huệ hỏi thẳng vào chuyện chính: “Nhìn thấy người kia chưa?”
Kỷ Vân Hành không đáp mà chỉ đứng yên ở đó, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Vương Huệ, khiến bà ta có hơi chột dạ.
Vương Huệ liếc mắt nhìn sang Thu Quyên, nàng ta vội trả lời: “Dạ thưa phu nhân, đã nhìn thấy rồi, nô tỳ đã dẫn Đại cô nương đến nhìn từ xa.”
“Thấy là được rồi. Công tử Triệu gia vẫn còn trẻ, bên cạnh cũng không có mấy ai. Nếu con gả sang đó sinh cho hắn một đích tử, cuộc sống sau này sẽ dễ dàng hơn.” Vương Huệ đặt khung thêu trong tay xuống, nói tiếp: “Tây thành cũng không xa Kỷ phủ, lúc nào nhớ nhà cũng có thể về thăm.”
Kỷ Doanh Doanh hừ một tiếng: “Nghe nói Triệu gia giàu có, Đại tỷ có thể gả vào đó thật sự là may mắn.”
“Còn không phải sao? Triệu gia từ lâu đã có ý định cưới vợ mới cho con trai. Hôn sự rất gấp, nếu nhanh thì trong mùa thu năm nay có thể thành thân được.”
“Đa tạ phu nhân quan tâm.” Kỷ Vân Hành đáp: “Nhưng chuyện hôn nhân là chuyện lớn, một mình ta không thể làm chủ được.”
“Chẳng phải đã có ta và cha con lo liệu cho rồi sao?”
“Ta phải hỏi qua ý kiến của dì mới có thể trả lời phu nhân.”
Cho dù khi thấy Triệu thiếu gia kia là một người tai to mặt lớn, ngay cả khi nghe những lời châm chọc khó nghe từ mẹ con Vương Huệ, cảm xúc của Kỷ Vân Hành vẫn bình tĩnh như ngày thường. Trên gương mặt nàng không hề giận dữ, như thể nàng đang nghiêm túc bày tỏ suy nghĩ của mình.
“Dì?” Vương Huệ thoáng ngạc nhiên: “Con làm gì có dì?”
“Dì Tô, biểu muội xa của mẹ ta.”
Vương Huệ dĩ nhiên biết đến Tô Y, bởi lẽ hơn nửa số tiền trang sức và chi tiêu hàng ngày trong hậu viện đều nhờ vào số bạc Tô Y gửi tới.
Nụ cười của bà ta lập tức trở nên gượng gạo, nét mặt trở nên gay gắt: “Cha con sắp đặt cho con mà con lại không tin, cứ phải hỏi cô dì xa xôi nào đó. Chúng ta đều là người Kỷ gia, chẳng lẽ còn hại con hay sao?”
Kỷ Vân Hành cúi đầu im lặng, làm như không nghe thấy gì.
Người trong Kỷ gia thường gọi Kỷ Vân Hành là đồ ngốc, nhưng khi nàng im lặng không muốn đáp lại, cũng làm người khác bất lực chẳng biết phải làm gì.
Vẻ mặt Vương Huệ âm trầm nhìn nàng, bà ta tựa lưng ra ghế, bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi, con về viết một bức thư gửi qua đây, ta sẽ phái người đưa thư tới chỗ dì Tô của con hỏi thăm ý kiến của bà ấy.”
Lúc này Kỷ Vân Hành mới có phản ứng, nàng khẽ gật đầu nói cảm ơn sau đó lui ra ngoài.
Nàng vừa ra khỏi cửa, Vương Huệ đã tức giận đập mạnh chiếc khung thêu xuống bàn, lớn tiếng: “Không biết điều!”
Thu Quyên vội vàng bước tới rót trà phụ họa: “Phu nhân đừng giận, đầu óc Đại cô nương ngu si đương nhiên không hiểu được lòng tốt của phu nhân, đợi đến khi Đại cô nương gả đi rồi sẽ hiểu ra chỗ tốt đẹp của cuộc hôn nhân này, nhất định sẽ cảm kích phu nhân.”
Vương Huệ cười khẩy: “Nó nghĩ mình vẫn là đích trưởng nữ của Kỷ gia chắc? Để nó tự chọn đã là nể mặt nó lắm rồi, còn dám cãi lại ta. Gả vào nhà giàu có như Triệu gia, đúng là phúc đức mấy đời của nó.”
Kỷ Doanh Doanh nhìn mẹ mình tức giận như thế liền nói: “Mẹ, mẹ đừng tức giận với đồ ngốc đó, để con đi dạy dỗ nàng ta.”
“Đừng gây chuyện.” Vương Huệ xoa trán, cau mày nói: “Con không cần bận tâm đến việc của nó, ta sẽ tự giải quyết.”
Kỷ Doanh Doanh làm bộ ngoan ngoãn đáp lại, ngồi nói chuyện với Vương Huệ một lát rồi mới xin phép rời đi.
Vương Huệ đang phiền não chuyện của Kỷ Vân Hành, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt đầy toan tính của Kỷ Doanh Doanh, chỉ vẫy tay cho phép con gái mình lui ra.
Kỷ Doanh Doanh rời khỏi phòng, lập tức dẫn theo tỳ nữ thân cận nhanh chóng đi về phía hậu viện.
Kỷ Vân Hành đi rất chậm, lúc quay về đến tiểu viện thì mặt trời đã lặn. Vừa đẩy cửa bước vào, nàng đã thấy chó con Học Học đang đứng trong sân nghiêng đầu nhìn nàng.
“Học Học.” Kỷ Vân Hành khẽ gọi tên nó rồi quay người đóng cửa lại, nhưng chó con vẫn đứng im tại chỗ không động đậy, không chạy ra vẫy đuôi chào đón nàng như mọi khi. Nàng ngước nhìn lên bầu trời, quả nhiên ánh nắng chiều đã gần tắt hẳn.
Trời sập tối là lúc chó con Học Học sẽ không thích ở gần Kỷ Vân Hành, nàng đã quen với điều đó nên bước tới định cúi xuống vuốt ve nó.
Hứa Quân Hách thấy nàng tiến tới lập tức vẫy đuôi ngắn chạy sang một bên tránh khỏi tay nàng.
Kỷ Vân Hành không chịu từ bỏ, tiếp tục đuổi theo chó con.
“Gâu gâu!” Hứa Quân Hách sủa hai tiếng như thể đang cảnh cáo, sau đó đi đến dưới gốc cây nằm xuống.
Kỷ Vân Hành định lại gần nhưng đúng lúc đó có tiếng đập cửa. Nàng chỉ đành từ bỏ ý định, đứng dậy mở cửa.
Ngoài cửa, Kỷ Doanh Doanh đang kênh kiệu đứng đó, bởi vì vóc người thấp hơn Kỷ Vân Hành nên khi ngẩng lên nhìn, những cảm xúc khinh miệt và căm ghét hiện rõ trên khuôn mặt nàng ta.
“Muội tới đây làm gì?”
Kỷ Vân Hành không muốn để nàng ta vào bèn giữ chặt cửa hỏi, nàng cũng không che giấu vẻ không ưa thích đối với Kỷ Doanh Doanh.
“Ta bị mất một miếng ngọc, nghi ngờ tay chân dơ bẩn của tỷ đã tiện tay cầm đi cho nên mới đến đây để tìm lại.” Kỷ Doanh Doanh khoanh tay, đặt điều nói dối không chút ngượng ngùng.
“Cái gì?” Kỷ Vân Hành lập tức nhíu mày thật chặt, không ngờ lại nghe thấy lời nói vô lý như vậy: “Ta còn chưa từng đến gần muội, làm sao mà lấy được ngọc của muội?”
“Lúc nãy chỉ có tỷ đến chỗ mẹ ta, không phải tỷ lấy thì là ai?” Kỷ Doanh Doanh tiến lên, dùng vai huých mạnh Kỷ Vân Hành khiến nàng lảo đảo lùi ra khỏi cửa, sau đó ra lệnh cho những tỳ nữ phía sau: “Vào lục soát!”
Nàng ta dẫn theo bốn tỳ nữ, vừa cất tiếng ra lệnh xong thì cả bọn bắt đầu xông vào tiểu viện cũ nát lục lọi một cách thô bạo.
Kỷ Vân Hành nhìn đám người đục khoét như giặc cướp trước mắt, tiểu viện thoáng chốc đã trở nên hỗn loạn, nàng biết rõ Kỷ Doanh Doanh cố tình đến gây sự với mình.
Nhiều năm qua, Kỷ Vân Hành gánh theo danh nghĩa là đích trưởng nữ nhưng bị giam cầm trong tiểu viện, nếu nói chưa từng bị bắt nạt thì quả là không thể. Khi Kỷ Doanh Doanh mới mười một mười hai tuổi, nàng ta thường đến đây kiếm chuyện, nhưng khi đó tuổi nàng ta còn nhỏ nên chưa làm được gì quá đáng.
Giờ đây Kỷ Doanh Doanh đã đến tuổi trưởng thành, bắt đầu học được cách đổ tội, vu oan để đạt được mục đích.
Kỷ Vân Hành chưa bao giờ đối đầu trực diện với Kỷ Doanh Doanh, nàng chỉ đứng đó im lặng quan sát nàng ta chỉ huy đám tỳ nữ lục lọi tiểu viện của mình thành một mớ hỗn độn.
Hứa Quân Hách vẫn bình thản nằm dưới gốc cây, quan sát mọi thứ xung quanh một cách điềm tĩnh, trong mắt không một gợn sóng.
Trong mắt hắn, những mâu thuẫn này chỉ là vài chuyện nhỏ nhặt.
Hơn nữa, với tính cách của Kỷ Vân Hành, bị ức hiếp hay bắt nạt đã quá bình thường, không còn là chuyện gì hiếm lạ nữa.
Chẳng mấy chốc, cả tiểu viện đã bị xáo trộn đến mức không thể nhìn nổi. May là trước khi ra ngoài Kỷ Vân Hành đã khóa cửa phòng ngủ lại, nên đám tỳ nữ không thể vào trong được.
“Lục soát xong rồi, bây giờ các người đi được chưa?” Kỷ Vân Hành hỏi.
“Vẫn chưa tìm thấy ngọc bội, sao ta có thể đi được?” Kỷ Doanh Doanh hỏi ngược lại.
“Trong lòng muội biết rõ ngọc bội của muội không có ở chỗ ta.”
“Đúng vậy, ta đến tìm tỷ không chỉ vì chuyện ngọc bội.”
Kỷ Doanh Doanh đột ngột chuyển chủ đề: “Mẹ ta đã sắp đặt chuyện hôn sự cho tỷ, tại sao tỷ cứ phải từ chối?”
Vẻ mặt Kỷ Vân Hành tràn đầy nghi hoặc: “Nếu đã là chuyện của ta vậy liên quan gì đến muội?”
Kỷ Doanh Doanh tỏ vẻ giận dữ, giọng điệu cao thượng: “Tỷ cứ ngỗ nghịch khiến mẹ ta rất phiền lòng. Gần đây sức khỏe bà không tốt, ta không thể để những chuyện vụn vặt của tỷ tiếp tục gây phiền nhiễu cho bà. Bây giờ tỷ đi tìm mẹ ta, nói tỷ đồng ý hôn sự này, ta sẽ không gây khó dễ cho tỷ nữa.”
Kỷ Vân Hành tất nhiên sẽ không nghe theo, nàng im lặng để từ chối lời đề nghị vô lý này.
Thấy Kỷ Vân Hành không chịu nghe lời, Kỷ Doanh Doanh càng tức giận hơn, nàng ta cất cao giọng điệu chanh chua gay gắt: “Tỷ còn tưởng mình là đích trưởng nữ của Kỷ gia sao? Mười mấy năm trước nếu không phải mẹ ta cầu xin thay cho mẹ tỷ, hai mẹ con các người đã bị dìm xuống hồ hoặc đánh chết rồi. Vậy mà bây giờ tỷ lại không biết ơn, lại còn cố tình chọc giận mẹ ta!”
Kỷ Vân Hành khẽ cụp mắt, chậm rãi đáp: “Chuyện mười mấy năm trước, ta không rõ.”
“Tỷ không rõ?” Kỷ Doanh Doanh cười khẩy: “Năm xưa mẹ tỷ tư thông với người đàn ông khác bị bắt quả tang tại chỗ, tỷ có phải là huyết mạch của Kỷ gia hay không còn chưa rõ. Chắc hẳn tỷ cũng biết mình là con hoang cho nên cứ bám víu lấy Kỷ gia như loài sâu bọ, sợ không kiếm được miếng ăn bị bỏ đói chết trong cái viện rách nát này đúng không?”
Hứa Quân Hách dựng thẳng một bên tai lên nghe, ánh mắt chú ý đến Kỷ Vân Hành đang cúi đầu, lần đầu tiên hắn hiểu ra vì sao tiểu cô nương lại bị nhốt trong tiểu viện tồi tàn này.
Nữ nhân trong hậu viện chẳng khác nào phi tần trong Hoàng cung, nếu vụng trộm bị tóm được, chờ đón họ chỉ có một con đường chết.
Nhưng năm đó mẹ của nàng bị bắt quả tang mà Kỷ gia vẫn giữ lại mạng sống cho hai mẹ con nàng, chỉ nhốt họ lại ở nơi này. Nguyên do là gì vẫn chưa thể nói rõ.
Kỷ Doanh Doanh chỉ mới mười lăm tuổi, đáng lẽ không thể thốt ra những lời sắc bén đến vậy, nhưng giờ lại có thể mạnh miệng thế này chắc hẳn đã nghe quá nhiều từ những người xung quanh. Điều này cho thấy trong mắt người nhà, Kỷ Vân Hành đã hoàn toàn bị bỏ rơi.
“Mẹ ta không như vậy.” Kỷ Vân Hành cắt ngang lời Kỷ Doanh Doanh nói, ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng ta, giọng chậm rãi nhưng kiên quyết: “Muội đừng có nói năng xằng bậy.”
“Ta nói bậy lúc nào? Mẹ tỷ năm đó vụng trộm bị bắt quả tang đã là chuyện rõ như ban ngày. Bấy lâu nay cha đã không còn coi tỷ là con gái trong nhà nữa. Tỷ còn muốn lừa mình dối người đến bao giờ?” Kỷ Doanh Doanh cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự chế giễu như từng mũi dao đâm thẳng vào trái tim Kỷ Vân Hành.
Năm Kỷ Vân Hành chín tuổi mẹ nàng đã qua đời, nàng đã sống đơn độc trong viện nhỏ này suốt tám năm trời.
Nàng không còn kỳ vọng vào tình thương và ánh mắt của cha, cũng hiểu rõ không ai trong Kỷ gia xem trọng mình nữa, nàng càng biết rằng ở nơi này nàng hoàn toàn cô độc, không ai sẽ đưa tay giúp đỡ nàng.
Kỷ Vân Hành trước nay luôn nhẫn nhịn chịu đựng lại yếu đuối nhát gan, dù có bị bắt nạt cũng không dám chống trả.
Nhưng chuyện này là vảy ngược duy nhất của nàng. Nàng không cho phép bất kỳ ai sỉ nhục mẹ nàng trước mặt nàng.
Kỷ Vân Hành đột ngột lao tới, dùng hai tay siết chặt cổ Kỷ Doanh Doanh, giọng nói khàn khàn nhưng vang vọng: “Không được sỉ nhục mẹ ta!”
Hứa Quân Hách nhìn thấy cảnh tượng này cũng bật dậy, bất ngờ há hốc miệng chó.
Trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên thỏ khi bị dồn ép cùng đường cũng sẽ biết cắn người.

Bình luận về bài viết này