Trong tiểu viện của Kỷ Vân Hành ngoài hạ nhân của Kỷ gia ra, chưa từng có người lạ nào đến thăm.
Nàng rụt đầu nấp dưới bệ cửa sổ, dùng ngón tay đẩy cửa sổ mở ra một khe hở im lặng lắng nghe bên ngoài, chờ đến khi không còn tiếng động nữa mới len lén thò đầu lên, cẩn thận quan sát qua khe hở.
Ai ngờ vừa nhìn ra, thiếu niên vốn đứng trong sân không biết từ lúc nào đã đến ngay trước cửa sổ lặng lẽ tóm gọn nàng.
“Còn định trốn à?”
Kỷ Vân Hành sợ đến run rẩy, theo bản năng đưa tay lên định đóng cửa sổ lại, nhưng không ngờ đối phương còn nhanh hơn, trực tiếp đưa tay nâng khung cửa lên.
Sức lực của Kỷ Vân Hành hoàn toàn không thể so bì, Hứa Quân Hách dễ dàng đẩy cửa sổ ra.
Kỷ Vân Hành vội đứng dậy, lùi về sau hai bước.
Nền phòng ngủ cao hơn sân nên dù Hứa Quân Hách cao lớn, nhưng đứng dưới cửa sổ vẫn phải ngước mắt lên mới có thể nhìn thẳng vào Kỷ Vân Hành.
Nàng chống hai tay lên bàn, đôi mắt tròn xoe đầy cảnh giác.
Nhưng Hứa Quân Hách đã quá hiểu rõ tính cách của nàng, dáng vẻ này trong mắt hắn đơn thuần chỉ là hổ giấy không hơn không kém.
“Tại sao không trả lời? Cô đâu phải người câm.” Hứa Quân Hách thấy nàng mãi không nói gì, giọng điệu tỏ ra bất mãn.
“Ngài tự tiện xông vào nhà dân, phạm vào luật pháp Đại Yến, ta sẽ báo quan bắt ngài.” Kỷ Vân Hành yếu ớt cảnh cáo, chẳng có chút khí thế nào.
“Báo quan bắt ta?” Hứa Quân Hách nheo mắt lại, nở nụ cười hờ hững: “Người trước đó đòi báo quan bắt ta, cỏ trên mộ hắn đã cao hơn cái bàn trước mặt cô rồi đó, cô thực sự muốn báo quan?”
Trên gương mặt Kỷ Vân Hành lập tức hiện rõ vẻ hoảng loạn.
Nàng thầm nghĩ, đối phương không phải người tốt.
Nàng nhớ người này, đây chính là khách quý mà dì Tô tiếp đãi tại Liên Y Lâu ngày hôm qua.
Có lẽ hắn làm quan, bởi lẽ mọi người đều gọi hắn là “đại nhân”.
Kỷ Vân Hành không biết thân phận của hắn, nhưng khi nghe hắn nói chuyện ở tửu lâu ngày hôm qua, nàng cảm giác hắn không phải người dễ đối phó. Không ngờ hôm nay hắn lại tự tiện xông vào tiểu viện của nàng.
Nhìn thế nào cũng không giống người lương thiện.
Phải làm thế nào mới đuổi được hắn đi?
Hứa Quân Hách đứng bên cửa sổ một lát, thấy ánh mắt Kỷ Vân Hành dần mơ màng, dường như đang thất thần.
Hắn cong ngón tay gõ hai cái lên cửa sổ, mở lời: “Bùi Vận Minh là mẹ cô phải không?”
Nghe đến cái tên này, toàn thân Kỷ Vân Hành chấn động, trái tim nàng như bị một vật nặng đập mạnh vào.
Nàng đã nhiều năm không nghe thấy ai nhắc đến tên mẹ rồi.
Năm đó, vào một trận rét lạnh tiết Đại Hàn đã khiến mẹ nàng đổ bệnh nằm liệt giường, sau khi nằm xuống đã không bao giờ đứng dậy nữa.
Cách một ngày sau đó bà đã trút hơi thở cuối cùng, hạ nhân Kỷ gia đã đến mang bà đi, Kỷ Vân Hành khi đó mới chín tuổi khóc lóc van xin cũng không cách nào giữ được thi thể của mẹ mình. Từ đó về sau, cái tên Bùi Vận Minh hoàn toàn biến mất khỏi Kỷ gia.
Người duy nhất còn nhớ đến bà chỉ có Kỷ Vân Hành.
Trong thoáng chốc, cảm xúc của Kỷ Vân Hành hoàn toàn thay đổi, sự sợ hãi và cảnh giác trên gương mặt nàng biến mất, chỉ còn lại vẻ mơ hồ.
Nàng nhìn chằm chằm vào Hứa Quân Hách, ánh mắt tràn ngập sự nghiêm túc: “Ngài quen mẹ ta?”
Hứa Quân Hách thấy nàng chủ động mở miệng hỏi liền dùng giọng điệu ôn hòa dụ dỗ: “Đương nhiên, nếu không quen biết mẹ cô, ta đến tìm cô làm gì? Hôm qua chúng ta đã gặp nhau, chính ta đã giúp dì của cô xử lý gã đầu bếp hãm hại bà ấy, cũng không để những người khác liên lụy đến tửu lâu, cô quên rồi sao?”
“Ta không quên.” Kỷ Vân Hành đáp.
“Vậy thì đúng rồi.” Hứa Quân Hách nở một nụ cười đúng lúc, đôi mày mắt đẹp đẽ của hắn ngay lập tức sáng rực, vừa ấm áp lại thân thiện: “Cô đừng sợ ta, lại đây nói chuyện đi.”
Kỷ Vân Hành quả nhiên mắc lừa, bước vài bước về phía trước đến gần cửa sổ, hỏi: “Ngài quen biết mẹ ta thế nào? Chẳng lẽ hai người là họ hàng?”
“Ai là họ hàng với mẹ cô.” Hứa Quân Hách vươn cánh tay dài nắm lấy cổ tay của Kỷ Vân Hành, lập tức lộ rõ bộ mặt hung ác: “Bắt được cô rồi nhé, mau ra đây cho ta, nói chuyện với người khác mà còn trốn trong phòng, hỏi ba câu đáp một câu, đúng là không biết lễ nghĩa.”
Kỷ Vân Hành sợ đến nỗi không dám thở mạnh, theo bản năng vùng vẫy kéo tay ra cố gắng lùi về sau, nhưng bàn tay đang túm lấy tay nàng dùng sức quá mạnh, nàng không những không thể thoát mà còn bị hắn dễ dàng kéo về phía trước. Trong lúc vội vàng, nàng chỉ có thể dùng tay còn lại bám vào khung cửa sổ.
“Ngài tự tiện xông vào sân nhà ta, ngài mới là người không biết lễ nghĩa!”
“Vậy cô ra ngoài mà dạy dỗ ta.” Hứa Quân Hách nói.
Biết rõ Kỷ Vân Hành không thể làm gì được hắn, hắn nói thế rõ ràng là muốn chơi trò vô lại, khiến Kỷ Vân Hành tức giận giằng co với hắn.
Hai người cách nhau một khung cửa sổ cứ kéo qua kéo lại. Kỷ Vân Hành không đủ sức địch lại, cánh tay bị Hứa Quân Hách kéo ra ngoài, nửa người nàng bị ép đến mức gần như chồm hẳn ra khỏi cửa sổ.
Đúng lúc đó, một cơn gió mùa hạ từ phía sau Hứa Quân Hách thổi vào phòng, mái tóc dài đen nhánh của hắn tung bay, quấn lấy cánh tay và má của Kỷ Vân Hành.
Hương thơm nồng nàn của hoa dành dành trong sân cũng không thể lấn át được mùi hương thanh nhã phảng phất từ người Hứa Quân Hách, mùi hương như từ ống tay áo và vạt áo hắn tỏa ra xâm nhập khắp mọi nơi.
Kỷ Vân Hành hét lên: “Ta sắp ngã rồi!”
“Không ngã được đâu.” Hứa Quân Hách điềm nhiên nói.
Hắn không dùng quá nhiều sức, chỉ muốn để Kỷ Vân Hành theo lực kéo của hắn trèo ra ngoài. Cửa sổ cách mặt đất không quá cao, nếu hắn thực sự muốn làm nàng ngã, với tay chân khẳng khiu của nàng, chỉ cần ba chiêu hai đòn là có thể túm nàng ra ngay.
Kỷ Vân Hành không thể thoát khỏi, trên mũi và cổ đã toát mồ hôi vì lo sợ, nàng không còn cách nào khác chỉ đành phải nương theo lực kéo của Hứa Quân Hách nâng váy giẫm lên bệ hì hục trèo qua khung cửa, loay hoay một lúc cũng bị kéo ra ngoài.
Nàng ôm lấy hai cánh tay, co ro đứng tựa lưng vào tường, van nài: “Ngài muốn làm gì? Ta có để dành được mấy chục lượng bạc trắng, có thể đưa hết cho ngài, ngài thả ta ra được không?”
“Trông ta nghèo khổ đến vậy sao?” Hứa Quân Hách hỏi lại.
Đương nhiên là không. Trên người Hứa Quân Hách tuy không đeo đầy những món trang sức lộng lẫy, nhưng trên đầu hắn đội một chiếc kim quan nhỏ, khoác chiếc áo bào tuyết dệt vàng, cổ tay trái đeo chuỗi hạt màu nâu, ngoài ra không có thêm gì khác. Dù chỉ với vẻ ngoài đơn giản ấy cũng đủ khiến người ta nhận ra hắn không phải hạng người tầm thường.
Nhưng Kỷ Vân Hành chẳng có gì quý giá cả.
Trong chiếc hộp nhỏ giấu dưới gầm giường chứa toàn bộ số bạc nàng đã tích cóp bấy lâu, đó đã là tất cả tài sản nàng có.
Dù người trước mặt nàng giàu sang hay nghèo khổ, nàng chỉ có thể đưa cho hắn từng đó.
Hứa Quân Hách nắm chặt cổ tay Kỷ Vân Hành không buông, trông hắn chẳng khác gì một tên du côn lưu manh, chẳng còn chút vẻ uy nghiêm nào của Hoàng tộc.
Kỷ Vân Hành thấp hơn hắn một cái đầu, thân hình cao lớn của hắn chặn lại trước mặt khiến nàng đứng trước hắn cứ như đứng trước một bức tường, ngay cả ánh sáng cũng bị che khuất hoàn toàn. Cái nóng hầm hập từ lòng bàn tay hắn khiến nàng run rẩy chỉ muốn chạy trốn thật nhanh.
“Ta đã nói rồi, ta đến tìm cô.” Hắn biết rằng nếu buông tay, Kỷ Vân Hành chắc chắn sẽ lập tức chạy trốn, đến khi đó việc bắt nàng lại sẽ phiền phức hơn, nên cứ như thế hỏi chuyện: “Cô có biết Bùi Hàn Tùng là ai không?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu, thành thật trả lời: “Không biết.”
Hứa Quân Hách hơi ngạc nhiên, nhướn mày: “Cô thật sự không biết?”
Kỷ Vân Hành lục lại ký ức, nàng thực sự chưa bao giờ nghe nói đến người nào tên Bùi Hàn Tùng, nhưng nghĩ đến việc người nọ có cùng họ với mẹ mình, vậy có thể là họ hàng của nàng.
Ánh mắt nàng lướt qua Hứa Quân Hách đứng trước mặt, trong đầu hiện lên một ý nghĩ, ngập ngừng hỏi: “Chẳng lẽ… là ngài?”
Hứa Quân Hách nói: “Người đó là ông ngoại của cô.”
Kỷ Vân Hành đáp khẽ: “Ồ.”
Hứa Quân Hách nhìn thật kỹ nét mặt mù mịt của nàng, nhận ra nàng không hề giả ngốc mà thật sự không biết gì về ông ngoại của mình. Hắn hỏi tiếp: “Mẹ cô chưa bao giờ nói cho cô biết sao?”
“Ta chỉ không biết tên của ông ngoại thôi.” Kỷ Vân Hành nhớ lại, khi xưa mỗi lần mẹ nàng nhắc đến ông ngoại, vẻ mặt luôn đượm buồn: “Mẹ ta nói sức khỏe ông ngoại rất yếu nên đã mất sớm, cho nên ta chưa bao giờ gặp ông.”
“Mười bảy năm trước, tại Linh Châu từng xảy ra một vụ án lớn, từ trong nhà riêng của Bùi gia đã tìm ra ba ngàn lượng hoàng kim cùng rất nhiều báu vật vô giá, tất cả đều là tang vật của tội tham ô nhận hối lộ. Hoàng Đế nổi trận lôi đình, đã xử tử tất cả nam nhân thành niên trực hệ của Bùi gia, còn nữ quyến và trẻ nhỏ bị đày đến Du Quan.” Hứa Quân Hách hạ giọng, rướn người về phía trước, giọng điệu dịu dàng hơn: “Kỷ Vân Hành, cô không biết sao? Bùi Hàn Tùng ông ngoại của cô chính là tham quan lớn nhất Linh Châu.”
Mười bảy năm trước cũng chính là năm Kỷ Vân Hành ra đời, vì thế nàng chưa từng gặp mặt ông ngoại của mình.
Kỷ Vân Hành mạnh mẽ giật tay ra, đôi mắt đầy giận dữ nhìn thẳng vào Hứa Quân Hách: “Ngài nói dối, ta không tin!”
“Ta có nói dối hay không, cô chỉ cần mang cái tên Bùi Hàn Tùng này ra hỏi là biết ngay.”
Đôi mắt của Hứa Quân Hách giống như một giếng cổ sâu không thấy đáy, khó lòng nhìn thấu bất kỳ cảm xúc nào của hắn. Khi hắn nhìn người khác, đôi mắt ấy lại như thú dữ nhắm thẳng vào con mồi, tràn đầy sức uy hiếp.
Hơi thở mạnh mẽ của thiếu niên quá đỗi cường thế khiến Kỷ Vân Hành run rẩy cả người, nàng cứ lẩm bẩm lặp đi lặp lại một câu: “Không thể nào, điều đó không thể nào…”
“Chuyện xưa đã qua từ lâu, ta nói với cô chuyện này chỉ để cho cô biết được ông ngoại cô đã chết như thế nào mà thôi.” Hứa Quân Hách thấy nàng sợ hãi, lập tức hòa hoãn lại, thản nhiên nói: “Hôm nay ta đến tìm cô, tiện thể cũng muốn hỏi một chuyện…”
Hắn còn chưa nói hết câu, đột nhiên có tiếng đập cửa vang lên.
Cả hai cùng quay đầu nhìn về phía cửa viện, nghe thấy giọng của hạ nhân vọng vào: “Đại cô nương, thức dậy dùng bữa thôi.”
Đó là nha hoàn mới được cử đến đưa cơm cho Kỷ Vân Hành, mỗi lần đến cũng không quá sớm, giọng nói lại vô cùng vang dội, chỉ cần một tiếng gọi đã đủ đánh thức Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành nghe thấy tiếng gọi liền hoảng loạn, lúc này nàng không vùng vẫy nữa mà nắm chặt lấy cổ tay Hứa Quân Hách, vội vàng nói: “Ngài mau đi đi, mau đi đi!”
Khoảng sân nhỏ này chẳng có chỗ nào để trốn, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn rõ toàn bộ, một người to lớn ở đây kiểu gì cũng sẽ bị phát hiện ra.
Nếu mở cửa lấy cơm, thế nào hạ nhân cũng sẽ nhìn vào trong sân. Một khi phát hiện trong tiểu viện của nàng có một người đàn ông xa lạ, tai họa sẽ đổ lên đầu nàng.
Hứa Quân Hách thuận theo hướng đẩy của nàng đi vài bước, bỗng hắn bám lấy khung cửa sổ lộn người vào trong: “Ta sẽ trốn trong phòng cô.”
Đường đường là Hoàng thái tôn lại chui vào khuê phòng của một cô nương, nếu chuyện này lộ ra ngoài, thật sự sẽ không còn chút thể diện nào nữa.
Nhưng hắn còn chưa hỏi được điều cần hỏi, không thể cứ thế mà rời đi, vào phòng ngồi một lúc cũng chẳng sao.
Kỷ Vân Hành chưa kịp ngăn cản, hắn đã đóng cửa sổ lại.
Nha hoàn ngoài cửa lại gọi thêm một tiếng, nàng chỉ đành đi mở cửa nhận lấy cơm sáng rồi mang vào trong phòng.
Vừa đẩy cửa bước vào, nàng đã nhìn thấy Hứa Quân Hách đứng khoanh tay ngẩng đầu nhìn một bức tranh chữ treo trên tường.
Bức tranh chữ đã được đóng khung cẩn thận, mặt ngoài phủ một lớp chống bụi và chống ố, trong tranh chỉ có vài câu thơ:
“Trăng nghiêng cầu nhỏ thả hồn,
Hoa vườn phảng phất ngát hương lối này.
Cửa son, song gấm ngất ngây,
Chỉ xuân mới biết chốn này.”
Hứa Quân Hách từng thấy qua nét chữ của Kỷ Vân Hành, nét bút đẹp đẽ tinh tế, nhưng tinh tế đến mức quá cứng nhắc.
Còn bức tranh chữ treo trên tường này, dù có hơi tương tự với chữ của Kỷ Vân Vành nhưng nét bút phóng khoáng và kiêu hãnh hơn.
Chữ viết mang theo bảy phần khí phách, tuyệt đối không phải là chữ của Kỷ Vân Hành.
“Đây là do mẹ cô viết sao?” Hứa Quân Hách quay đầu hỏi Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành chẳng thèm để ý đến hắn.
Có lúc Kỷ Vân Hành cảm thấy Hứa Quân Hách là người tốt, lúc khác lại nghĩ hắn thực sự rất xấu xa. Những suy nghĩ lặp đi lặp lại này khiến nàng bối rối, chẳng thể phân biệt được rốt cuộc người trước mắt là tốt hay xấu.
Nàng đặt cơm sáng lên bàn, ngồi xuống chuẩn bị ăn.
Hứa Quân Hách chưa bao giờ bị ai phớt lờ hết lần này đến lần khác như vậy. Thấy Kỷ Vân Hành không để ý đến mình, hắn sầm mặt lại. Hắn lửng thửng bước đến, liếc nhìn bàn ăn rồi buột miệng nói: “Cái này là đồ cho người ăn hả?”
Trên bàn chỉ có hai cái bát, một bát múc đầy nước cháo loãng gần như không thấy hạt gạo, bát còn lại là vài món rau xào héo úa, không thể nhận ra là món gì.
Kỷ Vân Hành nghiêm túc nói: “Buổi sáng không cần ăn quá no, nếu không sẽ không ăn nổi cơm trưa.”
“Nói câu này là muốn lừa ai?” Hứa Quân Hách buồn cười hỏi lại.
Kỷ Vân Hành cúi đầu ăn, im lặng không nói gì, rõ ràng đã quen với cảnh này.
Dù Hứa Quân Hách có thói quen ức hiếp người khác, nhưng với thủ đoạn này hắn cảm thấy mình còn kém hơn đám người Kỷ gia.
Hàng năm Kỷ gia đều lấy một khoản bạc lớn từ trong tay bà chủ Liên Y Lâu, chuyện này do Hạ Nghiêu điều tra ra. Vì vậy, khi thấy mỗi ngày Kỷ Vân Hành đều chỉ ăn những thứ thế này, hắn bất giác thở dài: “Đúng là một lũ súc sinh.”
Suy cho cùng năm đó Bùi Hàn Tùng cũng là quan viên chính Tam phẩm, còn là cận thần trước mặt Hoàng tổ phụ hắn. Dưới gối Bùi Hàn Tùng chỉ có một người con gái duy nhất là Bùi Vận Minh, mà Kỷ Vân Hành lại là huyết mạch duy nhất của bà ấy. Thế mà đám người Kỷ gia lại đối xử với nàng như vậy.
“Cô đừng ăn nữa.” Hứa Quân Hách giật lấy đôi đũa và bát trong tay nàng, tiện tay ném ra ngoài như ném rác.
Kỷ Vân Hành nhíu mày, bực bội đứng bật dậy nhưng không dám nói to, chỉ lúng túng nói lí nhí: “Ta đói bụng.”
“Ta sẽ cho người mua đồ ăn đến cho cô.” Hứa Quân Hách hào phóng nói: “Ta cũng sẽ dạy cho cô một chiêu, bảo đảm sau này cô sẽ không phải ăn thứ đồ như cám lợn này nữa.”
Dứt lời, hắn lại nói sang ý khác: “Nhưng cô cũng không phải chịu cảnh này lâu nữa đâu.”
Dù sao thì Kỷ gia cũng sắp thay đổi rồi.

Bình luận về bài viết này