Lúc Kỷ Vân Hành bảo vệ những thứ mình trân quý, sẽ không hề giống kẻ ngốc như lời người khác nói.
Đôi mắt nàng đỏ ngầu, khuôn mặt vốn dĩ đờ đẫn bình thản giờ đã lộ ra vẻ phẫn nộ. Dù những công kích đó của nàng không quá mạnh mẽ, nhưng cũng đủ để Hứa Quân Hách đứng bên cạnh nhìn rõ mồn một.
Những ngày chung sống vừa qua, Hứa Quân Hách đã hoàn toàn hiểu rõ Kỷ Vân Hành là người thế nào.
Trước đây, dù chó con có hung dữ rượt cắn nàng thế nào, dù có gây ầm ĩ náo loạn đến tận nửa đêm ra sao, nàng cũng chưa bao giờ lớn tiếng mắng mỏ dù chỉ là một câu.
Hình phạt nặng nhất mà nàng dành cho nó chỉ là buộc nó vào gốc cây, phạt nó ở yên trong sân tự kiểm điểm một đêm.
Hứa Quân Hách còn tưởng nàng bẩm sinh không biết giận dữ.
Giờ đây, đôi mắt nàng đỏ lên vì giận cùng với dáng vẻ siết chặt cổ người khác lại khiến hắn thấy vừa mắt hơn.
Kỷ Doanh Doanh không cao bằng Kỷ Vân Hành, cánh tay cũng không dài bằng nàng, khi bị siết chặt, cổ họng nàng ta lập tức cảm thấy đau đớn đến ngạt thở, nàng ta hoảng loạn đưa tay cào cấu Kỷ Vân Hành.
Móng tay sắc nhọn của Kỷ Doanh Doanh cào rách cổ Kỷ Vân Hành để lại vết máu đỏ rực, nhưng dường như Kỷ Vân Hành không hề cảm nhận được đau đớn, trong miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Ngươi nói bậy, ngươi nói bậy!”
Các tỳ nữ xung quanh cũng kinh hãi kêu lên, vội vã chạy đến can ngăn, nhưng sức lực của Kỷ Vân Hành khi tức giận quá mạnh, các tỳ nữ lại sợ làm Kỷ Doanh Doanh bị thương, thế nên trong lúc nhất thời không thể tách hai người ra.
Đang lúc nháo nhào, một tiếng quát lớn từ xa vang tới: “Các ngươi đang làm gì đó!”
Kỷ Doanh Doanh trong cơn hoảng loạn cố quay đầu nhìn lại, thấy huynh trưởng của mình dẫn theo sai vặt đang đi tới bên này, nàng ta vùng vẫy không thể thoát khỏi bàn tay của Kỷ Vân Hành, liền kêu cứu: “Ca ca, mau cứu muội với!”
Lúc nghe thấy giọng Kỷ Viễn, Kỷ Vân Hành lập tức buông tay, theo bản năng lùi lại, nhưng không ngờ Kỷ Viễn đã bước nhanh tới, thô bạo kéo tay nàng ra rồi tát mạnh vào mặt nàng.
Một tiếng “bốp” vang lên rõ ràng, Kỷ Vân Hành lập tức cảm thấy má trái bỏng rát, cả người loạng choạng lùi ra sau mấy bước, nhưng sau khi đứng vững lại nàng không lao lên đánh trả nữa.
Nàng chỉ ôm má trái mím chặt môi, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ rực nhìn đôi huynh muội trước mặt, vừa yếu đuối vừa quật cường không chịu để rơi một giọt nước mắt.
Hứa Quân Hách đứng một bên quan sát, nhìn thấy trong đôi mắt nàng phủ lên một tầng nước mắt lấp lánh, nốt ruồi ở khóe mắt trái càng khiến nàng trông tiều tụy hơn.
Có lẽ nàng đang bị cơn giận làm mờ trí óc, không nhận ra rằng một mình nàng đứng đó cô đơn và đáng thương đến nhường nào.
“Cái thứ con hoang này vừa mới bóp cổ muội, muốn giết muội! Ca ca, mau dạy dỗ nàng ta đi!” Kỷ Doanh Doanh đứng nép vào bên cạnh Kỷ Viễn, vừa ôm cổ vừa khóc lóc nhờ huynh trưởng giúp đỡ.
Hôm nay Kỷ Viễn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cả buổi, nhưng đến cuối cùng lại chẳng được diện kiến Hoàng thái tôn, những giấc mộng thăng tiến đều tan biến như bọt biển, những thứ hắn dày công chuẩn bị cũng thành công dã tràng.
Ra khỏi Liên Y Lâu nhưng lòng đầy uất ức, Kỷ Viễn đã quyết định đi uống rượu giải sầu, uống đến say mèm mới lảo đảo trở về phủ. Hắn định tìm muội muội để trò chuyện, nghe bọn hạ nhân nói Kỷ Doanh Doanh ở đây nên mới dẫn người đến. Vừa đến nơi đã thấy Kỷ Vân Hành siết cổ muội muội mình, hắn lập tức nổi giận, không kiềm chế được xông vào động thủ.
Nghe Kỷ Doanh Doanh khóc lóc kể lể, hắn liền vung tay tát vào mặt một tỳ nữ gần đó, quát mắng: “Các ngươi làm việc kiểu gì vậy! Để tiểu thư bị kẻ không ra gì bắt nạt mà không cản nổi, giữ các ngươi lại làm cái chó gì! Ngày mai bảo quản gia bán hết các ngươi đi!”
Tỳ nữ bị tát cũng không dám cãi lại, cả đám chỉ biết quỳ sụp xuống khóc lóc liên tục cầu xin thiếu gia tha mạng.
Kỷ Viễn vẫn chưa hết giận, hắn đá thêm vài cái vào những tỳ nữ đang quỳ, miệng không ngừng chửi rủa.
Sau khi Hứa Quân Hách biến thành chó con đã sở hữu khứu giác nhạy bén, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Kỷ Viễn, chỉ cần nhìn đã biết người này bị ức hiếp bên ngoài nên về nhà trút giận lên đám hạ nhân trong phủ.
Người này còn trẻ, chắc hẳn đã học thói xấu từ cha mình.
Đúng như lời dân gian truyền miệng: rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con của chuột sẽ biết đào hang, hắn ta không học được tài năng gì, chỉ học được cách ra oai.
Nghĩ vậy, Hứa Quân Hách lại dời mắt nhìn về phía Kỷ Vân Hành.
Nàng là ngoại lệ.
Kỷ Viễn sau khi đã đánh mắng một hồi, cơn giận cũng nguôi ngoai đôi chút, Kỷ Doanh Doanh thấy vậy khuyên nhủ vài câu thì hắn mới dừng tay.
“Chẳng phải mẹ đã dặn muội đừng đến chỗ này rồi sao, hôm nay muội đến đây làm gì?” Kỷ Viễn cau mày hỏi muội muội.
Kỷ Doanh Doanh không dám nói thật là do mình chủ động đến gây chuyện trước, chỉ nói: “Hôm nay mẹ gọi tỷ ấy đến tiền viện nói chuyện. Sau khi tỷ ấy đi, muội phát hiện ngọc bội của mình mất, muội tưởng tỷ ấy lấy nên mới đuổi theo để tìm.”
Sắc mặt Kỷ Viễn lập tức thay đổi, hắn vội hỏi: “Ngọc bội mất rồi sao? Bây giờ đã tìm thấy chưa?!”
“Tìm thấy rồi.” Kỷ Doanh Doanh lấy một miếng ngọc bội từ túi đeo bên hông ra giơ lên cho mọi người thấy.
Đó là một miếng ngọc toàn thân xanh biếc óng ánh, to bằng nửa lòng bàn tay, được chạm khắc thành hình khóa bình an, đầu dây treo có tua rua bằng tơ vàng.
Dù sắc trời đã mờ tối, nhưng miếng ngọc bội vẫn phát ra ánh sáng lấp lánh.
Hứa Quân Hách chỉ nhìn thoáng qua, lập tức nhận ra có điều bất thường.
Loại ngọc này hắn đã thấy quá nhiều trong Hoàng cung, nước ngọc trong suốt long lanh, màu sắc xanh biết như cây cỏ, không hề xen lẫn chút tạp chất nào. Nếu được chiếu dưới ánh nắng mặt trời, nó sẽ trở nên rực rỡ lấp lánh không gì sánh được.
Loại ngọc này là vật cống nạp do Vương quốc Bồ Cam(*) dâng cho Yến Quốc, chỉ dành riêng cho Hoàng thất. Bất kỳ một miếng ngọc nào cũng có giá trị liên thành, ngay cả các đại thần trong triều đình cũng không thể có được, chứ đừng nói đến dân gian.
(*)Bồ Cam: vương triều Pagan, nay là Myanmar
Nếu miếng ngọc này thật sự là ngọc bích từ Bồ Cam, hiện giờ lại xuất hiện ở đây thì chỉ có một khả năng duy nhất: Tham ô.
Hứa Quân Hách không muốn vội vàng đưa ra kết luận, vì thế hắn tiến lên vài bước, muốn đến gần để nhìn kỹ hơn.
Hắn đã thấy nhiều loại ngọc như thế này, chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra thật giả.
Tuy nhiên hắn vừa bước được vài bước, Kỷ Viễn đã nhìn thấy hắn, chưa gì đã đá mạnh một cái: “Súc sinh này từ đâu ra vậy!”
Cơ thể chó con vẫn còn nhỏ, bị đá mạnh không chút nương tay như thế lập tức lăn ngược ra sau.
Hứa Quân Hách chỉ cảm thấy đau nhói ở phần xương sườn, không thể kiểm soát cơ thể vì thế lăn vài vòng trên đất mới dừng lại, cơn đau đã khiến hắn không thể cử động.
Hắn định mở miệng mắng chửi, nhưng phát ra chỉ là tiếng kêu yếu ớt của một con chó con.
“Học Học!”
Kỷ Vân Hành giật mình vội vàng chạy tới, cúi người bế chó con lên. Cơ thể thiếu nữ mềm mại ấm áp, bàn tay dịu dàng đặt lên đầu hắn, cánh tay ôm hắn thật chặt. Tiếng thì thầm nỉ non vang lên bên tai: “Không đau không đau, xoa một chút là hết đau ngay.”
Hứa Quân Hách vẫn cảm thấy đau đớn, xương sườn như bị gãy ngang, lửa giận trong lòng trào dâng khiến hắn chỉ muốn giết người. Nhưng giọng nói của Kỷ Vân Hành lại quấn quýt bên tai hắn, khiến tiếng gầm gào giận dữ vốn định thốt ra lại hóa thành tiếng rên rỉ yếu ớt của một con chó.
“Ngọc bội không bị mất là được rồi. Muội nhất định phải giữ cẩn thận, không được sơ suất.” Kỷ Viễn liếc nhìn một người một chó bên này, hừ một tiếng rồi nói: “Đi thôi, đừng ở đây chuốc lấy xui xẻo vào người.”
Kỷ Doanh Doanh gật đầu, sau đó theo huynh trưởng rời đi.
Trò hề cuối cùng cũng kết thúc. Đám tỳ nữ và sai vặt cũng lần lượt rời khỏi, không biết ai đã tiện tay đóng cửa viện của Kỷ Vân Hành lại, để lại mớ hỗn độn trong mảnh sân bị giam cầm sau cánh cửa.
Kỷ Vân Hành đứng trong sân, không nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài. Nàng vuốt ve dọc theo sống lưng Hứa Quân Hách, không biết là đang an ủi chính mình hay đang an ủi con chó nhỏ.
“Không sao rồi, không sao rồi, đừng sợ, sẽ hết đau ngay thôi.”
Hứa Quân Hách nghiến răng đến mức sắp mòn, trong bụng đầy lửa giận không thể trút ra. Đột nhiên, hắn cảm nhận được có thứ gì đó mát lạnh rơi xuống chân mình.
Hắn giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy những giọt nước mắt to như hạt đậu từ trong hốc mắt nàng rơi xuống. Nàng mím chặt môi, hít mũi thật mạnh, cố gắng kìm nén tiếng khóc. Nhưng cuối cùng vẫn không thể chịu đựng được, nỗi uất ức như thể lan ra khắp trong lòng khiến nước mắt cứ từng giọt lăn dài, nàng ôm chó con ngồi xuống gốc cây, dùng ống tay áo dụi mắt, chẳng mấy chốc viền mắt đã đỏ ửng lên.
Kỷ Vân Hành thật sự là một người kỳ lạ.
Nàng bị đe dọa, bị làm khó, bị chó con đuổi cắn khắp sân cũng không tức giận.
Nhưng khi có ai đó nhắc đến mẹ nàng, dù chỉ một câu, nàng đã lập tức nổi giận lao vào đánh nhau với họ.
Nàng bị người khác chèn ép, bị đủ lời lẽ sỉ nhục, bị người ta tát một bạt tai cũng không thấy nàng rơi nước mắt. Nhưng khi chó con bị đá một cú, nàng lại ôm lấy nó khóc không ngừng được.
Nàng lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve chỗ Hứa Quân Hách bị đá, những giọt nước mắt rơi xuống làm ướt bàn chân, cả lông trên đầu cũng đã ướt đẫm.
Vì đau đớn nên hắn không thể giãy giụa, chỉ có thể để mặc nàng ôm lấy mình.
Kỷ Vân Hành cũng không khóc quá lâu, bởi vì trời đã sắp tối đen.
Nàng lau khô nước mắt, cẩn thận đặt Hứa Quân Hách xuống, sau đó đi thắp đèn trong viện, bắt đầu thu dọn lại những thứ mà đám tỳ nữ đã làm lộn xộn về vị trí ban đầu của chúng
Hứa Quân Hách nằm trên mặt đất, lặng lẽ nhìn nàng lăng xăng chạy tới chạy lui.
Kỷ Vân Hành bận rộn đến nỗi mồ hôi ướt đẫm người, nàng đi ra sân sau lấy nước tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ.
Nàng đứng dưới gốc cây dành dành, đôi mắt vẫn lấp lánh ánh sáng như mọi khi hỏi Hứa Quân Hách: “Học Học, theo ta vào phòng ngủ không?”
Trước đây Hứa Quân Hách thường không đáp lại, thứ nhất là vì hắn không thích nàng gọi hắn là “Học Học”, hai là vì trong phòng quá ngột ngạt, hắn thích nằm dưới gốc cây hơn.
Nhưng hôm nay lại khác.
Hắn nhớ đến những lúc Kỷ Vân Hành ngẩn người ngồi im trong sân hoặc đứng bên tường đờ đẫn nhìn ra vô định, trong đôi mắt nàng khi nhìn lên bầu trời bên ngoài bức tường luôn chứa đựng nỗi cô đơn không thể đong đếm.
Trước khi chó con “Học Học” được nhặt về, trong tiểu viện này chỉ có một mình Kỷ Vân Hành.
Hứa Quân Hách trước nay sát phạt quyết đoán, vốn là người trên cao lạnh lùng vô tình, trong lòng không chứa nổi nhân từ thương xót
Nhưng từ sau khi biến thành một con chó nhỏ không thể làm được gì, thêm vào đó đồ ngốc này cứ lặp đi lặp lại lời yêu cầu, thế là hắn đành vào trong phòng ngồi một lát, coi như bầu bạn với nàng cũng không sao.
Hắn đồng ý đứng dậy bước vài bước về phía trước, Kỷ Vân Hành thấy thế vui vẻ vô cùng, lập tức bế hắn mang vào phòng.
Nhưng Kỷ Vân Hành muốn vuốt ve hắn nữa thì không được, bởi vì mỗi lần nàng chạm vào, hắn đều tránh né.
Dù vậy Kỷ Vân Hành cũng đã cảm thấy hài lòng, nàng ngồi nói chuyện với chó con một lát, dù không nhận được phản hồi cũng chẳng để tâm, sau đó nàng tự leo lên giường nằm xuống ngủ.
Hôm nay thật sự quá mệt mỏi, nàng vừa nhắm mắt đã ngủ say.
Hứa Quân Hách ngồi trên ghế bên bàn khoảng nửa canh giờ, sau đó cũng cuộn tròn người ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau Kỷ Vân Hành thức dậy sớm, vừa mở mắt đã thấy chó con ngồi trên đầu giường dùng đôi mắt tròn xoe nhìn nàng, không ồn ào cũng không gây rối mà rất ngoan ngoãn.
Vừa thức dậy đã được nhìn thấy con chó ngoan ngoãn, tâm trạng của Kỷ Vân Hành cũng tốt lên hẳn, nàng ngồi dậy xoa đầu nó một lúc mới đi thay đồ rửa mặt.
Lúc này vẫn còn sớm, mặt trời vừa lên, Kỷ Vân Hành đứng trong sân, gió mát thổi qua cây dành dành, mang theo hương thơm ngát lan tỏa khắp sân.
Kỷ Vân Hành rất thích buổi sáng như thế này, nghĩ đến hôm nay không có việc gì cần làm, nàng đứng trong sân bắt đầu ngâm thơ.
“Dáng kiều chẳng vượt Hoành Đường,
Bóng hồng phai nhạt miên man trôi về.
Thời gian gấm vóc lê thê,
Cùng ai sẻ lời thề sắt son?”
Kỷ Vân Hành bước vài bước về phía trước, giọng điệu chậm rãi, làn gió thơm thổi qua làm mái tóc dài mềm mại của nàng nhẹ nhàng bay lên.
“Trăng nghiêng cầu nhỏ thả hồn,
Hoa vườn phảng phất ngát hương lối này.
Cửa son, song gấm ngất ngây,
Chỉ xuân mới biết chốn này.”
“Này!”
Bỗng nhiên một giọng nói trong trẻo vang lên, cắt ngang lời thơ đầy cảm xúc của Kỷ Vân Hành. Nàng giật mình, lập tức quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói, chỉ thấy trên bức tường sau lưng mình có một thiếu niên tuấn tú đang ngồi đó.
Hắn mặc một bộ y phục trắng dệt chỉ vàng, mái tóc dài đen nhánh xõa xuống hai vai, chiếc kim quan trên đầu sáng lấp lánh.
Ánh sáng ban mai chiếu rọi những tia nắng vàng rực rỡ, in bóng hình thiếu niên ngồi trên tường xuống mặt đất, chồng lên bóng của Kỷ Vân Hành đang đứng bên dưới.
Hắn từ trên cao nhìn xuống Kỷ Vân Hành, khí thế hào hứng lạ thường.
“Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ.” Hứa Quân Hách hỏi nàng: “Tên của cô lấy từ câu này à?”
Kỷ Vân Hành sống ở đây hơn chục năm, chưa từng gặp phải tình huống thế này, nàng sợ đến mức không dám thốt lên lời nào, lập tức chạy về phòng ngủ của mình đóng sập cửa lại, cài then từ bên trong.
Hứa Quân Hách từ trên bờ tường nhẹ nhàng nhảy xuống đất.
Hắn không lập tức gõ cửa gọi nàng ra mà tiến đến trước mặt chó con.
Suốt mấy ngày qua hắn đều biến thành con chó này, đến bây giờ cuối cùng cũng có thể nhìn rõ hình dáng của nó.
Đó là một chú chó con toàn thân lông trắng, bộ lông hơi xoăn, đôi mắt tròn xoe ngốc nghếch đang hớn hở vẫy đuôi nghiêng đầu nhìn hắn.
Hứa Quân Hách liếc nhìn bộ y phục mình đang mặc hôm nay, lập tức cảm thấy khó chịu trong người.
Hắn nhấc chó con lên, một tay có thể nắm được nửa thân của nó, hắn đưa tay sờ vào vị trí xương sườn bị đá trúng hôm qua, may là không bị gãy xương.
Hôm qua đau đớn đến mức hắn không ngủ được, còn tưởng rằng đã bị đá gãy xương chó, hóa ra không sao.
Hứa Quân Hách kiểm tra xong liền thả con chó xuống, nghiêng đầu nhìn về phía căn phòng ngủ đang đóng chặt, hắn nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang nằm rạp bên cửa sổ, hé cửa tạo ra một khe nhỏ len lén quan sát hắn.
Khi nhận ra Hứa Quân Hách đã phát hiện, nàng liền vội vã rụt đầu vào trốn đi.
“Ta nhìn thấy cô rồi.” Hứa Quân Hách lên tiếng.
Kỷ Vân Hành sợ đến mức tim đập loạn xạ, nghe thấy hắn nói cũng không dám đáp lại, chỉ nấp sau cửa sổ mong hắn hãy mau chóng rời đi.
“Kỷ Vân Hành.”
Hứa Quân Hách gọi thẳng tên nàng: “Ra đây.”

Bình luận về bài viết này