Chương 11: Cô có hận cha mình không?

Kỷ Vân Hành ngồi bên cửa, chó con quấn quýt dưới chân nàng, thỉnh thoảng lại nhảy lên chơi đùa với vạt áo xanh thẫm đang rũ xuống đất.

Nàng nhìn ra chiếc bát đã vỡ tan cùng nước cháo vương vãi tung tóe dưới đất ngoài sân, thở dài một hơi.

Trong tay Kỷ Vân Hành không phải không có tiền. Thường ngày, nàng ghi sổ sách cho Tiết Cửu cũng kiếm được kha khá, thêm vào mỗi lần đến gặp Tô Y, bà ấy đều nhét cho nàng vài lượng bạc, không nhiều nhưng đủ cho chi tiêu thường ngày của nàng.

Thế nhưng, Kỷ Vân Hành không thể giữ quá nhiều tiền bên mình, bởi tiểu viện này tuy ngày thường hẻo lánh không ai lui tới, nhưng chẳng thể che giấu được thứ gì quá giá trị.

Vài năm trước, khi Kỷ Vân Hành vừa tròn tuổi cập kê, Tô Y đã tặng nàng một cây trâm vàng.

Đó là một cây trâm làm từ vàng ròng, đầu trâm khắc hai đóa hoa dành dành bằng ngọc dương chi trắng muốt tinh xảo vô cùng, nhìn qua đã thấy rất xa hoa.

Kỷ Vân Hành rất thích, tiếc rằng chỉ cài được hai ngày thì đã bị Kỷ Doanh Doanh giật mất. Đến bây giờ, Kỷ Vân Hành vẫn chưa có cách nào lấy lại được.

Sau khi Tô Y biết chuyện đã đến Kỷ gia đòi lại công bằng, nhưng cũng bị họ mời ra ngoài.

Nói đến cùng, bà ấy cũng không phải thân thích ruột thịt của Kỷ Vân Hành, thậm chí không tính là bà con xa, chỉ là bạn cũ của mẹ Kỷ Vân Hành thuở thiếu thời, quan hệ rất thân thiết mà thôi.

Bà ấy cũng chẳng có tư cách để đón Kỷ Vân Hành ra khỏi Kỷ gia, chỉ có thể mỗi năm gửi cho nhà họ một số bạc lớn, mong họ không đối xử quá tệ bạc với nàng.

Nhiều năm qua, Kỷ gia tuy không đánh mắng Kỷ Vân Hành, ba bữa cơm hằng ngày vẫn được cung cấp, trời lạnh cũng có người đưa than và quần áo dày. Nhưng ngoài những điều ấy, họ chẳng hề quan tâm gì thêm.

Kỷ Vân Hành cũng không thấy cuộc sống của mình quá khổ sở, ngay cả khi ăn không no ở Kỷ gia, nàng cũng có thể lẻn ra ngoài tự mình mua thức ăn yêu thích.

Giờ đây, trong tiểu viện xuất hiện một người không rõ lai lịch, chẳng những nói năng lảm nhảm mà còn làm vỡ bát của nàng, bảo nàng ngồi đây chờ, nói là đi nhờ người khác mua cơm đến cho nàng.

Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn ngồi yên, chống tay lên má nghiêng đầu nhìn về phía bức tường cao của tiểu viện, trong lòng không ngừng thắc mắc.

Tường cao như vậy, làm sao hắn leo vào được?

Nếu đập đầu xuống đất, chẳng phải sẽ chết ngay sao?

Hứa Quân Hách hoàn toàn không biết Kỷ Vân Hành đang suy nghĩ đến những vấn đề này, hắn đi ra phía cửa bên hông hậu viện, qua khe hở chỉ rộng một người để nói chuyện với Ân Lang.

Lần này hắn ra ngoài không hề phô trương, chỉ cưỡi ngựa tới, dẫn theo hai tùy tùng là Ân Lang và Hạ Nghiêu.

Ân Lang không biết võ công, sức khỏe không được khỏe mạnh, mới cưỡi ngựa nửa canh giờ đã mệt chết khiếp, đến mức chẳng còn sức đi nhanh.

Lúc này, Hứa Quân Hách bước ra sai người đi mua cơm, nhưng lại không thấy bóng dáng Hạ Nghiêu đâu, hắn nhíu mày hỏi: “Hạ Nghiêu đi đâu rồi?”

Ân Lang cúi đầu, hai tay dâng lên một mũi tên gãy làm đôi, bẩm báo: “Điện hạ, vừa nãy sau khi ngài vào trong, đột nhiên có một mũi tên bắn về phía thuộc hạ. May mà Hạ Nghiêu đã chém gãy nó, sau đó đuổi theo kẻ bắn tên kia.”

Nghe vậy, ánh mắt Hứa Quân Hách tối sầm lại, đưa tay lấy nửa mũi tên lên xem, chỉ nhìn thoáng qua rồi ném trả lại cho Ân Lang, hờ hững nói: “Mũi tên này là đồ tự mài, chế tạo rất thô ráp, kẻ bắn tên về phía ngươi không phải người trong quan phủ.”

Mũi tên được mài một cách sơ sài, không phải vũ khí dùng để giết người, càng không phải do quan phủ chế tạo. Điều này cho thấy hành tung của Hứa Quân Hách vẫn chưa bị ai phát hiện, mũi tên đó không nhằm vào Hoàng thái tôn hắn, mà là nhắm vào người lạ đứng bên ngoài tiểu viện của Kỷ Vân Hành.

Hứa Quân Hách thầm nghĩ, thảo nào đồ ngốc Kỷ Vân Hành thường hay trốn ra ngoài chơi, khi thì đi ghi sổ sách cho tiệm thịt lợn, lúc lại chạy đến Liên Y Lâu, cứ đi đi về về nhưng chưa từng gặp nguy hiểm gì, hóa ra là có người âm thầm theo dõi bảo vệ.

Vừa nãy hắn chỉ mới bước chân vào tiểu viện chưa được bao lâu, mũi tên cảnh báo đã bắn tới.

Đang nghĩ ngợi thì Hạ Nghiêu chạy vội trở về. Hắn ta thở dốc, chỗ xương sườn có thêm một vết thương, máu chảy thấm ướt nửa bộ y phục, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Thấy vậy, Hứa Quân Hách cũng rất ngạc nhiên, nhướn mày hỏi: “Ai lại có thể khiến ngươi bị thương thế này?”

“Khởi bẩm Điện hạ, cách thức đó thuộc hạ chưa từng gặp qua, e là tay lão luyện của một lò mổ dân gian nào đó.” Hạ Nghiêu vén áo quỳ xuống thỉnh tội: “Thuộc hạ vô năng, đã để gã chạy mất.”

Lò mổ là tiếng lóng trong Ám vệ các của họ.

Ngự tiền Ám vệ đều phải trải qua những cuộc đấu đá sinh tử và giành thắng lợi, cho nên trong Ám vệ các, mỗi một vòng giao tranh đều được gọi là lò mổ.

“Ngươi không chiếm được chút lợi thế nào từ gã sao?” Hứa Quân Hách vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh, làm cho người khác khó lòng đoán được suy nghĩ của hắn.

Từ nhỏ lớn lên bên cạnh Hoàng Đế, nhưng Hứa Quân Hách không phải là một đứa trẻ được chiều hư. Hắn đã học được tám phần uy nghi và mưu lược của bậc quân vương. Sự điềm tĩnh của hắn càng khiến người khác kinh hồn bạt vía.

Ân Lang đứng bên cạnh cũng không dám nhiều lời, chỉ cúi đầu im lặng.

“Thuộc hạ đã làm gã bị thương ở cánh tay trái.” Hạ Nghiêu đáp.

Hứa Quân Hách nói: “Ngươi xử lý vết thương rồi ra phố mua một phần cơm nóng mang tới đây. Sau đó quay về núi lĩnh phạt hai mươi roi.”

“Tạ Điện hạ.” Hạ Nghiêu đáp lời.

Đợi Hứa Quân Hách rời đi, Ân Lang mới giúp Hạ Nghiêu bôi thuốc, y khẽ thở dài.

Hạ Nghiêu cười hề hề nói: “Là do ta khinh địch nên mới thất thủ, bị phạt hai mươi roi đã là nhẹ rồi.”

Ân Lang nói: “Ngươi đã biết rõ vậy thì lần sau phải cẩn thận hơn.”

Ngày thường Hứa Quân Hách sẽ không quá nghiêm khắc với hạ nhân, nhưng hôm nay không rõ vì sao, mở miệng liền phạt Hạ Nghiêu hai mươi roi. Đúng là lòng dạ quân vương khó lường, Hứa Quân Hách tuy chưa phải là quân vương, nhưng thiếu niêu vừa qua lễ đội mũ đã khiến cả người đi theo bên cạnh hắn nhiều năm như Ân Lang cũng khó mà đoán được tâm tư.

Sau khi bôi thuốc xong, Hạ Nghiêu khoác áo choàng của Ân Lang rồi cưỡi ngựa đi mua cơm.

Hứa Quân Hách tay không trở về trong viện, thấy Kỷ Vân Hành ngồi thu mình lại trên ngưỡng cửa, ngẩn người như đang suy nghĩ gì đó, còn chú chó trắng nhỏ không biết đang ngậm thứ gì chơi đùa bên cạnh nàng.

Hắn bước nhanh tới nhấc bổng chó con lên, lấy thứ trong miệng nó ra, phát hiện đó chính là quả bóng cát mà trước đó Kỷ Vân Hành vẫn cầm lắc lư trước mặt hắn. Hứa Quân Hách ném quả cầu lên không rồi tung một cước đá bay đi, sau đó thả chó con xuống, mắng: “Đồ chó ngu ngốc, đừng có cái gì cũng cắn vào trong miệng.”

Chó con sủa gâu gâu hai tiếng, vẫy đuôi chạy đi nhặt lại quả bóng.

Hứa Quân Hách vừa định đi theo, Kỷ Vân Hành đã đứng bật dậy chắn trước mặt hắn: “Cơm của ta đâu?”

“Trên đường về, sẽ mua về cho cô ngay thôi.”

“Chờ được cơm chắc ta cũng chết đói rồi.”

“Không chết nổi đâu.” Hứa Quân Hách nói: “Mấy thứ như cám lợn cô còn nuốt trôi được, nhìn cô là biết chịu đói giỏi.”

Kỷ Vân Hành nhỏ giọng tranh luận với hắn: “Dù là cám lợn thì cũng có cái để ăn mà.”

Hứa Quân Hách túm lấy chú chó xách nó đi đến gốc cây dùng dây buộc lại, sau đó lại ném quả bóng cát thật xa.

Chó con yên tĩnh hơn Hứa Quân Hách nhiều, bị buộc cũng không kêu la ầm ĩ.

Hắn liếc mắt nhìn Kỷ Vân Hành: “Nếu để ông ngoại cô biết được cô ăn mấy thứ này, coi chừng ông ấy tức đến mức bò ra khỏi nghĩa địa, nửa đêm đứng ở đầu giường cha cô đòi mạng.”

Có lẽ Kỷ Vân Hành bị dọa sợ, nàng lại ngồi xuống, rụt cổ lại.

Nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, Hứa Quân Hách bước đến ngồi xổm xuống bên cạnh, tầm mắt ngang với khuôn mặt nàng: “Cô có hận cha mình không?”

Vạt áo bào thêu chỉ vàng và chiếc váy xanh chồng lên nhau. Hứa Quân Hách chống một tay lên cánh cửa, chiếc kim quan trên đầu hắn bị ánh nắng chiếu vào, phản chiếu vào mắt Kỷ Vân Hành.

Trong tiểu viện giữa mùa hè, thiếu nữ yếu đuối nhút nhát đối diện với thiếu niên đường hoàng khí phách.

Kỷ Vân Hành chưa từng ở gần nam tử đồng lứa đến như vậy. Chỉ vừa mới nhìn vào mắt Hứa Quân Hách, nàng bỗng cảm giác hai má nóng lên như một phản ứng tự nhiên không thể kiểm soát.

Nàng hơi nghiêng đầu, không dám đối diện với ánh mắt sắc bén của hắn, chậm rãi nói: “Không hận.”

“Ông ta đối xử với cô như vậy, cô không hận thật sao?” Hứa Quân Hách vô cùng kinh ngạc.

Kỷ Vân Hành không giải thích, có lẽ trong lòng nàng có lý lẽ riêng, chỉ là nàng không nói ra.

“Vậy còn những người khác trong Kỷ gia thì sao? Vợ kế mà cha cô cưới về, cả những đứa con của bà ta, cô cũng không hận sao?”

Hứa Quân Hách nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, rất muốn buông lời chế giễu.

Nói một câu khó nghe, với tính tình yếu ớt vô dụng đến mức này, bị bắt nạt cũng là đáng đời.

Nếu trong lòng Kỷ Vân Hành có hận, chỉ là vì bất lực nên không thể phản kháng thì về tình còn có thể thông cảm. Nhưng nếu ngay cả những kẻ làm tổn thương nàng mà nàng cũng không hận, thì những thương tổn nàng chịu đựng cũng không đáng được thương hại.

Nhưng Kỷ Vân Hành lại sinh ra quá khéo, đôi mắt mèo của nàng trong suốt, ngay cả màu mực trong con ngươi cũng thuần khiết đến lạ. Khi nhìn thẳng vào người khác, đó là một hồ nước trong vắt như bày tỏ hết thành khẩn của nàng.

Hứa Quân Hách không biết có thể gọi đó là mềm lòng không. Những lời ác ý đùa cợt trước đây thì không nói, nhưng những lời thật sự tàn nhẫn, sắc bén, hắn lại không thể thốt ra khi đối diện với đôi mắt của Kỷ Vân Hành.

Như thể chỉ cần một lời nặng nề, sẽ khiến đôi mắt quá đỗi xinh đẹp đó rơi lệ.

Hứa Quân Hách thầm nghĩ, không cần thiết phải làm vậy.

“Ta ghét bọn họ.”

Khi Kỷ Vân Hành nhắc đến những người đó, trên khuôn mặt nàng không lộ ra cảm xúc chán ghét quá rõ ràng.

Hắn không truy hỏi đến cùng mà chuyển chủ đề: “Có phải trong tay muội muội vừa qua tuổi cập kê của cô có một miếng ngọc bội màu xanh biếc hay không?”

Kỷ Vân Hành vô cùng kinh ngạc: “Sao ngài biết được?”

Hứa Quân Hách nói: “Cô đừng quan tâm ta biết bằng cách nào, cô chỉ cần nói đúng hay không là được.”

Kỷ Vân Hành đáp: “Đúng.”

Hứa Quân Hách lại hỏi: “Kỷ gia chỉ có mình nàng ta có miếng ngọc này sao?”

Kỷ Vân Hành đáp: “Huynh trưởng của nàng ta cũng có một miếng, ta từng thấy một lần, hắn đeo nó trên cổ, ngày thường giấu trong áo nên không nhìn thấy.”

Hứa Quân Hách: “Lần đầu tiên cô thấy miếng ngọc đó trên người bọn họ là khi nào?”

Câu hỏi này làm Kỷ Vân Hành phải suy nghĩ lại thật kỹ càng. Nàng đảo mắt, nhìn chằm chằm vào khóm hoa dành dành trong sân, bắt đầu hồi tưởng lại.

Hứa Quân Hách hiếm khi dùng hết chút kiên nhẫn còn sót lại trong tâm tính, hắn không hề thúc giục mà ngồi xuống bậc cửa bên cạnh chờ nàng trả lời.

Ngưỡng cửa nhà kho vốn vừa rộng rãi vừa chắc chắn, làm ghế ngồi cũng không tệ.

Hai người ngồi cạnh nhau, Hứa Quân Hách đợi một lúc, cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, nghiêng đầu nhìn nàng: “Cần phải nghĩ lâu đến như vậy sao?”

Kỷ Vân Hành từ từ quay đầu lại, đáp lời: “Hai năm trước, tháng bảy.”

“Thời gian chính xác không?”

Kỷ Vân Hành đột nhiên nói: “Năm ta vừa đến tuổi cập kê, dì Tô tặng ta một cây trâm vàng, không biết sao lại để Kỷ Doanh Doanh biết được, nàng ta đã dẫn người đến tiểu viện cướp lấy trâm của ta.”

Ánh mắt Hứa Quân Hách tràn đầy nghi hoặc: “Ta hỏi cô thời gian có chính xác không, sao lại nhắc đến chuyện cũ?”

Kỷ Vân Hành không để ý đến hắn, tiếp tục nói: “Ta không muốn đưa cho nàng ta, nàng ta liền bảo hạ nhân đánh ta.”

Hứa Quân Hách im lặng một lúc: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó, đại nha hoàn bên cạnh phu nhân tới, tên là Thu Quyên.” Kỷ Vân Hành nói rất chậm, vừa nhớ vừa kể: “Thu Quyên thấy Kỷ Doanh Doanh khóc lớn liền lau nước mắt cho nàng ta, lúc dỗ dành còn nói một câu.”

Hứa Quân Hách hỏi: “Là câu gì?”

Kỷ Vân Hành dường như nhớ rất rõ cảnh tượng ngày hôm đó, dù đã hai năm trôi qua, nàng vẫn có thể bắt chước giọng điệu của Thu Quyên để thuật lại: “Tiểu thư, mấy ngày trước chẳng phải lão gia vừa tặng người một miếng ngọc bội sao? Nghe nói miếng ngọc xanh biếc này đáng giá ngàn vàng, còn quý giá hơn cây trâm cỏn con này nhiều, cần gì phải buồn bực vì nó?”

“Chính là tháng bảy hai năm trước.” Kỷ Vân Hành kết luận: “Thời gian chính xác.”

Hứa Quân Hách thu lại ánh mắt, đưa tay xoa đầu nàng: “Đồ ngốc, cô yên tâm, cây trâm đó sẽ trở lại trong tay cô.”

Kỷ Vân Hành cúi mắt, không đáp lời.

Món đồ đã bị cướp mất hai năm, nói không chừng đã bị Kỷ Doanh Doanh vứt đi hoặc phá hỏng, Kỷ Vân Hành từ lâu đã không hy vọng có thể lấy về.

Sau khi Hứa Quân Hách nói câu này xong, Hạ Nghiêu đã mua cơm nóng trở về, nhẹ nhàng gõ cửa bên ngoài.

Hứa Quân Hách đi nhận cơm, đem vào đặt lên trên bàn mà Kỷ Vân Hành thường ngồi ăn.

Hạ Nghiêu đến tửu lâu nổi tiếng ở Bắc thành, khoảng cách không xa nên dù đi bộ cũng về rất nhanh.

Hắn ta đã mua về một phần canh gà ngàn sợi, mì kéo thành sợi rất mảnh, phân tách từng sợi rõ ràng, bên trong còn có thêm nấm, hành lá và gừng thái lát ninh nhừ, phần thịt gà được lấy từ phần non mềm nhất trên con gà. Khi mở hộp cơm ra, hương thơm tỏa ra ngào ngạt.

Kỷ Vân Hành đang lúc đói bụng, vừa ngửi mùi thơm đã thèm nhỏ dãi.

Hứa Quân Hách không ở lại lâu, sau khi đưa mì cho nàng thì rời đi. Đến khi Kỷ Vân Hành ăn xong ra ngoài sân nhìn, đã không thấy bóng dáng hắn đâu nữa.

Chỉ còn lại bát vỡ nằm trên mặt đất và chó con Học Học bị buộc dưới gốc cây.

Hôm nay là ngày ghi sổ sách cho quầy thịt lợn của Tiết Cửu.

May là hôm nay Kỷ Vân Hành dậy sớm, dù giằng co với Hứa Quân Hách bất ngờ đến nhà làm gián đoạn một lúc nhưng vẫn còn dư dả thời gian. Nàng thay quần áo ra ngoài, sau đó đi luồn qua khe cửa bên hông nhanh chóng chạy đến Đông thành.

Chạy một mạch đến chợ, vừa kịp lúc Tiết Cửu cũng mới đến tiệm đang mở cửa, bê bàn ghế và giá thịt ra ngoài.

Chưa kịp để Kỷ Vân Hành lên tiếng, ông ấy đã quay đầu nhìn nàng, thấy Kỷ Vân Hành mồ hôi nhễ nhại liền cười nói: “Xem ra hôm nay Hữu Hữu không nhận được mười văn tiền rồi, vì chuyện gì mà tới muộn vậy?”

Kỷ Vân Hành bước chậm lại, lau mồ hôi trên trán: “Con nói chuyện với người khác một lúc.”

Tiết Cửu bê giá thịt ra ngoài, làm như vô tình hỏi: “Là bạn của con à?”

“Không hẳn.” Kỷ Vân Hành nhúng thỏi mực vào nước, cúi đầu bắt đầu mài mực: “Nhưng không phải người xấu.”

“Không phải người xấu là tốt rồi.” Tiết Cửu đứng mài dao bên cạnh nàng: “Nếu gặp phải người xấu, con nhất định phải nói với Tiết thúc, thúc sẽ chặt hắn một nhát.”

Kỷ Vân Hành nghe vậy mỉm cười, ngẩng đầu nhìn về phía Tiết Cửu, bỗng nhiên liếc thấy trên cánh tay trái của ông ấy có màu máu, nàng lo lắng chỉ vệt máu hỏi: “Tiết thúc, sao trên tay thúc lại có máu? Thúc bị thương sao?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này