Chương 12: Tường nhà cô cũng không cản được ta, ta muốn đến thì đến thôi!

Tiết Cửu nâng cánh tay lên, quay đầu nhìn qua nàng, giọng điệu có vẻ tùy ý: “Không phải bị thương, là lúc giết heo không chú ý nên máu mới dính vào, không sao cả, đừng lo lắng.”

Vừa dứt lời, những người đang xếp hàng đã bắt đầu thúc giục Tiết Cửu, bởi lẽ hôm nay ông ấy đã đến muộn, giờ lại còn đứng nói chuyện phiếm, khiến một hàng người chờ đợi rất lâu.

Tiết Cửu vui vẻ nói vài câu với mọi người, sau khi mài xong dao liền bắt đầu bán thịt.

Kỷ Vân Hành cũng không để ý đến vết máu trên tay ông ấy nữa, nàng ngồi xuống mở sổ sách ra, bắt đầu ghi chép.

Thịt heo của Tiết Cửu vẫn được ưa chuộng như mọi khi, chẳng mấy chốc đã bán gần hết, chỉ còn lại một ít thịt vụn. Ông chia thành hai phần, một phần đưa cho Kỷ Vân Hành mang về cho chó con ăn, một phần giữ lại cho mình.

Kỷ Vân Hành ghi sổ sách xong, rảnh rỗi ngồi ngẩn ngơ bên bàn, lặng nhìn Tiết Cửu thu dọn dao thớt, đột nhiên hỏi: “Tiết thúc, thúc có biết Bùi Hàn Tùng là ai không?”

Tiết Cửu đang đứng quay lưng về phía Kỷ Vân Hành, lúc nghe đến cái tên này, bàn tay đang cầm dao bỗng khựng lại, nhưng giọng điệu vẫn thản nhiên như thường ngày: “Là ai? Thúc chưa từng nghe nói đến.”

Kỷ Vân Hành: “Có người nói với con, ông ấy là ông ngoại của con, nhưng trước đây con chưa từng nghe ai nhắc đến.”

Trước đó, lúc Hứa Quân Hách bảo nàng cứ mang cái tên Bùi Hàn Tùng ra đường lớn tùy tiện hỏi một người sẽ biết ngay, Kỷ Vân Hành cũng không để tâm, hoàn toàn không có ý định làm theo.

Nhưng sau khi suy nghĩ lại chuyện xảy ra sáng nay, nàng dần cảm thấy có điều bất thường.

Lúc mẹ nàng còn sống, số lần nhắc đến ông ngoại chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà mỗi lần nhắc đến đều rơi lệ, Kỷ Vân Hành lúc nhỏ hiểu chuyện nên chưa bao giờ hỏi thêm.

Chẳng lẽ ông ngoại thực sự là một tham quan khét tiếng ở Linh Châu, vì vậy nên mẹ mới khinh thường, không muốn kể cho nàng biết về ông ngoại?

“Ai đã nói với con?”

Kỷ Vân Hành hoàn hồn: “Là người bạn đã nói chuyện với con sáng nay.”

Tiết Cửu liền hỏi: “Người bạn đó của con là người thế nào mà lại biết được ông ngoại con là ai?”

Kỷ Vân Hành nghĩ lại, nhận ra bản thân mình cũng không biết thân phận của thiếu niên kia, chỉ nhớ rằng lúc trong Liên Y Lâu những người xung quanh đều sợ hắn, nhưng nàng lại không rõ tên họ hay thân thế của hắn.

Nàng đáp: “Con không biết, hình như là Đại nhân.”

“Vậy con cần phải cẩn thận hơn đó.” Tiết Cửu xách giá thịt lên vai phải, nghiêm túc nói tiếp: “Người có lai lịch không rõ tuy chưa chắc là kẻ xấu, nhưng cũng chưa chắc là người tốt. Hữu Hữu nhất định không được lơ là.”

Kỷ Vân Hành ghi nhớ lời dặn dò của Tiết Cửu, trên đường về nhà vẫn mãi suy nghĩ về lai lịch của thiếu niên đó. Đến trưa, có hạ nhân đến gõ cửa đưa cơm.

Nàng cầm theo ba mươi đồng tiền, xâu thành hai chuỗi rồi ra mở cửa.

Nha hoàn đứng ngoài cửa tên là Lục Cúc, trên người mặc áo vải thô, tóc búi cao được cài lệch một cây trâm gỗ, khoảng mười sáu mười bảy tuổi, gương mặt tròn trịa.

Việc đưa cơm cho Kỷ Vân Hành trong mắt những hạ nhân trong phủ không phải là công việc tốt đẹp gì, vì thế nên phần lớn mọi người đều không muốn làm, Lục Cúc có lẽ cũng bị ép buộc mới nhận lấy công việc này.

Nàng ta đưa cơm cho Kỷ Vân Hành, rồi nói: “Đại cô nương, đưa bát đĩa sáng nay cho nô tỳ để nô tỳ mang đi rửa.”

Kỷ Vân Hành không nhận cơm, ánh mắt lướt từ đầu đến chân nàng ta, sau đó dừng lại ở đôi giày .

Đó là một đôi giày thêu hoa bình thường, nhưng trông có vẻ mới mua nên khá nổi bật.

“Đôi giày này của ngươi trông đẹp quá.” Kỷ Vân Hành chỉ vào giày của nàng ta: “Mua ở đâu vậy?”

Lục Cúc ngẩn người, dường như vô cùng ngạc nhiên khi Kỷ Vân Hành chủ động hỏi chuyện mình, vội đáp: “Hôm qua khi ra ngoài mua đồ, nô tỳ đã mua ở khu chợ nhỏ trong khu Đông Thành.”

Kỷ Vân Hành đưa cho nàng ta xâu tiền đã xâu sẵn, nói: “Bát sáng nay ngươi đưa tới ta lỡ tay làm vỡ, ngươi giúp ta mua hai cái bát mới bù vào, rồi mua cho ta một đôi giày giống ngươi có được không? Cỡ giày của ta là sáu tấc rưỡi.”

Hai cái bát cũng chỉ tốn vài văn tiền, còn đồ ở chợ nhỏ khu Đông Thành khá rẻ, đôi giày này cũng chưa tới mười văn. Nàng đã xâu sẵn ba mươi văn, mua xong chắc chắn còn thừa gần hai mươi văn.

Đây chính là cách mà Hứa Quân Hách đã dạy nàng.

Hắn bảo với Kỷ Vân Hành rằng không cần phải nói chuyện nhiều với hạ nhân, chỉ cần tiện miệng khen trâm hoa hoặc giày thêu của họ, sau đó đưa tiền nhờ mua giúp thứ gì đó, khi đưa tiền thì đưa nhiều hơn một chút là được.

Cũng không cần đưa quá nhiều, chỉ cần hơn mười hay hai mươi văn là đủ.

Kỷ Vân Hành từng hỏi lý do, nhưng Hứa Quân Hách chỉ bảo nàng cứ làm theo, không giải thích gì thêm.

Thực ra, những hạ nhân được phân công đưa cơm cho nàng chắc chắn thuộc về những nha hoàn có vị trí thấp kém nhất trong Kỷ gia, là loại mà thậm chí khế ước bán thân cũng không đáng giá. Tiền công của họ không cần nói cũng biết, sau khi bị chèn ép, nhận được tới tay năm hay mười văn đã là tốt lắm rồi.

Xâu tiền ba mươi đồng mà Kỷ Vân Hành đưa cho Lục Cúc là một khoản rất lớn đối với nàng ta.

Lục Cúc tròn mắt ngạc nhiên nhìn nàng, như sợ rằng Kỷ Vân Hành sẽ đổi ý, vội gật đầu đáp lời: “Được, được ạ. Đại cô nương còn cần gì nữa không? Ngày kia khi đi mua đồ, nô tỳ sẽ mua cùng luôn một thể.”

Kỷ Vân Hành nhận lấy cơm trưa, lắc đầu nói: “Không còn gì nữa, đừng nói chuyện này với người khác.”

“Nô tỳ hiểu được!” Lục Cúc vui mừng đến mức khuôn mặt rạng rỡ, thậm chí khi rời đi còn hành lễ với Kỷ Vân Hành, tiện tay khép cửa sân lại.

Kỷ Vân Hành mang cơm trưa vào trong phòng.

Cơm trưa có vẻ khá hơn bữa sáng một chút nhưng vẫn đạm bạc, chỉ có nửa bát cơm vàng vọt và một đĩa rau xào nhạt nhẽo, không hề có chút thịt hay dầu mỡ.

Nàng ngồi trong phòng lặng lẽ ăn hết cơm, ăn xong lại dọn dẹp bát đũa đặt ở trước cửa, sau đó quay lại phòng để đọc sách.

Kỷ Vân Hành đã mua rất nhiều sách thơ, mặc dù không hiểu hết chữ nghĩa trong đó, nhưng khi rảnh rỗi nàng sẽ lấy ra học thuộc, dù rằng kết quả nhận được không nhiều, phần lớn thời gian là vừa học thuộc xong quay đầu đã quên ngay.

Bởi vì mẹ nàng từng nói, người có trong bụng đầy chữ thì mới có khí chất thanh tao.

Kỷ Vân Hành muốn nhồi nhét đầy bụng những câu thơ để không ai coi nàng là kẻ ngốc.

Giữa trưa tháng sáu nóng bức, ngay cả chó con cũng không còn sức sống, nằm bò ra bên chân của Kỷ Vân Hành lè lưỡi thở dốc.

Kỷ Vân Hành toát mồ hôi khắp người, nhưng trong tiểu viện nhỏ bé này chẳng có nơi nào để trú mát. Nàng chỉ có thể dùng khăn tay lau mồ hôi hết lần này đến lần khác, vì thế luôn cảm thấy khát nước. Nàng đun nước sôi rồi để nguội, uống đầy bụng nước, cả buổi chiều cứ thế mà phải ra vào nhà xí không ngừng, vô cùng bận rộn.

Đến lúc gần hoàng hôn, trong làn gió thổi tới mới cảm nhận được chút mát mẻ, Kỷ Vân Hành đặt sách xuống, chạy ra sân ngồi hóng gió.

Giờ này cũng là lúc nha hoàn mang cơm đến.

Bình thường bữa tối chỉ là một bát nước cơm cùng với một cái bánh bao to bằng nắm tay, may mắn thì có thêm nửa bát mì nấu đặc sệt, cũng đủ để no bụng.

Khi tiếng gõ cửa vang lên, Kỷ Vân Hành ra mở cửa thì thấy Lục Cúc cầm một chiếc khay trên tay, trên đó đặt ba đĩa đồ ăn nhỏ, một bát canh bồ câu, kèm theo một cái bánh bao bột mì trắng và một bát cháo trắng đặc.

Kỷ Vân Hành kinh ngạc, trợn tròn đôi mắt nghi hoặc nhìn Lục Cúc.

“Đại cô nương, nô tỳ lén nói cho người nghe.” Lục Cúc hạ giọng nói: “Thực ra người vẫn luôn ăn những món dành cho hạ nhân có địa vị thấp nhất trong phủ, là người hầu trước đây mang cơm cho cô nương đã lén tráo đổi phần cơm của mình với cô nương. Lúc nô tỳ mới tiếp nhận việc này, còn bị cấm không được hé lộ ra.”

Nàng ta đưa khay lên trước, nói tiếp: “Thật ra đây mới chính là phần cơm của người, cũng giống như phần của các chủ tử trong phủ.”

Bọn hạ nhân đưa cơm đến cho Kỷ Vân Hành cũng chỉ có thể chiếm được chỗ lợi từ thức ăn, không có nhiều lợi lộc gì khác, đương nhiên sẽ không ai muốn nhận nhiệm vụ này. 

Hôm nay Kỷ Vân Hành đã cho Lục Cúc không ít tiền đồng, hơn nữa nàng ta cũng còn nhỏ, chưa có nhiều tâm cơ, vì vậy đã thổ lộ hết mọi chuyện, đồng thời còn hứa hẹn: “Sau này cơm của Đại cô nương, nô tỳ sẽ vẫn mang như thường, chỉ mong người đừng tiết lộ ra ngoài là được.”

Đây là lần đầu tiên Kỷ Vân Hành biết rằng cơm nước của mình trước giờ luôn bị hạ nhân giấu riêng. Trong lúc đầu óc còn mông lung, nàng ngồi ăn cơm mà trong lòng chỉ nghĩ về thiếu niên đột nhiên xông vào tiểu viện của nàng sáng hôm nay.

Hắn là người tốt hay kẻ xấu, Kỷ Vân Hành tạm thời chưa suy nghĩ rõ, nhưng nàng hiểu rằng hắn chắc chắn là người rất lợi hại.

Hắn từng nói chỉ cần làm theo lời hắn, sau này cơm canh sẽ không còn là thức ăn cho lợn nữa, không ngờ lại đúng như vậy thật!

Kỷ Vân Hành trong lòng kinh ngạc vô cùng. Đúng lúc ấy, nàng cảm thấy tà váy bị kéo, cúi đầu nhìn xuống thì thấy chó con đang cắn váy nàng.

Nàng cúi xuống, bế con chó đặt lên ghế bên cạnh, nói: “Học Học đừng vội, đợi ta ăn xong rồi sẽ cho em ăn, hôm nay thức ăn nhiều lắm, ta ăn không hết đâu.”

Hứa Quân Hách đã bận rộn cả ngày, cố gắng quay về tẩm điện trước lúc mặt trời lặn. Khi mở mắt ra nhìn thấy tiểu viện cũ nát này, việc đầu tiên hắn làm là chạy vào phòng, vừa lúc nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang ăn cơm.

Sau khi được bế lên ghế, hắn chống hai chân trước lên bàn, đứng thẳng người và ngẩng cao đầu nhìn về phía trước, quả nhiên trên bàn có thêm mấy cái bát đĩa. Tuy không thấy rõ bên trong là món gì, nhưng khi thấy Kỷ Vân Hành gắp một miếng thịt từ trong bát ra, hắn biết rằng đồ ngốc này quả nhiên đã làm theo lời hắn dạy.

Như vậy cũng đủ rồi, xem như đồ ngốc cũng thông minh hơn một chút.

Hứa Quân Hách nhảy xuống khỏi ghế, chạy ra dưới gốc cây trong sân hóng mát, lẩm bẩm sủa vài tiếng.

Lũ người Kỷ gia đáng chết, trời mùa hè nóng thế này mà trong phòng không có nổi một thùng đá! Sớm muộn sẽ có ngày ta xử hết đám bọn chúng!

Kỷ Vân Hành mới ăn được một nửa phần cơm tối đã no, nàng đổ phần còn lại vào bát của chó, sau đó ra sân đi dạo cho tiêu hóa đồ ăn.

Hứa Quân Hách nhìn bát chó ăn trước mặt mà bực bội, hắn lập tức quay người lại, dùng tấm lưng đầy khinh thường đối diện với bát thức ăn.

Kỷ Vân Hành thấy chó con không ăn cũng không ép buộc, nàng đơn phương chơi đùa với nó non nửa canh giờ. Sau khi bị muỗi cắn vài nốt trên cánh tay, nàng mới gãi ngứa rồi đi tắm. Tắm xong, nàng lại đứng trước cửa gọi chó con vào phòng, đương nhiên chó con chẳng thèm để ý đến nàng.

Kỷ Vân Hành tự vào phòng đi ngủ, lúc nằm trên giường trong lòng chỉ có một thắc mắc.

Chó con của nàng vì sao đêm nào cũng tức giận thế nhỉ?

Kỷ Vân Hành ngủ rất say, mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ, nàng vẫn đang ở trong tiểu viện nhỏ bé kia, nhưng cây dành dành trong sân lại nở đầy những bông hoa vàng rực, dày đặc khắp cành, phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh như hàng vạn tia sáng, chói lóa đến mức nàng không thể nhìn thẳng.

Nàng đứng bên cửa, dùng tay che ánh sáng chói lóa phản chiếu từ những khóm hoa vàng óng kia.

“Cô che làm gì?” Giọng thiếu niên trong trẻo từ trên cây truyền xuống.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy thiếu niên từng bất ngờ xuất hiện trên đầu tường nhà nàng đang ngồi trên cành cây.

Trên người hắn mặc áo gấm đỏ thẫm dệt vàng, trên cổ áo và vạt áo đính đầy những viên bảo thạch đủ màu sáng lấp lánh, trên đầu đội mũ quan hoa lệ, toàn thân trên dưới ăn diện trông giống như một vị Thần Tài, vô cùng xa hoa phô trương.

Thiếu niên môi hồng răng trắng mỉm cười với nàng: “Không thích cái cây này à?”

Kỷ Vân Hành mở mắt ra, tỉnh dậy từ giấc mơ hoang đường, ngơ ngác ngồi bật dậy.

Nàng vốn dĩ ít khi nằm mơ, phần lớn đều là một giấc ngủ thẳng đến sáng, chưa từng có người lạ nào xuất hiện trong giấc mơ, trong mơ lại càng không có nội dung kỳ lạ như vậy.

Đúng lúc nàng còn đang say mê suy nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng nói từ sân vọng vào, qua một lớp cửa sổ lọt vào tai Kỷ Vân Hành.

“Đồ chó ngu ngốc, thế này mà cũng không cắn trúng, có mắt để làm gì hả?”

Nàng lập tức xuống giường, khoác áo ngoài, lấy một dải lụa buộc tóc lên rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Ánh nắng chiếu lên người nàng, ngay lập tức nàng nhìn thấy thiếu niên mặc trường y đen đang đứng trong sân, trong tay cầm một cây que dài mỏng đang đùa nghịch với chó con khiến nó chạy quanh vòng tròn.

Hứa Quân Hách nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại liếc nhìn nàng: “Lúc nãy có người mang cơm đến cho cô, để ở cửa rồi.”

Kỷ Vân Hành dụi mắt, ngạc nhiên hỏi: “Sao, sao ngài lại đến nữa vậy?”

Hứa Quân Hách thản nhiên đáp lời: “Tường nhà cô cũng không cản được ta, ta muốn đến thì đến thôi.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này