Chương 13: Ngài mau nói đi chứ!

Kỷ Vân Hành vừa mới thức dậy, trên khuôn mặt còn lờ đờ chưa tỉnh hẳn, nàng tựa vào khung cửa ngạc nhiên nhìn Hứa Quân Hách một hồi lâu, vẫn chưa hiểu được tại sao hắn lại đưa ra một kết luận ngang ngược như vậy.

Bức tường trong tiểu viện này đã đủ cao rồi. 

Ít nhất khi còn nhỏ, Kỷ Vân Hành đứng dưới bức tường che trời ấy, nàng từng nghĩ rằng đây là bức tường cao nhất thế gian, còn tưởng rằng mình sẽ bị giam cầm ở đây suốt đời.

Thế nhưng giờ đây, người trước mặt nàng lại có thể dễ dàng trèo qua bức tường ấy, tự do ra vào tiểu viện của nàng.

“Ngài rốt cuộc là ai?” Kỷ Vân Hành ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng hỏi ra vấn đề thắc mắc mà cả ngày hôm qua đã làm phiền nàng, mặc dù giọng điệu nàng không quá trôi chảy, nghe chẳng giống như đang chất vấn chút nào.

Hứa Quân Hách cuối cùng cũng chọc cho con chó nhỏ tức giận, nó bật lên sủa vài tiếng với hắn, khiến hắn khẽ cong môi cười.

Trước mắt hắn chẳng có ý định tiết lộ thân phận của mình cho Kỷ Vân Hành biết, nên chỉ đáp: “Cô có thể gọi ta là Lương Học.”

Kỷ Vân Hành lại hỏi: “Họ gì?”

Hứa Quân Hách thuận miệng đáp: “Lý.”

Kỷ Vân Hành hỏi tiếp: “Vậy ngài từ đâu đến đây?”

Lần này Hứa Quân Hách không giấu giếm, thẳng thắn trả lời: “Kinh thành.”

Kỷ Vân Hành lập tức rơi vào trầm tư.

Trước đây khi nàng đến tiền viện đã từng nghe Kỷ lão gia nói rằng lần này Hoàng thượng đến Linh Châu đã dẫn theo một số trọng thần trong triều, mà những vị đại nhân trong triều đó cũng mang theo con cháu của mình. Trong giọng điệu của Kỷ lão gia đầy vẻ ngưỡng mộ, như thể muốn tìm mọi cách để kết giao với những người đó.

Kỷ Vân Hành thầm nghĩ, có lẽ người trước mặt nàng cũng là một trong những công tử thế gia mà Kỷ lão gia nhắc đến.

Nhưng cho dù là ai, việc hắn tự tiện xông vào tiểu viện của nàng là không đúng. Nếu như bị người khác phát hiện, chắc chắn sẽ gây ra đại họa.

“Sau này ngài đừng đến đây nữa.” Kỷ Vân Hành thương lượng với hắn: “Nếu bị phát hiện, cả ta và ngài đều sẽ gặp nguy hiểm.”

Hứa Quân Hách chẳng mảy may quan tâm: “Cô không nói ra, ai mà biết được? Còn có ai khác đặt chân vào tiểu viện này sao?”

Dĩ nhiên là không. Kỷ Vân Hành đã sống một mình ở đây bao nhiêu năm, nàng biết rõ chỉ có đến cuối tháng mới có người hầu đến dọn dẹp nhà xí, ngoài ra những ngày còn lại không một ai bước vào tiểu viện này. Dường như chỉ cần hàng ngày có người đưa cơm, việc nàng sống chết ra sao cũng chẳng liên quan gì đến Kỷ gia, giống như họ đã hoàn toàn bỏ mặc nàng tự sinh tự diệt.

Cũng chính vì thế, Kỷ gia đến giờ vẫn không biết rằng Kỷ Vân Hành có thể lén ra khỏi viện qua cửa bên hông.

Kỷ Vân Hành nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nhưng ngài cũng không nên xông vào nhà người khác, hôm qua ngài còn nói ta, rõ ràng ngài mới là người không biết lễ nghĩa…” 

Giọng nói ở nửa câu sau càng lúc càng nhỏ, Hứa Quân Hách không nghe rõ, nhưng hắn đoán chắc chẳng phải là lời tốt đẹp nào khen ngợi mình, thế là bèn trách móc: “Cô đúng là kẻ không có lương tâm, hôm qua ta mới bày cho cô cách hay để cô khỏi phải ăn cơm thừa canh cặn mỗi ngày, thế mà hôm nay cô đã trở mặt muốn đuổi ta đi?”

Kỷ Vân Hành sợ bị trách mắng, giọng hắn hơi nghiêm nghị một chút là nàng đã rụt cổ lại muốn chạy, thế là nhanh chân chạy trốn ra sân sau lấy nước rửa mặt.

Nước giếng mát lạnh, nàng vốc một vốc lên mặt xua tan đi cơn uể oải, khiến tinh thần trở nên phấn chấn hơn hẳn.

Khi ra đến sân trước, nàng nhìn thấy Hứa Quân Hách đang đứng dưới mái hiên quan sát xung quanh, sau đó chỉ tay nói: “Nơi này có thể treo một tấm rèm nước, mùa hè gió thổi vào, trong phòng sẽ không còn nóng nữa.”

Kỷ Vân Hành không hiểu hắn đang nói nhăng nói cuội gì nên không thèm đáp lời, chỉ ra ngoài lấy cơm vào đặt lên bàn, Hứa Quân Hách cũng bước tới nhìn xem.

Mở hộp cơm ra, bên trong có cháo thịt bằm ăn kèm bánh chẻo chiên, còn có thêm hai miếng bánh ngọt.

Hứa Quân Hách nhận xét: “Mặc dù nhìn chẳng có gì đặc sắc nhưng so với mấy món cô ăn trước đây thì tốt hơn nhiều.”

Kỷ Vân Hành đáp: “Như vậy đã rất tốt rồi.”

“Sau này còn có cái tốt hơn nữa.” Hứa Quân Hách thản nhiên ngồi xuống đối diện nàng, tiếp lời: “Đợi nha hoàn kia mua đồ cho cô xong, số tiền còn dư mà nàng ta trả lại cô, cô cũng đừng lấy, cứ nói là phí công lao của nàng ta, sau đó lại cho thêm ít tiền nhờ nàng ta mua thêm thứ khác.”

Kỷ Vân Hành cắn một miếng bánh chẻo chiên, hỏi: “Mua gì nữa đây?”

Hứa Quân Hách nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua tóc, vành tai và cổ tay nàng, đáp: “Mua gì cũng được.”

Con người Linh Châu vốn yêu cái đẹp, bất luận là nam hay nữ.

Khi Hứa Quân Hách lần đầu đến đây, hắn quan sát một lượt khắp đường phố, nhìn thấy các cô nương qua lại trên đường đều búi tóc tinh xảo, trên vành tai, trên cổ và cổ tay đều đeo trang sức lấp lánh.

Thậm chí, một số nam nhân trẻ tuổi còn cài trâm hoa, họa mặt, trang điểm rất cầu kỳ.

Trên người Kỷ Vân Hành lại rất đơn giản, mái tóc dài chỉ buộc bằng một sợi dây vải thô, vài lọn tóc rơi xuống khuôn mặt thanh tú, trên cổ và cổ tay đều trống trơn, không chút dấu vết của vàng bạc.

Chính vì thế, nàng nhờ nha hoàn đi mua thứ gì cũng dùng được cả.

Kỷ Vân Hành ăn xong, thu dọn bát đũa vào hộp cơm rồi đặt bên ngoài cửa, sau đó khóa cửa phòng ngủ lại, nói: “Ta phải ra ngoài rồi, ngài còn chưa đi sao?”

Hứa Quân Hách cố tình bỏ dở việc buổi sáng để tìm nàng, thấy nàng định ra ngoài, hắn bực dọc hỏi: “Cô đi đâu?”

“Đi tìm dì Tô.” Kỷ Vân Hành trả lời.

“Liên Y Lâu ngày thường buôn bán đắt khách như vậy, dì của cô bận rộn đến mức chân không chạm đất, cô tìm bà ấy làm gì?”

“Có việc chứ sao nữa.” Kỷ Vân Hành khóa cửa “lạch cạch” một tiếng, đeo túi vải chéo lên người, cất bước đi về hướng sân sau.

“Việc quan trọng đến mức nào mà phải đi tìm bà ấy trong hôm nay?” Hứa Quân Hách theo sát bên cạnh nàng.

“Hôm nay ta được rảnh.”

Hứa Quân Hách không vui chút nào, duỗi chân ra muốn ngáng chân nàng.

Kỷ Vân Hành bước đi chậm nên không vấp ngã, chỉ loạng choạng rồi đứng vững lại, nàng lén nhìn hắn, thấy hắn mặt mày khó chịu bèn dừng bước hỏi: “Ngài làm gì thế?”

“Hôm nay sao cô rảnh rỗi được? Chẳng phải ta đang ở đây sao? Nhà cô có khách đến, đáng ra cô phải tiếp đón tử tế chứ sao còn chạy ra ngoài làm gì!”

“Nhưng ngài tự đến mà, ta đâu có mời.”

Lời này đúng là không sai, nhưng lại khiến người ngạo mạn như Hứa Quân Hách nghe chẳng lọt tai, sắc mặt lập tức tối sầm lại: “Ta tới vì việc chính.”

“Ta cũng có việc chính.” Kỷ Vân Hành vẫn đi tiếp, nói: “Trước đây ta đã từ chối phu nhân chuyện chọn hôn sự khiến phu nhân phật ý, ta cần phải hỏi ý kiến dì Tô xem xem ta nên làm thế nào.”

Qua tháng bảy tới, Kỷ Vân Hành sẽ bước qua ngưỡng mười tám tuổi.

Nàng biết, dù trước đây nàng có khéo léo từ chối lời đề nghị chọn hôn sự của Vương Huệ, nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì. Vương Huệ chắc chắn sẽ tìm một mối khác cho nàng, nhìn bộ dạng nôn nóng của bà ta có vẻ rất muốn giải quyết hôn sự của nàng trong năm nay.

Kỷ Vân Hành phải đi cầu cứu dì Tô.

Hứa Quân Hách nói: “Cô không cần tìm bà ấy, ta sẽ bày kế cho cô.”

Kỷ Vân Hành không muốn đáp lại, đang đi về phía trước thì bị Hứa Quân Hách túm lấy dây túi vải, buộc nàng phải dừng lại.

“Ngài còn chẳng biết là chuyện gì, làm sao bày kế được?”

Vừa khéo, Hứa Quân Hách lại thật sự biết chuyện gì đang xảy ra. Hắn nói: “Ta chẳng cần phải hỏi chi tiết, chỉ cần suy nghĩ một chút là đã hiểu rõ ngọn nguồn, cô ngồi xuống đây, ta sẽ nói kỹ cho mà nghe.”

Kỷ Vân Hành thấy hắn nghiêm túc, không có vẻ gì là đùa cợt, thế là lập tức ngồi xổm xuống nghe xem hắn nói thế nào.

Hứa Quân Hách nhanh tay kéo lấy nàng, nắm chắc cánh tay nàng rồi nghiêm giọng hỏi: “Cô ngồi xuống đất làm gì? Ta bảo cô vào nhà mà ngồi.”

“Cửa khóa rồi mà.” Kỷ Vân Hành nói.

Ý Hứa Quân Hách là muốn nàng mở cửa phòng ngủ, để cả hai vào trong phòng ngồi xuống nói chuyện rõ ràng, chứ không cho nàng ra ngoài: “Cô mở khóa không phải là được rồi sao.”

Tuy đầu óc Kỷ Vân Hành có hơi ngốc nghếch, nhưng mục đích của nàng rất rõ ràng. Vừa nghe Hứa Quân Hách bảo nàng mở khóa, nàng đã lắc đầu: “Không được, ta phải ra ngoài.”

Hứa Quân Hách nhìn nàng, bắt đầu suy tính xem có nên dọa dẫm nàng một phen hay không.

Thực ra, Hứa Quân Hách đã nhận ra, dự tính đến Liên Y Lâu của Kỷ Vân Hành có lẽ đã được nàng lên kế hoạch từ ngày hôm qua.

Khi nàng đến Liên Y Lâu, cách ăn mặc sẽ có điều khác biệt so với thường ngày. Bình thường nàng chỉ mặc y phục đơn sắc, chỉ có những khi đến gặp Tô Y, nàng sẽ thay đổi sang những trang phục sáng màu hơn.

Hôm nay, nàng mặc một chiếc áo tay ngắn vàng sáng, bên ngoài chiếc váy dài màu xanh nhạt phủ một lớp voan mỏng màu vàng nhạt, đeo chéo một chiếc túi thêu hoa màu trắng.

Mặc dù không phải là y phục xa hoa, nhưng vì bộ y phục này không thường mặc nên trông rất mới, khiến người ta cảm thấy tươi mới khi nhìn thấy nàng.

Hứa Quân Hách biết Kỷ Vân Hành nhát gan, đương nhiên có thể dùng một vài lời dọa nạt để nàng từ bỏ việc ra ngoài hôm nay.

“Lương Học.” 

Kỷ Vân Hành thấy hắn im lặng, đôi mắt long lanh ngước nhìn hắn, cất giọng nhỏ nhẹ thúc giục: “Ngài mau nói đi chứ!”

Cái tên tự này được thốt ra từ miệng nàng, giống như một chiếc lông vũ rơi vào tai Hứa Quân Hách, khiến hắn bất chợt ngứa ngáy trong lòng.

Ánh mắt hắn trầm lắng, suy nghĩ chợt rẽ sang một hướng khác.

Quả thực hắn có rất nhiều cách để bắt nạt người khác, nhưng không cần thiết phải dùng đến để đối phó với Kỷ Vân Hành.

Hứa Quân Hách nhìn nàng: “Chủ mẫu Kỷ gia vốn không phải mẹ ruột của cô, đương nhiên bà ta sẽ không thật lòng suy nghĩ cho cô. Nếu bà ta cảm thấy cô đã quá tuổi, lẽ ra đầu năm đã nên chọn hôn sự cho cô, chứ sao lại chọn lúc này? Dù bây giờ có thành công đi nữa, việc lo liệu cũng phải đợi đến cuối năm mới xong. Gấp gáp như vậy, rõ ràng là có mục đích khác.”

Cả hai đứng dưới tán cây, ánh mặt trời đổ xuống bóng cây loang lổ rơi trên người họ, quyện cùng bóng dáng cao thấp của cả hai. 

Gió thổi qua, bóng lá nhẹ nhàng lay động, bóng người bất động, hương hoa dành dành tràn ngập trong không gian.

“Trước đó chẳng phải muội muội của cô vừa đến tuổi cập kê hay sao? Cô là đích trưởng nữ trong nhà, nếu cô chưa xuất giá, nàng ta sẽ không thể chọn hôn sự, vì thế chủ mẫu Kỷ gia cuống cuồng muốn gả cô đi, chẳng qua là vì con gái của bà ta mà thôi. Bà ta sẽ chẳng quan tâm cô có gả vào nhà tốt hay không đâu, thậm chí còn cố ý tìm cho cô một nhà chồng khó chung sống, cô sống không tốt, bà ta mới vui vẻ.”

“Tên họ Triệu nhà buôn gỗ ở Tây thành, cô có nghe nói chưa, chẳng phải dạo trước hắn vừa mất vợ đó sao? Gần đây nhà họ đang sốt sắng lo liệu việc cưới vợ hai cho hắn đấy.”

Trong đầu Kỷ Vân Hành hiện lên bóng dáng béo ục ịch, toàn thân đầy vàng bạc của người nọ, nàng gật đầu nói: “Ta biết người đó, trước đó phu nhân cũng đã mai mối cho ta với hắn.”

Hứa Quân Hách đương nhiên biết rõ, hắn đã sai người điều tra nên bây giờ mới cố tình nhắc đến chuyện này với Kỷ Vân Hành: “Cô có biết người vợ trước của hắn vì sao lại chết không? Là bị hắn đánh chết đấy. Nếu như cô gả qua đó, với tay chân nhỏ bé của cô, cô nhắm chịu được mấy trận đòn?”

Kỷ Vân Hành nghe vậy sợ hãi run rẩy cả người: “Bị đánh chết sao?”

Hứa Quân Hách trả lời: “Người đang sống sờ sờ bị đánh đến vỡ đầu, óc trắng trào ra khắp nơi…”

Kỷ Vân Hành hoảng hốt, vội vàng muốn bỏ đi: “Ta biết rồi, biết rồi, ngài đừng nói nữa.”

Hứa Quân Hách nhìn bóng lưng hoảng loạn của nàng, môi hắn nhếch lên một nụ cười nhạt, sau đó nhanh chóng cất bước theo sau, nhìn nàng chui qua khe cửa bên hông.

Mới chui được một nửa, nàng lại thụt người lại, đôi mắt trợn tròn, trên mặt đầy vẻ sợ hãi.

“Sao vậy?” Hứa Quân Hách hỏi.

Kỷ Vân Hành ấp úng: “Bên ngoài… bên ngoài có người.”

Hứa Quân Hách đi đến, thấy Ân Lang đứng bên ngoài với vẻ mặt vô tội, nhìn Hứa Quân Hách rồi gọi: “Thiếu gia.”

Y vốn đang canh gác ở ngoài, nghe thấy sau lưng có động tĩnh, vừa quay đầu lại đã thấy cô nương này ló nửa thân người ra từ khe cửa. Hai người vừa chạm mắt nhau, y thậm chí còn chưa kịp nở một nụ cười hòa nhã, nàng đã vội vã thụt người vào trở lại.

Ân Lang không cố ý làm nàng sợ.

“Là người do ta đưa đến.” Hứa Quân Hách giải thích với nàng, sau đó ra lệnh cho Ân Lang: “Đỡ cửa, để nàng ra ngoài.”

Ân Lang liền đẩy hai cánh cửa trước sau ra hết cỡ, mỉm cười nói: “Cô nương cẩn thận kẻo đụng đầu.”

Kỷ Vân Hành vừa nghe nói người này là do Hứa Quân Hách dẫn đến, tự nhiên không còn sợ nữa. Nàng cẩn thận chui ra ngoài, vừa đứng vững thì nghe thấy một tiếng tiếp đất thật khẽ. Quay đầu lại nhìn, hóa ra Hứa Quân Hách vừa nhảy từ trên bờ tường xuống.

Quả nhiên, bức tường cao này chẳng có trở ngại gì với hắn, việc leo trèo chẳng tốn chút sức lực nào.

“Lương Học, ta phải đi rồi.” Kỷ Vân Hành không yên tâm, còn quay đầu lại dặn dò: “Lúc ta không ở đây, ngài đừng vào tiểu viện của ta.”

Nghe nàng nói xong, Hứa Quân Hách cảm thấy tức giận: “Cái viện rách nát của cô, ta thèm vào lắm hay sao?”

Kỷ Vân Hành thấy hắn lại nổi giận, nàng không dám nói thêm gì, nhanh chóng xoay người rời đi.

Nàng bước nhanh hơn, làn váy nhẹ nhàng bay bổng, chẳng mấy chốc đã đi xa, chỉ để lại một bóng dáng mảnh khảnh.

Ân Lang từ nhỏ đã lớn lên cùng Hứa Quân Hách trong cung, từng gặp qua vô số mỹ nhân, từ lâu đã không còn thấy hiếm lạ với cái đẹp. Dù vậy khi nhìn thấy Kỷ Vân Hành, y vẫn cảm thấy cô nương này thật xinh đẹp, đặc biệt là ở độ tuổi xuân thì, khi đi ra ngoài một mình như thế chắc chắn sẽ thu hút những kẻ có ý đồ xấu xa.

Y đứng bên cạnh Hứa Quân Hách, nhỏ giọng hỏi: “Điện hạ, cứ để cô nương ấy ra ngoài một mình vậy sao?”

Hứa Quân Hách liếc nhìn sang Ân Lang: “Con đường này nàng đã đi không biết bao nhiêu lần, nếu có nguy hiểm thì đã xảy ra chuyện từ lâu. Mũi tên ngày hôm qua ngươi nghĩ là ai đó bắn cho vui sao?”

“Thì ra là có người bảo vệ, Kỷ cô nương quả nhiên là người có phúc phần.” Ân Lang đáp.

Hứa Quân Hách nghe vậy không nói gì, đi thêm một đoạn đường mới đột nhiên lên tiếng: “Sai người đi điều tra tên đồ tể họ Tiết ở chợ phiên khu Đông thành.”

“Người đó có điều kỳ quặc ạ?” Ân Lang thấp giọng hỏi.

Hứa Quân Hách nhướn mày: “Ngươi đã thấy ai buôn bán mà bốn ngày mới mở bán một lần chưa? Dù cho việc buôn bán có phát đạt đến đâu, cái nghề đó cũng không đủ nuôi sống cả gia đình. Nếu gã đồ tể đó chưa thành thân, điều đó có nghĩa là gã không có ý định lấy vợ.”

Chỉ riêng chuyện ông ta chủ động tìm đến Kỷ Vân Hành để ghi chép sổ sách đã đầy rẫy nghi vấn.

Bốn ngày mới bán một con lợn, lại còn là tự kinh doanh riêng thì cần gì phải ghi chép?

Kỷ Vân Hành vốn đã chậm chạp, không hề suy nghĩ sâu xa, nhưng Hứa Quân Hách thì không. Lỗ tai của hắn bất kể nghe thấy điều gì, đều phải cân nhắc một lượt trong đầu.

Ân Lang dắt ngựa từ gốc cây đến, lại hỏi tiếp: “Trước đây Điện hạ có nói muốn làm chủ mở tiệc chiêu đãi đám người Chu Trì, mấy ngày nay nô tài đã đi dạo quanh trong thành, nghe nói ba ngày sau là lễ hội thuyền hoa của Linh Châu. Đến lúc đó, người dân Linh Châu sẽ tổ chức lễ hội trên dòng sông hộ thành, Đỗ viên ngoại có gia sản giàu có đã bỏ ra cả trăm lượng hoàng kim để đóng một chiếc thuyền lớn, phát thiệp mời đến những nam nữ trẻ tuổi trong thành đến dự lễ hội thuyền hoa. Nô tài cảm thấy, ngày nhộn nhịp như thế chính là dịp thích hợp để mở tiệc.”

Thương nhân không có lợi sẽ không ra tay, vung tay bỏ ra số tiền lớn đóng thuyền chắc chắn không đơn giản chỉ để vui chơi. Vừa nghe là biết giới thương gia muốn câu kéo, tìm cách kiếm tiền từ người dân.

Hứa Quân Hách hất áo bào đen nhảy lên lưng ngựa, thản nhiên nói: “Vậy thì mượn thuyền của Đỗ viên ngoại để tổ chức yến tiệc, cùng chung vui với dân chúng Linh Châu.”

Ân Lang đáp “dạ” một tiếng, thấy hắn thúc ngựa lên đường, y liền vội vàng trèo lên ngựa theo sát phía sau.

Phía bên kia, Kỷ Vân Hành đi một mạch đến khu Đông thành, lúc đi ngang qua Nhất Phẩm Các mới phát hiện biển hiệu của tửu lâu này đã bị tháo xuống, cửa chính đóng chặt dán giấy niêm phong, đèn lồng dưới mái hiên và đôi sư tử đá trước cửa cũng không còn, cảnh tượng trông vô cùng tiêu điều.

Ông chủ Vương vốn luôn đứng trước cửa để mời chào và đón khách đến, lúc nào gặp Kỷ Vân Hành cũng sẽ châm chọc đôi ba câu, giờ đây chẳng biết đã đi đâu. 

Kỷ Vân Hành đảo mắt nhìn khắp xung quanh nhưng cũng không quá để ý, nhanh chóng chạy vào Liên Y Lâu.

Kể từ khi Nhất Phẩm Các đóng cửa, tình hình kinh doanh của Liên Y Lâu cũng không khó đoán, Tô Y quả thật bận đến mức chân không chạm đất, thậm chí còn phải thuê thêm vài tiểu nhị, bà còn đứng ở quầy trong đại sảnh đích thân giám sát. 

Vừa nhìn thấy Kỷ Vân Hành bước vào cửa, bà lập tức ngoắc tay gọi một tiểu nhị đến thay mình rồi nhanh chóng đi đến bên cạnh Kỷ Vân Hành.

“Hữu Hữu đến rồi đấy à!” Tô Y lau sạch tay, mỉm cười nắm lấy tay nàng.

“Dì Tô.” Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn chào hỏi.

Tô Y thấy trên trán nàng lấm tấm mồ hôi, biết nàng lại chạy một mạch đến đây, bà ấy bèn kéo nàng vào phòng ngủ ở sân sau.

Tô Y vốn rất sợ nóng, đặc biệt cho người đào những lối đi nhỏ quanh bốn phía trong phòng, đến mùa hè dẫn nước giếng vào rồi đổ đá xuống, đóng kín cửa sổ khiến căn phòng mát mẻ hẳn. 

Kỷ Vân Hành vừa bước vào phòng đã cảm thấy luồng khí mát lạnh ùa đến, nhìn Tô Y đổ đá vào dòng nước, sau đó đưa cho nàng một chiếc quạt.

Quạt vừa phẩy nhẹ, Kỷ Vân Hành lập tức không còn thấy nóng nữa, toàn thân được bao bọc bởi luồng gió mát mẻ dễ chịu, nàng thở ra một hơi thật dài.

“Dạo gần đây thời tiết oi bức, e rằng sắp tới sẽ có một trận mưa lớn.” Tô Y mở ngăn tủ lấy ra hoa khô, trộn với mật rồi bỏ vào ấm trà đun lên.

Kỷ Vân Hành do sinh non nên cơ thể yếu ớt, dù là ngày hè nóng bức thế này, Tô Y cũng không cho nàng uống đồ lạnh, mỗi lần nàng đến đều pha trà mật hoa nóng cho nàng uống.

Chỉ trong mấy ngày mà Kỷ Vân Hành đã đến Liên Y Lâu hai lần, Tô Y biết Kỷ Vân Hành có việc cần tìm mình, nhưng bà cũng không vội hỏi mà để nàng ngồi nghỉ mát trước đã. Chờ khi trà đã sôi sùng sục, bà mới rót vào chén trước mặt Kỷ Vân Hành.

Trà nóng tỏa hương hoa thơm ngát, sau khi trộn mật vào nước trà trở nên vàng óng, ngọt ngào thơm phức.

“Cảm ơn dì.” Kỷ Vân Hành ghé mũi lại gần ngửi kỹ, cười nói: “Hình như là hoa nhài.”

“Cái mũi con nhạy lắm.” Tô Y ngồi xuống, nói tiếp: “Hữu Hữu, có phải đám người Kỷ gia lại bắt nạt con không?”

Kỷ Vân Hành không nhắc đến chuyện trước đây Kỷ Doanh Doanh cố ý vu khống nàng trộm ngọc bội, gây náo loạn trong tiểu viện của nàng, chỉ kể lại đầu đuôi ngọn ngành chuyện Vương Huệ thúc giục nàng lựa chọn hôn sự.

Quả nhiên, Tô Y nghe xong giận đến mức hai mắt đỏ ngầu, bà ấy đập mạnh tay xuống bàn, lớn tiếng nói: “Cái ả Vương Huệ này quả thật là loại súc sinh lòng dạ bị chó ăn! Vậy mà lại muốn gả con cho Triệu gia kia! Chẳng lẽ bà ta không biết vợ của tên họ Triệu đó đã chết như thế nào sao?! Uổng công bao nhiêu năm nay ta gửi không ít tiền cho Kỷ gia, chỉ cầu mong họ đối xử với con tốt hơn một chút, không ngờ họ lại tàn nhẫn đến mức này, lại còn âm thầm tính toán muốn bán con đi, cũng không biết Triệu gia đã cho bọn họ bao nhiêu vàng bạc mà khiến họ táng tận lương tâm đến thế.”

“Thằng cha của con cũng là loại không bằng cầm thú! Ta phải xách dao đi chém chết bọn họ!” Tô Y run lên vì tức giận, nước mắt trực trào nơi hốc mắt, trong lòng tuy đã sớm biết Kỷ gia sẽ không đối xử tốt với Kỷ Vân Hành, nhưng không ngờ họ lại độc ác đến mức độ này. Chuyện tên họ Triệu đánh chết vợ còn suýt chút nữa bị đưa ra công đường, mặc dù cuối cùng không thành án, nhưng Tô Y đã nghe qua tin đồn rằng Triệu gia dùng tiền mua chuộc mọi chuyện để giữ kín chuyện xấu này.

Giờ đây Vương Huệ lại có ý định gả Kỷ Vân Hành cho kẻ tàn bạo đó, chắc chắn đã nhận được không ít lợi lộc.

Chuyện hôn nhân đại sự đã đến mức này, không biết hàng ngày đứa trẻ Kỷ Vân Hành này đã phải chịu đựng bao nhiêu ấm ức ở Kỷ gia.

Vậy mà trước nay con bé chẳng bao giờ nói ra.

Tô Y đứng phắt dậy, trông dáng vẻ như định chạy ra nhà bếp lấy dao đi liều mạng với đám người Kỷ gia ngay lúc đó.

Kỷ Vân Hành hoảng sợ vội vàng đứng dậy ôm chầm lấy cánh tay bà, ôn tồn khuyên nhủ: “Dì ơi, dì ơi.”

Mỗi một tiếng gọi “dì ơi” của nàng vang lên như từng lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Tô Y, bà lập tức bật khóc nức nở, ôm chặt Kỷ Vân Hành vào lòng, nghẹn ngào nói: “Con ơi, là dì vô dụng, con là đứa con duy nhất của Duyệt Nha, vậy mà ta lại để con chịu bao nhiêu khổ sở.”

Duyệt Nha là nhũ danh của mẹ nàng.

Kỷ Vân Hành tựa đầu vào vai Tô Y, vòng tay ôm lại bà ấy, chậm rãi nói: “Dì đừng tức giận, con chưa đồng ý cho nên mới đến bàn bạc với dì này.”

Năm đó sau khi Bùi Vận Minh bệnh tật qua đời, Tô Y đã thề với trời, cả đời sẽ không lấy chồng, quyết định xem Kỷ Vân Hành như con ruột của mình mà nuôi dưỡng 

Nhưng Kỷ Vân Hành lại bị đống bùn nhão Kỷ gia quấn chặt lấy, Tô Y đã thử đủ mọi cách mà vẫn không thể kéo nàng ra khỏi bùn nhơ ấy.

Tám năm qua, nỗi day dứt và hối hận trong lòng bà đã chất chồng như núi, bà hận Kỷ gia, cũng hận chính mình.

Kỷ Vân Hành nhẹ nhàng vỗ về lưng Tô Y, kiên nhẫn lặp lại hết lần này đến lần khác: “Con không thấy khổ sở.”

Nhưng Kỷ Vân Hành càng hiểu chuyện, Tô Y lại càng đau lòng hơn. Bà khóc thút thít hồi lâu, lau nước mắt đến mức đôi mắt đỏ bừng: “Gả, con nhất định phải gả đi. Hiện giờ con đang chìm sâu trong bùn lầy Kỷ gia, nếu không xuất giá, họ sẽ không bao giờ thả con đi. Hơn nữa, dưới con còn có một đứa con gái con của Vương Huệ, chắc hẳn đã đến tuổi cập kê chuẩn bị bàn hôn sự nên bà ta mới vội vã muốn gả con đi, vậy thì con nhân cơ hội này để rời khỏi Kỷ gia hẳn luôn.”

Kỷ Vân Hành khẽ gật đầu, nói: “Ngoài tên họ Triệu đó ra, bà ta còn nhắc đến con trai thứ ba Trương gia và con trai độc nhất Vương gia…”

Họ Trương và họ Vương ở Linh Châu nhiều không đếm xuể, Tô Y không quan tâm nàng đang nói đến ai, lập tức bác bỏ: “Những kẻ Vương Huệ nhắc đến, con không cần để ý. Dùng đầu gối nghĩ cũng biết chắc chắn không phải người tốt lành gì. Hôn nhân đại sự không phải trò đùa, chọn người mù quáng sẽ hại cả đời con. Con nhất định phải tự mình gặp người ấy, xem thử nam nhân đó có hợp ý con không, có phù hợp với duyên phận của con không, đây đều là những việc rất quan trọng. Con đừng lo, ta nhất định sẽ đứng ra làm chủ cho con.”

Tô Y mở tửu lâu đã nhiều năm, có thể làm cho Liên Y Lâu trở nên nổi danh như vậy, các mối quan hệ trong tay bà đương nhiên không ít, đặc biệt là giao thiệp thân thiết với các thương gia ở Linh Châu. Hơn nữa, gần đây tin tức Liên Y Lâu từng tiếp đón Hoàng thái tôn được lan truyền, hiện tại rất nhiều thương gia chủ động đến kết giao, bày tỏ thành ý.

Bà chủ Tô hiện tại cũng là một nhân vật hết sức nổi bật ở Linh Châu.

“Mấy hôm trước Đỗ gia gửi thiệp mời cho ta, mời ta đi tham dự lễ hội thuyền hoa ba ngày sau, ta đang tính dẫn con đi chơi đây.” 

Tô Y nói tiếp: “Nghe nói con trai trưởng nhà Đỗ viên ngoại vào Kinh đi thi nhưng không đỗ, tháng trước vừa trở về, Đỗ gia đã có ý định lập gia đình cho con mình. Hội thuyền hoa lần này mời hết những nam nữ trẻ tuổi ở khắp Linh Châu, e rằng cũng có ý định chọn hôn sự. Đúng lúc con cũng đi nhìn xem sao, nếu thấy ưng ý, ta sẽ đích thân đến nhà họ mai mối cho con.”

Đỗ gia nhiều đời làm thương nghiệp, là một gia tộc giàu có nổi tiếng ở Linh Châu, còn giàu hơn nhiều so với Triệu gia buôn gỗ. Nếu như Đỗ gia đích thân đến cầu thân, những kẻ tâm địa đen tối trong Kỷ gia làm sao có thể phản đối?

Dù Vương Huệ có không vui đi nữa, Kỷ lão gia chắc chắn sẽ rất vui mừng.

“Không đỗ công danh cũng không sao, trên đời này không chỉ có một con đường làm quan có thể đi được. Nghe nói con trai nhà Đỗ viên ngoại tính tình nho nhã, say mê thơ ca, cũng không đến những nơi trăng hoa, nghe thì thấy là một bậc quân tử…” 

Tô Y vẫn tiếp tục lầm bầm nói, nhưng Kỷ Vân Hành lại lạc vào dòng suy nghĩ riêng.

Tai nàng cứ không ngừng nghe thấy những từ như “hôn sự”, “phu quân” và “nam nhân”, suy nghĩ của nàng cũng không ngừng biến chuyển, khiến nàng bất giác nhớ đến giấc mơ về chàng thiếu niên ngồi giữa những khóm hoa bằng vàng sáng chói mắt, mặc bộ y phục giống như Thần Tài. Nàng bất ngờ hỏi: “Dì ơi, trong số những vị khách quý dì tiếp đãi hôm trước, có người nào họ Lý không?”

Tô Y lập tức dừng lại, ánh mắt bà ấy chợt mở to, giọng điệu có hơi căng thẳng: “Trong danh sách khi đó quả thật có một công tử họ Lý, cha hắn đi thi ở Kinh thành nhiều năm, năm nay mới về Linh Châu. Con… con để ý đến hắn rồi sao?”

Kỷ Vân Hành khẽ lắc đầu, chưa kịp trả lời thì Tô Y đã hoảng loạn hẳn lên.

“Ông nội của Lý công tử này năm xưa xuất thân là Tiến sĩ, tuy cha hắn đã thi nhiều năm không đỗ đạt, nhưng hai người bác của hắn đều làm quan trong triều. Hắn cũng là con cháu quan thần. Không phải Hữu Hữu nhà chúng ta không tốt, nhưng những gia đình quan lại đa phần đều ngạo mạn, xem thường người dân bình thường chúng ta. Con lại có thân phận và hoàn cảnh đặc biệt, thực sự không thể dính dáng đến đám con cháu nhà quan đó.”

Tô Y không nói quá thẳng thắn, nhưng thực ra với thân phận như Kỷ Vân Hành, ông ngoại lại từng là tham quan lớn ở Linh Châu, không có bất kỳ thế gia quan thần nào sẽ có thể chấp nhận nàng. Dù nàng có xinh đẹp đến đâu, theo đuổi những con cháu quan thần đó cũng chỉ trở thành tình nhân ngoài lề, có thể bị bỏ rơi bất cứ lúc nào.

Kỷ Vân Hành tuyệt đối không thể làm thiếp cho người khác.

“Không được không được, dứt khoát không được.” Tô Y liên tục lắc đầu, nắm chặt tay Kỷ Vân Hành, lo lắng nói: “Con tuyệt đối đừng đến gần đám người đó. Nếu nhìn thấy hay gặp được cũng phải tránh thật xa, tuyệt đối không thể có bất kỳ liên quan gì với họ.”

“Làm bạn cũng không được sao?”

“Không được.” Tô Y vô cùng kiên quyết, nghiêm túc nói: “Giữa nam nữ thì lấy đâu ra chuyện làm bạn. Những kẻ đến gần con đa phần là vì tham lam nhan sắc của con, chứ chẳng có lòng tốt gì.”

Kỷ Vân Hành khẽ gật đầu, thấy đôi mắt Tô Y đỏ hoe nhìn chằm chằm vào mình, vẻ mặt bà còn lo lắng sợ hãi như vậy, nàng cũng không kể chuyện Hứa Quân Hách đột nhiên xông vào tiểu viện của nàng cho bà biết.

Nàng tất nhiên sẽ nghe lời dì, lần sau nếu người đó còn đến, nàng sẽ lập tức đuổi hắn đi ngay.

Tô Y đã quá mệt mỏi vì chuyện của nàng, trông bà tiều tụy đến kiệt sức, nàng không muốn khiến Tô Y phiền lòng thêm nữa.

Người yêu thương Kỷ Vân Hành thật sự quá ít, vậy nên nàng vô cùng trân trọng.

Nàng không muốn mình trở thành gánh nặng cho bất kỳ ai.