Chương 14: Kỷ Vân Hành lập tức tái mặt, hoảng sợ đến mức làm rơi xiên kẹo xuống đất.

Tô Y ở trong phòng trò chuyện với Kỷ Vân Hành một lúc lâu, sau đó bà đi ra bàn giao công việc cho chưởng quỹ rồi dẫn Kỷ Vân Hành rời khỏi tửu lâu.

Bà ấy nói lễ hội thuyền hoa ba ngày sau chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt, đến lúc đó các cô nương đều sẽ ăn diện đẹp đẽ ra đường dạo phố, bà không thể để Kỷ Vân Hành bị vùi dập trong đám đông, thế là dẫn nàng đi mua y phục và trang sức.

Thời gian quá gấp rút không kịp may y phục mới, nên Tô Y đưa nàng đến tiệm may sẵn để chọn trang phục, rồi nhờ thợ may sửa lại theo số đo của nàng.

Tiếp theo, bà mua cho Kỷ Vân Hành một số đồ trang sức bằng vàng bạc, tuy không phải đồ xa xỉ nhưng đều tinh xảo đẹp đẽ và rất hợp với nàng.

Từ khi cây trâm vàng bị Kỷ Doanh Doanh cướp mất, Kỷ Vân Hành không còn nhận bất cứ món trang sức quý giá nào từ Tô Y nữa.

Dù năm đó nàng đến Liên Y Lâu kể lại chuyện này nhưng không hề khóc, trên mặt cũng không biểu lộ vẻ buồn bã, nhưng Tô Y biết, chuyện đó đã thực sự khiến đứa trẻ tổn thương, đến mức từ đó về sau Kỷ Vân Hành không còn đeo bất kỳ trang sức ngọc ngà nào trên đầu hay trên tay nữa.

Khó khăn lắm Tô Y mới lại có cơ hội mua những món đồ này cho nàng, đương nhiên sẽ tận tâm chọn lựa, số bạc trong tay cứ thế chảy ra như nước, nhưng nụ cười trên mặt bà chưa từng tắt đi.

Kỷ Vân Hành đi đến mức hai chân rã rời nhưng cũng không nỡ làm Tô Y mất hứng, nàng ngoan ngoãn đi theo phía sau Tô Y để mặc cho bà tiêu hết số bạc mang theo, cuối cùng mới ngồi xe ngựa của Tô Y trở về nhà.

Kỷ Vân Hành cũng không mang những món đồ đã mua được về tiểu viện, mà để lại toàn bộ ở chỗ Tô Y, ba ngày sau đến sẽ lấy đeo vào.

Khi về đến tiểu viện đã giữa trưa, bữa cơm Lục Cúc mang đến dù rằng thịnh soạn ngon miệng, nhưng vì thời tiết quá nóng, Kỷ Vân Hành chỉ húp một ngụm canh mà trên người đã đổ mồ hôi ròng ròng, cuối cùng cũng không ăn được bao nhiêu.

Sau bữa cơm, nàng nằm trên giường không nhúc nhích, dù vậy vẫn toát mồ hôi đầm đìa. Trong lúc mơ màng nhắm mắt, nàng chợt nhớ đến lời Hứa Quân Hách đã từng nói lúc ở ngoài cửa: Nếu lắp một tấm rèm nước, mùa hè sẽ không còn nóng nữa.

Nàng vừa phe phẩy cây quạt vừa tưởng tượng dưới mái hiên nhà đã lắp tấm rèm nước, cơn gió nóng đi qua nước giếng mát rượi thổi vào phòng những luồng gió mát mẻ.

Hình như cũng có chút tác dụng, cái nóng dường như đã bớt đi phần nào.

Dù mùa hè oi bức kéo dài, nhưng nếu so với mùa đông, Kỷ Vân Hành vẫn thích mùa hè hơn.

Bởi vì cái lạnh còn khó chịu hơn cái nóng, lạnh giá còn có thể làm người ta chết cóng.

Thế nên dù nóng đến mấy, Kỷ Vân Hành cũng chưa từng than phiền lấy một lời.

Linh Châu dường như đang ấp ủ một cơn mưa lớn, hai ngày nay trời nóng nực đến nỗi tiếng ve sầu cũng yếu đi, vì thế dù rảnh rỗi Kỷ Vân Hành cũng không ra ngoài.

Chàng thiếu niên kia cũng không đến thăm nữa, Kỷ Vân Hành vẫn sống cuộc sống bình yên như mọi ngày trước đây.

Ban ngày nàng ở trong phòng đọc sách, viết chữ, học vẽ tranh, mệt thì chơi đùa cùng chó con.

Tối đến, nàng ngồi ngoài sân hóng mát, cánh tay trắng ngần như ngọc phe phẩy cây quạt dưới ánh đèn lồng.

Hai ngày nay Hứa Quân Hách cũng bận nhiều việc, với cả thời tiết quá nóng, hắn không muốn bước chân ra khỏi hành cung, cho nên không đến thăm tiểu viện của Kỷ Vân Hành.

Chỉ khi đến tối như thường lệ hắn sẽ xuyên vào cơ thể chó con, lúc nhìn thấy nàng ngồi trên ngưỡng cửa hóng gió, thỉnh thoảng sẽ đi đến nằm bên cạnh vì Kỷ Vân Hành sẽ quạt mát cho hắn.

Giờ đây hắn đã khá thích ứng với việc biến thành chó con, chuỗi tràng hạt bị hắn đập vỡ trước đây tuy không có tác dụng gì trong việc này, nhưng Hứa Quân Hách phát hiện rằng khi đeo nó, tâm trạng nóng nảy của hắn dường như được xoa dịu, đêm đến ngủ cũng yên ổn hơn nhiều, những triệu chứng khó chịu lúc mới đến Linh Châu dần biến mất, cơ thể khôi phục bình thường.

Mặt đất nóng bức như cái lò hấp khiến người ta thấy không có tinh thần làm việc gì, ngay cả Kỷ Vân Hành cũng ít nói hơn hẳn.

Cứ thế qua hai ngày, lễ hội thuyền hoa đặc biệt của Linh Châu cũng đến.

Về nguồn gốc của lễ hội thuyền hoa vốn dĩ là ngày thúc đẩy để nam nữ kết duyên. Tương truyền, nhiều năm trước Linh Châu đất rộng người thưa, nhà nào cũng nghèo khó, hầu hết người dân bận rộn việc đồng áng, không có thời gian nghĩ đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt, vì vậy dân cư nơi này thưa thớt trong một thời gian dài.

Sau đó có người đóng thuyền, đến ngày mồng sáu tháng sáu thì đẩy thuyền xuống sông, đồng thời kêu gọi nam nữ khắp thành hái hoa lên thuyền, nói rằng nếu nhìn thấy người mình ngưỡng mộ trong lòng thì hãy tặng hoa, nếu đối phương vừa ý người tặng thì nhận hoa, sau khi trở về có thể bái đường thành thân.

Những bông hoa tạo nên duyên phận sẽ được cắm lên thuyền, với mong ước về sau vợ chồng hòa thuận, bên nhau dài lâu.

Vì thế ngày mồng sáu tháng sáu được Linh Châu gọi là Lễ hội thuyền hoa.

Về sau bất luận nam nữ có thành đôi hay không, khi rời đi đều để lại hoa trên thuyền để cầu lấy một điềm lành, vì thế mỗi năm trên sông hộ thành đều có thuyền cắm đầy hoa đủ màu sắc rực rỡ, cảnh tượng tươi đẹp tráng lệ vô cùng.

Đây là lần đầu tiên Kỷ Vân Hành tham gia lễ hội thuyền hoa này.

Sáng sớm nàng đã đến nhà Tô Y, để nha hoàn bên cạnh Tô Y giúp nàng thay y phục và trang điểm.

Kỷ Vân Hành mặc lên người chiếc áo ngắn màu đỏ thẫm thêu hoa tiết mây trời, hàng khuy áo vàng rực nơi cổ áo được cài chặt che kín cần cổ trắng mịn. Đi kèm là váy gấm xếp ly màu đen, màu sắc pha trộn trên váy tạo ra những đường vân mây đẹp mắt, quanh thắt lưng còn được trang trí bằng những dải tua rua rũ xuống váy, trên những tua rua còn được gắn một vài trang sức bằng bạc hình đám mây.

Nha hoàn bên cạnh Tô Y khéo tay búi cho Kỷ Vân Hành kiểu tóc song bình, cài thêm vài cây trâm nhỏ đính đá quý hồng đào, dùng dải lụa đen thắt lên mái tóc.

Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn ngồi yên để nha hoàn giúp nàng vẽ lông mày, tô một chút son, cả người như biến thành một người khác.

Tô Y quan sát nàng từ đầu đến chân, vui vẻ đến mức cười không khép miệng lại được: “Quả nhiên người xưa nói không sai, người đẹp vì lụa, Phật đẹp vì vàng. Hữu Hữu chỉ mới ăn diện có một chút mà trông con như thiên kim tiểu thư bước ra từ danh môn vọng tộc vậy đó!”

Kỷ Vân Hành nghe vậy, đôi mắt đen láy cong thành hình trăng lưỡi liềm, nở nụ cười tươi: “Dì Tô cứ chọc con.”

“Sao lại là chọc, ta nói thật lòng đấy chứ, trong lòng ta Hữu Hữu chính là cô nương đẹp nhất thiên hạ.” Tô Y ôm nàng vào lòng, thở dài: “Chớp mắt mà con đã lớn thế này rồi, thời gian quả thật không chừa một ai.”

“Ngày tháng về sau vẫn còn dài mà.” Kỷ Vân Hành đáp.

“Chúng ta xuất phát sớm một chút thôi.” Tô Y thân thiết nắm tay nàng kéo ra ngoài: “Nghe nói Hoàng thái tôn đã thuê thuyền của Đỗ viên ngoại để tổ chức tiệc rượu, hôm nay e là cả thành sẽ kéo đến góp vui, đến lúc đó sẽ rất đông người, chúng ta mà đến muộn thì sẽ không chen lên thuyền được đâu.”

Kỷ Vân Hành không có ý kiến, để mặc Tô Y kéo nàng lên xe ngựa, hai người cùng đi đến sông hộ thành.

Sông hộ thành nằm ở phía Bắc Linh Châu, vô cùng rộng lớn, nhìn mãi không thấy điểm cuối. Trên mặt sông gợn sóng từng lớp, ánh nắng chiếu xuống phản chiếu lấp lánh như vảy rồng vàng.

Hôm nay người đến đây thật sự rất đông, cách bờ sông còn một cây số nữa mà xe ngựa đã không thể tiến thêm, chỉ đành tìm chỗ dừng lại rồi đi bộ vào.

Hai bên đường là những quầy hàng bày bán đủ loại, trong đó đa phần là bán hoa, các tiểu thương cạnh tranh nhau xem quầy hàng nào có hoa tươi hơn, màu sắc đẹp hơn. Người qua lại đông nghịt, tiếng người ồn ào cả một vùng trời.

Trên đường phố người chen chúc không ngớt, Tô Y sợ Kỷ Vân Hành bị đụng phải nên đã tìm hai gia đinh bảo vệ hai bên, theo dòng người chậm rãi tiến bước.

“Nhiều người thế này, liệu có lên được thuyền không?” Tô Y hơi lo lắng.

Kỷ Vân Hành lại không mấy để tâm, trên thuyền hay trên bờ, chơi ở đâu cũng là chơi thôi. Còn về công tử nhà Đỗ viên ngoại, nàng cũng không có nhiều hứng thú muốn gặp cho lắm.

Có lẽ do trước cổng vào có quá nhiều xe ngựa dừng lại nên mới chật chội, đi đường mới phải chen chúc, đi thêm một đoạn nữa thì đường phố đã thoáng đãng hơn, không cần phải chen lấn với ai, cũng có thể ghé vào các quầy hàng hai bên để ngắm nghía.

Tô Y lo nàng bị lạc bèn nắm tay không rời, thấy nàng có hứng thú dừng lại xem, bà cũng không giục giã, thế là từ cổng vào đi đến bờ sông đã mất đến hơn nửa canh giờ.

Bên bờ sông còn đông hơn, phần lớn đều là nam nữ trẻ tuổi, quả nhiên đúng như Tô Y nói, mọi người đều ăn mặc phong lưu phóng kháng, ai nấy đều xinh đẹp tuấn tú, khi tụ tập lại một chỗ thậm chí còn lấn át cả những đóa hoa rực rỡ đủ màu ngoài kia.

Trên mặt sông lấp lánh ánh sáng có khoảng mười chiếc thuyền đang đậu, chiếc nằm ở vị trí chính giữa là chiếc lớn nhất, cũng là chiếc bắt mắt nhất.

Chiếc thuyền đó được thiết kế tinh xảo và xa hoa, thuyền cao ba tầng, mặt ngoài không biết được sơn bằng chất liệu gì mà từ xa nhìn lại lấp lánh ánh vàng.

Kỷ Vân Hành nhìn đến ngẩn người, nàng kiễng chân ngóng về phía trước thấy có thuyền nhỏ đang chở người lên thuyền lớn, mà ở bến thuyền đã có một hàng dài người đang xếp hàng để chờ được lên thuyền, trông như một con rồng khổng lồ đang uốn lượn vòng quanh, ai nấy đều cầm hoa trong tay.

Quan binh và thị vệ mặc đồng phục thống nhất đứng hai bên, trong tay cầm đao canh giữ, uy nghiêm kiểm soát trật tự xung quanh, một khi có tranh chấp xảy ra lập tức tiến đến xem xét.

Tô Y sai người mang thiệp mời đến bến thuyền, lúc nha hoàn trở lại đáp rằng thiệp mời không có tác dụng nữa.

Tô Y kinh ngạc, sau khi hỏi rõ mới biết hóa ra là lệnh của Hoàng thái tôn, ngài cho mời dân chúng Linh Châu cùng đến vui chơi, vì vậy thiệp mời của Đỗ gia sẽ bị vô hiệu.

Tô Y nghe xong liền biết hôm nay hai người không có cơ hội lên thuyền lớn nữa. Mặc dù người đã xếp hàng dài bên kia, nhưng có thể lên được bao nhiêu người còn chưa biết, thuyền có lớn đến mấy nhưng khi mực nước đạt đến một độ sâu nhất định thì cũng không thể chở thêm người.

Đang lúc nghĩ ngợi, đột nhiên có một nữ tử bước đến trước mặt Kỷ Vân Hành, đưa về phía nàng một đóa hoa trắng muốt: “Cô nương, có muốn lấy hoa không?”

Kỷ Vân Hành thấy ai cũng có hoa, nàng cũng cầm lấy: “Bao nhiêu tiền một đóa?”

“Không lấy tiền.” Nữ tử kia đáp.

“Hoa này chẳng phải một đóa một lượng sao?” Tô Y ở bên cạnh bèn hỏi.

Kỷ Vân Hành nghe vậy liền giật mình, cầm đóa hoa trên tay nhìn tới nhìn lui nhưng cũng không thấy cánh hoa nào được dát vàng, không hiểu sao một đóa hoa này lại bán đến một lượng bạc.

Hoa dành dành trong sân nhà nàng cũng trắng tinh, mà còn thơm hơn hoa này nhiều, chỉ cần bỏ một văn tiền là có thể mua được mười đóa cơ!

Nữ tử kia có lẽ nhìn ra được sự thắc mắc của Kỷ Vân Hành, bèn giải thích: “Loại hoa này là giống từ ngoại tộc mang về, được chăm sóc cẩn thận trong nhiều năm mới nở, trong cả Đại Yến chỉ nơi này mới có nên giá mới cao như vậy. Ban đầu Đỗ viên ngoại đặt hoa này làm vé thuyền để lên thuyền, nhưng sau khi Hoàng thái tôn Điện hạ thuê thuyền, ngài đã hạ lệnh phân phát những đóa hoa này miễn phí cho nam thanh nữ tú đến chơi, không thu tiền nữa.”

“Thì ra là vậy, ta còn thắc mắc tại sao sớm thế mà trên thuyền đã đông người đến thế này.” Tô Y chợt hiểu ra vấn đề.

Một lượng bạc quả thật không phải là số tiền nhỏ, người dân bình thường nào dám dùng để mua một đóa hoa? Người có thể mua hoa để lên thuyền chỉ là số ít mà thôi, giờ này vẫn còn sớm, không đến mức thuyền lớn đã đầy người như thế được.

Hoàng thái tôn đổi quy củ, bất kỳ ai cũng có thể tự do lên thuyền, vậy chẳng phải đã lợi cho những người đến sớm rồi sao?

Tô Y cũng không còn cách nào khác, chỉ đành nhìn theo những chiếc thuyền lững lờ trôi trên sông, quay sang nói vài lời an ủi: “Không sao, có rất nhiều người không thể lên thuyền. Chúng ta dạo chơi một chút, thế nào cũng sẽ gặp được những người con ưng ý. Hơn nữa đến cũng đến rồi, tất nhiên phải tận hưởng cho thỏa thích chứ.”

Kỷ Vân Hành mỉm cười, biết rằng dì Tô chỉ đang an ủi mình nên nàng cũng vui vẻ đáp lại: “Đúng vậy, dì Tô nói rất đúng!”

Hai người đi dọc theo bờ sông, Kỷ Vân Hành quay đầu lại nhìn những bóng người qua lại trên thuyền, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ.

Nơi này đông đúc như vậy, nếu như Hoàng thái tôn đến muộn không chen lên thuyền được thì sẽ thế nào đây?

Nếu như Hứa Quân Hách ở bên cạnh chắc chắn sẽ giải đáp được thắc mắc này của nàng.

Bởi vì hôm nay, hắn thật sự đến muộn.

Hắn đã mường tượng được lễ hội thuyền hoa sẽ có rất đông người, nhưng không ngờ lại đông đến mức đó. Hơn nữa, bởi vì không giới hạn số người lên thuyền, khiến cho lúc Hứa Quân Hách đến nơi thì chiếc thuyền lớn đã không còn chỗ nữa.

Thực ra hắn đã đến sớm hơn một canh giờ, nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ.

Hắn không đi xuyên qua đám đông chen chúc, mà ngồi thuyền từ cách đó hai cây số đi đường thủy tới.

Tiệc rượu lần này hắn có ý định tổ chức thật lớn, không chỉ mời con cháu quan thần ở Linh Châu mà còn mời cả các thế gia công tử đến từ Kinh thành, thế nên hôm nay hắn ăn mặc vô cùng trịnh trọng.

Trên đầu đội kim quan, trên người khoác trường bào đỏ thẫm cao quý, viền cổ và vai thêu hình mãng xà bốn móng oai phong lẫm liệt, dưới chân đi đôi ủng đen dệt vàng.

Bởi vì thời tiết quá nóng nực, dù cho Ân Lang cố gắng quạt mát thế nào cũng không thấm vào đâu. Hứa Quân Hách gác đôi chân dài lên chiếc ghế đối diện, lưng tựa vào vách thuyền nhắm mắt nghỉ ngơi, trên gương mặt tuấn tú đầy vẻ cáu kỉnh.

Trên thuyền lớn còn đang mời bớt người xuống, do số lượng người lên thuyền quá đông khiến thuyền chìm sâu hơn mực nước cho phép, thêm việc Hoàng thái tôn hạ giá đến nơi, thế nên rất nhiều người phải rời thuyền gây nên một trận xôn xao.

Ngay lúc Hứa Quân Hách gần như mất hết kiên nhẫn, cuối cùng có người tới báo, cung nghênh hắn lên thuyền lớn.

Vì thuyền được đóng rất to, thêm vào số lượng người đông đúc, nên khi bước lên thuyền cũng rất vững chãi, gần như không cảm nhận được sự chòng chành của thân thuyền.

Địa điểm tổ chức yến tiệc đặt tại tầng hai của thuyền, cầu thang mỗi tầng đều độc lập nên Hứa Quân Hách không cần phải lộ mặt trước dân chúng, vừa lên thuyền là trực tiếp bước vào cầu thang dẫn đến tầng hai.

Lúc này Chu Trì đã dẫn người chờ đợi ở lối vào, nhưng đứng ở vị trí đầu vẫn chưa đến lượt hắn ta, mà là Hồng Xuyên cháu của Tả tướng đương triều, Phàn Văn Trạm cháu đích tôn của Đại lý tự Khanh và Trịnh Hoài con trai út của Hình bộ Thượng thư. Ba người này tuổi tác tương đương nhau, bọn họ cười nói vui vẻ với Chu Trì, không hề có dáng vẻ ngông nghênh của con cháu thế gia.

Thực ra, mỗi người trong số bọn họ đều là những nhân vật có bối cảnh hiển hách, ở Kinh thành cũng thuộc hàng đứng trên đỉnh cao.

Còn những công tử đứng phía sau đều là con cháu các dòng dõi không mấy danh tiếng, đang tìm cách bám víu vào những người có quyền thế. Họ ở đây chỉ để tâng bốc nịnh nọt, phụ họa theo để khiến bầu không khí trở nên náo nhiệt.

Mà Kỷ Viễn cũng đứng trong số đó.

Lần trước ở Liên Y Lâu, hắn đã dày công chuẩn bị ăn diện nhưng lại chẳng thể nhìn thấy được mặt Hoàng thái tôn, khiến trong lòng uất ức vô cùng. Đến hôm nay hắn quyết chí phục thù, nghe nói Hoàng thái tôn sẽ tổ chức yến tiệc trên thuyền, thế là mặt dày đến nhờ vả công tử Lý gia rất lâu, còn biếu rất nhiều đồ tốt mới khiến vị Lý công tử đồng ý dẫn hắn theo cùng.

Kỷ Viễn đắc ý xoa hai tay, hôm nay hắn đã sẵn sàng mọi thứ, quyết tâm phải kết giao được với một hai nhân vật lớn trong buổi tiệc này.

Mọi người đang thì thầm to nhỏ, bỗng nghe thấy tiếng nói vang lên từ bên ngoài: “Điện hạ, cẩn thận phía trước có bậc cửa.”

Những người đứng ở phía trước nhận ra đây là giọng của thái giám luôn theo sát bên cạnh Hứa Quân Hách lập tức ngừng nói cười ngay tức khắc, đồng loạt quay người về phía lối vào chờ đợi.

Chỉ chốc lát sau, tấm rèm trúc được vén lên, Hứa Quân Hách bước vào, vừa nhìn thấy đám người đang đứng ở cửa, hắn suýt nữa giật mình.

“Sao lại đứng cả đám ở cửa thế này?” Hắn cười như không cười hỏi.

“Cung nghênh Thái tôn Điện hạ.” Hồng Xuyên dẫn đầu, mọi người đồng loạt cúi người hành lễ với hắn.

Hứa Quân Hách phất tay miễn lễ, bước vào trong: “Hôm nay ra ngoài dạo chơi, mọi người cứ thoải mái, không cần đa lễ.”

Bộ trường bào đỏ thẫm thêu mãng xà của hắn quả thực quyền quý và oai phong. Dù ngoài miệng hắn nói không cần lễ nghi, nhưng chẳng ai dám thực sự lơ là mà làm ra điều gì lỗ mãng. Những người ở vị trí cao lâu năm thường có khí chất uy nghiêm, chỉ một cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng đủ khiến người khác cảm thấy áp lực, huống hồ không gian hành lang trên thuyền vốn nhỏ hẹp hơn so với những ngôi nhà bình thường.

Hứa Quân Hách không hề tỏ ra ảo giác mình là người dễ gần, hắn đứng giữa thuyền, những người đang đứng ở hai bên lập tức nép sát vào vách, cúi đầu thấp thỏm.

“Nghe nói Điện hạ mới tới Linh Châu đã không được khỏe trong người, mấy ngày trước chúng thần định lên núi thăm hỏi, nhưng lại sợ quấy rầy Bệ hạ nghỉ ngơi, vẫn mong Điện hạ thứ tội.” Hồng Xuyên đi theo sau hắn, chủ động nhắc lại chuyện mấy ngày trước đó mở đầu câu chuyện.

“Chỉ là không hợp với khí hậu ở đây thôi, không có gì to tát.” Hứa Quân Hách lười nhác đáp lại, ánh mắt quét qua khuôn mặt mọi người xung quanh, tiện miệng hỏi: “Ra ngoài dạo chơi, không tiện lợi giống như ở nhà, các ngươi đã quen hay chưa?”

“Dân chúng Linh Châu niềm nở hiếu khách, món ăn đặc sắc, phong cảnh độc đáo, phong tục nơi đây vừa đặc biệt vừa thú vị, chúng thần đương nhiên thích ứng rất nhanh.” Một người lên tiếng đáp lời.

Hứa Quân Hách quay đầu lại liếc nhìn người nọ, cười nói: “Đan Minh, cái miệng này của ngươi từ lúc nào lại biết nói ngọt thế hả? Ta cũng đâu phải là người Linh Châu, ngươi khen ở trước mặt ta có ích gì?”

Đan Minh là tên tự của Phàn Văn Trạm, ông nội của y là Đại lý tự Khanh còn là một trong những phe đảng đã ủng hộ Hoàng Đế từ trước khi ngài lên ngôi. Thêm vào đó, Đại lý tự Khanh lại là một người bảo thủ, chưa từng kết bè kết phái với người khác, thế nên trong số các công tử thế gia, Hứa Quân Hách có mối quan hệ thân thiết nhất với Phàn Văn Trạm.

Phàn Văn Trạm cười ngây ngô: “Lương Học nói sai rồi, không phải ta đang tâng bốc quá đà, ta chỉ đang nói sự thật mà thôi.”

Hứa Quân Hách vốn có dung mạo tuấn mỹ, khi trên mặt nở nụ cười, khí thế của hắn liền giảm đi vài phần uy nghiêm, những người khác thấy vậy cũng lên tiếng hưởng ứng theo, bầu không khí lập tức trở nên thoải mái hơn nhiều.

Đi được một đoạn Hứa Quân Hách đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhìn người đứng bên cạnh, cười hỏi: “Nút thắt này thắt rất đẹp, ngươi mua ở đâu vậy?”

Mọi người đều đổ dồn theo ánh mắt của hắn liền thấy một thiếu niên cúi đầu đứng dựa sát vào vách, thân thể cứng đờ căng thẳng, rõ ràng là vô cùng lo lắng, thậm chí còn không nhận ra Hứa Quân Hách đang nói chuyện với mình.

Người bên cạnh dùng khuỷu tay huých nhẹ vào hắn, thiếu niên mới hoảng hốt ngẩng đầu lên, suýt nữa mềm nhũn cả chân, hắn đưa tay chạm vào nút thắt đeo bên hông, lắp bắp nói: “Dạ… dạ đây, đây là do muội muội của tiểu dân thắt, không phải mua.”

“Muội muội ngươi khéo tay lắm.” Hứa Quân Hách nhướn mày, ngừng một lúc rồi lại hỏi thêm một câu: “Năm nay bao nhiêu tuổi?”

Chu Trì đứng trong đám người cũng được xem là chủ nhà ở Linh Châu, thấy vậy liền lên tiếng: “Ngươi là con nhà ai, mau báo tên họ cho Điện hạ.”

“Tiểu dân là con trai của Kỷ Dục một viên quan lại ở Linh Châu, tên là Kỷ Viễn.” Hắn run rẩy trả lời: “Muội muội năm nay vừa tròn mười lăm.”

Nói xong, hắn vội vàng tháo nút thắt đeo bên hông xuống, tiếp lời: “Nếu Điện hạ thích, vật này xin tặng cho ngài.”

Quả nhiên xuất thân từ gia đình thấp kém mới làm ra những hành động hèn mọn như vậy.

Chu Trì vội vàng quát khẽ: “Hỗn xược! Điện hạ có thứ gì chưa từng thấy qua mà phải lấy vật này của ngươi?”

Kỷ Viễn sợ đến run rẩy, biết rằng trong lúc hoảng hốt mình đã làm sai, vội dập gối quỳ xuống đất: “Điện hạ thứ tội!”

Không gian xung quanh lập tức trở nên im lặng, tất cả mọi người đều nhìn vào Kỷ Viễn đang run rẩy quỳ sụp dưới đất, đồng thời cũng quan sát phản ứng của Hứa Quân Hách.

Nhưng Hứa Quân Hách không hề tỏ ra tức giận, gương mặt vẫn giữ nụ cười: “Đã nói là ra ngoài chơi không cần những lễ nghi này, chẳng lẽ trong mắt các ngươi ta là hung thần ác sát chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà nổi giận phạt tội hay sao?”

Nói xong, hắn thở dài một tiếng như thể thấy tổn thương vì biểu hiện sợ hãi của mọi người, sau đó cất bước đi tiếp.

Kỷ Viễn sợ đến mềm nhũn cả người, được người bên cạnh đỡ lên mới có thể đứng vững. Bởi vì không đoán ra được suy nghĩ của Hoàng thái tôn nên chỉ trong khoảng thời gian ngắn mà tâm trạng của hắn đã bay từ đỉnh núi này sang đỉnh núi khác, sau đó lại rơi thẳng xuống vực sâu vì không biết mình có đắc tội với vị tổ tông này hay không.

Khi hắn đang lo lắng không yên, vừa vào phòng đã thấy Hứa Quân Hách đã ngồi ở vị trí chủ tọa vẫy tay gọi hắn tới, sau đó chỉ vào chỗ trống bên cạnh, rồi nói trước mặt mọi người: “Kỷ Viễn, qua đây ngồi xuống, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”

Ở phía bên kia, Kỷ Vân Hành đang lo lắng tìm người giữa đám đông.

Ban đầu nàng còn nắm tay Tô Y, nhưng thời tiết nóng bức, chỉ nắm một lúc mà lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi, thỉnh thoảng phải lau tay để khỏi trơn trượt.

Hai người đi một đoạn dài dọc theo bờ sông, đám đông vẫn vô cùng đông đúc chen chúc không ngừng, sự náo nhiệt dường như không có điểm dừng.

Khi Tô Y dừng lại để lau mồ hôi, đột nhiên phía trước có người bắt đầu cãi vã và đánh nhau, những người xung quanh vội vàng ùa tới hóng chuyện, đám đông trở nên hỗn loạn như sóng cuộn.

Chỉ trong chốc lát, Tô Y bị đám người cuốn đi xa, dù bà đã vội vàng đưa tay ra muốn nắm lấy Kỷ Vân Hành nhưng không kịp, nháy mắt đã bị đoàn người cuốn ra xa vài chục bước.

Dòng người dồn dập kéo tới, Kỷ Vân Hành thấy không thể đứng yên tại chỗ chờ, đành đi theo dòng người, thỉnh thoảng quay đầu nhìn xung quanh.

Tô Y và hai tùy tùng đều bị tách khỏi nàng, giữa đám đông chen chúc, Kỷ Vân Hành chỉ thấy toàn những gương mặt xa lạ, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Tô Y đâu.

Nàng bị dòng người đẩy đi không biết đã bao lâu, đợi đến khi đám đông thưa dần mới quay đi quay lại quan sát chung quanh, nhận ra mình đã ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Lúc này không thể đi ngược dòng người, Kỷ Vân Hành đành tìm một cây đại thụ rợp bóng, đứng dưới tán cây hóng mát chờ Tô Y.

Dù không thường đến khu Bắc thành, nhưng trên người nàng có mang theo bạc nên dù không tìm được Tô Y, nàng vẫn có thể đi ra khỏi khu vực sông hộ thành, thuê một chiếc xe ngựa để về Tây thành, vì vậy Kỷ Vân Hành không quá lo lắng.

Nàng đứng dưới tán cây đợi đã lâu, vừa cảm thấy hơi mệt thì thấy mấy thiếu niên choai choai chạy vụt qua trước mặt, theo sau còn có tiếng la lớn: “Có trộm! Ai đó ở phía trước giúp ta chặn mấy tên trộm đó lại với!”

Kỷ Vân Hành nghe tiếng quay đầu lại liền nhìn thấy một cô nương mặc váy áo màu hồng nhạt đang xách làn váy chạy tới, tiếng hô vừa rồi chính là từ miệng nàng ấy phát ra.

Có lẽ là người tập võ thuật, giọng nói của nàng ấy vô cùng vang dội, thanh âm truyền đi rất xa, nhưng người xung quanh chỉ đứng nhìn, không ai ra tay giúp đỡ.

Khi cô nương đó chạy đến trước mặt, Kỷ Vân Hành bất ngờ lao lên dang tay ôm lấy nàng ấy buộc nàng ấy dừng lại, suýt chút nữa cả hai đều ngã xuống đất.

Cô nương kia la lên oái oái, cố đẩy Kỷ Vân Hành ra: “Cô làm cái gì vậy! Ta không phải trộm, trộm là mấy đứa trẻ chạy đằng trước kia kìa! Các người là đồng bọn sao?!”

Kỷ Vân Hành ôm rất chặt, không chịu buông tay.

Đợi đến khi cô nương kia giãy giụa đến kiệt sức, cũng không mắng chửi nữa mà chuyển sang cầu xin: “Ta không đuổi theo nữa, ta cũng không cần túi thơm đó nữa, cô buông ra được không? Ta bị cô siết đến thở không nổi rồi.”

Nói xong, nàng ấy còn hít một hơi thật sâu như thể đã cạn kiệt sức lực.

Kỷ Vân Hành lúc này mới thả tay, áy náy nói: “Xin lỗi, ta không cố ý ôm chặt như vậy, ta sợ cô chạy thoát.”

“Cô là đồng bọn với bọn trộm đó hả?” Nàng ấy hung hãn chất vấn.

Kỷ Vân Hành lắc đầu.

Nàng ấy tức giận đến giậm chân: “Vậy đang yên đang lành cô ngăn ta lại làm gì!”

Kỷ Vân Hành bình tĩnh giải thích: “Những đứa trẻ đó là ăn mày trong thành, thường hay cướp đồ của người khác ở những nơi đông đúc. Chúng đã được huấn luyện nên chạy rất nhanh, cô không đuổi kịp đâu.”

“Vừa nãy rõ ràng ta đã sắp đuổi kịp rồi!” Nàng ấy phản bác lại.

Kỷ Vân Hành tiếp tục giải thích: “Đó là do chúng cố tình chạy chậm lại để cô nghĩ rằng mình có thể đuổi kịp, thực ra là để dụ cô đến nơi hẻo lánh rồi sẽ cướp thêm những thứ khác của cô. Đây là một cái bẫy.”

Cô nương kia nghe xong vẻ mặt biến sắc, hoảng hốt quay đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy sau khi đi qua chỗ đông người thì đã gần cuối đường, đi về phía trước nữa chính là nơi đậu xe ngựa, một hàng dài cỗ xe nối đuôi nhau che khuất, bên trong là một nơi lý tưởng để bọn trộm ẩn nấp.

Nếu như nàng thật sự bị dẫn dụ đi tiếp, đến lúc đó không chỉ mất túi thơm mà có lẽ còn gặp chuyện nguy hiểm hơn.

“Nơi này có nhiều quan binh thị vệ canh gác mà chúng cũng dám làm càn sao?!” Cô nương kia nghiến răng mắng thầm trong miệng: “Đúng là gan to bằng trời!”

“Chúng đều là ăn mày trong thành, muốn lục soát cũng không dễ.” Kỷ Vân Hành nói.

“Vậy ta đã trách lầm cô rồi, xin lỗi nhé.” Nàng ấy kéo tay Kỷ Vân Hành liên tục nói xin lỗi, sau đó lại hỏi: “Làm sao cô biết chuyện này? Chẳng lẽ cô cũng từng bị cướp?”

“Lúc còn nhỏ ta từng gặp một lần, sau đó thì không bị nữa.” Khi đó, đám người cướp đồ của Kỷ Vân Hành cũng là mấy đứa nhóc choai choai như thế, chúng lấy hết tiền đồng trên người nàng rồi thả nàng đi chứ không làm khó dễ gì. Nhưng từ đó về sau, nàng không còn mắc mưu nữa.

“Xem ra bạc của ta coi như mất hết rồi.” Cô nương váy hồng thở dài thất vọng: “Khó khăn lắm mới được ra ngoài một lần, ta còn muốn thưởng thức món ăn vặt ở đây nữa kia mà!”

Kỷ Vân Hành ở bên cạnh quan sát nàng ấy một lúc rồi hỏi: “Nghe giọng của cô hình như không phải người Linh Châu.”

“Ta tên Liễu Kim Ngôn, đến từ Du Dương.” Nàng ấy hỏi lại: “Còn cô?”

“Kỷ Vân Hành.” Nàng giới thiệu tên mình rồi nói thêm: “Ta còn ít bạc, có thể mua cho cô ăn thử.”

“Thật sao?!” Hai mắt Liễu Kim Ngôn sáng ngời, nắm chặt tay Kỷ Vân Hành vui mừng nhảy cẫng lên, Dáng người nàng ấy nhẹ nhàng uyển chuyển, giọng nói trong trẻo, dung mạo lại xinh đẹp, vừa nhìn là biết người giỏi ca múa: “Vậy coi như ta nợ cô, đợi đến khi trở về, ta sẽ lấy bạc trả cho cô.”

Kỷ Vân Hành gật đầu, sau đó hai người nắm tay nhau đi vòng trở lại.

Trên người nàng cũng không mang nhiều bạc, mà đồ ăn vặt bán ven bờ sông lại đắt hơn những chỗ khác, cả hai cứ đi dọc đường mua mỗi món một phần rồi chia nhau ăn.

Đây thực sự là lần đầu tiên Liễu Kim Ngôn đến Linh Châu, có nhiều thứ nàng ấy còn chưa từng thấy, đồ ăn ngon hay không ngon nàng ấy đều muốn thử cho biết.

Liễu Kim Ngôn đập tay lên ngực nói: “Cô yên tâm, ta có xe ngựa, có thể đưa cô về nhà!”

Thế là Kỷ Vân Hành yên tâm thật, cuối cùng nàng tiêu sạch số tiền còn lại trên người để mua một xiên kẹo hồ lô, hai người đứng bên đường chia nhau ta một quả cô một quả ăn hết sức vui vẻ.

Hôm nay Kỷ Vân Hành chơi rất vui, lại còn làm quen thêm người bạn mới. Khi quả sơn trà cuối cùng được cho vào miệng, nàng định mở lời muốn về nhà.

Đúng vào lúc đó, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Kỷ Vân Hành?”

Nàng theo phản xạ quay đầu lại, nhìn thấy Vương Huệ dẫn theo Kỷ Doanh Doanh đứng giữa đường, bên cạnh còn có Kỷ Dục đang giận dữ nhìn nàng.

Kỷ Vân Hành lập tức tái mặt, hoảng sợ đến mức làm rơi xiên kẹo xuống đất.

Khi một cái tát mạnh giáng xuống mặt Kỷ Vân Hành, đầu óc choáng váng khiến nàng hoa cả mắt, nhất thời không nhìn rõ gì nữa.

Cơ thể nàng không chống đỡ nổi lập tức ngã nhào xuống đất, ngay sau đó là tiếng hét giận dữ của Kỷ Dục vang lên bên tai: “Ta thấy ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi đúng không! Dám tự ý ra khỏi nhà, trong mắt ngươi còn coi quy tắc của Kỷ gia ra gì nữa hay không!”

Đầu óc Kỷ Vân Hành lúc này cứ lâng lâng, có một giây phút nàng còn tưởng mình đang ở bến sông nơi thuyền hoa đông đúc kia, sợ hãi và nhục nhã giam cầm lấy nàng.

Nhưng ngay sau đó, nàng nhận ra rằng mình đã bị đưa về Kỷ gia.

Kỷ Dục vốn là người rất để ý đến thể diện, đương nhiên sẽ không giáo huấn Kỷ Vân Hành ở nơi đông người. Ông ta chỉ nén giận đưa nàng lên xe ngựa, không nói lời nào suốt quãng đường về Kỷ gia.

Vừa xuống xe ngựa, Kỷ Dục đã ra lệnh cho Kỷ Vân Hành quỳ trong chính đường, ông ta cầm lấy roi mây ra.

Đầu tiên là tát vào mặt Kỷ Vân Hành một bạt tai.

Sau đó là hàng loạt những lời mắng nhiếc không ngớt.

Kỷ Dục đã rất lâu không nói chuyện với Kỷ Vân Hành, dù là lạnh lùng xa cách hay tức giận mắng mỏ cũng chẳng làm Kỷ Vân Hành dao động.

Nhưng nàng rất sợ cây roi dài kia nên chỉ biết run rẩy thu mình lại, đưa hai tay lên ôm chặt lấy đầu mình trong nỗi kinh hoàng.

Người đàn ông trong cơn giận dữ quất roi lên lưng và chân nàng, đôi khi lại vung vài roi vào mu bàn tay, những nơi làn da trắng mịn có ngọn roi đi qua lập tức hiện lên những vệt đỏ sưng tấy.

Kỷ Vân Hành đau đến mức bật khóc nức nở, nàng muốn những ngọn roi dừng lại đừng đánh nữa, nhưng không thốt ra nổi một lời cầu xin.

Vương Huệ và Kỷ Doanh Doanh đứng bên ngoài cửa, nghe rõ ràng tiếng khóc từ trong chính đường vọng ra, nhưng trên gương mặt cả hai không có chút xót thương nào.

Vương Huệ còn giả vờ thở dài: “Đứa trẻ này sao lại tự ý ra ngoài như vậy chứ.”

Kỷ Doanh Doanh nói khẽ: “Mẹ, mẹ mặc kệ tỷ ấy đi, đó là do tỷ ấy đáng bị như vậy.”

Sau khi đánh đủ hai mươi roi Kỷ Dục mới ngừng tay, nhưng vẫn chưa hả giận còn quát lớn: “Quỳ ở đây, đến khi nào biết lỗi mới được về!”

Cánh cửa chính đường khép lại, chỉ để lại Kỷ Vân Hành một mình trong đó.

Ngọn roi tuy ngắn và nhẹ không khiến nàng rách da, nhưng những chỗ roi quất xuống đều sưng tấy đỏ ửng cả một mảng.

Nàng nghẹn ngào khóc thút thít một lúc lâu, da thịt trên người nóng rát đau đớn, phải đợi một lúc mới có thể bò dậy để quỳ.

May mắn là nàng không phải quỳ quá lâu. Khi Kỷ Viễn từ lễ hội thuyền hoa trở về mang theo một tin vui lớn, hắn hớn hở khoe rằng hôm nay nhờ đeo nút thắt Kỷ Doanh Doanh thắt đã được Hoàng thái tôn để mắt đến, còn được ngồi chung bàn ăn với ngài.

Tin này khiến Kỷ Dục và Vương Huệ mừng rỡ vô cùng, cả hai ôm chầm Kỷ Viễn và Kỷ Doanh Doanh không ngớt lời khen ngợi, tiếng cười vui vẻ vang xa, xuyên qua khe cửa lọt vào tai Kỷ Vân Hành.

Sau khi Kỷ Dục nhận được tin mừng, cơn giận cũng tự nhiên tan biến đi, ông ta lập tức sai người đuổi Kỷ Vân Hành về tiểu viện, nóng lòng muốn mời các huynh đệ đến chính đường để khoe khoang chuyện tốt này.

Kỷ Vân Hành lê bước chân khập khiễng đi về nơi quạnh quẽ nhất trong Kỷ gia. Lục Cúc không biết nghe tin từ đâu mà vội vàng chạy tới, nàng ta không nói lời nào đã cõng Kỷ Vân Hành đi một đoạn đường về tiểu viện.

Khi màn đêm buông xuống, tiểu viện vẫn yên tĩnh như mọi ngày.

Lúc này Hứa Quân Hách mở mắt ra, nhưng không thấy ánh đèn thắp trong sân.

Mọi khi vào giờ này, Kỷ Vân Hành sẽ ngồi ngoài bậc cửa hóng mát, nhưng hôm nay sân viện tối om, cánh cửa phòng ngủ cũng đóng chặt như thể không có người trong đó.

Hắn bước đến bên cửa, dựng thẳng tai ghé sát vào khe cửa lắng nghe động tĩnh bên trong, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng Kỷ Vân Hành khẽ hít mũi, rõ ràng nàng vẫn chưa ngủ.

Vẫn chưa ngủ nhưng lại đóng kín cửa sổ, lại không ra ngoài hóng mát, cũng không chơi đùa với chó con.

Hứa Quân Hách lập tức nhận ra có điều gì đó bất thường.


Bình luận

Bình luận về bài viết này