Chương 15: Hóa ra trái tim hắn cũng làm bằng máu thịt, cũng mềm yếu như bất kỳ ai khác.

Hứa Quân Hách dùng móng vuốt đập vào cửa, tuy âm thanh rất nhỏ nhưng vì đêm tối quá yên tĩnh nên Kỷ Vân Hành chắc chắn sẽ có thể nghe thấy.

Nàng vốn chỉ cần nghe thấy tiếng động từ chó con là sẽ đến chơi cùng nó, buổi tối cũng thường dắt nó vào phòng ngủ chung.

Thế nhưng hôm nay, dù đã nghe tiếng động ở cửa nhưng nàng lại không có chút phản ứng nào.

Hứa Quân Hách tiếp tục dùng móng cào vào cửa, nhưng vẫn không nghe thấy Kỷ Vân Hành có động tĩnh gì.

Vào lúc hắn cho rằng nàng đã ngủ rồi, lại đột nhiên nghe thấy giọng nói vang lên khe khẽ từ trong phòng: “Học Học, mau đi ngủ đi.”

Giọng nói ấy vô cùng yếu ớt, nếu không phải Hứa Quân Hách biến thành chó con có thính giác nhạy bén hơn người chắc chắn sẽ không thể nghe thấy được.

Rõ ràng là nàng đã gặp chuyện gì đó, cho nên tâm trạng mới suy sụp đến tận đáy như vậy, thậm chí có lẽ nàng đã khóc nhiều đến khàn cả giọng.

Hứa Quân Hách không gõ cửa nữa mà quay lại nằm dưới gốc cây, gác đầu lên hai bàn chân trước đang bắt chéo.

Bây giờ hắn chỉ là một chú chó con, không thể làm gì được. Muốn biết Kỷ Vân Hành đã xảy ra chuyện gì, chỉ còn cách đợi đến sáng hôm sau.

Tất nhiên, không cần suy nghĩ nhiều hắn cũng đoán ra được, chắc chắn là nàng lại bị kẻ chanh chua nào đó bắt nạt rồi lại trốn đi khóc một mình.

Hứa Quân Hách nghĩ bụng, dù nàng có hơi ngốc nghếch nhưng cũng khá ngoan ngoãn, vì thế hắn có thể giúp nàng bày cách trừng trị những kẻ đã ức hiếp nàng.

Sáng sớm hôm sau khi trời vừa hửng sáng, hành cung đã trở nên nhộn nhịp. Đám thái giám bận rộn thay y phục, chải tóc, chuẩn bị ngựa cho Hứa Quân Hách, cung kính tiễn hắn xuống núi.

Đây không phải lần đầu tiên hắn đến tiểu viện của Kỷ Vân Hành, nhưng lần này tốc độ nhanh hơn hẳn, có lẽ vì hắn đã suy nghĩ cả đêm không biết rốt cuộc nàng đã bị ức hiếp thế nào, khiến hắn vừa trở lại hình người đã muốn biết được ngay câu trả lời.

Trên đường đi từng cơn gió mát của buổi sớm phả vào mặt, Hứa Quân Hách cưỡi ngựa đến nơi lại trèo tường vào trong, động tác vô cùng thuần thục.

Hắn đến bên cửa sổ, trước tiên lắng nghe động tĩnh bên trong. Cứ nghĩ Kỷ Vân Hành còn đang ngủ, nhưng không ngờ nàng đã tỉnh, không biết là đã vô tình đụng vào chỗ nào mà cứ một chốc lại phát ra tiếng kêu đau khẽ khàng.

Hứa Quân Hách gõ nhẹ lên cửa sổ, gọi nàng: “Kỷ Vân Hành.”

Người bên trong giật mình một phen, dường như lại va phải thứ gì đó, phát ra tiếng va chạm loảng xoảng.

“Đồ nhát gan này.” Hứa Quân Hách lẩm bẩm, nói tiếp: “Mở cửa đi.”

Kỷ Vân Hành không đáp lại.

Hắn chờ một lúc rồi lại hỏi: “Tại sao không trả lời?”

Đợi một lúc lâu sau, giọng nói của Kỷ Vân Hành mới truyền ra ngoài, nghe còn trầm khàn hơn cả tối qua: “Ngài đi đi.”

“Ta vừa mới tới, cô đã muốn đuổi ta đi rồi sao?” Hứa Quân Hách hỏi.

“Dì Tô không cho phép ta nói chuyện với ngài.” Kỷ Vân Hành trả lời.

Lời này khiến Hứa Quân Hách thấy rất buồn cười. Rõ ràng ba ngày trước lúc nàng muốn ra ngoài tìm dì Tô của nàng mọi thứ vẫn tốt đẹp, hỏi câu nào nàng cũng ngoan ngoãn trả lời. Sao mới ba ngày không gặp, nàng mở miệng lại nói không muốn nói chuyện với hắn?

“Lý do là gì? Ta đâu có làm gì hại cô, vì sao không thể nói chuyện với ta?”

Nào ngờ Kỷ Vân Hành đã lập tức tiếp lời: “Ba ngày trước lúc ta đang đi ngài đã ngáng chân ta.”

Trông như thể nàng luôn ghi nhớ mối thù này.

“Nhưng cô cũng có ngã đâu.” Hứa Quân Hách đáp lại.

“Ngài còn kéo ta ra khỏi cửa sổ nữa.”

“Ta chỉ muốn cô ra ngoài nói chuyện với ta thôi.” Hứa Quân Hách khựng lại: “… Giống như bây giờ vậy.”

Kỷ Vân Hành lại im lặng, những lúc nàng không trả lời, sự yên tĩnh tuyệt đối bủa vây đến mức khiến Hứa Quân Hách tưởng chừng mình đang nói chuyện với không khí.

“Kỷ Vân Hành.” Hắn kìm nén sự nóng nảy trong lòng, tiếp tục dùng giọng điệu bình thản khuyên nhủ: “Ta có thể giúp cô, dù là chuyện cô bị hạ nhân bắt nạt phải ăn cơm thừa canh cặn, hay là chuyện cô bị nhốt trong tiểu viện này mặc cho đám người Kỷ gia hành hạ, hay là việc cha cô muốn dùng cô để đổi lấy lợi ích mà tùy tiện gả cô cho một kẻ xấu xa nào đó, hoặc bất kỳ việc gì cô muốn làm, ta đều có thể giúp cô.”

“Những việc mà dì Tô của cô không làm được, ta cũng có thể làm được.”

Kỷ Vân Hành khẽ bước chân xuống giường, như thể nghe được những lời hắn nói, nàng từ từ bước đến gần cửa sổ.

Hứa Quân Hách có thể cảm nhận được nàng đang đứng bên trong, chỉ cách hắn một tấm cửa sổ mỏng manh.

Tấm cửa này rất mỏng, bởi vì không được làm từ loại gỗ tốt nên không quá chắc chắn, hắn chỉ cần một cú đấm là có thể phá nát, nhưng hắn không làm vậy mà ôn tồn khuyên nhủ: “Cô cứ coi như ta làm việc thiện, tóm lại ta sẽ không hại cô.”

Sau đó là một tiếng “lạch cạch” vang lên, Kỷ Vân Hành chậm rãi mở nửa cánh cửa sổ ra, đôi mắt long lanh ánh nước đối diện với ánh nhìn của Hứa Quân Hách.

Trời vừa mới sáng, quầng sáng mờ nhạt phía chân trời đằng Đông hiện lên một tầng ánh sáng bạc giống như màu bụng cá.

Dù ánh sáng lờ mờ, Hứa Quân Hách vẫn nhìn thấy ngay đôi mắt sưng tấy của nàng, rõ ràng nàng đã khóc rất nhiều, đầu mũi bị chà xát đến đỏ ửng. Không biết có phải nàng đã thức trắng cả đêm không, trong mắt đã xuất hiện những tia máu, trông nàng vừa đáng thương vừa tiều tụy.

Nhưng điều đập vào mắt nhất chính là dấu tay in rõ ràng trên má trái của nàng, một vết bàn tay hiện rõ trên làn da trắng như tuyết, nổi bật đến đáng sợ.

Nàng đứng bên trong phòng, cao hơn Hứa Quân Hách một chút, lúc mặt đối mặt nói chuyện hắn phải ngước lên nhìn nàng.

Trước đây hắn rất để tâm đến những việc như vậy, thậm chí còn cố kéo nàng ra ngoài để nói chuyện, nhưng lúc này khi nhìn thấy dấu tay trên khuôn mặt nàng, hắn đã gạt hết những điều đó sang một bên.

Hắn đưa tay lên nắm lấy cằm của Kỷ Vân Hành, nhẹ nhàng xoay mặt nàng sang bên phải. Không chỉ thấy rõ dấu bàn tay trên má, mà còn nhìn thấy những lằn roi sưng đỏ trên cổ nàng kéo dài đến sau gáy rồi chạy dọc xuống phần lưng đã bị lớp áo che phủ.

Trên mặt Hứa Quân Hách không lộ ra chút cảm xúc nào, ánh mắt hắn chăm chú lướt qua những vết roi đỏ bầm, quan sát từng chút một.

Kỷ Vân Hành theo bản năng đưa tay lên nắm lấy cổ tay Hứa Quân Hách, lí nhí nói: “Hôm qua ta bị đánh một trận.”

Hứa Quân Hách rút tay lại: “Ta không có mù, nhìn ra được mà. Tại sao lại bị đánh?”

Kỷ Vân Hành mím môi, thở dài chán nản: “Vận số xui xẻo, hôm qua ta ra bờ sông chơi, gặp phải cha ta.”

“Vì lễ hội thuyền hoa?”

“Ừm.” Kỷ Vân Hành gật đầu nói tiếp: “Ta muốn lên thuyền chơi, nhưng đông người quá nên không lên được. Nếu như có thể lên thuyền được có lẽ đã không gặp họ rồi.”

Hứa Quân Hách không đáp, ánh mắt hắn trượt xuống, nhìn thấy trên mu bàn tay nàng đang vịn vào khung cửa cũng có những vệt đỏ bầm, bèn hỏi: “Tại sao trên tay cũng bị thương?”

“Ta sợ ông ta đánh trúng đầu nên lấy tay ôm đầu lại.” Kỷ Vân Hành nói rất bình thản, không hề tỏ ra đau lòng hay buồn bã gì, nàng kéo ống tay áo lên để lộ cánh tay trắng muốt như ngọc. Những vết roi chằng chịt khiến cánh tay nàng đỏ bừng từng mảng như bị phát ban, những lằn roi hằn lên da thịt trông rất đáng sợ.

“Họ luôn nói ta là đồ ngốc, lỡ như bị đánh trúng vào đầu, ta càng ngốc hơn nữa thì biết làm sao bây giờ?” Kỷ Vân Hành nói: “Ta sợ đầu óc mình hỏng mất, đến lúc đó trí nhớ sẽ bị ảnh hưởng, có những chuyện ta không muốn quên đi.”

Hứa Quân Hách thấp giọng hỏi: “Cô sợ quên mất điều gì? Sợ quên những người thân của cô đã hành hạ cô ra sao, đám hạ nhân trong phủ đã bắt nạt cô như thế nào à? Cô muốn ghi nhớ những mối thù này, để sau này khi có đủ sức mạnh, cô sẽ trả thù tất cả bọn họ sao?”

Kỷ Vân Hành nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên, một lúc sau nàng mới lắc đầu: “Đương nhiên không phải.”

Hứa Quân Hách không hỏi thêm nữa, hắn nắm lấy tay nàng xem xét vết thương trên mu bàn tay rồi bảo: “Quay lưng lại ta xem xem.”

Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn quay người lại, Hứa Quân Hách nhìn lướt qua lưng nàng không thấy có vết máu liền biết rằng những vết roi chưa làm rách da thịt nên không cần bôi thuốc, chỉ cần vài ngày sẽ tự tan đi.

Hắn cất giọng nhàn nhạt: “Hiện giờ ta có việc phải làm nên không thể ở lại lâu. Nếu cô cần ta giúp việc gì hoặc cần mang thứ gì tới, cứ việc nói với ta.”

Kỷ Vân Hành quay người lại, hiện giờ nàng không thể xoay eo và cổ, thế nên toàn bộ thân thể và đầu nàng phải giữ nguyên một đường thẳng, khiến cho động tác của nàng trở nên cứng nhắc vô cùng.

Kỷ Vân Hành suy nghĩ rồi nói: “Ngày hôm qua ta lạc mất dì Tô ở bờ sông, sau đó bị đưa về Kỷ gia. Mấy ngày tới có lẽ ta sẽ không thể ra ngoài được, nhờ ngài đến Liên Y Lâu báo một tiếng với bà ấy rằng ta đã trở về Kỷ gia, bảo bà ấy đừng lo lắng.”

“Vậy còn những vết thương này thì sao, có nói không?” Hứa Quân Hách chạm nhẹ lên mu bàn tay nàng.

Kỷ Vân Hành rụt tay lại: “Đừng nói, dì Tô sẽ đau lòng.”

Hứa Quân Hách gật đầu: “Qua giờ trưa ta sẽ quay lại.”

“Lương Học.” Lúc Hứa Quân Hách vừa xoay người chuẩn bị rời đi, nàng bỗng gọi hắn lại, trong đôi mắt đen láy ánh lên một tia hy vọng: “Vậy lúc ngài đến có thể mang cho ta một xiên kẹo hồ lô được không?”

Hứa Quân Hách đồng ý rồi nhanh chóng rời đi, không ngoái đầu lại.

Tâm trạng của Kỷ Vân Hành vốn đang rất tệ, lại thêm cơn đau nhói ở sau lưng đã khiến cả đêm nàng không thể chợp mắt. Vốn đang khổ sở ngồi một mình trong bóng đêm dày đặc, nhưng không ngờ mới sáng sớm mà Hứa Quân Hách đã đến tiểu viện của nàng, gõ cửa sổ phòng nàng.

Trong phòng không thắp đèn, khung cảnh mờ tối của đêm đen vẫn chưa rời đi hẳn. Ánh sáng ban mai yếu ớt bên ngoài lọt qua cửa sổ, phản chiếu bóng hình Hứa Quân Hách lên tường.

Nhìn thấy bóng dáng của hắn, nghe được giọng nói ôn hòa của hắn bên dưới cửa sổ, Kỷ Vân Hành bỗng cảm thấy tâm trạng không còn tệ như trước nữa.

Nàng đi tới đẩy cửa sổ ra, nhìn thấy gương mặt thanh tú của thiếu niên đang ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt thâm sâu tĩnh lặng khiến nàng nảy sinh một niềm tin rằng dường như hắn có thể làm được mọi thứ. Thế là hạt giống tin tưởng mỏng manh ấy bắt đầu nảy mầm trong lòng nàng.

Sau khi trò chuyện với Hứa Quân Hách một lúc, tâm trạng của Kỷ Vân Hành nhẹ nhõm hơn nhiều. Những điều nàng lo lắng trước đó cũng tạm thời lắng xuống. Nàng không còn sợ dì Tô sẽ lo lắng cho nàng, thế là leo lên giường bắt đầu ngủ.

Không biết nàng đã ngủ bao lâu, cho đến khi tiếng động đùng đùng từ bên ngoài đã đánh thức nàng.

Nàng ngồi dậy bước xuống giường, khi bước ra khỏi phòng trời bên ngoài đang nắng chói chang khiến những vết thương trên lưng và tay lại càng đau nhức, nàng bất giác rít lên rồi hít sâu vài hơi để hòa hoãn lại. Đi ra ngoài kiểm tra, nàng phát hiện âm thanh ồn ào kia phát ra từ phía sân sau.

Kỷ Vân Hành đi từ từ qua đó, nhìn thấy cửa hông cũ nát ở sân trước đã được thay thế bằng một cánh cửa mới, đảm bảo kín kẽ và chắc chắn. Bên ngoài chắc đang đóng đinh khóa cửa, tiếng búa ầm ầm kia hết sức chói tai.

Nàng lẳng lặng đứng yên tại chỗ cho đến khi âm thanh ấy mất hẳn.

Cánh cửa mới toanh, ổ khóa mới toanh đã hoàn toàn chặn kín đường ra của Kỷ Vân Hành.

Nàng đi vòng lại sân trước, lấy bữa cơm được Lục Cúc mang đến để ngoài cửa, phát hiện trong hộp cơm còn có một lọ thuốc nhỏ. Nàng mở nút lọ, ngửi thấy mùi thuốc nồng nàn bên trong.

Có lẽ Lục Cúc nhìn thấy vết thương trên người nàng nên lén mang thuốc đến.

Kỷ Vân Hành bất giác mỉm cười, trước tiên nàng lấp đầy bụng mình, sau đó đổ thức ăn thừa vào bát của chó con. Sau khi về phòng, nàng bôi thuốc lên cánh tay và cổ. Còn sau lưng thì nàng không với tới nên đành mặc kệ.

Thuốc của Lục Cúc mang đến tuy không phải loại quý giá nhưng lại có tác dụng thần kỳ. Ngay sau khi bôi vào, chỗ da thịt bị thương bắt đầu nóng dần lên, sau đó lại mang đến cảm giác mát lạnh, cơn đau theo đó cũng giảm đi rất nhiều.

Trong lòng Kỷ Vân Hành chợt thấy vui vẻ lạ thường.

Không chỉ vì Lục Cúc đã tặng thuốc cho nàng, mà còn vì lát nữa nàng sẽ được ăn kẹo hồ lô mà Hứa Quân Hách mang đến, những thứ này trước nay nàng chưa từng nhận được từ bất kỳ ai.

Sau bữa trưa, Kỷ Vân Hành ngồi ngẩn người bên bậc cửa, cơn đau nhức trên người khiến nàng chẳng thể tập trung tinh thần, chỉ có thể ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ những chuyện không đâu.

Nếu không thể ra ngoài, nàng sẽ không thể giúp Tiết thúc ghi sổ sách nữa, lúc bệnh cũng không thể đến chỗ dì Tình ăn đậu hũ, cũng không thể đi đến tửu lâu gặp dì Tô.

Nàng không còn được ăn những món ven đường mà nàng luôn yêu thích, không còn được nghe những câu chuyện mà các ông bà lão thường ngồi dưới gốc cây kể lại.

Kỷ Vân Hành bắt đầu liệt kê từng điều mà mình sẽ mất đi khi bị nhốt trong tiểu viện không thể ra ngoài, sau khi đếm xong nàng phát hiện mình sẽ mất đi rất nhiều thứ, thế là tâm trạng dần trở nên suy sụp.

Nhưng khi nghĩ đến lát nữa Hứa Quân Hách sẽ mang xâu kẹo hồ lô tới, nàng lại thấy được an ủi.

Sau giờ trưa, mặt trời dần ngả về phía Tây. Qua một canh giờ rồi lại một canh giờ nữa, Kỷ Vân Hành chờ đợi rất lâu mà vẫn không thấy Hứa Quân Hách đến. Thay vào đó, nàng lại đón một trận mưa to.

Mấy ngày nay Linh Châu oi bức vô cùng, dường như là đang ấp ủ để chào đón cơn mưa này. Tiếng sấm rền giáng xuống vang dội làm cho Kỷ Vân Hành sợ hãi đến mức vội trốn vào phòng, nàng lo lắng căn nhà của mình sẽ bị sét đánh vỡ tan tành.

Ngay sau đó những hạt mưa lớn như hạt đậu rơi lộp độp lên mái nhà và cửa sổ, phát ra âm thanh trầm đục, cơn mưa xối xả đột ngột ào tới ầm ầm.

Bên ngoài sắc trời mờ mịt, căn phòng chìm trong bóng tối. Trong tiếng mưa rơi và sấm chớp, Kỷ Vân Hành ngồi ngây dại trên giường.

Lúc này nàng mới hoảng hốt nhận ra, hôm nay Lương Học sẽ không đến.

***

Ngày hôm qua sau khi yến tiệc kết thúc, Hứa Quân Hách đã mời vài người đến Trường Hưng Cốc thưởng hoa, trong đó có Kỷ Viễn.

Trường Hưng Cốc vốn không xa, vốn dĩ theo kế hoạch hắn sẽ về trước buổi trưa, nhưng không ngờ trong số đó lại có một hai người không biết cưỡi ngựa, nên phải đi bằng xe ngựa đến nơi. Vì thế nên lượt đi lượt về đã mất thêm cả nửa ngày.

Sau khi trở về còn phải ứng phó với mấy kẻ ngu ngốc kia cả buổi, hắn chỉ cảm thấy cả người mệt mỏi vô cùng, trong lòng bực bội không thôi. Lúc quay về hành cung trên núi, hắn nhất thời quên mất lời hứa sẽ mang kẹo hồ lô đến cho Kỷ Vân Hành.

Ngay vào lúc Ân Lang trình lên sổ sách ghi chép của Kỷ gia những năm gần đây, hắn ngồi trong phòng bắt đầu kiểm tra, đợi đến khi tiếng sấm sét đầu tiên giáng xuống, mạch suy nghĩ của hắn mới rời khỏi sổ sách, lúc này hắn mới chợt nhớ lại sáng nay đã hẹn với Kỷ Vân Hành sẽ mang kẹo hồ lô đến cho nàng.

Hứa Quân Hách nhíu mày đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Mưa giông đã nổi lên dữ dội, cây cối ngoài sân lay động điên cuồng. Bầu trời u ám như thể trời đã vào đêm, gần như không thể nhìn thấy rõ cảnh vật xung quanh. Hắn lớn tiếng gọi: “Ân Lang.”

Cửa cung ngay lập tức được đẩy ra, tiếng bước chân của Ân Lang dần đến gần: “Có nô tài.”

Hứa Quân Hách hỏi: “Bây giờ là giờ nào rồi?”

Ân Lang đáp: “Bẩm Điện hạ, đã là giờ Dậu.”

Mùa hè ở Linh Châu tuy ngày dài nhưng khi đến gần giờ Tuất thì mặt trời cũng sẽ lặn. Bây giờ cho dù hắn có đội mưa đến tiểu viện của Kỷ Vân Hành, dù có đi nhanh đến đâu cũng không thể quay lại trước khi mặt trời lặn. Ý định vừa thoáng qua trong đầu đã bị Hứa Quân Hách gạt bỏ, thầm nghĩ cũng chỉ có thể đợi đến ngày mai khi mưa tạnh mới có thể đi gặp nàng.

“Chuẩn bị nước.” Hứa Quân Hách ra lệnh.

Kể từ khi đến Linh Châu, Hứa Quân Hách đã quen với việc tắm và đi ngủ trước khi mặt trời lặn. Ân Lang đã quen với thói quen này, trước đó y đã ra lệnh cho nhóm thái giám chuẩn bị sẵn nước, chỉ chờ Điện hạ ra lệnh.

Sau khi tắm rửa và thay áo ngủ, lúc nằm xuống giường, trong đầu Hứa Quân Hách vẫn còn nhớ đến đôi mắt mang theo hy vọng của Kỷ Vân Hành khi họ tạm biệt vào sáng nay.

Hình ảnh ngắn ngủi nhất thời thoáng qua đó khiến hắn bỗng cảm thấy khó chịu, hắn trở mình cố gạt bỏ mọi suy nghĩ, toàn tâm vào giấc ngủ.

Khi hắn mở mắt lần nữa, hắn đã biến thành chó con.

Nhưng lần này khác hẳn với những lần trước. Tiếng mưa rơi như trút nước vang lên chói tai trong đôi tai của chó con khiến hắn nhất thời không thể nào thích ứng nổi.

Sau đó hắn lại cảm thấy lớp lông trên cơ thể hắn ẩm ướt dính bết lại, nặng nề và khó chịu vô cùng.

Hứa Quân Hách cúi đầu nhìn xuống, phát hiện bộ lông trắng tinh của chó con đã bị phủ đầy bùn đất, bẩn thỉu đến mức không thể nhận ra màu sắc ban đầu, luộm thuộm như thể nó vừa lăn lộn trong vũng bùn lầy hàng trăm lần.

Dù đã quen với việc biến thành chó con, nhưng lúc này hắn vẫn bất giác phát ra một tiếng sủa vô cùng gay gắt: “Gâu!”

Ngay sau đó, giọng nói của Kỷ Vân Hành vang lên từ phía sau: “Học Học, đừng sủa bậy nữa, làm ta giật mình.”

Hứa Quân Hách quay đầu lại, nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn vô cùng hoảng hốt!

Một cột nước kéo dài từ trên mái nhà chảy dọc xuống mặt đất, còn Kỷ Vân Hành thì đang ngồi xổm bên cạnh cột nước ấy. Nàng đã xắn tay áo và cột vạt váy lên, để lộ cánh tay trái và chân trái chằng chịt những lằn roi gai mắt. Bên cạnh nàng có hai chậu gỗ chứa đầy nước đục ngầu. Bởi vì mặt đất không được lát gạch, khiến cho nước mưa thấm vào nền đất biến mặt đất thành một bãi bùn nhão nhoẹt.

Kỷ Vân Hành ngồi xổm bên cạnh chậu nước, đang dùng tay nặn những cục bùn thành hình quả bóng. Hứa Quân Hách trước nay chưa từng biết phòng ngủ của nàng tồi tàn đến mức dột nước thế này.

Cơn mưa quá to khiến nước không còn nhỏ giọt nữa đã chảy thành những cột nước lao thẳng xuống nền đất.

Có lẽ Kỷ Vân Hành đã chuẩn bị nhiều chậu để hứng nước, nhưng vì nước dột ở nhiều chỗ, thậm chí cả giường cũng bị ướt sũng, mặt đất đầy bùn nhão lầy lội. Cuối cùng, chắc chắn vì Kỷ Vân Hàng đã quá mệt, nàng để mặc nước mưa oanh tạc trong phòng mình, dứt khoát ngồi bên cột nước bắt đầu nặn bùn chơi.

Trong đầu Hứa Quân Hách ngập tràn sự kinh ngạc, hắn chưa bao giờ thấy ai có thể tìm niềm vui giữa cảnh khổ cực như thế.

Trên gương mặt Kỷ Vân Hành không hề có biểu cảm buồn rầu, mà ngược lại nàng cười rất tươi. Bên chân nàng có nhiều cục bùn đã được nặn thành hình thù không rõ là người hay động vật.

Nàng hào hứng nặn xong một cục bùn tròn lẳn trong tay, thậm chí còn giơ lên trước mặt Hứa Quân Hách: “Ta lại nặn được một Học Học nữa này!”

Sau đó cục bùn không rõ hình dạng đó được đặt xuống bên cạnh Hứa Quân Hách, Kỷ Vân Hành quay người lại, tiếp tục đào lấy một nắm bùn khác, giọng nói khàn khàn vang lên: “Có nhiều Học Học thì sẽ không cô đơn nữa.”

Hứa Quân Hách ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn nàng.

Hắn và Kỷ Vân Hành đang gần nhau trong gang tấc, khoảng cách chỉ hai ba bước chân là có thể chạm vào nàng, nhưng Hứa Quân Hách lại cảm thấy như họ thuộc về hai thế giới khác nhau.

Kỷ Vân Hành cũng cảm thấy cô đơn sao?

Hứa Quân Hách luôn nghĩ rằng Kỷ Vân Hành đã sống một mình ở đây nhiều năm, đã quen với việc ăn một mình ngủ một mình, quen với việc không ai nói chuyện cùng nàng, quen với những ngày ngồi trong viện thẫn thờ một mình từ sáng đến tối.

Hắn nhìn theo bóng lưng của nàng, chợt giật mình nhận ra rằng Kỷ Vân Hành thực ra cũng rất cô độc và sợ cô độc.

Nếu không, nàng đã không nhặt con chó nhỏ này về nuôi, dù chó con đột nhiên thay đổi tính nết nhiều lúc hung dữ muốn cắn nàng, nàng cũng không bỏ rơi nó.

Nếu không, nàng cũng sẽ không để một người lạ đột nhập vào tiểu viện của nàng mà không dùng thái độ kiên quyết đuổi đi.

Và nếu không, khi mái nhà dột nước, nền nhà ngập nước lầy lội nàng sẽ không ngồi đó đào bùn nặn hết con chó nhỏ này đến con chó nhỏ khác mà nàng gọi chúng là Học Học.

Nàng nói chuyện với chó con, thực ra cũng đang nói với chính mình.

Có nhiều chó con Học Học bầu bạn cùng, Hữu Hữu sẽ không còn cô đơn nữa.

Trong khoảnh khắc ấy, trái tim Hứa Quân Hách thắt lại, trong lúc nhất thời hắn cảm giác như mình chẳng thể thở nổi. Hắn không biết tại sao một con chó nhỏ lại có thể có nhiều cảm xúc như thế.

Hắn không chắc liệu có thể gọi đây là hối hận hay không, nhưng hắn nghĩ, nếu hôm nay khi trở về hắn không quên mất lời hứa với Kỷ Vân Hành, có lẽ hắn đã mang theo xâu kẹo hồ lô đến tiểu viện.

Hắn có thể ngồi đó cùng nàng nói vài lời, khi mưa lớn ập xuống, hắn sẽ có thể phát hiện ra mái nhà bị dột và giúp nàng sửa lại ngay từ ban đầu.

Hoặc có lẽ hắn sẽ đưa Kỷ Vân Hành đi, đưa nàng đến hành cung của hắn, nơi êm ái và yên tĩnh để nàng có thể ngủ yên mà không bị giật mình bởi tiếng sấm và tiếng mưa rơi ầm ầm đập vào mái nhà. 

Dù thế nào cũng không để nàng trải qua đêm dài đằng đẵng giữa đống bùn lầy nhơ nhớp như bây giờ.

Hứa Quân Hách ngồi yên tại chỗ rất lâu không động đậy, cho đến khi Kỷ Vân Hành chơi đùa mệt mỏi mới ngừng lại, dùng nước mưa hứng trong chậu để rửa sạch tay chân.

Nàng lảo đảo đứng lên, quay đầu nhìn sang chó con.

“Học Học, em bẩn quá rồi. Nhưng bây giờ ta mệt quá, không còn sức để tắm cho em. Ngày mai hãy tắm nhé.”

Kỷ Vân Hành thì thầm một câu như thế rồi bước đến bên bàn bắt đầu thu dọn bút mực giấy nghiên trên bàn.

Chiếc bàn này là nơi Kỷ Vân Hành thường ngồi đọc sách viết chữ, chiều dài của nó chỉ bằng một nửa chiếc giường nàng ngủ, nhưng giường đã dột mưa ướt sũng, lúc này nước mưa vẫn đang nhỏ giọt xuống, không thể ngủ được nữa. Vì vậy, nàng định ngủ tạm trên bàn một đêm.

Kỷ Vân Hành làm rất thuần thục, sau khi dọn dẹp đồ đạc trên bàn xong, nàng lấy một chiếc áo khoác dài khoác lên người, leo lên bàn nằm nghiêng co người lại, sau đó lẳng lặng nhắm mắt lại đi vào giấc ngủ.

Xung quanh rất ồn ào, âm thanh của mưa, sấm và gió hòa quyện. Chỉ có Kỷ Vân Hành là yên tĩnh nằm đó.

Nếu không phải cơ thể nàng vẫn còn phập phồng nhè nhẹ, Hứa Quân Hách còn tưởng rằng nàng đã chết rồi.

Hắn nhấc móng vuốt gắng sức bò lên ghế, bám hai chân trước vào góc bàn đứng thẳng dậy để nhìn khuôn mặt nàng. Hai gò má nàng đỏ ửng, hơi thở cũng không đều đặn và êm dịu như thường ngày mà có hơi dồn dập hơn.

Hứa Quân Hách nhớ lại trước đó dì Tô của nàng từng nói, bởi vì nàng bị sinh non nên từ nhỏ sức khỏe yếu ớt. Có lẽ vì chơi bùn trong nước lạnh, lại thêm quần áo ướt đẫm đã khiến nàng bị cảm lạnh và sốt cao.

Cả người Kỷ Vân Hành đều khó chịu, giữa cơn mê man nàng khẽ nhíu mày lại. Cơn sốt cao khiến nàng rét run, thân thể co quắp lại, thậm chí còn run rẩy không ngừng.

Đêm nay là một đêm dài không chỉ đối với Kỷ Vân Hành mà còn đối với Hứa Quân Hách.

Hắn nhảy lên bàn, ngồi xuống trước đầu nàng, gần như suốt cả đêm không rời mắt khỏi nàng.

Lúc ban đầu nàng cau chặt đôi mày lại, có lẽ cơ thể không được thoải mái nên ngay cả khi đang ngủ, nàng vẫn không kìm được bật ra vài tiếng rên yếu ớt khe khẽ.

Sau đó, khi đã ngủ sâu hơn, Kỷ Vân Hành yên tĩnh lại, cơ thể cũng không còn run rẩy, nhưng nhiệt độ cơ thể lại tăng lên không ngừng, như thể nàng đã chìm vào cơn mê, giữ nguyên một tư thế rất lâu mà không hề động đậy.

Nếu hiện giờ không phải là giữa mùa hè tháng sáu, mà là một đêm đông lạnh giá, chắc chắn Kỷ Vân Hành sẽ chết trong đêm này.

Hứa Quân Hách ngồi bên cạnh nàng từ lúc mưa trút nước cho đến khi mưa tạnh, từ đêm đen cho đến khi trời hừng sáng.

Hắn đã sống hai mươi năm, kể từ khi biết ghi nhớ, hắn luôn nghĩ mình là người lạnh lùng vô cảm. Hắn thậm chí chưa bao giờ dành ra một chút thương xót cho bất kỳ một người nào khác.

Vậy mà giờ đây, sau khi đã trải qua một đêm dài dằng dặc cho đến khi trời sáng, hắn mới phát hiện ra rằng, hóa ra trái tim hắn cũng làm bằng máu thịt, cũng mềm yếu như bất kỳ ai khác.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 15: Hóa ra trái tim hắn cũng làm bằng máu thịt, cũng mềm yếu như bất kỳ ai khác.”

  1. Đọc chương này thương KVH ghê á :(((

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này