Chương 16: Tất cả hành động đều xuất phát từ bản năng

Kỷ Vân Hành vốn có thân thể yếu ớt, lúc đang chơi bùn nàng đã biết chắc rằng mình sẽ bị bệnh.

Ở Linh Châu hiếm khi có cơn mưa lớn như vậy. Trước đây mỗi khi mưa, Kỷ Vân Hành sẽ dùng chậu hứng nước rồi mang ra ngoài sân đổ. Dù cực nhọc, nhưng ít nhất phòng ngủ của nàng sẽ không bị ngập nước đến mức không còn chỗ đặt chân thế này.

Nhưng trận mưa hôm nay thật sự quá lớn, một mình nàng không tài nào xoay sở kịp.

Chậu nước này vừa được mang đi đổ thì chậu khác đã đầy, đến cuối cùng nàng chỉ đành bỏ gánh ngồi một bên, nhìn mưa xối xả ngập tràn trong phòng.

Có lẽ đêm tối còn dài, Kỷ Vân Hành biết rằng đêm nay nàng sẽ không thể ngủ trên giường được, nên để giết thời gian, nàng dứt khoát tìm một chỗ bùn đã được nước mưa ngấm mềm để bắt đầu nghịch bùn.

Nàng nặn ra những xiên kẹo hồ lô mà nàng thèm ăn, nặn tiếp mấy chú chó nhỏ Học Học bằng bùn. Cuối cùng, khi cảm thấy cơ thể bắt đầu nóng dần lên, nàng vội vã rửa sạch tay chân rồi trèo lên bàn ngủ.

Nếu như ngủ được, những cảm giác khó chịu khi mắc bệnh sẽ giảm bớt rất nhiều, đây là kinh nghiệm mà nàng tích lũy sau nhiều lần đau ốm.

Thế nhưng đêm nay Kỷ Vân Hành không ngủ yên được. Đến nửa đêm, nàng cảm nhận được chó con nhảy lên bàn ngồi xổm bên cạnh nàng.

Nàng muốn mở mắt nhìn chó con, muốn đưa tay ra vuốt ve nó, nhưng cơn sốt mỗi lúc một nặng khiến nàng bị nhốt trong cơn mê man, dù nàng đã nhiều lần cố gắng tỉnh dậy, cuối cùng vẫn thiếp đi.

Đến nửa đêm gần sáng, mưa cũng đã ngừng rơi, Kỷ Vân Hành tỉnh táo được trong chốc lát.

Trước đây mỗi khi bị bệnh, nàng đều nằm trên giường cho đến khi cảm thấy khá hơn rồi mới ra ngoài mua thuốc. Nhưng lần này, nàng chợt nhớ ra rằng cánh cửa bên hông ở sân sau đã bị thay ổ khóa, nàng không thể lẻn ra ngoài như trước nữa, cho nên lần này chỉ có thể cố chịu đựng.

Kỷ Vân Hành thường xuyên bị sốt cao, trong lòng nàng đã nắm chắc, nàng biết rõ nếu mình không uống thuốc thì phải chịu đựng bao lâu thì cơ thể mới dần hồi phục. Có những lúc bệnh tật lại gặp đúng ngày thời tiết lạnh giá, nàng lười ra ngoài, chỉ cuộn mình trong chăn chờ đợi đến lúc hạ sốt.

Vì thế, nàng không quá lo lắng cho sức khỏe của mình, chỉ cảm thấy dạo này vận rủi cứ bủa vây lấy nàng không buông.

Sau khi mưa tạnh, những tiếng mưa lộp độp bên mái nhà cũng dần biến mất. Trong cơn mê man, thính giác của nàng cũng suy giảm, rất nhiều âm thanh nhỏ không thể nghe rõ khiến nàng cảm thấy xung quanh thật tĩnh lặng, ngay cả chó con cũng chẳng có động tĩnh gì.

Giống như những ngày trước đây, trong tiểu viện chỉ có duy nhất một mình nàng.

“Kỷ Vân Hành.”

Có ai đó gọi tên của nàng.

Nàng không nghe thấy.

Sau đó, giọng nói ấy lại gọi một lần nữa: “Kỷ Vân Hành.”

Tiếng gọi này giúp nàng tỉnh táo đôi chút, dường như nhận ra có người đang thực sự gọi mình.

“Kỷ Vân Hành.” Lúc giọng nói này phát ra lần nữa là ở vị trí ngay bên cạnh nàng.

Tiếp đó bỗng có một cánh tay luồn qua vai và eo nàng, dùng một lực mạnh mẽ bất ngờ xuất hiện bế bổng nàng khỏi chiếc bàn cứng nhắc, sau đó đưa nàng vào trong một vòng tay mềm mại và ấm áp.

Kỷ Vân Hành sốt đến mơ màng, vô thức muốn vùng vẫy.

“Là ta.” Hứa Quân Hách nhẹ nhàng thắt chặt vòng tay, không để nàng giãy giụa: “Ta sẽ đưa cô đi khám bệnh.”

Kỷ Vân Hành vẫn chưa tỉnh hẳn, không thể nhận ra giọng nói của hắn, trong cơn quẫy đạp hỗn loạn, nàng thoáng ngửi thấy một mùi hương thanh nhã.

Đó là một mùi hương khắc sâu trong xương tủy, đọng lại từ những năm tháng đã qua, khiến Kỷ Vân Hành chìm vào một giấc mơ yên bình, từ đó buông cánh tay ra từ bỏ việc giãy giụa.

Thậm chí, nàng còn chủ động rúc vào lòng người kia.

Hứa Quân Hách bước được hai bước bỗng dừng lại, cúi đầu nhìn xuống, nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang dùng cái đầu lông xù của mình cọ vào ngực hắn.

Kỷ Vân Hành thực sự rất nhẹ, như thể xương cốt khắp người nàng chẳng dính chút thịt nào, khiến Hứa Quân Hách có phần ngạc nhiên khi bế nàng lên.

Nàng co người lại như đang cố hấp thụ hết chút hơi ấm từ cơ thể hắn, nửa khuôn mặt đã rúc vào trong áo choàng của hắn, lộ ra dáng vẻ ỷ lại thấy rõ.

Trái tim Hứa Quân Hách thoáng nóng lên, tự nhiên lúc này lại cảm thấy Kỷ Vân Hành cũng khá đáng yêu.

Khi hắn trèo tường vào phát hiện cửa hông ở sân sau đã bị thay khóa mới, bên ngoài còn treo thêm một ổ khóa sắt, trong lòng hắn bất giác dấy lên cơn tức giận.

Chỉ cần động não suy nghĩ là biết ngay đám người Kỷ gia sau khi phát hiện Kỷ Vân Hành lẻn ra ngoài, đã cho người thay ổ khóa, hoàn toàn muốn nhốt nàng trong tiểu viện này.

Đã bỏ mặc không quan tâm đến Kỷ Vân Hành, lại còn không cho phép nàng rời đi.

Lòng hắn bốc lên lửa giận dữ trước sự bạc bẽo và tàn nhẫn của đám người Kỷ gia, hắn thầm tính toán trong đầu, nhất định sẽ khiến lũ chó má đó trả giá.

Lần này hắn đến vội, không có mang theo thứ gì có thể phá khóa cửa sau, nên cũng không thể đưa Kỷ Vân Hành ra ngoài, chỉ có thể bế nàng đến bên giường.

Giường của nàng làm bằng tre đã cũ, lớp sơn chống côn trùng và chống ẩm quét trên đó cũng đã phai hết, tre bị mài mòn đến mất màu.

Trời mùa hè nóng nực, Kỷ Vân Hành không lót gì lên giường tre, lại còn ngấm nước mưa suốt nửa đêm nên giường đã ướt đẫm.

Khi vào đây, Hứa Quân Hách đã cởi bỏ áo choàng bên ngoài trải ở một góc trên giường tre.

Hắn cúi người, nhẹ nhàng đặt Kỷ Vân Hành xuống giường. Nhưng vừa định đứng lên, hắn phát hiện bàn tay nàng không biết từ lúc nào đã nắm chặt vạt áo của hắn, nắm đấm nhỏ siết rất chặt, đến mức vò nhăn vạt áo trong lòng bàn tay.

Hứa Quân Hách thử kéo ra hai lần, trên khuôn mặt Kỷ Vân Hành lập tức hiện lên vẻ bất an, không chịu buông tay.

“Kỷ Vân Hành, buông tay.” Hứa Quân Hách nhẹ giọng nói.

Kỷ Vân Hành không có phản ứng gì, hai mắt nàng vẫn nhắm chặt.

Hắn đặt tay lên trán nàng, cảm nhận được hơi nóng hầm hập bốc ra từ làn da, hắn ngay lập tức biết rằng cơn sốt cao như thiêu đốt đã khiến nàng mê man, dù có nói chuyện với nàng thì nàng cũng không nghe thấy.

Vì thế, hắn chỉ có thể nắm lấy tay nàng, dùng ngón tay từ từ cạy từng ngón tay của nàng ra khỏi vạt áo mình.

Kỷ Vân Hành siết rất chặt nhưng vẫn không thể ngăn được nắm tay bị cạy ra, món đồ nàng nắm chặt trong lòng bàn tay bị lấy mất, nàng khẽ nghẹn ngào nấc lên một tiếng rồi bật khóc thảm thiết. Những giọt nước mắt gần như ngay lập tức trào ra từ đôi mắt khép kín, chảy qua sống mũi, trong miệng còn lẩm bẩm không rõ lời.

Hứa Quân Hách giật mình, không ngờ nàng sẽ đột ngột òa khóc lên như vậy.

Cơn sốt cao đêm qua làm nàng nằm trằn trọc lúc mê lúc tỉnh trên chiếc bàn chật hẹp, vào lúc chịu đựng nỗi đau đớn khó chịu ấy mà chẳng thấy nàng rơi một giọt nước mắt, vậy mà giờ đây, chỉ vì hắn rút vạt áo ra khỏi tay nàng, nàng lại khóc không ngừng.

Hứa Quân Hách lặng nhìn Kỷ Vân Hành.

Nàng nằm co ro trên chiếc áo choàng rộng lớn của hắn, bàn tay vẫn giữ tư thế nắm đấm bị tách ra ban nãy. Trên đôi hàng mi dày và đen mượt đã ướt đẫm nước mắt, tiếng nức nở nghe vô cùng đáng thương.

Hắn cố gắng suy đoán xem vì sao nàng lại khóc.

Có phải vì tấm ván giường quá cứng, hay do nước mưa thấm ướt y phục, hoặc có lẽ là vì cơn sốt cao làm nàng khó chịu?

Hứa Quân Hách đã sai Ân Lang đi mua thuốc, nhưng việc sắc thuốc và đi lại đều cần thời gian, bây giờ Kỷ Vân Hành chỉ có thể chịu đựng thêm một chút.

Đang lúc nghĩ ngợi, Hứa Quân Hách thấy nàng chậm rãi dùng một tay sờ soạng bên cạnh như đang tìm kiếm thứ gì đó. Khi không tìm thấy thứ nàng muốn, tiếng khóc lại càng lớn hơn.

Hứa Quân Hách hiểu ra, thì ra nàng đang rơi vào nỗi bất an nên cần có người bầu bạn.

Hắn bước đến bên bàn, xách chú chó nhỏ đang ngủ trên bàn lên. Sau một đêm nằm dưới gió nóng, lớp bùn đất trên mình nó đã khô cứng lại. Hứa Quân Hách chán ghét đến mức suýt nữa không muốn đụng vào nó.

Hắn túm lấy gáy chó con bước nhanh đến bên giường, rồi nhanh tay đặt nó xuống cạnh Kỷ Vân Hành.

Ý định ban đầu của hắn là để chú chó con bầu bạn với Kỷ Vân Hành, nhưng không ngờ chó con hình như có thể cảm nhận được chủ nhân đang bệnh, nó chẳng dám lại gần, chỉ ngồi cách nàng hai thước.

Hứa Quân Hách khoanh tay đứng bên giường, trách mắng: “Ngày thường thì bám dính bên chân nàng ấy không rời, bây giờ nàng ấy không khỏe thì mày lại khinh ghét.”

Chó con không hiểu lời hắn nói, bị mắng như thế nó liền nằm xuống, dùng đôi mắt tròn xoe đáng thương nhìn hắn.

Hứa Quân Hách còn định mắng nó thêm vài câu, bảo nó đừng có giả vờ tỏ ra đáng thương, thì lại thấy Kỷ Vân Hành trở mình, trong tiếng khóc nghẹn ngào của nàng bất chợt phát ra một từ yếu ớt.

Âm thanh rất khẽ , gần như vừa thốt ra đã tan biến vào không khí, nhưng Hứa Quân Hách vẫn nghe thấy.

Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt Kỷ Vân Hành, dao động trên đôi mắt ướt đẫm của nàng, sau đó lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời vừa tảng sáng, Ân Lang đi rồi cũng không biết bao lâu nữa mới trở về, thời gian vẫn còn sớm.

Thôi vậy.

Hứa Quân Hách thầm nghĩ, dù gì hắn đã làm người tốt một lần, không ngại thêm một lần nữa. Hắn nhấc chân lên giường, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Vân Hành. Hắn cúi người tới gần, đưa tay phải ra thử dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên má nàng. Hắn vốn chỉ định chạm một cái rồi rút ngay, nhưng không ngờ Kỷ Vân Hành cảm nhận được có người đến gần liền như trời hạn gặp mưa, nàng lập tức dùng cả hai tay ôm lấy cánh tay hắn, kéo hắn xuống.

Hứa Quân Hách không chống cự lại lực kéo ấy. Hắn chỉ cảm nhận được hai bàn tay nàng nóng hầm hập, làn da khi chạm vào hắn tựa như lửa cháy.

Nàng như một loài cây khô héo lâu ngày tìm thấy được nguồn nước, dần dần dùng cánh tay mềm mại và nóng rực của mình quấn quanh người hắn.

Hứa Quân Hách bị nàng kìm chặt đến mức không thể nhúc nhích, thế là chủ động ôm lấy vai nàng, kéo nàng ra một đoạn. Hắn ngồi tựa lưng vào tường, hào phóng cho nàng ôm lấy cánh tay phải của mình.

Kỷ Vân Hành vẫn chưa thỏa mãn, nàng bám lên vai hắn tìm vị trí thoải mái rồi lại chui vào lòng, vòng tay qua cổ hắn.

Lúc này, Hứa Quân Hách đã không thích ứng nổi. Hắn chưa từng để người nào quấn lấy mình như thế này, huống hồ còn là một cô nương.

Nhưng khi hắn vừa đẩy nhẹ, Kỷ Vân Hành lại khóc nấc lên, càng rúc sâu vào lồng ngực hắn hơn, toàn bộ nước mắt thấm đẫm vào ngực áo hắn, miệng không ngừng gọi: “Mẹ, mẹ ơi…”

Nàng lúc này giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cố gắng dùng tiếng khóc đáng thương để níu giữ người mẹ đã mất từ tám năm trước.

Hứa Quân Hách chậc lưỡi, bàn tay đang định đẩy nàng ra cũng giảm lực nhẹ hơn.

“Thế này thôi nhé, đừng có được nước lấn tới.” Hắn giả vờ tỏ ra hung dữ, thấp giọng cảnh cáo với người đang nằm trong lòng mình.

Cơn mưa to đã gột rửa sạch sẽ toàn bộ vùng đất Linh Châu, xua tan đi cái oi bức dai dẳng nhiều ngày qua. Trời quang mây tạnh, mặt trời dần dần ló dạng từ sau những đám mây nặng nề, ánh sáng của một ngày mới chiếu rọi khắp mặt đất.

Sân viện cũ kỹ vẫn yên tĩnh như thường lệ. Cửa phòng ngủ vẫn đóng chặt, cửa sổ hé mở một cánh nhưng từ bên ngoài không thể nhìn thấy cảnh vật bên trong.

Lục Cúc mang cơm sáng đến, gõ cửa vài cái để gọi nàng như mọi lần, chợt nghĩ đến ngày hôm qua Đại cô nương vừa bị đánh một trận, chắc chắn sẽ rất đau lòng và khó chịu nên ngủ muộn, nàng ta cũng không gọi lớn, chỉ để lại hộp cơm ở ngoài cửa rồi rời đi.

Trong phòng ngủ, thiếu niên anh tuấn đang ngồi ở trên giường. Tuy chỉ mới đến tuổi đôi mươi nhưng tay chân hắn đã phát triển hoàn toàn, cơ thể rắn chắc, bờ vai vạm vỡ, đã mang vóc dáng của một người đàn ông trưởng thành.

Hắn ôm lấy thiếu nữ đang ngủ say trong lòng. Dù nàng đã gần mười tám tuổi, nhưng vì ăn uống kham khổ suốt bao năm, thân hình vô cùng gầy gò. So với người bên cạnh, vóc dáng của nàng nhỏ bé hơn rõ rệt.

Áo choàng xa xỉ quý giá tùy tiện đem trải giường lúc này đã bị nhăn nhúm đến mức không còn giữ được giá trị ban đầu, nhưng hai người ôm nhau lại chẳng hề để ý đến.

Kỷ Vân Hành đến cuối cùng vẫn được nước lấn tới, nàng vừa lẩm bẩm gọi mẹ, vừa dùng cánh tay ôm chặt cổ Hứa Quân Hách, tựa mặt vào hõm cổ hắn, gối đầu lên cánh tay của hắn, tìm một tư thế vô cùng thoải mái rồi mới bình lặng trở lại.

Bộ trung y trắng tinh của Hứa Quân Hách đã bị nước mắt và bùn đất làm bẩn, hiếm có khi nào hắn rơi vào cảnh chật vật đến vậy. Hắn dựa vào tường không nhúc nhích, để mặc cho Kỷ Vân Hành phả hơi thở nóng hổi lên cổ mình.

Cảm giác như đang ôm một lò lửa lớn. Hứa Quân Hách thầm nghĩ.

Kỷ Vân Hành sốt cao đến mức mơ hồ, không phải cố ý nhận nhầm người.

Trong lòng Hứa Quân Hách hiểu rõ, sở dĩ nàng cứ không ngừng rúc vào hắn, siết chặt hắn không buông là bởi trên người hắn có mùi hương giống hệt với mùi trên người mẹ nàng lúc sinh thời.

Mùi hương ấy đến từ Bùi Hàn Tùng.

Bùi Hàn Tùng khi còn trẻ có hứng thú với hương liệu, ban đầu định lập nghiệp từ hương liệu nhưng lại bị ép đến học đường đi học. Về sau, ông tham gia thi cử và đỗ cao nên đã bước lên con đường làm quan, song vẫn không từ bỏ việc điều chế hương liệu, thường xuyên tặng cho mọi người những loại hương liệu mà mình nghiên cứu.

Khi đó, Hoàng Đế vì quá mệt mỏi trong việc xử lý chính sự dẫn đến khó ngủ về đêm, ban ngày lại thường bị đau đầu. Sau khi Bùi Hàn Tùng biết được điều này nên đã đặc biệt nghiên cứu sách cổ, điều chế ra một loại hương an thần để dâng lên vua.

Không ngờ loại hương này thực sự có tác dụng lớn, từ đó về sau, trong tẩm cung của Hoàng Đế luôn dùng loại hương liệu này, chưa từng đổi sang loại nào khác. Phụ thân của Hứa Quân Hách cũng lớn lên trong mùi hương ấy, dần dà Thái tử cũng quen dùng, cuối cùng truyền đến tay Hứa Quân Hách.

Cả ba đời nhà hắn đều yêu thích loại hương này.

Hương liệu mà Bùi Hàn Tùng nghiên cứu đã bị đứt đoạn ở đời con gái của ông ấy nên không kịp lưu lại cho Kỷ Vân Hành, nhưng lại được lưu truyền trong gia tộc họ Hứa của họ. Mà giờ đây lại được gặp lại huyết mạch của Bùi gia, đúng là duyên phận hiếm thấy.

Trong ký ức đã cũ của Kỷ Vân Hành, mỗi lần nằm trong vòng tay mẹ, trên áo của bà luôn có mùi hương thơm mát này, dường như đã khắc sâu vào tiềm thức của nàng.

Nàng sốt đến mê man, cứ nghĩ rằng người mẹ đã khuất nhân lúc cơn bão dữ dội trở về lặng lẽ thăm nàng, vì thế cứ ôm chặt Hứa Quân Hách không chịu buông, chỉ mong giữ được người mà mình đã nhớ đến tận xương tủy.

Tất cả hành động đều xuất phát từ bản năng.

Hứa Quân Hách bị gối đầu đến mức cánh tay tê dại, lúc cúi đầu bỗng nhìn thấy những lằn roi đỏ rực vô cùng gai mắt trên cổ nàng, hắn chợt nhớ ra trước khi đi mình có mang thuốc đến.

Chỉ là chiếc lọ nhỏ ấy đang nằm trong túi áo choàng của hắn. Hắn ngồi dậy, cố với cánh tay dài để lục tìm.

Kỷ Vân Hành ngủ rất say, theo động tác của hắn đầu nàng khẽ lung lay nhẹ, nhưng không có phản ứng gì khác.

Bàn tay nóng hổi của nàng vẫn đặt trên cổ hắn, gần như khiến Hứa Quân Hách nóng đến toát mồ hôi.

Một tay hắn đỡ Kỷ Vân Hành, tay còn lại mò mẫm trong lớp áo nhăn nhúm, mất rất nhiều công sức mới lấy được lọ thuốc ra.

Hắn mở lọ, lấy chút thuốc cao mềm bên trong đặt lên lòng bàn tay xoa nhẹ, nhiệt độ của lòng bàn tay nhanh chóng làm thuốc cao tan ra, hắn liền áp cả bàn tay lên cổ Kỷ Vân Hành.

Có lẽ cảm nhận được cơn đau, Kỷ Vân Hành bắt đầu co rúm lại, nàng vùi đầu vào hõm cổ hắn, dùng vai đẩy nhẹ cổ tay hắn.

“Đừng cử động.” Hứa Quân Hách thấp giọng quát nàng, đồng thời ấn tay xuống bôi đều thuốc lên những vết roi đỏ trên cổ nàng, sau đó thoa phần thuốc còn lại lên mu bàn tay và cánh tay của nàng.

Vết thương trên lưng và chân nàng thì Hứa Quân Hách không tiện bôi, hắn bèn đóng nắp lọ thuốc lại, rủ mắt nhìn thấy Kỷ Vân Hành đã ngủ say, hắn thử tách nàng ra khỏi người mình.

Cuối cùng, bả vai hắn cũng được thả tự do, bị nàng đè chặt trong thời gian dài khiến vai hắn tê dại đi. Hứa Quân Hách vừa xoa vai vừa xuống giường, đứng dậy đi ra sân sau múc nước rửa tay, lúc trở về phòng ngủ lại thấy Kỷ Vân Hành đã tỉnh dậy, đang ngồi ngơ ngác trên giường.

Tóc nàng rối tung rũ xuống vai, khuôn mặt đỏ ửng càng làm nổi bật làn da trắng mịn. Đôi mắt đen láy như phủ một tầng sương mù, mí mắt nửa khép nửa mở trông có vẻ không có tinh thần, chỉ ngồi ngây ngốc ở đó không nhúc nhích.

“Tỉnh rồi à?” Hứa Quân Hách bước vào, hỏi: “Có thấy đỡ hơn chút nào không?”

Kỷ Vân Hành không trả lời.

Hứa Quân Hách liền đến bên cạnh nàng: “Thuốc hạ sốt chắc sắp mua về rồi, cô cố chịu đựng thêm chút nữa.”

Nói xong, hắn định giơ tay ra thử nhiệt độ trên trán Kỷ Vân Hành, nhưng ngay khi vừa giơ tay lên, bàn tay đã đột ngột bị nàng nắm lấy.

Bàn tay nàng vẫn nóng như trước đó, còn tay Hứa Quân Hách do vừa rửa bằng nước giếng lạnh, cả bàn tay đều mát mẻ, vì vậy hắn lại càng cảm nhận được độ nóng trên tay nàng.

Hứa Quân Hách giật mình trước hành động bất ngờ ấy, lập tức rút tay về.

“Tỉnh rồi thì đừng động tay động chân với ta nữa.” Hắn nghiêm mặt quở trách.


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 16: Tất cả hành động đều xuất phát từ bản năng”

  1. huhu nhớ chủ nhà quá, truyện này mình rất thích. Hóng ra chương mới nè

    Đã thích bởi 1 người

    1. Dạ, sẽ up đầy đủ theo lịch ạ❤️

      Thích

Bình luận về bài viết này