Kỷ Vân Hành đờ đẫn liếc nhìn Hứa Quân Hách, khóe miệng khẽ hạ xuống, tỏ vẻ không vui.
Hứa Quân Hách không để tâm đến thái độ ấy, hắn đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, từ phía bên nhìn sang, gò má của Kỷ Vân Hành còn có chút da thịt để lộ ra đường cong mềm mại tạo nên vẻ nữ tính dịu dàng.
Nàng ngồi yên không nhúc nhích, không biết đang nghĩ gì.
Con chó nhỏ lấm lem bùn đất bám sát bên nàng.
Trông nàng giống như đã bị sốt đến ngớ ngẩn.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ, vốn dĩ đã ngốc, chẳng lẽ còn có thể ngốc hơn nữa sao?
Nhớ đến việc lỡ hẹn hôm qua, Hứa Quân Hách có hơi áy náy trong lòng, nói: “Hôm qua bận vài việc nên đã quên đến đây. Đến khi nhớ ra thì trời lại đổ mưa to, vì vậy mới lỡ hẹn.”
Kỷ Vân Hành vẫn không trả lời, đôi mắt nàng chớp rất chậm, như thể có thể ngả đầu xuống giường ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào.
Hứa Quân Hách lại nói tiếp: “Sáng sớm ta đến thăm cô, gọi mãi mà không thấy cô đáp lại, cho nên mới tự ý đi vào phòng ngủ của cô.”
Kỷ Vân Hành vẫn không có phản ứng.
Hắn liền gọi tên nàng: “Kỷ Vân Hành.”
Lúc này nàng mới có động tĩnh, khẽ chớp mi mắt nặng trĩu, uể oải quay đầu nhìn về phía Hứa Quân Hách.
“Cô đang làm gì vậy?” Hứa Quân Hách lúc này cảm thấy hình như cơn sốt cao đã thật sự làm nàng mụ mẫm, hắn đứng dậy bước đến gần muốn kiểm tra xem nhiệt độ trên người nàng.
“Ta mơ thấy mẹ ta.” Kỷ Vân Hành đột nhiên mở miệng, giọng khàn khàn nói: “Nhưng vừa tỉnh lại, đã không còn thấy bà đâu nữa.”
Sau khi đã ngủ được một lúc, cơn sốt cao trên người Kỷ Vân Hành đã bắt đầu giảm dần, mặc dù đầu vẫn còn đau, nhưng ý thức dần khôi phục trở lại.
Đã lâu rồi nàng không mơ thấy mẹ mình.
Khi còn nhỏ, mỗi khi nàng ốm yếu khó chịu sẽ quấy khóc, Bùi Vận Minh sẽ luôn ôm nàng vào lòng. Chỉ cần ngửi thấy mùi hương trên người mẹ, Kỷ Vân Hành sẽ nhanh chóng bình tĩnh trở lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sau này khi mẹ đã qua đời, không biết là ai đã phái người đến lục soát khắp tiểu viện, gần như lấy đi hết mọi thứ thuộc về Bùi Vận Minh. Những bộ y phục cũ còn lại của bà, Kỷ Vân Hành đã mặc đến khi sờn rách, giặt nhiều lần đến nỗi chỉ còn lại mùi xà phòng.
Đã lâu lắm rồi Bùi Vận Minh không xuất hiện trong giấc mơ của nàng với mùi hương quen thuộc đó.
Trong giấc mơ nàng có tất cả, nhưng khi tỉnh lại, tất cả đều biến mất.
“Nhưng ngực của mẹ lại cứng hơn thì phải.” Kỷ Vân Hành lẩm bẩm, rồi lại ngã xuống giường: “Ta phải ngủ thêm một lúc nữa mới được.”
Nàng nằm xuống, tự cuộn chiếc áo choàng trên giường lại quấn một nửa lên người mình.
Chiếc giường tre đã bị ngấm nước tỏa ra một mùi ẩm mốc khó chịu, hòa lẫn với mùi hương nhàn nhạt trên áo choàng, Kỷ Vân Hành lúc ngửi thấy lúc không.
Nàng nắm chặt áo choàng đưa lên gần mũi hít một hơi thật sâu.
Hứa Quân Hách đứng bên giường, cảm thấy hành động của nàng rất kỳ quặc.
Dù sao đó cũng là áo choàng của hắn, bị Kỷ Vân Hành nắm lấy ngửi tới ngửi lui như chó con khiến hắn cảm thấy không được thoải mái.
Hắn tiến tới kéo nàng dậy, cuộn chiếc áo choàng nhăn nheo lại rồi tiện tay ném sang một bên giường. Hắn nghĩ lúc này chắc hẳn Ân Lang đã sắp mang thuốc về đến nơi, liền nói: “Đừng ngủ nữa.”
Kỷ Vân Hành ngồi dậy, ngẩn ngơ nhìn hắn.
“Căn phòng này của cô đã bị ngấm nước thành ra thế này, cô định làm thế nào?” Hứa Quân Hách bắt chuyện, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
“Qua vài ngày nữa sẽ khô thôi.” Kỷ Vân Hành trả lời.
“Nếu đêm nay trời lại mưa thì sao?”
“Vậy thì đợi đến khi mưa tạnh.” Kỷ Vân Hành nói.
Nàng cũng không còn cách nào khác, cũng không thể bay lên mái nhà để tự sửa lại những chỗ dột mưa được.
Hứa Quân Hách như cố tình trêu chọc nàng: “Nếu trời cứ tiếp tục mưa không ngừng thì sao?”
“Không có cơn mưa nào có thể rơi mãi được.” Kỷ Vân Hành chậm rãi nói, trong ký ức của nàng, ở Linh Châu rất hiếm khi có những cơn mưa lớn như thế, nhưng nếu mưa thêm vài trận nữa, e rằng mái nhà không chỉ dột mà còn gặp phải những vấn đề khác gay go hơn.
Nàng quay đầu nhìn về phía Hứa Quân Hách, đôi mắt vì cơn sốt mà đỏ lên, ánh mắt trong vắt như được nước gột rửa, sáng ngời.
“Ngài giúp ta sửa mái nhà được không?”
Hứa Quân Hách liếc nhìn sang chỗ khác, giả vờ như không nghe thấy: “Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi đây sao?”
“Đây là nhà của ta, vì sao ta phải rời đi?” Kỷ Vân Hành đáp.
“Vậy vì sao ngài lại đến đây?” Kỷ Vân Hành nhìn vào góc nghiêng gương mặt hắn, chợt hỏi.
Ngay lập tức có một khoảng lặng, Hứa Quân Hách quay đầu nhìn thẳng vào ánh mắt nàng, lời hắn nói ra dường như không cần cân nhắc: “Ta đến thăm cô.”
“Thăm ta?” Kỷ Vân Hành nghi hoặc nhắc lại.
“Cha ta và ông ngoại của cô từng là người quen cũ. Nay ông ngoại cô đã khuất, ta đến Linh Châu dĩ nhiên phải đến thăm cô.” Hứa Quân Hách nói: “Cô không biết mình trông rất đáng thương sao?”
Nghe đến đây, Kỷ Vân Hành không biết vì sao lại bật cười, mặt mày yếu ớt hiện lên một nụ cười nhạt, nàng phản bác: “Ta không hề đáng thương.”
Hứa Quân Hách không tranh luận với nàng.
Hắn chỉ cần đảo mắt nhìn thoáng qua căn phòng này, cũng đủ để bày tỏ suy nghĩ của hắn.
Căn phòng đầy bùn đất, giường tre ướt sũng, còn Kỷ Vân Hành đã sốt cao cả đêm, tự ôm bệnh chịu đựng đến khi cơn sốt hạ xuống.
Thảo nào mỗi lần Kỷ Vân Hành đến gặp Tô Y, nàng đều phải chỉnh trang lại toàn bộ từ đầu đến chân. Nếu để Tô Y thấy được cảnh tượng này, e rằng bà ấy sẽ xông đến liều mạng với đám người Kỷ gia.
“Trông cô chỉ đỡ hơn một chút so với mấy đứa ăn mày ở đầu thôn.” Hứa Quân Hách nói: “Mái nhà tuy dột nước, nhưng ít ra cô không phải ăn gió nằm sương, giành đồ ăn với chó.”
Hắn vừa dứt lời, Kỷ Vân Hành liền hỏi ngay: “Vậy ngài sẽ giúp ta sửa mái nhà chứ?”
Câu hỏi này giống như lọt vào tai trái của Hứa Quân Hách rồi lại chui ra khỏi tai phải, hắn chỉ đáp: “Ta ra ngoài xem thuốc của cô đã đưa tới chưa.”
Vừa nói hắn vừa đẩy cửa bước ra, đúng lúc nghe tiếng quạ kêu từ sân sau vọng tới. Đó chính là ám hiệu để Ân Lang gọi hắn.
Hứa Quân Hách đi về phía sân sau, đứng ở bên cửa hông quan sát.
Cánh cửa cũ trước đó không biết đã tồn tại bao nhiêu năm, màu gỗ đã phai nhạt thành màu nâu xám, phía dưới bị mối mọt ăn mòn đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Hiện giờ đã thay một cánh cửa mới, lớp sơn đỏ tươi được quét bên trên phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Nhìn cánh cửa đỏ rực đó, bước chân Hứa Quân Hách bỗng khựng lại, có một khoảnh khắc hắn bỗng xuất thần.
Ân Lang ở bên ngoài lại nhại tiếng quạ kêu gọi hắn. Hứa Quân Hách thoăn thoắt trèo lên đầu tường, động tác nhẹ nhàng lại thành thạo, nói với Ân Lang ở bên dưới: “Đưa đồ cho ta.”
Ân Lang chạy đi chạy lại mệt nhọc vô cùng.
Thuốc đã sắc xong được đựng trong bình đậy kín, nhưng y vẫn lo lắng trên đường cưỡi ngựa xóc nảy sẽ làm nước thuốc bị tràn ra, thế nên đã cắn răng chạy bộ mang thuốc đến, lúc này mồ hôi đầm đìa mệt đến mức thở hồng hộc như chó.
Ân Lang giơ cao hộp thức ăn trong tay đưa sang cho Hứa Quân Hách, rồi hỏi: “Điện hạ, nô tài đã mang đồ phá khóa tới rồi, bao giờ hành động ạ?”
Hứa Quân Hách ngồi trên đầu tường, mở hộp thức ăn ra nhìn, chỉ thấy bên trong có một lọ thuốc và một cái bát con, rủ mắt hỏi: “Không mua kẹo hồ lô hả?”
Ân Lang giật mình, lau vội mồ hôi trên trán: “Nô tài quên mất! Bây giờ đi mua ngay.”
“Thôi, mai mua cũng được.” Hứa Quân Hách gọi Ân Lang lại, nói: “Ngươi đợi ở đây.”
Hắn mang hộp thức ăn nhảy xuống đất, trở về phòng ngủ rồi đặt hộp thức ăn lên bàn. Vừa quay đầu lại, hắn phát hiện ra trong lúc mình ra ngoài, Kỷ Vân Hành đã tự ý lấy chiếc áo choàng mà hắn vứt sang một bên ra, khoác lên người mình.
Chiếc áo rộng thùng thình hoàn toàn bao phủ lấy thân hình nhỏ nhắn của Kỷ Vân Hành, phần vai thì lỏng lẻo, ống tay áo dài quá khổ, trông chẳng khác gì người diễn tuồng trên sân khấu.
Hứa Quân Hách cảm thấy buồn cười, gọi nàng đến: “Lại đây uống thuốc đi.”
Kỷ Vân Hành từ từ trèo xuống giường, ngồi xuống bên cạnh bàn, rót thuốc từ trong bình ra bát. Thuốc đã không còn quá nóng nữa, nàng rót đầy một bát bưng lên uống ngay, khuôn mặt nàng bình thản như thể hoàn toàn không cảm nhận được vị đắng của thuốc.
Lúc Hứa Quân Hách uống thuốc, tuy không có làm phản ứng gì thái quá, nhưng cũng không thể nhịn được nhăn mày vì vị đắng chát trong miệng. Thế nhưng không ngờ Kỷ Vân Hành lại có thể uống thuốc một cách điềm nhiên như vậy.
Hắn nói: “Kẹo hồ lô đã hứa với cô ngày mai ta sẽ mua rồi mang đến.”
Kỷ Vân Hành uống hết một bát lại rót thêm bát nữa, cánh môi đỏ hồng chạm vào dòng thuốc sẫm màu, nàng khẽ nói: “Không cần đâu, hôm qua muốn ăn, hôm nay không muốn nữa.”
Hứa Quân Hách hỏi tiếp: “Vậy có muốn gì khác không?”
Kỷ Vân Hành gật đầu, giọng điệu hết sức thản nhiên: “Muốn ngài sửa mái nhà giúp ta.”
Hứa Quân Hách quay người bước đi: “Uống hết thuốc, không được chừa lại.”
Đúng là chuyện cười, hắn đường đường là Hoàng thái tôn lại trèo lên mái nhà sửa ngói cho người khác còn ra thể thống gì, có khác nào đám thợ xây đâu? Nếu truyền ra ngoài thì thể diện của hắn còn để đâu?
Hứa Quân Hách trèo tường ra ngoài, cùng với Ân Lang bắt đầu phá khóa.
Mặc dù nơi đây hẻo lánh không người, nhưng mỗi lần Hứa Quân Hách đến đều là bí mật, ngoài Ân Lang và Hạ Nghiêu ra thì không ai khác biết, cho nên chuyện thay khóa cũng phải tự tay hắn làm.
Hứa Quân Hách gỡ bỏ ổ khóa bên ngoài, tuy tay nghề không thành thạo nhưng với sức mạnh của mình, hắn đã đục một cái lỗ trên cánh cửa gỗ để gắn chốt khóa vào bên trong.
Chỉ một việc đơn giản như vậy, hai người bọn họ cũng mất khá nhiều thời gian.
Bàn tay của Ân Lang đã chà xát đỏ ửng, mệt đến nỗi thở hụt hơi, chẳng còn chút phong thái nào của một Đại tổng quản trong Đông cung, từ đó y chỉ thấy càng thêm hận đám người Kỷ gia.
Nếu không phải vì bọn họ đổi cửa thay khóa cho cái tiểu viện của nha đầu họ Kỷ kia thì Điện hạ đã chẳng phải tự mình đến đây thay khóa, cũng sẽ không kéo theo y phải chịu khổ cùng.
Ngay cả Ân Lang còn bực dọc như vậy, huống hồ Thái tôn Điện hạ vốn đã cáu kỉnh thì chẳng cần phải nói.
Ân Lang len lén nhìn sang, thấy sắc mặt Hứa Quân Hách còn đen hơn cả than đá, rõ ràng đang là tháng sáu nóng bức, mà lông mày và ánh mắt của hắn lại lạnh lẽo như phủ đầy sương tuyết.
Chắc hẳn trong lòng đang tính toán xem phải lột mấy lớp da trên người đám người Kỷ gia đây mà.
Hứa Quân Hách cúi đầu treo ổ khóa mới mà Ân Lang đã mua lên, đột nhiên hỏi: “Mái nhà dột nước… phải sửa thế nào?”
Ân Lang sợ hãi đến nghẹn ngào thốt lên: “Điện hạ??”
Kỷ Vân Hành uống thuốc xong liền leo lên giường tre nằm ngủ. Hứa Quân Hách sau khi bận rộn xong bước vào phòng, thấy nàng ngủ rất say nên không quấy rầy, hắn đặt chìa khóa và thuốc lên bàn của nàng rồi lặng lẽ rời đi.
Hắn trở về hành cung tắm rửa thay quần áo, sau đó ra lệnh cho Ân Lang truyền khẩu dụ đến Kỷ gia, mời Kỷ Viễn đến cùng dạo hồ.
Lúc khẩu dụ được truyền đến Kỷ gia, thứ đệ của Kỷ Dục vừa hay đang làm khách trong phủ.
Trước đó, chuyện Hoàng thái tôn chủ trì tiệc rượu còn đặc biệt chỉ định Kỷ Viễn đến ngồi cạnh đã lan truyền khắp nơi. Kỷ Dục vốn cố ý khoe khoang ra ngoài, thế là mấy người đệ đệ dù đã phân gia từ lâu cũng lục đục mang lễ vật đến chúc mừng.
Ai mà không biết Hoàng thái tôn là nhân vật thế nào? Cho dù là ở Kinh thành, số người muốn nương nhờ quan hệ với hắn nhiều không kể xiết. Mà đối với Kỷ Viễn, chỉ là con trai của một viên quan Bát phẩm có thể được Hoàng thái tôn để mắt tới và nói vài lời cũng đã là một niềm vinh dự xa xỉ, chứ đừng nói chi là được Hoàng thái tôn gọi đến tên trong bữa tiệc.
Điều đáng chú ý hơn cả là ngay từ đầu Hoàng thái tôn đã chú ý đến Kỷ Viễn, ban đầu lại khen ngợi chiếc nút thắt đeo bên hông của Kỷ Viễn, từ đó kéo câu chuyện sang muội muội Kỷ Doanh Doanh của hắn.
Kỷ Doanh Doanh năm nay vừa tròn cập kê, cũng là một thiếu nữ xinh đẹp, dù nhan sắc còn chưa hoàn toàn nở rộ, nhưng đã rất nổi bật trong số những thiếu nữ đồng trang lứa. Hiện giờ, đang ở độ tuổi thích hợp để chọn hôn sự.
Những lời khen ngợi từ Hoàng thái tôn khiến Kỷ Dục không khỏi suy nghĩ xa hơn.
Lúc ông ta còn đang tận hưởng những lời nịnh nọt từ thứ đệ, khẩu dụ đã truyền đến phủ. Kỷ Dục vui mừng khôn xiết, vội vàng bảo người trong phủ đi tìm đứa con trai trưởng ưu tú của mình về.
Vương Huệ nghe tin Hoàng thái tôn truyền khẩu dụ mời con trai mình dạo hồ cũng vội vã chạy đến, vui mừng đến mức nói năng lộn xộn, chẳng còn giữ nổi vẻ đoan trang của chủ mẫu Kỷ gia.
Cả Kỷ Dục và Vương Huệ đều cảm thấy mình đã sinh ra một đứa con trai vô cùng giỏi giang, lòng tự hào lan tỏa khắp mặt, sống lưng cũng thẳng hơn thường ngày. Thậm chí họ còn thưởng tiền cho hạ nhân, khiến không khí vui mừng ngập tràn khắp phủ, chỉ thiếu mỗi việc gõ trống rao mừng chuyện vui động trời.
Thứ đệ bất tài của Kỷ Dục thấy vậy vừa ghen tị đến mức đau thắt tim, vừa cố gắng gượng cười giả tạo để nịnh nọt.
Những lời tâng bốc ấy khiến Kỷ Dục vô cùng hưởng thụ, nói rằng mình đến tuổi trung niên mới đón được vận may đến chậm này, cứ như đã nhìn thấy cảnh tượng con trai mình sau này thăng tiến không ngừng vậy.
Trong khi đó, Kỷ Vân Hành hoàn toàn không biết gì về chuyện vui mừng và cảnh tượng tưng bừng trong Kỷ gia. Sau khi uống thuốc nàng ngủ rất sâu, khắp người cũng ra nhiều mồ hôi, đến khi tỉnh lại thì đầu đã không còn đau nữa, cơn sốt cũng biến mất hoàn toàn.
Lúc này, đầu óc nàng mới thực sự tỉnh táo lại. Nhớ lại lúc nàng sốt cao, Hứa Quân Hách đã từng đến, nàng lại nhìn xuống chiếc áo choàng rộng rãi đang khoác trên người mình, mùi ẩm mốc trên chiếc giường tre cũng đã tan biến, chỉ còn lại mùi hương nhẹ nhàng quấn lấy nàng.
Nàng nhìn thấy trên bàn có một chiếc chìa khóa và một bình sứ nhỏ mạ vàng. Mở bình ra, bên trong là một loại thuốc mỡ có màu nâu đậm.
Kỷ Vân Hành vội vàng đi tới đẩy cửa ra, nhưng trong sân hoàn toàn trống rỗng, người đến đưa thuốc cho nàng đã rời đi từ lâu.
Nàng cầm chìa khóa đi ra sân sau, chỉ cần liếc mắt đã thấy cánh cửa đỏ son nhẵn bóng vốn luôn đóng kín lúc này đã được treo thêm một ổ khóa bên trên. Ổ khóa này bị đục lỗ một cách thô bạo, trông méo mó không đều.
Nàng bước tới dùng chìa khóa trong tay mở thử, ổ khóa được mở ra. Nàng tháo khóa khỏi vòng sắt, thử đẩy cửa ra.
Cánh cửa này không phải bằng gỗ đặc nên không nặng lắm, chỉ cần một lực nhẹ đã mở ra được.
Gió mùa hè như đã chờ sẵn sau cánh cửa từ rất lâu, cánh cửa vừa được đẩy ra một khe hở, gió bên ngoài đã gấp rút ùa tới thổi vào mặt Kỷ Vân Hành, mang theo hơi thở tươi mát của đất trời sau cơn mưa.
Dưới sức đẩy của nàng, cánh cửa hoàn toàn mở rộng.
Đây cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm sống trong tiểu viện, Kỷ Vân Hành đứng trong sân nhìn ra thế giới bên ngoài qua một cánh cửa mở toang.
Suy cho cùng, khung cảnh trước mắt khác hẳn với những mảnh vụn phong cảnh nàng từng nhìn qua khe cửa, hay những gì nàng đã thấy khi lén lút chui ra ngoài.
Cũng vào hôm nay nàng mới nhận ra được, cánh cửa này không quá rộng lớn như nàng tưởng tượng. Đứng trong sân nhìn ra ngoài, tầm mắt của nàng cùng lắm cũng chỉ có thể bao quát được vài gốc cây xếp hàng ngang, nhìn xuyên qua những tán lá xum xuê mới thấy những mảnh trời xanh thẳm.
Nhưng chính cánh cửa nhỏ này đã giam cầm phần đời còn lại của mẹ nàng, giam cầm cả những năm tháng thơ ấu của nàng.
Kỷ Vân Hành khẽ ngửi trong gió, bỗng như ngửi thấy mùi của sự tự do.
Nàng khóa cửa lại, quay vào xách nước bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Mùa hè nóng bức khô hanh, mặt đất trong phòng ngủ sau khi bị mưa ngấm ẩm ướt cũng chỉ mất nửa ngày để khô lại. Kỷ Vân Hành mang tất cả những thứ bị mưa làm ướt ra sân phơi nắng, sau đó ra giếng ở sân sau múc nước đi nấu.
Trước hết, nàng phải tắm cho chó con đã.
Chó con đã bẩn thỉu vô cùng, lớp bùn đất bám trên lông phải kỳ cọ rất lâu mới sạch. Chỉ việc tắm cho nó cũng đủ khiến Kỷ Vân Hành mệt đến toát mồ hôi. Khi nàng đứng lên còn hoa mắt, suýt chút nữa thì ngã chổng vó.
Bởi khi bệnh nàng không có khẩu vị, từ lúc tỉnh lại đến giờ cũng chưa ăn gì, lại còn làm việc luôn tay thế nên cơ thể không chịu nổi cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng nàng đã quen với việc chịu đói, nàng ngồi xuống nghỉ một lát, sau khi cảm thấy cơ thể không còn gì đáng ngại, nàng lại tiếp tục công việc trong tay.
Sau khi tắm sạch cho chó con, Kỷ Vân Hành lại gom quần áo của mình đem giặt, tiện thể giặt cả chiếc áo choàng mà Hứa Quân Hách để lại.
Ai ngờ áo choàng của Hứa Quân Hách lại quý giá đến thế. Kỷ Vân Hành giặt đồ trước nay đã quen nhúng nước rồi đập trên bàn giặt, nhưng khi cầm chiếc áo choàng to tướng đẫm nước, nàng không thể vắt nổi. Nàng phải đứng lên, vắt áo choàng lên lưng mới vắt được.
Sau một hồi vật lộn giặt xong, nàng mới phát hiện những sợi tơ trên áo choàng đã bung ra hết, hoa văn được viền bằng chỉ vàng cũng tan nát, cả chiếc áo choàng đã hoàn toàn bị hư hỏng trong tay nàng.
Nàng cầm bộ áo choàng lên ngắm nghía hồi lâu, trong lòng cảm thấy vô cùng áy náy.
Cuối cùng, Kỷ Vân Hành tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, mọi bụi bẩn trên cơ thể đều được rửa trôi, cơ thể nhẹ nhàng khô ráo khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Bận rộn mọi việc xong xuôi, vừa ngồi xuống nghỉ ngơi chưa bao lâu, Lục Cúc đã đến gõ cửa mang cơm. Khi nàng ra cửa nhận cơm, Lục Cúc còn lo lắng hỏi tại sao buổi sáng và trưa nàng không mang cơm vào ăn.
Kỷ Vân Hành chỉ nói cơ thể không thoải mái lấp liếm cho qua, rồi kéo Lục Cúc vào phòng ngủ để nhờ nàng ta bôi thuốc giúp mình.
Thuốc là do Hứa Quân Hách để lại, Kỷ Vân Hành không rõ thuốc này có tác dụng gì, nhưng nàng đoán là để bôi lên chỗ vết thương do roi đánh, bởi vì hôm nay khi tỉnh dậy, nàng ngửi thấy có mùi thuốc trên mu bàn tay, chỗ sưng đỏ cũng đã giảm bớt.
Lục Cúc rửa tay sạch sẽ rồi bôi thuốc cho nàng, vừa bôi vừa nói: “May mà da không bị nứt toạc ra, nếu không mùa hè nóng nực thế này, mồ hôi thấm vào vết thương sẽ chẳng khác gì cực hình! Đợi đến khi vết thương đóng vảy cũng sẽ để lại sẹo, nhưng với vết thương của Đại cô nương chỉ cần siêng bôi thuốc mỡ, qua mấy ngày nữa sẽ hồi phục lại, không để lại dấu vết.”
“Làm sao ngươi biết được?” Kỷ Vân Hành hỏi.
“Trước khi bị bán vào Kỷ gia, nô tỳ thường bị đánh rất nhiều lần, đòn roi là thường gặp nhất, dù có quất qua lớp áo thì cũng đủ làm rách da thịt.” Lục Cúc nói.
Kỷ Vân Hành sợ đau, nghe nàng ta miêu tả mà thấy rùng mình, nhỏ giọng nói: “Ta không cố ý gợi lại chuyện buồn của ngươi.”
“Chuyện này đâu có gì buồn!” Lục Cúc đáp: “Nô tỳ vốn không phải người Linh Châu, lúc còn nhỏ bị bán đến đây, khi lên bảy cha nuôi lại muốn bán nô tỳ đi, chẳng biết từ đâu tìm được một bà cô ăn mặc lộng lẫy đến xem nô tỳ. Đại cô nương không biết đó thôi, những bà cô ăn mặc kiểu đó thường là mấy mụ tú bà ở các lầu xanh, bị bán vào đó mới là sống không bằng chết. Lúc ấy, mụ ta thích khuôn mặt của nô tỳ, nhưng khi nhìn thấy vết roi chằng chịt trên người, mụ lại từ chối, nhờ thế mà nô tỳ thoát được kiếp nạn.”
“Linh Châu có luật, không cho phép người dân bán con vào lầu xanh, ngươi nên báo quan bắt hết đám bọn chúng.” Kỷ Vân Hành nói.
Lục Cúc ngẫm nghĩ một lúc: “Nghe giọng mụ ta thì có vẻ không phải người Linh Châu, nhưng nô tỳ cũng không nhận ra là giọng vùng nào.”
Kỷ Vân Hành ậm ừ một tiếng, không nói gì thêm. Lục Cúc rõ ràng là người hay nói, chẳng mấy chốc lại vui vẻ kể tiếp: “Nói đến chuyện này mới nhớ, nô tỳ kể cho người nghe, hôm nay trong phủ rất náo nhiệt, mọi người đều hớn hở lắm. Bởi vì Hoàng thái tôn đã phái người đến Kỷ phủ cho mời Nhị công tử đi dạo hồ! Nghe những hạ nhân trong phủ đồn rằng, nếu Hoàng thái tôn thực sự coi trọng Nhị công tử của chúng ta, đến lúc đó Kỷ gia sẽ thăng quan tiến chức như diều gặp gió, chắc chắn sẽ lui tới với những quan to cao quý, vậy sẽ không ít người quyền quý đến cầu hôn Đại cô nương đâu…”
Kỷ Vân Hành hiểu ý Lục Cúc. Nàng ta muốn nói rằng nếu Kỷ Viễn được Hoàng thái tôn trọng dụng, Kỷ gia sẽ phát triển theo, vậy thì nàng sẽ sớm thoát khỏi tiểu viện này, gả vào gia đình giàu có nào đó.
Cho dù Kỷ Dục có chán ghét nàng thế nào, nàng vẫn là đích trưởng nữ của Kỷ gia, thịnh suy đều liên quan đến nhau.
Kỷ Vân Hành mỉm cười, nhưng không đáp lại.
Lục Cúc bôi thuốc vào những vết thương trên lưng nàng xong, lại trò chuyện với nàng một lúc rồi mới thu dọn bát đũa rời đi.
Kỷ Vân Hành ngồi trên ngưỡng cửa, chậm rãi phe phẩy cây quạt trong tay, ngắm nhìn chó con ăn cơm. Khi mặt trời dần lặn, bóng tối bao trùm khắp sân, nàng đứng dậy thắp đèn.
Vừa treo đèn lồng lên, nàng đã nghe thấy âm thanh loảng xoảng ngoài sân. Quay đầu nhìn lại, thì ra chó con đang ăn ngon lành lại đột nhiên thay đổi tính nết, đá bay bát cơm của nó. Không biết nó đã dùng sức mạnh thế nào mà cái bát lăn đi rất xa, nước canh trong bát văng tung tóe khắp nơi.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, chó con còn gầm gừ, trút giận lên chiếc bát.
“Học Học ăn no rồi sao” Kỷ Vân Hành bước tới, nhặt bát lên đặt lại dưới gốc cây, đưa tay định vuốt ve chú chó nhưng nó lập tức tránh né.
Nàng không ngạc nhiên, như thường lệ gọi nó vào nhà ngủ.
Ban đầu nàng nghĩ rằng lần này chó con sẽ phớt lờ mình như mọi khi, nhưng không ngờ khi nàng quay đi, cục bông trắng tinh đó đã ngoan ngoãn đi theo, hai tai nó phe phẩy, từng bước đi vô cùng thư thái.
Kỷ Vân Hành vui mừng, cúi xuống bế chú chó nhỏ lên.
Hứa Quân Hách nhất thời không chú ý, muốn tránh đi đã không còn kịp nữa, thế là bị nàng bế lên ôm vào lòng.
Hắn vặn vẹo cố giãy giụa vài cái, nhưng sau khi bị nàng vuốt ve từ đầu đến đuôi, lúc hắn sắp nổi giận thì bất ngờ nàng thả hắn xuống chiếc giường tre.
Chiếc giường tre dường như đã được kéo ra ngoài phơi nắng nên đã khô hoàn toàn. Kỷ Vân Hành tắm rửa sạch sẽ cởi giày trèo lên giường ngủ, lúc nàng nằm xuống chiếc giường còn kêu “cót két”.
Nàng nằm nghiêng bên cạnh Hứa Quân Hách, trong tay phe phẩy chiếc quạt, lúc thì quạt cho mình, lúc lại quạt cho hắn.
Nàng mở mắt ngắm nhìn chú chó nhỏ, tâm trí bắt đầu mơ màng.
Hứa Quân Hách nhìn vào đôi mắt đen láy đó một lúc, dứt khoát khoanh chân nằm xuống bên cạnh nhưng quay lưng về phía nàng, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Trong phòng nóng nực vô cùng khiến hắn cảm thấy bực bội trong lòng.
Qua một hồi lâu sau, vào lúc Hứa Quân Hách nghĩ rằng Kỷ Vân Hành đã ngủ, nàng đột nhiên thấp giọng nỉ non: “Ngày mai Lương Học có đến không đây?”
Hứa Quân Hách giật mình mở mắt, quay đầu liếc nhìn nàng, nhưng thấy nàng đã nhắm mắt, chiếc quạt trong tay cũng im lìm nằm đó, dường như nàng đã thôi ngẩn ngơ và bắt đầu ngủ.
Đương nhiên ngày mai Hứa Quân Hách sẽ đến, trước đó đã hứa mua xiên kẹo hồ lô cho nàng, nhất định hắn sẽ thực hiện.
Nào ngờ sáng hôm sau, khi Hứa Quân Hách mua kẹo hồ lô trèo tường đi vào, Kỷ Vân Hành đã không còn ở trong tiểu viện, rõ ràng là nàng đã ra ngoài từ rất sớm.
Hắn tức giận ném mạnh xiên kẹo hồ lô xuống đất, rồi lại trèo tường rời đi.
Kỷ Vân Hành quả thật đã ra ngoài từ sáng sớm.
“Chẳng lẽ bị đánh một trận thì ta sẽ không dám đi nữa sao?” Nàng đeo túi chéo lên vai, đẩy cửa hông ở sân sau ra, lẩm bẩm trong miệng: “Không đời nào đâu!”
Đại Yến có luật pháp, gia quy của Kỷ phủ cũng nghiêm ngặt, nhưng Kỷ Vân Hành lại có quy định riêng trong tiểu viện của mình.
Sau khi bị bệnh nhất định phải đi ăn một bát đậu hũ.
Sáng sớm nàng đã đi thẳng đến quán đậu hũ của Sở Tình, lúc này vẫn chưa có khách. Vừa vào cửa, nàng đã hô lớn: “Dì Tình, Hữu Hữu đến rồi!”
Sở Tình vội vã từ sau bếp đi ra: “Mấy hôm trước trời mưa lớn như thế, ta biết ngay con lại bị bệnh.”
Kỷ Vân Hành tháo túi chéo xuống đặt sang một bên: “Hôm nay con muốn ăn đậu hũ mật đậu đỏ.”
Sở Tình bước đến trước mặt nàng, nụ cười trên môi còn chưa kịp nở hết thì mũi đã hít vào một hơi, ngạc nhiên nói: “Trên người Hữu Hữu sao lại có mùi thuốc thế?”
Kỷ Vân Hành đưa tay lên ngửi.
Quả thật có một mùi thuốc nhàn nhạt. Trước khi đi nàng đã rửa tay sạch sẽ nên mùi không quá nồng, chỉ khi lại gần mới ngửi thấy. Còn thuốc bôi trên lưng qua một đêm đã được hấp thụ hết, lại có quần áo che phủ sao có thể phát ra mùi được. Kỷ Vân Hành bật cười ngây ngô, khen ngợi Sở Tình: “Mũi của dì Tình thật là lợi hại!”
Sở Tình liếc mắt đã thấy vết thương trên mu bàn tay nàng, bà ấy cau mày kéo tay nàng lại quan sát kỹ càng: “Vết thương nhìn giống như vết roi đánh ra, ai đánh con vậy?”
“Con lén chạy ra ngoài chơi, bị cha phát hiện nên đánh con một trận.”
Sở Tình sa sầm mặt, vội kéo ống tay áo nàng lên cao, lúc nhìn thấy những vết thương khác bà tức giận không kìm được.
“Đồ súc sinh.” Bà ấy mắng.
Còn có vài câu khó nghe hơn, nhưng vì Kỷ Vân Hành đang ở trước mặt nên bà ấy không mắng thành lời.
Sở Tình vô cùng đau lòng, đưa tay xoa đầu nàng, nói: “Con ra sau ngồi chờ một lát, để ta qua y quán bên cạnh bốc ít thuốc cho con.”
“Con có thuốc rồi.” Kỷ Vân Hành lấy từ trong túi chéo ra một chiếc lọ sứ, rồi nói tiếp: “Hôm nay đến tìm dì Tình, cũng là muốn nhờ dì bôi thuốc giúp con.”
Sở Tình nhận lấy lọ sứ, mở nắp ngửi thử, bà ấy nhướn mày ngạc nhiên hỏi: “Thứ này con lấy từ đâu vậy? Dược liệu bên trong đều là những vị thuốc quý hiếm khó tìm.”
“Là bạn con cho.” Kỷ Vân Hành hỏi: “Dì Tình chỉ cần ngửi là biết bên trong có vị thuốc gì sao?”
“Ta mở tiệm đậu hũ bên cạnh y quán đã bao năm, ngày nào cũng ngửi mùi thuốc, dần dà cũng học được chút ít.” Sở Tình vừa nắm tay nàng kéo đi về phía sân sau vừa nói: “Ta bôi thuốc cho con trước, rồi mới làm đậu hũ mật đậu đỏ cho con ăn.”
Sở Tình dù sao cũng là người lớn, cách bôi thuốc của bà ấy khéo léo hơn Lục Cúc rất nhiều.
Hôm qua khi Lục Cúc bôi thuốc, Kỷ Vân Hành cảm thấy đau nhưng ngại không dám lên tiếng. Hôm nay, Sở Tình xoa đều thuốc trong lòng bàn tay, từ từ thoa lên lưng nàng, Kỷ Vân Hành chưa kịp cảm giác được gì thì đã được bôi thuốc xong.
Nàng ngồi trong phòng đợi thuốc thấm vào da, còn Sở Tình đi chuẩn bị đậu hũ cho nàng.
Đợi đến khi trên lưng không còn cảm giác ẩm dính, Kỷ Vân Hành mới nhẹ nhàng mặc lại y phục, ra quán ngồi đợi.
Sở Tình mang ra cho nàng một bát đậu hũ đầy ắp, bên trên phủ một lớp đậu đỏ, bên dưới là các loại mứt hoa quả khô.
Kỷ Vân Hành rất thích ăn món này, nàng cười cong mắt, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, sau khi nói cảm ơn Sở Tình bắt đầu từ từ thưởng thức.
Sở Tình ngồi xuống đối diện nàng, lấy ra một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc, bà ấy nói rằng chiếc chuông trên khóa bị bà ấy vô tình làm hỏng, bây giờ đang rảnh tay nên sửa nó lại.
Chiếc khóa trường mệnh này được bện bằng dây ngũ sắc, Kỷ Vân Hành đã nhìn thấy nó từ rất lâu rồi. Đây vốn là vật của Ngọc Ngọc – con gái của dì Tình.
Nhưng năm Ngọc Ngọc sáu tuổi, nàng ấy bị bắt cóc, từ đó Sở Tình lang thang trôi dạt khắp nơi để tìm con gái, nhưng đến nay vẫn chưa tìm thấy tung tích.
Hai năm trước, vào lúc Sở Tình đến Linh Châu thì nơi đây gặp thiên tai, sau đó bà ấy mới an ổn lại và mở quán đậu hũ này.
Kỷ Vân Hành nhìn chiếc khóa trường mệnh kia thật lâu: “Hôm qua con cũng nằm mơ gặp mẹ con. Mẹ đã lâu không đến thăm con, lần này mẹ ôm con trong giấc mơ rất lâu.”
Sở Tình nghe xong liền rơi nước mắt, bà vội vàng dùng tay lau đi, rồi lại nhẹ nhàng xoa đầu Kỷ Vân Hành: “Người làm mẹ luôn vương vấn con cái của mình nhất. Bà ấy chắc chắn biết Hữu Hữu đang nhớ mẹ, nên mới đến thăm Hữu Hữu.”
Kỷ Vân Hành múc một thìa đậu bỏ vào miệng, từ tốn nói: “Vậy thì Ngọc Ngọc chắc chắn cũng đang nhớ dì Tình.”
Sở Tình rơi nước mắt đầy mặt, nghẹn ngào nói: “Ta không mong cầu Ngọc Ngọc còn nhớ đến người mẹ này, chỉ mong nó được sống bình an, lớn lên mạnh khỏe là đủ.”
“Nhất định sẽ thế.” Kỷ Vân Hành nói: “Chẳng phải con cũng lớn lên khỏe mạnh đó sao?”
Sở Tình mỉm cười, khen ngợi Kỷ Vân Hành vài câu. Rồi như nhớ ra điều gì, bà ấy đi vào trong lấy ra một sợi dây mảnh và cây kéo đến: “Nào, đưa tay cho ta đo thử. Tháng sáu vừa đến, tháng bảy cũng gần kề rồi, ta sẽ thắt cho Hữu Hữu một món quà mừng sinh nhật.”
Kỷ Vân Hành thích nhận quà, liền ngoan ngoãn đưa tay ra để Sở Tình đo.
Ăn xong bát đậu hũ, Kỷ Vân Hành lại ngồi trò chuyện cùng Sở Tình một lúc, đến khi quán đậu hũ dần có khách, Sở Tình bắt đầu bận rộn.
Kỷ Vân Hành khoác túi chéo lên vai, theo thói quen nhận từ tay Sở Tình hai viên kẹo tròn rồi tạm biệt bà ấy rời đi.
Nàng lang thang dạo phố một lúc, mua vài món đồ, cũng thưởng thức xiên kẹo hồ lô mà nàng đã thèm từ hôm qua. Đến gần trưa, nàng mới trở về nhà.
Vừa bước vào cửa, nàng đã thấy những mảnh vụn vỡ của kẹo hồ lô nằm dưới đất, liếc mắt đã biết ngay Hứa Quân Hách lại đến.
Nàng cũng chẳng mấy để tâm xiên kẹo vỡ nát dưới đất này chứng tỏ Hứa Quân Hách giận đến thế nào, chỉ quét dọn gọn gàng rồi vui vẻ quay lại đọc sách.
Trong lòng nàng chỉ muốn đến tìm Tô Y, nhưng những vết roi trên người vẫn còn quá rõ ràng, chỉ đành chờ đến khi chúng hoàn toàn biến mất mới có thể đi Liên Y Lâu.
Da thịt nàng mỏng manh, thuốc được bôi đều đặn mỗi ngày, dần dà những vết sưng đỏ ban đầu tan đi nhanh chóng nhờ thuốc của Hứa Quân Hách có hiệu quả.
Nhưng khi dùng hết thuốc, vết thương chỉ còn âm ỉ đau nhẹ, nhưng lại mờ dần rất chậm, dù có nhìn thế nào cũng sẽ thấy những dấu vết mờ mờ.
Một lần chờ đợi là hơn nửa tháng.
Trong suốt hơn nửa tháng này, Kỷ Vân Hành ngoài việc đến chợ Đông ghi sổ sách cho Tiết Cửu, thời gian còn lại gần như đều ở lì trong tiểu viện. Chỉ vì Hứa Quân Hách dọa nàng rằng nếu vết thương thường xuyên phơi nắng sẽ khó mà lành hẳn, thậm chí có thể mãi mãi để lại sẹo.
Vì vậy, Kỷ Vân Hành có thể không ra ngoài thì tuyệt đối không ra ngoài, suốt ngày ngồi đọc sách trong phòng ngủ.
Số lần Hứa Quân Hách đến cũng không nhiều nữa.
Hắn đã nghiên cứu cách sửa mái ngói, bèn leo lên mái nhà xem xét. Kỷ Vân Hành nghe thấy tiếng bước chân của hắn giẫm trên mái ngói, lo sợ đến nỗi vội chạy ra khỏi phòng ngủ, chỉ sợ hắn rơi xuống sẽ đè nát giường hoặc bàn của mình.
Cuối cùng vì ghét phiền phức, Hứa Quân Hách gỡ một miếng ngói xuống mang đi nhờ người làm theo mẫu, rồi hắn lại mang về để đắp vào chỗ hư hỏng trên mái nhà nàng.
May mà tiểu viện này vô cùng hẻo lánh, thường ngày chẳng có ai qua lại, cho nên khi Hứa Quân Hách leo lên mái nhà mới không bị ai phát hiện ra.
Vị Hoàng thái tôn uy phong lẫm liệt ở bên ngoài nói một là một nói hai là hai, vậy mà khi đến tiểu viện cũ nát này thì khác: ban ngày leo lên mái lợp ngói, ban đêm còn phải làm chó con; hàng ngày còn phải ứng phó với một đám người đi thưởng hoa dạo hồ, vì thế gần đây hắn thường xuyên nổi giận.
Có một lần khi trèo tường, hắn vô tình giẫm phải đống phân mà chó con để lại ở góc tường, Hứa Quân Hách bực tức cởi giày ra ném xa mấy trượng rồi ngồi xuống bậc cửa, giận đến mức chẳng muốn nói gì.
Kỷ Vân Hành ngồi xuống bên cạnh, phe phẩy cây quạt trong tay quạt mát cho hắn, còn nói: “Người thường tức giận thì ngực sẽ mọc ra cục u cứng đấy. Nếu ngài chỉ mọc u một bên thì phải nhét thêm bánh bao vào bên kia, vậy nên đừng giận nữa.”
Hứa Quân Hách vốn không tức giận với nàng, nghe xong câu này sao không điên tiết lên được, lập tức phát hỏa: “Cô bớt nói chuyện với ta lại thì ta sẽ không giận.”
Kỷ Vân Hành liền đáp: “Vậy hôm nay ta bớt nói hai câu với ngài, nhưng hết hôm nay thì không tính nữa đâu.”
Liên tục hơn hai mươi ngày, tin tức Hoàng thái tôn và đích tử Kỷ gia cùng đi du ngoạn khắp nơi nhanh chóng lan truyền khắp Linh Châu. Kỷ Dục thoắt cái đã trở thành nhân vật nổi bật ở Linh Châu.
Những quan viên trước đây khinh thường ông ta giờ đều công khai lẫn ngấm ngầm mang lễ vật đến Kỷ gia để kết thân. Nhiều đại gia tộc danh tiếng từ các thành khác cũng có ý muốn kết giao, liên tục gửi thiệp mời đến phủ.
Các buổi tiệc nhỏ diễn ra trong phủ không ngừng nghỉ, ngày nào cũng bày tiệc chiêu đãi khách, mà mỗi một buổi tiệc đều là những khách khứa khác nhau…
Nhà kho của Kỷ phủ trong vài ngày ngắn ngủi đã đầy ắp, từng chiếc rương xếp chồng lên nhau trong sân như đang cố thể hiện sự náo nhiệt của Kỷ gia gần đây.
Vương Huệ cười đến mức không khép được miệng, trên cổ tay đeo vòng ngọc mới, trên đầu cài trâm vàng, trang phục trên người cũng đổi thành gấm màu sáng khó mua nhất ở Linh Châu. Khi ngồi cùng chị em dâu hoặc các phu nhân khác, bà ta luôn che miệng cười bẽn lẽn như vô ý nói ra con trai mình hôm nay lại theo Hoàng thái tôn đi nơi nào, than thở rằng con trai ít khi ở nhà, rất khó để gặp mặt.
Kỷ gia trong lúc nhất thời trở nên nổi bật vô cùng, những người muốn kết giao và nịnh nọt xếp thành hàng dài, ai nấy đều cảm thán rằng Kỷ gia lần này sẽ thật sự một bước lên trời.
Kỷ Vân Hành không hề hay biết chuyện ở tiền viện. Nàng đã đợi rất lâu, đến khi thấy những lằn roi trên người cuối cùng cũng biến mất, lập tức chuẩn bị sáng sớm ngày mai sẽ đi tìm Tô Y.
Nhưng nàng còn chưa kịp làm gì, Thu Quyên đã dẫn người đến tiểu viện, mang theo một bộ y phục mới may, bảo Kỷ Vân Hành ngày mai phải mặc đi ra tiền viện.
Kỷ Vân Hành sờ vào bộ quần áo mới, thắc mắc hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Thu Quyên mặt mày rạng rỡ, không giấu nổi niềm vui trên mặt, cười nói: “Ôi trời Đại cô nương, người không biết sao, đây là chuyện tốt đấy!”
“Nhị công tử nhà chúng ta thật sự rất tài giỏi, ngài đã mời được Hoàng thái tôn ngày mai đến phủ làm khách đấy!”

Bình luận về bài viết này