Tin tức Hoàng thái tôn sẽ đến làm khách tại Kỷ gia như mọc thêm cánh bay theo gió lan truyền khắp Linh Châu. Kỷ Dục – một tiểu quan Bát phẩm, dù có đứng trong nha môn cũng là sự tồn tại vô cùng tầm thường, cũng chỉ có đám người Kỷ gia vì muốn giữ thể diện cho ông ta nên lúc đi ra bên ngoài mới gọi ông ta là quan lão gia. Chứ thực ra trong nha môn, ông chỉ là một kẻ chạy việc vặt.
Linh Châu xưa nay chưa từng có nhân vật lớn nào tên Kỷ Dục, cho đến khi Hoàng thái tôn theo chân Thiên tử quá bộ đến vùng sơn thủy này, sau khi dạo chơi quanh Linh Châu hai vòng, còn mang theo bên mình một thiếu niên tên là Kỷ Viễn. Mọi người nghe tiếng gió mới vội đi điều tra thì biết được, đó chính là con trai trưởng của Kỷ Dục.
Không ai biết con trai của một tiểu quan Bát phẩm đã làm thế nào để lọt vào mắt xanh của Hoàng thái tôn, ngày thường khi thưởng hoa hay nghe khúc, Hoàng thái tôn đều dẫn Kỷ Viễn theo.
Đến nay lại còn muốn đến làm khách tại Kỷ gia, chuyện này khiến ai ai cũng kinh ngạc.
Mọi người đều rõ, kể từ sau khi Hứa Quân Hách đến Linh Châu, hắn chưa từng bước vào phủ quan của bất kỳ quan viên nào. Số người gửi thiệp mời hắn đến chơi phủ xếp hàng dài, nhưng chẳng có ai nhận được lời hồi đáp.
Vậy mà giờ hắn lại đồng ý đến Kỷ gia, thật là chuyện khiến người ta kinh ngạc vô cùng.
Kỷ Dục cũng sửng sốt không kém, khi con trai mang tin vui động địa này về nhà, ông ta mừng đến mức suýt ngất xỉu, vừa vỗ tay vừa cười vang trong chính đường, còn luôn miệng nói rằng tổ tiên Kỷ gia phù hộ.
Ngoài mặt thì nói Hoàng thái tôn chỉ đến Kỷ gia ăn một bữa cơm đơn giản, nhưng thực chất khi các thế lực quyền quý khắp nơi nghe tin nhất định sẽ dò la tình hình, đồng thời tìm cách kết giao với Kỷ gia. Chỉ riêng việc Kỷ Viễn theo chân Hứa Quân Hách đi chơi suốt nửa tháng đã khiến những bảo vật gửi đến Kỷ gia chất đống không hết. Đợi đến khi Hứa Quân Hách thật sự tới Kỷ phủ, e rằng ngày hôm sau Kỷ Dục sẽ được cấp trên trọng dụng cho thăng quan tiến chức cũng chưa biết chừng.
Hơn nữa mọi người đều biết rằng, ban đầu Hoàng thái tôn chỉ bị thu hút bởi cái dây thắt đeo trên người Kỷ Viễn, nay lại đích thân đến Kỷ gia, chủ mẫu Kỷ gia chắc chắn sẽ dẫn theo con cái của mình ra nghênh đón quý khách.
Hoàng thái tôn năm nay vừa tròn tuổi đội mũ, vẫn chưa lập chính thê mà bên cạnh cũng không có thiếp thất. Nếu hắn để mắt đến cô nương nhà nào, chỉ cần một câu nói cũng đủ định đoạt.
Người bên gối của Trữ quân dù có là một thiếp thất, tương lai ắt hẳn sẽ có mệnh phú quý.
Một viên quan thấp bé như Kỷ Dục đã định sẵn cuộc đời xoàng xĩnh ở tại Linh Châu, ông ta vốn chẳng thể với tới địa vị cao sang, số phận của con cái trong nhà cũng chẳng hơn gì, làm gì có chuyện dám để mắt đến hoàng thân quốc thích?
Nào ngờ lần này may mắn đến, người nghe tin đều thầm thở dài than rằng tổ tiên Kỷ gia thật sự đang phù hộ cho họ.
Kỷ Dục vì muốn khoe khoang nên đã nghĩ đủ mọi cách, ngay cả đám hạ nhân ra ngoài mua sắm cũng được dặn dò kỹ lưỡng, gặp ai cũng phải nhắc tới chuyện này, dù người ta không hỏi cũng phải tự kể.
Chủ nhân nhận được vinh sủng, hạ nhân trong phủ dường như cũng được hưởng lây, nói chung ai đi ra ngoài cũng thấy hãnh diện.
Ngay cả Kỷ Vân Hành cũng được tặng một bộ váy áo tinh xảo.
Hoàng thái tôn đến Kỷ gia, Kỷ lão gia sẽ dẫn cả nhà ra cửa đón tiếp, dù có gãy chân cũng phải lết đến chứ không được vắng mặt, mà Kỷ Vân Hành với tư cách là đích trưởng nữ, dù không được người nhà yêu thương cũng cần phải tham dự.
Vương Huệ chắc hẳn cho rằng nhất định không thể để Hoàng thái tôn cảm thấy lão gia đối xử tệ bạc với trưởng nữ của vợ cả, vì thế nên y phục trang sức của Kỷ Vân Hành đều có phẩm chất tương đương với Kỷ Doanh Doanh. Chỉ là thời gian quá gấp, không kịp may trang phục mới cho nàng, thành ra bà ta mới lấy y phục của Kỷ Doanh Doanh đưa đến tiểu viện.
Kỷ Doanh Doanh đang tuổi lớn nên mỗi lần may y phục, Vương Huệ đều làm dư ra vài ba bộ.
Kỷ Vân Hành cao hơn nàng ta nửa cái đầu, dáng người mảnh mai nên mặc y phục của Kỷ Doanh Doanh cũng không khác biệt mấy.
Vì chuyện này mà Kỷ Doanh Doanh còn náo loạn một phen. Đó đều là những bộ y phục mới mà nàng ta rất thích, không muốn cho Kỷ Vân Hành bộ nào cả. Vương Huệ phải dỗ dành rất lâu nàng ta mới đồng ý.
Y phục mang đậm sở thích của Kỷ Doanh Doanh, màu sắc vô cùng rực rỡ, cả bộ váy áo màu xanh ngọc trông tựa như lông chim công. Khi ánh mặt trời chiếu vào lại càng thêm sáng rực, mặc trên người Kỷ Vân Hành lại tôn lên làn da trắng như tuyết của nàng.
Hạ nhân búi nửa phần tóc của nàng lên, mái tóc đen tuyền xõa khắp lưng, điểm xuyết hai cây trâm bạc hình cánh bướm.
Nàng để mặt mộc không phấn son, chỉ có đôi mắt đen và làn da trắng, đôi môi thoa chút son đỏ là điểm nhấn duy nhất trên khuôn mặt nàng.
Vương Huệ thật sự đã dồn hết tâm tư vào chuyện này, bà ta còn bảo Thu Quyên dẫn người đến trang điểm cẩn thận cho Kỷ Vân Hành. Sau một hồi giày vò, dù nàng không mang vẻ giàu sang phú quý, nhưng cũng toát lên nét thanh nhã trong sáng.
So với vẻ lộng lẫy của Kỷ Doanh Doanh thì có phần kém hơn, nhưng không đến nỗi khiến người ta nghĩ rằng lão gia khắt khe với đích nữ.
Mới sáng sớm, Kỷ Vân Hành đã được đưa tới gian phòng ở tiền viện.
Vừa bước vào cửa, nàng đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả bên trong, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Hạ nhân cũng không thông báo là Kỷ Vân Hành đã đến.
Nàng đã quen với kiểu coi khinh thế này, nàng cúi đầu đi vòng qua bình phong, chỉ thấy gian phòng đã chật kín người.
Ngoài Vương Huệ ra, Kỷ Dục còn có bốn thiếp thất, sinh ra tổng cộng bảy người con, trong đó Kỷ Vân Hành là con của vợ cả Bùi Vận Minh, Kỷ Viễn và Kỷ Doanh Doanh là con của Vương Huệ. Những đứa trẻ còn lại đều là con của thiếp thất, đứa nhỏ nhất mới chỉ bốn tuổi.
Hôm nay đón tiếp khách quý, tất cả con cái trong nhà đều tụ tập ở tiền viện. Vương Huệ ngồi chính giữa, xung quanh là các chị em dâu. Kỷ Viễn và Kỷ Doanh Doanh thì ngồi cạnh nhau ở phía đối diện.
Khung cảnh chẳng khác nào đang đón Tết, cả phòng ai cũng mặc trang phục lộng lẫy, đặc biệt là Kỷ Doanh Doanh. Cũng không biết nàng ta đã cố ý trang điểm thế nào, dù mặt mày thanh tú của thiếu nữ mười lăm hãy còn ngây thơ, nhưng khi điểm chút phấn son cũng lộ ra vẻ đẹp ngọt ngào quyến rũ.
Vương Huệ trông chẳng khác nào một phu nhân quyền quý nhà quan lớn, trên cổ tay đeo chuỗi ngọc thượng hạng, tai đeo đôi bông ngọc trai trắng muốt, mỗi lần bà ta che miệng cười khuyên tai lại khẽ đung đưa.
Các chị em dâu đã đến từ sớm, họ xúm lại trước mặt Vương Huệ để nịnh bợ lấy lòng. Nói qua nói lại cũng toàn những lời mà bà ta thích nghe: nào là sinh được một đứa con trai giỏi giang trời ban, lại sinh ra một đứa con gái xinh đẹp, tương lai sẽ giàu sang phú quý tựa như hồng thủy, bất luận thế nào tiền tài cũng chảy về Kỷ gia.
Chưa dừng lại ở đó, họ còn người tung kẻ hứng nói nếu Kỷ Doanh Doanh may mắn bước chân vào cánh cửa Hoàng gia, vậy thì Kỷ gia mới thực sự một bước lên trời, con đường làm quan của Kỷ lão gia và Kỷ Viễn cũng như bước trên mây xanh, thậm chí sau này Vương Huệ còn có khả năng được phong thưởng làm Cáo mệnh phu nhân.
Chủ đề càng nói càng đi xa, Kỷ Vân Hành lẳng lặng đứng im một bên lắng nghe, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Nàng đang thẫn thờ nghĩ, không biết hôm nay Lương Học có đột ngột đến tiểu viện hay không?
Lần trước sau khi ném xiên kẹo hồ lô xuống đất, hắn yêu cầu rằng mỗi lần Kỷ Vân Hành ra ngoài phải báo trước cho hắn biết.
Ban đầu nàng không đồng ý, bởi vì phần lớn những lần nàng ra ngoài đều là hứng lên bất chợt, chẳng có kế hoạch gì cả.
Nhưng tính tình Lương Học nóng nảy, mặt mày cau có trừng mắt nhìn nàng, còn im lặng rất lâu không thèm nói chuyện với nàng, đã hứa sửa lại mái nhà giúp nàng cũng lật lọng. Kỷ Vân Hành đành phải đồng ý sau này ra ngoài sẽ báo trước một tiếng.
Sau đó, Kỷ Vân Hành nhận ra yêu cầu này thực ra cũng có lợi cho mình. Bởi vì không phải ngày nào Lương Học cũng đến, có khi cách ba bốn ngày hắn mới đến một lần. Nếu hắn đến hụt thì cũng không thể trách nàng được. Đến lúc đó Kỷ Vân Hành sẽ phản bác lại rằng: Hôm qua ngài không đến, làm sao ta biết mà báo trước hôm nay ta sẽ ra ngoài?
Bởi vậy, Lương Học cũng không tìm được lý do để trách nàng vì những chuyện như thế.
Kỷ Vân Hành đang mải nghĩ ngợi chợt nghe thấy có người gọi mình.
“Vân Hành à, Vân Hành?”
Nàng giật mình hoàn hồn lại, phát hiện mọi người trong phòng đều đang chăm chú nhìn mình. Thì ra là Vương Huệ ngồi giữa đám người gọi nàng.
Nàng bước lên hai bước, hơi cúi người hành lễ: “Phu nhân.”
Vương Huệ che miệng cười nhẹ: “Con bé này, sao lại xa cách với ta như vậy, chẳng lẽ còn giận ta chuyện mấy ngày trước?”
Bà ta vừa dứt lời, phu nhân Nhị phòng đã vội chen vào: “Ồ, có chuyện gì vậy, Đại cô nương sao lại có thể giận chủ mẫu được chứ?”
Vương Huệ thở dài: “Mấy ngày trước nó phạm lỗi, lão gia dùng gia pháp dạy dỗ nó một trận.”
Mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao, người này rỉ tai người kia, có người thở dài, có người liếc mắt, nói qua nói lại đều ngầm ám chỉ Kỷ Vân Hành đã sai. Lời nói không quá sắc bén, nhưng nghe kỹ thì từng câu từng chữ đều như lưỡi dao mềm cắt vào tim.
Kỷ Vân Hành chỉ khẽ mím môi, không đáp lời.
Vương Huệ quay sang nói với nàng: “Lúc cha con dạy dỗ, không phải ta không giúp con, mà là do lúc ấy cha con đang giận dữ, ai khuyên cũng chỉ khiến ông ấy giận thêm. Ta chỉ đành nhẫn nhịn, không dám lên tiếng. Bây giờ vết thương của con đã đỡ chưa?”
Lúc này Kỷ Vân Hành mới trả lời: “Đã khỏi rồi, làm phiền phu nhân lo lắng.”
Vương Huệ là vợ kế của Kỷ Dục, tất cả những đứa con trong nhà đều phải gọi bà ta một tiếng mẹ, chỉ duy nhất Kỷ Vân Hành vẫn gọi là phu nhân.
Trước đây Vương Huệ không để tâm, cũng lười so đo với đồ ngốc Kỷ Vân Hành này. Nhưng dạo gần đây khi được tâng bốc quá nhiều, mọi người xung quanh ai cũng đều ra sức nịnh hót, chỉ riêng Kỷ Vân Hành vẫn giữ thái độ cũ khiến bà ta rất khó chịu.
Nụ cười trên mặt Vương Huệ nhất thời nhạt đi, nhưng giọng điệu vẫn không giảm: “Khỏi là tốt rồi, sau này đừng chọc cha con tức giận nữa. Lão gia mà nổi giận, ta cũng không cản nổi đâu.”
Mấy vị phu nhân các phòng khác nghe vậy đều đồng loạt khen ngợi Vương Huệ, nói bà ta là chủ mẫu lương thiện rộng lượng, yêu thương con cái, sau này chắc chắn sẽ gặp phúc báo.
Nói mãi nói mãi rồi chuyển chủ đề về Hoàng thái tôn, mọi người bắt đầu bàn luận về hắn.
Kỷ Vân Hành thấy những người này không còn đặt sự chú ý đến mình nữa, nàng lại lùi về sau hai bước trở về chỗ cũ, tiếp tục đứng im chờ đợi.
Những lời nói của họ chỉ như gió thoảng qua tai nàng, chẳng đọng lại chút gì. Thậm chí nàng không muốn suy nghĩ về ý nghĩa ẩn sau những lời đó, chỉ cảm thấy buổi tụ họp này thật vô vị.
Kỷ Doanh Doanh còn lén trừng mắt lườm nàng mấy lần.
Kể từ lần hai người tranh chấp bị Kỷ Vân Hành bóp cổ, Kỷ Doanh Doanh không còn dám tìm nàng gây chuyện nữa, nhưng bây giờ nhìn thấy Kỷ Vân Hành mặc quần áo mới của mình, nàng ta chỉ thấy tức giận.
Kỷ Viễn thấy muội muội không vui bèn liếc Kỷ Vân Hành một cái, sau đó nhỏ giọng dỗ dành muội muội: “Sau này huynh sẽ mua cho muội bộ khác đẹp hơn, không cần phải bận tâm về mấy món vặt vãnh này.”
Trong gian phòng cực kỳ sôi nổi, đám trẻ con đùa nghịch, người lớn trò chuyện rôm rả. Có lẽ ngoài đứa bé bốn tuổi ra, ai cũng có những suy nghĩ riêng của mình.
Kỷ Vân Hành cũng có, nàng chỉ mong yến tiệc này sớm kết thúc để nàng có thời gian đi tìm dì Tô.
Còn về Hoàng thái tôn thân phận tôn quý gì đó, có thể mang đến giàu sang cho Kỷ gia ra sao, nàng không có hứng thú muốn biết.
Đến giờ Tỵ là thời điểm Kỷ gia bắt đầu đón khách, các chị em dâu lần lượt đứng dậy ra về.
Kỷ lão gia cũng từ biệt các huynh đệ nhà mình, sau đó vui vẻ ngồi trong chính sảnh, khuôn mặt không giấu nổi niềm hân hoan.
Toàn bộ Kỷ gia giống như đang tổ chức tiệc mừng trọng đại, ai nấy đều vô cùng hào hứng. Ánh mắt Kỷ Vân Hành đảo khắp một vòng, đâu đâu cũng thấy những gương mặt cười.
Thiếp thất của Kỷ Dục không được phép ra mặt tiếp đón khách quý, thế nên Vương Huệ dẫn tất cả con cái đến chính đường, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Dục.
Trong lúc chờ đợi Hoàng thái tôn đến, ông ta nói chuyện với Kỷ Viễn, sau đó xoay qua khen ngợi Kỷ Doanh Doanh, còn hỏi thăm việc học hành của mấy đứa con khác, trong mắt ông ta chỉ không có bóng dáng Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành ngồi ở vị trí cuối cùng, hết đùa nghịch mấy ngón tay lại khều ghế, nàng cảm thấy đói bụng rồi.
Chờ đợi thật nhàm chán.
Những người khác đều mừng rỡ như điên, mơ mộng về viễn cảnh phất lên như diều gặp gió, nhưng Kỷ Vân Hành thì không.
Nàng chỉ cảm thấy thời gian trôi qua quá lâu.
Kỷ gia đã bỏ ra một số tiền lớn để chuẩn bị bữa tiệc này đãi Hoàng thái tôn, từ sáng sớm đã bắt đầu nổi lửa nấu nướng, chỉ đợi khi Hoàng thái tôn hạ giá đến dự sẽ lập tức dọn món lên bàn.
Nhưng thời gian cứ thế trôi qua, đám hạ nhân đứng canh ngoài cửa vẫn không có động tĩnh gì.
Gần đến giữa trưa, Kỷ Dục ngồi không yên nữa, ông ta đứng dậy đi ra cửa chính nhìn ra ngoài mấy lần. Vương Huệ thấy được vẻ lo lắng của ông ta, mỉm cười nói vài câu trấn an: “Hoàng thái tôn Điện hạ chắc là bận rộn nhiều việc, có lẽ vừa xử lý xong chuyện đang trên đường tới đây, lão gia không cần quá lo lắng. Nếu Điện hạ đã hứa sẽ đến nhà chúng ta, chắc chắn ngài sẽ không thất hứa.”
Kỷ Viễn cũng hùa theo: “Phải đó cha, trước đó mỗi lần dạo hồ nghe khúc, Điện hạ đều đến đúng giờ, hôm nay chắc cũng như thế.”
Kỷ Dục biết cả tháng nay con trai mình thường xuyên đi du ngoạn cùng Hoàng thái tôn, trong lòng cũng yên tâm phần nào, tiếp tục chờ đợi.
Nhưng dù ngoài miệng mọi người đều nói vậy, thực chất trong lòng ai nấy đều thấp thỏm không yên.
Mãi cho đến cuối giờ Ngọ, vẫn không thấy bóng dáng Hoàng thái tôn đâu, lúc này Kỷ Dục thật sự hoảng hốt, thậm chí đích thân ra tận cửa chính trông ngóng ra ngoài.
Việc Hoàng thái tôn có phải là người dễ thất hứa hay không, bọn họ cũng không rõ, chỉ nghĩ rằng ngài đã hứa đến thì không có lý gì thất hẹn mà không nói tiếng nào.
Kỷ Viễn an ủi cha mình: “Thái tôn Điện hạ chưa phái người đến báo rằng hôm nay không đến, chắc là có việc gì đó làm trì hoãn, có lẽ muộn chút nữa ngài sẽ đến.”
Kỷ Dục thầm nghĩ thấy cũng đúng, trong lòng lại nhen nhóm lên một tia hy vọng, dẫn mọi người về chính đường tiếp tục chờ đợi.
Dẫu sao thì ông ta đã phô trương cố ý khoe khoang chuyện này ra ngoài, thiếu điều gần như toàn bộ Linh Châu đều biết. Nếu Hoàng thái tôn không đến, chẳng phải ông ta sẽ mất mặt ê chề sao?
Kỷ Dục vốn coi trọng thể diện nhất, nếu chuyện này xảy ra thật, không biết phải giấu mặt vào đâu.
Thực ra, danh tiếng ngang ngược kiêu ngạo của Hoàng thái tôn không chỉ là lời đồn đại; hắn thất hẹn, trở mặt, không giữ lời hứa, trước nay làm gì cũng tùy hứng.
Kỷ Dục dẫn theo cả nhà chờ đến tận giờ Thân, nhưng Hoàng thái tôn thật sự không đến.
Kỷ Dục đói đến mức choáng váng đầu óc, lại thêm cú sốc về chuyện sắp mất hết thể diện đánh vào tâm can, lúc đứng dậy sau thời gian dài ngồi chờ, ông ta lập tức ngất xỉu.
Kỷ gia nhất thời rối loạn cả lên, giữa tiếng gào khóc chói tai của Vương Huệ và Kỷ Doanh Doanh, hạ nhân vội vàng khiêng Kỷ lão gia vào phòng.
Kỷ Vân Hành giống như đang xem kịch, nàng đứng yên nhìn mọi người nhốn nháo một hồi, nhân lúc không ai chú ý, nàng nhanh chóng trở về tiểu viện của mình.
Mặt trời vẫn chưa lặn, Kỷ Vân Hành thầm tính toán thời gian, nàng thay y phục rồi đi gặp Tô Y, một chuyến đi về cũng kịp.
Nàng nhấc tà váy chạy nhanh về phía tiểu viện, lúc mở khóa đẩy cửa bước vào sân, vừa ngước mắt đã nhìn thấy một thiếu niên mặc áo bào xanh thẫm thêu mây vàng đang ngồi trên bậc cửa, mái tóc dài buộc cao được búi lại bằng kim quan lấp lánh.
Trong tay hắn cầm một cây gậy, đầu gậy buộc một sợi dây móc vào một miếng thịt đung đưa qua lại. Con chó nhỏ cứ nhảy tới nhảy lui, lúc nhảy lên gần cắn tới miếng thịt thì hắn lại nhấc gậy lên, cứ như vậy trêu chọc chó con mãi không biết chán.
Thiếu niên ấy không ai khác chính là Hứa Quân Hách mà Kỷ gia đã chờ suốt cả ngày nay.
Lúc nghe tiếng mở khóa, hắn đã biết người đến là Kỷ Vân Hành, khi nàng chạy về tiểu viện bước chân vừa nhanh vừa mạnh, hắn nghe rõ mồn một.
Hứa Quân Hách ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy nàng trong bộ váy áo xanh ngọc, trâm cài hình bướm bạc trên tóc lung lay theo bước chân của nàng, phản chiếu ánh nắng tạo thành bóng hình bướm trên cửa.
Kỷ Vân Hành lấm tấm mồ hôi, gương mặt càng lúc càng trắng bệch tôn lên đôi gò má đỏ ửng khiến nàng trông càng xinh đẹp hơn.
Vào khoảnh khắc khi nhìn thấy Hứa Quân Hách, đôi mắt nàng liền sáng rực lên, vội vàng quay lại đóng cửa, cài chốt từ bên trong.
“Sao ngài lại đến đây?” Nàng thở dốc, cố gắng điều hòa lại nhịp thở.
Hứa Quân Hách nhìn nàng, khẽ lắc lắc cây gậy trong tay: “Đến tìm chó con.”
Kỷ Vân Hành đi đến ngồi xuống bên cạnh hắn, dùng tay làm quạt, cổ tay trắng nõn thoăn thoắt phẩy qua phẩy lại dưới nắng: “Nóng quá, lại đói nữa.”
“Chưa ăn cơm à?”
Hứa Quân Hách thẫm nghĩ, bọn họ đợi đến giờ Ngọ cũng xem như đủ rồi, không ngờ họ lại kiên nhẫn đợi đến tận giờ Thân.
Một tay hắn vẫn trêu chọc chó con, tay kia cầm chiếc quạt dưới chân đưa cho Kỷ Vân Hành, cố tình hỏi như không biết: “Cô đi đâu mà bận thế?”
Bụng Kỷ Vân Hành trống rỗng, đợi lâu như vậy mà không thấy gì, trong lòng nàng cũng khá bực bội, giọng nói cũng xen lẫn ý tứ trách móc: “Đều tại cái vị Hoàng thái tôn kia.”
Hứa Quân Hách hỏi: “Hắn làm sao? Trêu chọc gì đến cô à?”
“Nói đến rồi lại không đến, thật không giữ lời.” Kỷ Vân Hành nghĩ ngợi một lúc, rồi lại nói tiếp: “Hắn đến làm gì chứ, vốn không nên đến đây.”
“Chẳng phải hắn không đến rồi đó sao?” Hứa Quân Hách đáp.
“Để người ta chờ đợi vô ích cả buổi, còn làm lỡ việc của ta.” Kỷ Vân Hành nói: “Ta chưa ăn cơm, với lại hôm nay vốn định đi gặp dì Tô, quan trọng nhất là…”
Nàng nói được nửa câu thì đột ngột dừng lại.
Hứa Quân Hách thấy lúc nàng đi vào sắc mặt vẫn còn bình thản, nhưng mới nói vài câu đã cau mày lại, tỏ ra tức giận nhưng không quá dữ dội. Hứa Quân Hách tò mò hỏi tiếp: “Quan trọng nhất là gì?”
Điều quan trọng nhất là nàng phải đợi cùng với đám người Kỷ gia, ngồi dưới cùng một mái nhà, nghe bọn họ cười nói vui vẻ.
“Ta không thích.” Kỷ Vân Hành chậm rãi bày tỏ suy nghĩ của mình: “Ta ghét bọn họ, ghét cả Hoàng thái tôn.”
Nói xong, nàng lại liếc mắt nhìn sang Hứa Quân Hách, kéo nhẹ ống tay áo của hắn: “Lương Học, đừng nói với ai nhé.”
Hứa Quân Hách nghe vậy chỉ muốn cười phá lên: “Cô có gan chỉ trích sau lưng người khác, nhưng không đủ can đảm để người ta biết à?”
Kỷ Vân Hành lập tức phủ nhận, nhăn mũi nói: “Ta không có nói gì cả.”
Hứa Quân Hách đứng dậy, vươn vai sau một hồi ngồi lâu, duỗi các khớp xương tay chân rồi cất bước đi về phía sân sau.
Kỷ Vân Hành vội vàng đứng lên đi theo sau hắn: “Ngài định đi đâu vậy?”
Hắn ở trong tiểu viện cũ nát này vừa thay khóa cửa, vừa leo lên mái nhà sửa ngói, còn sai hạ nhân mua cơm mua thuốc cho nàng, nói hắn làm trâu làm ngựa cho Kỷ Vân Hành cũng không thấy quá đáng.
Vậy mà Kỷ Vân Hành vừa về đến đã mở miệng nói ghét Hoàng thái tôn, Hứa Quân Hách sao có thể dễ dàng bỏ qua.
Hắn hừ một tiếng rồi nói: “Ta sẽ đi bẩm báo với Hoàng thái tôn rằng Kỷ gia có một người tên là Kỷ Vân Hành rất ghét ngài, bảo ngài ngày sau đừng đến Kỷ gia nữa.”
“Không được!” Kỷ Vân Hành túm lấy tay áo hắn, cố ngăn hắn lại.
Nhưng với sức lực nhỏ bé của nàng, chỉ có thể để mặc Hứa Quân Hách kéo theo, nàng lảo đảo đi phía sau, cất giọng hoảng hốt: “Ngài đừng đi mà, lỡ Hoàng thái tôn đến đánh ta thì sao?”
“Lương Học, Lương Học.”
Nàng lẽo đẽo sau lưng hắn, vừa đi vừa gọi tên hắn, giọng nói nho nhỏ lại kéo dài đầy nũng nịu.
Hứa Quân Hách cười mãi không ngớt suốt cả quãng đường. Khi đến chỗ cửa sau, hắn gõ hai tiếng, ngoài cửa lập tức vang lên giọng nói của Hạ Nghiêu: “Thuộc hạ có mặt.”
“Đi mua ít cơm nóng về đây.” Hứa Quân Hách nói xong còn liếc nhìn Kỷ Vân Hành ở bên cạnh, tiếp lời: “Nhân tiện mời Hoàng thái tôn đến đây luôn, ở đây có điêu dân to gan dám nói ghét ngài ấy, ta muốn báo cho ngài ấy biết.”
Kỷ Vân Hành lập tức trở nên căng thẳng, siết chặt lấy tay áo Hứa Quân Hách trong lòng bàn tay, ghé sát vào khe cửa nói với người bên ngoài: “Ta không có nói.”
“Vậy lần sau cô còn dám nói xấu Hoàng thái tôn nữa không?” Hứa Quân Hách nén cười, giả vờ nghiêm túc hỏi nàng.
Kỷ Vân Hành lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Không dám nữa.”
Lá gan có bao lớn đó, bị dọa một chút đã sợ đến chết khiếp.
Hứa Quân Hách gật đầu, nói với người bên ngoài: “Vậy thì tạm thời không cần mời Hoàng thái tôn đến nữa. Ngươi đi nhanh về nhanh.”
“… Thuộc hạ tuân lệnh.” Hạ Nghiêu đáp.
Hai người lại đi vòng trở về, Hứa Quân Hách còn nói: “Lần sau cô mà còn dám nói xấu Hoàng thái tôn, ta sẽ bắt cô đến hành cung để Hoàng thượng xử trí cô.”
Kỷ Vân Hành sợ hãi trợn mắt, lắp bắp hỏi: “Hoàng thượng sẽ chém đầu ta sao?”
Hứa Quân Hách cười ngất ngưởng cả nửa ngày.
Trong khi đó tiền viện vẫn náo loạn, sau khi mời thầy lang đến bốc thuốc uống, Kỷ lão gia mới từ từ tỉnh lại. Lúc nghe tin Hoàng thái tôn đã thật sự lỡ hẹn, sẽ không đến Kỷ gia, ông ta trợn mắt suýt ngất thêm lần nữa.
Vương Huệ khóc lóc thảm thiết, Kỷ Viễn cũng lo đến phát điên, bèn trút giận lên mấy hạ nhân trong phủ.
Kỷ Doanh Doanh thì chỉ nghĩ đến bộ quần áo của mình, nàng ta nhân lúc hỗn loạn đã sai người đến tiểu viện của Kỷ Vân Hành để đòi lại.
Đèn đóm ở Kỷ gia sáng đến tận nửa đêm, ồn ào mãi mới chịu dừng lại.
Ngày hôm sau Kỷ Vân Hành dậy sớm đi đến Liên Y Lâu, lúc gặp dì Tô mới phát hiện ra mới nửa tháng mà Tô Y đã gầy đi nhiều, hỏi kỹ mới biết là vì lo lắng cho nàng.
Trong lễ hội thuyền hoa nửa tháng trước, bà và Kỷ Vân Hành đã lạc mất nhau, lúc ấy bà hoảng sợ đến mức mất hồn còn tiêu rất nhiều bạc để nhờ người tìm kiếm, nhưng bờ sông quá đông người, tìm đến khi trời tối mịt, tất cả mọi người đều rời đi, Tô Y mới trở về Liên Y Lâu.
Sau đó bà đã sai người về Kỷ phủ hỏi thăm, mới biết Kỷ Vân Hành đã về nhà an toàn.
Ngay hôm sau, Tô Y đã đến Kỷ phủ muốn thăm Kỷ Vân Hành, nhưng bị Vương Huệ từ chối, lấy lý do bận rộn không thể tiếp đãi bà.
Từ lúc trở về đến nay ngày nào bà cũng lo lắng, nhưng vì mấy ngày này Kỷ gia nổi lên như diều gặp gió, người đến nịnh bợ quá nhiều, dù Tô Y có làm thế nào cũng không thể chen chân vào, chỉ đành phải ở Liên Y Lâu nóng lòng chờ đợi.
Nhiều ngày qua, bà sầu não đến mức ăn uống không ngon, người gầy đi trông thấy.
May mà Kỷ Vân Hành vừa lành sẹo đã đến thăm bà, với lại thời gian qua nàng ăn uống đầy đủ hơn nên trông cũng có da thịt hơn một chút.
Tô Y quan sát nàng từ trên xuống dưới hết lần này đến lần khác, thấy nàng vẫn ổn không sứt mẻ gì, cuối cùng mới yên tâm.
Hai người ngồi trong nhã gian trên tầng hai của Liên Y Lâu uống trà trò chuyện, nhắc đến chuyện Hoàng thái tôn đến Kỷ gia làm khách ngày hôm qua.
“Trước đó cha con thiếu điều muốn bỏ tiền mua chuộc tất cả những người du thủ du thực ở Linh Châu để lan truyền tin tức này. Bây giờ hay rồi, Hoàng thái tôn nói không đến là không đến, cú tát này chẳng phải đã đánh bay mặt mũi của cha con rồi sao? Giờ chắc ông ta đang khóc lóc ầm ĩ ở nhà rồi chứ gì?” Tô Y cười mỉa, vừa cắn hạt dưa vừa châm biếm Kỷ Dục.
Hoàng thái tôn thất hứa, đã đồng ý rồi lại không đến, thậm chí còn không sai người truyền lời lại khiến Kỷ gia mất hết mặt mũi.
Nhưng có ai dám chỉ trích hắn câu nào?
Kỷ Vân Hành cầm chén trà ngọt lên uống một ngụm, lắc đầu nói mình không biết.
Nàng thực sự không biết rõ những chuyện diễn ra ở tiền viện.
“Cha con bây giờ chắc chắn đang sợ chết đi được, chưa biết chừng còn thấp thỏm không ngủ yên được đâu.” Tô Y nói lời mỉa mai.
“Tại sao?” Kỷ Vân Hành hỏi.
Bà ấy cười nói: “Nếu Hoàng thái tôn không muốn đến thì ngay từ đầu đã không nhận lời, nhưng ngài đồng ý rồi lại không đến, chứng tỏ Kỷ gia hoặc là người đệ đệ kia của con đã làm gì đó khiến Hoàng thái tôn không hài lòng, thành ra mới thay đổi ý định vào phút chót. Thế nên bây giờ chắc chắn cha và đệ đệ con đang vắt hết óc để nhớ lại xem rốt cuộc mình đã đắc tội với Hoàng thái tôn ở chỗ nào.”
Kỷ Vân Hành thầm nghĩ, thì ra làm phật lòng Hoàng thái tôn là chuyện đáng sợ đến vậy.
May mà những lời nàng nói, Lương Học đã hứa không kể lại với Hoàng thái tôn.
“Hữu Hữu, uống thêm trà đi.” Tô Y thấy nàng đờ đẫn suy nghĩ, không muốn nàng phí sức nghĩ thêm về chuyện này, bà lên tiếng cắt ngang mạch suy nghĩ của nàng, nhấc bình rót trà cho nàng.
Tô Y đoán không sai chút nào.
Kể từ khi Kỷ gia mất mặt thảm hại hôm đó, toàn bộ Linh Châu đều bàn tán về câu chuyện cười này. Trong lúc nhất thời, những lời đồn thổi khó nghe như “gà rừng cũng muốn hóa phượng hoàng” “thấy người sang bắt quàng làm họ” hay “thật sự coi mình là nhân vật quan trọng” lan truyền khắp nơi. Những người từng xu nịnh tâng bốc Kỷ gia giờ đã tản đi như chưa từng tồn tại, ai nấy đều lắng nghe hướng gió mà quyết định hành động.
Sau khi Hoàng thái tôn vô cớ thất hẹn không đến dự tiệc, hắn vẫn tiếp tục ra ngoài du ngoạn như thường lệ, chỉ là không gọi Kỷ Viễn theo nữa.
Giấc mộng vinh hoa của Kỷ gia bị dập tắt ngay khi vừa nhen nhóm, vừa mới bước lên đỉnh cao mây xanh đã hụt chân rơi thẳng xuống đất.
Kỷ Dục và đám người Vương Huệ không thể chấp nhận được cú sốc quá lớn này, toàn bộ Kỷ gia bị phủ một màn mây đen u ám, liên tục trong mấy ngày người hầu trong phủ ai nấy đều sợ hãi, không dám lớn tiếng nói chuyện.
Những lời đàm tiếu khó nghe ngoài kia đã khiến Kỷ Dục mất ngủ triền miên, không dám bước ra khỏi cửa.
Chỉ cần nghĩ đến thể diện đã mất trắng, trái tim ông ta như bị dao cắt, đứng ngồi không yên, cuối cùng uất ức đến đổ bệnh.
Người lo lắng nhất chính là Kỷ Viễn. Trước kia khi đi theo hầu hạ sau lưng Hứa Quân Hách, hắn luôn cung kính, sợ chỉ một chút thiếu sót sẽ bị trách phạt, thậm chí hắn còn sẵn sàng quỳ xuống liếm giày cho Hoàng thái tôn. Nhưng thật không ngờ thái độ của Hứa Quân Hách đột ngột thay đổi không rõ lý do.
Kỷ Viễn không có cách nào để truyền lời đến cho Hứa Quân Hách, chỉ biết dò hỏi khắp nơi, nghe nói hôm nay Hoàng thái tôn đến chơi ở đâu sẽ nhanh chóng chạy vội đến đó, chỉ mong ngóng có thể được gặp Hứa Quân Hách để được nói vài lời.
Hoặc cho hắn có cơ hội thỉnh tội cũng được, dù hắn cũng chẳng biết mình đã làm sai chuyện gì.
Tuy nhiên, hành tung của Hoàng thái tôn đâu phải dễ dàng để người ngoài biết được. Những công tử trước đây thấy Kỷ Viễn được Hoàng thái tôn xem trọng đều kéo đến nịnh nọt để lấy lòng hắn. Ngay cả những kẻ xưa kia khinh miệt hắn giờ cũng hạ thấp cái tôi, dù cho hắn có sỉ nhục vẫn tươi cười vui vẻ.
Giờ thì khác rồi, một khi Kỷ Viễn thất thế tất cả bọn họ đều thay đổi thái độ, dù hắn có đuổi theo gọi, họ cũng vờ như không nghe thấy. Mãi mới gọi được ai đó dừng lại, nhưng đổi lại chỉ là một ánh mắt khinh bỉ.
Kỷ Viễn đã từng tận hưởng những ngày tháng được người người tâng bốc trên cao, từng hưởng thụ quyền thế đến say mê, làm sao có thể thích nghi với cuộc sống bị khinh thường như thế này? Thành ra cơn giận dữ dồn nén trong lòng không có chỗ phát tiết khiến hắn trút hết lên đầu đám hạ nhân trong nhà, đánh đập họ không thương tiếc.
Kỷ Viễn không cam lòng từ bỏ, thậm chí hắn còn tìm đến chân núi Cửu Linh, van nài các thị vệ truyền lời đến cho Hoàng thái tôn, nhưng lại bị đánh một trận rồi ném ra ngoài.
Trước đây lúc cùng Thái tôn thưởng hoa, hắn sẽ được ngồi ngay bên cạnh ghế chủ vị. Hoàng thái tôn tựa người thoải mái, cánh tay dài khoác lên thành ghế, tay cầm chén rượu chỉ cách hắn vài tấc.
Vậy mà giờ đây, giữa hắn và Hoàng thái tôn dường như có một vực sâu ngăn cách, dù có cố gắng thế nào cũng không thể gặp lại được, đừng nói chi đến việc chuyển lời đến tai ngài.
Quyền quý đã dựng nên một chiếc thang trời, Hoàng thái tôn đứng trên đỉnh cao tận cùng, ngài có thể dung túng cho bất kỳ người nào đi lên, cũng có thể khiến kẻ đó ngã xuống, hết thảy chỉ trong một câu nói.
Đến lúc này Kỷ Viễn mới hiểu rằng, quyền lực không đơn giản chỉ mang đến sự hưởng thụ, mà còn là sự khốc liệt.
Thời gian thấm thoắt đã đến tháng bảy.
Lễ Thất tịch ngày mùng bảy tháng bảy, cũng là ngày sinh nhật của Kỷ Vân Hành.
Năm nay, nàng vừa tròn mười tám tuổi.
Nàng hớn hở vô cùng, một ngày trước đó nàng đã nói với Hứa Quân Hách rằng hôm nay nàng sẽ không ở tiểu viện, dặn hắn không cần đến.
Hứa Quân Hách nghe xong chỉ hừ nhẹ, nói mình cũng có việc quan trọng phải làm, vốn dĩ không định đến.
Kỷ Vân Hành mặc bộ váy áo hiếm khi diện ra ngoài, trước tiên ghé qua quầy thịt của Tiết Cửu.
Sau khi ghi sổ sách như thường lệ, Tiết Cửu thu dọn đồ đạc, rửa sạch vết máu bẩn trên tay, sau đó từ trong ngực áo lấy ra một chiếc vòng tay ngọc bạch, nhẹ nhàng đặt lên bàn trước mặt nàng.
“Hôm nay là sinh nhật của Hữu Hữu, thúc cũng không biết con thích gì, mấy hôm trước thúc lên chợ phiên ở khu Bắc thành nhìn thấy chiếc vòng này đẹp nên mua về tặng Hữu Hữu xem như quà sinh nhật.”
Kỷ Vân Hành vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt, lập tức cầm chiếc vòng lên xem, chiếc vòng này không phải do chất liệu ngọc quý giá làm ra, nhưng được chế tác vô cùng tinh xảo. Vừa nhìn đã thấy trơn nhẵn, trắng bóng như một chiếc vòng đơn giản, nhưng thực chất bên trên đã được khắc những hoa văn tinh tế, tựa như đóa dành dành đang nở rộ.
“Cảm ơn Tiết thúc!” Kỷ Vân Hành rất thích, nàng thử đeo vào tay, chiếc vòng vừa vặn ôm lấy cổ tay nàng.
Tiết Cửu mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng: “Con thích là tốt rồi.”
Sau khi chào tạm biệt Tiết Cửu, Kỷ Vân Hành liền quay đầu đến quán đậu hũ của Sở Tình, trước khi vào quán nàng còn khôn ngoan tháo chiếc vòng ngọc bạch trên tay xuống.
Trước đó Sở Tình đã nói sẽ thắt vòng tay cho nàng, để tay trống thì có thể đeo ngay tại chỗ.
Dường như Sở Tình cũng đang đợi Kỷ Vân Hành, thấy nàng đến lập tức chúc mừng sinh nhật, sau đó bà mới lấy một chiếc hộp nhỏ ra.
Phái nữ vốn dĩ chú trọng hơn phái nam, không giống Tiết Cửu cứ tùy tiện mang theo vòng ngọc trong người, Sở Tình đã bỏ món quà vào trong hộp rồi bọc lại kỹ càng, vừa nói hy vọng mỗi ngày về sau Hữu Hữu đều mạnh khỏe vừa đưa quà tặng nàng.
Kỷ Vân Hành hào hứng mở hộp ra, bên trong là một sợi dây ngũ sắc được thắt tỉ mỉ, ở giữa dây treo một thỏi vàng nhỏ to bằng móng tay, cạnh thỏi vàng còn treo vài hạt đậu vàng nho nhỏ vô cùng đẹp mắt.
Nàng lập tức nhờ Sở Tình đeo lên tay giúp mình, rồi giơ tay lên đung đưa, mấy hạt đậu vàng thi thoảng sẽ chạm vào thỏi vàng, phát ra âm thanh leng keng khe khẽ.
Kỷ Vân Hành rất thích, nụ cười không rời khỏi mặt, nàng ôm lấy Sở Tình nói cảm ơn, sau đó còn ở lại quán ăn một bát đậu hũ rồi mới xuất phát đi tìm Tô Y.
Lúc đến Liên Y Lâu trời đã gần trưa. Tô Y đã thay quần áo xong xuôi từ sớm, chỉ đợi Kỷ Vân Hành đến nơi, bà bàn giao công việc với những tiểu nhị trong tửu lâu rồi đưa Kỷ Vân Hành rời đi.
Năm Kỷ Vân Hành mười tuổi, lần đầu tiên nàng lén chui ra khỏi sân sau Kỷ gia, dọc đường vừa đi vừa hỏi thăm người qua lại, tự mình đến được Liên Y Lâu.
Từ đó về sau, mỗi năm nàng đều đón sinh nhật cùng Tô Y.
Mỗi năm, Tô Y đều cố gắng chuẩn bị món quà sinh nhật tốt nhất cho Kỷ Vân Hành, nhưng năm nay thì khác hẳn, Tô Y nắm tay Kỷ Vân Hành lên xe ngựa, nói rằng quà sinh nhật năm nay đến tối sẽ tặng cho nàng, còn bây giờ bà sẽ đưa nàng đến một nơi.
Trên đường đi, Tô Y liên tục nhắc đi nhắc lại: “Chớp mắt mà Hữu Hữu đã mười tám tuổi, con lớn khôn rồi, đã thành đại cô nương rồi.”
Kỷ Vân Hành bám vào khung cửa sổ nhìn ra ngoài, nhìn ngắm phong cảnh lướt qua, không nghe kỹ những lời Tô Y nói.
Xe ngựa dừng lại trước Vạn Hoa Lâu cực kỳ nổi tiếng ở Linh Châu.
Vạn Hoa Lâu có lịch sử lâu đời, gồm nhiều tòa đại lâu hình trụ tròn bao quanh nhau hình thành nên, trong đó có nơi để nghe khúc hát hí, nơi để ngâm thơ thưởng hoa, có chợ mua bán và cả những nơi phong lưu.
Vạn Hoa Lâu tọa lạc tại khu vực trung tâm của Linh Châu, mỗi ngày đều có rất nhiều người nghe danh đến đây, cũng là nơi yêu thích nhất của các tài tử phong lưu.
Tô Y đưa Kỷ Vân Hành vào Đảo Tiên Lâu, nơi chuyên để nghe khúc hát hí. Nơi đây đều là thanh quan chỉ bán nghệ không bán thân, mang phong cách sạch sẽ phong nhã.
Tô Y vừa dẫn nàng đi vào trong vừa nói: “Trước đó có một đoàn vũ cơ từ Du Dương đến, con có nghe nói không? Người Du Dương khác với chúng ta, ở chỗ họ không có lễ hội thuyền hoa mà rất coi trọng lễ Thất tịch, họ cho rằng ngày này là ngày thần tiên ban cho nhân gian những mối lương duyên tốt, các cô nương sẽ cầu nguyện để tìm được ý trung nhân. Lần trước chúng ta không lên được thuyền trong lễ hội thuyền hoa, hôm nay hãy theo người Du Dương lấy chút may mắn trong lễ Thất tịch, cầu mong Hữu Hữu sớm ngày tìm được lang quân như ý của mình.”
“Người Du Dương mượn địa điểm này để cùng Linh Châu chúng ta tổ chức lễ Thất Tịch, sẽ có màn múa hát. Vũ cơ Du Dương vẫn là tuyệt nhất ở Đại Yến, hôm nay chúng ta đến đây xem cho đã mắt.” Tô Y vừa nói vừa dắt Kỷ Vân Hành đi vào Đảo Tiên Lâu.
Bên ngoài Đảo Tiên Lâu trông không có gì đặc biệt, nhưng bên trong lại có càn khôn. Vừa bước vào cửa đã thấy tòa lâu hình trụ tròn, ở giữa là một đài cao hình trụ rộng lớn, xung quanh đặt rất nhiều bàn ghế.
Ngẩng đầu nhìn lên trên, từ tầng hai trở lên là những dãy nhã gian, từ dưới nhìn lên chỉ thấy lan can bằng gỗ màu son, không nhìn rõ bên trong. Bên cạnh còn treo những bức màn màu tối, nếu kéo màn xuống thì cảnh bên trong phòng sẽ hoàn toàn không thể thấy được.
Tầng hai là nơi có vị trí quan sát tốt nhất, nhưng ngay cả chỗ ngồi trong đại sảnh cũng rất khó mua, nói gì đến tầng trên.
Tô Y dẫn Kỷ Vân Hành ngồi vào chỗ, không lâu sau đã có một nam tử mặc trang phục thanh nhã đưa trà bánh lên. Xung quanh gần như đã ngồi kín, nhất thời tiếng cười nói trêu đùa vang vọng khắp tai.
Kỷ Vân Hành cầm một miếng bánh nhỏ từ từ thưởng thức, nàng cảm thấy mọi thứ ở đây đều rất mới lạ, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát xung quanh.
Bất chợt, nàng liếc mắt nhìn thấy một người đang đứng tại lan can của một nhã gian ở tầng hai. Người nọ mặc trường y màu đàn hương, mái tóc dài buộc bằng dây đỏ xõa xuống bên vai.
Trên mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ sặc sỡ sắc màu trông như mặt của một con thú dữ nhưng cũng giống mặt của một linh thú, hắn tựa vào lan can, một cánh tay đè lên trên đó, rủ mắt nhìn xuống bên dưới.
Từ cái nhìn đầu tiên khi thấy hắn, Kỷ Vân Hành đã cảm thấy rất quen mắt.
Rất giống Lương Học.
Nhưng nhìn kỹ lại, chiếc mặt nạ kia lại khiến hắn trở nên xa lạ, hơn nữa Lương Học sẽ không bao giờ mặc đồ đơn giản như thế, mỗi lần hắn đến đều mặc y bào có thêu chỉ vàng.
Kỷ Vân Hành đang xuất thần suy nghĩ thì bất ngờ chạm phải ánh nhìn của người nọ. Hai người cách một khoảng không va vào ánh mắt nhau.
Khi nhìn nhau, Kỷ Vân Hành lại cảm thấy hắn quá quen thuộc, những suy nghĩ phủ nhận trước đó bắt đầu lung lay, nàng chăm chú nhìn để tìm kiếm phản ứng từ hắn.
Nhưng ánh mắt người nọ quá bình thản, dù đã nhìn thấy nàng cũng không có chút biểu hiện gì, khiến Kỷ Vân Hành lại nghĩ rằng hắn không phải Lương Học, nếu là Lương Học, hắn nhất định sẽ chào nàng.
Kỷ Vân Hành nghĩ vậy bèn cúi đầu xuống, bóc lấy một miếng bánh khác ăn. Khi nàng ngẩng đầu lên lần nữa, người đeo mặt nạ đó đã biến mất.
Tại nhã gian trên lầu hai, có người gõ cửa. Hứa Quân Hách từ ban công trống bước vào, thuận tiện vén chiếc rèm bên cạnh, cúi đầu bước vào phòng.
Hắn vừa tháo mặt nạ trên mặt vừa nói: “Vào đi.”
“Điện hạ, Nhị công tử Kỷ gia đã đến.”
Ân Lang chậm rãi đi vào, theo sau là Kỷ Viễn.
Hứa Quân Hách ngồi xuống chiếc trường kỷ mềm mại, tiện tay cầm lấy bình rượu trước mặt lên rót rượu vào chén, giọng nói thản nhiên: “Viễn công tử, mới mấy ngày không gặp trông sắc mặt có vẻ khá hơn nhiều.”
Đây thật sự là lời nói dối trắng trợn. Những ngày qua, Kỷ Viễn đã sắp bị giày vò đến phát điên. Vừa bị người ngoài khinh thường chán ghét, vừa phải vắt hết óc tìm cơ hội để tiếp cận Hứa Quân Hách. Mấy đêm liền hắn chẳng thể ngủ được nên thân hình gầy rộc, tinh thần cũng suy sụp nặng nề.
Thế nên khi nhận được lời mời đến Vạn Hoa Lâu từ người của Hoàng thái tôn, hắn như bắt được cọng rơm cứu mạng, nóng lòng đánh ngựa đến đây không kịp thở.
Lúc bước chân vào cửa, Kỷ Viễn đã lập tức nhận ra rằng có lẽ đây là cơ hội cuối cùng của hắn.
Hoàng thái tôn thích chơi với người nào, ghét người nào xuất hiện trước mặt mình đều rất tùy hứng. Kỷ Viễn hiểu rõ thân phận thấp kém của mình, muốn Hoàng thái tôn đưa ra một lý do để thất hẹn là chuyện không thể nào. Cách duy nhất hiện giờ là nịnh bợ và chiều theo ý Hoàng thái tôn, có lẽ còn có khả năng nhận được sủng ái như trước kia, được theo ngài ra ngoài du ngoạn.
Trong hơn mười ngày qua, Kỷ Viễn chạy khắp nơi muốn gãy chân, mặt mũi đều mất sạch nhưng vẫn không thể gặp Hoàng thái tôn. Hắn biết rõ cơ hội hôm nay khó khăn đến mức nào.
Nếu bỏ lỡ hôm nay, sau này e rằng chẳng còn cơ hội nào để được bắt chuyện cùng Hoàng thái tôn nữa.
Danh dự của Kỷ gia đều phụ thuộc vào lần này.
Kỷ Viễn vội vàng bước tới quỳ xuống trước bàn, dè dặt nói: “Điện hạ, để tiểu nhân rót rượu cho ngài. Mười ngày qua không thể hầu hạ trước mặt ngài, tiểu nhân cảm thấy vô cùng khó chịu.”
Hứa Quân Hách đặt bình rượu xuống, ngẩng mặt lên, gương mặt tuấn tú rõ ràng đang cười: “Ngươi cũng đâu phải thái giám, sao lại phải hầu hạ trước mặt ta?”
Ân Lang chậm rãi bước đến nhấc bình rượu lên, ôn tồn nói: “Viễn công tử, mời ngồi. Việc này để nô tài làm là được rồi.”
Kỷ Viễn quẫn bách đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng, vội tiếp lời: “Tiểu nhân không dám thất lễ, quỳ dưới đây là được rồi.”
Hứa Quân Hách tóm lấy cánh tay hắn kéo lên ghế ngồi, giọng nói hết sức thoải mái: “Hôm nay ta đến đây chỉ để vui chơi, không muốn để ai biết thân phận của mình, chỉ muốn tìm một người bạn hợp tính cùng uống rượu, ngắm mỹ nhân, sau đó chơi thỏa thích rồi về. Viễn công tử sẽ không làm hỏng cuộc vui của ta chứ?”
Kỷ Viễn nghe vậy liền theo đà đứng dậy ngồi vào trường kỷ, căng thẳng đáp lời: “Dạ, dạ, dạ, Điện hạ gọi tiểu nhân đến là đã ban cho tiểu nhân vinh dự rất lớn. Tiểu nhân nhất định sẽ cùng ngài uống cho đến khi thỏa mãn.”
“Vậy mới đúng.” Hứa Quân Hách ngả người ra sau, ra lệnh cho Ân Lang: “Rót rượu.”
Dù trời đang ban ngày, bên ngoài ánh nắng chói chang, nhưng rèm tại ban công đã được kéo xuống, những lớp vải dày màu tối che kín ánh sáng, trong cả gian phòng chỉ được thắp sáng bởi vài ngọn đèn vàng ấm.
Ánh sáng rọi lên mặt Hứa Quân Hách, mờ mịt không rõ, khó phân biệt được hỷ nộ trên mặt hắn.
Nụ cười trên mặt hắn không hoàn toàn là thật, có lẽ nếu nhìn kỹ vào đôi mắt tinh xảo kia, sẽ thấp thoáng thấy chút toan tính ẩn giấu đâu đó.
Nhưng lúc này Kỷ Viễn vì quá lo lắng và sợ hãi, sống lưng đã đổ mồ hôi đầm đìa, đầu óc chỉ lo nghĩ cách làm sao để lấy lòng Hứa Quân Hách hòng giành lại vinh quang của những ngày trước, hoàn toàn không nhận ra những điểm bất thường kia.

Bình luận về bài viết này