Kỷ Vân Hành không ngờ lại gặp được Liễu Kim Ngôn ở đây.
Khi nàng đang ngồi ở ghế khách nhìn xung quanh, bất chợt nhìn thấy một cô nương đang ngồi trên chỗ đài cao ở tầng hai. Đôi chân nàng ấy thả xuống qua khe hở giữa các thanh lan can, vì đang mặc một chiếc quần lụa xanh mỏng, đôi chân trắng nõn thon thả thoắt ẩn thoắt hiện.
Trên cổ chân nàng ấy đeo vòng bạc có gắn chuông bạc, không mang giày, lúc đôi chân đung đưa kèm theo tiếng chuông leng keng, khiến cho những người khách phía dưới cứ mỉm cười ngẩng đầu nhìn lên. Có người còn lớn tiếng gọi, muốn thu hút sự chú ý của nàng ấy.
Tuy nhiên Liễu Kim Ngôn lại có vẻ không mấy hứng thú, nàng ấy nằm nhoài ra lan can nhìn xuống bên dưới, ánh mắt lướt qua lướt lại mà không dừng lại ở ai.
Kỷ Vân Hành vừa nhìn thấy nàng ấy đã lập tức đứng dậy, quay sang nói với Tô Y: “Dì Tô, con lên kia một lát.”
“Con định đi đâu?” Tô Y ngạc nhiên nhìn nàng.
“Đi tìm bạn con.” Nàng trả lời rất nghiêm túc.
“Lần đầu con đến đây, làm sao có bạn được?”
“Lần trước con gặp được ở lễ hội thuyền hoa.” Kỷ Vân Hành nghiêng người ghé sát vào mặt Tô Y, chỉ về một hướng: “Ở đằng kia.”
Tô Y nhìn theo hướng nàng chỉ, liền thấy cô nương đang đung đưa đôi chân gắn vòng bạc, ngạc nhiên nói: “Đó là vũ cơ Du Dương đấy.”
Kỷ Vân Hành gật đầu: “Nàng ấy từng nói với con mình đến từ Du Dương.”
Tô Y nhìn thấy Liễu Kim Ngôn dung mạo xinh đẹp, dáng vẻ hờ hững, dù ở trước bao ánh mắt thèm muốn vẫn thản nhiên như không, phong thái thế này rõ ràng không phải vũ cơ tầm thường.
Những kỹ nữ Du Dương nổi tiếng khắp thiên hạ, được chăm chút từ nhỏ mà thành, họ ăn mặc dùng ở đều hết sức xa hoa, ở các khía cạnh bồi dưỡng cũng đều xuất sắc, dù nam nhân bình thường có vung tay bỏ ra ngàn vàng cũng không thể có được. Loại kỹ nữ này đều phục vụ cho các quan lại quyền quý.
Mà người bạn Kỷ Vân Hành nhắc đến, rất có thể là một trong những kỹ nữ cao quý như vậy.
Những nữ tử này thường vô tình bạc nghĩa, Tô Y chỉ sợ rằng Kỷ Vân Hành nhiệt tình đến gặp rồi sẽ phải thất vọng ra về.
Tô Y kéo tay Kỷ Vân Hành, khẽ khuyên nhủ: “Hữu Hữu à, các vũ cơ Du Dương hôm nay đến đây không phải để vui chơi, họ đang bận việc chính đấy. Con mà đi làm phiền họ chẳng phải không đúng sao?”
Kỷ Vân Hành nhìn về phía Liễu Kim Ngôn: “Nhưng nhìn nàng ấy chẳng giống đang bận rộn.”
Tô Y lại nói: “Nếu nàng ấy thực sự rảnh rỗi và thật lòng coi con là bạn, khi nhìn thấy con tất nhiên sẽ tự đến tìm, cần gì con phải lên đó đi tìm nàng ấy?”
Kỷ Vân Hành nghe vậy, mới từ từ ngồi xuống.
Nàng chợt nhớ lại người mà nàng thoáng thấy rất giống Lương Học trước đó.
Vì người đó không chào hỏi với nàng nên Kỷ Vân Hành tin chắc hắn không phải Lương Học. Nhưng nghĩ lại, có lẽ người đó chính là Lương Học, chỉ là hắn không muốn chào nàng ở chỗ đông người này.
Kỷ Vân Hành lẩm bẩm: “Dì nói đúng.”
Xung quanh vẫn ồn ào, mọi người nâng ly chúc tụng, cười nói vui vẻ, trong không khí vừa có sự tao nhã lại vừa có vẻ tầm thường.
Kỷ Vân Hành liên tục ngẩng đầu lén nhìn Liễu Kim Ngôn, khi bị Tô Y phát hiện, bà sợ rằng một ánh mắt nhiệt thành của nàng chạm phải ánh nhìn lạnh lùng của vũ cơ kia, thành ra bà nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý của nàng, ép nàng ăn thêm ít bánh ngọt rồi trò chuyện với nàng.
Kỷ Vân Hành ăn quá nhiều bánh ngọt đến nỗi bụng căng tròn, không thể ăn thêm được nữa thì Tô Y mới chịu dừng lại.
“Dì Tô, con muốn đi tìm nàng ấy.” Kỷ Vân Hành nói.
Tô Y thấy nàng vẫn còn lưu luyến vũ cơ ở tầng hai, bà thở dài một tiếng rồi nói: “Nếu con thật sự muốn tìm nàng ấy thì cứ đi, nhưng nếu nàng ấy giả vờ không quen biết con thì nhớ quay lại đây, đừng làm phiền người ta.”
Kỷ Vân Hành vui vẻ mỉm cười, gật đầu đồng ý rồi đứng dậy rời đi.
Ánh mắt Tô Y dõi theo bóng lưng nàng, nhìn nàng từng bước nhẹ nhàng đi qua những chỗ ngồi đông đúc và dòng người qua lại.
Bà hiểu rằng, dù bề ngoài trông Kỷ Vân Hành có vẻ mềm mỏng yếu đuối, nhưng thực ra nàng không phải là người luôn thụ động. Khi nàng muốn gì, nàng sẽ chủ động tìm kiếm.
Nàng biết nghe lời, nhưng cũng có sự kiên định của riêng mình.
Kỷ Vân Hành băng qua đám đông, bước chân có hơi vội vàng, vừa đi đến bên cầu thang đã nhấc váy bước lên. Khi lên đến tầng hai, nàng thấy không ít nữ tử đang đứng trên hành lang.
Các cô nương đều mặc những bộ váy áo bằng lụa mỏng, đeo đầy trang sức lấp lánh, mỗi nụ cười mỗi cái nhíu mày đều đầy vẻ yêu kiều, đẹp đến mức khiến người ta hoa mắt.
Khi Kỷ Vân Hành vừa bước lên, mấy nữ tử đứng cạnh cầu thang liền chú ý, dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn nàng.
“Cô là ai? Sao lại lên đây?”
Kỷ Vân Hành đáp: “Ta đến tìm bạn.”
Nghe giọng nói của nàng, mấy cô nương liền biết nàng là người Linh Châu. Họ nhìn trang phục giản dị của nàng không có vẻ gì là người giàu có, liền nói: “Ở đây làm gì có bạn của cô? Thủ vệ canh gác dưới lầu đi đâu rồi mà để cô chạy lên đây?”
“Ta tìm Liễu Kim Ngôn.” Kỷ Vân Hành nghe thấy sự không chào đón trong lời nói của họ, bèn nhỏ giọng nói: “Lúc ta ở dưới đã nhìn thấy nàng ấy trên này.”
Nghe đến cái tên này, mấy cô nương lập tức đưa mắt nhìn nhau, một người trong số đó vội lên tiếng: “Đầu bảng của chúng ta đâu phải cô muốn gặp là gặp? Biết bao nam nữ xếp hàng dài chờ đợi, chưa thấy ai lớn gan như cô, còn dám tự lên đây…”
“Nàng ấy đã nói khi gặp lại sẽ trả tiền cho ta.” Kỷ Vân Hành đáp: “Các cô để ta nói với nàng ấy vài lời thôi.”
“Không được! Mau xuống đi, nếu cô còn càn quấy, bọn ta sẽ gọi người đuổi cô ra ngoài.”
Ba bốn cô nương lớn tiếng xua đuổi nàng.
Kỷ Vân Hành định tranh luận thêm vài câu, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt dữ dằn của họ, nàng đành chùn bước, vội lùi về sau hai bước, trong lòng tràn đầy thất vọng chuẩn bị xuống lầu.
Vừa mới đi được hai bậc thang đã nghe thấy giọng nói không kiên nhẫn của Liễu Kim Ngôn vang tới: “Các muội ồn ào cái gì?”
Kỷ Vân Hành nghe tiếng liền quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Liễu Kim Ngôn đi tới. Những người vừa nãy còn hung hăng đòi đuổi nàng xuống lầu bây giờ vội vã tản ra hai bên, cúi đầu xuống thấp.
“Kim Ngôn!” Kỷ Vân Hành nghiêng người nửa bên gọi nàng ấy, vẻ thất vọng ban nãy lập tức tan biến, nét mặt tươi tắn hẳn lên.
“Vân Hành?” Liễu Kim Ngôn vừa nhìn thấy nàng, khuôn mặt liền lộ vẻ vui mừng thấy rõ, nàng ấy vội chạy tới nắm tay nàng kéo lên. Nàng ấy lập tức đoán ra mấy người kia vừa tỏ thái độ hung dữ với Kỷ Vân Hành liền cau mày lại, lạnh lùng nói: “Các muội thật không chừa thói cũ, lần trước đã bị ma ma mắng một trận, còn dặn đi dặn lại rằng đến Linh Châu không được khinh người sang hèn, không được xem thường bất kỳ ai để không làm tổn hại danh tiếng của vũ cơ Du Dương chúng ta, vậy mà các muội lại dám tái phạm.”
Mấy người kia sợ hãi không thôi, vội vàng cầu xin: “Liễu cô nương, bọn muội biết sai rồi, xin cô nương bỏ qua lần này, đừng nói lại với ma ma.”
Dù Liễu Kim Ngôn còn trẻ nhưng mỗi khi nổi giận, đôi mắt sắc bén cộng thêm khí thế áp đảo khiến mấy cô nương kia liên tục xin tha.
Kỷ Vân Hành đứng sau lưng nàng ấy, thò đầu ra nhìn nhưng không tự tiện xen vào.
Chỉ đến khi Liễu Kim Ngôn mắng xong, mấy người kia lại quay sang lục tục xin lỗi Kỷ Vân Hành. Sau đó, Liễu Kim Ngôn mới bảo họ đi tự kiểm điểm.
Sắc mặt Liễu Kim Ngôn lập tức thay đổi, nụ cười vui vẻ hiện ra trên khuôn mặt, nàng ấy liền nói một tràng dài: “Vân Hành! Cuối cùng ta cũng gặp lại cô rồi. Ngày lễ hội thuyền hoa hôm đó, khi cô bị người ta đưa đi, ta lo chết đi được, còn nhờ người khắp nơi dò hỏi tin tức của cô. Nhưng vì ta ở Linh Châu còn lạ nước lạ cái lại không có người quen, nên không tìm được chút thông tin nào của cô cả, làm ta sầu não vô cùng! May mà cô lại tự xuất hiện trước mặt ta rồi, lần trước trở về cô có sao không? Khi cô đi trông vẻ mặt rất khó coi, nếu không phải cô nói người đó là cha cô, ta đã không để ông ta đưa cô đi rồi! Nhưng hôm nay sao cô lại đến đây? Sáng nay ta còn nghĩ không biết cô có đến hay không, không ngờ cô đến thật rồi…”
Kỷ Vân Hành vốn nói chậm, suy nghĩ cũng chậm, nghe thấy một loạt câu hỏi của Liễu Kim Ngôn làm nàng choáng váng, lúng túng một hồi lâu cũng không biết phải trả lời lại câu nào trước.
Nhưng Liễu Kim Ngôn dường như không để ý, chỉ kéo tay nàng đi vào trong. Dọc đường, Kỷ Vân Hành đi ngang qua nhiều nữ tử Du Dương xinh đẹp. Nàng âm thầm quan sát, cũng lờ mờ đoán được địa vị của Liễu Kim Ngôn trong này rất cao. Những cô nương khác ăn mặc tương tự nàng ấy, nhưng khi thấy nàng ấy đều phải cúi đầu hành lễ.
Liễu Kim Ngôn đưa Kỷ Vân Hành vào phòng, trên bàn bày nhiều đĩa nhỏ chén nhỏ, đều là những món điểm tâm rực rỡ sắc màu, trông rất ngon miệng.
Kỷ Vân Hành vốn đã ăn rất nhiều bánh ngọt với Tô Y ở dưới lầu, bụng căng đến nỗi không uống nổi nước. Nhưng khi nhìn thấy một bàn đầy đồ ngọt, nàng lại cảm thấy mình vẫn có thể ăn thêm vài miếng.
Liễu Kim Ngôn rất giữ lời, trước tiên nàng ấy lấy ra một chiếc túi thơm bên trong chứa một ít bạc vụn đưa cho Kỷ Vân Hành, nói rằng chỗ bạc này là để cảm tạ cho lần trước nàng đã giúp đỡ.
Lúc đó hai người ăn uống dọc hai bên đường cũng không tốn bao nhiêu tiền, nàng vốn không muốn nhận, nhưng bị Liễu Kim Ngôn kéo lại nhất quyết nhét vào tay. Khi hai người kéo qua kéo lại, chiếc vòng tay ngũ sắc của Kỷ Vân Hành lộ ra ngoài. Liễu Kim Ngôn nhìn thấy liền khen ngợi: “Món đồ này đẹp quá! Cô mua ở đâu vậy?”
“Không phải mua, là dì của ta tự tay thắt cho ta đó.” Kỷ Vân Hành đáp.
Ngón tay Liễu Kim Ngôn vuốt nhẹ vài lần lên thỏi vàng nhỏ đang đong đưa tỏ vẻ rất thích, còn sờ vào những hạt đậu trên vòng ngắm nghía hồi lâu: “Thứ này còn đẹp hơn cả vòng ngọc vòng vàng, cô đeo vào cũng rất hợp! Dì của cô thật khéo tay, những thứ bà ấy làm có bán không? Ta cũng muốn mua vài cái.”
“Không bán, đây là quà sinh nhật của ta.” Kỷ Vân Hành thấy nàng ấy thích, lại sợ nàng ấy thất vọng, bèn nói: “Nếu như cô thích, hôm nào ta sẽ đến học cách thắt dây từ dì rồi thắt cho cô một chiếc.”
Liễu Kim Ngôn vui mừng khôn xiết, ôm lấy Kỷ Vân Hành nhảy cẫng lên, nét mặt rạng rỡ như một đứa trẻ.
Hai người lại ngồi nói chuyện thêm một lúc, Kỷ Vân Hành biết được, hóa ra Liễu Kim Ngôn cùng những người khác được mời đến Linh Châu là để ca múa trong bữa tiệc dành cho Hoàng thái tôn.
Mà Liễu Kim Ngôn là đầu bảng được trọng tâm bồi dưỡng trong hoa lâu hàng đầu Du Dương, đã được hoa lâu bí mật bồi dưỡng hơn chục năm nay, nàng ấy chưa từng gặp khách, đây là lần đầu tiên nàng ấy ra mắt.
Chỉ có điều, Hoàng thái tôn này tính cách kỳ quái khiến cho những vũ cơ từ Du Dương đến đây hoàn toàn không có cơ hội thể hiện, mãi đến hôm nay mới được ra tay. Các ma ma đã tính toán muốn mượn dịp lễ Thất tịch này để phô trương danh tiếng của vũ cơ Du Dương ở Linh Châu.
Do đó, hôm nay Liễu Kim Ngôn cũng sẽ nhảy múa trên đài.
Kỷ Vân Hành nghe xong liền nói rằng mình cũng sẽ ngồi ở đại sảnh, có thể thưởng thức điệu múa của nàng ấy.
Liễu Kim Ngôn nghe vậy thì hào hứng đi ra ngoài, không biết đã tìm ai lấy một giỏ hoa tới, bảo Kỷ Vân Hành đứng bên mép đài rải cánh hoa khi nàng ấy múa, như vậy nàng ấy sẽ có thể tặng đóa hoa thêu khảm vàng trên tay mình cho Kỷ Vân Hành.
Bông hoa thêu đó được làm từ cành gỗ, đóa hoa trên đó được khắc rất sống động, cánh hoa mỏng như cánh ve, mỗi cánh hoa đều được viền bằng một sợi vàng mảnh, vô cùng tinh xảo và đẹp đẽ.
Mỗi vũ cơ trên đài đều có một đóa hoa thêu khảm vàng này, tặng cho ai thì có thể cùng người đó uống rượu ngon.
Kỷ Vân Hành nhận lấy giỏ hoa rồi lại chơi thêm một lát, nàng sợ Tô Y lo lắng nên không ở lại lâu, sau vài câu chuyện trò lại nói lời tạm biệt với Liễu Kim Ngôn.
Trước khi đi Liễu Kim Ngôn còn nhét cho nàng mấy món đồ ngọt đóng hộp, nàng tay ôm tay xách, vui vẻ trở về.
Tô Y thấy nàng đi tay không mà lúc về lại đầy ắp đồ, cũng lắc đầu buồn cười vô cùng.
Bà thật sự không ngờ Kỷ Vân Hành lại có bản lĩnh như vậy, còn có thể kết bạn được với vũ cơ đến từ Du Dương, lúc nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt nàng, bà biết được chuyến đi tìm bạn này vô cùng suôn sẻ.
Tô Y kéo nàng ngồi xuống, nói rằng vũ khúc đã sắp bắt đầu, bảo nàng đừng chạy lung tung nữa.
Kỷ Vân Hành gật đầu ngoan ngoãn ngồi yên, chẳng mấy chốc xung quanh liền vang lên tiếng đàn du dương cùng tiếng trống, tiếng nói cười ồn ào trong đại sảnh cũng từ từ nhỏ dần, tiếng đàn cũng không biết dùng cách gì mà từ bốn phương tám hướng truyền đến, khiến mọi người trong đại sảnh đều bị cuốn vào.
Tiếp theo đó, đài tròn ở giữa sân từ từ được nâng lên, khi đạt đến độ cao ngang với tầng hai, bất chợt nghe tiếng sáo thanh cao vang lên, phía trên rơi xuống những dải lụa nhiều màu sắc, những vũ cơ mặc váy lụa mỏng cuốn theo những dải lụa đó nhẹ nhàng bay xuống giữa đài tròn tựa như tiên nữ hạ phàm.
Nhịp trống càng lúc càng dồn dập, các âm thanh nhạc cụ hòa vào nhau, các vũ cơ nhảy múa nhẹ nhàng thu hút vô số tiếng hoan hô tán thưởng.
Lần đầu tiên Kỷ Vân Hành chứng kiến một màn biểu diễn như vậy, nàng ngạc nhiên mở to mắt quan sát, còn vỗ tay theo nhịp.
Tầng hai là vị trí quan sát tốt nhất.
Hứa Quân Hách đã uống nhiều rượu, khuy áo đứng thẳng đã được cởi ra, cổ áo hơi hé mở, trên cổ trắng mịn đã ửng hồng.
Hắn tựa người vào ghế, tư thế hết sức phóng túng.
Nghe thấy tiếng đàn bên ngoài vang lên, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Kỷ Viễn bên cạnh.
Kỷ Viễn đã bị chuốc rất nhiều rượu, lúc này khuôn mặt đỏ như gấc, nói năng cũng không rõ lời, lúc ban đầu còn căng thẳng nhưng đến giờ đã thả lỏng hơn nhiều, Ân Lang còn cười tủm tỉm rót rượu cho hắn ta.
Vì để lấy lòng Hứa Quân Hách, hắn ta uống liên tục, chỉ sợ mình chậm trễ sẽ làm Hoàng thái tôn mất hứng.
“Nghỉ một lát đi.” Hứa Quân Hách không muốn hắn say khướt không còn biết gì lập tức lên tiếng ngăn lại, phân phó cho Ân Lang: “Vén rèm che lên.”
Ân Lang đặt bình rượu xuống bàn đứng dậy, treo tấm rèm che nhiều lớp lên hai móc ở hai bên, vừa nhìn ra ngoài đã thấy có vài cô nương mặc váy áo rực rỡ đang nhảy múa trên đài cao.
Tại nhã gian cao cấp ở tầng hai sẽ quan sát được rõ ràng nhất.
Bình thường Kỷ Viễn cũng thích mỹ nữ, giờ lại uống nhiều rượu nên khi nhìn thấy các mỹ nhân nhảy múa lập tức nhìn chằm chằm không rời, trong ánh mắt không giấu được sự thèm muốn.
Hứa Quân Hách bật cười nói với hắn ta: “Ra ngoài xem không?”
Kỷ Viễn vội đáp: “Tiểu nhân nghe theo ý của Điện hạ.”
Hứa Quân Hách đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài, Kỷ Viễn lảo đảo đứng dậy theo sau. Hai người dừng lại trước lan can gỗ son.
Khi lại gần, những vũ cơ trông như đang múa ngay trước mắt hai người, những chiếc tay áo dài tung lên mang theo hương thơm thoang thoảng, khiến người xem say đắm.
Khi tiếng trống dần dần mạnh mẽ, các vũ cơ lần lượt thay nhau trình diễn. Một tiếng kèn xô na vang lên lảnh lót, tất cả các vũ cơ đồng loạt rời khỏi đài cao, chỉ có một người cuộn dải lụa nhẹ nhàng đáp xuống.
Nàng ấy mặc một chiếc trường bào rộng lớn, sắc đỏ rực rỡ hòa cùng đen tuyền, khi nàng ấy xoay người, tay áo dài cũng xoay tròn tạo thành một vòng cung.
Hai chân trắng ngần lộ ra từ bên trong bộ áo bào trông vô cùng chói mắt, tiếng chuông bạc leng keng vang lên, dưới ánh sáng lấp lánh nàng ấy như một nữ thần đang múa, cả hội trường lặng ngắt.
Người này chính là Liễu Kim Ngôn.
Tiếng nhạc cụ đồng loạt vang lên, tạo thành một bản nhạc du dương bên tai. Liễu Kim Ngôn độc chiếm đài cao, nhảy múa và xoay người uyển chuyển, động tác mềm mại của nàng ấy phô bày hết vẻ đẹp của điệu múa, khiến mọi người ngây ngất không thôi.
Đôi mắt của Hứa Quân Hách khẽ nheo lại, trên môi hiện lên nụ cười, trông như đang thưởng thức nhưng dường như không đặt tâm trí vào đó.
Hắn vô tình nhìn xuống bên dưới, phát hiện ra chỗ ngồi vốn dĩ thuộc về Kỷ Vân Hành giờ đã trống rỗng.
Ngay lập tức, ánh mắt hắn bắt đầu đảo quanh khắp đại sảnh đông đúc, trông có vẻ hờ hững nhưng thực chất là đang tìm kiếm.
Chẳng mấy chốc, hắn đã nhìn thấy Kỷ Vân Hành ở bên mép đài cao.
Nàng đứng trên bậc thang, trong tay đang cầm một giỏ hoa, gương mặt tươi cười rạng rỡ, đang tung cánh hoa cùng một nhóm người khác.
Những cánh hoa đủ màu sắc hồng, vàng, đỏ từ trên đầu nàng rơi xuống lại được gió cuốn lên, bay tán loạn khắp nơi.
Cũng không biết vì sao chỉ tung hoa thôi mà lại khiến nàng vui vẻ đến vậy, nụ cười tươi tắn khoe hàm răng trắng sáng, đôi mắt hạnh cong cong như trăng lưỡi liềm. Nàng tung hết nắm hoa này đến nắm hoa khác lên, say mê đến mức người ta lén lấy hoa từ giỏ của nàng mà nàng cũng không hay biết.
Thật ngốc nghếch.
Hứa Quân Hách lén cười nhạo nàng trong lòng.
Kỷ Viễn nhìn ngắm vũ cơ trên đài đến say mê, bỗng một cơn gió bất chợt thổi qua làm hắn ta giật mình tỉnh táo lại. Hắn ta lập tức nhận ra được mình vừa thất thố, sợ Hứa Quân Hách phát hiện ra, vội vàng liếc mắt nhìn Hứa Quân Hách để xem tình hình.
Nhưng hắn ta thấy Hứa Quân Hách đang nhìn xuống dưới, rõ ràng không phải đang ngắm vũ cơ trên đài. Kỷ Viễn vội nhìn theo, nghi hoặc không biết Hoàng thái tôn đang nhìn ai.
Chỉ liếc mắt nhìn xuống đã thấy Kỷ Vân Hành đang hào hứng tung hoa vô cùng vui vẻ.
Kỷ Viễn lập tức giận tím mặt, nhớ lại việc trước đó vì Kỷ Vân Hành tự ý ra ngoài, cha hắn đã nổi trận lôi đình dùng gia pháp dạy dỗ nàng một trận, sau đó đổi cả cổng ở sân sau. Nhưng hắn ta không ngờ Kỷ Vân Hành vẫn còn dám lén lút trốn ra ngoài.
Xem ra trận đòn lần trước chưa đủ răn đe, lần này trở về hắn ta nhất định sẽ kể lại cho cha biết, để cha dạy dỗ Kỷ Vân Hành một trận ra trò.
Tốt nhất là đánh gãy chân nàng để không thể ra khỏi cửa nữa.
Kỷ Viễn suy nghĩ đầy căm hận.
Tiếng trống xung quanh càng lúc càng dồn dập, điệu nhảy của Liễu Kim Ngôn cũng chuyển từ dịu dàng mềm mại sang mạnh mẽ oai phong, động tác mang theo khí khái hào hùng.
Ngay lúc tiếng trống đột ngột ngừng lại, nàng mạnh mẽ vung tay, chiếc áo choàng rộng rãi bị xé toạc từ giữa, mọi người đồng loạt kêu lên kinh ngạc, chỉ thấy bên trong nàng ấy mặc một bộ y phục không tay, để lộ đôi cánh tay ngọc ngà như búp sen.
Lúc này mọi người mới nhìn thấy, trên hai cánh tay của nàng ấy được xăm lên những bông hoa màu sắc rực rỡ với dây leo quấn quanh kéo dài đến tận khuỷu tay.
Nhìn như thể những bông hoa sống động đang nở rộ trên cánh tay nàng.
Liễu Kim Ngôn ngậm một cành hoa khảm vàng trên môi, từng cú xoay mình khiến váy áo bay lên. Khi khúc nhạc dần kết thúc, nàng ấy bước nhẹ nhàng đến bên mép đài tròn, nhả cành hoa từ miệng xuống, cành hoa rơi đúng vào giỏ hoa của Kỷ Vân Hành.
Khi màn biểu diễn kết thúc, mọi người đồng loạt hô to, tiếng cổ vũ vang dội khắp tòa lâu, tiếng vỗ tay ầm vang kéo dài không ngớt.
“Xưa nay nghe nói vũ cơ của Du Dương là tuyệt đỉnh của Đại Yến, hôm nay tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Hứa Quân Hách quay sang nói với Kỷ Viễn vẫn còn ngẩn ngơ: “Viễn công tử thấy thế nào?”
Kỷ Viễn hoảng loạn cố bình tĩnh lại: “Đúng như những lời Điện hạ nói.”
“Đáng tiếc thật.”
Hứa Quân Hách vừa nói vừa quay lại đi vào nhã gian.
Kỷ Viễn nhanh chóng theo sau, nghe trong giọng điệu Hoàng thái tôn có vẻ tiếc nuối, hắn ta bèn hỏi: “Điện hạ cớ sao lại ưu phiền?”
“Trong căn phòng này chỉ có hai nam nhân chúng ta uống rượu, thật là buồn tẻ. Nếu có mỹ nhân Du Dương đến bầu bạn, vị rượu sẽ ngon hơn nhiều không phải sao?”
Hứa Quân Hách ngồi xuống, từ tốn rót rượu cho mình.
Ân Lăng liền tiếp lời: “Điện hạ, lúc nãy khi nô tài xuống lấy rượu, nghe người bên dưới nói rằng tuy các vũ cơ của Du Dương chỉ bán nghệ, nhưng mời họ đến cùng uống vài chén cũng không ảnh hưởng gì, chỉ cần trượt chiếc thẻ bài trên cột trống xuống là được.”
Chỗ hắn đứng có một cây cột, trông nhỏ hơn cột bình thường, trên đó treo một chiếc đèn lồng.
Nhìn là biết không phải là cột để chống đỡ gian phòng, lúc trước khi Kỷ Viễn vào đây đã thắc mắc, giờ mới hiểu ra tác dụng của nó.
Nơi này tuy nói là chốn thanh nhã, nhưng cũng không thiếu những trò hoa mỹ như thế.
Hứa Quân Hách tùy tiện lật một góc khăn trên bàn lên, bên dưới quả nhiên có một cái khay đựng nhiều thẻ bài nhỏ đủ màu. Thẻ ở trên cùng là lớn nhất, màu sắc rực rỡ nhất, càng xuống dưới thì càng nhỏ hơn, màu cũng nhạt dần.
“Nhưng chúng ta ra ngoài vội quá, không mang theo tiền bạc.” Hắn làm ra vẻ tiếc nuối.
Kỷ Viễn nghe vậy, suýt nữa muốn vỗ đùi đánh đét, thầm nghĩ đây chính là cơ hội để mình thể hiện bản thân.
Những ngày gần đây, hắn ta đã chạy vạy khắp nơi để mong được gặp lại Hứa Quân Hách, lúc nào cũng mang theo nhiều tiền bạc để tiện sử dụng. Hôm nay lúc được người của Hứa Quân Hách mời đến, hắn ta còn cẩn thận nhét thêm một đống ngân phiếu vào người, chỉ sợ không có dịp tiêu.
Khoảng thời gian được ân sủng trước đó, người từ khắp nơi dù trong tối ngoài sáng đều tặng đến Kỷ gia rất nhiều vàng bạc châu báu để nịnh nọt nhà họ, chút bạc này chẳng đáng là gì. Chỉ cần có thể lấy lòng Hứa Quân Hách, tiền bạc mất đi chỉ như cây me rụng lá, con bò rụng sợi lông mà thôi.
Kỷ Viễn lập tức đáp lời: “Điện hạ cứ việc yên tâm, tiểu nhân mang theo đủ bạc, chắc chắn là đủ dùng.”
Hứa Quân Hách nghe vậy lập tức vui mừng, hết lời khen ngợi Kỷ Viễn: “Vẫn là ngươi chu đáo, ta đã biết dẫn ngươi theo sẽ không sai mà. Vậy thì mời vũ cơ mới vừa biểu diễn cuối cùng đến đây đi.”
Ân Lăng mỉm cười tuân lệnh, y tiến tới lấy tấm thẻ bài trên cùng trong khay rồi nhanh chóng nhét vào trong cột tròn, tấm thẻ bài lập tức trượt xuống dưới.
Chẳng mấy chốc, bên ngoài đã có người gõ cửa. Ân Lăng tiến lên mở cửa, một thị nữ mặc áo hồng bước vào, cúi người hành lễ rồi nói: “Kính chào các vị quý khách, thẻ bài của Liễu cô nương đã được một vị khách quý khác chọn, cô nương nói ai trả giá cao hơn sẽ được nàng tiếp đãi. Không biết quý khách có muốn tăng giá thêm nữa không?”
Kỷ Viễn lập tức liếc mắt nhìn sang Hứa Quân Hách. Quả nhiên, Hoàng thái tôn đã sầm mặt lại, rõ ràng rất không hài lòng. Kỷ Viễn vội vàng nói: “Tăng giá! Tăng thêm nữa!”
Kỷ Viễn vốn nghĩ rằng số ngân phiếu mình mang theo đủ để mời một vũ cơ đến bồi rượu, nhưng không ngờ thị nữ này đã nhiều lần đến gõ cửa, mỗi lần đều hỏi có muốn tăng giá thêm không, chứng tỏ có ai đó đang cạnh tranh với hắn ta.
Nhưng nghĩ đến vũ cơ nhảy cuối cùng kia quả thật xinh đẹp tuyệt trần, có người tranh giành cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, dù Kỷ Viễn đã ném ra một lượng lớn ngân phiếu mà vẫn không đủ, hắn ta căng thẳng tột cùng.
Một mặt là vì biểu cảm trên mặt Hứa Quân Hách vẫn nặng nề, không thấy vui vẻ chút nào. Mặt khác, số tiền bạc trong tay hắn ta càng lúc càng ít đi, nhưng cạnh tranh vẫn còn đang tiếp diễn.
Kỷ Viễn lập tức bị chọc giận, trong lòng thầm nghĩ không biết kẻ nào to gan như vậy, dám tranh người với Hoàng thái tôn. Hắn ta căm hận đến mức chỉ muốn lao ra ngoài hỏi cho ra lẽ.
Nhưng rồi nhớ lại lời căn dặn của Hứa Quân Hách lúc mới đến, rằng Hoàng thái tôn không muốn để người khác biết ngài xuất hiện ở nơi này, Kỷ Viễn đành phải đè nén cơn giận trong lòng, tiếp tục tăng giá lên cao.
Ngặt nỗi đối phương dường như cố tình đối đầu với Kỷ Viễn, bất kể hắn ta tăng bao nhiêu, đối phương cũng chỉ tăng hơn hắn ta một hai lượng bạc.
Kỷ Viễn đã tiêu sạch số bạc mang theo mà vẫn không thể thắng được. Hắn ta không nhịn được nữa liền chất vấn thị nữ đến chuyển lời: “Rốt cuộc là kẻ nào đang hơn thua với ta?”
Thị nữ cúi đầu đáp: “Quy tắc của Đảo Tiên Lâu không tiết lộ danh tính của khách quý ở nhã gian tầng hai. Mong quý khách thứ lỗi.”
Kỷ Viễn giận dữ đứng bật dậy, nhìn điệu bộ như muốn lao đến đánh thị nữ kia.
Ngày thường dù cảm xúc có dạt dào đến đâu, hắn ta cũng không dám thất lễ trước mặt Hoàng thái tôn. Nhưng hôm nay vì đã uống rượu, hắn ta khó lòng kiềm chế được.
Ân Lăng vội vàng đứng dậy ngăn cản, khuyên nhủ: “Viễn công tử, đừng kích động.”
Hứa Quân Hách lạnh nhạt lên tiếng: “Bỏ đi, nếu ngươi không đủ tiền thì đừng tranh nữa.”
Nghe thấy giọng điệu này, trong đầu Kỷ Viễn nhanh chóng lướt qua những ngày tháng trước đây khi theo chân Hoàng thái tôn du ngoạn bên ngoài.
Mọi người đều sẽ tươi cười với hắn ta, ngay cả những công tử nhà quyền quý đến từ Kinh thành cũng cười nói thân thiện gọi hắn ta một tiếng Viễn công tử.
Những kẻ ở Linh Châu từng phớt lờ, khinh thường hắn ta cũng đều thay đổi thái độ, ngấm ngầm nịnh bợ và tâng bốc hắn ta.
Nhưng rồi, những hình ảnh tươi đẹp này đột nhiên bị thay thế bởi những cảnh tượng tủi nhục mà hắn ta và cha mình phải chịu đựng suốt mười mấy ngày qua, còn có tiếng khóc của mẹ và muội muội, cả những ánh mắt khinh miệt và những lời sỉ nhục treo bên tai.
Hình ảnh hắn ta như một con chó đi theo sau lưng người khác cầu xin bợ đỡ lần lượt hiện rõ mồn một trong đầu.
Cả vinh hoa phú quý, địa vị cao sang, tất cả đều dồn dập tràn về.
Đây là cơ hội cuối cùng của mình, Kỷ Viễn thầm nghĩ.
Kỷ Viễn bị cơn giận thiêu đốt, cảm giác chếnh choáng do say rượu đã khiến đầu óc hắn ta trở nên mơ hồ, trong phút chốc không còn suy nghĩ gì khác, cũng chẳng còn quan tâm gì nữa, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.
“Đợi đã, đợi đã, bẩm Điện hạ, tiểu nhân còn một vật!”
Hắn ta lớn tiếng hô lên, đồng thời đưa tay vào trong cổ áo dùng lực mạnh mẽ kéo đứt sợi dây đỏ, lấy ra một khối ngọc bội xanh biếc nhét vào tay thị nữ: “Ta dùng miếng ngọc này làm vật thế chấp! Bất kể đối phương ra giá bao nhiêu, ta đều trả cao hơn, xong xuôi sẽ giao tiền sau!”
Hứa Quân Hách đặt chén rượu trong tay xuống, chậm rãi đứng dậy bước tới bên cạnh thị nữ, lấy đi khối ngọc trong tay nàng ta.
Hắn lật qua lật lại ngắm nghía khối ngọc ấy hồi lâu, đột nhiên trên khuôn mặt tuấn tú nở một nụ cười khó hiểu, giọng điệu nhẹ nhàng.
“Ngọc bích là cống phẩm từ Bồ Cam có giá trị liên thành, từ trước đến này đều là vật phẩm độc quyền của Hoàng thất Đại Yến. Kỷ Viễn, sao trong tay ngươi lại có thứ này?”
Kỷ Viễn vừa nghe, lập tức toát mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy không ngừng.
Chỉ trong khoảnh khắc, hơi rượu lập tức tan biến. Hắn ta nhìn chằm chằm vào khối ngọc bích kia, lúc này mới nhận ra tai họa lớn đang ập đến!

Bình luận về bài viết này