Khi Kỷ Dục mang theo tin tốt như vậy trở về nhà, chắc chắn đã mang đến một liều thuốc bổ cho Vương Huệ đang nằm trên giường bệnh, bà ta đã nằm liệt trên giường nhiều ngày, nay lại có tinh thần xuống giường.
Thậm chí bà ta còn tự mình dẫn theo người đến nhà kho để sắp xếp đồ đạc nọ kia.
Trước đó có không ít người đến Kỷ gia tặng lễ vật, phần lớn là vì chúc mừng đích nữ của Kỷ Dục đã đến tuổi cập kê.
Trong số các loại lễ vật, có không ít vàng bạc thật, còn có rất nhiều ngọc thạch châu báu, văn phòng tứ bảo và các vật phẩm trang trí khác, mặc dù không phải là bảo vật hiếm có khó tìm gì, nhưng chỉ cần tùy ý lấy ra vài món trong số đó cũng đủ để gia đình bình thường sống sung túc mấy năm.
Vương Huệ chỉ một lòng muốn con trai mau chóng trở về, nên đã chọn lựa những món đồ tốt nhất trong kho, đặt đầy một hòm lớn.
Kỷ Dục chỉ vừa ngồi xuống uống một ngụm trà thì thấy mọi thứ đã chuẩn bị xong, lập tức cho người hầu chuyển lên xe ngựa, vội vàng rời khỏi phủ.
Kỷ Doanh Doanh lo lắng bước đến bên cạnh mẹ mình, hỏi nhỏ: “Mẹ, ngày mai ca ca có trở về không?”
Vương Huệ xoa đầu Kỷ Doanh Doanh, từ khi nghe được tin tốt lành thì nụ cười trên mặt bà ta chưa hề phai nhạt, tràn đầy tự tin nói: “Đừng lo lắng, nếu lão gia đã nghe được lời của Hoàng thái tôn thì chắc chắn không thể sai được, ta còn nghe lão gia nói, Hoàng thái tôn rất yêu thích Viễn nhi, còn đặc biệt căn dặn thị vệ chăm sóc nó, không để Viễn nhi phải chịu khổ trong đó đâu. Giờ ta sẽ sai phòng bếp chuẩn bị, ngày mai phải giúp Viễn nhi tẩy sạch hết uế khí.”
Kỷ Doanh Doanh luôn cảm thấy có chút bất an, nhưng thấy mẹ vui mừng như vậy, nàng ta cũng vui vẻ theo.
Nghĩ đến những ngày huynh trưởng bị giam cầm, bầu không khí trong nhà đè nén đến mức thật sự làm người ta không thở nổi, bây giờ mới thả lỏng phần nào, nàng ta cũng không muốn nói đến những điều không may.
Tôi tớ trong Kỷ trạch bắt đầu bận rộn trở lại, không khí ảm đạm mấy ngày trước cũng không còn.
Mấy ngày trước khi Vương Huệ ngã bệnh, cũng không thấy bóng dáng mấy chị em dâu phòng khác đâu, bây giờ không biết nghe được tin tức từ đâu mà cùng nhau mang theo lễ vật kéo đến nhà, vây quanh Vương Huệ cười nói vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trong lòng Vương Huệ thừa biết trước đó bọn họ không có động tĩnh gì cũng là do trượng phu trong nhà chỉ thị, sợ Kỷ Viễn gây rắc rối nên vội vã cắt đứt quan hệ với chi trưởng, hiện giờ biết Hoàng thái tôn vẫn nghiêng về phía Kỷ Viễn nên tất cả đều chạy đến đây.
Nhưng đây cũng là lẽ thường ở đời, Vương Huệ chỉ nói vài câu lạnh nhạt, không làm khó quá nhiều, chỉ mong sao con trai sớm trở về.
Hôm nay Hứa Quân Hách cũng rảnh rỗi không có việc gì, sau khi gặp qua Kỷ Dục thì dẫn theo Hạ Nghiêu và Ân Lang đến tiểu viện của Kỷ Vân Hành.
Hắn trèo tường vào thì nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang leo lên cây.
Ngày thường nàng làm việc trông có vẻ vụng về chậm chạp, nhưng không ngờ tay chân lại nhanh nhẹn như vậy, leo lên được cái cây cao gần một trượng.
Trên khuỷu tay nàng treo một cái giỏ nhỏ, toàn thân áp trên nhánh cây, dùng chân đạp vào thân cây, hai tay áo vén lên để lộ hai cánh tay trắng nõn nà, cố hết sức vươn người hái những bông hoa dành dành trước mặt.
Chiếc váy xanh nhạt từ trên rủ xuống nhẹ nhàng đung đưa, mái tóc dài hơi rối, nhưng Kỷ Vân Hành đang chuyên tâm hái hoa nên không nhận ra nhánh cây nàng đang đè lên đã bắt đầu chịu không nổi sức nặng.
Lúc này cũng không biết nàng đã ở trên cây bao lâu mà đã hái được hơn nửa giỏ.
Dường như bị tán lá rậm rạp che khuất tầm nhìn, khi Hứa Quân Hách bước đến dưới tán cây, nàng mới trông thấy hắn.
Kỷ Vân Hành ném đóa hoa dành dành vừa mới hái vào giỏ, dùng mu bàn tay lau mồ hôi hai bên thái dương, cúi đầu nhìn thấy hắn, đôi mắt bỗng nhiên sáng lên, thoáng chốc như được ánh dương ban trưa chiếu rọi: “Lương Học? Sao ngài lại đến đây?”
Hiếm khi Hứa Quân Hách đến tiểu viện vào lúc giữa trưa thế này, bởi vì quá nóng.
Trong thời tiết oi ả thế này, tiểu viện của Kỷ Vân Hành quả thật là một nơi đáng sợ, cũng chỉ có người lớn lên từ nhỏ ở đây như nàng mới có thể thích ứng được, Hứa Quân Hách chỉ đứng ở đây một lúc đã thấy nóng không chịu nổi, hận không thể lập tức phá bỏ cái viện này để xây một hầm băng.
Nhưng hôm nay hắn lại đến vào lúc giữa trưa, điều này làm cho Kỷ Vân Hành cảm thấy kỳ lạ.
Hứa Quân Hách ngẩng đầu nhìn nàng, thấy khuôn mặt nàng bị mồ hôi nóng làm cho trắng mịn như ngọc, hoàn toàn không hiểu tại sao nàng lại chọn leo cây vào lúc nóng như vậy.
Hắn hỏi: “Cô ở trên đó làm gì?”
“Hái hoa đó.” Kỷ Vân Hành lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ngài không nhìn thấy sao?”
“Giữa trưa nóng như vậy, chỉ ngồi thôi cũng đã toát mồ hôi, vậy mà cô còn đi trèo cây.” Hứa Quân Hách cảm thấy nàng không nói lời tử tế, giọng hắn hơi cao lên: “Cô vừa lẩm bẩm gì đó?”
Kỷ Vân Hành tất nhiên sẽ không lặp lại lời vừa nói, chỉ đáp: “Buổi tối nhìn không rõ lắm.”
“Cô không thể đợi qua thời gian nóng nhất, đến lúc mặt trời sắp lặn rồi mới đi hái sao?”
“Chiều nay ta phải ra ngoài rồi.” Kỷ Vân Hành vừa hái hoa dành dành vừa lẩm bẩm: “Ta phải đi tìm Kim Ngôn, mang những bông hoa này tặng cho nàng ấy, nàng ấy nói hoa dành dành rất thơm, cài vài bông lên người còn tốt hơn cả mấy loại phấn son.”
Hứa Quân Hách nói: “Hôm nay không được ra ngoài.”
Kỷ Vân Hành lập tức bác bỏ: “Không được, ta đã hẹn với Kim Ngôn từ hôm qua rồi.”
“Ta sẽ sai người chuyển lời qua giúp cô.”
“Ta cũng không có việc gì khác, tại sao không thể ra ngoài?” Kỷ Vân Hành bĩu môi, giọng cũng nhỏ đi: “Hôm nay nghe Lục Cúc nói, Kỷ Viễn sắp được thả rồi, sân trước còn chuẩn bị dây pháo và chậu than chờ chúc mừng kìa, ta không thích cảnh ồn ào náo nhiệt như vậy.”
Không phải Kỷ Vân Hành không thích náo nhiệt, mà là không thích sự náo nhiệt ở sân trước.
Hứa Quân Hách im lặng một lát, rồi chuyển đề tài đi: “Cô cẩn thận kẻo bị nóng đến choáng đầu, ngã từ trên đó xuống.”
“Không có chuyện đó đâu, đây không phải lần đầu ta trèo cây.” Trong giọng nói của Kỷ Vân Hành hiếm khi tràn ngập tự tin, có lẽ vì thường xuyên trèo cây thật nên nàng rất có lòng tin ở phương diện này. Nàng hái thêm mấy đóa hoa, không thả vào giỏ ngay, mà cúi đầu hỏi Hứa Quân Hách: “Nếu như ta ngã xuống, ngài sẽ ở dưới đó đỡ ta, đúng không?”
“Ta không đỡ.” Hứa Quân Hách trả lời: “Nếu cô làm ta bị thương thì sao?”
Kỷ Vân Hành hạ tay xuống, nàng lắc lư hoa dành dành trong tay rồi thả nó rơi xuống, vừa khéo rơi lên phát quan và đầu vai của Hứa Quân Hách, nàng cười nói: “Ta tặng hoa cho ngài, ngài phải đỡ ta.”
“Chỉ mấy đóa hoa không đáng giá mà đã muốn mua chuộc ta sao?” Hứa Quân Hách đứng yên, để mặc cho những cánh hoa mềm mại lướt qua bên má.
“Sao lại không đáng giá được, hoa này của ta mười bông tận một văn tiền đó.” Kỷ Vân Hành yếu ớt cãi lại.
Hứa Quân Hách hiểu ra, nói: “Còn rẻ hơn ta tưởng.”
Kỷ Vân Hành còn định cãi lại, lúc vừa mở miệng thì chợt nghe một tiếng “rắc”, nhánh cây không chịu nổi sức nặng đã đột ngột gãy ngang.
Kỷ Vân Hành hoảng hốt muốn ngồi dậy, nhưng cả người nàng vốn đã đè lên nhánh cây, nó vừa gãy thì nàng lập tức mất hết trọng tâm. Nàng vội vàng đưa tay quơ quào mấy cái trong không trung, vô thức muốn nắm lấy thứ gì đó để bám víu, nhưng tay chỉ nắm được vài chiếc lá, rồi bất ngờ lộn nhào xuống dưới.
“Á——!”
Nàng sợ hãi hét lên, ngay sau đó bỗng nhiên rơi vào một vòng tay ấm áp.
Chiếc giỏ bị nàng buông ra lúc đang rơi xuống, lật ngược lại, những bông hoa dành dành trong đó đều rơi ra hết, rơi lên đầu và vào lòng nàng, hương thơm tràn ngập khoang mũi.
Hứa Quân Hách vốn đứng ngay dưới chỗ nàng, tuy cành cây gãy đột ngột, nhưng lúc nàng ngã xuống, Hứa Quân Hách vô thức nâng tay lên đỡ, vừa lúc đón được nàng.
Cơ thể Kỷ Vân Hành nhẹ nhàng, dù có ngã từ trên xuống cũng không tạo ra lực mạnh, nhưng cũng vì vậy mà sinh ra một cái ôm bất ngờ vô cùng vững chắc.
Nàng sợ hãi nhắm chặt mắt, thu vai lại, từ trên nhìn xuống như đang cố giấu mình vào lòng Hứa Quân Hách vậy.
Hương thơm của hoa dành dành thật sự nồng nàn và lấn át, cứ như thấm cả vào người của Kỷ Vân Hành vậy, đâu đâu cũng đều thơm ngát, lại còn mềm mại.
Hứa Quân Hách nhìn người trong lòng mình, phút chốc tâm trí hơi ngẩn ngơ.
Nàng không bị ngã đau nên thử mở mắt, vừa phát hiện mình được hắn đỡ lấy, mặt mày lập tức nhuộm đầy vẻ phấn khích, tay nắm lấy vạt áo của Hứa Quân Hách, cười mỉm nói: “Lương Học, ngài thật giỏi, ta đã nói ngài có thể đỡ được ta mà!”
Hứa Quân Hách vốn định mắng nàng vài câu để nàng ghi nhớ sự nguy hiểm này thật lâu, nhưng nàng vừa cười rạng rỡ như vậy, hắn đành phải im lặng đặt nàng xuống đất.
Sau khi Kỷ Vân Hành đứng vững, tinh thần của nàng phấn chấn rõ rệt, vừa nhặt những bông hoa rơi trên đất vừa khe khẽ hát một khúc nhạc nhỏ.
Sau đó nàng và Hứa Quân Hách đứng sánh vai nhau, ngẩng đầu nhìn về nhánh cây bị gãy, nàng có chút phiền não: “Năm trước ta cũng hái hoa như vậy, sao năm nay lại gãy nhỉ?”
“Cô cũng nói đó là chuyện từ năm trước rồi.” Hứa Quân Hách nói: “Cô đã lớn hơn.”
“Cây cũng lớn lên mà.” Kỷ Vân Hành không hiểu nổi.
“Cô lớn nhanh hơn.” Hứa Quân Hách nói xong, bỗng cảm thấy bên chân có gì đó, vừa cúi xuống thì đã thấy một chú chó nhỏ đang cọ vào giày hắn, vì thế hắn dùng mũi giày chơi đùa với chú chó nhỏ, đẩy nó ngã lăn ra đất, nói tiếp: “Giống như con chó nhỏ này vậy, cô xem, có phải nó đã lớn hơn lúc trước một chút rồi không?”
Kỷ Vân Hành đã lớn lên cùng cây dành dành này, trải qua rất nhiều năm yên tĩnh và cô đơn.
Trước đây nàng có thể trèo lên cây rất dễ dàng, bám trên những nhánh cây để hái hoa, nhưng giờ đây đã không làm được nữa.
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn cây, ngẩn ngơ một hồi lâu, rồi sau đó quay sang nói với Hứa Quân Hách: “Vậy ngài có thể lên đó hái giúp ta không?”
“Không được.” Hứa Quân Hách từ chối không chút suy nghĩ.
“Lương Học.” Kỷ Vân Hành gọi tên hắn, giọng nói mang theo chút van nài.
“Ta nói không được chính là không được.” Hứa Quân Hách nói.
Sao hắn có thể trèo cây hái hoa như khỉ được, còn ra thể thống gì nữa.
Hắn chính là Thái tôn, tương lai sẽ là chủ thiên hạ, là Hoàng Đế!
Mặt trời chói chang, cái nóng oi ả do nắng gay gắt mang đến khiến khoảng thời gian giữa trưa trở nên vô cùng khó chịu, ngay cả chim chóc cũng nóng đến không còn sức để bay lượn, chỉ đậu trên cành cây để tránh nóng.
Hứa Quân Hách nhìn con chim nhỏ trên cành một cái, sau đó khoát tay đuổi nó đi.
Hắn giẫm lên nhánh cây, hái những bông hoa dành dành ném xuống dưới, Kỷ Vân Hành thì ở phía dưới nâng giỏ hứng lấy, vui vẻ như đang chơi một trò chơi.
Chẳng mấy chốc đã hứng đầy một giỏ, nàng lớn tiếng bảo Hứa Quân Hách đợi một chút, sau đó chạy về đổ hoa lên trên chiếc bàn trong nhà, rồi lại chạy nhanh về đứng dưới gốc cây, chờ để hứng giỏ thứ hai.
Thanh thoát hệt như một chú bướm.
Hứa Quân Hách gần như đã hái hết hoa trên cây, sau khi nhảy xuống, hắn vừa phủi tay vừa nói: “Ta nói rồi đó, hai ngày tới không được ra ngoài.”
Kỷ Vân Hành gật đầu thật mạnh, nàng chọn ra vài bông hoa vừa mới nở trong đống hoa trắng tinh trên bàn, bỏ vào giỏ, sau đó nói với Hứa Quân Hách: “Vậy lúc ngài chuyển lời giúp ta, hãy mang mấy bông hoa này qua đó, nói với Kim Ngôn hai ngày nữa ta sẽ đến tìm nàng ấy.”
Hứa Quân Hách ngồi lại chỗ Kỷ Vân Hành một lúc, uống thêm chút nước mát, sau đó mới xách giỏ hoa ra về.
Ngoài cửa, Ân Lang và Hạ Nghiêu ngồi dưới gốc cây, thấy khi Hứa Quân Hách leo ra ngoài đã làm rơi mấy bông hoa dành dành, hai người vội vàng đứng lên muốn nhặt giúp, nhưng lại thấy vị Hoàng thái tôn bình thường vô cùng cao quý này cúi xuống tự mình nhặt từng bông hoa lên, động tác của hai người cùng lúc hơi sững lại.
Hứa Quân Hách đứng lên, trên mặt lộ vẻ bực bội: “Đi thôi, nóng chết mất, cái chỗ quái quỷ này, sớm muộn gì cũng phải phá bỏ nó đi!”
Buổi chiều Kỷ Vân Hành không ra ngoài, nàng bày đầy hoa dành dành khắp phòng ngủ, bất cứ chỗ nào có thể đặt hoa nàng đều đặt lên, lại mở toang cửa sổ ra, khắp căn phòng đều ngập tràn hương thơm.
Nàng đứng trước bàn vẽ tranh, vẽ những bông hoa dành dành không mấy đẹp, vẽ hết bức này đến bức khác, mãi đến khi trời tối mới dừng bút, cảm thấy hài lòng với tác phẩm của mình, thế là nàng bèn treo lên tường để thưởng thức.
Hứa Quân Hách biến lại thành chó nhỏ, bốn chân bước vào, nhìn thoáng qua bức tranh, sau đó sủa một tiếng.
Tranh gì thế này, chói cả mắt.
Đêm đó, Kỷ lão gia mang theo các loại bảo vật ra ngoài nhưng không trở về nhà, lúc này Vương Huệ nhận thấy có gì đó không ổn, hoảng sợ phái người ra ngoài dò la, nhưng hoàn toàn không có tin tức gì.
Bà ta lo lắng đến mức suốt đêm không ngủ được, đèn nến cháy hết, cho đến khi trời vừa hửng sáng, bỗng nhiên có người dùng sức đập mạnh vào cổng lớn Kỷ gia, phá vỡ sự yên tĩnh này.
Người hầu bước tới mở cửa, lập tức nhìn thấy một người mặc quan phục màu xanh đứng bên ngoài, bên hông đeo đao dài, khí thế làm người ta sợ hãi, phía sau còn có rất nhiều người ăn mặc giống như vậy.
Người đứng đầu giơ thẻ bài trong tay lên, lạnh lùng nói: “Nha môn phá án, khám xét nhà họ Kỷ, gọi gia chủ và tất cả người trong nhà ra ngoài, đứng hết trong sân!”

Bình luận về bài viết này