Chương 25: Tương tri vô viễn cận, vạn lý thượng vi lân.

“Sao vậy, luyến tiếc ta à?” Hứa Quân Hách dùng giọng nói nhẹ nhàng, giống như đang nói đùa với Kỷ Vân Hành: “Cô không trách ta trước kia đã lừa cô sao?”

Hắn biết Kỷ Vân Hành sẽ không trách mình, một là vì tính nàng mềm yếu, hai là do nàng nhút nhát.

Nhưng Hứa Quân Hách vẫn cố tình hỏi.

Kỷ Vân Hành rủ mi suy nghĩ, còn trả lời rất nghiêm túc: “Đó không tính là lừa gạt. Mỗi người đều có tâm sự của riêng mình, không muốn nói cũng là bình thường.”

“Thật ra cô nhìn nhận rất thấu đáo.” Hứa Quân Hách cười một cái rồi nói tiếp: “Lương Học là tên chữ của ta, cũng không tính là lừa cô.”

Hắn bước lên vài bước, từ trong ngực lấy ra một tờ giấy rồi trải trên bàn, nói với nàng: “Cô lại đây.”

Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn bước qua.

Trước bàn chỉ có một chiếc ghế, Hứa Quân Hách tự ngồi lên đó, để Kỷ Vân Hành ngồi lên tay ghế rộng, nói: “Đây là trước đó ta tranh thủ thời gian vẽ, định sửa lại sân nhỏ của cô.”

Hắn đã sớm đoán được Kỷ Vân Hành không muốn rời khỏi cái sân nhỏ tồi tàn này, nên tự mình cầm bút vẽ một bức phác họa cải tạo sân nhỏ.

Chỉ là tài vẽ vời của hắn không được xem là đẹp, đường nét trên giấy loạn xạ cả lên, giống như rất nhiều ý tưởng chồng chéo lên nhau, Kỷ Vân Hành xem không hiểu.

Hứa Quân Hách chỉ ngón trỏ lên một điểm trên đó, nói: “Sân nhỏ này của cô cần phải lát gạch, nếu không mưa một chút là lầy lội bùn đất, đi lại sẽ bẩn giày, cho nên cỏ dại ở cả sân trước và sân sau đều phải được nhổ sạch, nếu cô muốn trồng hoa trong sân, có thể khai khẩn hai khu đất dọc theo bờ tường, nếu cô thấy cảnh sắc trong sân quá đơn điệu, có thể lát một lối đi nhỏ bằng đá ở giữa, chọn một ít sỏi ngũ sắc hay đá quý, lúc trời nắng, ánh sáng chiếu vào sẽ lấp lánh, nhìn cũng đẹp mắt.”

“Trước phòng ngủ đào một rãnh nước nhỏ, dùng để treo màn nước, nước từ sau giếng sẽ chảy trực tiếp từ mái hiên xuống, nước chảy vào rãnh còn có thể nuôi vài con cá. Sân sau này của cô là chỗ rộng rãi, có thể mở rộng phòng ngủ về phía sau, để lại một góc đặt khối băng hoặc than củi, đông ấm hạ mát, sau này cô sẽ không còn chịu lạnh chịu nóng nữa.”

Trước đây Hứa Quân Hách chưa từng bận tâm đến những việc này, nếu là trước kia, ai dám to gan bảo hắn thiết kế cải tạo sân cho người khác, hắn sẽ đá bay người đó ngay tại chỗ, đá đến khi người đó rụng hết răng mới thôi.

Nhưng Kỷ Vân Hành thì khác, không chỉ vì thân phận của nàng, mà còn vì con người nàng, cho nên trước khi trở về Kinh thành, hắn phải sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cho Kỷ Vân Hành mới được.

Đêm mưa to hôm ấy, cảnh tượng Kỷ Vân Hành ngồi xổm trên đất nghịch bùn, đời này hắn chỉ nhìn một lần là đủ rồi.

Bên ngoài mưa dầm rả rích, ánh sáng trong phòng có chút mờ tối, sau khi thắp đèn lên, bóng của Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách phản chiếu lên bức tường phía sau, một cao một thấp.

Kỷ Vân Hành cúi đầu, ánh mắt chuyên chú dõi theo ngón tay của Hứa Quân Hách, nhìn hắn phác họa trên giấy từng đường nét lộn xộn, trong đầu dần hình thành cảnh tượng sân nhỏ mà Hứa Quân Hách thiết kế.

Hứa Quân Hách hỏi nàng thế nào, Kỷ Vân Hành chỉ biết gật đầu nói: “Tốt lắm.”

Tiếng mưa tí tách dày đặc càng làm nổi bật sự yên tĩnh và an bình trong phòng, thỉnh thoảng có tiếng nói ôn hòa của Hứa Quân Hách vang lên, khi thì là Kỷ Vân hành gật đầu đáp lại.

Càng nói nhiều, Kỷ Vân Hành càng nhận ra rõ ràng là Lương Học thật sự sắp phải đi rồi.

Nàng bắt đầu ngẩn ngơ, nhớ đến buổi sáng tràn đầy sức sống đó, ánh mặt trời rực rỡ đến chói mắt. 

Lương Học lặng lẽ xuất hiện trên đầu tường, đến rất bất ngờ, nhiều năm qua như vậy, đó là lần đầu tiên có khách đến thăm sân nhỏ của Kỷ Vân Hành.

Tính tình hắn không tốt lắm, phần lớn thời gian khi đến sân nhỏ hắn đều tức giận. 

Tức vì mặt tường bong tróc làm bẩn y phục hắn, bực vì phòng ngủ nóng bức làm hắn toát mồ hôi, giận vì chó nhỏ vây quanh làm giày của hắn đều là lông.

Hắn luôn chê bai sân nhỏ tồi tàn của Kỷ Vân Hành, nhưng vẫn ngồi bên thềm cửa, kể cho nàng nghe về sự phồn hoa của Kinh thành, dùng vài câu ngắn gọn để miêu tả Hoàng thành mà Kỷ Vân Hành chưa từng đặt chân đến.

Sự đồng hành này khác hẳn với những gì dì Tô cho nàng, Kỷ Vân Hành cảm thấy dựa dẫm vào cuộc sống như vậy chỉ là chuyện bình thường.

Hứa Quân Hách luôn rời khỏi sân nhỏ của Kỷ Vân Hành trước khi mặt trời lặn, nhưng chưa từng làm Kỷ Vân Hành cảm thấy luyến tiếc lần nào.

Chỉ là lần này hắn nói phải về Kinh thành.

Kỷ Vân Hành chưa từng đi xa nhà, nhưng cũng biết giữa Linh Châu và Kinh thành cách trở trăm núi ngàn sông, khoảng cách này quá xa, xa đến mức nỗi nhớ mong của nàng dù có cưỡi gió cũng không thổi đến được. 

Có lẽ đời này sẽ không còn cơ hội gặp lại.

Nhưng Kỷ Vân Hành cũng hiểu, nàng không giữ chân được bất kỳ ai.

Một lát sau, nàng hỏi: “Khi nào ngài đi?”

“Cũng chỉ vài ngày nữa thôi.” Hứa Quân Hách thấy nàng ngẩn ngơ bèn thu tờ giấy lại. 

Dù sao nói gì nàng cũng đều đồng ý, tùy ý để người khác sửa sang lại sân nhỏ này của mình, cũng không cần phải phí lời nữa.

“Chúng ta còn có thể gặp lại không?” Đôi mắt Kỷ Vân Hành như ngấn nước, ánh nến chiếu vào đôi mắt nàng, phản chiếu những tia sáng lung linh, ánh mắt nhìn Hứa Quân Hách tập trung và nghiêm túc lạ thường.

“Tất nhiên rồi.” Hứa Quân Hách đáp.

Giọng điệu tùy ý đến mức thậm chí không thể coi là một lời hứa hẹn.

Kỷ Vân Hành yên tĩnh lại, tâm trạng sa sút khiến nàng không muốn nói chuyện lắm.

Hứa Quân Hách nhìn thoáng ra bên ngoài, thấy mưa chưa bớt thì cũng không đi vội, hắn bèn đi quanh phòng, tiếp tục nghiên cứu nên sửa sang sân nhỏ thế nào.

Đồ đạc của Kỷ Vân Hành ít đến đáng thương, được bày biện tùy tiện khắp nơi, chỉ có bức thư pháp treo trên tường là được đóng khung trang trọng.

Hắn đứng trước bức thư pháp nhìn trong chốc lát, hỏi: “Kỷ Vân Hành, trước khi mẹ cô qua đời để lại bức thư pháp này, có nói gì với cô không?”

“Không có.” Kỷ Vân Hành trả lời ngắn gọn.

Hứa Quân Hách quay đầu, chỉ thấy Kỷ Vân Hành vẫn ngồi trên tay ghế như cũ, tư thế hoàn toàn không thay đổi, khi ánh nến lay động, bóng nàng cũng lay động theo, lộ ra vẻ cô đơn khó tả.

Hỏi như vậy có lẽ sẽ khiến nàng nhớ lại chuyện đau lòng.

Hứa Quân Hách đắn đo một lúc, không hỏi đến cùng nữa, ở trong phòng đợi đến khi mưa nhỏ lại một chút mới rời đi.

Cũng chẳng thể xem đó là một lời từ biệt, tóm lại khi Hứa Quân Hách đi, hắn cũng không nói sau này gặp lại. 

Kỷ Vân Hành cũng không hỏi hắn liệu sau này có còn gặp lại không.

Khi trời tối, mưa tạnh, chú chó nhỏ cũng tỉnh giấc.

Hứa Quân Hách duỗi lưng một cái thật dài trên giường, ngáp một cái, thấy Kỷ Vân Hành ngồi ngay ngắn trước bàn, đang cầm bút viết gì đó.

Hắn chầm chậm bước lại gần, vịn vào tay ghế để trèo lên bàn, thấy ở góc bàn chất một chồng giấy dày cộm, trên đó đều là chữ viết ngay ngắn và dày đặc.

Hứa Quân Hách đi đến cạnh tay nàng, cúi đầu nhìn, chỉ thấy ngòi bút nàng lắc lư, trên trang giấy chi chít chỉ có một câu thơ.

Tương tri vô viễn cận, vạn lý thượng vi lân(*).

(*)(相知无远近,万里尚为邻) Tạm dịch: Tri kỷ không kể xa gần, ngàn dặm vẫn là láng giềng.

Vẻ mặt Kỷ Vân Hành bình tĩnh, dáng vẻ nghiêm túc, cũng không biết nàng đã ngồi đây bao lâu, viết bao lâu rồi.

Hứa Quân Hách ngồi xuống bên cạnh nàng, thầm nghĩ hóa ra người ngốc cũng có cách tự mình an ủi bản thân.

Hai ngày sau, Hứa Quân Hách theo Hoàng Đế cùng khởi hành, mang theo một đoàn người ngựa lớn rời khỏi Linh Châu, trở về Kinh thành.

Linh Châu xảy ra chuyện lớn như vậy, đương nhiên Hoàng Đế phải về Kinh sớm một chút để xử lý.

Hứa Quân Hách không mang chú chó nhỏ đi, vốn nghĩ như vậy có thể thuận tiện theo dõi Kỷ Vân Hành, nếu như nàng ở đó xảy ra chuyện gì hoặc bị ức hiếp, hắn cũng có thể biết đầu tiên.

Chỉ là sau đó hắn phát hiện, sau khi rời khỏi địa giới Linh Châu, hắn không còn biến thành chú chó nhỏ vào ban đêm nữa.

Rõ ràng chuyện kỳ lạ này chỉ xuất hiện khi ở Linh Châu.

Cuối cùng Kỷ Vân Hành vẫn chuyển ra khỏi sân nhỏ, tuy rằng chỉ là tạm thời.

Trước khi đi, Hứa Quân Hách đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc, rất nhanh đã có người đến nhà họ Kỷ, bắt đầu tu sửa sân nhỏ của nàng từ đầu đến đuôi.

Cỏ dại trong sân đã được dọn dẹp sạch sẽ, lát bằng đá xanh, ở giữa còn dùng các loại đá cuội nhiều màu sắc lát thành một con đường nhỏ, nối liền tới cửa sân. Hai bên tường trồng đầy hoa, màu sắc đa dạng, đua nhau khoe sắc.

Cổng lớn cũ kỹ bị mối mọt cũng đã được thay mới, bức tường đầy vết nứt cũng đã được đập đi xây lại, sơn phết một lần nữa.

Phòng ngủ cũng được phá bỏ hoàn toàn để xây mới, mở rộng thêm một trượng về phía sau, chia thành hai phòng trong và ngoài, sửa thành thư phòng và phòng ngủ.

Phòng ngủ nối liền với phòng tắm ở sau sân, như vậy vào mùa đông Kỷ Vân Hành tắm rửa sẽ không cần đi qua sân.

Bên ngoài phòng ngủ còn kéo một tấm màn nước, hai bên còn đào một rãnh nước nhỏ trên đất để nước chảy xuống và nuôi cá, ở sân sau còn lắp thêm hệ thống bơm nước, nước giếng mát lạnh được dẫn lên qua mái hiên, gió thổi vào trong khiến cả căn phòng đều mát mẻ.

Chỉ mất hơn nửa tháng mà tiểu viện đã rực rỡ hẳn lên, Kỷ Vân Hành sống tạm cạnh hồ nước ở sân trước, nơi trước kia nàng từng sống với mẹ mình.

Không biết Hứa Quân Hách đã thao tác bên trong thế nào, nhưng quan phủ vẫn không giáng tội Kỷ gia, nhưng hai người Kỷ Dục và Kỷ Viễn vẫn cứ không được thả, bị nhốt trong nhà lao không rõ sống chết. Mà hôm đó sau khi Vương Huệ và Kỷ Doanh Doanh bị phạt roi thì nửa sống nửa chết, nằm liệt trên giường đã lâu, tuy rằng thuốc men không ngừng, nhưng nửa tháng trôi qua vẫn không thể xuống giường như cũ.

Những thiếp thất phòng khác cũng sợ hãi đến mức đóng cửa không ra ngoài, Kỷ Vân Hành có đi dạo trong phủ cũng hoàn toàn không gặp được họ.

Người hầu của Kỷ gia không biết đã bị chấn chỉnh thế nào, mà đối với Kỷ Vân Hành cung kính hết mực, không dám mảy may vượt qua khuôn phép, mỗi ngày đến giờ cơm, quản gia trong nhà đều phải cầm sổ tới hỏi Kỷ Vân Hành muốn ăn cái gì, sau đó mới ra sau bếp dặn dò người làm.

Thức ăn phải dọn lên bàn của Kỷ Vân Hành trước, sau đó mới được đưa đến các viện khác, có khi nàng ra ngoài không về, buổi trưa không ở nhà, những người khác cũng phải nhịn đói theo.

Kỷ Vân Hành là trưởng nữ trong nhà, sau biến cố này lẽ ra nàng phải nắm quyền quản gia, chỉ là nàng làm gì có bản lĩnh quản gia gì, vì vậy mà trong thời gian ngắn Kỷ gia không có người làm chủ, phân tán như cát.

Tô Y nghe được những chuyện này từ miệng Kỷ Vân Hành thì kinh ngạc hồi lâu, cuối cùng chỉ vỗ đùi cười, nói là ông trời có mắt, quả báo chính xác.

Sau đó, bà ấy chuyển đến Kỷ gia, dạy Kỷ Vân Hành cách xử lý việc gia đình, tạm thời ổn định Kỷ gia đã rối như tơ vò.

Kỷ Vân Hành thích vui chơi, không hứng thú với việc xem sổ sách hay xử lý những chuyện xã giao tới lui, thường giao toàn bộ cho Tô Y, còn mình thì chạy đi tìm Liễu Kim Ngôn.

Tô Y dần dần thay thế vị trí quản gia nhà họ Kỷ, gần như thay mới toàn bộ người hầu của Kỷ gia, ngay cả Thu Quyên, người hầu đã theo bên cạnh Vương Huệ nhiều năm cũng bị phạt gậy rồi đuổi đi.

Những kẻ từng lợi dụng việc bắt nạt Kỷ Vân Hành trong sáng ngoài tối để lấy lòng Vương Huệ cuối cùng đều không có kết cục tốt đẹp gì.

Chỉ có địa vị của Lục Cúc là nâng lên, trở thành đại nha hoàn bên cạnh Kỷ Vân Hành, địa vị trong đám người hầu nhanh chóng nhảy vọt.

Cục diện nhà họ Kỷ thay đổi trong một ngày, đích trưởng nữ trước kia không được coi trọng, lặng lẽ vô danh, nay đã trở thành người đứng đầu trong nhà, nói một không hai.

Những thân thích của Kỷ gia đến nhà thăm hỏi đều phải nghe một câu của Kỷ Vân Hành, chỉ cần một tiếng không muốn gặp là sẽ bị người hầu chặn ngay ngoài cửa, thậm chí ngay cả lý do cũng không cần đưa ra.

Trước khi đi, Hứa Quân Hách đã sai người truyền lời, báo rằng Vương Huệ ở nhà mọi chuyện phải nghe theo lời của Kỷ Vân Hành, nếu như làm trái, ngày hôm sau sẽ đem đầu của chồng và con trai đang bị giam trong lao của bà ta tới trước cửa Kỷ gia.

Vương Huệ gặp phải đả kích này, gần như mất nửa cái mạng, treo nửa hơi tàn nằm ở trên giường sống dở chết dở, dù vết roi có chăm sóc tốt cũng khó lòng ngồi dậy lâu, phần lớn thời gian đều nằm liệt.

Bên cạnh không còn Thu Quyên, chỉ có một tỳ nữ xa lạ hầu hạ, cơm cũng không được đưa tới kịp lúc, khi nhớ tới thì tỳ nữ chỉ tùy tiện đặt một bát cơm trên bàn, khi không nhớ thì cả ngày Vương Huệ cũng không có nổi một ngụm nước hay miếng ăn, đói khát cũng phải cố mà chịu đựng.

Về phần Kỷ Dục và Kỷ Viễn sống trong lao thế nào, càng không cần phải nhắc tới.

Kỷ Vân Hành thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ đến Hứa Quân Hách, ôm lấy chú chó nhỏ đang lớn dần vuốt ve đầu nó, nhưng rất nhanh lại vứt ra sau đầu.

Cuộc sống dần ổn định lại, Kỷ Vân Hành không còn bị nhốt trong tiểu viện nữa, bây giờ nàng muốn đi đâu thì đi đó, thoải mái ngồi trong xe ngựa của Kỷ gia ra ngoài, không còn sợ bị người khác phát hiện rồi đánh đập nữa.

Sổ sách của Tiết thúc nàng vẫn ghi, khi sinh bệnh cũng sẽ đến tìm Sở Tình, còn có thể mời Liễu Kim Ngôn đến nhà làm khách.

Mùa hè thoáng qua nhanh chóng, mùa thu ở Linh Châu lại rất ngắn, chẳng mấy chốc đã vào đông, thời tiết trở lạnh.

Trên người Kỷ Vân Hành mặc thêm vài lớp áo, nắm tay giấu vào ống tay áo, ngồi bên bờ hồ câu cá với Tô Y, đột nhiên nàng thoáng thấy một nam tử mặc áo dài màu xanh đi qua phía đối diện.

Nam tử này có hơi quen thuộc, hình như Kỷ Vân Hành đã gặp qua ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không nhớ ra, vì thế nàng chọc chọc vào Tô Y đang ngẩng đầu há miệng ngủ gà ngủ gật, khẽ hỏi: “Dì Tô, người đó là ai vậy?”

Tô Y còn tưởng là có cá cắn câu, kéo lên nhìn nhưng chẳng thấy gì, sau đó mới phản ứng lại câu hỏi của Kỷ Vân Hành, liếc nhìn phía đối diện rồi nói: “Là tiên sinh tư thục của mấy đệ đệ muội muội con đấy.”

Kỷ Vân Hành trộm quan sát y, cố gắng nhớ xem đã gặp ở đâu.

Ánh mắt của Tô Y lướt qua người nam tử kia vài vòng, trong lòng đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, sau đó nắm tay Kỷ Vân Hành đứng dậy: “Tiên sinh này tài học sâu rộng, dáng vẻ lại anh tuấn, mấy lần trước lúc y đến con đều chạy ra ngoài chơi, vừa khéo hôm nay chạm mặt, ta dẫn con đến làm quen với y, trên thi thư con có gì không hiểu cũng có thể nhờ y chỉ bảo.”

Tô Y kéo Kỷ Vân Hành, từ xa gọi một tiếng “Tiên sinh”, gọi nam tử trẻ tuổi bờ bên kia lại.

Khi đến trước mặt, Kỷ Vân Hành mới thấy rõ khuôn mặt người này.

Chỉ thấy khuôn mặt nam tử này trắng ngần, mày như núi xa, mắt như chấm mực, mang theo nụ cười nhẹ nhàng, ôn hòa như gió xuân, khiến người ta cảm thấy dễ chịu khó tả.

Kỷ Vân Hành bỗng nhiên nhớ ra mình đã gặp y ở đâu.

Lúc trước khi bị Thu Quyên dẫn đến gặp công tử nhà họ Triệu, nam tử này đứng bên cạnh vị công tử mập mạp kia, lúc ấy còn quay lại nhìn nàng một cái.

Sau đó chỉ thấy nam tử cũng chắp tay hành lễ, cất cao giọng nói: “Tại hạ Thiệu Sinh, lúc trước từng có duyên gặp Kỷ cô nương một lần, không biết Kỷ cô nương còn nhớ không?”