Ba tháng trôi qua kể từ khi từ biệt, từ hạ sang đông.
Trước đây, Kỷ Vân Hành không cảm thấy thời gian trôi qua lâu đến vậy, cũng hiếm khi vì sự ra đi của Hứa Quân Hách mà cảm thấy buồn bã. Thỉnh thoảng nhớ đến hắn, điều đầu tiên nàng nghĩ đến vẫn là mùi hương tương tự như mẹ mình trên người hắn.
Nhưng bây giờ gặp lại, hắn đứng giữa sảnh chính, dáng người cao ngất, trong mắt mang theo ý cười.
Lúc này Kỷ Vân Hành mới chợt nhận ra, ba tháng cũng là khoảng thời gian rất dài, cái nắng gay gắt khiến người đổ mồ hôi mùa hè, những ngày nàng cùng Hứa Quân Hách trò chuyện trong tiểu viện dường như đã xa vời lắm rồi.
Kinh thành và Linh Châu cách nhau ngàn dặm núi sông, Kỷ Vân Hành từng nghĩ bọn họ sẽ không bao giờ gặp lại.
Nhưng Hứa Quân Hách chính là kiểu người như vậy, hắn đột nhiên rời đi, lại đột nhiên xuất hiện, luôn khiến người khác không sao nắm bắt nổi.
Kỷ Vân Hành nâng bước chân về phía hắn, phải cẩn thận lách qua đám người đang quỳ đầy đất.
Sảnh chính yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi. Kỷ Vân Hành chậm rãi bước tới, tiến lại gần bên cạnh Hứa Quân Hách.
“Sao cô lại ở đây?” Hứa Quân Hách đi ngược lại hai bước để đón nàng.
Sảnh chính quá mức yên tĩnh, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác. Khi Kỷ Vân Hành cất lời, giọng nói của nàng bất giác hạ xuống: “Ta theo dì đến đây, mừng thọ cha của Đỗ viên ngoại.”
Ánh mắt Hứa Quân Hách từ cây trâm vàng trên đầu nàng dần trượt xuống, theo đường nét đôi mắt hạnh của nàng mà lướt qua một vòng, rồi lại nhìn xuống bộ y phục bằng gấm quý giá trên người nàng, hắn hài lòng gật đầu, nói: “Bộ này mới ra dáng, mấy thứ cô mặc trước đây đều là thứ gì vậy, trông cứ như mặc đồ tang.”
Hứa Quân Hách chỉ cần nhìn qua Kỷ Vân Hành, liền biết trong ba tháng hắn vắng mặt, nàng đã có những ngày tháng không tồi.
Lần đó đi vội, mặc dù hắn đã cố gắng sắp xếp mọi thứ, nhưng vẫn để lại cho Kỷ Vân Hành một đống việc phải lo.
Những người hắn để lại ở Linh Châu, trong đó có một người chuyên giám sát Kỷ gia, để phòng ngừa Kỷ Vân Hành gặp phải chuyện xấu, đồng thời còn có thể báo tin cho hắn.
Chỉ là Linh Châu vẫn là nơi ngoài tầm kiểm soát của hắn, chưa đầy một tháng sau, những người mà hắn ngầm lưu lại đã bị xử lý sạch sẽ, từ đó hắn mất tin tức về tình hình của Kỷ gia.
May mà Kỷ Vân Hành còn có Tô Y giúp đỡ, xem ra mọi thứ ở Kỷ gia đều ổn, đủ để Kỷ Vân Hành đại diện Kỷ gia đến đây tặng lễ mừng thọ.
“Thật trùng hợp, ta cũng đến đây để tặng lời chúc mừng.” Hứa Quân Hách tiện tay đưa cây roi ngựa cho Ân Lang, rồi nắm lấy cánh tay của Kỷ Vân Hành, kéo nàng đi một vòng nhỏ, chỉ vào chính giữa mà nói: “Cô xem, đây là lời chúc ta viết.”
Chữ của Hứa Quân Hách vô cùng phóng khoáng, ngay cả khi viết tùy ý vẫn rất đẹp.
Bốn chữ “Sống lâu như rùa” chiếm trọn tấm ván, vô cùng nổi bật, nét mực vẫn chưa khô, trong đó có một vệt mực chảy dài, kéo theo một đường dấu vết thật dài.
Hứa Quân Hách không hài lòng, tặc lưỡi một cái, bắt bẻ: “Đỗ viên ngoại, dù sao ông cũng là thương nhân giàu có nổi danh ở Linh Châu, sao lại không biết mua chút mực tốt?”
Đã không biết bao nhiêu năm rồi Đỗ viên ngoại chưa từng đứng ở vị trí cao như vậy, lúc này đứng trên bàn, sợ đến mức hai chân không ngừng run lẩy bẩy, mặt đỏ bừng lên, nói: “Điện hạ thứ tội, có lẽ là do số mực này đã để trong sơn trang quá lâu, thảo dân lập tức sai người đi lấy mực tốt từ trong thành.”
“Không cần đâu.” Hứa Quân Hách nói: “Đi đi về về như vậy không biết tốn bao nhiêu thời gian, ông cứ treo cái này lên là được.”
“Điện hạ!” Phía sau vang lên một tiếng hô to, ngay sau đó là tiếng “phịch”, có người quỳ xuống, nói: “Gia phụ tuổi tác đã cao, trèo lên bàn thật sự rất nguy hiểm, vẫn nên để tiểu dân treo thay.”
Kỷ Vân Hành quay đầu lại, thấy Đỗ Nham đang quỳ trên mặt đất.
Hắn ta nhìn thấy cha và ông mình tuổi tác đã cao mà còn bị làm nhục như vậy, mất hết mặt mũi trước mặt các vị khách, tức giận đến mức hai mắt đỏ ngầu, đôi lông mày nhíu chặt, ánh mắt khi nhìn Hứa Quân Hách đầy vẻ khó chịu.
Nhưng hắn ta quên mất, người trước mặt không phải là những công tử mà hắn ta từng tiếp xúc ở Kinh thành, mà là Hoàng thái tôn được Hoàng Đế vô cùng sủng ái, tính khí lại cực kỳ kém.
Quả nhiên, Hứa Quân Hách vừa mở miệng thì chẳng có lời nào dễ nghe.
“Ngươi là tên nhóc từ lỗ chó nào chui ra mà còn dám ra lệnh cho ta?”
“Nham Nhi, đừng nói nhiều!” Đỗ Kỳ vội vàng lên tiếng ngăn cản.
“Tiểu dân là trưởng tử của Đỗ gia.” Đỗ Nham không chịu dừng lại, cơn giận đã làm mờ lý trí của hắn ta.
Đỗ gia ở Linh Châu cũng là một gia tộc có danh tiếng, phụ thân của hắn ta nhiều lần mở kho phát lương thực cứu trợ dân nghèo, được người Linh Châu tôn là đại thiện nhân. Ngay cả những quan chức trước đây của Linh Châu cũng phải nể mặt Đỗ gia ba phần.
Mà nay phụ thân và gia gia tuổi tác đã cao của hắn ta lại bị Hoàng thái tôn mang ra làm trò đùa ác ý, không chỉ viết tấm biển đầy tính sỉ nhục này, mà còn bắt bọn họ phải đích thân leo lên bàn để treo.
Chờ bọn họ bước xuống khỏi cái bàn này, mặt mũi Đỗ gia từ đây đều mất sạch.
Đỗ Nham nói: “Điện hạ, từ nhỏ ngài đã đọc vạn quyển sách, lẽ nào không hiểu đạo lý kính lão như kính cha? Ngài là Trữ quân, trong lòng nếu không có tính người, sao có thể phò tá quân vương trị vì thiên hạ? Gia gia của tiểu dân đã hơn sáu mươi tuổi, trèo cao như vậy quá nguy hiểm, xin Điện hạ khai ân, cho tiểu dân thay thế gia gia.”
Hứa Quân Hách nghe xong những lời này, chậm rãi quay người lại, đối diện với Đỗ Nham.
Hai tay hắn chắp ở phía sau lưng, ngón tay chậm rãi vuốt ve chuỗi tràng hạt trên cổ tay, nụ cười trên mặt đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá ngày đông, lạnh nhạt nhìn Đỗ Nham.
Đây là bộ dạng thực sự nổi giận của Lương Học.
Kỷ Vân Hành đã lặng lẽ quan sát nhiều lần, trong lòng nàng đã phân chia cơn giận của Lương Học thành ba cấp độ là Giáp, Ất, Bính.
Khi hắn tức giận ở cấp Bính, trên mặt hắn vẫn có ý cười, chỉ là nụ cười ấy không phải nụ cười thoải mái, mà chứa đầy sự mỉa mai, xen lẫn vài lời nói giễu cợt châm chọc.
Chẳng qua cơn giận này thường qua đi rất nhanh, có thể chỉ sau vài câu nói của nàng, cũng có thể là tự hắn lướt qua.
Khi tức giận ở cấp Ất, khuôn mặt Lương Học hiện rõ vẻ giận dữ, gương mặt cau có, vô cùng dữ dằn.
Trường hợp này cần dỗ dành vài câu, hoặc có thể phải qua vài ngày thì hắn mới nguôi giận, chẳng hạn lần trước hắn trèo tường giẫm phải phân chó, Kỷ Vân Hành đã phải quạt cho hắn rất lâu thì hắn mới hết giận.
Còn khi tức giận ở cấp Giáp, chính là bộ dạng như lúc này đây.
Khuôn mặt hắn không biểu lộ cảm xúc gì, trông cực kỳ lạnh nhạt, nhưng khí thế quanh người lại khiến người khác sợ hãi.
Kỷ Vân Hành trước giờ chưa từng trải qua tình cảnh này, đây là lần đầu tiên nàng gặp phải, vậy nên trong lòng nàng tự phân loại thành cấp Giáp.
“Đại hiếu tử, lại đây nói chuyện.” Hứa Quân Hách nói.
Đỗ Nham bò dậy, bước tới vài bước, vừa mới đi qua đám đông đến trước mặt Hứa Quân Hách, còn chưa kịp quỳ xuống lần nữa, chỉ thấy Hứa Quân Hách vốn dĩ còn đứng thẳng đột nhiên nhấc chân, đá mạnh vào ngực Đỗ Nham.
Có lẽ vì quá quen với việc đá người, động tác của Hoàng thái tôn cực kỳ nhanh nhẹn, cực kỳ thành thạo, hoàn toàn không hề để cho Đỗ Nham có cơ hội nào để né tránh.
Đỗ Nham bị đá ngã nhào xuống đất, lăn mấy vòng, đầu đập mạnh xuống đất vang lên tiếng nặng nề, khiến những người quỳ xung quanh sợ hãi đến mức vội vàng trốn sang hai bên.
Khi hắn ngã xuống, phần gáy bị đập chảy không ít máu, trong lúc nhất thời choáng váng không thể nhúc nhích.
Hạ Nghiêu lập tức rút đao ra, nhanh chóng tiến tới, dùng đầu gối ghì chặt vai Đỗ Nham, đè chặt hắn ta trên đất, lưỡi đao sắc lạnh kề sát cổ hắn ta.
“Nham Nhi!” Đỗ Kỳ sợ hãi kêu lên một tiếng, sợ đến mức suýt ngã từ trên bàn xuống, vội vàng cầu xin: “Điện hạ, khuyển tử còn trẻ người non dạ, ăn nói bừa bãi, thảo dân chắc chắn sẽ nghiêm khắc trách phạt nó, xin Điện hạ rủ lòng tha cho nó một mạng!”
Hứa Quân Hách lạnh lùng nói: “Nhi tử của ông quả thật tài giỏi, biết cả đạo lý trị quốc, còn dám giáo huấn ta, hay là để ta nhường ngôi Trữ quân cho nhi tử của ông luôn?”
“Điện hạ sao có thể nói vậy, dù thảo dân có mười lá gan cũng không dám!”
“Hôm nay ta còn đặc biệt lên núi để mừng thọ lệnh tôn, chẳng lẽ câu chúc thọ của ta viết không hay? Sao các ngươi lại có vẻ không hoan nghênh ta?” Hứa Quân Hách tiếp tục nói.
“Ta thấy hay mà.”
Kỷ Vân Hành vẫn luôn yên lặng đứng ở bên cạnh, lúc này đột nhiên lên tiếng.
Hứa Quân Hách ngạc nhiên quay đầu, chỉ thấy Kỷ Vân Hành đang dùng đôi mắt tròn xoe chăm chú nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc.
Nàng gật đầu, nhấn mạnh: “Ta thấy lời chúc thọ này hay.”
Hứa Quân Hách vừa nghe nàng nói xong, dù cơn giận trước đó lớn thế nào, lúc này cũng bật cười: “Hay chỗ nào, nói nghe thử xem.”
“Tục ngữ nói ngàn năm vương bát vạn năm quy(*).” Kỷ Vân Hành giải thích: “Có thể thấy được rùa thật sự sống lâu, dùng làm câu chúc thọ cực kỳ phù hợp. Nếu Đỗ gia không thích, Lương Học cũng không cần bận tâm, ta thấy ngài viết rất hay.”
(*)rùa sống ngàn năm
Nói đến đây, mọi người mới hiểu rằng Kỷ Vân Hành không hề cùng Thái tôn hùa vào để sỉ nhục Đỗ gia, mà nàng thực sự cho rằng câu chúc thọ này rất hay, hơn nữa còn nhẹ nhàng an ủi Hứa Quân Hách.
Hứa Quân Hách hứng thú hỏi lại: “Cô không nghĩ ta đang cố tình gây sự sao?”
“Lương Học tức giận, ắt có lý do của Lương Học.”
Kỷ Vân Hành thầm nghĩ, Đỗ gia chưa hẳn đều là người hiền lành, những ánh mắt lạnh nhạt và cười nhạo vừa rồi, nàng đều nhìn thấy rõ.
Nàng cúi đầu, nhìn vào chiếc giỏ nhỏ trên tay mình, nói: “Chỉ là ngài lúc trước không nên gạt ta, ta đã đặc biệt mang quà đến, nhưng Đỗ công tử không thích.”
Nghe vậy, Hứa Quân Hách cảm thấy tò mò, từ nãy hắn đã để ý tới chiếc giỏ nhỏ mà nàng mang theo.
Hắn bước lên một bước, mở nắp giỏ ra xem, bên trong lại là… chuối.
Ký ức của Hứa Quân Hách ngay lập tức quay trở lại một ngày vào ba tháng trước, hắn chỉ thuận miệng nói ra, không ngờ Kỷ Vân Hành lại coi đó là thật, thậm chí còn mang theo một giỏ chuối khi tới thăm Đỗ gia.
Hứa Quân Hách không thể nhịn được, bật cười.
Tiếng cười của thiếu niên vang dội và sảng khoái, bay qua sảnh chính, tan vào khung cảnh đầy hoa mai trên núi.
Hắn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt và phản ứng của lũ khỉ núi Đỗ gia khi trông thấy giỏ chuối này, vậy nên dường như đã cười đến chảy nước mắt, đôi mắt xinh đẹp long lanh, cười mãi không dừng lại.
Kỷ Vân Hành đợi hắn ngừng cười, không kìm được kéo lấy tay áo hắn, hỏi vặn: “Sao ngài lại cười ta?”
“Phải là người trong sảnh này cười ta mới đúng.”
Hứa Quân Hách cười đến nỗi bụng đau, không thể cười nổi nữa, thở dài một hơi: “Nhờ ơn của cô mà ta thành kẻ quái dị, vui buồn thất thường.”
“Ngài vốn đã là người như thế rồi mà.” Kỷ Vân Hành nhỏ giọng nói thầm.
Hứa Quân Hách không so đo với nàng, chỉ ra lệnh: “Đỡ hắn dậy.”
Đỗ Nham lập tức bị người hầu kéo dậy, mặt chảy đầy máu, tay ôm ngực nửa sống nửa chết.
Cú đá vừa rồi hoàn toàn đập tan chút can đảm ít ỏi còn lại trong hắn ta, giờ đây chẳng dám làm càn nữa, sợ tới mức toàn thân run rẩy.
Hứa Quân Hách hỏi hắn ta: “Nghe nói ngươi không thích ăn chuối, có đúng vậy không?”
Khi từ chối Kỷ Vân Hành trước đó, có đánh chết Đỗ Nham cũng không nghĩ rằng cô nương trông ngốc nghếch này lại có quan hệ với Hoàng thái tôn. Bây giờ hắn ta không dám nói lời ngang ngạnh nữa, vội vàng đáp: “Không có không có! Ta thích ăn lắm!”
Kỷ Vân Hành mím môi, liền đưa giỏ ra: “Vậy sao lúc trước ngươi không nhận? Mùa đông khó mua chuối, ta còn phải nhờ Tiết thúc giúp mới mua được.”
Nhìn giỏ chuối trước mặt, Đỗ Nham gần như nghiến nát răng, nói: “Lúc trước là ta mắt kém không nhìn rõ, mong cô nương đừng trách!”
“Ngươi ăn đi.” Hứa Quân Hách thúc giục.
Đỗ Nham nhanh chóng bẻ một quả, bóc vỏ, nhét vào trong miệng.
“Đừng vội, tất cả đều là của ngươi.” Hứa Quân Hách cầm giỏ chuối từ tay Kỷ Vân Hành, nhét vào lòng Đỗ Nham, nói: “Ăn hết ở đây đi.”
Thế là Đỗ Nham để nguyên máu chảy trên đầu, ăn hết quả chuối này đến quả chuối khác.
Hoàng thái tôn vốn ngang ngược, từ trước đến nay bắt nạt người khác dễ như trở bàn tay, hắn quay đầu nhìn Kỷ Vân Hành, nói: “Cô thấy chưa, ta đã nói lũ khỉ núi thích ăn chuối, ta đâu có lừa cô.”
Kỷ Vân Hành gật đầu, trong mắt đầy vẻ tín nhiệm: “Quả nhiên Lương Học nói đúng.”

Bình luận về bài viết này