Tấm biển “Sống lâu như rùa” này cuối cùng vẫn do chính tay Đỗ Kỳ và cha già của ông ta tự tay treo lên.
Cửa sổ trong sảnh đều bị mở toang, gió lạnh thổi vào vù vù, lửa than trước đó cũng hoàn toàn tắt ngấm, sảnh chính giống như biến thành hầm băng.
Kỷ Vân Hành cho tay vào túi, đứng bên cạnh Hứa Quân Hách, cứ như vậy nhìn Đỗ Nham ăn hết từng quả chuối một.
Không khí vui vẻ trong sơn trang hoàn toàn bị sự xuất hiện của Hứa Quân Hách làm rối tung lên, nhưng cũng không có ai dám đứng ra phản đối, nhất là sau khi nhìn thấy cảnh tượng con trai trưởng nhà họ Đỗ máu chảy đầy đầu đang đứng bên cạnh nuốt chuối.
Tiệc mừng thọ biến thành một trò hề buồn cười, nhưng trong mắt mọi người, đây là một chuyện tai bay vạ gió.
Cha của Đỗ Kỳ tuổi tác đã cao, sau khi trải qua trận kinh hãi này thì đứng không nổi nữa, để Đỗ Kỳ đỡ ngồi xuống ghế, lạnh đến mức toàn thân run rẩy.
Đỗ Kỳ đang muốn gọi người hầu lấy áo choàng đến cho cha thì bỗng nghe Hứa Quân Hách nói: “Đỗ viên ngoại, ông thấy tấm bảng này ta viết thế nào?”
Hắn chỉ vào tấm biển treo ở giữa, cười nói với Đỗ Kỳ, dường như cũng không muốn dễ dàng kết thúc trò hề này, nhất định phải làm cho Đỗ gia mất hết mặt mũi.
Nhưng mặt mũi thì có ích gì chứ.
Đỗ Kỳ buôn bán nhiều năm, có thể lăn lộn đến mức này thì tình huống khó xử cũng đã gặp rồi, huống chi trung tâm của trò hề này lại là Hoàng thái tôn, đắc tội hắn không phải là chuyện có thể giải quyết được bằng chút vàng bạc.
Ông ta vội nói: “Có thể được Thái tôn Điện hạ tự tay viết lời mừng, là vinh hạnh lớn của Đỗ gia ta.”
“Vậy tấm biển trước kia cũng không cần nữa.” Hứa Quân Hách quay đầu, nhìn thoáng qua tấm biển vàng đặt trên bàn, nhẹ nhàng ra lệnh: “Không bằng đập đi?”
“Cái này…” Đỗ Kỳ suýt chút nữa đã phản bác, dù sao nó cũng làm từ vàng ròng, cứ đập đi đương nhiên sẽ tiếc, nhưng cũng không tổn thất bao nhiêu, bèn nói: “Thái tôn nói rất đúng, nói rất đúng, người đâu! Mang búa đến!”
Chẳng mấy chốc đã có mấy gia đinh thân thể cường tráng vác chùy sắt đến, thay phiên nhau đập tấm biển vàng kia, chỉ vài búa thôi, món đồ vàng sáng lóa ấy đã trở thành mảnh vụn.
Đỗ Kỳ đau lòng đến mức muốn ói máu, đành phải quay mặt đi, không nhìn nữa.
Hứa Quân Hách nhìn tấm biển đã bị đập đến méo mó hoàn toàn, cười lạnh một cái: “Đỗ gia thật sự là tài muôn bạc vạn, nói đập là đập, chút đau lòng cũng không có.”
Đỗ Kỳ vội cười lấy lòng: “Dù tấm biển này có quý đến đâu cũng không thể sánh với chữ Điện hạ tự tay viết, huống chi vàng này đập rồi cũng có thể nung chảy đúc lại, không sao cả.”
“Nói cũng đúng, lúc ta ở dưới chân núi đã thấy có rất nhiều người xếp hàng đến để gửi lời chúc mừng, hỏi kỹ mới biết, hóa ra một câu chúc thọ có thể đổi được một lượng bạc, xem ra Đỗ viên ngoại không chỉ có nhiều tiền, mà tâm cũng tốt.”
Hứa Quân Hách lại nói.
Đỗ Kỳ mơ hồ có dự cảm không lành.
Thực tế khi Hứa Quân Hách đột nhiên tìm đến cửa, ông ta cũng biết chuyện lớn không hay, chẳng qua vẫn không biết nguyên nhân là gì, nhưng lúc này Hứa Quân Hách làm loạn cũng làm rồi, e là sẽ đề cập đến chuyện chính rồi.
Ông ta vội vàng cúi người trả lời: “Điện hạ quá khen, chẳng qua chỉ là cầu vài lời may mắn cho gia phụ mà thôi.”
“Chẳng qua đường dưới chân núi vừa hẹp vừa gồ ghề, ông gọi nhiều người đến vây quanh đông nghẹt như vậy, làm cho rất nhiều người về quê bị kẹt trên đường.” Hứa Quân Hách cũng bắt chước dáng vẻ đút tay vào túi của Kỷ Vân Hành, nói: “Mùa đông ở Linh Châu rét lạnh như vậy, dân chúng kẹt ở trên đường bị gió lạnh thổi vào, khó tránh sẽ có vài câu oán giận với Đỗ gia, như vậy không phải những lời may mắn ngươi cầu sẽ bị những tiếng oán giận triệt tiêu hết sao?”
“Thảo dân lập tức cho người đi khơi thông đường núi!” Đỗ Kỳ nhanh chóng tiếp lời.
“Vẫn chưa đủ, chưa đủ.” Hứa Quân Hách lắc đầu, chậm rãi nói: “Số người bị kẹt trên đường núi còn đông hơn nhiều so với số người đến chúc thọ lệnh tôn.”
“Vậy ý của Điện hạ là…” Đỗ Kỳ cẩn thận hỏi.
Giống như trước đó, đến những lúc thế này, Hứa Quân Hách luôn muốn hỏi ý kiến của Kỷ Vân Hành một chút, hắn nghiêng đầu nhìn người đứng bên cạnh rồi hỏi: “Kỷ Vân Hành, cô cảm thấy nên làm thế nào?”
Tuy Kỷ Vân Hành vẫn không nói lời nào, nhưng nghe rất chăm chú, đến khi Hứa Quân Hách vừa hỏi, nàng lập tức trả lời: “Nếu là vì đường núi nhỏ hẹp gây ra phiền phúc, vậy thì mở rộng đường núi ra.”
Câu nói vừa thốt ra, hai mắt Đỗ Kỳ tối sầm, suýt chút nữa đã tức đến nôn ra máu, hôn mê ngay tại chỗ.
Hứa Quân Hách vỗ tay cười nhẹ, lần này cuối cùng cũng hỏi được đáp án ưng ý từ cái miệng ngốc nghếch của Kỷ Vân Hành.
“Lời nói rất đúng.” Hắn nói: “Đỗ viên ngoại đã làm người tốt thì làm cho trót, bỏ tiền ra sửa con đường này, sau này hàng năm những người về quê đi qua con đường này đều phải cảm ơn lòng tốt của ông, như vậy mới là cách tích góp công đức tốt nhất.”
Tiền sửa đường không chỉ đơn giản là một hai trăm lượng như vậy, mà còn không thể thu hồi được chút lợi ích nào, thuần túy là để cho Đỗ gia tiêu tán tài sản mà thôi.
Tài phú tích lũy hơn nửa đời, vậy mà chỉ mới chạm mặt Hứa Quân Hách có hai lần đã tiêu tốn gần một nửa.
Đỗ Kỳ đã vào thế cưỡi hổ khó xuống, cũng hoàn toàn không có quyền nói không, chỉ có thể nhẫn nhịn nuốt vào bụng, cúi đầu hành lễ: “Có thể tạo phúc vì dân chúng là nguyện vọng cả đời của Đỗ mỗ, đa tạ Điện hạ đã thành toàn.”
Hứa Quân Hách hài lòng gật đầu, phân phó Hạ Nghiêu đến quan phủ Linh Châu báo cáo việc này, mau chóng lấy tiền từ Đỗ gia để sửa đường.
Hắn đến đây là vì việc này, khiến Đỗ gia mất hết mặt mũi, moi tiền, mục đích cũng đã đạt được.
Nhưng Hứa Quân Hách cũng không đi vội, lúc này mới nói một câu “Đứng lên đi”, miễn lễ cho những người đang quỳ trong sảnh, sau đó chậm rãi bước ra ngoài, thuận miệng nói: “Hoa mai trên núi này nở thật rực rỡ, phong cảnh như tranh, nếu đã đến đây rồi, không thưởng thức một chút mới đi không phải là đáng tiếc sao.”
Đỗ Kỳ vội vàng đuổi theo: “Đa tạ Điện hạ đã nể mặt, hoa mai ở Bách Tuyết Viên là nhiều nhất, phong cảnh cũng đẹp nhất, thảo dân sẽ dẫn đường cho Điện hạ.”
“Không cần đi theo, ta tự mình đi dạo là được, ông cứ tiếp tục tiếp đãi khách khứa đến mừng thọ lệnh tôn đi.” Bước chân của Hứa Quân Hách hơi khựng lại, nghiêng người ngoảnh đầu nhìn một cái, đúng lúc đối diện với ánh mắt của Kỷ Vân Hành.
Ánh mắt của hắn dừng lại một lát, sau đó bước ra khỏi sảnh chính.
Kỷ Vân Hành tự mình suy nghĩ một chút, cũng nhấc chân ra ngoài, nhưng chưa đi được mấy bước thì đột nhiên bị Tô Y kéo tay lại, hạ giọng hỏi: “Con đi đâu vậy?”
“Ngài ấy gọi con qua.” Kỷ Vân Hành đáp.
“Ai?”
“Lương Học.”
Tô Y kéo Kỷ Vân Hành sang một góc sảnh chính, lo lắng nói: “Đứa nhỏ này, không biết là ngốc thật hay là giả thông minh.”
Kỷ Vân Hành nghiêm túc suy nghĩ một lúc, trả lời: “Không phải đó đều là một nghĩa sao?”
Tô Y hỏi: “Lương Học con vừa nhắc, chẳng lẽ là tên chữ của Thái tôn Điện hạ?”
Kỷ Vân Hành gật đầu: “Là ngài ấy bảo con gọi như vậy.”
Tô Y thở dài, vẻ mặt lo lắng: “Thái tôn Điện hạ này tính tình thất thường, lời nói lại hay bóng gió mỉa mai, ai biết ngài ấy có thật sự cho phép con vượt quá khuôn phép như vậy không? Đừng nhìn bây giờ ngài ấy rất vừa ý con, ngày nào đó con chọc giận ngài ấy, không chừng ngài ấy sẽ lấy chuyện này ra để trách phạt. Sau này gặp ngài ấy, lễ nghi không được thiếu, lại càng không được gọi tên tự ngài ấy nữa, phải cung kính gọi Điện hạ, biết không?”
Hoàng thái tôn quả thật trông khá thân thiết với Kỷ Vân Hành, đúng như trước đây Kỷ Vân Hành từng kể với bà ấy, hai người là bằng hữu.
Nhưng Tô Y vẫn không biết đó là phúc hay họa.
Kỷ Vân Hành cũng không hỏi vì sao, chỉ nghe lời gật đầu, nói: “Con biết.”
“Vừa rồi con nói Điện hạ bảo con qua đó, nói khi nào, sao ta không nghe thấy?”
“Ngài ấy dùng ánh mắt nói cho con biết.” Kỷ Vân Hành nói.
Câu trả lời ngây thơ này khiến Tô Y kinh ngạc hồi lâu không hoàn hồn: “Ta trước đây sao lại không biết con còn có khả năng đọc hiểu ánh mắt người khác.”
Kỷ Vân Hành không hiểu ánh mắt của người khác, nhưng khoảnh khắc vừa rồi khi Hứa Quân Hách bước ra cửa và đối diện với nàng một lát, Kỷ Vân Hành luôn cảm thấy như hắn đang gọi mình đi theo.
Ánh mắt của Hứa Quân Hách trước giờ luôn sinh động, luôn chất chứa vô vàn cảm xúc, tức giận, nghi ngờ, hoặc mang theo nét cười.
Mỗi một biểu cảm, Kỷ Vân Hành đều có thể hiểu được.
Vì thế Kỷ Vân Hành nói: “Con chỉ hiểu được ánh mắt của ngài ấy.”
Tô Y không mấy tin tưởng, suy đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy đưa Kỷ Vân Hành về sẽ an toàn hơn: “Nếu ngài ấy không mở miệng nói, chắc là không có ý gọi con đi theo, đừng tự tiện suy đoán nữa, huống hồ vừa rồi con đắc tội Đỗ gia như vậy, còn đi lung tung ở đây làm gì, chúng ta mau rời khỏi đây thì hơn.”
Một câu nói của Kỷ Vân Hành đã khiến Đỗ Kỳ mất trắng ngàn vàng, làm cho mặt ông ta đỏ như gan lợn tại chỗ, dù ai nhìn vào cũng không nhìn ra đó là dáng vẻ vui mừng.
Cùng lắm thì sau này không qua lại với Đỗ gia nữa, Tô Y cũng không sợ, chỉ là ý định muốn mai mối nàng với trưởng tử nhà họ Đỗ đến đây là chấm dứt, sau này không cần phải nhắc lại nữa.
Ai ngờ vừa kéo Kỷ Vân Hành ra trước sảnh, bà ấy chợt nghe nàng nói: “Dì.”
Hai người dừng bước, nhìn nhau.
Tô Y hiểu suy nghĩ của nàng, lại hỏi: “Con thật sự muốn đi sao?”
Kỷ Vân Hành cúi đầu, khẩy khẩy vào lòng bàn tay mình: “Con với Lương Học đã lâu không gặp.”
“Điện hạ, Điện hạ!” Tô Y nhấn mạnh: “Phải gọi là Điện hạ, biết không?”
“Điện hạ nói chúng con sẽ gặp lại, ngài ấy đã đáp ứng lời hứa, con đương nhiên phải đi cảm tạ mới phải.” Kỷ Vân Hành nói.
“Đây là quy củ gì vậy?” Tô Y khó hiểu hỏi.
“Quy củ tiểu viện.” Kỷ Vân Hành trả lời.
Mỗi một lời hứa được thực hiện đều phải đáp lại bằng lời cảm ơn, đó là quy củ của riêng Kỷ Vân Hành.
Cuối cùng Tô Y vẫn để cho Kỷ Vân Hành đi, một mặt bà ấy lo lắng việc liên quan quá nhiều đến Hoàng thái tôn sẽ khiến Kỷ Vân Hành vướng vào những chuyện không hay, mặt khác lại không muốn ngăn cản những chuyện Kỷ Vân Hành muốn làm.
Bà ấy luôn nuông chiều Hữu Hữu.
Kỷ Vân Hành quả thật không đoán sai, ánh mắt Hứa Quân Hách để lại lúc gần đi đúng là ý muốn nàng đến tìm hắn.
Vừa đi được vài bước, nàng đã thấy Ân Lang đứng dưới tán cây bên cạnh, nở nụ cười vẫy tay với nàng: “Kỷ cô nương, Điện hạ bảo ta đưa cô qua đó.”
Kỷ Vân Hành đối với phán đoán của mình có chút đắc ý nhỏ, nàng mím môi cười, đi theo sau Ân Lang.
Men theo con đường nhỏ đi về phía trước, đến một cổng vòm có treo tấm biển “Bách Tuyết Viên”, bước vào chỉ thấy cánh hoa trắng bay lượn đầy trời, chầm chậm rơi xuống từ cành cây.
Trận tuyết đầu mùa đông vẫn chưa đổ xuống, nhưng Kỷ Vân Hành đã nhìn thấy khung cảnh tuyết phủ đầy hoa viên trước một bước.
Hứa Quân Hách đứng dưới những bông mai trắng đang nở rộ, y phục màu sắc tươi sáng làm cho hắn cực kỳ nổi bật, Kỷ Vân Hành liếc mắt một cái đã nhìn thấy hắn.
Nàng bước nhanh hơn, giẫm lên những cánh hoa trắng nõn nà mà chạy chậm một mạch về phía hắn, đến bên cạnh hắn mới từ từ dừng lại, sau đó cúi người hành lễ, gọi: “Điện hạ.”
Hứa Quân Hách nghiêng người nhìn nàng, nghe cách xưng hô này, hắn khẽ nhướn mày.
Hắn tự nhiên có thể đoán được là ai đã dạy nàng sửa lời, nhưng đối với hắn mà nói cũng không có gì khác biệt, nên cũng không xoắn xuýt về chuyện xưng hô, chỉ hỏi: “Khi ta đi, thời tiết còn rất nóng, vậy mà mới ba tháng Linh Châu đã vào đông, tiểu viện của cô sửa thế nào rồi, ban đêm ngủ còn lọt gió không?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu: “Tất cả đều đã được sửa lại một lần, bây giờ nóc nhà cũng không còn dột nước nữa.”
“Trong thời gian ta đi, còn có ai bắt nạt cô không?” Hắn lại hỏi.
“Không có.” Kỷ Vân Hành thành thật trả lời: “Dì Tô đã chuyển vào nhà họ Kỷ ở để chăm sóc ta, phu nhân cũng lâu rồi không ra khỏi cửa viện.”
“Cha cô còn đang ở trong ngục, cô có muốn gặp ông ta không?” Hứa Quân Hách hỏi tiếp.
“Không muốn lắm.” Kỷ Vân Hằng thành thật đáp, bất chợt như nhớ ra điều gì đó, lại nói: “Nhưng có một người muốn tìm ông ấy.”
Hứa Quân Hách: “Ai?”
“Triệu công tử ở Tây thành, trong nhà buôn gỗ, gã nói muốn tìm cha ta.” Kỷ Vân Hành nói.
“Có chuyện này?” Hứa Quân Hách cẩn thận suy nghĩ một chút thì cũng hiểu ra, tên họ Triệu kia tìm Kỷ Vân Hành phần lớn cũng là vì mối hôn ước không thành trước kia.
“Việc này dễ giải quyết, ta sẽ đưa gã vào đó nhốt cùng với cha cô là được, để cho bọn họ thoải mái nói chuyện với nhau.” Hứa Quân Hách nói.
Kỷ Vân Hành gật đầu: “Gã chắc chắn sẽ biết ơn ngài.”
“Tất nhiên rồi.” Hứa Quân Hách không nhịn được, tự mình nở nụ cười: “Ta trước giờ luôn thích giúp người làm vui, tiểu viện kia của cô cũng là ta bảo người sửa chữa, cô quên rồi sao?”
Kỷ Vân Hành đương nhiên không quên, nàng cúi người cảm tạ: “Đa tạ Điện hạ, ngài là người tốt, ta biết mà.”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc này của Kỷ Vân Hành, Hứa Quân Hách cảm thấy nàng vừa ngốc vừa thú vị, vô thức đưa tay véo nhẹ má nàng một cái, lập tức cảm thấy mềm mại trơn mịn, xúc cảm vô cùng tốt, thế là hắn véo thêm vài cái nữa.
Kỷ Vân Hành cũng ngoan ngoãn đứng yên, ngẩng mặt lên cho hắn véo.

Bình luận về bài viết này