Chương 31: Biến thành chó con một thời gian, không ngờ lại hình thành thói quen tự nói chuyện một mình, hỏng rồi!

“Hả?”

Liễu Kim Ngôn châm hương xong thì đậy nắp lò hương lại, quay đầu nhìn Kỷ Vân Hành với vẻ ngạc nhiên: “Cô nói chó con nhà cô cứ vô cớ phát điên sao?”

Kỷ Vân Hành ngồi khoanh chân trên giường, trong tay ôm một chiếc gối bông, nàng gác cằm lên gối, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ phiền muộn: “Lúc mới nhặt được Học Học tính tình nó đã không tốt, thỉnh thoảng lại vừa sủa vừa đuổi cắn ta. Sau này nó ngoan hơn được một thời gian. Đêm qua ta không để ý nên để quên nó ở ngoài cửa, có lẽ nó bị lạnh nên ngay sau khi vào phòng đã bắt đầu sủa ầm lên, ta nói gì nó cũng không nghe, còn nhe răng gầm gừ, dỗ mãi không được.”

“Cô nghĩ nhiều quá rồi đấy?” Liễu Kim Ngôn bưng một bát mứt quả đến ngồi cạnh nàng, vai tựa vào vai nàng: “Chẳng phải chó là loài vật trung thành nhất với chủ sao? Con chó nhà cô chẳng qua chỉ là có tính tình hơi đặc biệt thôi.”

“Đặc biệt thế nào?”

“Giống như trẻ con vậy, có những đứa hay lớn tiếng gào thét với cô, không phải là vì nó hung dữ, mà là muốn cô chú ý đến nó nhiều hơn. Lần sau nếu chó con còn gầm gừ với cô, vậy thì cô cứ bế nó lên là được.”

Kỷ Vân Hành lo lắng hỏi lại: “Thật vậy sao?”

Nàng rất hèn nhát, chỉ lo chó con sẽ cắn nàng.

“Cô tin ta đi, trên đời này không có con chó nào nuôi mãi không thân, cô đã nuôi nó mấy tháng rồi, chẳng lẽ nó còn có thể cắn cô được sao?”

Liễu Kim Ngôn tự tin hừ một tiếng.

Nàng ấy ngả người ra sau, dùng hai bàn tay đan lại để gối đầu, thả lỏng cơ thể mềm mại, ống tay áo trượt xuống để lộ hình xăm hoa cỏ và dây leo đầy màu sắc trên cánh tay. Trên cổ tay đeo một chiếc vòng tay bện từ ba sợi dây màu, trên vòng có gắn một chiếc chuông nhỏ, theo mỗi động tác đều phát ra âm thanh trong trẻo.

Lần trước Liễu Kim Ngôn vừa nhìn đã rất thích chiếc vòng trên tay Kỷ Vân Hành, nên đã nhờ Kỷ Vân Hành đến xin Sở Tình bện giúp một chiếc.

Liễu Kim Ngôn có rất nhiều trang sức vàng bạc, đến nỗi mấy chiếc hộp cũng không đủ chỗ chứa, nhưng thường ngày nàng ấy chỉ đeo những thứ mua được ở Linh Châu, rất ít khi lấy những món đồ sang trọng trong hộp ra dùng.

Chiếc vòng tay này đặc biệt hợp ý Liễu Kim Ngôn, mỗi lần Kỷ Vân Hành đến thăm đều thấy nàng ấy đeo nó trên tay.

Kỷ Vân Hành nhìn chằm chằm vào cánh tay nàng, hỏi: “Những bông hoa này không rửa sạch được sao?”

Liễu Kim Ngôn nghe vậy liền xoay cổ tay qua, đưa lên trước mắt nàng: “Cô có từng nghe nói đến hình xăm chưa?”

Kỷ Vân Hành lắc đầu.

“Dùng kim châm khắc hình vẽ mà cô thích lên da, sau đó dùng màu phủ lên trên để màu thấm vào da, nó sẽ hòa lẫn và sống cùng da thịt của cô, đấy gọi là xăm.” Liễu Kim Ngôn cười nói: “Xăm rồi sẽ không rửa trôi được, nó sẽ vĩnh viễn ở lại trên cơ thể.”

“Có đau không?” Kỷ Vân Hành dùng ngón tay chạm vào những dây leo quấn đầy hoa đó, ngón tay cảm nhận làn da thô nhám, không biết đó có phải là dấu vết do xăm để lại hay không.

“Ta xăm từ nhỏ rồi, không đau.” Liễu Kim Ngôn vừa nói vừa đứng dậy, chân trần bước lên tấm thảm nhung, nàng ấy vung hai tay lên, tay áo rộng theo thân hình mềm mại uốn lượn trong điệu múa trước mặt Kỷ Vân Hành.

Kỷ Vân Hành xiên một miếng mứt quả bỏ vào miệng, chăm chú làm khán giả của nàng ấy.

Dạo gần đây, Kỷ Vân Hành thường ngồi ở đây xem Liễu Kim Ngôn nhảy múa.

Ngày đó ở Vạn Hoa Lâu, Liễu Kim Ngôn từng đứng trên đài cao nhảy múa, dáng điệu uyển chuyển thướt tha, vòng eo thon gọn như liễu rũ theo gió, nhưng thực chất nàng ấy lại thích những điệu múa mạnh mẽ hơn.

Nàng ấy cầm một cành cây trong tay, bắt đầu múa như thể đang múa kiếm, động tác dứt khoát và uy vũ, trông giống như một người biết võ công.

Kỷ Vân Hành rất muốn học.

Nhưng khi nàng nói ra điều đó, Liễu Kim Ngôn ôm bụng cười nắc nẻ đến nỗi không đứng dậy được, chỉ nói rằng điệu múa ấy trông giống như công phu, nhưng thực chất thì còn kém xa, chẳng thể dùng để đánh nhau với ai được.

Hơn nữa, học nhảy múa cũng không phải là việc dễ dàng, người nào có thân thể cứng nhắc, ngay cả khom lưng cũng khó. Kỷ Vân Hành học được hai ngày đã ôm lưng than đau rồi từ bỏ.

Từ đó về sau, Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn ngồi yên làm một khán giả.

Ở trong phòng Liễu Kim Ngôn chơi đến gần trưa, Kỷ Vân Hành đứng dậy nói muốn về nhà ăn cơm.

“Vậy ăn cơm xong cô có quay lại nữa không?” Liễu Kim Ngôn ngước nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

“Hôm nay ta phải đưa Lục Cúc đi gặp mẹ của nàng ấy.” Kỷ Vân Hành vừa mang giày vừa nói: “Chính là dì Tình mà trước kia ta từng nhắc đến với cô đó, con gái của dì ấy lúc còn nhỏ đã bị bắt cóc, sau đó dì ấy đã đi khắp mọi nơi tìm kiếm con mình. Bên cạnh ta vừa hay có một nha hoàn, trông rất giống con gái mất tích của dì ấy, hôm nay ta sẽ đưa nàng ấy đến gặp, nếu có thể nhận nhau thì quá tốt.”

“Ồ…” Liễu Kim Ngôn tiến sát lại gần hỏi: “Vậy có thể để ngày mai rồi hẵng đưa nàng ấy đi được không, hôm nay ta có chuyện muốn mời cô đi cùng.”

Kỷ Vân Hành mang giày xong đứng dậy, giậm chân mấy cái: “Chuyện gì thế?”

“Ta nghe nói, thiên kim của Bão Nguyệt Trai ở Bắc thành sắp tổ chức một cuộc thi văn kén rể, ta chưa từng thấy chuyện náo nhiệt như vậy bao giờ nên muốn cùng cô đi xem thử.” Liễu Kim Ngôn nắm lấy tay nàng lắc lư, làm nũng: “Cô đi chơi cùng ta đi mà.”

Từ khi các quản sự ở Du Dương nhận lệnh ở lại Linh Châu ăn Tết, các ma ma quản thúc nhóm người Liễu Kim Ngôn đã nới lỏng kỷ luật rất nhiều, thỉnh thoảng Liễu Kim Ngôn lén ra ngoài chơi mà cũng không ai phát hiện ra.

Nhưng cơ hội như vậy không có nhiều, thế nên mỗi lần Liễu Kim Ngôn nói muốn rủ nàng đi chơi, Kỷ Vân Hành đều đồng ý đi cùng.

Nàng gật đầu đồng ý với Liễu Kim Ngôn, sau đó về nhà nói với Lục Cúc hoãn lại một ngày, Lục Cúc cũng không hề để tâm lắm, chỉ hào hứng kể cho nàng nghe về chuyện ở Bão Nguyệt Trai.

Bão Nguyệt Trai là tửu lâu lớn nhất ở Linh Châu, nghe nói rượu của Bão Nguyệt Trai thơm nức một nghìn dặm, người dân bình thường đa số không uống nổi, hễ ai đến Bão Nguyệt Trai đều là những người giàu có.

Danh tiếng của Bão Nguyệt Trai cũng nhờ vậy mà tăng cao, hầu như không tiếp đãi người bình thường.

Chủ nhân của Bão Nguyệt Trai họ Trình, trong nhà có một tiểu thư năm nay vừa tròn mười tám tuổi. Sau khi đến tuổi cập kê, nàng ấy không muốn bàn chuyện hôn nhân, nhưng những người đến cầu thân đã giẫm nát ngưỡng cửa của Bão Nguyệt Trai.

Cho đến mấy hôm trước, Bão Nguyệt Trai bất ngờ thông báo sẽ tổ chức thi văn để kén rể, với mục đích tìm một vị hôn phu cho con gái nhà mình.

Thi võ kén rể thì thường thấy, nhưng thi văn kén rể lại hiếm, mọi người đều mang theo tâm lý đến hóng hớt, thế nên chen chúc nhau đi vào làm cho Bão Nguyệt Trai chật kín người.

Sau khi ăn cơm xong, Kỷ Vân Hành thay sang một bộ y phục ấm áp.

Chiếc áo ngắn tay trắng muốt được viền cổ và tay áo bằng một lớp lông thỏ mềm mại, phía dưới là váy xếp màu xanh ngọc viền thêu chỉ vàng, những đóa mây mang điềm lành được thêu tỉ mỉ hiện rõ từng đường nét.

Dưới chân nàng mang một đôi giày thêu hoa bằng chỉ bạc, tóc dài buông xõa sau vai, đôi tua đỏ dài đính hai bên búi tóc.

Trên mặt nàng không trang điểm, vẫn là nét đẹp thanh thoát tựa như một đóa dành dành.

Nàng nhanh nhẹn như loài bướm, hào hứng chạy ra khỏi phòng, vừa đến cửa thì gặp một người hầu đang đợi sẵn muốn ngăn nàng lại, nói rằng phu nhân muốn gặp nàng.

Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ rồi nói thật: “Ta không có thời gian, đợi đến tối khi ta về rồi nói sau.”

Sau khi báo lại với Tô Y xong, nàng lập tức lên xe ngựa đến chỗ Liễu Kim Ngôn.

Đến nơi, Kỷ Vân Hành lại đón Liễu Kim Ngôn lên xe ngựa, hai người cùng nhau đến Bão Nguyệt Trai.

Khu Bắc thành không thường náo nhiệt như vậy, nhất là con đường nơi Bão Nguyệt Trai tọa lạc. Thế mà hôm nay khi xe ngựa đi về phía Nam đến đầu phố lại phải xuống xe đi bộ vào.

Trên đường phố đầy ắp người đi lại, gió lạnh ào ào thổi tới. Vừa bước xuống xe ngựa, Kỷ Vân Hành đã bị gió thổi tung lên mặt, tóc dài bay tán loạn, lạnh đến mức nàng co rụt hai vai.

Liễu Kim Ngôn cởi áo choàng trên người mình xuống khoác lên vai nàng, quấn chặt vào người nàng rồi nói: “Sao lúc ra ngoài không biết mang theo cái gì để chắn gió vậy.”

Kỷ Vân Hành không từ chối, để mặc Liễu Kim Ngôn buộc dây áo choàng cho mình, lí nhí trả lời: “Trong lòng ta vui quá, ra ngoài vội nên quên mất.”

Lúc đồng ý đi cùng Liễu Kim Ngôn, ngoài miệng còn nói: “Được rồi, ta sẽ đi với cô.”

Nhưng thực chất Kỷ Vân Hành mới là người được bầu bạn. Trước đây không ai dẫn nàng ra ngoài chơi, lúc nào cũng chỉ tự mình lang thang khắp phố xá. Nay có một người đồng trang lứa dẫn nàng đi chơi, chỉ việc này thôi khiến Kỷ Vân Hành vui vẻ cả ngày.

Bão Nguyệt Trai có đặt ra điều kiện để được vào trong, khi vào cửa phải mua một bình rượu.

Nhưng một bình rượu có giá tới hơn mười lượng bạc, bằng chi phí sinh hoạt của người bình thường trong một tháng. Chỉ riêng điều kiện này đã khiến đa số dân thường không có cơ hội vào.

Liễu Kim Ngôn tiêu tiền như nước, lúc vung tiền ra còn chẳng chớp mắt lấy một cái, thẳng tay mua bình rượu giá ba mươi lượng bạc, khiến Kỷ Vân Hành đau lòng đến mức bấm vào lòng bàn tay, vội vàng ghé sát tai nàng ấy thì thầm nhắc khéo: “Chúng ta không uống hết nhiều rượu thế đâu.”

Liễu Kim Ngôn cười đáp: “Cái này không phải để uống, lát nữa cô sẽ biết.”

Sau khi tiền mua rượu được đưa ra, không lâu sau có một nữ tử mặc áo xanh đến, tươi cười dẫn hai người đi vào trong.

Băng qua đại sảnh đông người, đi dọc theo hành lang có mái che một đoạn, phía trước đã thấy một cổng vòm chạm khắc hoa văn. Sau khi đi vào bên trong, lại gặp một tòa lầu khác.

Tòa lầu này chạm trổ rồng phượng, mái hiên và các cột đều treo đầy lụa đỏ đính đầy những chiếc lục lạc chạm rỗng rũ xuống, theo tiếng gió thổi qua sẽ vang lên từng tiếng leng keng, hòa cùng tiếng đàn sáo trúc bên trong, tạo thành một bản nhạc du dương.

Liễu Kim Ngôn nhướn mày nhìn nàng, hạ giọng nói: “Nhìn thấy chưa, phải bỏ ra ba mươi lượng mới được đến nơi này đấy.”

Kỷ Vân Hành chưa từng có kinh nghiệm ở những nơi như thế này, cũng không biết rằng ba mươi lượng bạc kia chỉ là vé vào cửa.

Hai người được dẫn đến cửa, hai hạ nhân đứng hầu bên ngoài lập tức hành lễ một cách kính cẩn, sau đó kéo cửa ra.

Một cảnh tượng xa hoa lộng lẫy hiện ra trước mắt Kỷ Vân Hành.

Bên trong đại sảnh lộng lẫy nguy nga, đâu đâu cũng sáng lấp lánh, các góc đều thắp đèn treo tỏa ánh sáng tựa như minh châu. Than hồng cháy đỏ rực, hơi ấm lan tỏa khắp nơi, chẳng mấy chốc đã bao trùm lấy Kỷ Vân Hành.

Trong không khí thoang thoảng một mùi hương đậm đà nhưng không gay gắt, tựa như hương hoa.

Ở cạnh cửa còn có hạ nhân hầu hạ, người nọ nhận lấy áo choàng trên người Kỷ Vân Hành rồi mời hai người vào bên trong.

Trong đại sảnh này ít người hơn hẳn tòa lầu bên ngoài, ở bốn góc phòng đều bày trí các bàn thấp, người ngồi lẻ tẻ ở khắp các chỗ.

Phía trước có đặt hàng loạt trò chơi giải trí như ném bình, đoán đồ vật, tung tiền, ném vòng đủ loại.

Hai bên sảnh được thiết kế rất tinh xảo, nơi nối giữa đại sảnh và tầng hai có hai đài cao, bên trái là nơi chơi đàn thổi sáo, bên phải là nơi nữ tử nhảy múa.

Thoạt nhìn, đây quả là một nơi xa hoa tột bậc.

Nhưng Bão Nguyệt Trai không phải là chốn thanh quan kỹ viện, nơi này cũng chỉ có rượu là thứ để mua.

Liễu Kim Ngôn kéo tay Kỷ Vân Hành đi thẳng về phía trò ném bình.

Ở đó đang có một nam tử mặc thanh sam đang ném bình, mấy người khác đứng vây quanh cười nói: “Thiệu công tử, huynh đã ném đến lần thứ ba rồi, nếu lần này còn không trúng thì ta phải nghĩ cách phạt huynh thôi.”

Kỷ Vân Hành bước đến gần, nghiêng đầu nhìn kỹ mới phát hiện nam tử đang ném bình kia lại chính là Thiệu Sinh.

Lúc nàng đang chăm chú nhìn, Thiệu Sinh cũng thoáng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, lập tức quay mặt lại đối diện với nàng.

Kỷ Vân Hành tròn xoe mắt, vẻ mặt đăm chiêu như đang suy nghĩ gì đó, sau đó lại bắt đầu bấm ngón tay tính toán.

Thiệu Sinh cũng không ngờ lại gặp nàng ở đây, y vội nhường chỗ cho người bên cạnh rồi đi vòng qua chỗ Kỷ Vân Hành, hỏi: “Vân Hành muội muội, sao muội lại đến đây?”

Kỷ Vân Hành không trả lời câu hỏi của y, ngược lại còn tính toán tiền bạc giúp y, nàng nhỏ giọng nói: “Thiệu ca ca, huynh làm tiên sinh dạy học ở nhà ta, năm ngày mới đi một lần, mỗi lần được hai trăm văn, nếu không ăn không uống cũng phải hai năm mới tích cóp được ba mươi lượng bạc đó!”

Nàng lắc đầu, bắt chước giọng điệu thường ngày của Tô Y để nhận xét: “Lãng phí, lãng phí quá.”

Thiệu Sinh nhất thời chưa hiểu ra: “Gì cơ?”

Trên tầng hai, các bàn khách quý được ngăn cách với nhau bởi tấm bình phong, thế nên cũng yên tĩnh hơn so với đại sảnh phía dưới.

Hứa Quân Hách lười biếng tựa vào lan can, nhìn xuống bên dưới. Vị trí hắn đang đứng rất kín đáo, từ dưới nhìn lên không thấy được hắn, nhưng hắn lại có thể quan sát rõ ràng toàn bộ đại sảnh.

Mắt hắn rất tinh, thoáng nhìn qua một lượt đã thấy Kỷ Vân Hành mặc chiếc áo lông mềm mại đứng bên dưới.

Nàng đang rỉ tai thì thầm gì đó với một nam tử mặc thanh sam.

Hứa Quân Hách khẽ nheo mắt lại, điềm nhiên nói: “Sao nàng ấy lại đến đây?”

Ân Lang đứng hầu bên cạnh cũng nhìn xuống theo hướng mắt hắn rồi đáp: “Nô tài đi mời nàng ấy lên?”

Hứa Quân Hách hỏi: “Người đang nói chuyện với nàng ấy là ai?”

“Nô tài… cũng không biết.”

Hứa Quân Hách: “Họ đang nói gì thế?”

“Nô tài sẽ đi nghe ngóng?”

“Ngươi cứ trả lời ta mãi làm gì?” Hứa Quân Hách dùng ánh mắt khó hiểu nhìn về phía Ân Lang.

Ân Lang cũng mù mờ: “Không phải Điện hạ đang hỏi sao?”

Hứa Quân Hách sững sờ, thầm nghĩ: “Nguy rồi.”

Biến thành chó con một thời gian, không ngờ lại hình thành thói quen tự nói chuyện một mình với không khí, hỏng rồi!