Chương 32: Kỷ Vân Hành thật sự bị dọa sợ, khuôn mặt nàng đỏ bừng, lắp bắp nói: “Không, không phải ta!”

Đến cả Ân Lang cũng cảm nhận được điều gì đó không bình thường.

Kể từ khi Điện hạ đến Linh Châu, ngài đã bắt đầu có những biểu hiện kỳ lạ.

Ban đầu, ngài chỉ bực dọc sau mỗi lần thức giấc, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm rằng Linh Châu có điều gì đó tà môn, ngoài ra cũng không có biểu hiện đặc biệt nào khác.

Nhưng về sau ngài rất hay thất thần, hơn nữa còn luôn phải leo lên giường đi ngủ trước khi mặt trời lặn. Trước đây, Điện hạ chưa bao giờ để mắt đến những con chó hoang bên đường, nhưng giờ đây khi ra đường gặp được, ngài lại thường dừng lại để chơi đùa với chúng.

Ví dụ như lúc này, Hứa Quân Hách thất thần hoảng hốt còn lẩm bẩm: “Không sao cả, chỉ là một thói quen nhỏ mà thôi, có thể dễ dàng sửa được.”

Ân Lang tiến lại gần hỏi: “Điện hạ nói về thói quen gì vậy? Ngài cảm thấy không khỏe ở đâu sao?”

Hứa Quân Hách lườm y, trách nhẹ: “Ta đã bảo đừng có chen lời ta.”

Ân Lang cười cười, đưa quả nho đã được bóc vỏ đến trước mặt hắn: “Điện hạ nếm thử đi, đây là nho mới được hái xuống.”

Hứa Quân Hách vừa nhận lấy quả nho bỏ vào miệng, chợt thấy Hạ Nghiêu cúi đầu bước dọc theo mép cầu thang tiến đến gần.

“Thế nào rồi?” Ân Lang xoay người sang hỏi hắn ta.

Hạ Nghiêu tiến lại gần hơn, khẽ lắc đầu trước mặt Hứa Quân Hách: “Không thấy ai cả.”

Hứa Quân Hách lập tức cau mày lại, chìm vào suy tư. Những ngón tay dài gõ nhẹ lên lan can một lúc rồi nói: “Xem ra tất cả đã được chuyển đi rồi.”

“Điện hạ, liệu bọn họ có thể đã rời khỏi Linh Châu rồi hay không?” Ân Lang phỏng đoán.

“Ngươi có biết vì sao vũ cơ của Du Dương ở lại Linh Châu đón Tết không?” Hứa Quân Hách hỏi ngược lại.

Ân Lang đáp: “Đương nhiên là để che mắt mọi người.”

“Bởi vì chúng biết rằng ta đã cho người canh giữ tại các bến thuyền của Linh Châu. Đưa một nhóm đông người ra khỏi thành bằng đường thủy thì cần dùng đến thuyền lớn. Một khi chúng nhổ neo sẽ bị ta tóm gọn ngay, vì vậy chúng buộc phải chọn đường bộ.”

Hứa Quân Hách nghiêng đầu, ánh mắt bất giác nhìn xuống phía dưới, chạm đến bóng dáng của Kỷ Vân Hành, nhưng tâm trí hắn không hề dừng lại nơi nàng. Hắn tiếp tục suy ngẫm: “Đầu xuân sau Tết sẽ có rất nhiều đoàn người rời khỏi Linh Châu. Cho nên chúng để những vũ cơ Du Dương ở lại đây, đợi đến lúc đó chúng chỉ cần thêm vài chiếc xe ngựa lớn vào đoàn người thì sẽ chẳng ai nghi ngờ gì.”

Đó chính là lý do vì sao những vũ cơ của Du Dương vẫn ở lại Linh Châu đón Tết.

Giờ đang là trung tuần tháng Chạp, còn hơn một tháng nữa mới đến Tết, thời gian vẫn còn khá nhiều. Tuy nhiên, việc tìm người trong thành Linh Châu rộng lớn không phải là điều dễ dàng. Ban đầu để tìm Kỷ Vân Hành, bọn họ cũng mò mẫm khắp nơi mà chẳng thấy đâu. Mãi sau, vào lần tình cờ gặp nàng ở Liên Y Lâu, nhờ Hạ Nghiêu lén theo nàng về nhà mới tìm ra chỗ ở của nàng.

Hứa Quân Hách trầm ngâm: “Linh Châu lớn như vậy, chúng ẩn náu ở đâu mới được đây?”

Dưới đại sảnh, Kỷ Vân Hành đang kéo tay áo của Thiệu Sinh để tính toán chi phí một lúc lâu. Lúc này Thiệu Sinh mới hiểu ra rồi giải thích cho nàng.

“Cuộc thi văn kén rể ở Bão Nguyệt Trai được tổ chức ở tòa lâu bên ngoài. Còn nơi này thực ra chỉ là một buổi tiệc rượu.”

Bão Nguyệt Trai nổi tiếng với rượu ngon, cứ vào mùa đông hàng năm, họ lại tổ chức một buổi tiệc rượu để mời các thương nhân từ khắp nơi đến tham dự. Vì vậy, ở nơi đây có đủ nam nữ, họ cũng chẳng phải ai xa lạ, chỉ là tụ tập lại để uống rượu và giải trí.

Thiệu Sinh nói mình được công tử Đỗ gia dẫn vào, nên không cần tốn tiền.

Kỷ Vân Hành nghe vậy chợt khựng lại, thắc mắc: “Đầu hắn đã khỏi rồi sao?”

“Sao muội lại biết Đỗ công tử bị thương ở đầu?” Thiệu Sinh khá ngạc nhiên: “Hắn nói với ta lúc bước xuống bậc thang do bước hụt chân nên ngã đập đầu xuống đất, nhưng vết thương không nặng lắm.”

Kỷ Vân Hành khẽ bặm môi, trong lòng biết rõ Đỗ Nham đang nói dối.

Không phải Đỗ Nham ngã cầu thang mà là bị người ta đá văng ra khiến hắn ta mất thăng bằng ngã đập đầu.

Nhưng nàng cũng không thấy Lương Học làm sai, bởi vì cú đá của Lương Học chẳng mạnh mấy, là do Đỗ Nham gầy nhom yếu đuối, chẳng khác nào cột cờ run rẩy giữa trời.

Hơn nữa, Đỗ Nham cũng không nên chỉ trích Lương Học trước mặt bao nhiêu người trong sảnh đường, vì Lương Học không thích nghe những lời trách móc ấy.

Kỷ Vân Hành vừa định lên tiếng thì chợt nhìn thấy có người đi tới, hắn ta đứng ngay bên cạnh Thiệu Sinh, cúi đầu chào nàng một cách trang trọng, mỉm cười nói: “Kỷ cô nương, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Thế là nàng đành ngậm miệng lại.

Người vừa đến chính là Đỗ Nham.

Hôm nay hắn ta mặc đồ đơn giản hơn càng tôn thêm dáng vẻ gầy gò, trên đầu đội mũ che kín vết thương được quấn băng trắng.

Nhìn từ sắc mặt và biểu hiện của Đỗ Nham, rõ ràng tình trạng đã khá hơn nhiều, vết thương trên đầu không làm hắn ta suy sụp đi chút nào.

Cũng không biết liệu có phải cú đá của Hứa Quân Hách đã khiến hắn thông suốt hay không, nhưng lần này khi đứng trước Kỷ Vân Hành, trong mắt hắn ta không còn chút khinh thường nào nữa, chỉ nở nụ cười ôn hòa rồi nói:

“Lần trước ở trên núi thật sự đã mạo phạm cô nương. Về nhà ta đã suy ngẫm rất nhiều, vốn định mấy ngày nữa sẽ mang quà đến Kỷ gia để đích thân tạ lỗi, không ngờ lại gặp cô nương ở đây, cũng xem như duyên phận giữa hai ta.”

Nói xong, hắn ta còn cúi người hành lễ, dáng vẻ hết sức chân thành và nghiêm túc: “Nếu Kỷ cô nương không chịu tha thứ cho ta, hôm khác ta nhất định sẽ đến nhà thăm hỏi, đền bù tạ lỗi.”

Kỷ Vân Hành hơi nghiêng người tránh đi, từ tốn trả lời: “Hôm đó ở trên núi, ta cũng không cảm thấy mình bị xúc phạm, không cần phải làm vậy.”

Chẳng qua là nàng nghe theo lời Lương Học xách theo một giỏ chuối đến, còn Đỗ Nham thì không nhận lấy mà thôi.

Tặng đồ mà không được nhận thì không phải là một chuyện xúc phạm.

Hơn nữa, sau đó Đỗ Nham cũng đã ăn sạch hết cả giỏ chuối ấy rồi.

Nghe vậy, Đỗ Nham thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cũng giãn ra: “Thì ra Kỷ cô nương không trách ta, vậy ta yên tâm rồi.”

Thiệu Sinh nghe cuộc đối thoại giữa hai người liền nói: “Thì ra hai vị đã quen biết từ trước, vậy cũng không cần ta giới thiệu nữa.”

Sự cảnh giác của Kỷ Vân Hành đối với người lạ luôn được thể hiện bằng sự im lặng, thế nên sau khi trả lời Đỗ Nham một câu, nàng không để ý đến nữa. Đúng lúc ấy, Liễu Kim Ngôn gọi nàng đi chơi trò ném vòng. Nàng thấp giọng chào từ biệt Thiệu Sinh rồi nhanh chóng chạy đi.

Nơi chơi trò ném vòng không có nhiều người, trong tay Liễu Kim Ngôn cầm một nắm vòng tre, đang thử ném vào các đồ vật trên mặt đất.

Trước mặt nàng có dựng một cây sào trúc nằm ngang, cách đó một đoạn được bày nhiều đồ vật trên mặt đất, những thứ ở phía trước trông đều không đáng giá lắm, càng về phía sau thì đồ vật càng có giá trị hơn.

Trang sức vàng bạc, đồ sứ, rượu ngon, đủ mọi thứ được bày ra tràn lan.

Nhưng vòng tre rất nhẹ, nếu không kiểm soát được lực tay rất dễ ném lệch, muốn ném trúng những món đồ nằm ở phía sau không hề dễ dàng.

Liễu Kim Ngôn cứ thế tiếp tục thử nghiệm, bên cạnh nàng ấy còn có hai nam tử đang đứng chơi, trong tay cũng cầm vòng tre để ném.

Kỷ Vân Hành bước đến nhận lấy một ít vòng tre từ trong tay Liễu Kim Ngôn, sau đó bắt chước theo cách ném vòng của nàng ấy.

Mặc dù nàng ném lệch gần như toàn bộ, nhưng vì trước nay chưa từng chơi trò chơi thế này nên nàng cảm thấy rất mới lạ.

Có lẽ là do vận may của nàng tốt, những lần ném trước đều trượt, nhưng đến lần cuối cùng nàng lại ném trúng một vò rượu.

Liễu Kim Ngôn mắt tinh, thấy vòng tre ném trúng vò rượu đã reo hò vui sướng, còn nhảy cẫng lên ôm chầm lấy Kỷ Vân Hành. Mãi một lúc sau Kỷ Vân Hành mới nhận ra, thì ra mình đã ném trúng!

Ngay lúc hai người còn đang vui vẻ, bỗng có một chiếc vòng tre từ bên cạnh bay tới, cũng ném trúng vào vò rượu đó.

Hạ nhân đứng bên cạnh lập tức đi tới, bước cẩn thận qua các vật cản khác, nhặt lấy vò rượu đó lên đem đến cho nam tử đứng bên cạnh.

Liễu Kim Ngôn phản ứng rất nhanh, bèn hỏi lại ngay lập tức: “Vò của bọn ta đâu?”

Tên hạ nhân đó liếc nhìn nàng ấy, bình thản đáp lời: “Cô nương, vò rượu này chỉ có một.”

“Thì phải đưa cho bọn ta chứ, bọn ta là người ném trúng trước mà.”

Liễu Kim Ngôn vốn không phải là người dễ bị bắt nạt, dường như đã nhận ra sự bất công trong việc này, nàng ấy ngay lập tức tỏ vẻ quyết liệt, bước về trước hai bước, thể hiện thái độ đầy thách thức.

Tên hạ nhân của Bão Nguyệt Trai cụp mắt xuống, giọng điệu vẫn thản nhiên: “Hai vị cô nương có thể chọn một món đồ ở trước vò rượu để mang đi.”

Kỷ Vân Hành nhận ra tình hình không ổn, xung quanh bắt đầu có những ánh mắt tò mò nhìn tới, đối diện còn là hai nam tử cao lớn đang cầm vò rượu.

Nàng chưa bao giờ dám chủ động gây chuyện, một là vì sợ bị đánh, hai là vì nàng không thể cãi lại người ta, việc đối đầu với người khác thường không có lợi lộc gì cho nàng. Những lúc gặp phải tình huống thế này, nàng chắc chắn sẽ nhường lại vò rượu rồi lẳng lặng rời đi, không gây thêm phiền phức cho mình.

Nhưng Liễu Kim Ngôn thì không như vậy. Nàng ấy cười khẩy một tiếng: “Ta chỉ muốn vò rượu này, những thứ khác không trúng thì ta không cần.”

Bình thường Liễu Kim Ngôn luôn cười nói vui vẻ, tính cách hòa nhã và phóng khoáng, nhưng lúc này, một phần tính ngang ngược của nàng ấy được thể hiện ra rõ nét: “Hoặc là ngươi trả lại vò rượu cho ta, hoặc là ngươi gọi ông chủ của Bão Nguyệt Trai ra đây gặp ta.”

Kỷ Vân Hành siết chặt tay Liễu Kim Ngôn, lòng bàn tay đã bắt đầu đổ mồ hôi.

Nàng nhỏ giọng thì thầm: “Kim Ngôn, chúng ta bỏ đi có được không…”

Nơi này dù sao cũng là địa bàn của Bão Nguyệt Trai, nếu thật sự chọc giận họ, có khi bọn họ sẽ đóng cửa nhốt hai người các nàng lại rồi đánh cho một trận, đến lúc đó muốn chạy trốn cũng không còn đường nữa.

Kỷ Vân Hành lo lắng nhìn xung quanh, tìm kiếm các lối ra khác ngoài cửa chính.

Liễu Kim Ngôn siết chặt tay, quay lại nhìn nàng rồi nói: “Vân Hành, chúng ta là người ném trúng vò rượu này trước, không có lý gì phải chắp tay nhường cho kẻ khác. Họ đưa rượu cho người khác là không công bằng với chúng ta.”

“Liễu Kim Ngôn ta sẽ không cúi đầu trước bất công.” Nàng ấy nhìn thẳng vào mắt Kỷ Vân Hành, ánh mắt đầy quyết tâm.

Tên hạ nhân kia không sợ thái độ uy hiếp của Liễu Kim Ngôn, chỉ điềm nhiên đáp trả: “Cô nương hà cớ gì phải hăm dọa người khác, vò rượu này không chỉ có hai người ném trúng, vị công tử này cũng ném trúng đấy thôi, nếu đưa cho hai người chẳng phải là không công bằng với vị công tử đây hay sao?” Hơn nữa hai vị cô nương lấy rượu để làm gì? Cũng có uống nổi vò đấy đâu.

“Nếu như hai người đồng ý chọn các khác thì cứ tùy ý mang đi, còn không chọn thì vòng tre này sẽ mất hiệu lực. Còn nếu muốn gây sự ở Bão Nguyệt Trai này, tiểu nhân chỉ có thể gọi người tiễn hai vị ra ngoài.”

Cũng không biết Liễu Kim Ngôn tức giận vì câu “hăm dọa người khác” hay là chướng mắt trước thái độ của tên hạ nhân này, nàng ấy lẩm bẩm hai chữ “Quá đáng” trong miệng rồi xắn tay áo lao thẳng về phía trước.

Có lẽ nhờ nhiều năm tập luyện múa nên động tác của nàng ấy rất nhanh nhẹn. Ngay cả Kỷ Vân Hành đứng gần sát bên cũng không kịp phản ứng, chỉ thấy Liễu Kim Ngôn bật nhảy cao ba thước, giơ nắm đấm to bằng túi cát đấm thẳng vào mặt tên hầu kia, miệng còn quát lên: “Hay lắm! Ngươi mời ta ra ngoài, vậy thì ta mời ngươi ăn một đấm, có qua có lại!”

Tiếng hét thảm thiết của tên hầu vang lên ngay sau đó, đủ thấy cú đấm này không hề nhẹ tay.

Tình hình trong sảnh lập tức trở nên hỗn loạn. Liễu Kim Ngôn đột nhiên ra tay nắm lấy cổ áo tên hầu đánh gã cách một cây sào trúc. Những hạ nhân khác ở trong sảnh cũng vội chạy tới, nhưng những người hóng hớt xung quanh đã tụ tập lại nhanh hơn.

Cũng không biết có phải có người uống say chen vào xem hay không, tiếng người la hét ầm ĩ vang lên theo, bỗng chốc bầu không khí xung quanh như ớt tươi thả vào chảo dầu, ồn ào như muốn nổ tung.

Hứa Quân Hách đang lúc suy tư, chợt nghe thấy tiếng ồn dưới tầng, hắn lập tức cau mày bực bội, thò người ra nhìn xuống: “Mấy người này đang ồn ào cái gì bên dưới thế?”

Cả đám người nhốn nháo dồn lại một chỗ, tiếng la hét đinh tai nhức óc, thật khiến người ta cảm thấy bất an.

Kỷ Vân Hành sợ hãi đến mức gần như hoảng loạn, nàng liên tục né tránh đám người kia chạy trốn như chuột. Đến lúc này nàng vẫn còn nhớ phải bảo vệ đầu mình, vội vàng rụt cổ lại dùng hai tay ôm đầu, vừa muốn len lỏi tìm kiếm Liễu Kim Ngôn giữa đám đông nhốn nháo, vừa muốn cố gắng tìm đường thoát thân.

Nàng ôm đầu lẩn trốn trong đám đông, chỉ liếc mắt để phân biệt phía trước có người hay không có người, nhưng không ngờ bỗng có một người xuất hiện đột ngột đứng chắn ngay lối đi của nàng.

Kỷ Vân Hành vốn phản ứng chậm, thế nên đã đâm sầm vào người trước mặt, đầu đập vào lồng ngực cứng rắn của người nọ.

Nàng lập tức hoảng hốt, cuống cuồng như mèo con bị kinh sợ, thậm chí còn không dám ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấp giọng xin lỗi một câu rồi lập tức muốn vòng qua người đó để chạy tiếp.

Người nọ dường như cố tình đối nghịch với nàng, hắn bước một bước dài ra chặn ngay lối thoát của Kỷ Vân Hành.

Lúc này Kỷ Vân Hành mới hoang mang ngẩng đầu lên, đôi mắt đen tròn đầy sợ hãi, đập vào mắt nàng là Hứa Quân Hách đang khoanh tay đứng trước mặt hệt như một bức tường lớn, trên khuôn mặt hắn còn nở nụ cười đầy ẩn ý.

“Bị ta bắt được rồi phải không?” Hứa Quân Hách nhanh chóng nắm lấy cổ tay nàng, giọng điệu cố ý tỏ ra hung dữ, còn gọi thẳng tên nàng: “Kỷ Vân Hành, cô làm loạn cả nơi này, gây ra chuyện lớn như thế mà còn muốn chạy trốn sao?”

Kỷ Vân Hành thật sự bị dọa sợ, khuôn mặt nàng đỏ bừng, lắp bắp nói: “Không, không phải ta!”