Sau khi Kỷ Vân Hành nhìn thấy người trước mặt là Hứa Quân Hách, sự hoảng sợ trên mặt nàng lập tức tan biến, thậm chí còn thả lỏng bờ vai, len lén thở phào một hơi.
“Lương Học…” Vừa thốt ra, Kỷ Vân Hành chợt nhớ ra không thể gọi như vậy, lập tức sửa lời: “Điện hạ, sao ngài cũng ở đây?”
Điều này khiến Hứa Quân Hách cảm thấy vô cùng thú vị.
Người khác khi nhìn thấy hắn đều run rẩy, nhưng người nhát gan như Kỷ Vân Hành lại không hề sợ hắn.
Có lẽ là do hắn luôn thích trêu chọc Kỷ Vân Hành.
Ban đầu Kỷ Vân Hành cứ luôn tưởng thật, lần nào cũng bị Hứa Quân Hách dọa sợ mất hồn. Nhưng sau này, không biết nàng đã tìm ra cách gì mà có thể nhận ra Hứa Quân Hách cố ý dọa dẫm chỉ để trêu đùa nàng.
Mà việc dọa Kỷ Vân Hành sợ đối với Hứa Quân Hách dễ như ăn cơm uống nước, nhưng lại luôn khiến hắn tìm thấy niềm vui.
Ý cười trong mắt hắn dần lan rộng, hắn chán ghét cảnh ồn ào xung quanh bèn nắm cổ tay kéo nàng lên lầu: “Ta còn muốn hỏi cô đó, sao lại đến đây?”
“Ta với Kim Ngôn nghe nói chỗ này náo nhiệt nên cùng đến đây chơi.” Bước chân của Kỷ Vân Hành ngắn hơn hắn, bị kéo đi như vậy thành ra dáng đi có phần gấp gáp.
Nàng nhấc làn váy, động tác hơi vụng về, mới bước lên hai bậc thang đã dừng lại, dùng sức kéo lấy Hứa Quân Hách: “Điện hạ, Kim Ngôn đang gặp rắc rối.”
Hứa Quân Hách cảm nhận lực kéo ở tay liền dừng bước, quay đầu nhìn nàng: “Nàng ta bị làm sao?”
“Kim Ngôn đánh nhau với người khác.” Kỷ Vân Hành đáp.
Hứa Quân Hách hơi nhướn mày, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.
Hắn liếc mắt về phía Ân Lang đứng bên cạnh. Dù chỉ là ánh mắt thoáng qua, nhưng Ân Lang cũng lập tức hiểu ý, y khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng rời đi.
Kỷ Vân Hành đi lên tầng hai, dựa vào lan can nhìn xuống dưới.
Không biết từ đâu lại xuất hiện nhiều ma men say rượu đến vậy, tiếng ồn ào làm tai nàng ong ong cả lên. Nàng đảo mắt tìm kiếm người trong đám đông một lúc, bên vai bỗng bị Hứa Quân Hách huých nhẹ, chợt nghe tiếng hắn thì thầm: “Còn chưa tìm được nàng ta nữa à? Ở đằng kia.”
Hắn chỉ cho nàng một hướng.
Kỷ Vân Hành nhìn theo hướng tay hắn chỉ, quả nhiên thấy Liễu Kim Ngôn đang đứng cạnh cây cột, ngoại trừ mái tóc có hơi rối ra thì trông không có vấn đề gì. Còn tên hạ nhân trước đó bị nàng ấy đánh đã chạy đâu mất, đứng bên cạnh nàng ấy ngoài đám hạ nhân của Bão Nguyệt Trai còn có Thiệu Sinh.
“Sao Thiệu Sinh ca ca cũng ở đó vậy ta?” Kỷ Vân Hành lẩm bẩm một câu.
Nhưng lỗ tai Hứa Quân Hách rất thính lập tức nghe thấy ngay, hắn nhẩm lại câu nói này trong lòng rồi cúi xuống ghé sát tai Kỷ Vân Hành, hỏi: “Thiệu Sinh ca ca đó là gì của cô? Đường ca hay là biểu ca? Họ hàng gần hay xa?”
Lúc hắn nói chuyện, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nàng, Kỷ Vân Hành vô thức muốn nghiêng người né tránh, nhưng mùi hương thoang thoảng trên người hắn giống hệt mùi trên người mẹ nàng, khiến nàng theo bản năng không muốn rời xa.
Nàng đứng im không nhúc nhích, lúc xoay mặt lại nhìn Hứa Quân Hách, ngay lập tức khoảng cách giữa hai người được rút ngắn lại.
Gần đến mức Hứa Quân Hách có thể nhìn thấy nốt ruồi ở khóe mắt nàng. Nó không làm tăng thêm vẻ quyến rũ, nhưng lại khiến gương mặt nàng trông càng trắng trẻo và tinh tế hơn.
Mãi đến khi nhìn sâu vào mắt nàng, Hứa Quân Hách mới nhận ra mình đang đứng quá gần, hắn lập tức đứng thẳng người dậy, kéo giãn khoảng cách giữa hai bên.
Sau đó hắn chợt nghe thấy câu trả lời của Kỷ Vân Hành: “Đó là tiên sinh tư thục của nhà ta.”
Hứa Quân Hách nhíu mày: “Tiên sinh tư thục?”
Tiên sinh tư thục mà xưng hô thân mật như vậy sao? Chẳng lẽ đó là phong tục địa phương của Linh Châu?
Khi hắn còn đang suy nghĩ, Kỷ Vân Hành đã nhấc váy đi xuống dưới, vòng qua đám đông đi tới bên cạnh Liễu Kim Ngôn.
Lúc đó, Thiệu Sinh đang cầm một chiếc khăn gấm đưa cho Liễu Kim Ngôn: “Cô nương, lau mồ hôi trước đi.”
Liễu Kim Ngôn liếc mắt nhìn sang, nàng ấy cũng không khách sáo, nhận lấy khăn liền lau nhẹ hai bên trán, miệng còn hung dữ nói: “Coi như hắn ta chạy nhanh, nếu chậm chút nữa, ta nhất định sẽ đánh cho cha mẹ hắn ta nhìn không ra.”
Thiệu Sinh nghe vậy, bất giác cong khóe môi mỉm cười, khuyên nhủ: “Cô nương đừng giận nữa.”
“Kim Ngôn.” Kỷ Vân Hành lo lắng bước tới trước mặt Liễu Kim Ngôn, nắm tay nàng ấy nhìn từ trên xuống dưới: “Cô có bị thương không?”
“Không có.” Liễu Kim Ngôn dù sao cũng là người đã luyện kiếm vũ nhiều năm, ngoài miệng thì nói không thể đánh nhau với người có võ công thực thụ, nhưng thực chất lúc đánh nhau không hề lép vế chút nào. Nàng ấy còn khoe chiến tích của mình: “Ta đã đập vỡ vò rượu, còn đánh hắn ta bỏ chạy mất dép.”
Kỷ Vân Hành nhíu mày: “Cô không sao là tốt rồi, lần sau đừng hành động bốc đồng nữa, nếu bọn chúng đông người hơn thì sao?”
Liễu Kim Ngôn không hề băn khoăn nhiều như vậy, giọng điệu vẫn hết sức bình thản: “Càng nhẫn nhịn trước sự bất công sẽ càng bị ức hiếp, ta không chịu nổi mấy chuyện như vậy.”
Kỷ Vân Hành không tranh cãi thêm nữa.
Nàng biết Liễu Kim Ngôn nói đúng. Khi đối mặt với bất công, phản ứng bản năng là đòi lại công bằng, điều đó là lẽ thường tình.
Nhưng Kỷ Vân Hành không làm được điều đó, nàng nhát gan, cũng sợ đau.
“Vừa rồi đa tạ công tử.” Liễu Kim Ngôn nói với Thiệu Sinh: “Nếu cần, ta sẽ giặt sạch khăn tay rồi cho người mang trả lại công tử.”
Thiệu Sinh ôn tồn trả lời: “Cô nương cầm lấy mà dùng, không cần khách sáo.”
Kỷ Vân Hành không ngờ hai người này lại đứng cùng nhau. Nàng thuận miệng hỏi một câu, mới biết thì ra lúc nãy Liễu Kim Ngôn đứng trong đám đông càng đánh càng hăng, gần như ai tới gần cũng bị nàng ấy đánh.
Thiệu Sinh thấy nàng ấy là bạn của Kỷ Vân Hành nên đã đứng ra giúp đỡ, vừa ngăn cản người của Bão Nguyệt Trai tiến đến, vừa giữ chân Liễu Kim Ngôn, nhờ vậy mới dẹp yên cuộc náo loạn.
“Thiếu chủ tới rồi!”
Không biết ai đã hô lên, ngay sau đó hàng loạt tùy tùng ùa vào tản ra hai bên nhanh chóng tách đám đông hỗn loạn, khôi phục lại trật tự trong đại sảnh.
Sau đó có hai người từ bên ngoài bước vào.
Đi đầu chính là Thiếu chủ của Bão Nguyệt Trai tên là Trình Tử Mặc, trông khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, vẻ ngoài phong lưu phóng khoáng.
Trong tay hắn cầm theo mấy quả óc chó, vừa đi vừa nói với người bên cạnh: “Để đại nhân chê cười rồi, Bão Nguyệt Trai hiếm khi náo nhiệt như vậy, ta để bọn họ vui chơi một lúc.”
Đi bên cạnh Trình Tử Mặc là một công tử trẻ tuổi dáng vóc cao hơn một chút, sở hữu dung mạo tuấn tú nhưng gương mặt không có biểu cảm gì, trông lạnh lùng đến đáng sợ.
Hắn ta không để ý đến Trình Tử Mặc mà đảo ánh mắt hờ hững lướt qua mấy người đứng bên cạnh cột trụ trong sảnh.
“Áp giải những kẻ gây rối đến tra hỏi.” Trình Tử Mặc ra lệnh cho tùy tùng bên cạnh.
Đám hạ nhân trong sảnh đã âm thầm vây lấy nhóm người Kỷ Vân Hành từ lâu. Vừa nghe mệnh lệnh, bọn chúng lập tức hành động, chúng tiến tới tóm lấy cánh tay của ba người đẩy họ về phía khoảng trống giữa đại sảnh.
Liễu Kim Ngôn dù sao cũng là người khơi mào chuyện này, giờ đây cũng lặng lẽ bước theo lực kéo của mấy hạ nhân kia. Chỉ có Thiệu Sinh là vô tội, ngơ ngác không hiểu vì sao lại bị liên lụy vào chuyện này.
Còn Kỷ Vân Hành thì chẳng cần phải nói, nàng hoàn toàn không có ý định phản kháng, thậm chí còn không cần người nào áp giải, nàng đã chủ động đi cùng.
Ba người được đưa đến giữa sảnh, hạ nhân hai bên cũng tự rút lui.
Trình Tử Mặc xoay hạt óc chó trong lòng bàn tay, khóe miệng nở nụ cười, liếc nhìn ba người Kỷ Vân Hành vài lần rồi mới cất tiếng: “Là ai đã đập vỡ vò rượu của Bão Nguyệt Trai ta?”
“Là ta.” Liễu Kim Ngôn đáp lại ngay lập tức.
Trình Tử Mặc nhìn về phía Liễu Kim Ngôn, mỉm cười hỏi: “Cô nương có biết rượu của Bão Nguyệt Trai quý giá nhường nào không?”
“Vò rượu đó đáng bị đập, không liên quan đến việc nó có quý giá hay không.” Liễu Kim Ngôn hờ hững đáp lời.
“Rượu của Bão Nguyệt Trai, cớ sao lại đáng bị đập?” Trình Tử Mặc đầy vẻ hứng thú, quay đầu hỏi người bên cạnh: “Đại nhân, hôm nay vừa hay ngài cũng có mặt, ngài nói xem tội vô cớ gây sự này nên phán xử thế nào?”
Trong lúc họ đang nói chuyện, Thiệu Sinh lặng lẽ quan sát hai người trước mắt.
Trình Tử Mặc là Thiếu chủ của Bão Nguyệt Trai, nhưng bình thường hắn chỉ biết chơi bời, nổi tiếng là công tử bột ăn chơi trác táng xưa nay tiêu tiền như nước, căn bản sẽ không để tâm đến một vò rượu nhỏ nhoi. Điều hắn để ý chắc hẳn là danh tiếng của Bão Nguyệt Trai.
Còn người đứng bên cạnh không biết có thân phận và lai lịch thế nào mà khuôn mặt lạnh lùng, cả người toát lên vẻ xa cách, trông không dễ trêu chọc.
Khi Thiệu Sinh đang lén quan sát hắn ta, đối phương bỗng nhìn thẳng về phía y. Dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cũng khiến y lạnh sống lưng.
Đôi mắt đó không hề có cảm xúc, thực sự không giống mắt người.
Một đôi mắt lạnh lùng tràn ngập mùi máu tanh.
So với một viên quan, người đó giống một đồ tể đã giết rất nhiều người hơn.
Đúng vào lúc đó, Kỷ Vân Hành lên tiếng: “Vò rượu đó là của ta, không phải của Bão Nguyệt Trai.”
Trình Tử Mặc xoay hạt óc chó trong tay, nheo mắt lại: “Lời này là sao?”
“Ta đã ném vòng trúng vào vò rượu đó, cho nên nó thuộc về ta.” Tốc độ nói chuyện của Kỷ Vân Hành rất chậm rãi.
Trình Tử Mặc chờ một lúc, tưởng nàng đã nói xong, vừa định mở lời lại nghe nàng nói tiếp: “Vậy nên ngài không nên truy cứu chuyện vò rượu nữa. Ta nghĩ, ngài nên hỏi rõ nguyên nhân dẫn đến vụ náo loạn này trước đã.”
“Nàng ta vẫn luôn nói chậm như thế sao?” Trình Tử Mặc quay đầu hỏi Liễu Kim Ngôn.
Liễu Kim Ngôn đứng phía sau kéo Kỷ Vân Hành lại, thấp giọng nói: “Chuyện này không liên quan đến cô, cô không cần phải lên tiếng.”
Trong lòng Kỷ Vân Hành có hơi lo lắng.
Nàng nhận ra rằng Trình Tử Mặc không có ý định tìm hiểu sự bất công ở đâu trong chuyện vừa rồi, hắn ta chỉ muốn xử lý những người đã gây rối ở Bão Nguyệt Trai.
Đương nhiên điều này cũng rất bình thường, dù sao đây cũng là địa bàn của hắn ta.
Quả nhiên, Trình Tử Mặc nói: “Ta không cần biết các ngươi đã gây ra chuyện này thế nào, nhưng chuyện ngươi đập vỡ rượu của ta là sự thật. Hoặc là các ngươi bồi thường theo giá gốc, hoặc là tạm thời ở lại Bão Nguyệt Trai chờ người nhà các ngươi mang tiền tới thì ta mới thả người.”
Liễu Kim Ngôn hỏi: “Vò rượu đó giá bao nhiêu?”
Trình Tử Mặc chớp mắt: “Hai trăm lượng.”
“Một vò rượu?” Kỷ Vân Hành kinh ngạc thốt lên.
Thiệu Sinh lúc này cũng không nhịn được nữa, y chắp tay lại: “Trình công tử, chuyện này rõ ràng có chỗ bất công. Vò rượu đó vốn là của Kỷ cô nương, nhưng người của tửu lâu lại mang cho người khác. Liễu cô nương tính tình nóng nảy mới xảy ra xung đột, trong lúc bất cẩn chẳng may làm vỡ vò rượu, chuyện này cũng không phải lỗi của Liễu cô nương.”
Trình Tử Mặc liếc mắt nhìn y: “Ngươi là ai nữa, nơi này có chỗ cho ngươi nói chuyện sao?”
Sắc mặt Thiệu Sinh cứng đờ, ngay lập tức cảm thấy khó xử nhưng vẫn giữ nụ cười lễ phép, gật đầu nói: “Tại hạ Thiệu Sinh, chỉ là một thư sinh mà thôi.”
Trình Tử Mặc không tiếp lời, cũng không phản hồi.
Sau vụ xung đột vừa rồi, một nửa người đã rời đi, đại sảnh lúc này yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
“Không biết nơi này có chỗ cho ta nói chuyện không nhỉ?”
Giọng nói trong trẻo đột ngột vang lên, phá tan sự im lặng đầy lúng túng đã khiến Thiệu Sinh khó xử vừa rồi.
Mọi người cùng nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một người đang đứng ở giữa cầu thang dẫn lên tầng hai.
Người này mặc y phục gấm màu lam nhạt thêu chỉ bạc, cổ áo trắng như tuyết, mái tóc dài đen nhánh được buộc cao bằng dây vàng. Trang phục có vẻ thanh nhã, nhưng không giấu được vẻ quyền quý toát ra từ trên người hắn.
Trì Tiện chắp tay hành đại lễ, giọng nói bình thản: “Bái kiến Thái tôn Điện hạ.”
Trên khuôn mặt tuấn tú của Hứa Quân Hách nở nụ cười rạng rỡ. Hắn vừa bước xuống lầu vừa nói: “Trì đại nhân, ta nhớ hình như ngươi không phải Thứ sử mới nhậm chức của Linh Châu kia mà, sao lại đến lượt ngươi xử lý vụ tranh chấp này vậy?”

Bình luận về bài viết này