Chương 35: Trạng nguyên trẻ tuổi nhất Đại Yến

Thông thường, các quán trà đều sẽ thuê một tiên sinh kể chuyện ngồi ở giữa quán, khi gõ mạnh vào miếng gỗ trước mặt thì bắt đầu kể những câu chuyện khắp trời nam đất bắc.

Người ngồi dưới đài gọi trà nước không ngừng, đến đoạn cao trào còn cùng nhau vỗ tay khen ngợi, thậm chí có người vì những kết cục bi thương trong câu chuyện mà rơi vài giọt nước mắt.

Trước đây, Kỷ Vân Hành rất thích đứng ngoài quán trà nghe tiên sinh kể chuyện.

Ở khu Đông thành có một quán trà, tuy không lớn nhưng người kể chuyện là một ông lão rất tài hoa, khiến quán trà mỗi ngày đều chật kín người. Kỷ Vân Hành thường đứng ở chỗ gần cửa, cũng không vào uống trà, chỉ lặng lẽ nghe vài câu từ ngoài cửa. Có nhiều lúc tiểu nhị nhìn thấy cũng không đuổi nàng đi.

Chỉ là sau này quán trà ấy đã đóng cửa, Kỷ Vân Hành không còn đến quán trà nghe kể chuyện nữa.

Hôm nay lại tình cờ vào một quán trà, vừa nghe thấy tiên sinh kể chuyện trong sảnh mở quạt ra khẽ phe phẩy, rồi nói với mọi người bên dưới: “Hôm nay sẽ kể câu chuyện về một đôi tài tử giai nhân.”

“Là Công chúa với tướng quân hay là tiểu thư với thư sinh nghèo đây?” Có người phía bên dưới đùa vui.

Tiên sinh kể chuyện lắc đầu, chậm rãi tiếp lời: “Là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ lớn lên bên nhau.”

Kỷ Vân Hành dừng chân bên bậc thang, ánh mắt nhìn về phía tiên sinh kể chuyện, muốn dừng lại nghe một chút.

Nhưng Đỗ Nham lại nhỏ giọng nhắc nhở: “Kỷ cô nương, xin mời theo ta lên lầu.”

Kỷ Vân Hành gật đầu, theo Đỗ Nham lên lầu.

Tầng hai của quán trà yên tĩnh hơn nhiều, đều là những gian phòng riêng, bày trí rất trang nhã.

Dường như Đỗ Nham đã đặt sẵn phòng, sau khi dẫn Kỷ Vân Hành đến, hắn ta ra hiệu cho hạ nhân đẩy cửa phòng ra. Đỗ Nham xoay người lại, đưa tay ra làm động tác mời, để Kỷ Vân Hành bước vào trước.

Kỷ Vân Hành quay đầu nhìn lại, ánh mắt nhìn thẳng vào người đánh xe của Kỷ gia.

Người đánh xe hiểu ý bèn nói: “Đại cô nương, tiểu nhân sẽ đợi người ở ngoài cửa.”

Nàng khẽ gật đầu, sau đó bước vào trong gian phòng.

Phòng riêng ở quán trà không lớn, cách bài trí chủ yếu dùng tông màu trúc xanh, bốn góc đều đặt những chậu trúc nhỏ, bàn thấp và bình phong thủy mặc được bố trí cùng nhau, trong không gian còn thoang thoảng mùi hương khói nhẹ nhàng.

Kỷ Vân Hành tiến vào trong, khóe mắt dường như thấy gì đó, nàng quay đầu lại, ngay lập tức nhìn thấy trên bức tường trống phía đối diện có treo một bức tranh lớn gấp đôi những bức tranh thông thường.

Nàng đứng sững lại, ánh mắt bất giác bị cuốn hút vào bức tranh.

Đó là một bức tranh chân dung.

Trong tranh là một nam tử trẻ tuổi khôi ngô tuấn tú mặc áo bào đỏ, trên đầu đội mũ quan cài trâm hoa, ngồi trên lưng ngựa cao ngất.

Màu đỏ rực và màu mực đen hòa quyện vào nhau. Nụ cười xán lạn hừng hực khí thế trên mặt nam tử như sắp bật khỏi bức tranh, từng nét trên khuôn mặt tràn đầy sức sống, mạnh mẽ như dòng suối cuốn phăng Kỷ Vân Hành vào trong đó.

Nàng cảm nhận được sinh mệnh dồi dào từ người đàn ông trong bức tranh này.

Đó là sức sống tươi mới, chói lọi, tràn trề nhiệt huyết.

Bên cạnh hình vẽ người đó còn đề một câu thơ bay bổng.

Kỷ Vân Hành nhìn bức tranh đến say mê, vô thức thầm đọc ra câu thơ ấy: “Xuân phong đắc ý ngựa phi nhanh, một ngày ngắm trọn hoa hòe Trường An.”

“Bùi Hàn Tùng, tự Mộng Chu.” Đỗ Nham đứng bên cạnh nàng, cũng đang nhìn bức tranh đó, nói khẽ: “Vị này chính là người từng đỗ hai bảng Tiến sĩ, Trạng nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đại Yến.”

“Cũng là…” Đỗ Nham quay đầu, nhìn sang Kỷ Vân Hành: “Ông ngoại của Kỷ cô nương.”

“Năm đó, ông ấy đỗ đạt Trạng nguyên, mặc quan phục dạo khắp Kinh thành. Chính Hoàng thượng hạ lệnh cho họa sư trong cung vẽ lại bức tranh này. Cô nương xem câu thơ bên cạnh đi, đó là do Hoàng thượng tự tay đề bút.”

Đỗ Nham nói tiếp: “Nghe nói, dù gió xuân năm đó có thổi mạnh đến mấy cũng không thể thổi bay trâm hoa cài trên đầu Bùi đại nhân.”

Trạng nguyên trẻ tuổi nhất Đại Yến.

Bùi Hàn Tùng thời trẻ mặc áo bào đỏ cưỡi ngựa dạo phố, được người dân reo hò, gõ trống tiễn đưa suốt dọc đường.

Dưới ánh nắng xuân tươi đẹp, giữa thời khắc huy hoàng.

Hoàng Đế đích thân đề thơ cho bức chân dung, đó là ân sủng tối cao không gì sánh bằng.

Kỷ Vân Hành chưa từng tận mắt gặp ông ngoại của mình, nhưng chỉ cần nhìn bức tranh này, nàng cũng có thể tưởng tượng ra vị Trạng nguyên trẻ tuổi năm ấy đã từng được bao nhiêu người ngưỡng mộ, vinh quang rực rỡ đến nhường nào.

Đỗ Nham đi đến ngồi xuống chỗ bàn thấp, bày từng món trà cụ ra, bắt đầu pha trà.

“Nhưng đây chỉ là bản sao, còn bức thật ở đâu thì ta cũng không rõ. Tranh có thơ đề tay của Hoàng thượng không thể mua được, cũng không có cách nào xem được, Kỷ cô nương chỉ đành xem tạm bức này vậy.”

Kỷ Vân Hành lặng lẽ nhìn bức tranh, không đáp lời.

Đỗ Nham cũng không để ý việc nàng im ỉm lơ đi, hắn ta vẫn tiếp tục pha trà, bỗng dưng thở dài: “Chỉ tiếc rằng sau này Bùi đại nhân lại bị kết tội, sau khi bị cách chức giam vào đại lao, từ đó không thể bước ra được nữa. Kỷ cô nương có biết Bùi đại nhân bị xử tử vì tội gì không?”

Kỷ Vân Hành khẽ nói: “Ta nghe nói là vì tham ô.”

Đỗ Nham đáp: “Đúng là ông ấy đã bị buộc tội như vậy, nhưng có một chuyện người đời ít ai biết. Nghe nói năm đó khi Bùi đại nhân bị giam vào ngục, ông ấy đã dùng máu của mình để viết sách, tất cả đều là những lời kêu oan ngập trời, cho đến tận lúc chết vẫn không chịu nhận tội.”

Kỷ Vân Hành quay đầu, ánh mắt mơ hồ nhìn Đỗ Nham, bàng hoàng hỏi: “Gì cơ?”

Đỗ Nham ôn tồn giải thích: “Việc trong triều đình, không ai có thể chắc chắn. Năm đó ở trong triều, Bùi đại nhân như mặt trời giữa ban trưa, ông ấy từng bước thăng chức, quyền lực ngày một lớn, dù chỉ là một quan viên Tam phẩm, nhưng quyền thế trong tay đủ để đối đầu với Tôn tướng. Quyền hành của một quan chức càng lớn, ở trước mặt Hoàng thượng dần dần không còn là trợ thủ đắc lực nữa, mà trở thành mối đe dọa tiềm ẩn. Hoàng thượng làm sao không kiêng dè cho được? Vì vậy, vụ đại án tham ô ở Linh Châu năm đó, có lẽ chỉ là một cái bẫy mà thôi.”

Đỗ Nham nói chuyện không rõ ràng, Kỷ Vân Hành lẳng lặng suy nghĩ, sau một hồi lâu mới lên tiếng: “Ý ngươi là, chính Hoàng thượng đã hại chết ông ngoại ta?”

Hắn ta hoảng hốt, vội vàng ho khan hai tiếng, xua tay nói: “Không thể nói bừa như vậy được, ta chỉ nghe được những lời này rồi kể lại cho Kỷ cô nương nghe thôi. Nhiều lúc, người đứng ở vị trí khác nhau thì suy nghĩ về kết quả và lợi hại cũng khác nhau, rốt cuộc câu trả lời là như thế nào vẫn cần Kỷ cô nương tự suy nghĩ thôi.”

Kỷ Vân Hành lặng thinh không nói.

Sắc mặt nàng đờ đẫn, thay vì nói là suy nghĩ, chi bằng nói nàng xuất thần thì đúng hơn.

“Chỉ có điều… ta còn nghe được một chuyện nữa.” Đỗ Nham nhìn biểu cảm của nàng, chậm rãi mở lời: “Năm đó, trong vụ án ấy dù rất nhiều người đã chết, nhưng vẫn có người may mắn sống sót. Trong số đó có một thợ săn từng tận mắt chứng kiến cảnh những kẻ làm nên hiện trường của mưu đồ đó, nghe rõ cách thức bọn họ nhận được lệnh từ cấp trên để mưu hại Bùi đại nhân.”

Kỷ Vân Hành hỏi: “Vậy người thợ săn đó có thể chứng minh ông ngoại ta bị vu oan không?”

“Có chứng minh được hay không, ta cũng không rõ. Nhưng nếu bản án cũ năm đó thực sự được lật lại, những bí mật đã bị chôn vùi có thể sẽ lại thấy ánh sáng một lần nữa.” Đỗ Nham chuyển chủ đề: “Nhưng nếu Hoàng thượng không muốn bản án này được lật lại thì sao?”

Kỷ Vân Hành nhìn hắn ta, không trả lời câu hỏi này.

Đỗ Nham tự uống một ngụm trà, cảm thấy tình hình có hơi gượng gạo.

Bởi vì Kỷ Vân Hành không phải kiểu người lanh lợi, suy nghĩ cũng không nhanh nhạy, đầu óc có vẻ rất trì trệ, ngay cả nói chuyện cũng chậm.

Đỗ Nham không cách nào nói thẳng được, đành phải ngầm ám chỉ cho Kỷ Vân Hành.

Nhưng biểu hiện của nàng khiến hắn ta vô cùng thất vọng.

Hoàn toàn giống như một khúc gỗ.

Hơn nữa còn là loại gỗ dễ vỡ, đã không trả lời còn không có chút phản ứng nào trên mặt.

“Ta chỉ nghe nói gần đây, người thợ săn đó từng xuất hiện ở vùng biên giới Linh Châu, mà ngay sau đó Hoàng thái tôn cũng đến nơi này.” Đỗ Nham uống hai ngụm trà, quyết định nói thẳng ra hết toàn bộ: “Hoàng gia không muốn vụ án cũ bị lật lại, những người may mắn còn sống sót năm đó tất nhiên đều phải bị tiêu diệt dưới lưỡi đao của Hoàng gia. Hoàng thái tôn lần này đến đây chính là để xử lý chuyện đó.”

“Ý ngươi là, Hoàng thái tôn đến để giết chết người thợ săn kia?” Kỷ Vân Hành muốn nghe một câu trả lời dứt khoát.

Đỗ Nham híp mắt lại, nói: “Khoảng thời gian trước hắn từng đến để tìm người đó, nhưng mãi vẫn không tìm được, thế nên nay mới đến Linh Châu lần nữa.”

Nói đến đây, thông tin mà Đỗ Nham muốn truyền đạt đã khá rõ ràng.

Hắn ta rót một chén trà đẩy tới trước mặt Kỷ Vân Hành, nói: “Kỷ cô nương, ta nói với cô chuyện này không phải vì mục đích gì khác. Chỉ là năm xưa lúc cô sinh ra đời, toàn tộc Bùi gia lại bị kết tội, nhà cửa bị tịch thu tài sản, người chết người lưu đày, cô cũng chưa từng gặp ông ngoại của mình, cho nên ta mới kể lại những tin tức ta biết cho cô nghe. Cô nương chính là huyết mạch duy nhất còn lại của Bùi đại nhân. Ta thấy cô có quan hệ khá thân thiết với Thái tôn Điện hạ nên mới nhắc nhở một câu, cô nương cần để tâm nhiều hơn, đề phòng những người vô duyên vô cớ đến gần mình.”

Kỷ Vân Hành nhìn về phía Đỗ Nham, gật đầu đồng ý: “Ngươi nói rất đúng.”

Đỗ Nham nghe vậy mừng rỡ, liền nói: “Kỷ cô nương có muốn ngồi xuống uống chén trà không?”

“Không.” Kỷ Vân Hành lắc đầu: “Thực ra dù Đỗ công tử không nói, ta cũng đã nghĩ như vậy. Hôm nay ngươi vô cớ đến nói chuyện với ta, vốn đã là chuyện kỳ lạ, ta phải đề phòng ngươi mới đúng.”

Đỗ Nham nghe vậy suýt nữa đã phun ngụm trà trong miệng ra, trợn tròn mắt nói: “Ta đến để xin lỗi cô về chuyện trước đó mà!”

Tuy nhiên, Kỷ Vân Hành vẫn rất lịch sự cảm ơn: “Đa tạ Đỗ công tử đã kể cho ta nghe về chuyện của ông ngoại. Ta phải đi rồi.”

Nàng nói đi là đi ngay, không chút chần chừ nào đã quay người mở cửa bước ra ngoài. Đỗ Nham vội vàng đứng dậy, chạy theo hai bước thì thấy nàng đã dẫn người đánh xe đi xuống cầu thang.

Nói chuyện thì chậm, nhưng bước chân lại rất nhanh.

Đỗ Nham biết không thể giữ lại được, liền thở dài một hơi, lẩm bẩm: “Nói chuyện với người ngu thật tốn sức.”

Lúc Kỷ Vân Hành xuống lầu, vừa kịp nghe tiên sinh kể chuyện kết thúc câu chuyện, còn thừa lại một câu cuối cùng: “Năm tháng tàn nhẫn, cho dù trước kia có yêu thương nhau đến mức nào, cuối cùng cũng rơi vào kết cục kẻ phụ lòng người phụ bạc, chỉ có thể sinh tử chia lìa mà thôi.”

Nàng rời quán trà bước lên xe ngựa, lần này trên đường không còn ai ngăn cản, nàng một mạch trở về Kỷ gia.

Kỷ Vân Hành ra ngoài hiếm khi đi qua cửa chính Kỷ gia, nàng luôn chọn lối đi từ cổng phụ ở sân sau trong tiểu viện mình ở. Trước đây, Tô Y từng đề nghị chuyển cổng chính đến gần tiểu viện của nàng, nhưng nàng cho là phiền phức nên đã từ chối.

Cánh cổng này chỉ có một mình nàng đi lại, rất yên tĩnh.

Nàng bước xuống xe ngựa chào tạm biệt người đánh xe, sau đó nhón chân lấy chiếc chìa khóa treo trên cành cây thứ ba bên trái xuống mở khóa cửa.

Vừa bước vào cửa, nàng nghe thấy một tiếng mắng chửi.

“Đúng là con chó ngu ngốc, há miệng chỉ biết ăn! Mới có bao lâu mà đã béo đến mức này! Ra ngoài để người ta nhìn thấy, chẳng phân biệt nổi là chó hay lợn.”

Kỷ Vân Hành ngạc nhiên trợn tròn mắt, nàng vội vàng đóng cửa lại, xách váy chạy nhanh về phía sân trước.

Ngay lập tức nhìn thấy Hứa Quân Hách đang ngồi dưới mái hiên, túm lấy chó con tròn vo trong tay bóp nghịch, khiến bộ lông mềm mượt của nó rối tung hẳn lên.

“Lương Học?”

Kỷ Vân Hành thở ra một làn khói trắng, đầu mũi hơi đỏ lên vì lạnh, đôi mắt cũng long lanh lên một tầng hơi nước.

Nghe thấy tiếng gọi, Hứa Quân Hách liền ném con chó béo tròn sang một bên, đứng dậy định kiếm chuyện, bày ra khuôn mặt nhăn nhó hỏi: “Sao giờ này mới về? Đường khó đi đến thế à? Ta còn ghé qua quan phủ một chuyến mà về trước cả cô đấy.”

Kỷ Vân Hành nhìn hắn, trên mặt nở ra một nụ cười tươi rói như hoa nở rộ, đôi mắt hạnh đen láy cong thành hình trăng lưỡi liềm: “Ta đưa Kim Ngôn về mà, phải đánh một vòng qua khu Đông thành.”

Hứa Quân Hách lập tức đổ trách nhiệm lên người Liễu Kim Ngôn: “Nàng ta không có xe ngựa hay sao? Ra ngoài về nhà, sao còn phải để cô đón đưa?”

“Bọn ta ngồi chung xe ngựa cho tiện ấy mà.” Kỷ Vân Hành cười híp mắt bước lại gần: “Hơn nữa cũng không xa lắm.”

“Không xa mà về muộn thế.” Hứa Quân Hách hừ một tiếng, giọng hơi trầm xuống: “Hại ta phải trèo tường vào, làm rách cả áo rồi.”

Kỷ Vân Hành đứng cạnh hắn, cúi đầu nhìn xuống, đúng lúc thấy được mấy sợi chỉ vàng trên viền áo choàng của hắn bị móc lên, rõ ràng là bị hỏng khi trèo tường.

Nàng đưa tay cầm lấy vạt áo của hắn lên xem: “Ta có thể khâu lại cho ngài.”

Hành động này thật sự không đúng mực, Hứa Quân Hách liền nghiêng đầu, gõ nhẹ vào mu bàn tay nàng, đánh rơi bàn tay đang cầm vạt áo của hắn: “Cô còn biết may vá à?”

“Không biết.” Kỷ Vân Hành thản nhiên đáp: “Nhưng ta có thể khâu lại.”

Giống như việc nàng không biết đường nhưng vẫn xung phong dẫn đường cho Sở Tình vậy.

Trong suy nghĩ của Kỷ Vân Hành, có những chuyện không cần có biết làm hay không, chỉ cần bắt tay vào làm là được.

“Không biết thì khâu cái gì?” Hứa Quân Hách kinh ngạc hỏi lại.

“Thì cắt mấy đoạn bị đứt này đi, rồi may lại chỉ vàng là được.” Kỷ Vân Hành chớp đôi mắt nghiêm túc trả lời.

Hứa Quân Hách quay lưng đi, không muốn tranh cãi với nàng.

Đúng vào lúc này, từ cửa hông ở sân sau đột nhiên vang lên tiếng đập cửa, theo sau là tiếng Tô Y gọi nàng ở bên ngoài: “Hữu Hữu, Hữu Hữu…”

Kỷ Vân Hành giật mình, hốt hoảng thốt lên: “Là dì Tô đã về.”

Nàng vội đẩy lưng Hứa Quân Hách: “Nhanh, nhanh trốn đi!”

“Ta trốn làm gì!” Hứa Quân Hách lập tức nghênh cổ tức giận nói: “Ta đường đường là Hoàng thái tôn, cũng đâu phải đến đây làm chuyện mờ ám gì, cớ sao mỗi lần có người đến ta đều phải trốn đi? Còn ra thể thống gì nữa?”

“Cô đi ra gọi dì của cô vào bái kiến ta đi.” Hắn hất hàm ra lệnh: “Ta có thể cho phép bà ấy không phải quỳ.”

“Không được, nếu dì Tô nhìn thấy thì rắc rối lắm!” Kỷ Vân Hành cố đẩy Hứa Quân Hách đi, dùng hết sức bình sinh nhưng cũng không đẩy nổi hắn, cuống cuồng gào lên: “Lương Học!”

Hứa Quân Hách nhượng bộ thả lỏng người, theo đà nàng đẩy mà bước về phía cửa hai bước, nhưng vẫn tỏ ra không hài lòng: “Có gì mà rắc rối, cô cứ luôn bắt ta trốn đi để làm gì, chẳng lẽ ta không thể gặp người khác sao?”

Kỷ Vân Hành bực bội kêu trời một tiếng, giọng nói cũng lớn hơn: “Nhưng dì Tô không cho phép ta chơi với ngài!”

Hứa Quân Hách khựng lại: “Tại sao?”

“Dì Tô nói ngài là dòng dõi Hoàng tộc, còn thân phận của ta thấp bé không xứng.” Kỷ Vân Hành bĩu môi lẩm bẩm nói.

Hứa Quân Hách ngẫm lại, cũng cảm thấy đúng.

Dân thường vốn có nhiều thành kiến đối với con cháu nhà quan hay với những người quyền cao chức trọng, huống hồ hắn lại nổi danh với nhiều tai tiếng bên ngoài, quả thật không được tốt đẹp gì mấy.

Những lo nghĩ và lời dặn dò của Tô Y cũng không phải không có lý.

Hứa Quân Hách hạ giọng, dịu dàng trấn an nàng: “Đừng nghe lời dì Tô của cô nói bậy. Cô không chơi với ta thì chơi với ai? Chẳng lẽ ta không tốt với cô sao?”

Kỷ Vân Hành gật đầu, đáp ngay: “Tốt.”

Hứa Quân Hách lại nói: “Ta vào trong phòng đợi, cô mau chóng tiễn dì cô đi, có được không?”

Kỷ Vân Hành gật đầu, mím môi nói: “Vậy ngài đừng gây tiếng động gì nhé.”

Hứa Quân Hách nghe vậy lập tức nổi cáu, cất giọng mỉa mai: “Ta đến đây làm chuyện mờ ám, lén lút vụng trộm, nào dám phát ra tiếng động chứ!”


Bình luận

Bình luận về bài viết này