Tiểu viện của Kỷ Vân Hành đã được tu sửa lại từ trong ra ngoài. Lần trước đến đây, căn viện này vẫn còn rất tồi tàn, nhưng lần này quay lại, ngay cả Hứa Quân Hách vốn luôn kén chọn cũng phải khen một câu: “Không tệ.”
Sau khi bước vào trong nhà, hắn phát hiện căn nhà sau khi mở rộng đã được chia làm ba gian. Vừa vào cửa là một sảnh nhỏ, cửa bên trái dẫn đến thư phòng, còn cửa bên phải đi qua một hành lang nhỏ mới đến phòng ngủ của Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành vì sinh non nên cơ thể yếu ớt, trước đó khi vào đông nàng đã bệnh một trận. Tô Y đã sai người trải thảm mềm trong phòng, cửa sổ cũng được lắp rèm bông dày để chắn gió lạnh, làm cho căn phòng trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Dù lò sưởi trong phòng chưa đốt, nhưng bước vào trong cũng cảm nhận ngay được hơi ấm.
Hứa Quân Hách nhìn thấy thảm mềm trải dưới đất, hắn dừng lại một lúc, cuối cùng cũng cúi người cởi giày ra.
Hắn đứng giữa sảnh ngước nhìn lên, những chỗ mái nhà bị dột trước đây đã không còn. Hình ảnh ngày mưa như trút nước, nước dột khắp nơi trong căn phòng cũ nát của Kỷ Vân Hành vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí hắn. Xem ra trong ba tháng kể từ lúc hắn rời đi, Kỷ Vân Hành đã sống rất tốt.
Khi hắn đang quan sát xung quanh, bên ngoài vang lên giọng nói của Kỷ Vân Hành và Tô Y.
“Hữu Hữu, con về từ bao giờ?” Tô Y cùng Kỷ Vân Hành bước vào trong sân. Đến mái hiên, Kỷ Vân Hành đột nhiên dừng bước.
Nàng liếc trộm vào trong nhà rồi đáp: “Con vừa về.”
Trên mặt Kỷ Vân Hành lộ vẻ căng thẳng, đôi mắt nàng không tự chủ liếc nhìn vào bên trong. Tô Y lập tức nhận ra điều gì đó bất thường, bà liền nói: “Vào nhà nói chuyện.”
Nói rồi bà bước tới định đẩy cửa, Kỷ Vân Hành vội kéo tay bà lại: “Dì Tô, chúng ta nói chuyện ở ngoài này đi. Lát nữa con còn phải ra ngoài.”
“Bên ngoài gió lạnh, chúng ta vào trong rồi nói, đừng để bị cảm lạnh.” Tô Y bước hai bước đã đến cửa, Kỷ Vân Hành không còn lý do nào để ngăn cản, trong lòng vô cùng lo lắng nhìn bà đẩy cửa vào trong.
Tô Y nhìn quanh một lượt, trong sảnh không có một ai.
Bà tiếp tục quan sát xung quanh kỹ hơn, cũng không thấy dấu vết của người nào từng đến đây.
Tô Y vừa bước vào thư phòng vừa hỏi: “Ta nghe nói hôm nay Hoàng thái tôn cũng đến Bão Nguyệt Trai. Con gặp ngài ấy rồi phải không?”
Kỷ Vân Hành gật đầu, rồi nhớ ra mình đứng sau lưng bà, có gật đầu bà cũng không thấy được, bèn đáp: “Dạ.”
Tô Y nghe giọng nàng, lập tức cảm thấy có điều bất thường, bà quay đầu nhìn nàng: “Sao vậy? Giọng con nghe có vẻ khàn, có phải lại bệnh nữa rồi hay không?”
“Không ạ.” Kỷ Vân Hành vội vàng hắng giọng, tay nắm chặt lại vì căng thẳng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Nàng chỉ biết cầu mong sao cho Lương Học không trốn trong thư phòng.
Cánh cửa thư phòng bị đẩy ra, trong phòng trống rỗng.
Kỷ Vân Hành thấy vậy, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống, nàng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tô Y nhìn vào thư phòng trống, trong lòng tự nhủ mình đã nghi ngờ quá mức. Bà tự trách mình không nên hoài nghi Kỷ Vân Hành như vậy.
Con bé vốn nhút nhát, sao dám giấu người trong phòng, ngay cả nói dối cũng lắp bắp, chỉ cần chớp mắt là sẽ bị phát hiện ra ngay.
Nếu để Kỷ Vân Hành biết mình nghi ngờ con bé, chắc chắn sẽ khiến con bé buồn lòng.
Tô Y quay lại, nụ cười trên mặt dịu dàng hơn nhiều, bà nắm lấy tay nàng để sưởi ấm: “Ta nghe nói Bão Nguyệt Trai hôm nay có chút rắc rối. Nghe tin con cũng có mặt ở đó, ta mới vội vàng về nhà xem con đã về chưa, may mà con đã về an toàn rồi. Nhưng lần này con gặp Thái tôn Điện hạ, có thiếu sót lễ nghi gì không đó?”
Kỷ Vân Hành hồi tưởng lại tình huống lúc đó. Khi ấy, nàng đang bị đám người ở Bão Nguyệt Trai bắt vạ đòi hai trăm lượng bạc, nàng sốt ruột đến mức chẳng có tâm trí đâu mà chú ý lễ nghi.
Nhưng trước đó, dì Tô đã dặn dò rất kỹ, bảo nàng không được hành động tùy tiện trước mặt Hoàng thái tôn, các nghi lễ cần thiết tuyệt đối không thể thiếu. Nếu nàng nói ra mình quên hành lễ, chắc chắn lại bị dì Tô trách phạt.
“Con… con…” Kỷ Vân Hành ấp úng, bèn nhanh chóng chuyển chủ đề, lấy ra hai trăm lượng bạc từ trong tay áo đưa cho Tô Y: “Cái này cho dì.”
Tô Y mở tờ ngân phiếu ra xem, vừa nhìn thấy đã giật mình đến mức quên đi vấn đề trước đó, chỉ biết kinh ngạc: “Con lấy ngân phiếu này từ đâu ra?”
“Con ném vòng trúng được một vò rượu ở Bão Nguyệt Trai, sau đó Kim Ngôn tranh cãi với hạ nhân của Bão Nguyệt Trai làm vỡ vò rượu. Thiếu chủ của Bão Nguyệt Trai nói rằng vò rượu ấy trị giá hai trăm lượng, Thái tôn Điện hạ đã đứng ra làm chủ, bảo Thiếu chủ quy đổi số rượu đó thành bạc đưa cho con.”
Kỷ Vân Hành tóm tắt lại sự việc trước đó cho Tô Y nghe
Nghe xong, sắc mặt Tô Y vẫn chưa thể thả lỏng được, bà thở dài: “Chưa chắc đã là chuyện tốt.”
“Dì Tô.” Kỷ Vân Hành khẽ gọi bà. Nàng muốn nói rằng Lương Học là người tốt, hắn đã giúp đỡ nàng rất nhiều. Nhưng rồi nàng nghĩ lại, điều này chẳng liên quan gì đến việc Lương Học là người tốt hay xấu. Điều mà dì Tô e ngại chính là thân phận Hoàng thái tôn của hắn.
“Con định xử lý số bạc này thế nào?” Tô Y thở dài, hỏi nàng.
“Cho dì.” Kỷ Vân Hành không phải người tham lam, trong tay nàng vẫn còn chút tiền riêng, chỉ cần đủ để mua những thứ mình thích là được.
“Ngày mai ta sẽ chuyển số bạc này vào danh nghĩa của con. Sau này cần tiền, con cứ việc nói với ta bất cứ lúc nào.”
Tô Y đã mở một tài khoản dưới danh nghĩa Kỷ Vân Hành từ lâu, hằng năm bà đều gửi tiền vào. Chỉ cần tiền trang không phá sản, bạc của nàng sẽ luôn ở đó.
Kỷ Vân Hành không có ý kiến gì về việc này.
Tô Y cuộn tờ ngân phiếu lại cất vào ngực áo: “Ta nghe Lục Cúc nói, hôm nay lúc con ra ngoài, người hầu từ viện của Vương Huệ có đến tìm con?”
Kỷ Vân Hành gật đầu: “Họ nói phu nhân muốn gặp con.”
“Con có muốn gặp bà ta không?” Tô Y hỏi.
“Gặp cũng được, không gặp cũng được.” Câu nói này của Kỷ Vân Hành hàm ý muốn dì Tô đưa ra quyết định cho mình.
“Hữu Hữu.” Tô Y ngồi xuống bên cạnh nàng, giọng điệu dịu dàng chậm rãi nói: “Ta căm hận Vương Huệ và cha con suốt nhiều năm qua. Dù mẹ con qua đời vì bệnh, nhưng thực chất bọn họ mới là hung thủ đã hại chết bà ấy. Ta chỉ mong sao cho cha con chết trong ngục, còn Vương Huệ thì chết trong cái viện nát đó cho xong. Nhưng con đã trưởng thành, đã đến lúc con nên phân rõ yêu ghét của bản thân và có lựa chọn của riêng con. Lúc này mà Vương Huệ tìm đến con chắc chắn không vì chuyện gì khác, mà là vì cha con và đứa con trai ngu dốt của bà ta. Việc này, con phải tự quyết định.”
Tô Y không lo ngại Vương Huệ, mà điều bà kiêng kỵ chính là Kỷ Dục, cha ruột của Kỷ Vân Hành.
Trong vụ án tham ô trước đó, những quan viên liên quan đều đã bị xử lý, chỉ còn hai cha con Kỷ Dục và Kỷ Viễn vẫn bị giam trong ngục, chần chừ chưa bị định tội.
Dù là chém đầu hay được thả ra, cũng chỉ cần một câu nói từ bậc cầm quyền.
Vụ việc Hứa Quân Hách gây náo loạn tại tiệc thọ của Đỗ gia ngày ấy đã lan truyền khắp nơi, bây giờ ở bên ngoài mọi người đều đồn rằng Hoàng thái tôn và Kỷ Vân Hành có mối quan hệ thân thiết. Việc Kỷ Dục được thả ra chỉ là vấn đề thời gian.
Vương Huệ có lẽ đã nghe được tin tức này, thế nên bây giờ bà ta mới vội vã tìm đến Kỷ Vân Hành, mong nàng nói vài lời tốt đẹp trước mặt Hoàng thái tôn để giúp thả Kỷ Dục và Kỷ Viễn ra ngoài.
Kỷ Dục đối xử tệ với Kỷ Vân Hành là sự thật, nhưng chữ “hiếu” vẫn đè nặng trên vai nàng, khiến Tô Y không thể dễ dàng quyết định thay cho nàng.
Tô Y ngồi trong thư phòng trò chuyện với Kỷ Vân Hành rất lâu, bà giảng giải từng chi tiết lợi và hại trong chuyện này, đồng thời dẫn dắt nàng cách suy nghĩ.
Nhưng Kỷ Vân Hành lại không thể nào tập trung được.
Vừa nghĩ đến Lương Học còn trốn ở trong nhà mình, có thể sẽ bị dì Tô phát hiện ra bất cứ lúc nào, nàng lại rối ren không ngừng suy nghĩ.
Nỗi lo lắng của nàng không phải là vô cớ, bởi vì tính tình của Lương Học trước nay không tốt, lại chẳng có tính kiên nhẫn. Nếu đợi quá lâu, rất có thể hắn sẽ phá cửa đi ra, thản nhiên bước qua mặt Tô Y rồi bỏ đi.
Dù rằng như thế nhưng Kỷ Vân Hành lại không dám thúc giục Tô Y, sợ rằng bà sẽ phát hiện ra điều bất thường.
Có lẽ vì chủ đề câu chuyện quá nặng nề, Tô Y đã nhận thấy sự lơ đễnh của nàng, nhưng chỉ cho rằng Kỷ Vân Hành buồn lòng khi nghe những chuyện này, bà cũng không nghi ngờ gì thêm.
Sau đó bà lại tiếp tục nói vài lời an ủi, kéo dài cuộc trò chuyện cho đến khi trời hết nắng.
Đến khi Tô Y đã nói xong mới đứng dậy định ra về, Kỷ Vân Hành vội vàng đi theo.
Đi đến trước cửa, Tô Y cúi người xỏ giày, dặn dò thêm: “Đêm nay gió lạnh, con đừng ra ngoài nữa.”
“Dì Tô.” Trước khi đi, Kỷ Vân Hành gọi bà lại, giọng đầy do dự. Từ đầu tới giờ Tô Y là người nói nhiều nhất, mãi đến sau cùng nàng mới có cơ hội hỏi ra câu này: “Ông ngoại con năm xưa… có phải bị hãm hại mà chết không?”
Tô Y mang giày xong đứng thẳng người dậy, cười nói: “Có phải con lại nghe ai nói linh tinh rồi phải không? Ông ngoại con năm đó… phạm phải tội tham ô mà chết, việc này là sự thật, không hề có chút giả dối nào.”
Kỷ Vân Hành khẽ đáp: “Dạ.”
“Chuyện cũ đã qua thì hãy để nó qua đi. Đã nhiều năm rồi, con đừng nhắc lại nữa.” Tô Y dịu dàng véo nhẹ má nàng: “Ta sẽ bảo nhà bếp đưa đồ ăn đến cho con, nhớ nghỉ ngơi sớm.”
Đưa mắt nhìn theo Tô Y rời khỏi tiểu viện, Kỷ Vân Hành lập tức đóng cửa lại rồi vội vã chạy vào trong nhà. Nhà của nàng chỉ có ba gian: sảnh chính không có, thư phòng không có, Lương Học nhất định đang trốn trong phòng ngủ.
Dì Tô vừa đến đã kéo nàng ngồi xuống trò chuyện rất lâu, có khi nào Lương Học đợi lâu quá nên tức giận rồi không?
Kỷ Vân Hành giẫm bước trên tấm thảm mềm, dù trong lòng nôn nóng nhưng khi đến cửa phòng, nàng vẫn đẩy cửa nhẹ nhàng hết sức có thể.
Nàng đẩy ra một khe nhỏ, thò đầu nhìn vào trong. Ánh mắt lướt qua khắp gian phòng, bỗng dưng nàng nhìn thấy Hứa Quân Hách đang nằm ngủ trên giường của mình.
Kỷ Vân Hành bất ngờ, rón rén tiến vào phòng mà không gây tiếng động nào. Nàng bước từng bước tiến lại gần giường.
Trời đã chạng vạng, trong phòng vẫn chưa thắp đèn, khung cảnh trở nên mờ ảo như được phủ lên một tầng sương mỏng, không thể nhìn rõ mọi vật.
Hứa Quân Hách thực sự đã ngủ thiếp đi.
Giường của Kỷ Vân Hành không nhỏ, nhưng dáng người của Hứa Quân Hách cao lớn, khi ngủ hắn duỗi tay duỗi chân khiến chiếc giường trông như nhỏ hẳn lại.
Đôi giày của hắn giống như tùy tiện bị ném xuống đất, áo choàng vắt ngang trên ghế dài, còn hắn thì cuộn tròn trong chăn bông của Kỷ Vân Hành, nhắm mắt ngủ say sưa.
Lần này đến Linh Châu cũng giống như lần trước, hắn không quen với khí hậu nơi đây nên cơ thể không thoải mái suốt mấy ngày nay.
Ngay cả khi biến thành chó con vào ban đêm vẫn cảm thấy không ngủ đủ, trạng thái lúc nào cũng vô cùng mệt mỏi.
Vừa nãy khi nghe thấy tiếng Tô Y vào nhà, hắn vội cầm giày của mình đi vào phòng ngủ của Kỷ Vân Hành – chủ yếu là vì trong thư phòng không có chỗ nào để trốn cả.
Hắn chờ mãi, chờ mãi, chờ rất lâu.
Chẳng mấy chốc Hứa Quân Hách đã mất hết kiên nhẫn, vừa mệt mỏi và buồn ngủ, cuối cùng hắn dứt khoát cởi áo choàng ra, leo lên giường chìm vào giấc ngủ.
Kỷ Vân Hành bước tới đầu giường, nhẹ nhàng quỳ xuống chống hai cánh tay lên giường, chống cằm nhìn Hứa Quân Hách.
Hắn không chút cảnh giác nào, hơn nữa Kỷ Vân Hành đi lại rất nhẹ, vậy nên dù có người đến gần hắn vẫn không hề hay biết, cứ thế ngủ say sưa.
Gương mặt của Lương Học thật sự rất tuấn tú, khi nhìn gần trông hắn càng xuất sắc hơn.
Hàng lông mi dài và dày, từng sợi rõ ràng; đôi mắt đầy khí khái trong lúc ngủ lại tĩnh lặng đi, dưới ánh hoàng hôn mờ tối, nhìn hắn vô cùng dịu dàng.
Khi đôi mắt này mở ra, cả khuôn mặt sẽ tràn đầy khí thế, mang đậm sự công kích.
“Lương Học.” Kỷ Vân Hành ghé sát tai hắn, khẽ gọi một tiếng
Một tiếng gọi vẫn chưa đánh thức được, Hứa Quân Hách vẫn đang say giấc.
“Lương Học, Lương Học.”
Kỷ Vân Hành tiếp tục gọi thêm hai lần nữa, nàng lớn tiếng hơn đồng thời còn dùng tay lay nhẹ vai hắn.
Càng đến gần hơn, nàng lại ngửi thấy mùi hương từ trên người Hứa Quân Hách.
Thực ra đó là mùi hương còn lưu lại từ bộ y phục đã được xông hương, khiến chăn của nàng cũng mang theo mùi thơm dễ chịu này.
Nàng chợt nhớ đến nhiều năm trước, lúc mẹ ôm nàng ngủ trong chăn cũng có mùi hương này, mùi hương khiến người ta cảm giác an tâm và muốn nương tựa vào.
Cái chạm này đã đánh thức Hứa Quân Hách.
Hắn khó khăn mở đôi mắt nặng trĩu, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, từ cổ họng khàn khàn phát ra âm thanh lười biếng: “Hửm?”
“Ngài có biết trên người của ngài có mùi hương giống mẹ ta không?”
Kỷ Vân Hành nghiêm túc nói chuyện với hắn.
“Biết.” Hứa Quân Hách trả lời.
Sau đó hắn không nói gì nữa, như thể đã ngủ tiếp.
Kỷ Vân Hành nắm một lọn tóc của hắn, nhẹ nhàng cọ cọ bên tai hắn. Cảm giác ngứa ngứa khiến Hứa Quân Hách vùi đầu trong chăn bông, theo bản năng muốn tránh né.
Nàng che miệng lén cười, nhưng không phát ra tiếng.
Sau đó Kỷ Vân Hành không làm phiền hắn nữa, nàng chỉ ngồi ở đầu giường, kéo chăn mềm phủ lên người hắn, dáng vẻ trông giống như người rất biết chăm sóc người khác.
Nàng yên lặng lắng nghe tiếng hít thở đều đặn của Hứa Quân Hách, trong tay chơi đùa với những lọn tóc dài của hắn, rồi lại nghịch ngợm lấy tóc tết thành bím nhỏ, đột nhiên cảm thấy vui vẻ lạ kỳ.
Cảm xúc này giống hệt như khi Hứa Quân Hách lần đầu trèo tường xuất hiện trên tường nhà nàng.
Dường như trong tiểu viện này, cuối cùng nàng không còn một mình nữa.
Nhưng lần này Hứa Quân Hách không ngủ lâu, chẳng mấy chốc đã tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã bắt gặp đôi mắt của Kỷ Vân Hành.
“Ngài dậy rồi!” Kỷ Vân Hành rất vui mừng khi thấy hắn thức dậy, ánh mắt tràn đầy hớn hở.
Đầu óc Hứa Quân Hách quay cuồng, ý thức nhanh chóng tỉnh táo lại, hắn lập tức ngồi dậy, gương mặt còn mang nét ngái ngủ, hỏi: “Giờ nào rồi?”
Kỷ Vân Hành lập tức trả lời: “Ta không biết.”
Hứa Quân Hách nhìn ra ngoài cửa sổ, không còn ánh sáng, hiển nhiên là trời đã tối.
Hắn giật mình nhận ra, mặt trời đã lặn rồi mà hắn vẫn không biến thành chó con.
“Mau mang cái con chó ngu ngốc đó đến gặp ta.” Hứa Quân Hách đã quen với việc ra lệnh, vừa mới tỉnh dậy chưa hoàn toàn tỉnh táo, trong đầu nghĩ gì liền nói nấy.
Kỷ Vân Hành không phản đối, vui vẻ chạy ra ngoài sân để bắt Học Học mang đến trước mặt Hứa Quân Hách.
Sau đó nàng quỳ xuống, nắm lấy hai chân trước của chú chó nhỏ ấn xuống đất, nói: “Dân cẩu bái kiến Thái tôn Điện hạ.”
Hứa Quân Hách: “…”
Hắn vẫn chưa tỉnh ngủ sao?

Bình luận về bài viết này