Mặt trời vừa ló dạng tỏa ánh ban mai, núi xanh như vẽ, khói bếp lượn lờ bay lên từ những mái nhà trong thôn.
Tiếng gà gáy lanh lảnh đã đánh thức Oanh Nhiên.
Nàng lầm bầm trong cổ họng rồi trùm chăn qua đầu xoay người định ngủ tiếp, nhưng cơn buồn ngủ đã biến mất.
Dù vậy nàng vẫn lười mở mắt, cứ nằm trên giường trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
“Tối về ta dời chuồng gà ra sau núi nhé?”
Giọng nói trong trẻo ấm áp của một người đàn ông khẽ thì thầm bên tai nàng.
Oanh Nhiên lắc đầu, kéo dài giọng rên rỉ.
Cửa sổ trong phòng vẫn đóng chặt.
Trong bóng tối lờ mờ, người đàn ông đã mặc xong bộ thanh sam rồi bước đến bên giường, kéo tấm chăn đang trùm kín đầu Oanh Nhiên xuống.
Hắn cúi người, nhẹ giọng bên tai nàng: “Bữa sáng muốn ăn gì nào?”
“Thiếp không ăn đâu. Hôm nay thiếp đến trấn chơi, sẽ ăn ở trên đó.”
Oanh Nhiên vừa tỉnh ngủ, giọng nói nghe vừa mềm mại vừa chậm chạp.
“Nàng đi xe ngựa trong thôn đến trấn à?”
“Có bạn đến đón thiếp.”
“Nàng có bạn mới sao?”
“Là học trò cũ của cha thiếp. Bây giờ huynh ấy là một tu sĩ Nho môn Huyền đạo, biết ngự kiếm nên đến đón thiếp rất tiện.”
“Vậy ta đi đây.”
Oanh Nhiên gật đầu: “Vâng.”
Nàng xoay người lại, nhắm mắt đưa tay về phía hắn. Hắn thuận thế cúi xuống để nàng choàng tay qua cổ mình.
Hắn cúi đầu hôn lên trán nàng.
Oanh Nhiên cong môi cười rồi nằm lại, giọng nói mơ hồ: “Chàng đi đường cẩn thận. Hai hôm trước thiếp đến trấn nghe kể chuyện, nghe người ta nói gần huyện Vân Thủy lại có ma xuất hiện.”
Nam nhân vén những lọn tóc lòa xòa trước trán cho nàng: “Ừm. Nhớ về trước khi trời tối đấy.”
Oanh Nhiên gật đầu, khuôn mặt xinh xắn với đôi má bầu bĩnh trông vô cùng ngoan ngoãn.
Người đàn ông đứng thẳng dậy, bước chân ra ngoài không một tiếng động.
“Hoài Chân.” Oanh Nhiên đột nhiên gọi hắn: “Tối nay thiếp muốn ăn gà, với lại… chàng giặt chiếc váy màu lục phấn của thiếp chưa? Thiếp muốn mặc nó.”
Hắn quay trở lại, lấy chiếc váy lục phấn từ trong tủ ra rồi treo lên giá áo cạnh giường.
Oanh Nhiên lại giơ tay ra. Hắn liền cúi người xuống, để nàng vòng tay ôm lấy cổ, nghiêng đầu hôn lên má hắn. Đường nét khuôn mặt hắn góc cạnh sắc sảo, nhưng da lại cực kỳ mịn màng, hôn lên cảm thấy rất mềm.
Hôn xong, Oanh Nhiên nằm lại giường, vẫn nhắm mắt, vẫy vẫy tay với hắn: “Chàng đi nhanh đi, không thì không kịp chuyến xe đến trấn Kim Thủy bây giờ.”
Người đàn ông đáp: “Ừm, ta đi đây.”
Lần này Oanh Nhiên không gọi hắn lại nữa. Nàng nằm trên giường nướng thêm một lúc, ước chừng thời gian đã không còn sớm mới miễn cưỡng rời giường.
Cởi bộ đồ ngủ tay ngắn quần cụt đặc chế trên người, Oanh Nhiên mặc vào chiếc váy xuân màu lục đào.
Chiếc váy này rất thanh thoát, mặc vào hoạt động cũng tiện. Trong mắt Oanh Nhiên, nó hơi giống kiểu dáng thời Tống nhưng lại có chút khác biệt. Mặc váy xong, Oanh Nhiên dùng nước ấm mà phu quân đã đun sẵn cho nàng để rửa mặt.
Đang là cuối xuân, tiết trời đã nóng dần lên. Dùng nước thế này để rửa mặt là vừa phải. Rửa mặt xong thấy sảng khoái hơn nhiều, nàng ngồi xuống trước bàn trang điểm sửa soạn qua loa.
Trong gương phản chiếu một khuôn mặt má phấn môi đào, mày ngài mắt hạnh.
Oanh Nhiên ngắm nhìn mình trong gương, một lần nữa cảm thấy thật kỳ diệu. Kiếp này nàng vẫn có dung mạo y hệt như trước khi xuyên không.
Chỉ có điều trước khi xuyên không, ánh mắt lúc nàng đột tử vì làm việc quá sức đã bị công việc bào mòn đến tê dại.
Còn bây giờ nàng mới 19 tuổi. Hơn nữa, từ khi thành thân hơn 1 năm trước, phu quân đối xử với nàng còn tốt hơn cả người nhà hai kiếp của nàng cộng lại.
Ở nhà nàng không cần làm việc, mỗi ngày chỉ cần suy nghĩ làm sao để sống cho vui vẻ là được.
Thời gian đầu nàng cũng thấy ngại ngùng.
Chuyện giáo dục ở kiếp trước đã quá xa xôi, tạm thời không nhắc đến.
Nhưng ở kiếp này, cha nàng là một thầy đồ. Dù thế giới này không phải cổ đại thuần túy mà có xen lẫn với tu tiên, nhưng cha nàng với tư cách là một phu tử người phàm, vẫn dạy dỗ nàng rằng phu vi thê cương, nữ tử phải hiền lương thục đức ngay từ nhỏ.
Nàng không thích nghe những lời này, nhưng cũng chưa từng nghĩ sau khi thành thân sẽ làm một bà chủ chỉ tay năm ngón, không động tay vào bất cứ việc gì.
Thế nhưng sau khi thành thân, phu quân nàng nói: “Để nàng gả cho ta, cùng ta mạo hiểm sống trong nơi rừng sâu núi thẳm này đã tủi thân cho nàng lắm rồi. Nếu ta không thể chăm sóc nàng, ta đã không cưới nàng làm vợ.”
Kể từ đó, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay hắn lo liệu. Lâu dần, nàng cũng quen.
Chỉ thỉnh thoảng hứng lên, nàng mới giúp hắn một tay. Hoặc những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, nàng sẽ thêu cho hắn một dải buộc tóc hay một chiếc túi thơm.
Dù tay nghề rất kém, nhưng dẫu sao đó cũng là tấm lòng.
Trong lúc suy nghĩ miên man, nàng đã trang điểm xong. Oanh Nhiên cầm lấy túi vải nhỏ, cài chiếc trâm đốt tre hình hoa đào mà phu quân mới làm cho nàng gần đây rồi ra khỏi nhà.
Đi đến bờ hồ đã hẹn với bạn, Oanh Nhiên đợi trong chốc lát thì thấy một nam tử ngự kiếm bay tới.
Người này trạc tuổi Oanh Nhiên, tên là Quan Dập.
Thuở trước khi còn học dưới trướng cha Oanh Nhiên, y không đồng tình với những giáo điều cứng nhắc của ông nên đã kết bạn với nàng.
3 năm trước, y được phát hiện có căn cốt tu luyện nên được đưa đến đô thành của Ý Vương Châu là Túc Kinh. Hai ngày trước y vừa trở về nhậm chức, hiện là một Huyền sai của Huyền Nha Tư huyện Vân Thủy.
“Oanh Oanh.”
Quan Dập đáp xuống trước mặt Oanh Nhiên, ra vẻ phóng khoáng sửa lại chiếc mũ sai dịch màu vàng của mình rồi nhìn quanh một lượt: “Sao phu quân của muội không ra tiễn? Nghe mẹ muội nói, hắn có dung mạo vạn năm khó gặp đấy.”
Oanh Nhiên cười đáp: “Huynh nghe mẹ muội nói khoác đấy. Tính mẹ muội thế nào huynh còn không biết sao? Đến đen bà ấy cũng có thể thổi thành trắng mà.”
Có điều, dung mạo của phu quân nàng quả thực…
Oanh Nhiên nghĩ đến đêm qua, khi nàng ngủ bên cạnh hắn, hai người nằm gần đến mức nàng có thể dùng tay miết nhẹ theo đường nét trên gương mặt hắn.
Dù đã thành thân gần 2 năm, nàng vẫn thường ngẩn ngơ cảm thán: Sao lại có người phàm nào tuấn mỹ đến nhường này chứ…
Quan Dập thi triển pháp thuật, biến thanh kiếm to ra rồi gọi Oanh Nhiên lên: “Cha muội nói hắn là một thư sinh, học vấn rất uyên thâm, tiếc rằng chỉ là người phàm, lại không có ý định tham gia khoa cử mà triều đình dành cho người bình thường. Vậy bây giờ hắn đang làm gì?”
Oanh Nhiên bước lên kiếm, nắm chặt áo y: “Chàng làm thầy quản sổ(*) ở trấn Kim Thủy.”
(*)Nguyên văn 账房先生, là người phụ trách sổ sách, kế toán, thu chi trong một gia đình lớn, tiêu cục, thương điếm (cửa hàng), hoặc phủ đệ nào đó — nói chung là “kế toán trưởng” thời xưa.
“Thu nhập thế nào?”
Y vừa dứt lời, kiếm bay lên.
Oanh Nhiên đột ngột bay vút lên không trung, tim như treo ngược. Sau khi thích nghi một lúc với cảm giác được gió bao bọc, nàng vừa ngắm nhìn phong cảnh dưới chân vừa nói: “Cũng ổn huynh ạ, một tháng được 5 viên linh thạch.”
Quan Dập: “Đối với người phàm, 5 viên linh thạch cũng đủ dùng rồi.”
Oanh Nhiên: “Vâng. Mà 5 viên linh thạch đó phần lớn đều tiêu vào muội thôi. Nếu muội không mua quần áo cho chàng, chàng có thể mặc đi mặc lại hai bộ đồ suốt nửa năm trời, chẳng biết thay đổi gì cả.”
Quan Dập: “Vậy thì tốt. Huynh còn đang tính, nếu hắn đối xử không tốt với muội, huynh sẽ đi đánh hắn một trận.”
Oanh Nhiên bật cười, tiếng cười trong trẻo tan vào trong gió.
Chẳng mấy chốc, thành huyện Vân Thủy đã hiện ra.
Kiếm đáp xuống trong thành, người phàm xung quanh vội vàng né tránh, không ai dám đắc tội với tu sĩ.
Oanh Nhiên cảm thán: “Ngự kiếm thật nhanh, thật tiện lợi.”
Quan Dập không nói gì.
Oanh Nhiên lại nói: “Nhưng phu quân của muội định mua cho muội một chiếc xe ngựa, bọn muội đang tiết kiệm tiền, cũng tốt lắm.”
Quan Dập dẫn Oanh Nhiên đến Duyệt Hồng Lâu tốt nhất trong trấn, y suy nghĩ rồi nói: “Hay là huynh đưa linh thạch cho muội trước, muội đi mua đi? Một tháng huynh có 50 viên linh thạch, một mình huynh tiêu không hết.”
Oanh Nhiên lắc đầu, nàng nói nhỏ như đang thì thầm với Quan Dập: “Nếu vợ huynh mượn tiền của người đàn ông khác để mua xe ngựa, huynh có vui không?”
Quan Dập cười: “Muội cũng biết nghĩ cho chồng đấy nhỉ.”
Nghĩ đến phu quân, nụ cười của Oanh Nhiên càng thêm sâu đậm: “Chàng đối xử với muội rất tốt.”
Hai người vừa nói chuyện vừa tiến vào Duyệt Hồng Lâu.
Thấy trong đám khách có tu sĩ, tiểu nhị lập tức dẫn Quan Dập lên lầu hai, ngồi ở vị trí tốt cạnh lan can.
Nơi đây được ngăn cách bằng một tấm rèm tre, vừa riêng tư lại vừa có thể nghe được người kể chuyện ở lầu dưới.
Quan Dập hỏi: “Muội rất yêu phu quân của mình à? Sau khi huynh trở về, nghe tin muội đã thành thân, huynh thực sự rất ngạc nhiên. Cha muội đã ép muội thành thân từ năm muội 15 tuổi, muội cứ nhất quyết trì hoãn. Huynh còn tưởng muội không định lấy chồng nữa cơ đấy.”
Oanh Nhiên ngồi xuống, nàng khá xúc động: “Ngày tháng thế nào cũng là sống, chỉ cần có thể sống vui vẻ hạnh phúc là được. Muội không thành thân chỉ vì chưa gặp được người phù hợp, muội không muốn chọn bừa một ai đó. Nếu cả đời không gặp được, muội cũng sẽ sống một mình cả đời.”
Trong lúc nói chuyện, tiểu nhị mang thực đơn đến cho họ chọn.
Quan Dập để Oanh Nhiên gọi món.
Oanh Nhiên cũng không khách sáo, vừa chọn vừa nói: “Nhưng không ngờ, không lâu sau đó, lúc muội đi cho chó ăn thì gặp được phu quân.”
Nàng chọn ba món mặn một món canh thường thấy.
“Hiếm khi huynh mời khách, sao không chọn thêm vài món nữa? Sau này huynh không mời muội hoài đâu.”
Quan Dập nói đùa, rồi lại hỏi: “Sau đó thì sao? Muội vừa gặp đã yêu phu quân mình à?”
Quan Dập chọn thêm hai món nữa, tiểu nhị lui xuống, kéo rèm tre lại.
Oanh Nhiên lắc đầu, ánh mắt nàng xa xăm: “Lần đầu tiên muội gặp chàng, trời đang mưa, chàng ngồi đó cũng không che ô, chỉ ngẩn người.”
“Lúc đó muội đang cho chó ăn… Con chó mà muội cho ăn, là lúc muội đi chơi, bị một con yêu thú bậc một đuổi theo thì gặp được nó. Nó giúp muội đuổi con yêu thú đi, thế là muội bắt đầu cho nó ăn.”
“Muội cho nó ăn nửa năm rồi mà nó vẫn gầy trơ xương. Hôm đó muội đang cho nó ăn, chàng nhìn con chó rồi đột nhiên cười. Không hiểu sao con chó đó lại rất sợ chàng, thế là muội bảo vệ nó sau lưng, hỏi chàng là huynh cười cái gì?”
“Chàng nói, muội cho nó ăn như vậy sẽ khiến nó chết đói. Muội nói chó nào cũng ăn cái này. Chàng bảo con chó này không giống. Rồi chàng lấy ra một miếng thịt từ bên cạnh.”
“Muội nghĩ đó có thể là miếng thịt chàng mua về ăn, chàng lại đem cho chó ăn, thật là tốt bụng. Con chó đó tuy sợ chàng nhưng hình như đói lắm, rất thích ăn miếng thịt chàng cho. Chàng lấy rất nhiều thịt cho nó ăn, muội lo chàng không có gì ăn nên bảo chàng đừng cho ăn nữa. Chàng cũng không cho ăn nữa.”
“Sau đó muội đi cho chó ăn, thường xuyên gặp được chàng. Chàng thường mang thịt và xương cho nó, mỗi lần trời mưa cũng không mang ô, cứ ngồi đó ngẩn người mãi thôi.”
Oanh Nhiên nói rồi mím môi cười: “Sau đó có một lần, muội mang hai chiếc ô đến. Muội đưa cho chàng một chiếc, bảo chàng tự che ô về nhà. Dần dần chúng muội quen nhau.”
Quan Dập trêu chọc “Ây dô”.
Oanh Nhiên lại nghiêm túc nói: “Nhưng lúc đó muội chưa thích chàng, chỉ cảm thấy chàng là người tốt.”
“Sau này con chó béo lên, cha muội lại ép muội thành thân, muội bực mình nên đến ngồi dưới gốc cây nơi muội cho nó ăn. Chàng đến, muội coi chàng như một người bạn, liền kể cho chàng nghe chuyện cha ép muội.”
“Rồi chàng nói, chàng có thể giúp muội.”
Quan Dập: “Sau đó muội thích hắn.”
“Vẫn chưa.”
Oanh Nhiên phủ nhận, nàng chống cằm cười: “Là sau khi thành thân, chàng đối xử với muội còn tốt hơn mẹ muội đối xử với muội. Rất kiên nhẫn, rất dịu dàng. Ban đầu chàng không biết làm nhiều việc, không biết nấu ăn, không biết may vá… Sau này cũng vì muội mà học được.”
“Tuy rằng…” Oanh Nhiên nói nhỏ: “Tay nghề cũng chỉ tạm tạm thôi.”
Quan Dập và Oanh Nhiên cùng bật cười.
Đột nhiên, dưới đại sảnh, tiếng đập thước gỗ vang lên làm Oanh Nhiên giật mình.
Nàng và Quan Dập cùng nhìn xuống lầu.
Người kể chuyện nói:
“Thế nhân đều biết, thế gian chia làm ba giới. Hạ giới, chính là nơi mà phàm nhân và tu sĩ chúng ta đang ở. Trung giới, là nơi của các vị địa tiên. Còn thượng giới, là nơi của thượng tiên và Vô Cực Thiên Thần Đế. Những câu chuyện về ba giới cùng với các vị tiên thần Huyền đạo, chắc hẳn các vị đã nghe chán rồi.”
“Hôm nay ta sẽ kể cho các vị nghe một câu chuyện mà chắc chắn các vị chưa từng nghe ở đâu khác. Bởi vì ngoài ta ra, không ai dám kể.”
“Nhân vật chính trong câu chuyện này, hắn xuất thân cao quý, lại giết cả thân tộc, ăn tươi nuốt sống máu thịt của họ! Tàn sát cả tiên thành, khiến máu chảy thành sông! Các môn phái Huyền môn cử người vây công đều một đi không trở về!”
“Hắn tắm máu Quỳnh Vũ Cửu Trọng Sơn, tàn sát khắp Diệu Cảnh Thập Tam Châu! Giết đến mức tiên thú ở Quỳnh Vũ gần như tuyệt chủng, đệ tử ở Diệu Cảnh bị đứt gãy thế hệ!”
“Giết đến mức Vân Thượng Thiên Tiêu tuyệt địa thiên thông, giết đến mức Quỳnh Vũ và Diệu Cảnh phải lánh đời ẩn tích! Từ đó hạ giới không còn tìm thấy tung tích tiên nhân, không còn ai có thể đặt chân đến Quỳnh Vũ Diệu Cảnh, không còn ai phi thăng lên Vân Thượng Thiên Tiêu!”
“Tiên nhân của giới này vì hắn mà ẩn mình. Huyền đạo của giới này vì hắn mà tàn lụi…”
Đồng tử Quan Dập co rút, y đột nhiên đứng dậy quát lớn: “Câm miệng! Dám nói về hắn ở đây, ngươi không muốn sống nữa à!”
Mọi người dưới sảnh bị Quan Dập dọa cho một phen, ngẩng đầu thấy y mặc hoàng bào của Huyền Nha liền lập tức tan tác bỏ chạy. Người kể chuyện kia cũng vội vàng chuồn mất.
Oanh Nhiên không hiểu chuyện gì: “Sao vậy huynh?”
Quan Dập lắc đầu: “Người phàm bây giờ gan lớn thật, dám nhắc đến hắn ở đây.”
Oanh Nhiên cũng trở nên căng thẳng theo: “Ai vậy ạ?”
Quan Dập nhìn quanh bốn phía, ghé sát vào nàng, hạ giọng đáp: “Đừng hỏi, danh hiệu của hắn không thể nhắc đến. Nếu bị tín đồ ma đạo cuồng tín của hắn nghe thấy, sẽ chết đấy.”
Nói xong, Quan Dập đắc ý lắc đầu: “Sau khi gia nhập Huyền môn, huynh mới biết những chuyện mà người phàm như muội không biết.”
Oanh Nhiên là loại người không bao giờ chủ động tìm chết.
Nói không được nhắc, nàng liền không hỏi nữa. Nàng lườm Quan Dập rồi trêu chọc y: “Được rồi, được rồi, tu sĩ đại nhân thật lợi hại.”
Quan Dập lại cười lớn với nàng.
“Đúng rồi, phu quân của muội tên gì?”
“Từ Ly Lăng, tự là Hoài Chân.”
“Từ Ly Lăng…” Quan Dập sờ cằm: “Nhớ rồi.”
Ăn cơm xong, y đi dạo trên phố cùng nàng. Hai người trò chuyện về những việc của y ở Nho môn Huyền đạo, Oanh Nhiên mua cho Từ Ly Lăng một dải buộc tóc mới có hoa văn lá trúc.
Trời đã không còn sớm, Quan Dập liền ngự kiếm đưa Oanh Nhiên về lại trong núi.
Ngự kiếm vào buổi chiều tà, nàng lại được ngắm một khung cảnh khác hẳn.
Đứng trên kiếm tuy sợ hãi, nhưng phong cảnh rất đẹp.
Oanh Nhiên nhìn quanh bốn phía, ghi nhớ cảnh sắc, sau khi đáp xuống đất liền vẫy tay chào Quan Dập rồi về nhà.
Từ xa, nàng đã thấy khói bếp bốc lên từ nhà mình, là Từ Ly Lăng đã trở về.
Con chó nàng nuôi đang ăn miếng thịt hắn mang về ở cửa sân, từ gầy trơ xương ban đầu giờ đã trở nên to khỏe như hổ.
Hầu như ngày nào Từ Ly Lăng cũng mang thịt về, Oanh Nhiên từng hỏi hắn lấy đâu ra nhiều tiền mua thịt như vậy. Hắn nói những miếng thịt này không có ai ăn nên mới mang về cho chó.
Oanh Nhiên hỏi: “Là thịt thừa của gia súc sao?”
Từ Ly Lăng: “Cũng có thể coi là vậy.”
Sau này Oanh Nhiên có đến nơi hắn làm thầy quản sổ chơi, bên cạnh quả thật có một tiệm thịt rất lớn, bán thịt heo, bò, dê, nên nàng cũng không để ý nữa.
Nàng đi đến cửa, gọi: “Tiểu Hoàng.”
Con chó toàn thân đen tuyền, chỉ có một chùm lông vàng ở chóp đuôi sủa hai tiếng, hàm răng sắc nhọn còn dính máu thịt, trông hơi đáng sợ.
Tiếng chó sủa không giống tiếng sủa bình thường mà gần như là tiếng gầm gừ của dã thú.
Nhưng là chó nhà nuôi, Oanh Nhiên không thấy đáng sợ.
Nhân lúc phu quân chưa ra, Oanh Nhiên muốn lén vuốt ve Tiểu Hoàng vài cái.
Hắn không thích nàng chạm vào Tiểu Hoàng, mỗi lần thấy nàng vuốt ve nó, hắn đều không vui. Nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài, là Oanh Nhiên tự cảm nhận được.
Oanh Nhiên đưa tay về phía Tiểu Hoàng, Tiểu Hoàng lại tự mình rên rỉ né tránh.
“Tiểu Hoàng, đừng chạy.”
Oanh Nhiên cười, định dùng hai tay bắt lấy nó.
Tiểu Hoàng co giò định chạy, chưa kịp chạy đi thì một bóng người từ trong bếp đi ra.
Là Từ Ly Lăng.
Hắn đứng đó nhìn nàng và Tiểu Hoàng, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường. Vóc dáng cao gầy thanh tú, dáng vẻ nho nhã, trông hệt như một thư sinh ôn hòa dịu dàng.
Hoàng hôn bao phủ khuôn mặt hắn, nhuộm lên dung nhan trắng như tuyết, trong như ngọc, không vương bụi trần tựa tiên nhân vài phần u ám.
Nhưng Oanh Nhiên cảm thấy hắn không phải là một người u ám.
Tiểu Hoàng như kinh hãi mà kêu lên “oẳng”, kéo theo miếng thịt và khúc xương chưa ăn xong chạy đi mất.
Oanh Nhiên đứng thẳng người, ho nhẹ hai tiếng, giang hai tay chạy về phía hắn: “Hoài Chân.”
Hắn im lặng nhìn nàng, đến khi nàng chạy đến trước mặt, hắn mới ôm nàng vào lòng.
Oanh Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn cười hỏi: “Chàng đang nấu cơm à? Có cần thiếp giúp không?”
“Đang chuẩn bị làm thịt gà. Nàng vào nhà nghỉ ngơi đi, chạy cả ngày rồi.”
Từ Ly Lăng đưa tay vuốt lại tóc mái trước trán cho nàng.
Oanh Nhiên: “Vâng. Lát nữa thiếp tặng chàng một món quà.”
Nàng giấu dải buộc tóc sau lưng, cười tủm tỉm vào nhà.
Từ Ly Lăng bắt một con gà rồi đi vào bếp.
Hắn đứng bên cửa sổ nhà bếp, gọi Tiểu Hoàng ở phía xa: “Lại đây.”
Tiểu Hoàng lập tức cụp đuôi chạy lại.
Bàn tay thon dài của Từ Ly Lăng bóp cổ con gà, dùng tay không bẻ gãy rồi xé toạc, máu đỏ tươi chảy dọc theo những ngón tay trắng như ngọc của hắn.
Xé bụng gà, moi nội tạng ra, ném đầu và nội tạng cho Tiểu Hoàng.
Tiểu Hoàng ngoan ngoãn ăn đầu gà dưới cửa sổ, ánh mắt tang thương nhìn về phía mặt trời lặn nơi chân trời.
Lại một ngày bình yên nữa trôi qua.
Hôm nay nữ chủ nhân cũng không phát hiện ra nó không phải là chó, mà là Đại Hoang Tiên Thú trấn giữ tiên mộ.
Còn phu quân của nàng, hôm nay cũng cho nó ăn thịt của một đại tu Huyền đạo.

Bình luận về bài viết này