Chương 2: Thi thoảng, nàng lại cảm thấy hắn là ma.

Màn đêm buông xuống màu xanh chàm, sông sao lấp lánh, trăng sáng treo cao.

Cơm nước đã xong, đèn trong nhà đã thắp, Oanh Nhiên phụ hắn bưng thức ăn lên bàn.

Hai người ăn với nhau, trời lại nóng, thức ăn không để lâu được. Từ Ly Lăng bèn chỉ làm món gà nàng muốn ăn, kèm thêm một đĩa rau cải xào.

Oanh Nhiên ngồi xuống bàn, Từ Ly Lăng múc cho nàng một bát canh gà, rồi lại xới cơm cho nàng.

Oanh Nhiên húp một ngụm canh, thuận miệng nói: “Hơi mặn, nhưng tay nghề của chàng ngày càng khá hơn rồi.”

Sau đó, nàng tíu tít kể cho hắn nghe hôm nay đã đi chơi những đâu với Quan Dập, đã trò chuyện những gì.

“Quan Dập nói Túc Kinh phồn hoa hơn huyện Vân Thủy nhiều lắm. Huyện Vân Thủy vẫn giống một trấn nhỏ của người phàm, còn Túc Kinh đâu đâu cũng là tu sĩ, ngự kiếm phi hành, long câu bảo xa, chỗ nào cũng thấy.”

“Huynh ấy còn nói, sư phụ của huynh ấy bảo rằng Túc Kinh là nơi có linh khí dồi dào nhất Ý Vương Châu chúng ta, giống tiên cảnh nhất. Nhưng Vân Châu bên ngoài Ý Vương Châu còn lớn hơn, càng giống tiên cảnh hơn nữa.”

“Nơi đó không có triều đình, toàn là người giang hồ, tiêu dao tự tại.”

“Cũng không tự tại đến thế, vẫn có tông môn thế tộc, mỗi nơi có quy củ riêng.”

Từ Ly Lăng thuận miệng đáp, gắp một chiếc cánh gà vào bát nàng: “Quan Dập là nam tử à?”

Oanh Nhiên gật đầu, vừa ăn cánh gà vừa nói tiếp: “Bây giờ huynh ấy là tu sĩ, lợi hại lắm. Hôm nay còn ngự kiếm đưa thiếp bay nữa. Có lẽ thiếp hơi sợ độ cao, đứng trên kiếm thấy hơi sợ, nhưng cũng thấy rất mới lạ, phong cảnh rất đẹp.”

Oanh Nhiên kể lại phong cảnh mà nàng đã ghi nhớ cho hắn nghe, rồi nói: “Hôm nào chàng được nghỉ, thiếp sẽ bảo huynh ấy qua đây, đưa chàng ngự kiếm đi một vòng.”

Từ Ly Lăng: “Không cần đâu.”

Dừng một chút, hắn hỏi: “Nàng thích ngự kiếm lắm à?”

Oanh Nhiên gắp một đũa rau cải, cũng hơi mặn, nhưng nàng không nói ra, chỉ đáp: “Cũng bình thường thôi ạ, đứng trên kiếm không có gì bám víu, thiếp hơi sợ, nhưng bay lên cao ngắm cảnh thì đúng là rất đẹp.”

Từ Ly Lăng trầm ngâm: “Không mua xe ngựa nữa, mua một con phi câu đi.”

Phi câu là ngựa bay mà người phàm cũng có thể cưỡi, thường được người phàm dùng để chở hàng cho tu sĩ, giá cả đắt đến dọa người.

Nhưng mà tiết kiệm tiền mua xe ngựa đã đủ chật vật rồi, lấy đâu ra nhiều linh thạch để mua phi câu chứ.

Oanh Nhiên không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của Từ Ly Lăng, nàng bèn nói khéo: “Thôi ạ, thiếp cũng không muốn bay suốt ngày đâu. Sau này lúc nào muốn bay, thiếp cứ tìm Quan Dập là được rồi.”

Từ Ly Lăng: “Ta không muốn mỗi khi nàng cần gì đó lại nghĩ đến y, y là nam tử.”

Oanh Nhiên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bình thản của Từ Ly Lăng một lúc rồi bật cười.

Nhìn dáng vẻ này của hắn, thật không nhận ra là hắn đang nói mát.

Nàng nói: “Thiếp sẽ không muốn bay thường xuyên đâu.”

Từ Ly Lăng: “Mua phi câu tiện hơn, cũng nhanh nữa.”

Oanh Nhiên mím môi, im lặng nhìn hắn.

Hắn có rất nhiều điểm tốt, nhưng đôi khi cái tính cố chấp này thật sự khiến nàng cạn lời. Nàng đã từng cãi nhau với hắn vì chuyện này. Lần đó nàng nói Tiểu Hoàng béo quá rồi, bảo hắn mang ít thịt về cho nó ăn thôi. Hắn nói nó ăn không chết được, vẫn cứ mang về. Vài lần như thế, Oanh Nhiên bèn cãi nhau với hắn.

Tiểu Hoàng sợ đến mức co giò bỏ chạy.

Từ Ly Lăng mặc kệ nàng cãi, ngồi đó không nói một lời, như thể chuyện không liên quan đến mình. Chọc nàng tức điên lên rồi hắn mới nói: “Ngày mai ta không mang về nữa.”

Những chuyện nhỏ nhặt tương tự như thế này còn cả một đống.

Ví dụ như có lúc hai người cùng xem truyện, trong truyện viết về tu sĩ Vân Châu diệt yêu trừ ma, ngự kiếm phi thiên, nàng kéo hắn cùng xem, cảm thán rằng thật lợi hại.

Hắn lại buông một câu lạnh nhạt “Cũng thường thôi”, khiến nàng chẳng biết nói gì tiếp.

Một thư sinh chỉ biết cầm bút tính sổ lại đi nói vị đại tu tung hoành giang hồ là “Cũng thường thôi”.

Bây giờ cũng vậy, nghèo đến mức mua xe ngựa còn phải tiết kiệm tiền mà dám nói đến chuyện mua phi câu rồi.

Oanh Nhiên càng nghĩ càng thấy bó tay.

Có điều, kinh nghiệm hai kiếp mách bảo nàng rằng đàn ông đều như vậy cả.

Từ Ly Lăng đối với nàng muốn gì được đó, chăm sóc đủ điều, tan làm là về nhà, thứ gì nàng thuận miệng nhắc tới hắn đều nhớ và mua cho nàng…

Cộng dồn tất cả những điều này lại, hắn đã được xem là rất tốt rồi.

Bị nàng im lặng nhìn một hồi lâu, Từ Ly Lăng cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Oanh Nhiên cứ thế đối mặt với hắn như đang giằng co, cuối cùng nàng không nhịn được mà mở lời trước: “Hoài Chân, chúng ta cứ mua nổi xe ngựa trước rồi hãy tính chuyện khác, được không chàng?”

Từ Ly Lăng cụp mắt xuống như đang suy nghĩ điều gì: “Trong nhà vẫn còn một vài món đồ cũ, bán đi là có thể mua phi câu.”

Hắn đang nói đến nhà thờ tổ của hắn.

Oanh Nhiên: “Đó là đồ tổ truyền nhà chàng mà, bán được sao? Thôi bỏ đi.”

Nàng biết Từ Ly Lăng không phải người ở đây, hình như là lưu lạc đến. Trước khi thành thân, cha nàng đã tra hỏi gia cảnh của Từ Ly Lăng. Hỏi xong, cha nàng nói tổ tiên nhà Từ Ly Lăng là gia đình giàu có, để lại một mảnh đất rộng lớn và nhà thờ tổ, nhưng đã không còn ai sống, tất cả đều hoang phế.

Hơn nữa, đồ đạc ở đó quá nhiều, tất cả tài sản bao gồm cả linh thạch đều bị ma khí xâm nhiễm, không thể mang ra ngoài được nữa. Có lẽ là một gia tộc lớn bị ma tấn công, chỉ còn mình hắn trốn thoát.

Nhà thờ tổ của hắn bị ma khí ô nhiễm, đường đi lại xa xôi. Thế nên Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng thành thân xong bèn dựng một căn nhà tranh ở đây, không về lại quê nhà hắn.

Tại sao lại là ở đây ư?

Bởi vì đất ở đây rất rẻ, lại cách nhà mẹ đẻ nàng và nơi làm việc của hắn một khoảng tương đương, cũng tiện cho nàng nuôi chó.

Từ Ly Lăng không nói gì.

Oanh Nhiên nghĩ: Đã là người đọc sách, lúc nào lòng tự trọng cũng cao hơn người khác, lại không thích người ta nhắc đến chuyện tiền bạc.

Cha nàng chính là như vậy, hễ nói đến tiền là lại chê “mùi tiền chua thối” rồi sầm mặt lại.

Từ Ly Lăng chưa bao giờ sầm mặt, nhưng nàng không biết trong lòng hắn có khó chịu hay không.

Nàng không muốn hắn không vui.

Nàng đặt bát đũa xuống, ra ngoài súc miệng, rửa tay, lau miệng. Khi quay về, nàng cười tươi ngồi xuống cạnh Từ Ly Lăng, chen chúc với hắn trên một chiếc ghế dài: “Chàng nhắm mắt lại đi.”

Từ Ly Lăng liếc nàng rồi nhắm mắt lại.

Oanh Nhiên lấy dải buộc tóc ra, nhẹ nhàng che mắt hắn, hai đầu vắt lên tai hắn.

Sống mũi hắn cao thẳng, vắt như vậy mà dải buộc tóc cũng không rơi xuống.

Oanh Nhiên chống tay lên đùi hắn, nghiêng người hôn nhẹ lên môi hắn.

Mềm mại như chuồn chuồn lướt nước.

Trong nhà, ánh nến ấm áp lan tỏa.

Không biết có phải là cảm giác của riêng nàng không, nàng cảm thấy chỉ cần một cái hôn, bầu không khí nặng nề trước đó đã trở nên vui vẻ hơn.

Mặt Oanh Nhiên hơi ửng hồng, chờ đợi phản ứng của hắn.

Hắn không hề động đậy.

Oanh Nhiên lại đợi một lúc nữa.

Hắn vẫn không động đậy.

Oanh Nhiên dùng tay chọc vào má hắn: “Được rồi, chàng mở mắt ra được rồi đó.”

Từ Ly Lăng kéo dải buộc tóc xuống, thản nhiên nói: “Bày vẽ lớn như vậy, quà chỉ là một cái hôn thôi à.”

Oanh Nhiên đỏ mặt: “Đó không phải là quà, đây mới là quà.”

Nàng chỉ vào dải buộc tóc trên tay hắn.

Dải gấm màu trắng ngọc, thêu hình lá trúc bạc. Quân tử như trúc, vô cùng tinh xảo, nhìn qua đã biết tốn không ít tiền.

1 viên linh thạch của người phàm phải bẻ ra làm nhiều mảnh để dùng. Dải buộc tóc này ít nhất cũng tốn một phần năm viên linh thạch, đủ cho một gia đình bình thường ăn trong bảy ngày.

Ngón tay Từ Ly Lăng mân mê dải buộc tóc.

Dải buộc tóc vốn đã rất tinh xảo, nhưng trong những ngón tay thon dài trắng như ngọc của hắn, lại trông có vẻ thô ráp một cách khó hiểu, không xứng với bàn tay hắn.

Oanh Nhiên thầm nghĩ thật là đẹp, rồi sờ sờ tay hắn, ngẩng mặt lên cười với hắn.

Từ Ly Lăng hôn lên má nàng, đứng dậy mang dải buộc tóc vào phòng rồi quay lại dọn dẹp bát đũa. Hắn nói với Oanh Nhiên: “Nước đun xong rồi, ở trong bếp đó, nàng đi tắm trước đi.”

Hắn phải đi rửa bát, đợi nàng tắm xong còn phải giặt quần áo cho nàng.

Oanh Nhiên nũng nịu cọ cọ vào người hắn: “Vất vả cho chàng rồi, Hoài Chân.”

Sau đó nàng vào buồng tắm.

Tắm xong, nàng mặc bộ đồ ngủ tay ngắn quần cụt tự chế rồi về phòng nghỉ ngơi.

Đợi Từ Ly Lăng làm xong việc quay về phòng, nàng đang ở trên giường, gác hai chân thon dài trắng như tuyết lên tường nằm đọc truyện.

Từ Ly Lăng cũng thay bộ đồ lót, là quần áo dài màu trắng mộc mạc của người xưa, rồi lên giường, ngồi xuống cạnh Oanh Nhiên: “Sao lại giơ chân lên thế?”

“Hôm nay đi dạo nhiều quá nên mỏi chân.”

Từ Ly Lăng vỗ vỗ vào chân nàng, nàng hiểu ý gác chân lên đùi hắn để hắn xoa bóp cho mình.

Hắn biết một chút y thuật, biết bấm huyệt nào có thể giảm đau mỏi. Mỗi khi Oanh Nhiên không khỏe, nàng đều để hắn bấm cho một lúc.

Bấm một lát, Oanh Nhiên đã đỡ hơn.

Nhưng Từ Ly Lăng vẫn tiếp tục bấm cho nàng: “Nên ngủ rồi.”

Nàng lơ đãng đáp: “Vâng.” Rồi định rút chân về.

Từ Ly Lăng lại giữ chân nàng không cho rút: “Nên ngủ rồi.”

Oanh Nhiên: “Vâng.”

Nàng đưa cuốn truyện cho Từ Ly Lăng, định nằm ngay ngắn lại để ngủ. Nhưng Từ Ly Lăng tiện tay đặt cuốn sách lên tủ, quay người lại tiếp tục xoa bóp chân nàng, rồi dần đi lên, những ngón tay xương xương lún vào bắp đùi mềm mại của nàng.

Dưới ánh nến, khuôn mặt Oanh Nhiên ửng hồng, nàng khẽ đá hắn một cái: “Thiếp muốn ngủ rồi.”

“Ừm.”

Từ Ly Lăng cúi người xuống, nhưng tay đặt trên người nàng vẫn không rút về.

Trong phòng vang lên một tiếng kêu kinh ngạc xen lẫn nũng nịu của Oanh Nhiên: “Không phải nói là đi ngủ sao.”

Từ Ly Lăng: “Nàng sờ tay ta.”

“Thiếp sờ khi nào…”

Oanh Nhiên đột nhiên nhớ ra, là sau khi tặng dải buộc tóc cho hắn, nàng vừa xấu hổ vừa tức giận: “Thiếp không có ý đó. Lúc đó thiếp chỉ thấy tay chàng đẹp, ngón tay cũng rất dài… A!”

Nàng bật ra một tiếng run rẩy.

Hắn hỏi: “Dài không?”

“Từ Ly Lăng!”

Oanh Nhiên hờn dỗi trách hắn, nàng đẩy hắn ra: “Không được, ngày mai thiếp còn phải đến huyện.”

Trong màn giường, đôi mắt hơi trầm xuống của Từ Ly Lăng ẩn hiện trong bóng tối: “Đi tìm Quan Dập à?”

“Đi ăn bánh bao… vỏ giòn… Hôm nay đi muộn, không ăn được…”

“Không đi nữa, ngày mai ta mang về cho nàng.”

“Thiếp không… Thiếp muốn đi…”

Chủ yếu là Quan Dập nói có một công việc mà nàng có thể làm được, đó là giúp Huyền Nha sao chép một số hồ sơ cũ, nàng muốn đến xem thử.

Ban ngày nàng đã nói chuyện với Quan Dập rồi. Nàng cũng không định làm lâu, chỉ là muốn cùng Từ Ly Lăng tiết kiệm tiền mua một chiếc xe ngựa.

Nàng không định nói cho Từ Ly Lăng biết. Nếu hắn biết, chắc chắn sẽ không muốn nàng vất vả.

“Không đi nữa, được không?”

Từ Ly Lăng vùi mặt vào cổ nàng, giọng nói trầm khàn như lông vũ khẽ cọ vào tai nàng, khiến đầu óc nàng cũng tê dại.

Oanh Nhiên mê man.

Mỗi khi thế này, nàng luôn cảm thấy chắc chắn hắn là một con yêu tinh, mỗi một từ, mỗi một âm, tất cả đều mang theo sự quyến rũ kéo người ta xuống vực sâu tội lỗi.

Nàng không trả lời hắn được, chỉ mềm nhũn vô lực đẩy hắn, thỏa hiệp nói: “Thổi đèn, thổi đèn đi.”

“Không thổi, không phải nàng thấy đẹp sao?”

Oanh Nhiên nũng nịu mắng một tiếng, không muốn nói chuyện với hắn nữa.

Từ Ly Lăng có rất nhiều điểm tốt, nhưng đôi khi sự xấu xa vô tình bộc lộ ra lại khiến nàng khó lòng chống đỡ.

Những ý đồ tinh nghịch độc địa một cách tự nhiên đó, thi thoảng khiến nàng cảm thấy, hắn là ma. Chỉ có ma mới có được ác ý tự nhiên đến thế, vì đó là bản tính của ma.

Nhưng nàng cũng chỉ chửi thầm hắn trong lòng mà thôi.

Nàng biết hắn không phải là ma.

Hắn chỉ là một thư sinh.

Cuối cùng khi mọi thứ lắng xuống, Từ Ly Lăng ôm nàng vào lòng.

Oanh Nhiên muốn cắn hắn một cái cũng chẳng còn chút sức lực nào.

Từ Ly Lăng nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, cắn tai nàng ân cần nói: “Ngày mai ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, ta sẽ về sớm một chút, mang cho nàng…”

Oanh Nhiên đã ngủ thiếp đi rồi.

Ngày hôm sau, Oanh Nhiên mơ màng nghe thấy bên ngoài có người lớn tiếng gọi mình. Là giọng của Quan Dập.

Nàng hé mắt ra, lờ mờ nhìn thấy Từ Ly Lăng buộc dải tóc ngọc trúc mà nàng tặng rồi bước ra ngoài.

Nàng quá buồn ngủ, quá mệt, thật sự lười không muốn dậy.

Nửa tỉnh nửa mê nghe thấy tiếng Quan Dập kinh ngạc kêu lên ở bên ngoài:

“Cậu chính là Từ Ly Lăng? Ta là ca ca cùng cha khác mẹ, cùng mẹ khác cha của Oanh Oanh… Em rể, quả nhiên cậu có dung mạo xuất chúng haha… Hôm qua Oanh Oanh còn nói cậu…”

Oanh Nhiên thấy ồn ào. Nàng trùm chăn qua đầu, mơ mơ màng màng lại ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.

Nàng rời giường, trên bếp có hâm nóng món bánh bao vỏ giòn mà nàng muốn ăn, trong nhà không có ai.

Nàng cầm lấy bánh bao, vẫn quyết định ra khỏi nhà.

Không có ai đón, nàng đến thôn tìm một chiếc xe bò, cũng có thể vào được huyện Vân Thủy.

Đến huyện Vân Thủy, Oanh Nhiên đi về phía Huyền Nha. Trên đường đi, nàng luôn cảm thấy có người đang nhìn mình. Nàng nhìn quanh bốn phía rồi quay đầu lại, chỉ thấy người đi đường vẫn qua lại bình thường, chẳng có ai để ý đến nàng.

Trong lòng Oanh Nhiên có chút hoảng sợ, không lẽ gặp phải yêu ma rồi?

Nàng bước nhanh hơn về phía Huyền Nha. Đi vào địa phận của Huyền Nha, vì đây là địa bàn của tu sĩ nên gần như không có ai.

Oanh Nhiên đến hỏi lính gác ở cổng lớn của Huyền Nha, lính gác chỉ đường cho nàng: “Đi vào trong hẻm, vào cửa sau, Quan Dập ở đó. Cổng chính không tiện đi qua.”

Oanh Nhiên cảm ơn rồi đi vào trong hẻm.

Cảm giác bị theo dõi vốn đã biến mất ở cổng Huyền Nha lại xuất hiện, Oanh Nhiên lập tức thấy sống lưng lạnh toát.

Phía sau có tiếng động, có thứ gì đó đang lao về phía nàng.

Oanh Nhiên quay đầu lại, kinh hãi khi thấy một người mặt mày xanh mét, rõ ràng là một thi thể, đang dùng cả tay chân bò về phía nàng, miệng khó nhọc nói: “Cuối… cùng… cũng… đợi… được… cơ… hội… Ký…”

“Có ma!”

Oanh Nhiên quay đầu bỏ chạy, nhưng hai đầu con hẻm này lại trở nên dài hun hút một cách kỳ lạ.

Nàng liều mạng chạy.

Thi thể kia ở phía sau cũng liều mạng bò theo: “Đừng… chạy… ta… hệ… thống… ngươi… sai… rồi… ta… khó… khăn… lắm… Ký… chủ… nhiệm… vụ… của… ngươi…”

“Oanh Oanh!”

Một tiếng hét vang lên, Oanh Nhiên nghe tiếng quay đầu lại, thấy Quan Dập cùng một Huyền sai vung đao chém đứt đầu thi thể kia.

Các Huyền sai vội vàng chạy lại, che chắn hiện trường đáng sợ kia, hỏi nàng: “Cô không sao chứ?”

Đầu óc Oanh Nhiên trống rỗng, kiệt sức ngã ngồi trên mặt đất.

Nàng hoảng hốt bần thần.

Quan Dập đưa nàng vào Huyền Nha nghỉ ngơi một lúc, y hỏi nàng: “Muội ổn chứ?”

Oanh Nhiên đã bình tĩnh lại, nàng cảm ơn Quan Dập.

Quan Dập: “Huyện Vân Thủy lại xuất hiện hoạt thi, đây vốn là trách nhiệm của Huyền Nha. Muội không cần cảm ơn. Chỉ là muội có biết hoạt thi này từ đâu tới không? Sao nó lại đi theo muội?”

Oanh Nhiên không biết.

Vừa rồi hình như nàng nghe thấy thi thể đó cứ nói gì với mình, nhưng cụ thể nói gì, nàng quá hoảng sợ nên không nghe rõ.

Quan Dập: “Thôi được rồi, huynh đưa muội về nhà trước nhé.”

Oanh Nhiên lắc đầu: “Muội đến để sao chép hồ sơ cũ.”

“Muội đúng là mê tiền, vừa gặp hoạt thi xong, bây giờ còn nghĩ đến chuyện kiếm tiền. Xem ra không sợ lắm nhỉ.”

Quan Dập trêu chọc một câu: “Được thôi, nhưng hôm nay không còn sớm nữa, lỡ dở là trời tối mất. Ngày mai muội đến sớm một chút, việc sao chép hồ sơ này tính tiền theo quyển.”

Oanh Nhiên gật đầu.

Sợ thì chắc chắn là có sợ. Nhưng sống ở thế giới này, với thân phận người phàm, phần lớn khi gặp phải chuyện này đều sẽ mất mạng.

Nàng có thể thoát được, chỉ cảm thấy may mắn, nhất thời không nghĩ được gì khác.

Quan Dập lại để nàng nghỉ ngơi một lúc rồi ngự kiếm đưa nàng về nhà.

Về đến nhà, Oanh Nhiên đã nhìn thấy Từ Ly Lăng ngồi trên chiếc ghế tựa trong sân từ xa, dường như đang đợi nàng. Lúc này nàng mới nhớ ra, tối qua Từ Ly Lăng đã nói với nàng, bảo nàng hôm nay đừng ra ngoài, hắn sẽ về sớm.

Cách một khoảng xa, nàng không nhìn rõ được biểu cảm của Từ Ly Lăng. Nhưng nhìn bộ dạng cụp đuôi của Tiểu Hoàng ở cổng, chắc là tâm trạng hắn không tốt lắm.

Quan Dập không hề hay biết, nhiệt tình vẫy tay với Từ Ly Lăng: “Em rể!”

Từ Ly Lăng đứng dậy đi tới.

Oanh Nhiên sờ sờ búi tóc, tránh ánh mắt của hắn, tâm trạng có chút phức tạp.

Tối qua nàng cũng đâu có hứa là hôm nay không ra ngoài, nàng có ra ngoài thì hắn cũng không có lý do gì để trách nàng.

Có điều, hắn đã ngồi đó đợi bao lâu rồi?

Oanh Nhiên lo lắng nhìn hắn.

Nhưng Quan Dập đã bước lên trước, vô tình chắn giữa nàng và Từ Ly Lăng: “Em rể, lát nữa cậu phải an ủi Oanh Oanh cho tốt đấy. Hôm nay muội ấy gặp phải hoạt thi, hoạt thi đuổi theo muội ấy, suýt nữa dọa con bé chết khiếp.”

“Hoạt thi?”

Oanh Nhiên nghe thấy giọng Từ Ly Lăng hơi trầm xuống.

Hắn nghiêng người tránh Quan Dập, đi đến trước mặt Oanh Nhiên: “Nàng gặp phải hoạt thi sao?”

Oanh Nhiên thuận thế lao vào lòng hắn, ấm ức gật đầu: “Vâng. Thiếp sợ lắm.”

Từ Ly Lăng ôm lấy nàng vỗ về an ủi, nhưng không hề cảm nhận được chút âm khí nào của hoạt thi trên người nàng.

Nhưng trông Quan Dập và nàng không giống như đang nói dối.

Từ Ly Lăng liếc nhìn Tiểu Hoàng ở cổng. Tiểu Hoàng cảm thấy trời sắp sập đến nơi rồi.

Nó đã tuân lệnh Từ Ly Lăng lùng sục hết tất cả yêu ma trong vòng mười dặm quanh đây, con nào cắn chết được thì tự nó cắn chết, con nào không cắn chết được thì Từ Ly Lăng ra tay. Ngày nào nó cũng đi tuần tra, bảo vệ nữ chủ nhân yếu đuối của nó.

Trong vòng mười dặm này, không thể nào còn bất kỳ yêu ma quỷ quái nào nữa!

Nó cụp đuôi, phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, ấm ức với Từ Ly Lăng.

Từ Ly Lăng thu lại ánh mắt, cảm ơn Quan Dập.

Quan Dập xua tay: “Không có gì, xử lý hoạt thi là việc ta nên làm. Nhưng mà…”

Ánh mắt y sắc bén nhìn về phía Tiểu Hoàng ở cổng: “Thịt mà con chó nhà các người ăn là từ đâu ra vậy?”

Người bình thường có thể không biết đó là thịt gì. Nhưng với tư cách là một Huyền sai đã thực chiến với yêu ma, đã thực hiện nhiều nhiệm vụ, y có thể chắc chắn rằng, con chó đó đang ăn thịt người.

Thịt người rất tươi, hơn nữa còn là thịt của một đại tu có linh khí mạnh mẽ.

Tiểu Hoàng lập tức cảnh giác, ngoạm lấy miếng thịt và khúc xương rồi chạy biến.

Từ Ly Lăng: “Có lẽ là thịt nó tha từ trong núi về.”

Oanh Nhiên ngẩng đầu lên từ trong lòng Từ Ly Lăng: “Hôm nay chàng không đến thư các sao?”

Thịt Tiểu Hoàng ăn thường ngày đều là hắn mang từ trấn Kim Thủy về mà.

••••••••

Tác giả có lời muốn nói:

Vạch mặt tại trận.


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 2: Thi thoảng, nàng lại cảm thấy hắn là ma.”

  1. cười ỉa cách nhỏ hệ thống tìm ký chủ =))

    Đã thích bởi 1 người

  2. pha này mà không có anh Quan cứu nguy một bàn thì đêm nay chắc chị chết trong tay anh nhà =)))))))))))))

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này