Chương 37: Đệ nhất hèn nhát!

Hứa Quân Hách trừng mắt nhìn nàng, nhất thời không biết phải nói gì.

Còn Kỷ Vân Hành thì lại tự đùa tự cười vô cùng vui vẻ, nàng ngồi phịch xuống tấm thảm mềm mại, ôm lấy chó con cười lớn.

Thấy vậy, Hứa Quân Hách quên cả việc định làm ban đầu, buồn cười hỏi: “Sao cô lại vui vẻ đến thế?”

Khi tâm trạng nàng tốt, toàn thân đều tỏa ra niềm hân hoan hết sức rõ ràng.

Kỷ Vân Hành vui vẻ, không phải vì hôm nay nàng đi chơi ở Bão Nguyệt Trai, cũng không phải vì bất ngờ có được hai trăm lượng bạc, mà chỉ đơn giản là vì có người ở lại tiểu viện cùng nàng sau khi trời tối, người đó nằm trên giường nàng, làm bạn với nàng.

Nàng vuốt ve đầu con chó nhỏ, đôi mắt long lanh đầy ý cười nhìn về phía Hứa Quân Hách, hỏi một cách thoải mái: “Điện hạ tìm Học Học nhà chúng ta có chuyện gì thế?”

Hứa Quân Hách nhìn nàng, ký ức trong đầu thoáng lướt qua, dường như chưa bao giờ có ai đối xử với hắn như vậy.

Từ nhỏ Hoàng gia gia đã dạy hắn rằng, quan trọng nhất là phải giữ lấy chữ “uy”, tốt nhất là tạo nên khí chất không cần nổi giận cũng khiến người ta phải sợ hãi và kiêng dè.

Hứa Quân Hách luôn là một đứa trẻ xuất sắc, học gì cũng rất nhanh.

Suốt bao năm qua, hắn đã thấm nhuần chữ “uy” này rất toàn vẹn, bất kỳ người nào gặp hắn cũng phải cung kính, hoặc là sợ, hoặc là kính nể.

Vì vậy, Hứa Quân Hách không có bạn bè.

Bây giờ nhớ lại lần đầu tiên gặp Kỷ Vân Hành, trong mắt nàng đầy sợ hãi và phòng bị, phản ứng đầu tiên của nàng là trốn tránh.

Hiện tại, nàng đã dám để hắn ngủ lại trong phòng ngủ của nàng, còn không chút đề phòng hắn.

Hứa Quân Hách đã nhận ra rằng, nỗi sợ của Kỷ Vân Hành đối với hắn đang dần biến mất. Tuy miệng nàng vẫn gọi hắn là Điện hạ, nhưng thân phận Hoàng thái tôn trong mắt nàng dường như đã trở thành một thứ hư ảo.

“Kỷ Vân Hành.” Hứa Quân Hách mỉm cười gọi nàng: “Cô nói trên người ta có mùi hương giống mẹ cô, cô có biết vì sao không?”

Kỷ Vân Hành tò mò hỏi: “Vì sao, vì sao?”

“Ngay từ nhỏ, ta đã dùng loại hương liệu do ông ngoại của cô đích thân điều chế. Mẹ cô cũng dùng loại này, thế nên cô cảm thấy ta có mùi hương của mẹ cô.” Hứa Quân Hách giải thích.

“Thì ra là vậy.” Kỷ Vân Hành vừa vuốt ve đầu chó con, miệng muốn hỏi thêm một câu nhưng lại chần chừ, cuối cùng không nói ra.

Lương Học chắc hẳn biết nhiều chuyện về ông ngoại, nhưng dì Tô không cho phép nàng truy tìm quá khứ của ông ngoại, Kỷ Vân Hành ngập ngừng một lúc, quyết định nghe lời dì.

Hứa Quân Hách nhìn ra nàng có điều muốn nói nhưng lại không hỏi thêm, chỉ nói: “Cô có muốn không? Ta sẽ sai người mang đến cho cô một ít.”

Kỷ Vân Hành không hề khách sáo, lập tức đáp lời: “Được.”

Hắn đứng dậy đi về phía chó con, nhấc nó lên xem xét thật kỹ.

Trong khoảng thời gian Hứa Quân Hách không bị biến thành chó, con chó nhỏ vẫn luôn ngoan ngoãn, dù bị vuốt ve hay trêu chọc thế nào cũng không bao giờ tức giận hay nhe răng.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Kỷ Vân Hành luôn cảm thấy chó con sẽ phát điên.

Lúc này, chó con đang dùng đôi mắt tròn xoe nhìn Hứa Quân Hách, nó lè lưỡi và vẫy đuôi trông như nịnh nọt để lấy lòng.

Con chó được Kỷ Vân Hành nuôi béo tròn, thân hình mũm mĩm, trông rất ngốc nghếch.

Hứa Quân Hách chỉ liếc mắt vài cái đã tỏ ra chán ghét, ném lại vào lòng Kỷ Vân Hành.

Nhân tiện còn cảnh cáo thêm: “Mau đổi tên cho con chó ngu ngốc này đi.”

Nói ra cũng thật kỳ lạ, Hứa Quân Hách chưa bao giờ tỏ ra thân thiện với chó con, lần nào đến cũng chỉ trêu chọc nó, nhưng chó con lại cực kỳ thích hắn.

Ngay lập tức nó nhảy khỏi lòng Kỷ Vân Hành, đi vòng vòng quay quanh chân Hứa Quân Hách.

Hứa Quân Hách bước đến bên cửa sổ, chó con liền chạy theo sát phía sau, cọ cọ vào chân hắn.

Hắn mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trời đã tối hẳn, tiểu viện chìm trong bóng đen bao trùm.

Kỷ Vân Hành không thích có quá nhiều người hầu hạ, ngay cả Lục Cúc phần lớn thời gian cũng chỉ ở tiền viện giúp Tô Y làm việc, rất hiếm khi xuất hiện ở tiểu viện.

Vì vậy, xung quanh tiểu viện khá vắng lặng.

Hứa Quân Hách trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng đưa ra kết luận rằng: dường như chỉ cần ở bên cạnh Kỷ Vân Hành hoặc ở trong tiểu viện này, hắn sẽ không bị biến thành chó sau khi trời tối.

Điều này đối với hắn là một phát hiện trọng đại, chỉ cần sắp xếp hợp lý, hắn sẽ không cần phải biến thành chó nữa!

Hắn cần nghĩ ra một lý do phù hợp để đưa Kỷ Vân Hành đến hành cung.

Hoặc là, hắn sẽ chuyển vào ở tiểu viện này.

Hứa Quân Hách khép cửa sổ lại, quay người lại nói: “Cô thu dọn đồ đạc, đi cùng ta đến Cửu Linh Cung.”

Kỷ Vân Hành ngạc nhiên “Hả” một tiếng: “Tại sao?”

“Nơi này quá nhỏ, ta không thể duỗi thẳng tay chân được.” Hứa Quân Hách tùy tiện đưa ra một cái cớ.

“Tay chân của ngài cũng đâu có dài lắm đâu?” Kỷ Vân Hành ngơ ngác hỏi lại, không hiểu sao phòng ngủ của mình lại không đủ cho hắn duỗi thẳng tay chân.

Hắn từ tốn dẫn dắt: “Cô theo ta rời đi không tốt sao? Sẽ không còn ai dám bắt nạt cô nữa.”

“Đây là nhà của ta, ta sẽ không rời đi.” Kỷ Vân Hành nói.

“Đám người Kỷ gia đã từng đối xử khắc nghiệt với cô như vậy, cô vẫn xem đây là nhà à?” Hứa Quân Hách ngạc nhiên hỏi lại, rồi tựa người vào cửa sổ nói: “Cô đợi đấy, ta về Hoàng cung sẽ xin Hoàng gia gia ban cho cô một phong hào, gọi là ‘Đệ nhất hèn nhát’.”

“Điều đó không liên quan đến họ.”

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa và giọng hô lớn của Lục Cúc, Kỷ Vân Hành đứng dậy, nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu: “Lương Học, ta thấy ngài đói đến lú lẫn rồi, đừng nói mấy lời kỳ quặc ấy nữa, ta ra ngoài lấy cơm vào cho ngài ăn.”

Hứa Quân Hách nhìn nàng rời đi, trong lòng nghĩ rằng lý do vừa tìm ra quả thật không hợp lý, cần phải nghĩ ra một cái cớ khác.

Không đưa được nàng đi, vậy thì phải hắn nghĩ cách ở lại.

Điều khó khăn nhất chính là việc này phải làm trong âm thầm, không thể để lộ ra.

Kỷ Vân Hành nhận lấy bữa ăn từ tay Lục Cúc, nàng đi vào phòng ngủ gọi Hứa Quân Hách vào thư phòng dùng cơm.

Lục Cúc thắp đèn trong sân lên, nói rằng có việc cần giải quyết ở tiền viện, sau đó lui ra ngoài ngay.

Hứa Quân Hách ngồi bên bàn, ánh mắt bắt bẻ đầy sắc bén liếc qua món ăn một lượt nhưng lại không nói gì.

Hắn vốn kén chọn, trong chuyện ăn uống lúc nào cũng cầu kỳ, trước khi ăn đều phải rửa tay, súc miệng, chờ cung nhân dọn thức ăn lên bàn đầy đủ.

Nếu là món không hợp khẩu vị, hắn sẽ không động đũa.

Thế nhưng ở nơi này, Kỷ Vân Hành vừa không có đũa riêng, mà món ăn cũng chẳng phải hương vị Kinh thành, tất cả đều là món nàng thích. Vậy mà khi nàng đưa đũa cho hắn, Hứa Quân Hách cũng không từ chối.

Có lẽ vì hắn thật sự đói rồi, bàn đọc sách trở thành bàn ăn, hai người lặng lẽ dùng bữa mà không nói thêm lời nào.

Chỉ có một đôi đũa, Kỷ Vân Hành vốn hào phóng đã đưa hắn dùng, nhưng Hứa Quân Hách nhất quyết đặt đũa ở giữa để gắp thức ăn, còn mình thì dùng thìa ăn cơm.

May thay có hai chiếc thìa, một chiếc trong bát chè, một chiếc trong bát canh, cả hai đều có thể dùng.

Có một số món muốn ăn nhưng dùng thìa không múc được, Kỷ Vân Hành lại quên mất đũa dùng chung, cứ thế gắp thức ăn rồi định cho vào miệng.

Hứa Quân Hách nhắc nhở nàng vài câu, nàng dứt khoát bảo hắn gắp đồ ăn cho mình.

Hứa Quân Hách ngoài miệng thì nói: “Láo xược, cô coi ta là gì hả? Cung nhân gắp thức ăn à?”

Nhưng bàn tay thì vẫn cầm đũa lên, hỏi nàng muốn ăn gì.

“Kỳ lạ, thật kỳ lạ, Lương Học đúng là một người kỳ lạ!” Kỷ Vân Hành xúc một thìa đầy ắp đưa vào miệng, lẩm bẩm: “Có đũa sao không dùng thẳng cho rồi.”

Hứa Quân Hách nói: “Ăn cơm đi, đừng nhiều lời.”

Bữa ăn kết thúc sạch sẽ, Hứa Quân Hách không nán lại lâu hơn, chỉ nói một câu tạm biệt ngắn gọn với Kỷ Vân Hành rồi xỏ giày khoác áo choàng rời khỏi phòng. Kỷ Vân Hành đi theo ra đến sân sau, lặng lẽ mở cửa cho hắn ra ngoài.

Hứa Quân Hách bước đi vài bước mới quay đầu nhìn lại, phát hiện cánh cửa đã khép nhưng vẫn chừa lại một khe nhỏ, và Kỷ Vân Hành đang nấp sau khe hở đó, dõi mắt nhìn theo hắn.

Sự không nỡ chia xa hiện rõ trên mặt nàng, giống hệt cảm giác của những đứa trẻ khi chia tay bạn bè sau một buổi vui chơi, dù không nói ra nhưng Hứa Quân Hách vẫn có thể hiểu.

“Đóng cửa lại, về đi.” Hứa Quân Hách nói.

Kỷ Vân Hành khẽ đáp “Ừm” rồi mới khép cửa hoàn toàn.

Hứa Quân Hách đi được hơn mười bước, Ân Lang và Hạ Nghiêu đã đồng loạt xuất hiện, cúi đầu hành lễ: “Điện hạ.”

Hai người cũng không phải luôn đứng đợi ở cửa. Sau khi Hứa Quân Hách leo qua tường vào trong tiểu viện, nếu trong một khoảng thời gian ngắn mà hắn không ra ngoài, hai người họ sẽ đi dạo trên đường phố Tây thành, rồi trở lại điểm đợi trước lúc mặt trời lặn.

Nếu đến thời điểm đó mà Hứa Quân Hách vẫn chưa ra ngoài, hai người sẽ cùng đi ăn cơm, ăn xong lại quay lại.

Giả sử trong thời gian hai người rời đi mà Hứa Quân Hách ra khỏi tiểu viện, hắn sẽ tự về hành cung, cũng sẽ không trách tội họ. Đây là quy tắc do chính hắn đặt ra.

Hôm nay Hứa Quân Hách ngồi xe ngựa đến, xe đỗ ở sườn núi sau cánh rừng, cách nơi đây nửa khắc đi bộ. Đi được một đoạn, cơn buồn ngủ dữ dội dồn dập kéo đến, hắn không nhịn được ngáp một cái rồi gọi: “Ân Lang.”

“Có nô tài.” Ân Lang đáp lời.

“Cõng ta đến xe ngựa.”

Hứa Quân Hách vừa ra lệnh xong đã nhắm mắt ngủ thiếp đi ngay.

Khi tỉnh dậy, hắn lại đang ở trong phòng ngủ của Kỷ Vân Hành, nghe tiếng Lục Cúc đang đứng trước cửa nói chuyện với nàng.

Đúng là tà môn, hắn vừa mới rời khỏi tiểu viện này lại biến thành chó ngay lập tức.

Hứa Quân Hách thầm nguyền rủa, sải bốn chân chạy ra khỏi phòng định lao tới đá cái bát chó ăn để xả giận.

Vừa ra đến cửa, hắn chợt nghe Lục Cúc nói: “Phu nhân đã chờ rất lâu, Đại cô nương hôm nay có muốn gặp bà ấy không?”

Nàng ấy vừa với tay thu dọn bát đĩa trên bàn vừa hỏi Kỷ Vân Hành.

Kỷ Vân Hành đáp: “Ta không đi gặp bà ta, bảo bà ta tự đến đây tìm ta. Ta sẽ đợi ở đây.”

Lục Cúc đáp lời rồi rời đi ngay.

Nàng đứng ở cửa một lát, sau đó quay vào thư phòng.

Hứa Quân Hách theo sau, với tầm nhìn thấp như thế này thật bất tiện để nhìn mọi thứ. Hắn cố sức nhảy lên ghế rồi bước thẳng lên bàn.

Trên bàn đã được dọn dẹp sạch sẽ, bày biện bút mực giấy nghiên.

Kỷ Vân Hành vừa ăn no, nàng đứng trước bàn mài mực, có vẻ như định viết gì đó.

Nàng mài mực rất chậm, cặp mắt khẽ rủ xuống, ánh nhìn lơ đãng, không biết đang nghĩ gì.

Hứa Quân Hách ngồi xuống ở góc bàn, thấy nàng mài xong mực lại nhấc bút lên, nhưng không phải viết chữ mà là vẽ tranh.

Nàng vẫn luôn học vẽ tranh, điều này Hứa Quân Hách biết rõ, chỉ có điều vẫn chưa tiến bộ nhiều mà thôi.

Lúc này, hắn chăm chú nhìn nàng vẽ ra vài nét, dường như không phải vẽ phong cảnh mà là vẽ người. Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng thông báo của Lục Cúc: “Đại cô nương, phu nhân đã đến.”

“Cho bà ta vào.” Kỷ Vân Hành không ngẩng đầu lên, chậm rãi dặn dò: “Nhớ cởi giày.”

Chốc lát sau, cánh cửa thư phòng bị đẩy ra.

Kỷ Vân Hành và chó con đồng loạt ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một người phụ nữ gầy trơ xương đang đứng ở cửa.

So với dáng vẻ rực rỡ giàu sang trước kia, giờ đây Vương Huệ như đã biến thành người khác.

Trong khoảng thời gian này, bà ta đã gầy đi rất nhiều, sắc mặt tiều tụy trông già đi hơn mười tuổi, thậm chí còn xuất hiện rất nhiều sợi tóc bạc.

Bà ta mặc bộ y phục màu nhạt, búi tóc không mấy gọn gàng, nhiều lọn tóc xõa xuống sau tai và bên cổ, sống lưng hơi khom, hoàn toàn không còn vẻ đoan trang đầy thể diện như xưa kia.

Kỷ Vân Hành nhìn Vương Huệ, bất giác nhớ lại ba tháng trước khi nàng đến sương phòng ở tiền viện. Lúc đó, bà ta ngồi ở giữa phòng được các chị em dâu túm tụm vây quanh, trên đầu trên tai và hai cổ tay đều đeo đầy vàng bạc ngọc ngà, y phục trên người làm từ loại vải thượng hạng mà Kỷ Vân Hành chưa từng được thấy, chúng phát ra tia sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Tất cả mọi người đều nói những lời tâng bốc để xu nịnh, còn bà ta thì che miệng cười khẽ, trông giống như một bông hoa đang nở rộ.

Giờ đây, bông hoa ấy đã rơi vào bùn lầy, nhếch nhác không chịu nổi.

Lúc Vương Huệ nhìn Kỷ Vân Hành, ánh mắt bà ta có vẻ lảng tránh, bà ta gượng gạo kéo tay áo xuống che đi cổ tay trống rỗng.

“Phu nhân.”

Kỷ Vân Hành vẫn hệt như trước đây, dù là khi đứng ở góc phòng hay trong thư phòng của chính mình, ánh mắt nàng dành cho bà ta chưa bao giờ thay đổi.

Sống lưng nàng vẫn luôn thẳng tắp, không hề khom xuống.

Dưới vẻ bề ngoài ngoan ngoãn là sự lạnh lùng, thờ ơ.

Không có tình yêu hay thù hận, đó là ánh mắt dành cho một người xa lạ.

Kỷ Vân Hành hỏi: “Bà tìm ta?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này