Chương 41: “Chỉ là đổi chủ để trung thành mà thôi, sao có thể nói là phản bội?”

Hơi lạnh buốt giá, gió lớn rít gào. 

Hứa Quân Hách đứng trong gió, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh cóng. 

Tên gác cửa chạy tới chỉ vừa hét lên một tiếng, bỗng một mũi tên lao vút tới đâm thẳng vào lưng xuyên qua lồng ngực gã, máu tươi trào ra thành từng dòng. 

Ngay khi tên gác cửa ngã gục xuống đất, từ bức tường cao của xưởng nhuộm đã có một nhóm thích khách mặc đồ đen lật mình nhảy vào. Một số cầm đao lập tức bắt đầu giết người, một số khác lại nấp trên tường đang giương cung bắn tên. 

Bất kỳ ai bị lưỡi đao của thích khách chạm tới đều toi mạng ngay lập tức, lưỡi đao cắt qua cổ họng, mùi máu tanh nhanh chóng hòa vào gió, tất cả mọi người trong xưởng lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn. 

Ân Lang hoảng sợ đến đỏ cả mắt, y vội vàng dang hai tay ra, hét lớn: “Có thích khách! Bảo vệ Điện hạ!!” 

Tuy nhiên, trong xưởng nhuộm trên núi này không có thị vệ của Hoàng gia, chỉ toàn là những người dân bình thường đến mưu sinh mà thôi. 

Trong tình thế nguy cấp này, ai nấy chỉ lo chạy thoát thân, chẳng ai nghe thấy lời hô hoán của Ân Lang, họ vứt bỏ mọi thứ trong tay rồi chạy thục mạng về phía sau núi. 

“Đi, đi theo họ!” Hứa Quân Hách kéo lấy cánh tay của Ân Lang, dẫn y chạy theo đám đông. 

Cây cầu ở lối vào cổng chính đã bị phá hủy, nhưng chắc chắn đường xuống núi không chỉ có một lối này. Những người làm công ở đây nhất định biết những con đường khác. 

Khuôn mặt của Hứa Quân Hách không có vẻ gì hoảng loạn, càng trong những tình huống như thế này, hắn càng bình tĩnh và vững vàng. 

Vừa chạy theo đám đông rút lui về phía sau núi, vừa quan sát địa hình và kiến trúc xung quanh, hắn nhận ra nơi này hoàn toàn có thể trở thành một cái lồng giam tự nhiên. 

Ngọn núi này dường như ngoài cây cầu đó ra, không còn bất kỳ chỗ nào liên kết với thế giới bên ngoài. Việc xây dựng xưởng nhuộm ở đây chắc hẳn có mục đích khác. 

Một công việc chân chính sẽ không cắm rễ tại một nơi như thế này. 

“Họ đã tốn không ít công sức để tìm một nơi thế này nhằm thiết kế hãm hại ta.” Hứa Quân Hách lạnh lùng nói. 

Đúng lúc đó, Ân Lang hét lên một tiếng chói tai: “Điện hạ! Cẩn thận!” 

Hứa Quân Hách trong một khoảnh khắc xao nhãng, bỗng nghe thấy tiếng gió sắc lạnh bên tai trái, hắn theo bản năng né người sang bên, chợt thấy một lưỡi đao sắc bén xẹt qua cắt đứt lọn tóc đen dài, để lại một vết cắt mảnh trên vành tai. 

Hắn phản ứng cực nhanh, lập tức lùi lại một bước, hai tay chộp lấy cánh tay kẻ tấn công đang cầm đao ở phía sau ra sức siết chặt . 

Chiêu thức này có thể bẻ gãy cổ tay kẻ thù trong nháy mắt.

Nhưng người tấn công rõ ràng cũng là cao thủ, hắn ta lập tức đẩy chuôi đao về phía trước, đồng thời rút tay ra phía sau, khéo léo hóa giải chiêu thức bẻ cổ tay của Hứa Quân Hách. 

Hứa Quân Hách xoay người kéo giãn khoảng cách, vội vàng rút con dao ngắn giắt bên hông ra nhanh chóng cắt đứt dây đai áo choàng lông nặng nề, cởi bỏ lớp áo đi. 

Khi xoay người lại, hắn nhìn thấy Hạ Nghiêu đang đứng không xa phía trước, khom người nhặt lấy thanh đao vừa rơi xuống.

Hứa Quân Hách chưa từng thích nghi được với cái lạnh giá của Linh Châu. 

Từ khoảnh khắc hắn cởi bỏ áo choàng, gió lạnh dường như đã rít lên từ khắp bốn phương tám hướng luồn qua từng tấc da thịt đã mất hết cảm giác, len lỏi vào tận trái tim hắn. 

Toàn thân hắn đều lạnh lẽo. 

Ân Lang trừng to mắt nhìn về phía Hạ Nghiêu, vẻ mặt khó tin đến tột cùng: “Hạ Nghiêu! Sao lại là ngươi?” 

Người đàn ông trước mặt tướng mạo bình thường, thân hình cường tráng, trong tay cầm một thanh đao sắc bén, đây chính là Hạ Nghiêu, thị vệ đã theo sát bên cạnh Hứa Quân Hách nhiều năm. 

Đôi mắt Ân Lang bị gió lạnh thổi đến đỏ bừng, y gằn giọng chất vấn: “Vì sao ngươi lại phản bội Điện hạ?” 

“Chỉ là đổi chủ để trung thành mà thôi, sao có thể nói là phản bội?” Hạ Nghiêu vừa lau lưỡi đao vừa trả lời. 

Trên mặt Hứa Quân Hách không có chút cảm xúc nào, hắn đứng yên lặng nhìn chằm chằm vào Hạ Nghiêu. 

Nói về tuổi tác, Hạ Nghiêu còn lớn hơn Hứa Quân Hách hai tuổi, cũng theo hắn lâu hơn Ân Lang. 

Không phải Hứa Quân Hách chưa từng nghĩ rằng người bên cạnh mình sẽ phản bội, nhưng hắn tin rằng ít nhất Ân Lang và Hạ Nghiêu sẽ không bao giờ làm vậy. 

Hắn nhìn Hạ Nghiêu, cất giọng nhẹ nhàng hỏi: “Bọn chúng uy hiếp ngươi sao?” 

Hạ Nghiêu nhếch miệng cười: “Sao đến lúc này Điện hạ lại trở nên ngây thơ thế? Ta xuất thân từ tổ chức Ám vệ của Hoàng thất, trên đời này ta không còn người thân nào nữa, có thể uy hiếp ta được gì?” 

Hứa Quân Hách nhìn thấu sự chế giễu trong mắt hắn ta, cũng bật cười tự giễu. 

Là hắn quá kiêu ngạo nên đã quên rằng lòng người vốn dĩ ham lợi, cứ ngỡ sự phản bội của Hạ Nghiêu là do bất đắc dĩ. 

Ân Lang giận dữ hét lên: “Bao nhiêu năm kề cận, chẳng lẽ ngươi thật sự không có chút tình nghĩa nào sao?” 

“Tình nghĩa thì đáng giá bao nhiêu?” Hạ Nghiêu thản nhiên đáp trả: “Con người ta luôn phải tìm kiếm cho mình một mục tiêu nào đó.” 

Ân Lang còn muốn chất vấn tiếp, nhưng đã bị Hứa Quân Hách giơ tay ngăn lại. 

Y nhìn bóng lưng của Hứa Quân Hách. Gió lạnh thổi tung tà áo, phác họa thân hình gầy gò của hắn, mái tóc dài không ngừng tung bay. Hắn vẫn đứng thẳng, chỉ có điều đầu hơi cúi xuống, giấu đi sự thất vọng không thể nào che giấu. 

“Điện hạ…” Ân Lang khẽ gọi. 

“Không sao.” Hứa Quân Hách nghiêng đầu nói với Ân Lang: “Ngươi hãy theo đám đông đi ra phía sau núi trước đi.” 

“Sao nô tài có thể bỏ Điện hạ mà đi được?!” Ân Lang cất giọng phẫn nộ: “Nô tài không phải là kẻ tiểu nhân vong ân bội nghĩa như thế!”

Hứa Quân Hách có một giây lát trở nên mơ hồ, không biết phải nói gì vào lúc này.

Hạ Nghiêu là một trong những ám vệ được Hoàng thất đào tạo, là người cuối cùng chiến thắng sau bao nhiêu vòng tuyển chọn tàn khốc.

Những năm qua, hắn ta luôn theo sát bên cạnh Hứa Quân Hách như hình với bóng, bảo vệ hắn gần như mọi lúc mọi nơi, chưa từng phạm sai lầm. Hứa Quân Hách hiểu rất rõ năng lực của Hạ Nghiêu, đối đầu với Hạ Nghiêu, e rằng hắn không nắm được phần thắng.

Chung quy là do hắn tuổi trẻ bồng bột, hành sự không đủ thận trọng nên mới quên mất rằng lòng người mới là thứ khó đoán nhất và khó kiểm soát nhất.

Hắn đã tính sai, cuối cùng người đã theo hắn suốt hơn mười năm, từng không ngại hy sinh tính mạng bảo vệ hắn, cùng hắn vượt qua vô số hiểm cảnh, đến một ngày cũng sẽ chĩa lưỡi đao về phía hắn.

“Được.” Hứa Quân Hách đứng giữa gió, thản nhiên thừa nhận thất bại của mình.

“Là ta không nhìn thấu lòng người, đi sai một nước cờ, nếu có chết ở đây cũng là đáng đời.”

“Điện hạ, không thể nói vậy được!” Ân Lang vội vàng can ngăn.

“Đắc tội rồi.” Hạ Nghiêu lạnh lùng nói, thanh đao trong tay hắn ta lập tức phóng đến.

Hứa Quân Hách dùng dao găm đón đỡ, tiếng lưỡi dao sắc bén va vào nhau vang lên chói tai, xuyên qua gió lạnh đang gào thét.

Toàn thân Hứa Quân Hách lạnh buốt gần như đông cứng, tay chân cũng di chuyển chậm chạp hơn bình thường. Cộng thêm khả năng chiến đấu kém xa Hạ Nghiêu, chỉ sau mười chiêu cánh tay hắn đã bị rạch một đường dài.

Lưỡi dao được mài sắc bén, chỉ với một nhát đã khiến từng lớp áo trên người Hứa Quân Hách rách toạc, trên cánh tay hiện ra một vết thương sâu, máu tươi ồ ạt chảy ra.

Ân Lang không biết võ công, lúc này hoàn toàn không thể giúp đỡ được gì. Thấy Hứa Quân Hách mới đó mà đã bị thương, y hoảng loạn đến mức hai mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng chảy xuống gò má, đứng một bên lớn tiếng chửi rủa Hạ Nghiêu.

Những ký ức về bao năm đồng cam cộng khổ, giờ đây tất cả đều hóa thành những nhát dao phân tán khắp cánh tay, bả vai và mạng sườn của Hứa Quân Hách.

Tất cả quyện vào trong gió lạnh, tạo nên một hương vị độc đáo.

Có mùi từ đủ loại nước nhuộm vải bốc lên, mùi máu tanh của những công nhân đã bị giết chết cùng với những giọt nước mắt không ngừng rơi trên gương mặt Ân Lang hòa vào nhau.

Mỗi lần hít thở, trong miệng Hứa Quân Hách đầy vị đắng chát.

Lối đánh liều mạng của Hạ Nghiêu không thể khiến Hứa Quân Hách phải chịu khuất phục, dù hắn ta đã để lại nhiều vết thương trên người Hứa Quân Hách, nhưng cũng không tránh khỏi bị dao găm xuyên qua xương bả vai.

Vào lúc hai người còn đang giao đấu, bỗng có một mũi tên cực kỳ sắc bén không biết từ đâu lao đến với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, trong nháy mắt đã cắm thẳng vào bắp chân Hạ Nghiêu.

Hắn ta không kịp đề phòng nên đã bị trúng tên, hét lên đau đớn. Trong tích tắc sơ hở đó, Hứa Quân Hách bắt lấy cơ hội, dùng dao găm đâm thẳng vào bụng hắn ta.

Hạ Nghiêu nhanh chóng lùi lại, nghiến chặt răng đến mức căng mạch máu, hắn ta dứt khoát rút cả mũi tên và dao găm ra khỏi cơ thể mình.

Hắn ta vừa thở hổn hển vừa nhìn khắp xung quanh cố tìm kiếm người bắn tên.

“Nếu đã đến rồi sao không hiện thân? Ẩn nấp làm gì?” Hạ Nghiêu lạnh giọng nói.

Đáp lại hắn ta là hàng loạt mũi tên tiếp tục lao tới, mỗi mũi tên đều nhắm thẳng vào đầu hắn ta. Hạ Nghiêu chỉ có thể liên tục lùi về sau, tránh né trong hoảng loạn.

Chỉ trong chốc lát, hắn ta đã bị dồn lùi về sau, cách Hứa Quân Hách vài trượng.

Nhân lúc tạm dừng trận chiến, Ân Lang vội vàng chạy tới đỡ Hứa Quân Hách, nhìn thấy những vết thương trên người hắn, y lập tức khóc ròng, vừa khóc vừa mắng: “Tên chó má đó dám làm Điện hạ bị thương đến độ này, có chết vạn lần cũng không tiếc!”

“Đi, đi ra sau núi.” Hứa Quân Hách thấp giọng nói khẽ.

Ân Lang gật đầu trong nước mắt, vội dìu Hứa Quân Hách nhanh chóng tiến về phía sau núi.

Đám thích khách mặc đồ đen ồ ạt truy đuổi, những công nhân nào bị đuổi kịp chỉ có một kết cục là bỏ mạng.

Phía sau núi là nơi xây dựng chỗ ở cho công nhân, những căn nhà cao thấp chồng chéo, tạo nên địa hình thích hợp cho việc ẩn náu. Công nhân tản ra như thủy triều, chạy tán loạn tìm chỗ trốn.

“Cháy rồi! Cháy rồi…!”

Tiếng hét xé lòng từ đâu đó vọng tới, ngay lập tức khói đen cuồn cuộn bốc lên, thấp thoáng ánh lửa le lói lan tới.

Sắc mặt Ân Lang tái nhợt, run rẩy nói: “Điện hạ, con đường sau núi…”

“Trước tiên tìm chỗ ẩn nấp đã!” Hứa Quân Hách thấy tình thế không ổn, chỉ có thể nhanh chóng thay đổi kế hoạch.

Cây cầu phía trước núi đã bị nổ tung, con đường sau núi bị lửa chắn, bây giờ không còn cách nào khác, chỉ có thể tìm chỗ trốn trước.

Hơn nữa Hứa Quân Hách đã bị thương, máu chảy không ngừng, cần phải nhanh chóng xử lý vết thương.

Hai người rảo bước vào sâu trong khu nhà, càng đi càng thấy hoang vắng, cuối cùng dừng lại trước dãy nhà gỗ. Những căn nhà này dường như là kho chứa đồ, cửa đều bị khóa chặt. Ân Lang đi xem từng căn, phát hiện có một căn phòng có khóa rất lỏng, dễ dàng kéo ra được.

“Điện hạ, mau vào đây!” Ân Lang vội vàng gọi.

Cả hai nhanh chóng vào trong căn nhà gỗ, tạm thời tránh gió lạnh.

Bên trong chất đầy những đồ đạc linh tinh, chỉ còn lại một khoảng trống nhỏ, không được rộng rãi lắm.

Hứa Quân Hách ngồi khoanh chân xuống sàn, bắt đầu cởi áo trên người mình ra.

Hắn sợ lạnh, bên trong cũng mặc trung y có lót bông, lớp áo trắng như tuyết gần như đã bị máu nhuộm đỏ, trong ánh sáng mờ mịt vẫn có thể thấy rõ từng mảng đỏ rực chói mắt.

Hứa Quân Hách cởi hết y phục, lộ ra cánh tay và lồng ngực trắng ngần khiến những vết đao trên đó càng thêm dữ tợn.

“Điện hạ, cẩn thận kẻo bị lạnh!” Ân Lang vội vàng muốn cởi áo ngoài của mình khoác lên cho hắn.

Hứa Quân Hách khẽ lắc đầu, rút một con dao găm từ trong giày ra đưa cho Ân Lang rồi nói: “Cắt áo ngoài của ta ra, băng bó vết thương cho ta.”

Ân Lang lại không chịu, y nhất quyết ngồi xuống bên cạnh cởi bỏ áo ngoài của mình ra cắt thành từng dải dài, sau đó băng bó từng vết thương trên người Hứa Quân Hách.

Hứa Quân Hách vốn là chủ tử quý báu ở trên cao, từ nhỏ đã không chịu nổi chút đau đớn. Thậm chí khi đi chân trần mà lỡ va vào bàn, hắn cũng đau đến mức bực bội suốt nửa ngày.

Có những lúc cáu kỉnh, hắn còn trái tính trái nết đến mức bỏ cơm không ăn, đợi đến khi đám cung nhân phải dỗ dành mới chịu ăn.

Nhưng lúc này đây, hắn lại cởi bỏ hết áo trong tiết trời mùa đông giá rét, vết thương trên người không ngừng chảy máu để lộ ra lớp thịt non bên trong. Ân Lang dùng sức băng bó lại để cầm máu chắc chắn sẽ rất đau đớn, nhưng Hứa Quân Hách không nhăn mày chút nào. Dường như sương lạnh đã đóng băng mày mắt hắn, khiến hắn chẳng còn thể hiện ra được cảm xúc gì.

Vết thương không nặng, hầu hết chỉ là bị thương ngoài da, nhưng Hứa Quân Hách đã mất nhiều máu lại gặp thời tiết khắc nghiệt, sinh lực của hắn như đang dần cạn kiệt.

Hắn cúi đầu im lặng ngồi đó, mãi một hồi lâu mà chẳng nói câu nào.

Ân Lang từ nhỏ đã đi theo hầu bên cạnh Hứa Quân Hách, nhìn hắn từng bước trưởng thành, dần dần trở thành Hoàng thái tôn tài ba mưu lược mà người người kính sợ.

Nhưng giờ phút này, Hứa Quân Hách lại cúi đầu không nói, giống như chàng thiếu niên đã mất đi ý chí mất hết tinh thần của nhiều năm trước kia.

Ân Lang băng bó sơ sài hết toàn bộ những vết thương trên người Hứa Quân Hách, rồi lại nhẹ nhàng mặc lại áo cho hắn, còn thấp giọng dỗ ngọt: “Điện hạ cát nhân thiên tướng, ngài sẽ không sao đâu.”

“Ừm.” Hứa Quân Hách trầm giọng đáp lời.

Thời tiết hôm nay có vẻ không tốt lắm, vừa quá trưa trời đã dần âm u lại.

Sau khi Kỷ Vân Hành ăn trưa xong, nàng kéo một cái ghế ra dưới hiên nhà, chắp tay ngồi ngắm cảnh một lát.

Thật ra phong cảnh trong tiểu viện cũng không có gì đáng để ngắm. Kỷ Vân Hành đã nhìn nơi này suốt bao năm, cũng chẳng có gì thay đổi.

Chỉ là nàng thường thích ngồi bên bậc cửa để suy xét, ngẫm nghĩ về đủ mọi chuyện.

Lúc tiểu viện được sửa sang lại, bậc cửa đã bị đập bỏ để xây lại, Tô Y cũng không cho phép nàng ngồi dưới đất, thế nên nàng kéo ghế ra ngồi ở cửa.

Chó con nằm yên bên cạnh làn váy của nàng.

“Học Học sao lại ủ rũ thế này.” Kỷ Vân Hành khom người vuốt đầu nó, lẩm bẩm: “Có phải tâm trạng không tốt không?”

Nàng mới vừa ngồi xuống không bao lâu thì Lục Cúc bước vào sân, thấy nàng ngồi ngoài cửa đã hốt hoảng chạy đến, lớn tiếng: “Đại cô nương, Đại cô nương! Không thể ngồi ngoài đây hứng gió lạnh được đâu! Nếu người bị bệnh, Tô quản sự sẽ trách mắng nô tỳ chết mất!”

Kỷ Vân Hành lười nhác tựa vào ghế không muốn dậy: “Ta chỉ ngồi một lát thôi.”

“Không được, không được!” Lục Cúc nói: “Hôm nay gió lớn, Đại cô nương thân thể yếu ớt, chỉ cần hứng chút gió thôi là sẽ bệnh ngay, đến lúc đó nếu sốt cao thì hỏng bét!”

Kỷ Vân Hành rụt cổ lại, cố cãi: “Ta mặc rất dày mà, hơn nữa đây không phải chỗ đầu gió, đâu có gió nhiều.”

“Chỉ có Đại cô nương cảm thấy chỗ này không có gió thôi, nô tỳ thì thấy ở đây gió lớn lắm! Nhìn trời u ám thế này, e là sắp có tuyết rơi rồi.” Lục Cúc vừa nói vừa kéo tay nàng, nài nỉ mấy câu: “Đại cô nương mau vào nhà thôi.”

Cuối cùng Kỷ Vân Hành cũng không thể lay chuyển được Lục Cúc, nàng bị kéo đứng dậy, bất lực thở dài một hơi.

Lục Cúc cúi người nhấc ghế lên, vừa định đẩy cửa đi vào nhà đột nhiên nghe thấy một tiếng “phập” vang vọng làm cả hai giật mình.

Kỷ Vân Hành quay đầu lại liền nhìn thấy trên tường nhà mình không biết từ đâu bay tới một mũi tên cắm thẳng vào tường, trên cán tên dường như còn buộc một thứ gì đó.

Nàng còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy Lục Cúc hét lên kinh hoàng, sau đó nhanh chóng mở cửa đẩy Kỷ Vân Hành vào trong: “Có thích khách, có thích khách!”

Lục Cúc quá mạnh tay, cú đẩy mạnh khiến nàng lao vào nhà ngã nhào lên tấm thảm mềm mại.

Cửa phòng bị đóng sầm lại, Lục Cúc dùng ghế chặn trước cửa cẩn thận rồi mới cúi xuống đỡ Kỷ Vân Hành lên.

“Lục Cúc, ngươi đừng sợ.” Kỷ Vân Hành vừa bò dậy vừa nói: “Nếu thật sự là thích khách thì người bắn mũi tên này cũng tệ quá.”

“Đại cô nương, đã là lúc nào rồi mà người còn nói đùa!” Lục Cúc cuống cuồng nói.

“Ta không nói đùa.” Kỷ Vân Hành nghiêm túc đáp lại.

Sau đó, nàng áp tai vào cửa để nghe ngóng tình hình bên ngoài, thế nhưng ngoài sân vẫn yên tĩnh, không có tiếng động gì lạ.

Lục Cúc kinh hồn bạt vía, tim đập thình thịch, thấy Kỷ Vân Hành ghé sát vào cửa thì vội vàng kéo nàng lại.

Kỷ Vân Hành vỗ vỗ lên tay nàng ấy như để trấn an rồi xoay người nhìn qua khe cửa quan sát bên ngoài một lúc lâu, sau khi xác nhận bên ngoài không có ai, nàng mới đẩy cửa ra.

Lục Cúc kiên quyết không đồng ý để nàng liều lĩnh đi ra ngoài.

Kỷ Vân Hành lại nghĩ rằng mình chẳng có kẻ thù nào, hơn nữa nếu mũi tên này thật sự bắn tới nhằm lấy mạng nàng thì tuyệt đối không thể bắn xa và lệch như vậy, huống chi trên cán tên còn buộc một thứ gì đó.

Vào lúc hai người còn đang giằng co ở cửa, Tô Y đã dẫn gia đinh vào trong.

Lúc này Kỷ Vân Hành và Lục Cúc mới bước ra khỏi nhà, đúng lúc nhìn thấy gia đinh rút mũi tên xuống đưa cho Tô Y.

Kỷ Vân Hành vội vàng chạy đến, phát hiện trên đầu tên buộc một mảnh vải. Sau khi mở ra xem, trên đó chỉ có một hàng chữ: “Xưởng nhuộm cách ngoại ô phía Bắc mười dặm, Thái tôn bị vây khốn.”

Vẻ mặt Tô Y lập tức biến sắc, bà vội siết chặt mảnh vải trong lòng bàn tay, quay sang ra lệnh: “Tất cả mọi người ra ngoài đợi.”

Đám gia đinh tuân lệnh nhanh chóng đi ra ngoài cửa, chẳng mấy chốc trong sân chỉ còn lại Tô Y và Kỷ Vân Hành.

Tô Y bước đến kéo tay Kỷ Vân Hành đi vào nhà, bà đặt mảnh vải lên bàn, nhìn nàng với vẻ mặt nghiêm trọng: “Ai đã đưa cái này cho con?”

Kỷ Vân Hành mù mịt lắc đầu: “Con không biết.”

Nàng nhìn dòng chữ trên mảnh vải, đọc thầm trong miệng một lần, sau đó mới nói: “Lương Học gặp nguy hiểm.”

Tô Y nghiêm giọng: “Hữu Hữu, chuyện của Hoàng thái tôn tự ta sẽ phái người cố hết sức đi cứu viện, nhưng con tuyệt đối không được can dự vào chuyện này, hiểu không? Hoàng thái tôn có thân phận cao quý đến vậy mà còn có người dám vây khốn hắn, chứng tỏ người đứng sau chắc chắn có quyền lực ngất trời nên mới có gan làm liều. Đây không phải là chuyện mà những người dân thường như chúng ta có thể nhúng tay vào.”

Kỷ Vân Hành nói: “Dì Tô, con chỉ là một người bình thường, có tài cán gì để cứu Hoàng thái tôn đâu?”

Tô Y gật đầu: “Con hiểu như vậy là tốt.”

Nhưng sau đó, Kỷ Vân Hành lại hỏi: “Nhưng tại sao mũi tên cầu cứu lại được gửi đến tiểu viện của con?”

Tô Y ngây người: “Con…”

“Dì Tô, không phải con có năng lực lớn lao để cứu hắn, mà là Lương Học cần con, đúng không?”

“Hắn đường đường là Hoàng thái tôn thân phận cao quý, sao có thể cần đến con đi cứu chứ?!” Tô Y cuống cuồng nói: “Hữu Hữu, chuyến đi này cực kỳ nguy hiểm, con tuyệt đối không được đi!”

Kỷ Vân Hành không biết chuyến đi này nguy hiểm ra sao, nàng chỉ biết rằng Lương Học từng trèo qua bức tường cao của tiểu viện, mang đến cho nàng một làn gió mát trong mùa hè nóng bức và buồn tẻ. 

Nàng chỉ biết rằng Lương Học đang gặp nguy hiểm.

Đôi mắt Kỷ Vân Hành trong vắt phản chiếu bầu trời xám xịt, trong bóng tối mờ mịt ẩn chứa sự kiên định: “Dì Tô, mẹ từng dạy con đạo lý biết ơn phải báo đáp, con vẫn ghi nhớ suốt bao nhiêu năm nay, sau này cũng sẽ luôn như vậy, hôm nay cũng sẽ không ngoại lệ.”

Dù tính cách nàng yếu mềm, nhưng khi gặp chuyện mà nàng kiên quyết thì chẳng ai có thể ngăn cản được.

Trong vẻ kiên cường nơi đôi mày mắt ấy, dường như phảng phất bóng dáng của Bùi Vận Minh.

Tô Y chợt nhớ đến Bùi Vận Minh, người phụ nữ từng rực rỡ như ánh dương, nhưng nửa đời về sau lại bị giam cầm trong tiểu viện hẻo lánh, gặp đủ muôn trùng trở ngại cho đến khi qua đời.

Tô Y tất nhiên không hy vọng bất kỳ người nào đến ép buộc Kỷ Vân Hành, kể cả chính bản thân bà.

“Được rồi.” Tô Y nói: “Ta sẽ đi với con, nhưng nếu có bất kỳ nguy hiểm nào, con buộc phải quay trở về, không được đi về phía trước nữa.”

Kỷ Vân Hành gật đầu: “Cảm ơn dì Tô!”

Tô Y cầm lấy mảnh vải: “Đi báo quan thôi.”

Sau đó, Tô Y sai người mang mảnh vải này đến nha môn.

Thứ sử vừa nhậm chức là người thật thà chất phác, hàng ngày đều quanh quẩn ở công đường, thế nên ngay lập tức nhận được tin báo từ nha dịch.

Dù chỉ có một mảnh vải kỳ lạ khó có thể xác minh tính chân thật của sự việc, nhưng chuyện liên quan đến an nguy của Hoàng thái tôn, Thứ sử cũng không còn thời gian để điều tra thật giả nữa.

Nếu như là tin giả, đợi đến lúc trở về xử lý người báo tin giả cũng không muộn; nhưng nếu là thật, cứu được Hoàng thái tôn thì sẽ lập được công lớn.

Thứ sử cầm mảnh vải suy ngẫm một lúc, ngay lập tức ra lệnh điều động binh lính đến xưởng nhuộm ở ngoại ô phía Bắc.

Tô Y cũng dẫn theo gia đinh, bà cùng Kỷ Vân Hành ngồi chung trên xe ngựa lên đường.

Cách mười dặm ngoại ô phía Bắc, xe ngựa đi chậm hơn nhiều, lúc đến khe núi gần xưởng nhuộm đã mất một canh giờ.

Sắc trời càng lúc càng âm u, gió ở cửa núi gào thét không ngừng phát ra tiếng vù vù đáng sợ, hệt như tiếng thú dữ gầm rú.

Khi đến chân núi, nha dịch đi dò đường ở phía trước quay lại bẩm báo rằng cây cầu dẫn đến xưởng nhuộm đã bị phá hủy, không thể vào từ cửa chính.

Đội trưởng đội nha dịch nhất thời không biết làm thế nào, ngồi trên lưng ngựa do dự một hồi.

Đúng lúc này, Tô Y vén rèm xe lên nói với gia đinh cưỡi ngựa bên cạnh: “Truyền lời đến đại nhân phía trước, ta từng đến xưởng nhuộm này một lần nên biết được còn có một con đường ở sau núi. Nếu đường chính bị phá hủy, có thể vào từ đường phía sau núi.”

Gia đinh đi truyền lời, một lát sau, đội trưởng đội nha dịch thúc ngựa đến gần, nói với Tô Y: “Làm phiền bà chủ Tô dẫn đường.”

Tô Y gật đầu, ra lệnh cho xe ngựa quay đầu lại.

Đi vòng từ cửa chính ra sau núi tốn thêm một khoảng thời gian nữa, hơn nữa con đường sau núi không dễ đi, cuối cùng ngay cả xe ngựa cũng không thể tiếp tục di chuyển.

Kỷ Vân Hành xuống xe, trên người khoác áo choàng dày, tay nhấc làn váy bước theo đoàn người đi bộ lên trên núi.

Sức khỏe của nàng không tốt lắm, đi được hơn nửa canh giờ đã thở không ra hơi, cả mặt và tay đều đỏ bừng vì lạnh cóng, nhưng nàng chẳng hề than vãn hay kêu mệt một câu nào.

Kỷ Vân Hành cắn răng chống đỡ, không muốn để bước chân mình chậm lại, trong lòng cứ nghĩ về Hứa Quân Hách đang gặp nguy hiểm, nàng chỉ mong mình có thể nhanh hơn.

Sắc trời nhanh chóng sụp tối, từng bông tuyết lác đác rơi xuống.

Đây là trận tuyết đầu tiên của năm Hi Bình thứ bốn mươi hai.

Trong căn nhà gỗ nhỏ không có nến, sau khi trời tối trước mắt cũng chìm vào bóng tối mờ mịt, chỉ còn chút ánh sáng yếu ớt le lói.

Ân Lang và Hứa Quân Hách ngồi sát vào nhau, áo ngoài của y đã bị xé nát, chỉ còn lại lớp áo trong dày để giữ ấm.

Hứa Quân Hách im lặng đã lâu, đôi tay của hắn lạnh ngắt cứng đờ như tay của người chết, chẳng có chút nhiệt độ nào.

Ân Lang mơ màng nhìn vào mắt của Hứa Quân Hách, đôi mắt của Điện hạ vẫn còn mở to, chỉ là không nói lời nào, ngay cả tiếng hít thở cũng dần yếu đi.

Ân Lang càng thêm lo lắng, khẽ gọi: “Điện hạ…”

Một lúc lâu sau, Hứa Quân Hách mới đáp lại một tiếng: “Hửm”

Ân Lang cũng không biết phải nói gì, nghĩ ngợi một lúc rồi bèn nói: “Sơn cùng thuỷ tận ngờ không lối, liễu rủ hoa tươi lại thấy làng.”

Hứa Quân Hách nhẹ giọng trả lời: “Bớt nói chuyện lại, giữ sức chống lạnh.”

Ân Lang thật sự rất lạnh, nhưng dù vậy y vẫn muốn nói gì đó, làm gì đó để Hứa Quân Hách phân tán sự chú ý.

Y đưa hai bàn tay lên, xoắn các ngón tay vào nhau rồi nói: “Trước đây ở trong cung nô tài có học được mấy trò vặt từ các tiểu thái giám, có thể dùng tay để tạo hình thành các con vật, để nô tài làm rồi Điện hạ đoán xem là gì nhé.”

Hứa Quân Hách khẽ nâng mí mắt lên, hỏi lại: “Tối mù thế này, giơ tay còn không thấy đủ năm ngón, ta đoán thế nào được?”

Ân Lang thoáng sững sờ: “Điện hạ…”

Y còn chưa nói dứt lời, bên ngoài đột nhiên vang lên nhiều tiếng bước chân lộn xộn, dường như đang tiến về phía căn nhà gỗ này.

Hai người trong phòng lập tức cảnh giác, Hứa Quân Hách theo bản năng đưa tay chạm vào con dao găm đặt bên cạnh chân mình.

Ân Lang hạ thấp giọng nói: “Có lẽ là có người đến cứu chúng ta.”

Vừa dứt lời, chợt nghe thấy giọng nói của Hạ Nghiêu từ bên ngoài truyền đến: “Thái tôn Điện hạ, ngài có ở trong này không? Mau ra ngoài đi, đừng làm phiền bọn ta phải lục tìm từng căn một.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này