Từ Ly Lăng: “Nếu ta đi rồi, sao có thể về sớm như vậy được?”
Không lẽ hắn định so đo với nàng chuyện hắn về sớm đợi nàng, còn nàng lại chạy ra ngoài chơi ư?
Oanh Nhiên lại vùi mặt vào lòng hắn: “Thiếp sợ lắm.”
Quan Dập suy nghĩ một lát, ở vùng núi sâu hẻo lánh này có một vị đại tu của Vân Châu bị thương nặng đi ngang qua rồi chết ở đây, bị chó nhặt xác ăn cũng là điều có thể.
Nhưng chó ăn thịt người thì không tốt lắm.
Quan Dập: “Sau này đừng để chó nhà cậu nhặt đồ linh tinh ăn nữa nhé, huynh về trước đây.”
Y vỗ vai Từ Ly Lăng rồi ngự kiếm rời đi.
Từ Ly Lăng ôm Oanh Nhiên vào nhà ngồi xuống, rót cho nàng một cốc nước, dịu dàng hỏi: “Hoạt thi đó trông thế nào?”
Oanh Nhiên: “Mặt mày xanh mét, những thứ khác thiếp không có ấn tượng. Thiếp sợ quá.”
Từ Ly Lăng lại ôm nàng vào lòng vỗ về: “Thời gian gần đây ít ra ngoài thôi.”
Oanh Nhiên nhẹ nhàng đẩy hắn: “Không được đâu, ngày mai thiếp còn phải đến Huyền Nha.”
Từ Ly Lăng cúi xuống nhìn nàng, không nói gì nữa.
Oanh Nhiên mím môi, thầm nghĩ thôi vậy, hay là cứ nói cho hắn biết suy nghĩ của mình, kẻo hắn lại nghĩ ngợi lung tung khiến cả hai đều không vui.
Nàng vừa mấp máy môi định giải thích. Từ Ly Lăng đã mở lời trước: “Tối nay muốn ăn gì?”
Oanh Nhiên chớp chớp mắt, thầm nghĩ hắn không ghen nữa à?
“Chàng đã mua thức ăn chưa?”
Từ Ly Lăng: “Mua thịt ba chỉ rồi, trong nhà vẫn còn rau cải.”
Mùa này đúng là mùa ăn rau cải. Rau mua ở trong thôn rất rẻ, mua một lần được nhiều lắm.
Oanh Nhiên nghĩ một lúc: “Muốn ăn thịt chiên giòn, với canh rau cải.”
Từ Ly Lăng bảo nàng nghỉ ngơi, còn hắn vào bếp nấu cơm.
Thực ra Oanh Nhiên đã không còn sợ hãi nữa, ở trong nhà không có việc gì làm, bèn về phòng lấy chiếc túi thơm thêu hình lá trúc được một nửa ra thêu tiếp cho Từ Ly Lăng.
Trên người Từ Ly Lăng có một mùi hương mát lạnh như tuyết trên tùng trúc, không cần dùng túi thơm. Nhưng mùa hè sắp đến, mấy hôm trước trời nóng, Oanh Nhiên ngồi xe bò đến huyện Vân Thủy, ngửi thấy mùi không mấy dễ chịu trên người người đi cùng.
Nàng bèn nghĩ Từ Ly Lăng đi đến trấn Kim Thủy cũng phải đi một đoạn đường, ngồi xe bò phải tiếp xúc với nhiều người, bèn chuẩn bị cho hắn một chiếc túi thơm có mùi hương thanh mát, như vậy hắn ngồi trên xe bò sẽ không quá khó chịu.
Trong lúc thêu túi thơm, nàng nghe thấy sau nhà có tiếng động lạ. Nhưng sống trong núi, nghe thấy tiếng động lạ là chuyện bình thường, nàng đã quen với việc không nên suy nghĩ quá sâu xa.
Bất cứ chuyện gì, nếu nghĩ kỹ quá, đều sẽ trở nên đáng sợ.
Khi làm việc, thời gian luôn trôi qua rất nhanh.
Từ Ly Lăng nấu cơm xong đi tới, thấy nàng cầm kim chỉ bèn bảo nàng đừng thêu nữa: “Thêu thùa hại mắt.”
Oanh Nhiên: “Thiếp ít khi thêu lắm, chỉ là rảnh rỗi không có việc gì làm thôi mà.”
Nàng cười tươi cùng Từ Ly Lăng vào bếp, cùng nhau bưng hết cơm và thức ăn lên bàn, rồi ngồi xuống bên cạnh hắn.
Thời gian ăn cơm luôn đặc biệt yên tĩnh.
Nàng ríu rít kể cho hắn nghe chuyện hôm nay, thuận tiện giải thích lý do mình nhất quyết muốn đến Huyền Nha: “Thiếp cũng muốn nhanh chóng mua một chiếc xe ngựa, như vậy chàng đi trấn Kim Thủy sẽ tiện hơn, thiếp muốn đi huyện Vân Thủy chơi cũng rất tiện.”
Đũa của Từ Ly Lăng khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục ăn: “Ta đã nói rồi, nàng không cần phải làm gì cả.”
Oanh Nhiên bĩu môi: “Nhưng nhà là của hai chúng ta, không thể để một mình chàng vất vả được.”
Nhà.
Từ Ly Lăng suy ngẫm từ này một lúc, rồi không nói gì thêm.
Hôm nay Oanh Nhiên ăn cơm rất nhanh, ăn xong nàng lại chen vào ghế của Từ Ly Lăng, tựa vào người hắn, một tay nàng đặt trên eo hắn, yên lặng ngồi cùng hắn.
Đợi hắn ăn xong, hắn không bảo nàng đi tắm trước như mọi khi mà dặn dò: “Đợi một lát.”
Oanh Nhiên không hiểu tại sao, nhưng vẫn đợi Từ Ly Lăng thu dọn bát đũa, rửa bát xong rồi đi tới.
Hắn nắm tay nàng, dẫn nàng đi ra ngoài. Trời bắt đầu nóng lên, ban đêm sao sáng trăng tỏ, gió cũng mát rượi.
Oanh Nhiên hỏi: “Ra ngoài đi dạo ạ?”
Từ Ly Lăng: “Nàng muốn đi dạo à?”
Oanh Nhiên: “Thiếp tưởng chàng đưa thiếp đi dạo.”
Từ Ly Lăng: “Không phải.”
Trong lúc nói chuyện, hắn dẫn nàng đi vòng qua bên hông nhà, qua một góc rẽ ra sau nhà, Oanh Nhiên nhìn sinh vật có đôi cánh sau lưng trước mắt mà hít vào một hơi.
“Phi câu… Nó là của nhà chúng ta sao!”
Trên mặt Oanh Nhiên là niềm vui mừng không thể kìm nén, nàng nhanh chân bước tới chỗ phi câu, đi vòng quanh nó một vòng: “Chàng lấy đâu ra tiền mà mua vậy?”
Một con phi câu hạng bét nhất cũng phải 1000 linh thạch.
Mà phẩm tướng của con phi câu này, Oanh Nhiên chưa từng thấy bao giờ, chắc chắn không hề rẻ.
Từ Ly Lăng thản nhiên đáp: “Bán một món đồ. Tối qua ta đã nói với nàng rồi, bảo hôm nay nàng ở nhà, ta sẽ mang phi câu về cho nàng.”
Hắn đi đến sau lưng Oanh Nhiên.
Oanh Nhiên quay mặt nhìn hắn, giọng điệu nàng ấm ức nhưng thực ra là làm nũng: “Nhưng lúc đó thiếp ngủ rồi nên không nghe rõ. Hơn nữa tối qua thiếp đã nói là thiếp phải ra ngoài, chàng còn cố tình quấy thiếp.”
“Tối nay không quấy nàng nữa.”
Từ Ly Lăng nói về chuyện này một cách bình thản khiến Oanh Nhiên hơi đỏ mặt, nàng khẽ đẩy hắn.
Đẩy xong lại cười rộ lên, nàng nhìn con phi câu đầy phức tạp: “Chàng bán thứ gì mà được nhiều linh thạch thế, không phải là bảo bối gia truyền đấy chứ?”
“Ta không có bảo bối gia truyền.”
Trong mắt hắn, những thứ đó đều là đồ bỏ đi. Một tay Từ Ly Lăng ôm eo nàng, cúi đầu hỏi: “Muốn lên đi một vòng không? Không phải nàng nói phong cảnh khi bay lên rất đẹp sao?”
Mắt Oanh Nhiên sáng long lanh, nàng gật đầu lia lịa.
Từ Ly Lăng bước lên phi câu trước rồi cúi người dùng một tay nhấc bổng Oanh Nhiên lên. Để nàng ngồi nghiêng trước mặt hắn, còn hắn thì dùng hai tay ôm lấy nàng, che chở hai bên.
Oanh Nhiên khẽ kêu lên, nàng trêu chọc: “Hoài Chân, chàng giỏi thật.”
Trông thì như một thư sinh văn nhã yếu đuối, có lúc cùng nàng về nhà mẹ đẻ, nếu có họ hàng ở đó họ còn cố tình bắt nạt hắn làm việc. Hắn cứ nói “Không mang nổi”.
Nhưng ở trên người nàng, lúc nào sức lực của hắn cũng rất lớn.
Từ Ly Lăng rủ mắt nhìn nàng. Rồi vung roi lên mình phi câu, phi câu lập tức dang rộng đôi cánh bay lên. Oanh Nhiên nép trong lòng Từ Ly Lăng, gió đêm thổi mái tóc dài của cả hai quyện vào nhau, khó lòng tách rời.
Từ Ly Lăng hỏi nàng: “So với cưỡi phi kiếm thì thế nào?”
Đêm hôm khuya khoắt, lại không phải thành phố hiện đại, giữa núi rừng hoang dã rất ít ánh sáng, đâu đâu cũng là những bóng hình xám xịt.
Nhưng Oanh Nhiên vẫn rất nể mặt mà khen: “Đẹp thật.”
Từ Ly Lăng thì rất không nể mặt: “Tối om om, đẹp ở đâu.”
Oanh Nhiên dùng đầu húc vào ngực hắn: “Vậy mà chàng còn hỏi.”
Từ Ly Lăng cong môi cười nhẹ, Oanh Nhiên cũng cười theo.
Nàng muốn ôm hắn, nhưng không dám cử động lung tung trên phi câu, bèn rúc cả người vào lòng phu quân, ngẩng mặt lên nhìn hắn: “Đẹp thật.”
Từ Ly Lăng rủ mắt nhìn nàng một lúc, rồi cúi đầu hôn lên mắt nàng.
Oanh Nhiên nhắm mắt lại, đợi môi hắn rời đi, nàng cười đến cong cả mắt: “Chàng nhìn lên trời xem.”
Từ Ly Lăng ngẩng đầu.
Bầu trời đầy sao bao quanh, dường như ánh trăng sáng lúc này chỉ chiếu rọi riêng hai người họ.
Oanh Nhiên: “Hôm nay đứng trên phi kiếm, thiếp vẫn thấy khá sợ, mồ hôi lạnh cũng toát ra một ít. Thiếp nghĩ thiếp sợ độ cao.”
Từ Ly Lăng: “Vậy xuống nhé?”
Trong mắt Oanh Nhiên phản chiếu ánh trăng, những vì sao, và cả hắn: “Nhưng bây giờ thiếp không sợ chút nào. Hoài Chân, chàng nói xem tại sao lại thế?”
Nàng đợi Từ Ly Lăng hỏi “Tại sao” rồi sẽ nói cho hắn biết, bởi vì có chàng ở bên cạnh thiếp.
Thế nhưng Từ Ly Lăng lại nói: “Phi câu bay vững hơn.”
Tuy là nói thật, nhưng mà…
Oanh Nhiên trợn mắt lườm hắn.
Từ Ly Lăng véo má nàng.
Sự bồn chồn và ác ý trong cơ thể hắn khiến hắn rất muốn làm gì đó với nàng ngay lúc này. Nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của nàng. Nhưng hắn không làm gì cả, chỉ cùng nàng bay một vòng rồi đáp xuống đất.
“Đun nước xong rồi, đi tắm đi.”
Oanh Nhiên gật đầu, yêu thương vuốt ve con phi câu của nàng và Từ Ly Lăng, rồi bước chân nhanh nhẹn chạy vào buồng tắm.
Ngâm mình vào thùng tắm, dòng nước ấm áp làm dịu đi sự mệt mỏi. Oanh Nhiên nhắm mắt lại, thảnh thơi nghĩ: Nếu có thể sống như thế này với Hoài Chân cả đời thì tốt biết mấy.
…
Vào sáng sớm hôm sau, lúc Từ Ly Lăng thức dậy cũng gọi Oanh Nhiên dậy theo.
Tối qua ngủ sớm, Oanh Nhiên tỉnh dậy chỉ hơi mơ màng chứ không mệt mỏi buồn ngủ lắm. Nàng hỏi: “Sao thế chàng?”
Từ Ly Lăng: “Không phải nàng nói muốn đến Huyền Nha sao chép hồ sơ cũ sao?”
Oanh Nhiên: “Không phải chàng nói thiếp không cần vất vả sao?”
Từ Ly Lăng: “Nàng cứ đi vất vả một chút, sẽ biết ngay là không vất vả vẫn thoải mái hơn.”
Oanh Nhiên cạn lời đến mức muốn cười. Nàng bèn rời giường.
Từ Ly Lăng vì mua phi câu mà đã bán đi đồ gia truyền, nàng cũng phải cố gắng một chút vì cuộc sống sau này của hai người. Hơn nữa mua phi câu không phải là điểm cuối trong cuộc sống của họ, nàng còn muốn dọn đến trấn Kim Thủy ở. Như vậy Từ Ly Lăng đi làm sẽ tiện hơn, nàng ra ngoài chơi cũng tiện hơn.
Còn chuyện cách nhà mẹ đẻ xa hơn? Thế thì càng hợp ý nàng.
Mỗi lần về nhà, cha nàng đều lôi cái bộ tam tòng tứ đức ra để dạy dỗ nàng. Gần đây còn bắt đầu nói nàng “bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại(*)” nữa.
(*)Tức là: bất hiếu có ba điều, trong đó không có con cháu nối dõi tông đường để sau này phụng dưỡng cha mẹ là điều bất hiếu lớn nhất.
Nhưng trước khi thành thân, nàng đã nói rõ với Từ Ly Lăng rồi. Tạm thời họ chưa muốn có con.
Hai người họ vẫn còn là trẻ con mà.
Nàng mới 19, Từ Ly Lăng trông vẫn còn chút dáng vẻ thiếu niên, nhưng hắn nói hắn lớn hơn nàng. Cụ thể bao nhiêu tuổi thì hắn nói hắn không tính.
Thi thoảng Oanh Nhiên sẽ nghĩ, có phải thực ra hắn nhỏ tuổi hơn nàng nên chẳng dám nói cho nàng biết không.
Dòng suy nghĩ quay về, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng cùng nhau rửa mặt thay đồ, hiếm có khi nào cùng nhau dậy sớm như vậy, Từ Ly Lăng còn giúp nàng chải tóc.
Tay nghề của hắn thật tệ, thảo nào trước khi thành thân gặp hắn, hắn toàn xõa tóc.
Oanh Nhiên thầm lẩm bẩm, nhưng ngoài mặt lại khen ngợi Từ Ly Lăng: “Chải đẹp lắm.”
Từ Ly Lăng xoa đầu nàng: “Mắt nhìn của nàng rất tốt.”
Hắn đang khen nàng sao?
Oanh Nhiên nghe ra vài ý vị khác, dường như hắn cố tình chải cho nàng thành như vậy, nàng lại còn khen đẹp, hắn cảm thấy buồn cười thì phải. Nhưng hắn không có biểu cảm gì khác, Oanh Nhiên im lặng vuốt lại búi tóc của mình rồi cùng hắn ra khỏi nhà.
Có phi câu, tốc độ đi đường nhanh hơn rất nhiều. Từ Ly Lăng đích thân đưa Oanh Nhiên đến Huyền Nha rồi mới đến trấn Kim Thủy cũng vừa kịp.
Lúc này Quan Dập cũng đã đi làm. Y dẫn Oanh Nhiên đến kho hàng ở sân sau: “Những quyển hồ sơ này đều quá cũ rồi, dùng loại giấy thường ngày xưa. Bây giờ cấp trên đã phát loại giấy lưu minh mới, chữ viết lên đó để cả ngàn năm cũng không bị mờ.”
Oanh Nhiên thấy mới lạ.
Quan Dập nhướn mày: “Đó chính là sự khác biệt giữa thế giới Huyền đạo và thế giới phàm nhân. Thôi, muội chép đi, huynh đi làm việc đây.”
Oanh Nhiên gật đầu, tiễn Quan Dập rời đi.
Tuy trong lòng có một chút khao khát đối với Huyền đạo, nhưng nàng đã là người phàm, cũng rất thích cuộc sống của phàm nhân.
Vì vậy nàng không để tâm đến lời của Quan Dập, chỉ cắm cúi sao chép hồ sơ.
“Ký… mở…”
Ngoài cửa sổ đóng chặt của kho hàng đột nhiên vang lên giọng nói khàn khàn yếu ớt. Oanh Nhiên giật mình, da đầu căng cứng, sự sợ hãi từ từ trỗi dậy trong lòng. Đây là Huyền Nha, chắc sẽ không có ma đâu nhỉ, là nàng nghe nhầm sao?
Nhưng giọng nói đó vẫn tiếp tục: “Ta… hệ thống… nhiệm vụ… thế giới… sai rồi… để ta… vào…”
Lần này Oanh Nhiên không hét lên rồi bỏ chạy, nàng cố gắng nghe rõ giọng nói đó đang nói gì. Nàng sững sờ, nghi ngờ mình nghe nhầm. Nàng lại có thể nghe thấy những từ như “hệ thống”, “nhiệm vụ” chỉ có trong tiểu thuyết xuyên không?
Nàng không sao chép hồ sơ nữa, đi lại gần nơi phát ra âm thanh, chăm chú lắng nghe.
Giọng nói đó rất yếu ớt và khó nhọc:
“Ký chủ… sai rồi… để ta… liên lạc… mau chóng… ma đầu… diệt thế… cứu…”
“Ký chủ… để ta… làm lại…”
…
Oanh Nhiên yên lặng lắng nghe.
Từ những lời nói rời rạc này, nàng ghép lại một suy đoán không thể tin nổi.
Nàng trầm ngâm hồi lâu, rồi quay đầu chạy ra ngoài: “Có ma!!!”
Oanh Nhiên lao ra khỏi kho hàng, mặt mày kinh hãi, nhưng trong lòng không hề sợ hãi mà chỉ có tâm trạng phức tạp bao trùm.
Xuyên không 19 năm, dường như nàng đột ngột trở thành người mang theo hệ thống và nhiệm vụ.
Nàng không biết đó là nhiệm vụ gì, hệ thống gì.
Nhưng nàng biết, bây giờ nàng đang sống rất vui vẻ và hạnh phúc.
Nếu đi làm cái nhiệm vụ gì đó, tất cả những gì nàng đang có sẽ bị phá vỡ. Thậm chí, theo kinh nghiệm đọc truyện xuyên không của nàng, có thể nàng sẽ phải từ bỏ Từ Ly Lăng để đi làm những chuyện kỳ quái.
“Ký chủ?!”
Giọng nói đó phát ra một tiếng nổ đầy kinh ngạc.
Huyền sai nghe tiếng chạy tới, đạp tung cửa sổ kho hàng, quả nhiên phát hiện ra bóng người bên ngoài.
Tuy nhiên, đó là một xác chết.
Quan Dập nhíu chặt mày: “Thứ bám trên thi thể này đã trốn thoát rồi… Thế mà nó có thể phớt lờ trận pháp của Huyền Nha để lẻn vào đây.”
Các Huyền sai nói: “Chắc chắn tu vi của nó không thấp. Chuyện này cần phải báo lên triều đình, để triều đình đánh giá xem có cần cử Huyền sai cao cấp đến không.”
Oanh Nhiên nấp sau lưng các Huyền sai, không dám nhìn thi thể. Nảng chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm mà nghĩ: Hy vọng hệ thống đừng đến tìm nàng nữa.
Cái nhiệm vụ gì đó, nàng không muốn làm.
…
Buổi sáng khi đưa Oanh Nhiên đến Huyền Nha, Từ Ly Lăng đã nói buổi chiều sẽ quay lại đón nàng.
Gần tối, hắn đến đón.
Quan Dập đã được Oanh Nhiên dặn trước, nên không nói cho Từ Ly Lăng biết chuyện Oanh Nhiên gặp hoạt thi. Nhưng Oanh Nhiên đã nghe được những lời rời rạc của hệ thống, nhất thời vẫn chưa thể hoàn toàn không để tâm.
Trên đường về nhà, Oanh Nhiên tựa vào lòng Từ Ly Lăng ngẩn ngơ.
Từ Ly Lăng nhìn nàng một lúc: “Phong cảnh bây giờ rất đẹp, nàng lại không ngắm.”
Oanh Nhiên ngước mắt nhìn quanh. Phi câu phi nước đại giữa ráng mây, mây trôi như gấm lụa điểm tô cho đất trời, quả thực phong cảnh rất đẹp.
Từ Ly Lăng đặt tay lên bụng nàng, khẽ vỗ về: “Mệt rồi sao?”
Oanh Nhiên gật đầu.
Từ Ly Lăng hỏi: “Ngày mai còn đi nữa không?”
Oanh Nhiên suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Không đi nữa ạ.”
Không đi nữa, nàng chỉ gặp phải hệ thống khi đến huyện Vân Thủy. Chắc hẳn hệ thống đang ở trong huyện ôm cây đợi thỏ, nàng phải tránh đi một thời gian.
Từ Ly Lăng vuốt lại mái tóc bị gió chiều thổi rối của nàng: “Tối nay ăn gì?”
Oanh Nhiên nghĩ một lúc: “Uống cháo, muốn ăn chút gì đó thanh đạm.”
Từ Ly Lăng đáp: “Được.”
Oanh Nhiên nhìn hắn một lúc, nàng gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh, rồi cong môi cười.
Nàng hà tất phải tự tìm phiền não, nàng còn phải sống một cuộc sống tốt đẹp với phu quân của mình nữa.
Nàng nói: “Hôm nay thiếp sao chép hồ sơ cũ, thấy một chuyện thú vị, nói là ngày xưa ở huyện Vân Thủy có một tiểu tinh quái…”
Nàng ríu rít kể cho hắn nghe những câu chuyện nàng đọc được trong hồ sơ cũ ngày hôm nay.
Những chuyện Huyền đạo đó đối với một người phàm như nàng, nghe thật giống như những câu chuyện chí quái(*) kỳ lạ.
(*)Truyện chí quái (hay tiểu thuyết chí quái) là một thể loại văn xuôi tự sự trong văn học Trung Quốc, đặc trưng bởi việc ghi chép những câu chuyện kỳ lạ, hoang đường, xuất hiện và phát triển từ thời Lục Triều (thế kỷ III-VI). Thể loại này thường mang yếu tố thần thoại, dã sử, tạp sử, và đôi khi là những câu chuyện dân gian được hư cấu lại.
Nhưng vì nàng đang sống trong một câu chuyện chí quái, nên lại khiến nàng có chút sợ hãi.
Từ Ly Lăng lắng nghe, thỉnh thoảng bình luận: “Con tinh quái và Huyền sai đó cũng thật vô dụng.”
Oanh Nhiên nghe vậy bèn nép vào lòng hắn cười khúc khích, trêu chọc: “Phải đó. Phu quân quản sổ của thiếp là lợi hại nhất, cầm cái bàn tính là có thể đánh chết hết yêu ma rồi.”
Trong lúc nói cười, phi câu đáp xuống trước sân nhỏ. Lòng Oanh Nhiên đã hoàn toàn nhẹ nhõm.
Từ Ly Lăng theo lệ cũ ném xương thịt cho chó rồi đi buộc phi câu ở sau nhà. Oanh Nhiên thì ở trong sân thu dọn quần áo mà Từ Ly Lăng đã giặt buổi sáng.
Màn đêm dần buông, khói bếp bốc lên từ gian bếp nhỏ trong sân.
Thời gian nấu cháo cần lâu hơn một chút, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng bèn ngồi ở cửa bếp, dựa vào ánh sáng trong bếp để bóc đậu.
“Hay là ngày mai thiếp đến trấn Kim Thủy tìm một công việc, sau này cùng chàng ra khỏi nhà, cũng cùng chàng về nhà luôn.”
Hôm nay được cùng Từ Ly Lăng về nhà, Oanh Nhiên cảm thấy có một hương vị rất khác.
Từ Ly Lăng: “Trấn Kim Thủy không có việc nào nhàn hạ hơn sao chép hồ sơ cũ đâu.”
Oanh Nhiên bĩu môi.
Từ Ly Lăng: “Nếu nàng muốn đến trấn Kim Thủy chơi, ngày mai ta đưa nàng đi.”
Oanh Nhiên cười rộ lên. Nàng nghiêng người, ngả vào người Từ Ly Lăng: “Được ạ.”
…
Sáng sớm hôm sau, Từ Ly Lăng gọi Oanh Nhiên dậy, cùng nhau rửa mặt xong, hắn chải tóc cho nàng, rồi cưỡi phi câu đưa nàng đến trấn Kim Thủy.
Trấn Kim Thủy không lớn, nhưng có rất nhiều cửa hàng lớn. Các tiểu thương ở huyện Vân Thủy đều thích đến đây lấy hàng.
Từ Ly Lăng làm thầy quản sổ cho một thư các ở đây. Thầy quản sổ không cần phải ở trong thư các cả ngày, chỉ cần nói với chưởng quỹ một tiếng là có thể ra ngoài.
Chưởng quỹ đã gặp Oanh Nhiên, hôm nay thấy nàng đến thì cười ha hả chào hỏi, cho Từ Ly Lăng thời gian rảnh rỗi để đưa Oanh Nhiên đi dạo quanh trấn Kim Thủy.
Oanh Nhiên cùng Từ Ly Lăng đi dạo, ăn uống ở trấn Kim Thủy, qua giờ Ngọ, trong thư các đột nhiên có việc, Từ Ly Lăng bèn quay về thư các. Oanh Nhiên tự mình tìm một quán trà nghe kể chuyện, đến chiều tối thì cùng Từ Ly Lăng về nhà, kể lại những câu chuyện đã nghe cho hắn.
Hôm nay Từ Ly Lăng lại không bình luận gì, chỉ nhìn khuôn mặt cười cong cả mắt của nàng dưới ánh chiều tà: “Hay là sau này buổi sáng nàng theo ta đến trấn Kim Thủy chơi, tối rồi về nhà.”
Oanh Nhiên cũng muốn như vậy, nhưng mà…
Nàng lắc đầu: “Làm gì có nhiều tiền rảnh rỗi để ngày nào cũng đi chơi chứ. Chúng ta thỉnh thoảng lại ăn thịt, so với những gia đình bình thường đã là rất xa xỉ rồi. Còn phải tiết kiệm tiền để sống nữa chứ.”
Từ Ly Lăng không nói gì, dùng cằm cọ cọ lên đỉnh đầu nàng: “Ta đổi một công việc khác, tìm một việc kiếm được nhiều linh thạch hơn.”
Oanh Nhiên vội nói: “Đừng. Trên đời này đa phần những việc kiếm được nhiều linh thạch đều nguy hiểm cả, chàng làm thầy quản sổ là tốt rồi.”
“Chúng ta cứ từ từ tiết kiệm tiền.”
Nàng ngẩng mặt lên hôn lên cằm hắn.
Từ Ly Lăng cúi đầu hôn lên môi nàng.
Hành động của cả hai không hề mang chút tình ý lả lơi nào, chỉ giống như hai con vật nhỏ cọ vào nhau.
…
Nửa tháng sau
“May mà em rể đi mua phi câu từ nửa tháng trước, chứ nếu hôm qua mới đi mua, không chừng đã bị tên bán phi câu đó giết rồi.”
Quan Dập dẫn theo hai huynh đệ Huyền sai điều tra xong chuyện mua bán phi câu thì nghiêm mặt nói với Oanh Nhiên.
Oanh Nhiên lòng đầy sợ hãi: “Một người bình thường, sao lại đột nhiên biến thành ma được? Hắn không phải là người phàm sao?”
Đã một thời gian nàng không đến huyện Vân Thủy. Hôm nay Từ Ly Lăng vừa đi trấn Kim Thủy không lâu, Quan Dập đã đến tận nhà để hỏi thăm chuyện mua bán phi câu.
Oanh Nhiên hỏi tại sao lại đến hỏi chuyện này.
Quan Dập nói với nàng, tên bán phi câu Mã Trì đã thành ma, hai ngày nay đã giết 2 người khách.
Vì trước đây Mã Trì là người phàm, không có kinh nghiệm giết người thành ma nên mới bị phát hiện nhanh như vậy. Bây giờ đã sợ tội mà bỏ trốn.
Từ Ly Lăng vì mua phi câu mà từng có qua lại với Mã Trì, nên Quan Dập đến nhà để hỏi thăm tình hình theo thông lệ.
“Nếu người phàm không thức tỉnh được căn cốt, cả đời cũng không thể tu đạo. Nhưng tu ma chỉ cần gặp được cơ duyên là có thể. Chẳng thế mà bây giờ ma đạo lại thịnh hành như vậy.”
“Ý Vương Châu của chúng ta còn đỡ, ma tu đều trốn trong bóng tối không dám ló mặt. Nghe nói bên Vân Châu mới gọi là loạn, ma đạo giết người công khai trắng trợn.”
“Nhưng ma đạo luyện toàn những ma công tà đạo, tuy tu vi tiến bộ vượt bậc nhưng cũng là đang lấy mạng để đổi. Tu vi càng cao càng nguy hiểm, ngũ quan càng dễ bị suy kiệt, phát điên đột tử. Nếu ai cũng có thể tu đạo thì còn đi tu ma làm gì chứ.”
Hai Huyền sai thuận miệng nói.
Quan Dập ra hiệu cho họ đi trước, nói là muốn xin Oanh Nhiên một chén trà.
Vào trong nhà, Oanh Nhiên rót nước cho y.
Y lấy ra hai lá bùa hộ thân đưa cho Oanh Nhiên, nghiêm túc nhỏ giọng nói: “Cơ duyên tu ma của Mã Trì này không đơn giản như vậy đâu. Hai lá bùa hộ thân này cho muội và em rể mỗi người một cái, sau này bảo em rể cố gắng về nhà khi trời còn sáng, đừng ở ngoài quá muộn.”
Oanh Nhiên càng thêm sợ hãi và căng thẳng: “Nghiêm trọng đến vậy sao?”
Quan Dập nhìn quanh bốn phía, không biết đang kiêng dè điều gì, lại hạ giọng nói: “Cơ duyên mà Mã Trì có được, là Thánh Ma ban cho.”
“Thánh Ma ban cho?”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi!”
Quan Dập trừng mắt: “Phàm những thứ dính phải khí tức của Thánh Ma, đều là Thánh Ma ân tứ. Chuyện này khác với cơ duyên nhập ma thông thường, tương đương với việc người phàm có được thiên cực linh căn, sớm muộn gì cũng sẽ thành tiên.”
“Lần trước chúng ta ăn cơm ở Duyệt Hồng Lâu, người kể chuyện đó chính là đang nói về Thánh Ma. Danh hiệu của hắn, không thể nhắc đến.”
Oanh Nhiên nhíu mày: “Thánh Ma này lợi hại đến vậy sao? Hắn đã đến huyện Vân Thủy rồi à?”
••••••••
Tác giả có lời muốn nói:
Đúng vậy, hắn không chỉ đến huyện Vân Thủy, mà sáng nay khi hắn ra khỏi nhà, nàng còn hôn hắn nữa đó [xấu hổ].

Bình luận về bài viết này