Quan Dập: “Thánh Ma là tín ngưỡng của toàn bộ ma đạo, giống như bọn huynh tu tiên đều tín ngưỡng trời đất vậy. Làm sao một nhân vật như hắn có thể đến chỗ chúng ta được. Kể từ sau khi hắn giết chóc đến mức Thiên Tiêu, Quỳnh Vũ, Diệu Cảnh đều phải lánh đời, hắn cũng đã chìm vào giấc ngủ ở Thánh Ma Thành. Các Ma Tôn đến triều kiến muốn gặp hắn cũng không được.”
“Huynh đoán, chắc là có một đại ma nào đó từng nhận được ân tứ của hắn, vô tình làm rơi mất, vừa khéo bị Mã Trì nhặt được. Muội và em rể sau này nếu có thấy Mã Trì, đừng nghĩ đến chuyện bắt người, hãy mau chóng bỏ chạy, đừng để hắn để ý đến hai đứa.”
Oanh Nhiên nhíu chặt mày: “Nguy hiểm như vậy, các huynh có đối phó được không?”
Quan Dập: “Đã báo lên triều đình rồi, triều đình sẽ cử Huyền sai cao cấp đến. Đúng rồi, huynh đoán lần trước kẻ điều khiển thi thể muốn tấn công muội, không chừng chính là vị đại ma đó.”
“Tóm lại, hai người chú ý một chút.”
Oanh Nhiên gật đầu.
Quan Dập uống trà xong thì nói: “Huynh về đây.”
Oanh Nhiên tiễn y ra cửa. Nàng dặn dò: “Các huynh cũng chú ý an toàn.”
“Đó là chắc chắn rồi.”
Quan Dập cười cười, quay đầu đi tìm đồng liêu, chợt thấy một con chó đang đứng trên núi nhìn y, là Tiểu Hoàng nhà Oanh Nhiên.
Y nhớ lại miếng thịt người mà Tiểu Hoàng ăn hôm đó, nhìn thân hình vạm vỡ của nó, chùm lông vàng ở chóp đuôi, trong đầu chợt lóe lên điều gì đó nhưng không nắm bắt được.
Đồng liêu gọi y: “Quan Dập, đi thôi. Còn phải đến nhà tiếp theo nữa.”
“Đây.”
Y đáp lời rồi cùng các đồng liêu rời đi.
Có gì mà phải nghĩ chứ.
Chó mà Oanh Oanh nuôi có thể có gì kỳ lạ được.
…
Chiều tối, phi câu của Từ Ly Lăng đáp xuống ngoài sân.
Tiểu Hoàng lập tức vẫy đuôi chạy tới, ân cần mách lẻo với hắn: “Gâu gâu gâu, gâu gâu gâu…”
Hôm nay có ba Huyền sai đến, nói là tên bán phi câu kia đã thành ma.
Chắc là do lần trước ngài dùng ma khí để đổi lấy phi câu, Thánh Ma chi khí còn sót lại trên ma khí đã khiến tên đó ngộ ra ma đạo.
Ngài đã dùng Hóa Thánh Giải Ma Linh Chướng để làm suy yếu ma khí rồi, mà tên đó còn có thể mượn ma khí của ngài để giết người nhập ma, thật là tham lam.
Từ Ly Lăng “ừm” một tiếng, ném khúc xương thịt cho nó.
Nó cụp đuôi quỳ gối bò trên đất, bộ dạng nhút nhát nịnh nọt, ngoạm lấy khúc xương thịt đến bên cửa gặm.
Từ Ly Lăng buộc phi câu ở sau nhà xong, trước khi vào nhà, Oanh Nhiên đã nghe thấy tiếng động bèn ra đón: “Chàng có thể nói với chưởng quỹ rằng sau này sẽ về nhà sớm hơn được không? Hôm nay Quan Dập có qua nói…”
Nàng kể lại chuyện của Mã Trì, rồi nói: “Mã Trì vẫn chưa bị bắt, nếu hắn còn muốn giết người, thật nguy hiểm quá.”
Nàng vẫn còn sợ hãi, dù sao thì phu quân của nàng đã từng tiếp xúc gần như vậy với một con ma.
Từ Ly Lăng xoa đầu nàng: “Những chuyện này không liên quan đến chúng ta. Ngày mai ta sẽ đi nói với chưởng quỹ.”
Oanh Nhiên gật đầu, nói về món ăn tối nay.
Từ Ly Lăng vào bếp nấu, trong lúc đợi, nàng lại lấy túi thơm ra thêu.
Túi thơm của nàng sắp thêu xong, thuận tiện nàng dùng dây buộc lá bùa hộ thân vào cùng túi thơm, đợi Từ Ly Lăng đến thì đưa cho hắn: “Đây là túi thơm thiếp thêu cho chàng, đây là bùa hộ thân tránh ma của Quan Dập cho, sau này chàng ra ngoài cứ đeo trên người nhé.”
Từ Ly Lăng khẽ nhíu mày, nhận lấy túi thơm, tháo lá bùa ra đặt sang một bên rồi đeo túi thơm lên.
Oanh Nhiên: “Ấy, chàng làm gì vậy.”
Từ Ly Lăng mặt không đổi sắc: “Lá bùa này và hương liệu trong túi thơm xung khắc nhau.”
Oanh Nhiên: “Vậy sao.”
Trong túi thơm chỉ có những loại hương liệu đuổi muỗi, chống côn trùng, mùi hương thanh mát bình thường, thế mà cũng xung khắc với bùa hộ thân ư?
Nàng không hiểu, nhưng Từ Ly Lăng đọc nhiều sách, biết cũng nhiều, chắc sẽ không lừa nàng.
Nàng cùng Từ Ly Lăng ăn cơm, tắm rửa rồi đi ngủ.
Mặc dù bên ngoài gần đây nguy hiểm hỗn loạn, nhưng với những người dân bình thường như nàng, cuộc sống tự nhiên vẫn cứ thế trôi qua.
Đêm khuya, vạn vật tĩnh lặng.
Oanh Nhiên ngủ mơ màng, nghe thấy có tiếng gõ cửa. Nàng bất an rên hừ hừ. Từ Ly Lăng vỗ về nàng: “Không sao, ta ra xem thử.”
Oanh Nhiên rất buồn ngủ, nhưng vẫn mở mắt ra: “Chàng cẩn thận nhé.”
Nàng ngồi dậy dựa vào đầu giường, vì bị chuyện của Mã Trì dọa cho tinh thần căng thẳng nên phải đợi Từ Ly Lăng về mới ngủ được.
Từ Ly Lăng khoác áo ngoài rồi đi ra. Hắn mở cửa, Tiểu Hoàng ngoài cửa với đôi mắt đỏ rực ánh lên tia sáng kỳ dị, đang nhìn chằm chằm vào bóng người ở cổng sân.
Từ Ly Lăng bước lên, bóng người đó lập tức run rẩy toàn thân.
“Thánh Ma… Thánh Ma đại nhân…”
Hắn kích động đến nói lắp, quỳ rạp xuống đất, chính là Mã Trì mà Huyền Nha chưa bắt được.
Mã Trì mắt đầy cuồng nhiệt, quỳ trên đất ngước nhìn Từ Ly Lăng: “Không ngờ, lại có thể gặp được Thánh Ma đại nhân ở một nơi hẻo lánh hoang vu thế này, nhận được ân tứ của đại nhân.”
Lúc Thánh Ma đại nhân tìm đến hắn, nói là muốn bảo vật trấn điếm của hắn — đó là một con long câu có huyết mạch Đại Hoang.
Hắn vốn tưởng một tên thư sinh nghèo kiết xác nào đó đang nói khoác. Không ngờ, thứ mà đại nhân lấy ra lại là một chiếc bình ngọc càn khôn có thể chứa cả biển cả.
Hắn tưởng đó là tiên khí, nghĩ mình vớ được món hời mới đổi con long câu mà hắn khó khăn lắm mới có được cho Thánh Ma đại nhân. Không ngờ khi hắn mân mê linh khí, lại cảm nhận được ma khí mạnh mẽ trên đó.
Không phải hắn chưa từng thu nhận ma vật. Theo thói quen trước đây, Mã Trì sẽ mang đến chợ đen bán lại, cũng có thể bán được giá cao. Nhưng ma khí đó khiến người ta run rẩy, sợ hãi, lại mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải thần phục hướng tới.
Thậm chí Mã Trì còn có thể cảm nhận được thần hồn của mình đã được tẩy rửa, cơ thể người phàm vốn không thấy có gì đặc biệt đột nhiên trở nên nặng nề.
Hắn biết, đây là dấu hiệu có thể nhập đạo.
Một người phàm như hắn, lại có một ngày có thể nhập đạo!
Mặc dù là nhập ma đạo.
Hắn không nỡ từ bỏ cơ duyên như vậy, bèn giữ lại bình ngọc, tự mình từ từ hấp thụ khí tức trên đó, lại dùng cách giết người để giúp mình nhập đạo.
Kết quả càng nhập ma đạo, hắn càng cảm nhận được sự phi phàm của chiếc bình ngọc này, cảm nhận được sự kính ngưỡng và sùng bái từ sâu trong ma hồn, đối với sự chỉ dẫn mơ hồ. Phương hướng chỉ dẫn đó là Thánh Ma.
Đó là sự kính ngưỡng và sùng bái của hắn đối với Thánh Ma đại nhân!
Ma đạo bất hủ, Thánh Ma vô thượng!
Thánh Ma, chính là tín ngưỡng của ma đạo!
Mã Trì quỳ lạy Từ Ly Lăng: “Cảm tạ Thánh Ma đại nhân đã ban cho tiểu ma một cuộc đời mới, nguyện vì Thánh Ma đại nhân mà dâng hiến tất cả, cầu xin Thánh Ma đại nhân không chê tiểu ma hèn mọn.”
Từ Ly Lăng cúi xuống nhìn Mã Trì, vẻ mặt bình thản.
“Vậy thì đi chết đi.”
Trong mắt Mã Trì tràn đầy ánh sáng sùng kính: “Vâng!”
Hắn rút thanh đao bên người ra định tự vẫn.
Từ Ly Lăng ra hiệu về phía khu rừng tối om: “Đừng làm bẩn sân của ta.”
Mã Trì: “Vâng. Đời này có thể triều kiến thánh thần, được nghe kim khẩu của Thánh Ma đại nhân, tiểu ma chết không hối tiếc.”
Mã Trì cầm đao đi về phía khu rừng.
Từ Ly Lăng ra lệnh cho Tiểu Hoàng: “Đi, ăn cho sạch sẽ.”
Nói xong, hắn khóa cổng sân rồi vào nhà.
Tiểu Hoàng đi về phía khu rừng, không hề thấy lạ đối với sự cuồng nhiệt của Mã Trì.
Lời nói của Từ Ly Lăng vốn đã có sức mạnh mê hoặc lòng người. Ngay cả khi Từ Ly Lăng bây giờ đã phong ấn ma thân, không khác gì người phàm, nhưng vẫn có một sức hút tự nhiên đối với ma.
Giống như một tín đồ nghe được chỉ thị từ vị thần mà mình tin tưởng.
Tiểu Hoàng đi vào khu rừng. Trong rừng đã có một thi thể ấm nóng nằm đó. Trên khuôn mặt của thi thể là một nụ cười mãn nguyện.
…
Cửa phòng mở ra, tim Oanh Nhiên thắt lại.
Thấy là Từ Ly Lăng trở về, nàng hỏi: “Ai gõ cửa vậy chàng?”
Từ Ly Lăng: “Thỏ đâm vào cửa, bị Tiểu Hoàng cắn chết rồi.”
Oanh Nhiên thở phào nhẹ nhõm. Nàng nằm xuống lẩm bẩm: “Sao chàng không cứu con thỏ.”
Nàng rất thích thỏ con.
Từ Ly Lăng nằm xuống bên cạnh nàng. Hắn thổi đèn rồi ôm nàng vào lòng: “Thực ra là lợn rừng.”
Oanh Nhiên nhắm mắt hỏi: “Rốt cuộc là lợn rừng hay là thỏ?”
Từ Ly Lăng: “Lợn rừng.”
Oanh Nhiên khẽ hừ: “Lúc thì lợn lúc thì thỏ, chàng cứ nói thẳng là một con quái vật lợn thỏ cho rồi.”
Nàng biết là hắn đang dỗ mình, không muốn nàng vì một con thỏ bị chó cắn chết mà buồn bã.
Từ Ly Lăng: “Vậy thì là quái vật lợn thỏ.”
Oanh Nhiên bị chọc cười, khẽ véo má hắn rồi mới ôm hắn ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Từ Ly Lăng dậy đi trấn Kim Thủy.
Oanh Nhiên cũng dậy, nhưng không thay đồ ngủ mà đeo túi thơm và bùa hộ thân lên hông cho hắn: “Cẩn thận nhé, đừng làm mất.”
Từ Ly Lăng vỗ nhẹ lên má nàng: “Về ngủ tiếp đi.”
Oanh Nhiên “vâng” một tiếng, ôm hắn hôn hắn rồi quay về giường ngủ tiếp.
Mặt trời lên cao mới dậy, nàng hâm nóng lại cơm và thức ăn mà Từ Ly Lăng đã nấu cho mình rồi ngồi trong sân ăn. Đột nhiên, nàng nghe thấy một tiếng động kỳ lạ:
“Ký chủ… cuối cùng ta… cũng tìm thấy cô…”
Nàng nghe tiếng bèn ngẩng đầu lên, chỉ thấy một thi thể mới chết đang dùng cả tay và chân bò về phía mình. Oanh Nhiên kinh hãi kêu lên, sợ đến mức làm rơi cả bát cơm.
Tiểu Hoàng gầm gừ lao tới xé xác thi thể đó.
Oanh Nhiên lập tức căng thẳng, vừa lo Tiểu Hoàng bị hệ thống làm bị thương, vừa lo Tiểu Hoàng làm bị thương hệ thống. Nhưng lại thấy thi thể co giật một hồi, Tiểu Hoàng tức thì như bị điện giật, nó ngã thẳng cẳng xuống đất.
“Tiểu Hoàng!”
Oanh Nhiên vội vàng chạy đến xem Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng mở mắt, rưng rưng nước mắt, mở miệng chó ra khàn khàn gọi nàng: “Ký chủ…”
Oanh Nhiên kinh hãi kêu lên, ném Tiểu Hoàng ra, nàng chất vấn: “Mi giết Tiểu Hoàng rồi?”
Hệ thống bĩu môi: “Con chó ngốc này chưa chết. Ta ghét chó nhất, thật sự không muốn dùng cơ thể chó.”
Nhưng không còn cách nào khác, cơ thể người chết quá cứng, nói năng không lưu loát. Nhập vào người sống ngoài ký chủ lại vi phạm quy định, chỉ có thể tạm thời mượn cơ thể của con chó này vậy.
Nó đứng dậy đi về phía Oanh Nhiên hai bước, ánh mắt trông cực kỳ tội nghiệp: “Ký chủ, tái liên kết với ta đi, ta là hệ thống của cô mà!”
“Cô quên rồi sao, vốn dĩ chúng ta sẽ cùng nhau đến một thế giới truyện ngọt sủng để làm nhiệm vụ. Nhưng lúc xuyên không đã xảy ra sai sót.”
Hệ thống đội cái mặt chó, muốn khóc mà không ra nước mắt: “Liên kết giữa ta và cô đã bị cắt đứt, cô cũng rơi vào thế giới này rồi đầu thai lại.”
“Ta là một hệ thống sơ cấp, chỉ có thể chịu được năng lượng của thế giới cấp thấp nhất. Năng lượng của thế giới này quá mạnh, ta không có cách nào hấp thụ, cũng không có cách nào liên lạc với tổng bộ.”
“Ký chủ, chúng ta chỉ có thể chấp nhận nhiệm vụ của thế giới này, hoàn thành nhiệm vụ nhận thưởng mới có thể trở về tổng bộ.”
Hệ thống lại tiến lên một bước: “Ký chủ, mau tái liên kết với ta đi!”
Oanh Nhiên lùi lại một bước, nàng lắc đầu nguầy nguậy: “Ta sống rất tốt ở thế giới này, ta sẽ không đi làm nhiệm vụ gì đâu. Nếu được, mi đi liên kết với người khác đi.”
“Không được, ta chỉ có thể chọn cô.”
Hệ thống lo lắng đi vòng quanh, đi một hồi, nó không kiểm soát được mà bắt đầu đuổi theo cái đuôi của mình.
“Hơn nữa ký chủ, ta đã bước đầu nhận được thông tin nhiệm vụ của thế giới này. Thế giới này đang đối mặt với sự hủy diệt, nhiệm vụ là cứu thế…”
Oanh Nhiên ngắt lời: “Vậy thì ta càng không làm được, ta chỉ là một người phàm.”
Hệ thống đuổi theo đuôi mình đến mức không dừng lại được, nhất thời không trả lời Oanh Nhiên.
Oanh Nhiên cạn lời nhìn hệ thống.
Khó khăn lắm hệ thống mới dừng lại, nó nhảy dựng lên chửi bới: “Ta đã nói rồi, thứ ta ghét nhất là chó!” Rồi rưng rưng nước mắt nhìn Oanh Nhiên: “Nhưng mà ký chủ, cô còn nhớ không? Cô chết đột ngột. Nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ không thể trở về thế giới nguyên bản để sống lại. Cô sẽ chết ở thế giới này thật đấy.”
Oanh Nhiên nghĩ đến thế giới nguyên bản, ánh mắt nàng ảm đạm, nhẹ giọng nói: “Vậy thì không về nữa cũng được.”
Vốn dĩ nàng đã chết rồi, có thể sống lại một đời ở đây đã là may mắn.
Hệ thống: “Ký chủ, cô không muốn chơi điện thoại nữa sao!”
Oanh Nhiên: “Ta đã không còn nhớ rõ cách chơi điện thoại nữa rồi.”
“Vậy còn đống game trên máy tính của cô!”
“Ta không hay chơi game.”
“Vậy còn người thân của cô!”
“Đều chết cả rồi.”
“Vậy cô, vậy cô…” Hệ thống cứng họng: “Cô nghĩ kỹ lại xem, chắc chắn thế giới gốc có thứ gì đó thu hút cô chứ!”
“Mi đang nói đến công việc làm không hết, cơ thể còn trẻ đã đau lưng mỏi gối, đôi mắt cận thị…”
“Dừng.”
Hệ thống giơ chân chó lên, bịt miệng chó lại, nếu là nó, nó cũng không muốn về.
Trước đây nó còn tưởng nàng sống rất hạnh phúc, nên mới tốt bụng đến mức khi nhìn thấy một con mèo con hấp hối bên đường đã không tiếc công sức mang đi cứu chữa. Cũng chính vì vậy, nó cảm thấy nàng rất hợp làm nữ chính truyện ngọt sủng, nên đã cố tình chạy đến chọn nàng để liên kết.
Nhưng bây giờ…
Nhưng dù thế nào đi nữa, nhiệm vụ của nó phải làm chứ!
Hệ thống: “Cô nghĩ đến những điều tốt đẹp hơn đi?”
Dường như hệ thống này không giống những hệ thống lạnh lùng, máy móc trong mấy cuốn tiểu thuyết xuyên không mà nàng đã đọc.
Oanh Nhiên cười, ngồi xổm xuống dịu dàng nói với hệ thống: “Nếu mi đến sớm 2 năm, có lẽ ta đã đi cùng mi rồi. Trước khi ta thành thân, cha mẹ ta luôn dùng những quy tắc cổ hủ để hạn chế ta, lúc đó ta còn thường xuyên muốn trở về hiện đại, nhớ nhung sự tiện lợi của thế giới hiện đại.”
“Nhưng bây giờ ta đã thành thân, phu quân của ta đối xử với ta rất tốt. Những điều không tiện lợi trong cuộc sống, chàng đều đã giải quyết cho ta.”
“Chàng không có cha mẹ bạn bè, chỉ có một mình ta. Nếu ta bỏ rơi chàng, chàng sẽ phải làm sao?”
••••••••
Tác giả có lời muốn nói:
Oanh Nhiên: Mi không biết phu quân của ta đáng thương thế nào đâu, không có ta chàng biết phải làm sao [đáng thương].
Tiểu Hoàng: Cô không biết phu quân của cô đáng sợ thế nào đâu, không có cô hắn ra tay là một trận giết chóc tàn bạo [khóc ròng].

Bình luận về bài viết này