Lần đầu tiên Kỷ Vân Hành gặp Sở Tình là vào tháng Chạp năm Hi Bình thứ ba mươi tám.
Khi ấy, một gia đình ở khu Tây thành không biết làm sao đã mắc phải chứng bệnh kỳ lạ, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lây nhiễm sang các gia đình lân cận. Đúng lúc đó tuyết lớn rơi liền mấy ngày không ngừng, trên đường tuyết dày đến nửa ống chân, phố phường hầu như không bóng người qua lại.
Vì vậy những người nhiễm bệnh ở khu Tây thành cũng chỉ có thể được khiêng đến Tế Từ Đường tạm thời cách ly, nếu không được thầy thuốc chữa trị kịp thời cũng chỉ đành chờ chết.
Hôm ấy, Kỷ Vân Hành giẫm trên tuyết đi ngang qua Tế Từ Đường.
Nàng thấy bên ngoài Tế Từ Đường được dựng một mái lều, có lẽ vì bên trong đã chật kín người nên họ chỉ đành phải tạm thời dựng lều để đưa bệnh nhân vào ở trong đó.
Gió lạnh ngoài trời gào thét không ngớt, với tiết trời lạnh buốt như vậy mà để bệnh nhân ngoài trời không chữa trị chẳng khác gì bắt họ chờ chết.
Ngày đầu tiên đi ngang qua trước Tế Từ Đường, Kỷ Vân Hành dừng lại nhìn vào trong rất lâu, cuối cùng vẫn quay người rời đi.
Dù nàng có lòng muốn giúp, nhưng bản thân nàng lại không biết y thuật, cũng không có năng lực để xây dựng một căn nhà to lớn ấm áp hơn, nên thành ra nàng chẳng thể giúp đỡ được gì.
Đến ngày thứ hai đi ngang qua nơi ấy, quả nhiên trong mái lều đó đã trống đi rất nhiều giường bệnh, chỉ còn lại những tiếng khóc yếu ớt và tiếng rên rỉ đau đớn bị chôn vùi trong lớp tuyết trắng, sinh mệnh như tan biến trong chớp mắt.
Ngày thứ ba nàng lại đi ngang qua Tế Từ Đường, Kỷ Vân Hành nhìn thấy một người phụ nữ có vẻ ngoài xinh đẹp đang ngồi trong lều.
Bà mặc áo bông mộc mạc, mái tóc dài được búi gọn bằng trâm, trên người không hề đeo một món trang sức nào, ống tay áo được xắn lên cao, hai tay liến thoắt đang nhanh chóng châm cứu cho một bệnh nhân.
Động tác châm cứu của bà vừa nhanh nhẹn vừa thành thạo, rõ ràng đã luyện qua hàng ngàn lần mới được như thế.
Kỷ Vân Hành đã nhiều lần tới y quán bốc thuốc, đương nhiên nhận ra ngay điều đó.
Nàng lặng lẽ đứng sau thân cây xù xì nhìn người phụ nữ bên trong làm việc, sau khi bà châm cứu xong lại bắt đầu bốc thuốc từ hòm thuốc bên cạnh, dặn dò người trong Tế Từ Đường cách sắc thuốc như thế nào, xong một người lại nhanh chóng đi chữa trị cho bệnh nhân tiếp theo.
Những người trong Tế Từ Đường đều luống cuống tay chân tới lui hỗ trợ bà, nhưng bà vẫn giữ được sự điềm tĩnh, điều hành mọi việc một cách gọn gàng đâu vào đấy.
Kỷ Vân Hành giầm tuyết ra ngoài ba ngày liền, về đến nhà thì đổ bệnh, không thể tiếp tục theo dõi tình hình người bệnh ở Tế Từ Đường được nữa, chỉ nghe loáng thoáng có người nói rằng khu Tây thành mắc phải bệnh dịch, sau đó đã được một nữ y sư chữa khỏi.
Lúc gặp lại người phụ nữ ấy lần nữa là vào mùa hè năm sau.
Khi ấy, bà đang đứng ở đầu đường hỏi thăm đường đi. Kỷ Vân Hành vừa nhìn đã nhận ra gương mặt quen thuộc, nàng cầm xiên kẹo hồ lô đứng bên đường quan sát bà. Khi thấy bà hỏi mãi mà không ai trả lời, Kỷ Vân Hành liền chủ động bước tới, xung phong tự nguyện dẫn đường cho bà.
Lần đó Sở Tình cho rằng là lần đầu tiên hai người gặp gỡ, nhưng thực chất không phải lần đầu tiên Kỷ Vân Hành gặp bà.
Kỷ Vân Hành lớn lên nhờ thuốc nên rất nhạy với mùi vị của thuốc. Lần đầu ăn viên kẹo do Sở Tình đưa, nàng đã biết ngay đó không phải là kẹo mà là thuốc.
Thế nhưng, Kỷ Vân Hành không bao giờ có hứng thú truy hỏi quá khứ của người khác, càng không thọc mạch vào những điều mà người khác muốn giấu.
Sở Tình chọn mở quán đậu hũ cạnh y quán, dùng mùi dược liệu nồng đậm ở bên đó để che giấu bản thân biết y thuật. Bà đã mở bán đậu hũ ở Linh Châu được hai năm nay, thế nên mỗi khi bệnh, Kỷ Vân Hành đều tới đây ăn một bát đậu hũ, giả vờ như chỉ vì bát đậu hũ ấy chứ không hỏi thêm gì.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác.
Lương Học trúng độc, Kỷ Vân Hành muốn cứu hắn.
“Vậy ra từ trước đến nay con đều biết rõ viên kẹo ta đưa cho con thực ra là thuốc?” Sở Tình không giấu được kinh ngạc, mở to hai mắt nhìn Kỷ Vân Hành như nhìn thấy ma: “Con bé này, vậy mà còn dám ăn liên tục như vậy, thật sự không sợ ta hạ độc con sao?”
“Làm sao có thể chứ? Dì Tình là người tốt, sẽ không hại con đâu.” Kỷ Vân Hành chầm chậm đưa tay ra nắm lấy tay bà: “Dì đừng giận con nhé.”
“Sao ta lại giận con được?” Sở Tình buông tiếng thở dài, bước lại ngồi xuống ghế, cười khổ: “Cứ tưởng con là một cô nhóc ngây thơ, chẳng nghĩ ngợi nhiều, không ngờ con lại giỏi che giấu thế, còn diễn với ta suốt hai năm trời.”
“Mỗi người đều có những bí mật của riêng mình, dì Tình không muốn nói, con sẽ không hỏi, cũng sẽ giả vờ không biết.” Kỷ Vân Hành bước lại gần, chủ động rót một chén trà bưng đến trước mặt bà: “Hôm nay con nói ra là vì muốn nhờ dì Tình đi cứu Lương Học.”
“Vậy Lương Học đó là gì của con?” Sở Tình hỏi.
Kỷ Vân Hành lập tức trả lời: “Là bạn của con.”
“Nhưng ta nói trước nhé.” Sở Tình đón lấy chén trà nhưng chưa uống ngay, chỉ nói: “Ta không biết y thuật gì cả, chỉ biết chế độc. Nếu tới đó mà không chữa được thì con không được trách ta đâu đấy.”
Kỷ Vân Hành thấy bà đồng ý thì mỉm cười rạng rỡ, vui mừng nói: “Dĩ nhiên sẽ không rồi!”
Sở Tình bật cười, uống cạn chén trà ấm rồi đặt mạnh xuống bàn, tuyên bố: “Vậy hôm nay quán đậu hũ nghỉ bán một ngày, con dẫn đường đi.”
Kỷ Vân Hành mời được Sở Tình từ quán đậu hũ ra ngoài, nhưng lại không vội lên núi, mà về phủ Kỷ gia một chuyến.
Tô Y đang lo lắng cho nàng, vừa định sai người lên núi hỏi han tình hình, thấy nàng về liền lập tức dặn người chuẩn bị nước tắm, sau đó bước nhanh đến đón, vội hỏi: “Hoàng thái tôn thế nào rồi?”
“Điện hạ trúng độc rồi ạ.” Kỷ Vân Hành đứng dưới mái hiên phủi sạch tuyết trên áo rồi mới cởi giày bước vào trong nhà.
Tô Y hít vào một hơi lạnh: “Vậy giờ phải làm sao? Trúng độc nặng không? Có nguy hiểm đến tính mạng không?”
“Con cũng không biết, hiện tại mắt và tai của ngài ấy đều không thể dùng được, con đã xuống núi mời người tới chữa trị rồi.” Kỷ Vân Hành bước vào phòng ngủ, đi thẳng đến tủ quần áo mở ra rồi lấy vài bộ đặt lên giường.
“Con mời người? Bên cạnh Hoàng thái tôn chẳng phải có Ngự y sao? Con có thể mời được ai chứ?” Tô Y đứng bên cạnh nhìn theo động tác xếp quần áo của nàng, trong lòng mơ hồ có một dự cảm không lành, bà lo lắng hỏi: “Con sắp xếp đồ đạc vậy là có ý gì?”
“Điện hạ trúng độc không tiện di chuyển, con sẽ lên núi ở lại vài ngày để chăm sóc cho ngài ấy.” Kỷ Vân Hành đáp.
“Tuyệt đối không được!” Tô Y giật mình quả quyết không đồng ý, lập tức ngăn cản: “Bên cạnh Hoàng thái tôn có biết bao nhiêu người hầu hạ, nào có đến lượt con? Huống hồ con còn là một cô nương khuê các vẫn chưa xuất giá, bây giờ lại chạy đến hành cung ở cùng Hoàng thái tôn, chuyện này đồn ra ngoài còn ra thể thống gì nữa?”
“Nhưng tâm trạng của ngài ấy không tốt, con muốn ở bên cạnh ngài ấy.” Kỷ Vân Hành nói.
“Hữu Hữu à, con phải suy nghĩ cho thấu đáo mới được.” Tô Y cản tay nàng lại, không cho nàng thu dọn đồ đạc tiếp, bà thở dài rồi trầm giọng khuyên nhủ: “Tâm trạng của Hoàng thái tôn có tốt hay không thì có liên quan gì đến con đâu? Con đã liều mình cứu ngài ấy khỏi hiểm nguy là đã đủ rồi, tiếp theo đây ngài ấy cần chữa trị thì sẽ được chữa trị, cần hồi Kinh thì sẽ hồi Kinh, không cần con phải làm gì thêm nữa đâu.”
“Dì à.” Kỷ Vân Hành trầm giọng đáp lời: “Trước đó khi thành Linh Châu đổ trận mưa lớn, phòng ngủ của con bị dột nước, con ngấm nước mưa nên cảm lạnh, còn sốt cao đến mê man. Lúc ấy chính Lương Học đã chăm sóc con, ngài chưa từng bỏ mặc con. Hôm nay cũng sẽ không có chuyện con bỏ mặc ngài ấy.”
Kỷ Vân Hành kiên định nhìn vào mắt Tô Y, dường như muốn dùng ánh mắt để truyền đạt quyết tâm của mình cho bà biết.
Ngay từ đầu Tô Y đã mặc định quyết định của Kỷ Vân Hành không phù hợp, bà vẫn luôn cố khuyên ngăn nàng, nhưng khi đối diện với ánh mắt quyết tâm ấy, bà chỉ thở dài rồi gật đầu đồng ý.
Tô Y đành giúp nàng chuẩn bị hành lý, còn không quên dặn dò: “Nếu như con đã muốn đi thì ta cũng không cản nữa. Lần này Hoàng thái tôn gặp nạn, có lẽ không bao lâu nữa sẽ lên đường về Kinh. Con cứ đi theo chăm sóc ngài ấy vài ngày cũng không sao. Nhưng tuyệt đối không được làm điều gì quá giới hạn, đã biết chưa?”
Kỷ Vân Hành gật đầu, cái hiểu cái không.
Tô Y nhìn vẻ mặt của nàng, bất giác thở dài liên tục: “Hay là để ta cùng lên hành cung với con, để con đi một mình ta chẳng yên tâm được.”
“Dì Tô, con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.” Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ rồi bổ sung thêm: “Cũng sẽ chăm sóc tốt cho Lương Học.”
Nàng mang theo mấy bộ y phục, thêm bút mực giấy nghiên, thậm chí còn bọc cả chó con Học Học lại, chất lên xe ngựa đến chật ních.
Sở Tình thấy cảnh tượng đó, mỉm cười nhìn Kỷ Vân Hành, còn trêu đùa: “Không biết người tên Lương Học kia là nhân vật thế nào mà lại có thể khiến Hữu Hữu nhà ta phải tự mình mang theo hành lý bôn ba như thế?”
Kỷ Vân Hành dùng sức đè chặt bọc quần áo xuống, quay đầu trả lời: “Tới nơi thì dì Tình sẽ biết ngay thôi.”
Lúc ban đầu Sở Tình không hề biết người tên Lương Học mà Kỷ Vân Hành luôn miệng nhắc đến là ai.
Cho đến khi bà ngồi xe ngựa lên đến núi Cửu Linh, xuyên qua cửa sổ xe nhìn thấy bóng dáng thị vệ canh giữ tầng tầng lớp lớp bên ngoài, sau đó lúc xuống xe ngựa lại được các thái giám cung kính đón tiếp đưa vào trong hành cung nguy nga lộng lẫy, dẫn đến trước mặt Hứa Quân Hách.
“Dân phụ bái kiến Thái tôn Điện hạ…”
Sở Tình quỳ xuống hành đại lễ.
Thì ra là Hoàng thái tôn sao!
Sở Tình thầm gào thét trong lòng, căng thẳng đến mức quỳ sụp người sát đất.
Hứa Quân Hách đã thay y phục, khoác lên mình chiếc áo bào trắng như tuyết được điểm xuyết bằng những hình thêu lá phong đỏ, đường viền bạc tỉ mỉ khắc họa từng phiến lá, dưới ánh đèn xung quanh lóe lên ánh sáng mờ ảo.
Mái tóc dài của hắn được buộc đơn giản bằng một sợi dây, vài sợi tóc buông lơi tự nhiên quanh tai và cổ.
Bởi vì không thể làm được gì khác, hắn chỉ có thể mở mắt trống rỗng ngồi ngẩn người ở đó, cũng chẳng nói năng gì.
Khi Kỷ Vân Hành và Sở Tình bước vào phòng, hắn hoàn toàn không hay biết. Thái giám không có cách nào để hỏi ý kiến của hắn, nhưng nghĩ đến trước đó Kỷ Vân Hành đã có thể tự do ra vào tẩm cung của hắn, cho nên thái giám cũng không ngăn cản.
Nhưng còn Sở Tình dù sao cũng là người không rõ lai lịch, thế nên sau khi cung nhân hỏi ý Kỷ Vân Hành đã mời Ngự y đến, đứng bên cạnh quan sát.
Kỷ Vân Hành đỡ Sở Tình dậy, thủ thỉ bên tai bà: “Hiện giờ Lương Học không nghe được, dì Tình không cần hành lễ với ngài ấy.”
“Như vậy chẳng phải là đại bất kính sao?” Sở Tình cũng hạ thấp giọng trả lời.
“Không sao, ngài ấy không biết đâu.” Kỷ Vân Hành phất tay.
Trong lúc hai người nói chuyện, Ngự y đã được mời đến là hai người đàn ông trung niên mang theo hòm thuốc, sau lưng còn có hai người trẻ tuổi phụ việc.
Sở Tình đến vì chuyện chính nên nhanh chóng tiến tới hỏi thăm hai vị Ngự y tình hình hiện tại của Hứa Quân Hách. Sau khi hỏi, bà mới biết mạch tượng của hắn vẫn ổn định, trên người ngoài những vết thương ngoài da thì không nhìn ra được vấn đề gì khác.
Sở Tình vốn am hiểu sâu về độc dược, chỉ nghe Ngự y mô tả đơn giản là đã hiểu loại độc này vốn không đe dọa đến tính mạng, chỉ tạm thời khiến cho mắt và tai của Hoàng thái tôn bị ảnh hưởng, chỉ cần uống hai thang thuốc điều dưỡng, qua một thời gian ngắn sẽ tự nhiên hồi phục trở lại.
Loại độc này thường thấy rất nhiều ở chốn dân gian, mà Ngự y đa phần xuất thân từ gia tộc y học chính thống, không hiểu cũng là chuyện bình thường.
Bà gọi Kỷ Vân Hành đến, nhỏ giọng nói lại tình hình cho nàng biết, muốn nàng tự đưa ra quyết định. Nói một cách đơn giản chính là, trị cũng được, không trị cũng được.
Người hạ độc này cho Hoàng thái tôn rõ ràng chỉ với mục đích muốn cảnh cáo, chứ không thật sự muốn hại đến tính mạng của hắn.
Kỷ Vân Hành yên lặng nghe xong, quay đầu nhìn về phía Hứa Quân Hách.
Trong tẩm cung chật kín người, tiếng nói chuyện của cung nhân và Ngự y xen lẫn vào nhau, tạo nên một không gian khá ồn ào.
Nhưng từ đầu đến cuối Hứa Quân Hách vẫn luôn ngồi yên lặng trên ghế, chậm rãi chớp mắt, gần như không cảm nhận được thế giới bên ngoài.
“Trị đi ạ.” Kỷ Vân Hành nói.
Sở Tình đáp: “Vậy để ta thử xem.”
Bà lại đi bàn bạc với Ngự y về cách chữa trị cho Hoàng thái tôn, còn Kỷ Vân Hành thì tiến đến bên cạnh Hứa Quân Hách, vì để tránh làm hắn giật mình trong thế giới yên tĩnh của mình, nàng dùng tay chạm nhẹ vào đầu ngón tay của hắn.
Sau đó nàng lại nhẹ nhàng sờ vào mu bàn tay hắn, dùng cách riêng để đánh thức Hứa Quân Hách khỏi dòng suy tư.
Ngay lập tức Hứa Quân Hách đã hơi nghiêng đầu qua, mở miệng hỏi: “Là Kỷ Vân Hành sao?”
Hứa Quân Hách vừa cất lời, cả tẩm cung lập tức im bặt, mọi người đang nói chuyện cũng đồng loạt ngừng lại.
Kỷ Vân Hành ngồi xuống bên cạnh hắn, mở lòng bàn tay của hắn ra rồi viết từng chữ lên đó.
Hứa Quân Hách ngơ ngác chớp mắt, chỉ có thể nhận ra một vài từ đơn giản như “về”, “cứu”, “khỏi”, “khỏe”…
Hắn không đoán ra được Kỷ Vân Hành muốn nói điều gì, hắn chợt giật mình nhận ra bản thân hắn giờ như một phế vật, ngay cả giao tiếp cơ bản giữa người với người cũng không thể làm được.
Hứa Quân Hách im lặng hồi lâu, mới cất giọng: “Người đâu.”
Hắn ngừng lại một chút, ước chừng đủ thời gian để tùy tùng của hắn đều đã nghe lệnh, mới nói tiếp: “Bất kể Kỷ Vân Hành muốn làm gì trong hành cung đều nghe theo ý nàng ấy.”
Nếu không có lệnh của hắn, e rằng Kỷ Vân Hành sẽ bị hạn chế đủ điều trong hành cung này, cho dù Hứa Quân Hách không nghe được gì nhưng cũng không muốn đám thái giám ở đây gây khó dễ cho nàng.
Sau khi hắn ra lệnh xong, các cung nhân và Ngự y quả nhiên không còn can thiệp vào việc chữa trị của Sở Tình nữa.
Bà nhờ cung nhân đỡ Hứa Quân Hách lên giường, cởi áo ngoài của hắn ra, sau đó lấy ra một bộ kim châm rồi bắt đầu châm cứu lên người hắn.
Để tránh hắn cử động lộn xộn giữa chừng, đầu tiên bà châm hai mũi kim để làm Hứa Quân Hách hôn mê chìm vào giấc ngủ sâu.
Sau đó, Kỷ Vân Hành và các Ngự y cùng đứng bên cạnh quan sát, chờ đến khi Sở Tình hoàn tất việc châm cứu. Xong việc, Ngự y đưa Sở Tình đến dược phòng, chỉ còn lại Kỷ Vân Hành trông chừng ở bên giường.
Chờ được một lúc Kỷ Vân Hành cũng mệt mỏi, nàng ghé đầu xuống bên mép giường ngủ thiếp đi, mãi đến khi trời sụp tối cung nhân mang cơm nước vào, Kỷ Vân Hành mới được đánh thức.
Vừa tỉnh giấc, nàng đã ngửi thấy mùi thuốc ngào ngạt.
Kỷ Vân Hành bưng bát cơm trong tay, nàng vẫn ngồi ở chỗ đầu giường lặng nhìn Hứa Quân Hách bị châm kim trông như một con nhím, rồi lại cúi đầu ăn từng miếng lớn.
Trong lúc nàng đang ăn, Sở Tình vén rèm bước vào, bà xắn tay áo lên bắt đầu rút kim châm.
Sở Tình rút kim rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã rút hết những mũi kim dày đặc trên người Hứa Quân Hách.
Sau đó cũng không biết bà đã ấn vào những huyệt đạo nào mà đã khiến Hứa Quân Hách đang ngủ say từ từ tỉnh dậy, chậm rãi mở mắt ra.
Kỷ Vân Hành đang ăn bỗng khựng lại, vẻ mặt sững sờ nhìn Hứa Quân Hách như đang chờ đợi kết quả của việc chữa trị.
Sở Tình nháy mắt ra hiệu cho nàng, hất cằm về phía giường.
Kỷ Vân Hành lập tức đặt bát cơm xuống ghế, cúi người tiến đến gần giường, ghé sát vào tai Hứa Quân Hách, khẽ gọi: “Lương Học?”
Trong lúc tai không nghe mắt không thấy, thời gian trở nên dài đằng đẵng.
Hứa Quân Hách không thể cảm nhận được thế giới bên ngoài, cũng không biết thời gian trôi qua như thế nào, trong đầu hắn chỉ có sự tĩnh mịch vô tận.
Qua một thời gian rất dài rất dài, cuối cùng bên tai hắn cũng đã xuất hiện âm thanh.
Như thể màn đêm đen tối vô tận bị xé toạc, ánh mặt trời le lói chiếu sáng soi rọi vào thế giới hoang vắng.
Thế là hắn quay đầu về phía âm thanh theo bản năng, lại vô tình chạm vào mũi của Kỷ Vân Hành, khẽ đáp lại: “Ừm.”
“Được rồi, tai ngài không sao nữa.”
Có một giọng nói xa lạ cũng vang lên ngay sau đó: “Còn về mắt, vẫn cần thời gian để đào thải độc tố.”
“Dì Tình, cần thời gian là bao lâu ạ?”
Hắn nghe thấy câu hỏi của Kỷ Vân Hành vang lên bên tai, ở khoảng cách rất gần rất gần hắn.
“Ít thì bảy ngày, nhiều thì nửa tháng.”
Người kia nói tiếp: “Dù sao cũng sẽ dần hồi phục, không cần lo lắng.”
“Lương Học, ngài nghe thấy rồi phải không?”
Giọng Kỷ Vân Hành vui mừng cất lên bên tai hắn, nhỏ nhẹ như đang dỗ dành: “Mắt của ngài rồi sẽ khỏi thôi, ngài đừng lo lắng nhé.”

Bình luận về bài viết này