Lúc Hứa Quân Hách ngồi dậy, hắn mới cảm thấy phần thân trên lạnh buốt. Đưa tay sờ lên ngực, hắn giật mình nhận ra mình không mặc áo, vội vàng với tay kéo tấm chăn bên cạnh phủ lên người rồi nói: “Kỷ Vân Hành, ra ngoài.”
“Hả?” Kỷ Vân Hành không hiểu tại sao, chỉ đứng ngây người bên giường, thấy hắn kéo chăn phủ lên người, sắc mặt có hơi mất tự nhiên, nàng liền hăng hái nói: “Ngài lạnh à? Để ta mặc áo cho ngài.”
“Người đâu!”
Hứa Quân Hách vội vàng quát lớn: “Đưa Kỷ Vân Hành ra ngoài.”
Các thái giám thường ngày vốn cười đùa với Kỷ Vân Hành, vừa nhận lệnh từ Hứa Quân Hách đã lập tức tiến đến, một trái một phải ép sát làm động tác muốn kéo nàng ra khỏi phòng.
Kỷ Vân Hành thấy vậy vội cầm lấy bát cơm của mình lên hấp tấp bước đi, trong lúc vội vã còn tự vấp chân suýt ngã nhào, giật mình hét lên một tiếng.
Hứa Quân Hách nghiêng đầu lập tức quát cung nhân: “Nhẹ tay thôi.”
“Bọn họ không chạm vào ta, là ta tự vấp.” Kỷ Vân Hành ôm bát cơm còn chưa ăn xong, vừa đi ra ngoài vừa bĩu môi tức giận: “Lương Học sao mới tỉnh dậy đã trở mặt, ta đã trông chừng ngài ngủ rất là lâu luôn đó.”
Sở Tình thấy vậy cũng vội bước theo nàng rời khỏi tẩm cung.
Hứa Quân Hách bất lực đưa tay đỡ trán, nghe tiếng cằn nhằn của nàng xa dần, hắn đưa tay vào trong chăn kiểm tra, phát hiện mình chỉ không mặc áo phần trên thôi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Để mình trần như nhộng thì còn ra thể thống gì? Thường ngày bên cạnh Hứa Quân Hách chỉ có các thái giám thân cận hầu hạ, từ trước đến nay chưa từng cởi áo trước mặt bất kỳ cô nương nào.
Các thái giám trong hành cung đúng là không biết điều, đã dám cởi áo của hắn ra lại còn để Kỷ Vân Hành tự ý ra vào!
Hứa Quân Hách ngồi trên giường một lát, gọi cung nhân vào thay quần áo chỉnh tề cho hắn rồi mới truyền Ngự y đến.
Hai Ngự y lần lượt bắt mạch kiểm tra, sau khi xác nhận rằng cơ thể Hứa Quân Hách không có vấn đề gì khác, chỉ là do mấy ngày nay ăn uống ít nên hơi suy nhược mà thôi.
“Ai là người đã chữa trị cho ta?” Hứa Quân Hách hỏi.
“Hồi bẩm Điện hạ, người đó do cô nương họ Kỷ kia mời đến.”
Ngự y đứng trước mặt cung kính đáp lời: “Trước khi trị liệu, bà ấy đã có nói rõ phương pháp và dược liệu. Thần và Chu thái y đã kiểm tra kỹ lưỡng phương thuốc, cảm thấy không có vấn đề gì. Hơn nữa, Điện hạ đã ra lệnh không ngăn cản Kỷ cô nương làm việc nên chúng thần mới để bà ấy chữa trị cho Điện hạ.”
May mà Kỷ Vân Hành là người đưa y sư đến. Nếu là người khác, chỉ e Hứa Quân Hách sẽ giận dữ đến lật cả nóc nhà.
Hắn nghiêm mặt nói: “Một chứng bệnh mà thầy lang dân gian có thể phát hiện, còn các ngươi lại không nhìn ra được, các ngươi làm sao xứng đáng làm Ngự y?”
“Điện hạ thứ tội!” Hai Ngự y sợ hãi đồng loạt quỳ xuống kêu oan: “Điện hạ, độc trên người ngài thật sự rất kỳ lạ, chúng thần bắt mạch cho ngài nhưng không nhìn ra được vấn đề gì cả. Vốn dĩ nghĩ rằng chỉ có thể đợi độc tố trong cơ thể ngài từ từ bài trừ là ổn, không ngờ vị y sư ấy lại tài giỏi đến mức có thể trực tiếp bức độc ra.”
Chu thái y cũng nói vào: “Điện hạ, người nọ có lẽ không phải là một thầy lang bình thường, tài nghệ châm cứu của bà ấy có thể sánh ngang với Trịnh lão am hiểu châm cứu nhất ở Thái y viện, hơn nữa dường như bà ấy am hiểu hàng vạn loại thảo dược trên thế gian, chúng thần còn nghe chính miệng bà ấy nói rằng bà ấy hiểu biết hơn ngàn loại độc và cách phá giải. Những điều đó làm sao người thường có thể làm được?”
Nghe vậy, Hứa Quân Hách trầm ngâm giây lát, hắn vô cùng ngạc nhiên về việc bên cạnh Kỷ Vân Hành lại cất giấu một người tài giỏi như vậy. Vừa định gọi Hạ Nghiêu điều tra thân thế người này, thế nhưng lời vừa đến bên miệng mới nhớ ra Hạ Nghiêu đã không còn là thuộc hạ của hắn nữa. Hứa Quân Hách nuốt những lời định nói vào trong, sửa lại: “Truyền Kỷ Vân Hành vào đi.”
Kỷ Vân Hành đã chờ ngoài cửa rất lâu.
Nàng ăn rất chậm, cứ nhẩn nha từng miếng, thỉnh thoảng lại nhìn vào trong, cuối cùng dứt khoát cầm bát cơm trên tay ngồi hẳn trên bậc thềm ngoài tẩm cung.
Các thái giám đến khuyên vài câu, nàng đều không nghe, chỉ chuyển sang ngồi chỗ khác.
Đợi đến khi được gọi vào, nàng vui vẻ đứng lên tiện tay đưa bát cơm cho thái giám bên cạnh, nhấc làn váy chạy nhanh vào tẩm cung.
Hứa Quân Hách đã ăn mặc chỉnh tề, nghe tiếng bước chân của nàng giẫm lên thảm lông mềm mại, từ xa chạy đến gần.
Chỉ cần nghe tiếng bước chân, hắn cũng có thể cảm nhận niềm vui nho nhỏ không hề che giấu trong lòng nàng.
Hắn cứ nghĩ rằng khi Kỷ Vân Hành chạy đến trước mặt hắn sẽ dừng lại, ai ngờ nàng không hề dừng mà lao thẳng vào người hắn.
Đôi mắt Hứa Quân Hách không nhìn thấy, trong thoáng chốc liền bối rối, ngay sau đó hắn đã bị khóa chặt trong trong cái ôm của nàng.
Hai cánh tay của Kỷ Vân Hành dùng sức siết chặt lấy vai hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Quân Hách ngửi thấy mùi thuốc nồng đậm cùng với một hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng tỏa ra từ trên người nàng.
Hắn cũng nghe thấy tiếng cánh hoa ngọc lưu ly của trâm cài trên đầu nàng khẽ chạm vào nhau, nghe thấy tiếng hít thở của nàng gần sát bên tai.
Chỉ là không nhìn thấy được gương mặt Kỷ Vân Hành.
Không biết là bị cú ôm bất ngờ này của nàng làm cho kinh ngạc hay vì lý do nào khác, trái tim hắn chợt thắt lại, sau đó cứ đập mạnh không ngừng.
Hứa Quân Hách sững người, quên cả việc đẩy nàng ra, chỉ im lặng để mặc nàng ôm lấy mình.
Giọng nói của Kỷ Vân Hành như dòng suối trong veo từ khe núi chảy ra không ngừng, đôi lúc va vào đá phát ra những âm vang đầy sức sống: “Lương Học, dù vừa nãy ngài tỉnh dậy đã đuổi ta ra ngoài, nhưng ta không giận đâu, vậy nên ngài cũng đừng giận, có được không?”
Hứa Quân Hách chợt bừng tỉnh, lúc này mới đưa tay đẩy nàng ra, hơi nghiêng đầu quay đi như muốn che giấu biểu cảm trên mặt: “Ta nói ta giận lúc nào?”
“Là hạ nhân ngoài cửa nói đấy.” Kỷ Vân Hành ngồi sát lại bên cạnh: “Họ nói mỗi khi Lương Học tỉnh dậy đều sẽ nổi cáu, chuyện này là thật hay giả?”
“Giả.” Hứa Quân Hách chẳng cần suy nghĩ, lập tức phủ nhận.
Tuy rằng từ sau khi đến Linh Châu hắn thực sự thường nổi giận, hơn nữa đa phần đều nóng nảy vào buổi sáng khi tỉnh giấc, nhưng đó cũng là vì chuyện mỗi tối phải biến thành chó con khiến hắn phiền muộn, cho nên khi tỉnh dậy có giận cá chém thớt cũng là lẽ thường.
Chứ không phải là hắn thích giận dỗi sau khi ngủ dậy.
Nghĩ đến đây, Hứa Quân Hách mới nhớ ra hai ngày trước đó lúc hôn mê hắn không hề biến thành chó con, bèn hỏi: “Con chó trong tiểu viện của cô không sao chứ?”
“Vẫn ổn mà.” Kỷ Vân Hành tưởng rằng hắn nhớ chó con, chưa ngồi yên được một khắc đã đứng bật dậy: “Để ta đi bế nó tới cho ngài.”
Hứa Quân Hách nhất thời không hiểu nàng định làm gì, tưởng rằng Kỷ Vân Hành phải xuống núi về nhà, đang định mở miệng ngăn lại thì nghe thấy nàng vừa chạy đi vừa gọi “Học Học.”
“Kỷ Vân Hành!” Hứa Quân Hách vội lên tiếng ngăn nàng.
Ở trong hành cung mà gọi như vậy, những ai tai thính đều sẽ hiểu lầm.
Hơn nữa, hắn không hề muốn để cung nhân biết Kỷ Vân Hành có nuôi một con chó tên là Học Học.
Ai ngờ nàng chỉ mới gọi vài ba tiếng, đã nghe thấy tiếng chó sủa vọng lại.
Hứa Quân Hách sửng sốt, nghe thấy bước chân Kỷ Vân Hành đến gần, sau đó đặt một chú chó nhỏ ấm áp lông xù mềm mịn lên đùi hắn.
“Ta đã tắm sạch cho nó rồi.” Kỷ Vân Hành còn cố ý nhấn mạnh, lại nói thêm: “Chó con lớn hơn một chút lại bắt đầu rụng lông, mỗi lần tắm đều rụng rất nhiều lông.”
Chó con vốn rất thích Hứa Quân Hách, vừa được thả ngồi trên đùi hắn đã cọ vào lòng, dùng cái đầu tròn lẳn đầy lông cọ vào lòng bàn tay hắn.
Hứa Quân Hách hơi mở to mắt, vẻ mặt thoáng chút mơ hồ: “Sao con chó này lại ở đây?”
“Là ta mang đến chứ sao.” Kỷ Vân Hành đáp.
Nói rồi nàng cúi người vỗ nhẹ lên mu bàn tay hắn, sau đó nắm lấy tay kéo hắn đứng dậy khỏi chiếc ghế êm rồi dẫn hắn đi về phía trước.
Từ khi tỉnh lại bị ngã một lần, biết mình không còn nhìn thấy đường, Hứa Quân Hách không còn chủ động đứng dậy đi lại nữa, thỉnh thoảng khi từ ghế đến giường có vài bước chân cũng cần hai cung nhân ở hai bên cẩn thận dìu đỡ.
Nhưng khi Kỷ Vân Hành kéo hắn đứng dậy, động tác vừa nhanh vừa mạnh mẽ khiến Hứa Quân Hách trong thoáng chốc hơi hoảng hốt, vội hô lên: “Kỷ Vân Hành.”
Hắn lo lắng Kỷ Vân Hành tay chân vụng về có thể sẽ lóng ngóng lại kéo hắn ngã theo, dù nghĩ vậy có phần không phải nhưng nàng thật sự không phải là người thông minh nhanh nhạy cho lắm.
Nghe hắn hô lớn một tiếng, Kỷ Vân Hành lúc này mới giật mình: “Lương Học, ngài đứng ở đây đợi ta một chút.”
Nói rồi nàng buông tay đi mất.
Như một cánh bướm nhẹ nhàng đáp xuống đầu ngón tay hắn rồi lại bay đi ngay lập tức.
Ngón tay Hứa Quân Hách khẽ động đậy nhưng không níu giữ, hắn chỉ hơi cúi đầu, lắng tai nghe động tĩnh của nàng.
Chỉ nghe tiếng bước chân nàng chạy qua chạy lại mấy lượt, thỉnh thoảng có tiếng va chạm, như thể đang di chuyển thứ gì đó.
Một lúc sau, nàng thở hổn hển quay trở lại kéo tay hắn lần nữa, như thể đang khoe khoang chiến tích của mình: “Những đồ đạc phía trước đều bị ta dọn đi hết rồi, ngài sẽ không bị vấp ngã nữa đâu!”
Hứa Quân Hách bắt đầu hồi tưởng lại xem trong tẩm cung của mình có những gì.
Một tấm bình phong ngọc nạm vàng, một lò hương bằng đồng thau cao bằng nửa người, chậu hoa đông mai, còn có vài món đồ trang trí bằng sứ và bàn ghế bằng gỗ thật.
Kỷ Vân Hành có thể di chuyển được những thứ này sao?
“Có thể để cung nhân làm mấy việc đó.”
Hứa Quân Hách bị nàng kéo đi về phía trước, dù nghe nàng nói phía trước không còn đồ đạc gì vướng, nhưng mỗi bước chân hắn đặt xuống đều vô cùng thận trọng.
“Ta tự làm được.” Kỷ Vân Hành thấy hắn đi chậm, khẽ nắm tay hắn mạnh hơn một chút: “Đừng đi chậm như thế.”
Chân Hứa Quân Hách vốn dài, chỉ cần bước bình thường cũng đã nhanh hơn người khác, trước kia mỗi lần Kỷ Vân Hành đi cạnh hắn đều phải cong chân chạy hai ba bước mới theo kịp.
Nhưng bây giờ, mỗi bước đi của hắn còn đầy ngập ngừng.
Hứa Quân Hách thử bước nhanh hơn một chút, đôi mắt vô thần chậm rãi khép lại: “Ta không nhìn thấy.”
“Bây giờ ta chính là đôi mắt của ngài.” Kỷ Vân Hành dứt khoát khoác tay hắn, cứ như thế cơ thể hai người dựa sát vào nhau trông vô cùng thân mật.
Kỷ Vân Hành không nghĩ gì nhiều, chỉ toàn tâm toàn ý muốn chăm sóc người bệnh.
Nhưng Hứa Quân Hách lại hiếm khi cảm thấy ngại ngùng, hắn ngoảnh mặt sang hướng khác: “Ta chỉ không nhìn thấy thôi chứ có què đâu, không cần phải như thế.”
“Nhưng ngài đi chậm quá!”
Kỷ Vân Hành không nghe lời hắn, cố chấp ôm lấy cánh tay của Hứa Quân Hách vừa đỡ vừa đẩy hắn đi, cuối cùng cũng dẫn hắn vào thiên điện nàng ở.
Nàng dẫn hắn đi đến bên giường, nắm lấy tay hắn duỗi về trước đặt lên một vật mềm mại.
“Ngài đoán xem đây là gì?”
Hứa Quân Hách không rõ vì sao nàng đột nhiên muốn hắn chơi trò đoán đồ vật, nhưng vẫn duỗi tay sờ thử rồi ngập ngừng đáp lại: “Đây là… hành lý?”
“Đúng vậy!” Kỷ Vân Hành gật đầu đáp dõng dạc: “Là hành lý của ta đó! Lương Học, trước khi mắt ngài hồi phục, ta sẽ ở đây với ngài!”
Hứa Quân Hách ngạc nhiên: “Cái gì? Ai bảo cô tới đây?”
“Là tự ta quyết định.” Kỷ Vân Hành lại dìu hắn đi vòng về: “Ngài yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc ngài thật tốt.”
“Cô chăm sóc ta?” Tâm trạng của Hứa Quân Hách vốn dĩ không có gì dao động, nhưng nghe nàng cứ nói liên tiếp những lời không đáng tin, hắn bất giác phì cười: “Cô còn là đồ ngốc chẳng chăm sóc nổi mình.”
“Dù sao đồ của ta cũng đã mang tới, nếu ngài đuổi ta đi, ta sẽ ngủ ngoài cửa tẩm cung của ngài.”
Kỷ Vân Hành đỡ hắn ngồi xuống ghế mềm, nàng cũng ngồi bên cạnh, bĩu môi nói: “Lương Học chắc chắn không đành lòng để ta chịu lạnh, đúng không?”
“Hơn nữa, trước đó ngài từng nói sẽ không bao giờ tìm được người nào thông thạo y độc như Ân đại nhân để bảo vệ ngài. Chẳng phải ta đã mang một người tới rồi đó sao? Dì Tình cũng là người rất lợi hại đấy!”
“Bà ấy vốn là người bình thường, sao có thể sẵn lòng bán mạng cho ta?” Hứa Quân Hách hỏi ngược lại.
Kỷ Vân Hành: “Ta có một cách.”
“Cô nói xem.”
Kỷ Vân Hành từ tốn đưa ra cách hay của mình: “Con gái của dì Tình bị người ta bắt cóc từ khi còn nhỏ, bà ấy đã tìm kiếm nhiều năm nhưng vẫn không có kết quả. Ta nghĩ, có lẽ khả năng của bà ấy có hạn, nhưng nếu Điện hạ đồng ý giúp đỡ, có lẽ một ngày nào đó sẽ thật sự tìm được người.”

Bình luận về bài viết này