Chương 5: Nép mình trong lòng Từ Ly Lăng

Hệ thống cô đơn nói: “Vậy còn ta thì sao? Ta cũng chỉ có một mình cô là ký chủ, ta phải làm sao bây giờ?”

Oanh Nhiên hỏi: “Nếu mi không cùng ta hoàn thành nhiệm vụ thì có bị trừng phạt gì không?”

Hệ thống im lặng một lát rồi lắc đầu.

Thực ra là có, nhưng nó biết nếu nó nói có, chắc chắn nàng sẽ rất khó xử.

Oanh Nhiên xoa đầu nó: “Vậy mi có thể thử đi tìm thần tiên để làm nhiệm vụ xem, thế giới này có thần tiên thật đó.”

Hệ thống lẩm bẩm: “Vốn dĩ thân phận mà thế giới này sắp xếp cho người làm nhiệm vụ là thần nữ của Diệu Cảnh cơ. Nếu cô chịu liên kết với ta thì cũng có thể làm thần nữ.”

Mắt nó chợt sáng lên. Nó ra sức dụ dỗ Oanh Nhiên: “Cô không muốn trải nghiệm cảm giác làm thần tiên sao? Đó là thần nữ tối cao vô thượng của Diệu Cảnh đó! Xinh đẹp, mạnh mẽ, trường sinh bất lão.”

Oanh Nhiên suy nghĩ một lát: “Nếu thân phận của người làm nhiệm vụ mạnh mẽ đến thế mà thế giới này vẫn đối mặt với nguy cơ diệt thế, chẳng phải điều đó có nghĩa là nhiệm vụ rất đáng sợ sao?”

Hệ thống: “Chắc là không đâu.”

Thực ra nó cũng không rõ lắm về nhiệm vụ của thế giới này.

Bởi vì cấp độ năng lượng của thế giới này rất cao, tốc độ tiếp nhận nhiệm vụ của nó rất chậm. Mãi đến năm nay, giao diện nhiệm vụ mới hiện ra từng chút một, nên bấy giờ nó mới tìm được ký chủ.

Hơn nữa không hiểu vì sao, đến giờ nó vẫn chưa tìm thấy chỉ dẫn nhiệm vụ. Theo lý mà nói, đây là lần đầu tiên nó làm nhiệm vụ, dù đi đến đâu cũng sẽ có người hướng dẫn.

Trong lòng hệ thống đột nhiên cũng có chút không chắc chắn.

Oanh Nhiên: “Dù thế nào đi nữa, ta sẽ không làm nhiệm vụ đâu. Hy vọng mi đừng đến làm phiền ta nữa.”

Nếu bị người khác nhìn thấy, nàng thật không biết phải giải thích thế nào.

Oanh Nhiên đứng dậy, dỗ dành hệ thống như dỗ một đứa trẻ: “Được rồi, mau ra khỏi cơ thể Tiểu Hoàng đi.”

“Ta…”

Hệ thống còn muốn khuyên Oanh Nhiên nữa, nhưng không còn lời nào để nói, bực bội giậm chân rồi bỏ chạy.

Oanh Nhiên gọi nó: “Ấy, đó là cơ thể của Tiểu Hoàng.”

Hệ thống càng tức hơn, nó chạy về, chui vào lại trong thi thể, dùng cả tay chân bò trên đất, đá Tiểu Hoàng vẫn chưa tỉnh một cái rồi vừa chạy vừa hét: “Con chó thối tha… trả lại cho mi… ta sẽ… quay lại!”

Hệ thống này thật là…

Oanh Nhiên cảm thấy buồn cười, chợt nghe một tiếng rên rỉ, thấy Tiểu Hoàng lảo đảo đứng dậy.

Nó không nhớ đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy có người đã đá nó. Nó nhìn nữ chủ nhân bên cạnh…

Không lẽ là nữ chủ nhân đã đá nó?

Nó rên ư ử nằm rạp trên đất giả vờ đáng thương.

Tuy không biết mình đã làm sai điều gì khiến nữ chủ nhân phải đá nó. Nhưng không thể để nữ chủ nhân tức giận rồi đi mách lẻo với Từ Ly Lăng được.

Nó sợ một cú đá của Từ Ly Lăng có thể đá bay cả hồn nó.

Oanh Nhiên đau lòng xoa xoa chỗ bị đá của Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng nghĩ: Xoa nó nghĩa là không giận nữa rồi.

Nó lập tức nhảy dựng lên, vui vẻ chạy đi mất.

Oanh Nhiên: … Còn tưởng bị đá đau lắm.

Nàng thở dài một hơi, dọn dẹp bát cơm bị rơi lúc nãy. Đành phải tự mình nấu một bát mì chay khác để ăn vậy.

Chiều tối Từ Ly Lăng trở về, nàng ôm chầm lấy hắn nói muốn ăn món gì đó ngon ngon, rồi cười tươi cùng Từ Ly Lăng vào bếp. Từ Ly Lăng nhóm lửa nấu cơm trong bếp, nàng ở bên cạnh phụ giúp rửa rau cải. Khoảng sân nhỏ yên bình giữa núi rừng, khói bếp lượn lờ bay lên, xen lẫn tiếng cười đùa của Oanh Nhiên với Từ Ly Lăng.

Đã là đầu hè, thời tiết khá nóng nực.

Ăn cơm xong, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng tắm rửa xong vẫn thấy hơi oi bức, bèn nằm trên chiếc ghế tựa trong sân hóng mát. Nàng nép mình trong lòng Từ Ly Lăng, hắn dùng một tay ôm nàng, một tay cầm quạt nan quạt cho nàng.

Sao sáng trăng tỏ, đêm thanh gió mát.

Tâm trạng lúc này, trời đất lúc này, vô sự tựa tiểu thần tiên.

Tết Đoan Ngọ sắp đến.

Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng cùng nhau gói bánh ú, mang một ít về thăm cha mẹ nàng.

Cha Oanh Nhiên rất ngưỡng mộ Từ Ly Lăng.

Trước mặt cha nàng, Từ Ly Lăng luôn tỏ ra đoan chính, tự chủ, lại thêm dung mạo tuấn tú, rất phù hợp với hình tượng người đọc sách trong lòng cha nàng. Nhưng thực ra Từ Ly Lăng không thích cha nàng lắm.

Lần đầu tiên trước khi thành thân, hắn cùng nàng đến gặp cha, hắn và cha nàng trò chuyện rất vui vẻ. Nhưng vừa ra khỏi cửa, Từ Ly Lăng đã thẳng thắn nói: “Nếu thành thân, ta không muốn qua lại với ông ấy thường xuyên.”

Oanh Nhiên không hiểu: “Tại sao chứ? Hai người nói chuyện hợp nhau như vậy, thiếp còn tưởng hai người có cùng sở thích.”

Từ Ly Lăng: “Ông ấy nói nhảm nhiều quá.”

Oanh Nhiên bật cười, càng chắc chắn rằng mình chọn hắn là đúng, nàng giả vờ hờn dỗi: “Chàng nói vậy không được lịch sự cho lắm.”

Chỉ là nàng không biết, lời này đã là cách nói rất khéo léo của Từ Ly Lăng rồi. Có thể nói chuyện, là vì hắn bằng lòng chiều theo. Nếu người đó không phải cha nàng, hắn sẽ không nói một lời mà sẽ đá bay ông ta đi, sống chết tự chịu.

Quay lại ngày hôm nay, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng xách đồ đến Thư viện Xuân Thiềm.

Tiểu đồng trong thư viện ra mở cửa, gọi vào trong sân: “Tiểu thư cùng cô gia đã về.”

Theo lệ thường, cha Oanh Nhiên là Tần Hoán sẽ ra đón con rể. Nhưng hôm nay người ra lại là mẹ Oanh Nhiên, Hứa Thu Quế.

Từ Ly Lăng hành lễ, Oanh Nhiên gọi mẹ.

Hứa Thu Quế nhận lấy đồ đưa cho tiểu đồng, nhiệt tình nói: “Đến là được rồi, còn mang theo quà làm gì.”

Oanh Nhiên: “Chẳng phải sắp đến Tết rồi sao ạ. Bọn con nghĩ đúng ngày Đoan Ngọ, chắc chắn sẽ có rất nhiều học trò đến thăm, nhất định cha sẽ rất bận, nên bọn con không qua nữa.”

Trên mặt Hứa Thu Quế hiện lên vẻ thất vọng, bà thở dài với tâm trạng ngổn ngang: “Cha con đọc sách đến ngốc rồi, chính là loại người như vậy, con…”

Cuối cùng bà cũng không nói gì, cũng hiểu lý do tại sao Oanh Nhiên và Tần Hoán không thân thiết. 

Từ nhỏ Tần Hoán đã có yêu cầu rất nghiêm khắc với Oanh Nhiên, bắt nàng không được bước ra khỏi cửa lớn, cửa sau. Sau này ông ấy không quản được Oanh Nhiên nữa, dù đánh mắng cũng không được, đành phải mặc kệ nàng. Nhưng ông ấy lại bắt đầu bắt nàng học bài, viết chữ, học lễ nghi, học sai thì đánh, học không tốt cũng đánh.

Họ chỉ là người dân bình thường, cần gì phải khắt khe đến thế?

Nhà người khác không ai như vậy. Chỉ có Tần Hoán khăng khăng nói mình là người đọc sách, con gái của người đọc sách thì càng phải có lễ giáo.

Oanh Nhiên trông thì hiền lành, nhưng thực ra cũng là người có chủ kiến, rất bướng bỉnh. Tuy không cố tình chống đối cha mình, nhưng việc không muốn làm, có đánh chết nàng cũng không làm.

Trong lòng cha nàng vẫn yêu thương cô con gái này, không thể nào thật sự đánh nàng bị thương được, nên lại đành mặc kệ nàng. Nhưng bảo hoàn toàn buông tay thì cũng không chịu.

Hai cha con từ nhỏ đến lớn cứ như đối thủ cạnh tranh với nhau, Hứa Thu Quế thương con gái nhưng cũng yêu chồng, nên chỉ có thể đứng giữa hòa giải.

Nghĩ đến những chuyện đã qua, Hứa Thu Quế thầm thở dài. Hiếm khi Oanh Nhiên về, không nên để lộ vẻ mặt buồn bã. Bà cười nói: “Hôm nay Quan Dập đến thăm cha con, còn mang theo khách quý. Cha con đang tiếp đãi họ đó.”

Nói xong, bà nói với Từ Ly Lăng: “Con cũng qua đi, giúp cha con tiếp đãi họ.”

Từ Ly Lăng liếc nhìn Oanh Nhiên rồi đáp lời.

Hứa Thu Quế kéo Oanh Nhiên: “Cũng không còn sớm nữa, chúng ta vào bếp giúp một tay.”

Lời vừa dứt, Từ Ly Lăng lại quay trở lại: “Nàng đi cùng ta.”

Hắn kéo Oanh Nhiên đi luôn. Oanh Nhiên liếc hắn, trong mắt đầy ý cười. Là hắn nghe thấy mẹ nàng muốn nàng vào bếp nấu cơm nên quay lại kéo nàng đi.

Hứa Thu Quế sững sờ tại chỗ, một lúc sau mới dở khóc dở cười: “Đứa nhỏ này…”

Oanh Nhiên quay đầu lại nói với Hứa Thu Quế: “Mẹ, mẹ cũng đi nghỉ ngơi đi. Đã mời đầu bếp rồi, cần gì phải tự mình vất vả.”

Hứa Thu Quế không nói gì.

Thực ra thường ngày bà không nấu cơm, bà biết tài nấu nướng của con gái mình, nên muốn để Oanh Nhiên đến học hỏi đầu bếp một chút. Nhưng con rể đã có thái độ như vậy, bà cũng không xen vào nữa.

Trong lòng bà cảm thán, Oanh Nhiên đã tự mình chọn được một người chồng tốt.

Bên này Từ Ly Lăng kéo Oanh Nhiên đã đến phòng khách. Trong phòng khách truyền ra từng tràng cười nói.

“Huyện Vân Thủy của chúng ta được cai quản rất có trật tự, thái bình lắm. Con đến đây nhậm chức đến giờ, chưa từng gặp phải yêu ma nguy hiểm nào.”

Đây là giọng của Quan Dập.

“Trước đây chỗ chúng ta vốn đã rất thái bình. Nhưng từ 2 năm trước, yêu ma lại càng ít xuất hiện hơn. 2 năm nay, ngoài chuyện của Mã Trì mấy hôm trước, không có ai gặp chuyện vì yêu ma cả.”

Giọng của Tần Hoán có phần tự hào.

Một giọng nói xa lạ khác cười lớn: “Vậy thì thật là—”

Bất chợt, tiếng cười của ông ta im bặt, giọng nói trở nên nghiêm nghị: “Không đúng. Một nơi dù thái bình đến đâu, cũng không thể nào 2 năm liền không có yêu ma tác loạn. Trừ khi—”

“Nơi này đã xảy ra chuyện lớn mà chưa bị phát hiện, khiến cho tất cả yêu ma đều đang sợ hãi điều gì đó nên không dám xuất hiện.”

Bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Oanh Nhiên nghe vậy có chút sợ hãi, nép sát vào người Từ Ly Lăng hơn. Từ Ly Lăng nắm lấy tay nàng, vỗ về an ủi, rồi cùng nàng vào phòng khách.

Bước vào cửa, Oanh Nhiên khẽ gọi: “Cha.”

Từ Ly Lăng hành lễ.

Biểu cảm của Tần Hoán trở nên uy nghiêm, ông gật đầu với Oanh Nhiên, rồi lại nhìn Từ Ly Lăng với một nụ cười có phần hòa nhã.

Ông giới thiệu với người đàn ông trung niên xa lạ trong phòng: “Đậu đại nhân, đây là tiểu nữ Oanh Nhiên. Vị này là con rể của tôi, Từ Ly Lăng, cũng là một người đọc sách.”

Rồi nghiêm nghị nói với Oanh Nhiên: “Vị này là Đậu Minh, Đậu đại nhân đến từ Huyền Bộ của Túc Kinh, còn không mau hành lễ.”

Oanh Nhiên đáp lời hành lễ.

Đậu Minh mặc một chiếc áo bào có hoa văn chín đầu thú, dung mạo uy vũ trang nghiêm, gật đầu ra hiệu. Ánh mắt ông ta từ lúc Từ Ly Lăng bước vào đã luôn nhìn chằm chằm vào hắn, cái nhìn đầy vẻ dò xét đậm đặc.

••••••••

Tác giả có lời muốn nói:

Đậu Minh: Yêu nghiệt, ta vừa nhìn đã biết ngươi không phải là người, Đại Uy Thiên Long (đùa thôi).

Tâm trạng lúc này, trời đất lúc này, vô sự tựa tiểu thần tiên. — Tống·Chu Bang Ngạn “Hạc Xung Thiên·Lật Thủy Trường Thọ Hương Tác”.


Bình luận

Bình luận về bài viết này