“Vị… Từ Ly Lăng này? Chỉ là người phàm thôi sao?”
Đậu Minh đứng dậy đi vòng quanh Từ Ly Lăng đánh giá một phen: “Người phàm, không thể có cốt tướng như vậy được.”
Ông quay mặt sang Tần Hoán cười sảng khoái: “Theo ta thấy, chàng rể này của ông, chắc hẳn có thiên phú tu đạo phi phàm đấy!”
Bầu không khí căng thẳng tức thì bị thay thế bởi sự kinh ngạc và vui mừng.
Tần Hoán vẫn giữ vẻ dè dặt của một nho sĩ, nhưng đôi mắt đã sáng lên: “Thật sao?”
Quan Dập nói xen vào: “Trước đây con vào Túc Kinh, đều do Đậu đại nhân dẫn dắt. Ông ấy là nửa người thầy của con, lời ông ấy nói chắc chắn không sai.”
Quan Dập cười với Oanh Nhiên: “Oanh Oanh, muội có phúc rồi.”
Oanh Nhiên cũng cười rộ lên, mừng cho Từ Ly Lăng.
Nàng không mong cầu một cuộc đời xuất chúng. Nhưng nếu Từ Ly Lăng có thể tu đạo, sau này có thể kiếm thêm chút linh thạch, khi ra ngoài làm việc cũng có thể tự bảo vệ mình, cuộc sống về sau của họ sẽ tốt hơn.
Tần Hoán nói với Từ Ly Lăng: “Còn không mau cảm ơn Đậu đại nhân? Ông ấy chính là Bá Nhạc(*) của con đó.”
(*)Bá Nhạc: Người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa. Ngày nay dùng để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài, “Bá Nhạc” không những chỉ cá nhân mà còn có thể dùng để chỉ tập thể.
Từ Ly Lăng hành lễ: “Cảm ơn Đậu đại nhân. Nhưng nói vậy còn quá sớm.”
Quan Dập và Tần Hoán thu lại nụ cười, đồng loạt nhíu mày. Cách hành xử của Từ Ly Lăng có phần không biết điều, họ sợ hắn sẽ đắc tội với Đậu Minh.
Nhưng Đậu Minh vẫn hào sảng đáp lời: “Cậu nói đúng, người trẻ tuổi hành sự trầm ổn là chuyện tốt. Quan Dập, cậu nên học hỏi cậu ta nhiều hơn, đừng gặp chuyện là kích động, không thèm suy nghĩ.”
Đậu Minh lấy ra một chiếc la bàn vuông bằng kim loại từ trong chiếc túi nhỏ bên người. Chiếc túi nhỏ đó chỉ lớn bằng nửa lòng bàn tay, nhưng chiếc la bàn lại lớn bằng hai lòng bàn tay cộng lại.
Oanh Nhiên thấy mới lạ, thầm nghĩ đó chính là túi trữ vật trong truyền thuyết sao.
Trước đây khi đọc tiểu thuyết, túi trữ vật là vật phẩm tiêu chuẩn không mấy nổi bật của nhân vật chính trong truyện tiên hiệp. Nhưng từ khi nàng xuyên không đến nay, đây là lần đầu tiên nàng được thấy.
“Đây là Mịch Linh Hài có thể đo được căn cốt, để ta giúp cậu đo sơ bộ trước. Nếu cậu thật sự có thiên phú tu đạo, sau khi vào học viện Huyền đạo của quan phủ, họ sẽ giúp cậu đo lường cẩn thận hơn, xem cậu hợp với môn phái nào.”
Đậu Minh vận linh lực trong lòng bàn tay, một luồng sáng màu nâu như những vì sao nhỏ vụn xoay tròn trong lòng bàn tay ông, từ từ rơi vào Mịch Linh Hài. Những khắc ấn trên Mịch Linh Hài tỏa ra ánh sáng xanh trong, các phù văn trên đó vận hành như mặt trời mặt trăng.
Sau đó, một sợi linh tuyến bay ra, quấn quanh người Từ Ly Lăng.
Từ Ly Lăng đứng vững như núi, nhìn chằm chằm vào Mịch Linh Hài.
Linh tuyến quấn quanh Từ Ly Lăng một vòng, la bàn đột nhiên tối sầm lại.
Tần Hoán vẫn tràn đầy mong đợi.
Quan Dập lộ vẻ thất vọng.
Đậu Minh lẩm bẩm: “Sao có thể…”
Ông ta lại thử một lần nữa. Lần này, linh tuyến còn chưa quấn được một vòng, la bàn đã tắt ngấm.
Đậu Minh nhíu mày nhìn chằm chằm Từ Ly Lăng: “Lạ thay, lạ thay.”
“Căn cốt của tu sĩ có thể vô thức hấp thụ linh khí trời đất để nuôi dưỡng bản thân. Do đó người có kinh nghiệm, chỉ cần nhìn qua là có thể biết người này có căn cốt tu luyện hay không.”
“Ta tu đạo gần 200 năm, những năm qua đã xem qua không dưới một ngàn người, chưa bao giờ nhìn nhầm. Từ Ly Lăng, cậu—”
Đậu Minh chỉ vào hắn: “Căn cốt của cậu, thoạt nhìn, gần như là tịnh linh căn cốt. Nhưng thực tế… căn cốt của cậu lại còn tắc nghẽn hơn cả người thường, một khiếu cũng không thông.”
“Ít nhất người thường cũng có thể để linh tuyến quay ba vòng, còn cậu—”
Đậu Minh lắc đầu, thất vọng ngồi xuống uống trà, không nói thêm gì nữa.
Tần Hoán cũng không còn cười nữa, ngồi xuống tiếp tục trò chuyện với Đậu Minh, không nói thêm gì với Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng.
Dưới bàn, Oanh Nhiên nắm lấy tay Từ Ly Lăng, trao cho hắn một ánh mắt quan tâm. Từ Ly Lăng lại chỉ thảnh thơi thưởng trà, ăn bánh ngọt trên bàn.
Hắn cắn một miếng, thấy là vị Oanh Nhiên sẽ thích, liền lấy một miếng đưa cho nàng. Oanh Nhiên dở khóc dở cười, ngồi ngay ngắn một lúc, thấy mỏi thì định lén tựa vào người hắn.
Nhưng Từ Ly Lăng lại vịn lấy eo nàng, đỡ nàng ngồi thẳng dậy.
Oanh Nhiên hơi ngạc nhiên.
Thường ngày trông hắn có vẻ biết lễ nghĩa, nhưng đôi khi lúc hai vợ chồng riêng tư với nhau hắn còn phóng túng hơn cả nàng. Sao lúc này lại không cho nàng tựa?
Nàng ngờ rằng hắn bị người ta nói là hạng bét trong đám người phàm nên trong lòng không vui. Bèn tính toán ngồi lịch sự một lúc rồi sẽ dẫn hắn ra ngoài ăn một bữa ngon, sau đó về nhà.
Nàng im lặng ngồi đó, nghe Tần Hoán và Đậu Minh trò chuyện đến đoạn “… Nơi này ngàn năm trước từng có tiên nhân du ngoạn đến, hàng phục Đại Hoang Tiên Thú ở đây. Không biết việc yêu ma ở đây rất ít có liên quan đến chuyện này không”.
Lúc Đậu Minh đang trầm tư, nàng nhẹ giọng nói: “Cha, Đậu đại nhân, Quan Dập, hôm nay con và Hoài Chân còn có việc phải làm, nên không ở lại dùng cơm được. Xin phép cáo từ trước.”
Nàng đứng dậy hành lễ.
Tuy chưa bàn bạc với Từ Ly Lăng, nhưng hắn hiểu nàng. Hắn ung dung đứng dậy, hành lễ tiếp lời: “Gần đây thư các có nhiều việc bận, hôm khác chúng con sẽ đến thăm.”
Tần Hoán chống tay lên bàn định đứng dậy, nhìn Oanh Nhiên muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng lại thở ra một hơi nặng nề, ông ngồi xuống lại, trông thật trang nghiêm uy vũ: “Đi đi.”
Oanh Nhiên lại cúi người cáo từ, rồi ra khỏi nhà cùng Từ Ly Lăng.
“Con đi tiễn họ, Đậu đại nhân, tiên sinh, hai người cứ tiếp tục trò chuyện.”
Quan Dập đứng dậy, đuổi theo Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng, trước tiên gọi Từ Ly Lăng một tiếng em rể, rồi vỗ vai Oanh Nhiên: “Đậu đại nhân nói năng thẳng thắn, tính tình của cha muội muội cũng biết rồi, đừng vì chuyện này mà không vui nhé.”
Oanh Nhiên cười: “Tính tình của muội huynh cũng biết mà, muội đâu có vì chuyện này mà không vui.”
Quan Dập gật đầu, y lại an ủi Từ Ly Lăng: “Đậu đại nhân tính chuyện căn cốt cũng không chuẩn lắm đâu, đừng quá để tâm.”
Từ Ly Lăng gật đầu, ánh mắt vô tình lướt qua bàn tay đang buông thõng bên hông của Quan Dập.
Quan Dập: “Huynh về trước đây.”
Y quay người trở lại phòng khách.
Từ Ly Lăng thản nhiên ôm lấy vai Oanh Nhiên, tay đặt lên chỗ Quan Dập vừa vỗ, phủi phủi hai cái như phủi bụi.
Oanh Nhiên không để ý. Nàng nói với hắn: “Quan Dập nói đúng đó. Hoài Chân, đừng quá để tâm lời Đậu đại nhân nói. Hơn nữa, dù sao chúng ta cũng là người phàm, dù sợi linh tuyến đó có quay được thêm bao nhiêu vòng thì có tác dụng gì chứ?”
“Linh tuyến quay không nhiều vòng, không phải thiếp và chàng vẫn sống bình thường đó sao…”
Nàng nói những lời an ủi hắn, đây vốn là mục đích nàng muốn dẫn hắn rời đi sớm.
Từ Ly Lăng: “Ừm.”
Lời nói của Oanh Nhiên dừng lại, nàng nghe ra sự qua loa trong giọng hắn. Quan sát biểu cảm của hắn một lúc, nàng cảm thấy có lẽ hắn cũng không để tâm như nàng tưởng. Thế là nàng tựa vào người hắn, hỏi: “Vừa rồi sao chàng không cho thiếp tựa vào?”
Từ Ly Lăng: “Nếu nàng tựa vào, chắc chắn cha nàng sẽ nói nàng.”
Dù sao đó cũng là cha nàng, hắn không thể nào đá chết ông ta được.
Oanh Nhiên nhìn hắn một lúc, hiểu ý hắn, thầm cười hóa ra là vậy, là nàng đã nghĩ nhiều rồi.
Nàng khoác tay Từ Ly Lăng ra khỏi Thư viện Xuân Thiềm, đến đường lớn, liền giữ lễ nghĩa đi sóng vai cùng hắn.
Từ Ly Lăng không hỏi nàng định đi đâu. Dù sao nàng đi đâu, hắn cũng theo đó.
Hiếm khi cùng hắn đến huyện Vân Thủy, Oanh Nhiên quyết định xa xỉ một phen, dẫn hắn vào Duyệt Hồng Tửu Lâu.
Họ không đủ tiền ngồi trên lầu hai nên tìm một góc yên tĩnh, gọi tiểu nhị đến gọi hai món ăn, một món gà kho tàu đặc sản của Duyệt Hồng, một món rau xào theo mùa.
Những người phàm như họ vào tửu lâu, có người chỉ gọi một đĩa rau nhỏ ăn với cơm trắng, tiểu nhị vẫn nhiệt tình tiếp đãi: “Được ạ, hai vị đợi một lát, bên kia có kể chuyện, có thể tùy ý nghe để giết thời gian.”
Oanh Nhiên đáp lời. Nàng nói với Từ Ly Lăng: “Trước đây thiếp và Quan Dập cũng đến đây ăn cơm, món ăn của quán này rất ngon.”
Từ Ly Lăng lại chỉ “ừm” một tiếng.
Hễ nàng nhắc đến Quan Dập là hắn lại như vậy.
Nếu vì Quan Dập mà nói nàng điều gì, nàng nhất định sẽ tranh cãi với hắn như lần đầu. Hắn lười tranh cãi với nàng, bèn tai này vào tai kia ra, rất qua loa. Nhưng Oanh Nhiên không hề hay biết, chỉ nghĩ hắn mệt, bèn khoác tay hắn kéo hắn cùng nghe kể chuyện.
Hôm nay đã đổi người kể chuyện, kể câu chuyện về Huyền sai phá án.
Nhưng Oanh Nhiên để ý thấy, có một ông lão mặc áo bào nho sĩ màu xám cứ đi đi lại lại giữa các bàn, hỏi han khách hàng điều gì đó.
Ông lão này chính là người mà Oanh Nhiên và Quan Dập đã thấy khi đến đây lần trước. Ông lão đi đến bàn bên cạnh Oanh Nhiên, đến gần hơn, Oanh Nhiên nghe thấy ông ta nói.
“Ta có một câu chuyện, cậu có dám nghe không?”
Vị khách đó đột nhiên biến sắc: “Đi đi đi đi, lão già này đúng là chán sống rồi, cái gì cũng dám nói.”
Ông lão khổ sở: “Câu chuyện này là một vị Huyền tu nói cho ta biết, ta đã phải trả giá rất đắt cho nó. Ta phải kiếm lại linh thạch chứ.”
Vị khách đó lấy ra 2 mảnh linh thạch nhỏ bằng móng tay đưa cho ông lão, lời nói vẫn khó nghe vô cùng: “Ai dám nghe câu chuyện của vị đó? Ai cũng biết nhắc đến ngài ấy là sẽ chết.”
“Ta thấy kẻ ông gặp phải không phải là Huyền tu gì đâu, mà là ma đó. Ngoài ma ra không ai cố tình đi tìm hiểu chuyện của ngài ấy cả. Ta khuyên ông, dù có đi ăn xin, kiếm chút linh thạch mua một cuốn truyện mới, cũng đừng nói nữa.”
Ông lão nhận lấy mảnh linh thạch cảm ơn, đưa cho vị khách một thứ gì đó. Quay người lại, ánh mắt giao với Oanh Nhiên, rồi đi về phía nàng.
Oanh Nhiên tuy không giàu có, nhưng cũng không quá nghèo.
Ông lão đi tới, trước khi ông lão mở lời, nàng đã lấy ra 2 mảnh linh thạch đưa cho ông lão: “Lão trượng, chuyện thì không cần nói nữa, xin hãy nhận lấy.”
Ông lão cảm ơn, ánh mắt qua lại giữa Từ Ly Lăng và Oanh Nhiên, rồi đột nhiên dừng lại ở Từ Ly Lăng, dò hỏi: “Thật sự không muốn nghe sao?”
Ông ta nhìn thấy trong mắt Từ Ly Lăng một cảm xúc kỳ lạ xen lẫn giữa sự thờ ơ và hứng thú. Ai ai cũng không dám nhắc đến vị đó, càng không dám có hứng thú. Chỉ có vị lang quân này lại có thái độ phản kháng.
Người như vậy… có ma tính bẩm sinh.
Từ Ly Lăng: “Ta lại muốn nghe một chút.”
Quả nhiên.
Ông lão thầm nghĩ.
Đang định mở lời, Oanh Nhiên đã ngăn ông ta lại, nhỏ giọng nói với Từ Ly Lăng: “Quan Dập nói với thiếp rồi, không thể nghe câu chuyện này. Tín đồ của ngài ấy rất cuồng tín, đều là ma chúng. Ai nhắc đến ngài ấy nhiều lần sẽ bị giết.”
Từ Ly Lăng “ồ” một tiếng, giọng điệu không chút gợn sóng: “Đáng sợ vậy sao, thì thôi vậy.”
Oanh Nhiên vỗ nhẹ vào cánh tay hắn an ủi, rồi nàng nói với ông lão: “Lão trượng, ông đi đi, chúng ta không nghe.”
Trong mắt ông lão lóe lên một tia u ám, ông ta thở dài, từ trong lòng lấy ra hai viên đá nhỏ bằng móng tay trông giống thạch anh tím: “Không nghe thì thôi. Cô nương, cô là người tốt, hai viên đá này là ta nhặt được ở con sông trước nhà, không đáng tiền nhưng rất đẹp. Tặng cho cô và lang quân nhà cô, làm đồ trang trí hay trang sức đều được.”
Oanh Nhiên cảm thấy ông lão cũng là người đọc sách, có lòng tự trọng không muốn nhận không. Nàng bèn nhận lấy viên đá, cảm ơn ông lão.
Ông lão nhận lấy mảnh linh thạch rồi đi sang bàn tiếp theo.
Oanh Nhiên cầm viên thạch anh tím lên xem, nói với Từ Ly Lăng: “Quả thực rất đẹp, sau này có thể làm hai cây trâm, chàng và thiếp mỗi người một cái.”
Từ Ly Lăng lấy viên đá từ tay nàng cất đi: “Để ta cất.”
“Được ạ.”
Oanh Nhiên không để ý, tiếp tục khoác tay hắn nghe kể chuyện.
Đợi tiểu nhị mang thức ăn lên, ăn cơm xong. Nàng và Từ Ly Lăng đi dạo trong thành, mua gạo, mì, dầu và những vật dụng thường ngày khác, rồi về cửa sau của Thư viện Xuân Thiềm, dắt phi câu về nhà.
Vẫn là một ngày bình thường, rất ổn định.
Trước khi ngủ, Oanh Nhiên ôm lấy Từ Ly Lăng, cọ cọ vào người hắn. Từ Ly Lăng xoa lưng nàng, rồi cùng nàng chìm vào giấc ngủ.
…
Chập choạng tối.
Oanh Nhiên ngủ trên chiếc ghế tựa trong sân, đợi Từ Ly Lăng về nhà, chợt nghe có tiếng gọi mình.
“Ký chủ.”
Nàng bật dậy, nhìn quanh bốn phía.
“Ký chủ.”
Oanh Nhiên nghe thấy giọng nói đó đang đến gần, lại nhìn quanh, thấy một chú mèo Tam Thể nhỏ nhảy từ trên mái nhà tranh xuống, đi về phía nàng.
Miệng mèo con mở ra đóng lại gọi nàng: “Ký chủ.”
Là hệ thống.
Mèo con rất đáng yêu, trông chỉ khoảng hơn 1 tháng tuổi. Oanh Nhiên ngồi xuống xoa đầu hệ thống, hệ thống đúng như tập tính của loài mèo, dùng đầu nhỏ cọ cọ vào tay nàng.
Oanh Nhiên: “Mi lại có chuyện gì?”
Nàng phải nhanh chóng đuổi con mèo đi, nếu không Hoài Chân về, nàng không biết phải nói sao.
Hệ thống không vui: “Tạm thời ta chưa biết phải thuyết phục cô thế nào, nhưng ta đã nghĩ kỹ rồi—”
Nó vừa dứt lời, đột nhiên lao về phía cổng sân.
Oanh Nhiên theo tiếng nhìn lại, thấy Tiểu Hoàng ẩn sau cánh cửa gỗ, lén lén lút lút. Hệ thống nhảy dựng lên, một vuốt mèo đánh vào đầu Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng gầm gừ né tránh.
Trong móng mèo lại phóng ra dòng điện, Tiểu Hoàng bị dòng điện giật trúng, toàn thân cứng đờ, ngã thẳng cẳng xuống đất.
Oanh Nhiên biết Tiểu Hoàng sẽ không sao, nhưng cũng không thể chịu được việc bị giật điện mãi như vậy: “Mi đừng đánh Tiểu Hoàng nhà ta nữa.”
“Ta ghét chó, hơn nữa con chó ngốc này đang nghe lén.”
Hệ thống đứng trên đầu Tiểu Hoàng, tiếp tục chủ đề trước đó: “Ta đã nghĩ kỹ rồi, cô là ký chủ của ta, dù tạm thời chưa liên kết với ta, ta cũng phải bảo vệ an toàn cho cô. Vì vậy, ta muốn ở lại.”
Oanh Nhiên: “Cái gì?”
Hệ thống dùng móng mèo đạp lên mặt Tiểu Hoàng, đạp đến mức con chó đang bất tỉnh miệng méo mắt xếch, vẻ mặt đầy tự tin.
“Đuổi con chó ngốc này đi, nuôi ta.”
Oanh Nhiên cạn lời thở dài: “Mi đừng quậy nữa, nếu không có chuyện gì khác thì mau đi đi. Phu quân của ta sắp tan làm về rồi.”
…
Chập choạng tối, trong một căn nhà tranh hẻo lánh trên núi.
Một người đàn ông trẻ tuổi trần truồng đang khoác bộ da người lên mình. Khuôn mặt vốn cường tráng tuấn lãng đã biến thành một ông lão trong nháy mắt.
Chính là người kể chuyện ở Duyệt Hồng Tửu Lâu.
Y mặc áo bào dài của người kể chuyện, đang định đến Duyệt Hồng Tửu Lâu đi làm. Chợt nghe có tiếng gõ cửa. Y lộ vẻ nghi ngờ, đành mở cửa ra.
Ngoài cửa là một người đàn ông trẻ tuổi mặc thanh sam.
Chính là Từ Ly Lăng.
Y kinh ngạc: “Là cậu. Sao cậu tìm được đến đây?”
Y có ấn tượng sâu sắc với Từ Ly Lăng.
Đây là người đàn ông mà y đã gặp khi kể chuyện ở Duyệt Hồng Tửu Lâu ngày hôm qua, cũng là người phàm có ma tính nhất mà y từng gặp.
Nếu không phải vợ ngăn cản, hôm qua người này đã muốn nghe y truyền đạo rồi.
Từ Ly Lăng đáp bằng giọng điệu ôn tồn: “Ta đến để nghe ông kể chuyện.”
Thương Thừa kể chuyện, là để truyền đạo, truyền ma đạo.
Nhưng bên ngoài toàn là những kẻ nhát gan không dám nghe. Nay có người cố tình đến nghe, đương nhiên y bằng lòng nói.
Thương Thừa cười mời Từ Ly Lăng vào nhà: “Nhà tranh đơn sơ, xin hãy thông cảm.”
Từ Ly Lăng bước vào phòng: “Lúc đến, áo bào của ta bị bẩn, có thể phiền ông chuẩn bị cho ta bộ quần áo mới được không? Xin lỗi, đã làm phiền ông ra ngoài.”
Thương Thừa: “Đâu có, có người bằng lòng nghe câu chuyện của ta, ta vui còn không kịp. Cậu đợi một lát.”
Y cảm thấy Từ Ly Lăng kỳ lạ, nhưng vẫn đi lấy quần áo. Từ Ly Lăng cảm ơn, khoác áo bào ngoài lên. Ngắn quá, hắn phiền Thương Thừa lấy cho hắn một chiếc khác.
Thương Thừa lại lấy một chiếc khác, hắn buộc ở eo làm váy, quấn chặt quần áo bên trong.
Thương Thừa không hiểu, nhưng không nói gì. Người có ma tính bẩm sinh đều có những thói quen kỳ quặc.
Thương Thừa ngồi xuống đối diện Từ Ly Lăng: “Câu chuyện ta muốn nói…”
Từ Ly Lăng dùng ánh mắt ngăn y lại.
Đôi mắt đen thẳm sâu hun hút đó khiến y không tự chủ được mà sững sờ: “Sao vậy?”
Từ Ly Lăng lấy ra hai viên thạch anh tím mà Thương Thừa đã cho ngày hôm qua, mân mê trong tay: “Ai phái ngươi đến? Già Lam Điện hay Bạt Ngục Cốc?”
Đồng tử Thương Thừa co rút, y trở nên cảnh giác: “Ngươi là người cùng đạo, hay là tu sĩ Huyền đạo?”
Già Lam Điện và Bạt Ngục Cốc là hai cứ điểm ma đạo lớn ở Vân Châu. Người phàm ở Ý Vương Châu không thể nào biết được.
“Ta đang hỏi ngươi, sao ngươi lại hỏi ta.”
Thạch anh tím trong tay Từ Ly Lăng hóa thành bột mịn, một luồng ma khí từ trong đá tỏa ra, quấn quanh những ngón tay thon dài trắng như ngọc của hắn.
Ma khí và hắn không hề bài xích, mặt Thương Thừa lộ vẻ vui mừng: “Hóa ra là đạo hữu ma đạo.”
Từ Ly Lăng không nói gì. Ma đạo ở Ý Vương Châu quá rụt rè, khiến Thương Thừa hành sự không tiện. Y đang muốn tìm người cùng hoàn thành nhiệm vụ đây.
Thương Thừa: “Thật không giấu gì, ta là ma đến từ Vân Châu. Bọn ta phát hiện Thánh Ma đã thức tỉnh, nhưng không biết vì sao ngài không ở trong Thánh Ma Thành, cũng không triệu kiến chúng ta. Thậm chí nghi ngờ ngài đã rời khỏi Thánh Ma Thành, không biết đi đâu.”
“Bọn ta đã tìm Thánh Ma một thời gian, nhờ Ma Lão bói quẻ, tính ra ngài ở địa phận Vân Châu, ta bèn phụng mệnh đến Vân Châu tìm kiếm Thánh Ma. Đến Vân Châu rồi, ta gặp được ông lão kể chuyện này, đột nhiên phát hiện kể chuyện là một phương pháp phát huy ma đạo rất tốt, bèn chiếm lấy thân phận của ông lão nọ.”
Cách y truyền bá ma đạo có hai loại:
Một là kể chuyện rộng rãi, xen kẽ những chi tiết riêng.
Hai là tặng thạch anh tím có chứa ma khí cho người khác, dùng ma khí xâm nhiễm người thường.
Từ Ly Lăng “ồ” một tiếng, vẫn hỏi: “Vậy, ai phái ngươi đến?”
Phản ứng của hắn không như Thương Thừa mong đợi.
Thương Thừa nheo mắt: “Ngươi cứ hỏi chuyện này làm gì?”
Từ Ly Lăng: “Ta đến đây chỉ để nghe câu chuyện này. Không còn sớm nữa, phiền ngươi nói nhanh lên. Ta còn phải đi chợ mua thức ăn, muộn nữa là chợ đóng cửa.”
Thương Thừa nhíu chặt mày.
Phản ứng của Từ Ly Lăng không phải là phản ứng của ma. Có lẽ có ma chú trọng đến gia đình, nhưng tất cả ma khi nghe đến Thánh Ma, đều sẽ không bình tĩnh như vậy.
Thánh Ma chính là tín ngưỡng.
Họ yêu quý! Họ trung thành! Họ sùng kính!
Mắt Thương Thừa lộ hàn quang: “Ngươi là kẻ phản bội ma đạo?”
Tuy nhiên y lại không thể nảy sinh sát ý với Từ Ly Lăng, thậm chí trong lòng còn nảy sinh một cảm giác thân thiết kỳ lạ. Thương Thừa nhíu chặt mày, một ý nghĩ không thể tin nổi lóe lên trong đầu.
Từ Ly Lăng đứng dậy sửa lại tay áo: “Ta cho ngươi ba hơi thở, ai phái ngươi đến?”
Thương Thừa là đại ma ở Vân Châu. Sự tín ngưỡng mà đại ma dành cho Thánh Ma không thấp hơn tiểu ma, nhưng sẽ có chút kháng cự đối với sức mạnh mê hoặc vô tình trong lời nói của Thánh Ma.
Y vừa suy nghĩ vừa quan sát Từ Ly Lăng.
Từ Ly Lăng nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt thờ ơ, trong mắt là sự chán ghét nhàn nhạt không hề che giấu.
Lẽ nào…
Thương Thừa: “Ngươi… ngài… lẽ nào ngài là…”
“Một.”
Thương Thừa: “Đại nhân? Đại nhân! Tại sao ngài lại giả làm người phàm ở Ý Vương Châu, tại sao lại có thể lấy vợ?”
“Hai.”
Sự thờ ơ của Từ Ly Lăng khiến Thương Thừa càng thêm chắc chắn về thân phận của hắn. Y cẩn thận cảm nhận, dường như có thể cảm nhận được sức hút chỉ dẫn từ trên người Từ Ly Lăng.
Thương Thừa quỳ sụp xuống, nhiệt tình nói: “Đại nhân, Thánh Ma đại nhân, tìm được ngài thật tốt quá. 500 năm qua, chúng ta vẫn luôn đợi ngài thức tỉnh, vẫn luôn đợi ngài dẫn dắt chúng ta truyền bá ma đạo khắp tam giới.”
Từ Ly Lăng lấy ra hai miếng vải thô quấn quanh tay, một tay túm tóc y, một tay ấn vai y.
“Ma đạo bất hủ, Thánh Ma vô thượng!”
“Ba.”
Tiếng nói im bặt.
Da thịt y bị xé toạc, xương cổ bị bẻ gãy, máu phun ra trong ánh chiều tà. Đầu của Thương Thừa bị xé xuống, giống như cách Từ Ly Lăng giết gà ngày thường.
Hắn giết gà rất có kinh nghiệm, sẽ không để máu dính lên người.
Nhưng máu người nhiều hơn máu gà rất nhiều, vẫn sẽ có chút bắn ra.
Từ Ly Lăng ném đầu người trong tay đi, cởi hai chiếc áo ngoài của Thương Thừa dính vài giọt máu trên người, tiện tay ném luôn miếng vải thô trên tay. Miếng vải vừa vặn rơi lên người thi thể không đầu vẫn đang giữ tư thế quỳ.
Thương Thừa đã chết.
Nhưng ngày tháng sau này chắc chắn sẽ không còn yên bình nữa.
Từ Ly Lăng bước ra khỏi căn nhà tranh trên núi, một đường đi thẳng đến chợ.
Chợ sắp đóng cửa, ông chủ hàng thịt thấy hắn đến liền cười nói: “Lang quân, hôm nay cậu đến muộn quá. Nếu không phải sáng nay cậu đi ngang qua dặn dò, nói hôm nay muốn nấu canh sườn, bảo ta để lại hai cây sườn, ta đã đóng cửa từ lâu rồi.”
Ông ta xách hai cây sườn và hai củ sen, hai cọng hành đưa cho Từ Ly Lăng.
“Này, trước đây hay thấy nhà cậu mua sườn còn mua cả sen, hôm nay bà nhà ta cũng thử, vị rất ngon. Vừa rồi người bán sen đi rồi mà cậu chưa đến, ta bèn bảo bà nhà ta đi mua hai củ sen.”
Từ Ly Lăng nhận lấy, đưa tiền cho ông chủ: “Cảm ơn.”
“Đều là khách quen cả, khách sáo làm gì.”
Từ Ly Lăng cười nhạt gật đầu, xách rau, cưỡi phi câu về nhà.
Chân trời ẩn hiện mây đen cuồn cuộn kéo đến, dường như sắp có mưa giông. Nhưng vẻ mặt hắn vẫn không chút gợn sóng. Phi câu đáp xuống trước cổng sân, mưa đã bắt đầu rơi lác đác. Mây đen nặng trĩu, có cả sấm chớp.
“Hoài Chân.”
Oanh Nhiên ngồi ở cửa nhà, thấy hắn về, nàng cầm ô ra đón: “Sao hôm nay chàng về muộn thế.”
“Trong quán bận chuyện, ta tan làm muộn một chút.”
Dáng người nàng hơi thấp, Từ Ly Lăng cúi đầu cong lưng để nàng che ô cho mình, dắt phi câu ra sau nhà buộc lại. Buộc xong, một tay hắn xách rau, tay kia nhận ô, cùng Oanh Nhiên che chung ô về nhà.
Chỉ vừa vào nhà đã thấy một chú mèo Tam Thể nhỏ chạy ra kêu meo meo với hắn, chớp chớp đôi mắt tròn xoe nũng nịu.
Từ Ly Lăng nhìn sang Oanh Nhiên bên cạnh. Oanh Nhiên có chút ngại ngùng cười nói: “Thiếp muốn nuôi một con mèo, có được không?”
Hệ thống ăn vạ lăn lộn chết cũng không chịu đi, còn đảm bảo tuyệt đối không lộ tẩy, nàng chỉ có thể tạm thời giữ nó lại.
Từ Ly Lăng: “Nàng đã nuôi rồi.”
Hắn xách rau từ dưới mái hiên vào bếp, Oanh Nhiên đi theo, ôm eo hắn lẽo đẽo sau lưng phu quân: “Chàng không vui à?”
Dù sao đây cũng là nhà của hai người họ, nàng không bàn bạc với hắn đã mang một sinh mệnh nhỏ về nhà. Nếu là nàng, chắc chắn nàng sẽ nổi cáu.
Từ Ly Lăng: “Tối nói sau. Không còn sớm nữa, ta phải nấu cơm. Nàng ra ngoài trước đi, trong bếp nhiều khói dầu.”
Hắn bảo tối nói sau, Oanh Nhiên biết ý nghĩa là gì rồi.
Nàng hơi đỏ mặt, vòng ra trước mặt hắn, vòng tay qua cổ hắn, nhón chân lên. Từ Ly Lăng hiểu ý cúi đầu xuống. Nàng hôn nhẹ hai cái lên môi hắn, Oanh Nhiên lí nhí nói nhỏ: “Vậy tối nói.”
Từ Ly Lăng: “Ừm.”
Oanh Nhiên buông hắn ra khỏi bếp, về phòng chính bất lực nhìn chú mèo Tam Thể.
Hệ thống mèo con bĩu môi: “Ta không tin có người sẽ không thích mèo!”
Nó vểnh đuôi, nghênh ngang đi vào bếp, nũng nịu kêu “mèo” với Từ Ly Lăng.
Từ Ly Lăng nhìn về phía nó.
Không phớt lờ nó, tốt lắm.
Nó lăn lộn làm nũng với hắn: “Meooo.”
Lại nghe Từ Ly Lăng nói: “Lại một con súc sinh.”
Hệ thống: …
Nó lật người, lại thử ra vẻ dễ thương với Từ Ly Lăng: “Meooo.”
Đôi mắt không chút gợn sóng của Từ Ly Lăng bắt đầu khiến nó thấy lạnh sống lưng một cách khó hiểu. Nó kinh hãi xù lông, lùi lại, kêu lên thảm thiết rồi chạy về phòng chính.
Oanh Nhiên đang ở phòng chính thêu thắt lưng, thấy nó về thì hỏi: “Thế nào?”
Hệ thống nghiêm túc đáp: “Phu quân của cô đáng sợ quá.”
“Sao có thể chứ.”
“Ta nói thật đó!”
Oanh Nhiên đặt kim chỉ trong tay xuống, nàng suy nghĩ một lúc: “Có lẽ là do mắt của Hoài Chân rất đen, nên đôi khi trông hơi đáng sợ.”
Thi thoảng nàng cũng bị Từ Ly Lăng dọa.
Nhưng trong lòng nàng biết rất rõ, hắn là người rất tốt.
••••••••
Tác giả có lời muốn nói:
Oanh Nhiên: Mi chỉ cần hiểu Hoài Chân, mi sẽ biết, chàng ấy là người rất tốt [mắt long lanh].
Tiểu Hoàng: Cô chỉ cần hiểu Thánh Ma, cô sẽ biết, kỹ thuật vặn đầu bằng tay không của ngài ấy rất tốt [chú hề].
Đại Hoa: Ta bị đưa đến đâu thế này, đây có còn là thế giới truyện ngọt sủng nữa không [khóc ròng].

Bình luận về bài viết này