“Cha mẹ ta từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, tình nghĩa phu thê rất sâu nặng. Sau khi cha gặp nạn qua đời, mẹ ta đổ bệnh nặng, bà lúc tỉnh lúc mê dần dần không còn nhận ra ai nữa, thậm chí đến cả ta cũng quên mất. Bà ấy cứ gọi tên tự của cha ta, khóc lóc hỏi người khác ông ấy đi đâu rồi, có còn trở về nữa hay không.”
Lúc Hứa Quân Hách nhắc lại những chuyện cũ không hề tự nguyện nhớ lại ấy, giọng hắn rất bình thản, không thể nghe ra chút trục trặc nào: “Năm đó ta chỉ mới ba tuổi. Mẹ ta không biết đã nghe lời gièm pha của ai, tin rằng chính mệnh số của ta mang điềm xấu đã khắc chết trượng phu của bà, vì vậy mà bà vô cùng đau khổ, suýt nữa đã bóp chết ta.”
Kỷ Vân Hành giật mình hít vào một hơi thật khẽ, tuy giọng hắn không chút dao động, nhưng những lời hắn nói lọt vào tai vẫn khiến người nghe phải hãi hùng khiếp vía.
Hứa Quân Hách kể tiếp: “May mắn là người hầu kịp thời phát hiện đã cứu ta ra ngoài. Hoàng gia gia biết chuyện, ngay ngày hôm đó đã đón ta vào trong cung, suốt bốn năm trời không cho ta gặp lại bà ấy. Đến khi ta bảy tuổi, được sắc phong làm Trữ quân, đó mới là lần đầu tiên trong ký ức ta gặp lại mẹ mình.”
Thời gian đã quá lâu, Hứa Quân Hách gần như đã quên mất hình bóng của người Thái tử phi uy nghi khoan thai vạn phần vào đại điển sắc phong năm ấy.
Khi đó, không biết bà đã uống thứ thuốc gì mà có thể duy trì được trạng thái bình tĩnh trong một thời gian dài. Sau khi đại điển sắc phong kết thúc, Hứa Quân Hách lẩn tránh đám quan thần muốn đến chúc mừng, chạy lon ton trong đám đông để tìm theo bóng lưng của mẹ.
Hắn nhớ mình đã chạy rất lâu, chạy đến nổi thở hồng hộc mới bắt kịp bước chân mẹ, hắn túm lấy tay áo bà, mệt đến nỗi không thể thốt ra thành lời.
Nhưng bà chỉ quay đầu lại, dùng ánh mắt xa lạ nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi hắn là đứa trẻ con nhà ai.
Sau khi Thái tử phi được nha hoàn dìu đi thật xa, Hứa Quân Hách vẫn đứng nguyên tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của bà mà không hề nhúc nhích.
Hắn là một đứa trẻ có mẹ, nhưng mẹ hắn đã quên mất hắn là ai.
Sau đó, Hứa Quân Hách đã thỉnh cầu Hoàng Đế cho phép mẹ mình tạm thời lưu lại trong Hoàng cung.
Sau khi Thánh chỉ được ban xuống, Hứa Quân Hách cứ dăm ba ngày lại đến thăm bà, cố gắng trò chuyện với bà, kể cho bà nghe thân phận của mình.
Sau này có một lần, hắn bất chợt gặp Thái tử phi trong cơn phát bệnh, bà điên cuồng đập phá tất cả đồ đạc trong điện, đến khi nhìn thấy hắn, bà cũng nhớ lại hắn là ai. Bà chỉ vào mặt hắn lớn tiếng mắng chửi, gọi hắn là ác tinh khắc chết cha mình, mệnh số đáng lẽ phải chết yểu nhưng lại đổi mạng với cha hắn, thế nên cha hắn mới chết, còn hắn thì sống sót vui vẻ.
Hứa Quân Hách không biết những lời đó từ đâu ra, nhưng khi bị mẹ ruột chỉ thẳng tay vào mặt bảo hắn nên đi chết đi, hắn đau lòng chạy ra khỏi tẩm cung.
Cũng chính vào ngày hôm ấy, trời đổ mưa như trút nước, Hứa Quân Hách chạy suốt dọc đường, gạt hết đám hạ nhân bám theo sau, một mình đứng dầm mưa trong Ngự hoa viên.
Ân Lang đã theo hắn suốt cả quãng đường, lặng lẽ bước đến che ô cho hắn.
Ân Lang lớn hơn hắn hai tuổi, nhưng do quanh năm bị chèn ép, cơ thể gầy gò chỉ còn da bọc xương, dáng người y thấp bé, chỉ việc cầm cán ô cũng phải gồng mình cố hết sức.
Khi Hứa Quân Hách quay đầu nhìn y, y cố gắng nặn ra một nụ cười, khuôn mặt bầm tím không biết đã bị ai đánh, nụ cười trông xấu xí hơn rất nhiều. Ân Lang nói: “Điện hạ, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”
Hứa Quân Hách đang phiền muộn, vừa hay có một người đến để trò chuyện, hắn liền bộc bạch: “Mẹ đã không nhận ra ta nữa rồi.”
Ân Lang bèn nói: “Vậy Điện hạ vẫn may mắn lắm đấy, cha mẹ của nô tài đã mất sớm, nô tài vào cung mới kiếm được miếng ăn.”
Tâm trạng Hứa Quân Hách thời ấu thơ lập tức trào dâng lòng thương xót, giữ y lại trong cung hầu hạ.
Sau này Ân Lang dọn vào Đông cung, tuy chỉ là một thái giám vẩy nước quét nhà chẳng mấy ai để ý, nhưng không còn ai có thể ức hiếp hay đánh mắng y nữa. Đến mùa đông, y cũng có quần áo ấm vừa dày vừa đẹp, còn được ăn thức ăn nóng hôi hổi.
Thái tử phi ở lại trong Đông cung, mỗi ngày sau khi từ học đường trở về Hứa Quân Hách đều ghé qua thăm bà, có khi bị bà mắng thì tức giận, nhưng cách vài ba hôm vẫn sẽ lại đến.
Ân Lang cũng yên tâm ở lại quét dọn trước tẩm cung của Hứa Quân Hách, chỉ đợi hắn đến giờ đi học, tan học để khom người cúi chào “Cung tiễn Điện hạ”, “Cung nghênh Điện hạ”.
Cuộc sống bình yên trôi qua được hai năm, Hứa Quân Hách dần trưởng thành, năm đó hắn đã lên chín tuổi.
Hôm ấy, hắn đến thăm mẹ như thường lệ, nhìn thấy bà búi tóc chỉnh tề, trên người mặc hoa phục đang trò chuyện vui vẻ với đám hạ nhân.
Hắn vốn không dám lại quá gần, chỉ đứng sau gốc cây nhìn vào, không ngờ Thái tử phi trong lúc vô tình quay đầu lại đã thấy hắn.
Bà không còn lạnh nhạt hay điên dại như mọi khi, mà vẫy tay gọi hắn: “Hách nhi, lại đây.”
Đó là lần đầu tiên Hứa Quân Hách nghe mẹ gọi mình thân mật như vậy, hắn căng thẳng đến mức không biết phải đặt tay như thế nào, hồi hộp đi đến trước mặt Thái tử phi.
Bà đuổi đám cung nhân ra ngoài bình phong, rồi kéo tay hắn lại gần, nhìn hắn từ đầu đến chân rồi khen hắn đã trưởng thành, dáng vẻ trông giống hệt như Thái tử.
Hứa Quân Hách ngoan ngoãn đứng im đó, để mặc bà nắm tay xoa đầu mình, đây là lần đầu tiên hắn được trải nghiệm tình cảm mà bản thân vẫn luôn khao khát.
Thái tử phi đứng dậy đi vào nội điện lấy bánh ngọt ra, nói muốn đút cho hắn ăn.
Từ nhỏ đến lớn, hễ là mỗi thứ Hứa Quân Hách cho vào miệng đều phải được cung nhân kiểm tra kỹ lưỡng, sau khi bảo đảm an toàn mới được ăn.
Nhưng khi Hứa Quân Hách nhìn mẹ dịu dàng đưa bánh ngọt đến bên miệng, hắn lại không gọi ai vào kiểm tra mà há miệng ăn để ghi nhớ miếng bánh đầu tiên do mẹ đút cho mình.
Cũng chính miếng bánh này, suýt nữa đã lấy mạng hắn.
“Ta chưa từng oán trách mẹ ta.” Hứa Quân Hách cất giọng nhàn nhạt: “Bà ấy chỉ bị bệnh mà thôi. Những cung nữ già bên cạnh đều nói, khi xưa mẹ ta đã từng là người dịu dàng nhân hậu, thậm chí thấy người đánh chó trên đường bà còn cho người đến ngăn lại, sao có thể chủ động làm hại bất kỳ ai. Miếng bánh tẩm độc mà bà đút ta chỉ là vì có kẻ muốn lợi dụng bệnh của bà, mượn tay bà để giết ta, ta hiểu rõ điều đó.”
“Nhưng khi Hoàng gia gia biết được chuyện này, người không chỉ xử tử toàn bộ thái giám ở Đông cung, mà còn giam cầm mẹ ta vào viện hoang.”
Ân Lang chính là thái giám duy nhất sống sót sau sự kiện ấy, vì chính y là người đã phát hiện Hứa Quân Hách trúng độc và cõng hắn chạy một mạch đến Thái y viện.
Hoàng Đế từng nói với Hứa Quân Hách rằng, nếu làm vua, điều đầu tiên cần từ bỏ chính là chữ “Nhân”.
Thiên tử vô tình, điều kiêng kỵ nhất là do dự thiếu quyết đoán.
Thái tử phi cấu kết với kẻ ác, muốn mưu hại đến tính mạng của Trữ quân, dù cho đó có là mẹ ruột của Hứa Quân Hách, Hoàng Đế cũng tuyệt đối không dung tha, huống chi đây đã là lần thứ hai bà suýt giết Hứa Quân Hách.
Nhưng Hoàng Đế lại muốn Hứa Quân Hách tự mình làm điều đó.
Đó là bài học đầu tiên mà ông truyền cho Hứa Quân Hách – hễ là người muốn làm hại mình, tuyệt đối không thể nương tay, dù cho có là người thân thất.
Hứa Quân Hách dù thế nào cũng không làm được, nhưng chưa đợi đến lúc hắn khỏi bệnh để cầu xin cho mẹ, Thái tử phi đã tự treo cổ chết trong viện hoang.
Năm đó Hứa Quân Hách bước giữa ranh giới sống chết lại mất mẹ, đồng thời phải gánh trên vai tiếng xấu là kẻ bức chết mẹ mình.
“Kỳ thực từ trước ta đã lờ mờ nhận ra Hạ Nghiêu có điều bất thường, nhưng không tra ra điều gì cụ thể. Nhưng rồi lại nghĩ đến tình nghĩa nhiều năm giữa ta và hắn, tin rằng hắn sẽ không phản bội ta.” Hứa Quân Hách chậm rãi khép mắt lại, cố giấu đi ánh mắt vô thần đầy suy tư, nói khẽ: “Bài học đầu tiên mà nhiều năm trước Hoàng gia gia dạy ta đã không đạt yêu cầu, nhiều năm về sau vẫn như vậy. Ta không thua họ, mà ta bại ở một chữ Nhân.”
Hứa Quân Hách từng nghĩ mình đã làm đủ tốt, không bao giờ dành sự thương cảm dư thừa cho bất kỳ ai, cũng không động lòng trắc ẩn khi thấy ai chịu cảnh khó khăn.
Nhưng từ khi đến Linh Châu, dường như hắn đã có nhiều thay đổi.
“Trước kia lúc mới đến Linh Châu, có cao tăng nơi đây từng nói rằng ta bị nghiệp chướng quấn thân, lúc đó ta còn không tin.” Hứa Quân Hách cúi đầu, giọng trầm thấp: “Bây giờ nghĩ lại quả đúng là vậy, dường như bất kỳ ai ở cạnh ta cũng gặp phải bất hạnh, vậy nên ta đáng bị trừng phạt.”
Nếu hắn tàn nhẫn hơn, quyết đoán hơn, khi phát hiện ở Hạ Nghiêu có điểm đáng ngờ, mặc kệ có chứng cứ xác thực hay không cũng nên xử tử hắn ta ngay lập tức, có lẽ Ân Lang đã thoát được kiếp nạn này.
Hoàng gia gia là người thầy tốt, nhưng hắn lại không phải là học trò giỏi.
“Trừng phạt gì cơ?” Kỷ Vân Hành hỏi.
Hứa Quân Hách đáp: “Biến thành chó.”
Kỷ Vân Hành nghe được câu trả lời này, nàng trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng: “Lương Học, ta thấy không phải vậy.”
Nàng nhìn vào góc mặt nghiêng của Hứa Quân Hách, giọng nói dịu dàng: “Cho dù là phụ mẫu của ngài hay Ân đại nhân, nỗi bất hạnh của họ là do những kẻ phản bội và hãm hại gây nên, sao có thể quy tội cho ngài được? Là vua mà có lòng nhân từ thì có gì sai đâu? Nếu như ngài là người lạnh lùng vô tình, sau này thật sự lên ngôi, chẳng biết thiên hạ sẽ có bao nhiêu dân chúng chịu khổ sở.”
Hứa Quân Hách mở mắt ra, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên.
“Ta cho rằng vua là người cần có lòng nhân từ, như vậy mới có thể tạo phúc cho dân chúng trăm họ, trở thành bậc Quân vương được người người yêu mến.” Kỷ Vân Hành cất lời, thoải mái nói ra quan điểm của mình về vua.
Nhưng Hứa Quân Hách chỉ thấy hoang mang.
Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn ghi nhớ lời dạy của Hoàng gia gia, không bao giờ động lòng trắc ẩn vô dụng, bất kể người bên đường có đáng thương đến cỡ nào hắn cũng sẽ không quay đầu nhìn nhiều thêm một lần.
Trái tim hắn không thể chứa đựng quá nhiều thiện lương như vậy.
Nhưng đến Linh Châu, hắn biến thành một con chó nhỏ, qua đôi mắt của nó nhìn thấy được Kỷ Vân Hành.
Một Kỷ Vân Hành sống trong tiểu viện cũ nát, Kỷ Vân Hành ăn cơm thừa canh cặn, Kỷ Vân Hành nằm ngủ co ro trên bàn vì mái nhà dột nước mưa, Kỷ Vân Hành chịu đựng bị ức hiếp mà không thể phản kháng.
Cái ngày nàng sốt cao ôm lấy cổ hắn khóc lóc gọi mẹ cũng chính là lúc hắn bắt đầu động lòng trắc ẩn, cũng là nguồn gốc của lòng nhân từ trong hắn.
Sau khi đến Linh Châu, mỗi ngày vào lúc mặt trời xuống núi hắn sẽ biến thành chó con, từ đó hắn mới thấy được tất cả những điều này.
Nếu không phải vì thế, với thân phận của hắn có khi cả đời cũng không thể thấy được Kỷ Vân Hành bị giam cần trong căn viện chật hẹp kia, cũng chẳng bao giờ thấy được những người dân khổ cực khác.
Đây chính là bài học mà thần minh của Linh Châu dạy cho Trữ quân của Đại Yến.
Trong khoảnh khắc đó, Hứa Quân Hách như được khai sáng, chuỗi phật châu bằng gỗ kỳ nam trên cổ tay hắn đột ngột đứt ra, những hạt châu tròn vo rơi xuống đất nảy đi lăn ra tứ phía.
Kỷ Vân Hành lặng lẽ đứng dậy, nhặt lại từng hạt châu lăn tứ tung, vừa đếm vừa hỏi: “Lương Học, chuỗi vòng này có tổng cộng bao nhiêu hạt châu?”
Hứa Quân Hách đáp: “Mười tám hạt.”
Kỷ Vân Hành đếm hai lần nhưng chỉ có mười bảy hạt, nàng tìm kiếm khắp nơi trong điện, còn gọi cả cung nhân vào tìm giúp, nhưng vẫn không thể tìm thấy hạt cuối cùng kia.
“Không tìm thấy thì bỏ đi.” Hứa Quân Hách nói: “Bài học này ta đã học được rồi, chuỗi hạt châu này cũng không còn quan trọng.”
Kỷ Vân Hành không nghe hiểu lời hắn nói, nàng gom mười bảy hạt lại đặt vào ngăn kéo trên bàn, rồi gọi thái giám mang thuốc đến.
Chén thuốc đặc sệt đã được làm nguội, không còn quá nóng, vừa vặn để uống.
Hứa Quân Hách rõ ràng là người uống thuốc khó khăn, cung nhân bưng khay thuốc vào còn mang thêm đủ loại bánh ngọt mứt quả, lúc đi đến gần còn ra sức nháy mắt ra hiệu với Kỷ Vân Hành.
“Lương Học.” Kỷ Vân Hành lại hiểu được ánh mắt ấy, bèn lên tiếng: “Ngài nên uống thuốc đi.”
Như dự đoán, Hứa Quân Hách lập tức phản kháng: “Không uống, mang ra ngoài đổ đi.”
“Nhưng trong người ngài vẫn còn dư độc, không uống thuốc mắt sẽ không khỏi được.” Kỷ Vân Hành nhỏ giọng khuyên nhủ.
“Ta vừa hỏi thái y, họ nói độc còn lại trong người sẽ dần dần được loại bỏ, không uống thuốc chỉ hồi phục chậm vài ngày thôi, không sao.” Hứa Quân Hách nói.
Kỷ Vân Hành tiến lại nhận lấy bát thuốc: “Bệnh thì phải uống thuốc, ta thường bị bệnh đây này, nhưng lần nào ta cũng uống.”
“Ta không uống.” Hứa Quân Hách ngửi thấy mùi thuốc đã muốn nôn, đang từ chối thì Kỷ Vân Hành đã bưng chén thuốc đến gần.
Ngửi thấy mùi hương khó chịu kia, hắn quay đầu né tránh còn vội vã ra lệnh: “Người đâu, kéo Kỷ Vân Hành ra ngoài ngay!”
Hai người vừa mới ngồi cạnh nhau trò chuyện quá khứ thoáng chốc đã đối nghịch.
“Không có ai đâu, họ ra ngoài cả rồi.” Kỷ Vân Hành nghiêm túc nói: “Ở đây chỉ có ta và Lương Học thôi.”
Hứa Quân Hách hít sâu một hơi, định hô lớn tiếng gọi người vào, nhưng vừa há miệng ra thì một thìa thuốc đã được đưa vào miệng.
Trong lúc hoảng loạn, Hứa Quân Hách giật mình nuốt trọn ngụm thuốc xuống cổ họng.
“Oẹ…”

Bình luận về bài viết này