Chương 50: “Về sau không được nói những lời như vậy nữa.”

Trong lòng Thi công công luôn có một khúc mắc chưa giải được.

Theo lý mà nói thì Tiểu điện hạ nhà họ trời sinh tuấn tú vô song, dáng dấp cao lớn, diện mạo xuất chúng, dù tính tình có hơi nóng nảy một chút nhưng thân phận tôn quý đủ để bù đắp phần thiếu sót ấy, đáng ra phải sớm ngày tuyển phi, thành gia lập thất rồi mới phải.

Đa số nam tử ở Kinh thành khi đến tuổi mười tám đều đã chọn hôn phối, đến tuổi đôi mươi là đã có con bồng con bế.

Ấy vậy mà Hứa Quân Hách lại lớn đến tuổi này, bất kể xuất hiện ở bất kỳ đâu cũng không thấy bên cạnh có bóng dáng một cô nương nào.

Điều này khiến Thi công công rất nóng lòng, nếu như chỉ có Tiểu điện hạ tuổi trẻ ham chơi, chưa đặt tâm tư vào chuyện lập gia đình thì cũng thôi đi, nhưng Hoàng thượng lẽ ra cũng nên chủ trương sắp xếp cho hắn một mối hôn sự thích hợp mới đúng.

Nhưng nào ngờ hai ông cháu họ lại ăn ý vô cùng, chẳng nghe ai nhắc gì đến chuyện tuyển phi cho Tiểu điện hạ, khiến Thi công công nhìn mà sốt ruột theo.

Ông ấy cũng từng nhiều lần tìm Hứa Quân Hách để nói về chuyện này, nhưng Tiểu điện hạ thường ứng phó qua loa, miệng thì hứa sẽ để ý đến các thiên kim tiểu thư trong Kinh thành, nhưng xoay lưng một cái là đã chạy mất chẳng thấy bóng dáng đâu.

Thi Anh cũng đành bất lực, vì chuyện này còn sầu não đến mức đêm đến thao thức không yên.

Không ngờ lần này xa cách bao ngày, khi ông ấy đến hành cung Linh Châu lại thấy một cô nương có thể đường hoàng bước vào tẩm điện của Hứa Quân Hách.

Cứ nhìn vào dáng điệu thông thạo của nàng cũng đủ hiểu đây không phải là lần đầu tiên.

Thi công công chậm rãi bước tới, quan sát Kỷ Vân Hành từ trên xuống dưới, hôm nay nàng mặc áo ngắn thêu hoa văn mây đỏ đen, phía dưới là váy xếp gấm thêu chỉ vàng, chân đi giày gấm, mái tóc dài được búi đơn giản chỉ cài một chiếc trâm vàng khảm ngọc. Phần tóc còn lại xõa trên vai, đuôi tóc nhẹ nhàng uốn lượn.

Nàng có đôi mắt rất đẹp, nét cảnh giác hệt như mắt mèo, hàng mày đen càng nổi bật trên làn da trắng ngần.

Đúng là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Những cái khác tạm thời chưa nói đến, chỉ cần nhìn gương mặt ấy thôi cũng khiến người ta yêu mến. Thi Anh hài lòng mỉm cười, vỗ tay nói: “Mắt nhìn người của Tiểu điện hạ nhà chúng ta quả nhiên không chê vào đâu được.”

Kỷ Vân Hành thấy ông ấy mỉm cười hiền lành, trên người toát ra khí chất thân thiện dễ gần mới khiến nàng bớt đề phòng hơn, bèn chủ động hỏi: “Ông là người của Lương Học sao?”

Vừa nghe hai chữ “Lương Học” lọt vào tai, Hứa Quân Hách dù có muốn ngụy biện thế nào cũng vô ích, hai mắt Thi Anh sáng lên, vừa tiến tới gần vừa hỏi: “Tiểu cô nương vừa gọi là tên tự của Tiểu điện hạ nhà ta sao?”

Kỷ Vân Hành gật đầu chắc nịch: “Đúng vậy.”

Nàng ngừng lại một giây rồi lại bổ sung thêm một câu: “Là ngài ấy bảo ta gọi như vậy.”

Thi Anh phấn khích: “Vậy là đúng rồi!”

“Đúng ư? Sao lại đúng?” Kỷ Vân Hành hỏi lại.

Thi công công hạ thấp giọng, nói nhỏ: “Lúc Tiểu điện hạ còn ở Kinh thành, ngài không cho phép người ngoài gọi tên tự của ngài, ngài cho rằng đó là vượt lễ.”

“Lúc ta gọi thì ngài ấy chưa từng bảo là không được.” Kỷ Vân Hành đáp.

“Cô nương đương nhiên phải khác người ngoài rồi. Tiểu điện hạ nhà ta mến cô nương, thích cô nương nên mới muốn cô nương gọi tên tự của ngài.”

Thi Anh bật cười, đôi mắt híp lại đầy vẻ hài lòng.

Hứa Quân Hách nghe vậy trong lòng bồn chồn hẳn, thầm nghĩ không thể để hai người này tiếp tục trò chuyện thêm nữa, nếu không ngày mai có lẽ Thi công công sẽ sớm báo hỷ về Kinh thành mất thôi.

“Đừng nói lung tung nữa.” Hắn vội ngắt lời hai người họ.

Kỷ Vân Hành nghiêm túc nói: “Ta không hề nói lung tung nha, ban đầu chính ngài nói với ta, ngài tên là Lương Học.”

“Ta không nói cô.” Hứa Quân Hách thuận miệng giải thích một câu rồi quay sang nói với Thi Anh: “Thi công công không quản ngại đường xá xa xôi, chắc hẳn đi đường đã mệt nhọc, chi bằng đi nghỉ ngơi trước đã.”

Thi Anh mỉm cười nhìn hắn, ông ấy cũng không từ chối chắp tay đáp lời: “Vậy nô tài xin cảm tạ Tiểu điện hạ.”

Hứa Quân Hách phất tay ra hiệu cho Thi Anh lui ra ngoài.

Kỷ Vân Hành đứng ở cửa một lát, thấy Thi công công đi theo cung nhân rời đi, nàng mới tiến vào tẩm điện: “Lương Học, ta mang bánh hoa mai về cho ngài này.”

Nghe tiếng bước chân đều đặn vang lên trong điện, dù đôi mắt Hứa Quân Hách không nhìn thấy nhưng vẫn có thể xác định chính xác vị trí của Kỷ Vân Hành.

Nàng đi đến đâu, đôi mắt vô thần của hắn dõi theo đến đó: “Cô đừng nghe Thi công công vừa rồi nói linh tinh, ông ấy tuổi cao lẩm cẩm rồi, có đôi khi lại thuận miệng nói bừa.”

“Ta biết rồi.” Kỷ Vân Hành đáp.

Nàng nhớ lúc Hứa Quân Hách lần đầu xuất hiện trong tiểu viện của nàng, ban đầu vì hắn có ý định giấu đi thân phận của mình cho nên mới nói tên tự của hắn.

Hứa Quân Hách vốn còn định giải thích rõ ràng một phen tránh để Kỷ Vân Hành hiểu lầm, nào ngờ lại bị một câu của nàng chặn ngang.

Trầm ngâm một hồi, hắn mới hỏi tiếp: “Cô cứ ba ngày hai lượt xuống núi, đi làm gì vậy?”

“Học vẽ.”

Dạo gần đây, Kỷ Vân Hành đều đi học vẽ cùng Thiệu Sinh. Lúc đầu nghe Thiệu Sinh nói có nghiên cứu về vẽ tranh, nàng còn tưởng y chỉ rảnh rỗi vẽ chơi cho vui, không ngờ rằng Thiệu Sinh thật sự rất có tài năng về hội họa.

Y dạy rất tận tâm, mới học vài buổi mà Kỷ Vân Hành đã biết cách vẽ người như thế nào, dù rằng tranh vẽ còn chưa đẹp cho lắm.

Những kỹ thuật cơ bản để vẽ tranh thực ra không quá nhiều, chủ yếu là phải luyện tập nhiều để quen tay. Thứ Kỷ Vân Hành có nhiều nhất chính là kiên nhẫn, luyện tập thường xuyên giúp nàng dần nắm bắt kỹ thuật vẽ người.

Hứa Quân Hách làm như vô tình hỏi: “Học với ai?”

“Thiệu Sinh ca ca.” Kỷ Vân Hành đi đến bên bàn, lấy bánh hoa mai từ trong ngực áo ra, nàng bóc lớp giấy dầu ra, bánh bên trong vẫn còn nóng hổi.

Loại bánh hoa mai này bán rất chạy, cũng là đặc sản của Linh Châu. Lúc trở về đi ngang qua tiệm, nghĩ đến việc mua cho Hứa Quân Hách nếm thử, nàng đã xếp hàng rất lâu mới mua được.

Hứa Quân Hách lập tức truy hỏi: “Cô lại có ca ca từ đâu ra thế?”

“Lần trước ngài đã gặp rồi mà, lúc ở Bão Nguyệt Trai đó.” Kỷ Vân Hành đáp.

Đầu óc Hứa Quân Hách bắt đầu hồi tưởng lại cảnh tượng ngày đó ở Bão Nguyệt Trai, lúc này mới nhớ ra hôm ấy Kỷ Vân Hành thực sự đã nhắc tới nhân vật này, chỉ là khi đó hắn gặp phải Trì Tiện nên quên khuấy đi mất.

Trong trí nhớ của hắn, nam tử tên Thiệu Sinh kia cũng trẻ trung tuấn tú, tuy dáng người thấp hơn hắn một chút, nhưng toàn thân lại toát lên khí chất của văn nhân, cũng là một nhân vật nổi bật.

Điều này khiến Hứa Quân Hách cảm thấy buồn bực: “Họ Thiệu đó sao lại thành ca ca của cô?”

Kỷ Vân Hành đang bận rộn xếp bánh hoa mai ra đĩa. Trên bàn trong tẩm điện luôn bày sẵn đĩa đựng trái cây tươi hoặc bánh ngọt đẹp mắt, nhưng Hứa Quân Hách ít khi động đến, như thể bày ra chỉ để trang trí.

Mỗi lần Kỷ Vân Hành đi ngang qua lại tiện tay bốc lấy một miếng bỏ vào miệng.

Nàng chăm chú bóc lớp vỏ giấy dầu dính trên bánh hoa mai dẻo dính, nhất thời mải mê đến mức không để ý đến câu hỏi của Hứa Quân Hách nên không trả lời.

Hứa Quân Hách hiện giờ chỉ là một người mù, hoàn toàn không thể nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang làm gì. Câu hỏi hắn đặt ra được đáp lại bằng sự im lặng, lòng hắn bất giác dấy lên cảm xúc khó tả.

Tại sao Kỷ Vân Hành lại im lặng không trả lời? Vẻ mặt nàng bây giờ đang có biểu cảm thế nào? Nàng đang nghĩ gì?

Hắn cất tiếng gọi nàng: “Kỷ Vân Hành.”

“Gì vậy?” Kỷ Vân Hành hờ hững đáp lời, toàn bộ tâm trí đều đặt vào chiếc bánh hoa mai, hai tay mải mê bóc đến dính đầy nếp: “Ăn bánh hoa mai không?”

“Sao không trả lời câu hỏi của ta?” Hứa Quân Hách cũng đặt toàn bộ tâm tư vào câu hỏi của mình.

Kỷ Vân Hành đáp: “Câu nào cơ? Ta không nghe rõ.”

Hứa Quân Hách nhắc lại câu hỏi ấy lần nữa, lần này còn nói nhanh hơn: “Tên họ Thiệu đó sao lại thành ca ca của cô?”

“Trước đây dì Tô có ý muốn tìm một mối hôn sự cho ta, có lẽ bà ấy thấy Thiệu Sinh ca ca là người khôi ngô tuấn tú nên muốn ta làm quen với huynh ấy.” Kỷ Vân Hành thành thật giải đáp rồi bưng đĩa bánh đến chỗ hắn.

Hứa Quân Hách đứng bên cửa sổ, đôi mắt vô thần khẽ chớp, vẻ mặt có hơi ngỡ ngàng.

Phong tục ở Kinh Thành suy cho cùng vẫn có rất nhiều điểm khác biệt so với Linh Châu.

Ở vùng đất Linh Châu này, danh xưng ca ca muội muội không chỉ là xưng hô dùng để tán tỉnh.

Nhưng ở trong Kinh thành, biểu huynh muội thành hôn với nhau lại được xem là gắn kết thân tình.

Hắn bèn hỏi: “Vợ kế của cha cô chẳng phải đã không gây khó dễ cho cô nữa rồi sao, tại sao cô còn đi tìm mối hôn sự?”

Kỷ Vân Hành đáp: “Dì Tô nói ta đến tuổi lập gia đình rồi, cũng nên suy nghĩ đến vấn đề này. Nếu như hợp ý, ta cũng muốn sớm ngày thành thân. Dì Tô đã vì ta mà lỡ dở suốt bao nhiêu năm nay, có lẽ chỉ khi thấy ta xuất giá, bà ấy mới yên lòng suy xét cho bản thân mình.”

Một suy nghĩ chợt vụt qua trong đầu Hứa Quân Hách, lời phản đối theo phản xạ thoát ra khỏi miệng: “Không được.”

“Không được cái gì?” Kỷ Vân Hành ngạc nhiên quay sang nhìn hắn.

Hứa Quân Hách không thể nói rõ là không được điều gì, chỉ cảm thấy nghẹn cứng trong lồng ngực, theo bản năng chỉ muốn phản đối.

Hắn đổi hướng suy nghĩ, cố giấu đi sự thất thố của mình vừa nãy: “Thiệu Sinh đó là người thế nào, cô đã hiểu rõ hắn hay chưa? Mới gặp có vài lần đã gọi nhau ca ca muội muội rồi.”

Lúc nói đến mấy chữ sau cùng, giọng điệu hắn dần nhỏ lại, tựa như đang thì thào với chính mình.

Kỷ Vân Hành bấy giờ mới cảm thấy câu hỏi của hắn có hơi lạ, dường như cứ nhằm vào Thiệu Sinh, bèn hỏi lại: “Lương Học với Thiệu Sinh ca ca là người quen cũ sao?”

Giọng hắn không vui chút nào: “Làm sao ta có thể quen biết Thiệu Sinh ca ca của cô được, ta cũng đâu phải người Linh Châu.”

“Cũng phải, ngài là Hoàng thái tôn cao quý, sao có thể quen biết huynh ấy được.” Kỷ Vân Hành nói.

Nàng thật lòng nói ra câu này, nhưng lọt vào tai Hứa Quân Hách lại tràn đầy ý tứ châm chọc.

“Cô…” Hứa Quân Hách đè nén cơn giận trong lòng, giọng điệu có hơi nặng nề: “Về sau không được nói những lời như vậy nữa.”

“Những lời gì?”

“Là những lời vô nghĩa linh tinh như Hoàng thái tôn cao quý gì đó.” Hứa Quân Hách giận dỗi nhìn chằm chằm vào cây cột: “Ta đã bao giờ bày ra thái độ kiêu ngạo của Hoàng thái tôn trước mặt cô hay chưa, đồ vô lương tâm.”

Kỷ Vân Hành mỉm cười dỗ dành hắn: “Câu này ta học theo người khác đấy, nếu Lương Học không thích nghe, sau này ta sẽ không nói nữa.”

Nàng bưng đĩa bánh đến trước mặt Hứa Quân Hách, dịu giọng nói: “Đây là bánh hoa mai ta xếp hàng mua cho ngài đó, bánh này không có ở Kinh thành đâu, ngài có muốn nếm thử không?”

Chỉ nghe giọng nhẹ nhàng của Kỷ Vân Hành, Hứa Quân Hách đã cảm thấy cơn giận tiêu tan, gương mặt tối sầm cũng dần sáng sủa trở lại: “Cô xếp hàng để mua cho ta sao? Hàng dài không, phải đứng mất bao lâu?”

Kỷ Vân Hành không nhớ rõ, chỉ ước lượng rồi trả lời: “Khoảng một khắc gì đó, vì để bánh hoa mai không nguội trên đường về, ta còn cất trong ngực áo mang về đó.”

Câu nói của nàng như đang tranh công, dỗ dành Hứa Quân Hách vui vẻ ngay: “Cho ta thử nào.”

Kỷ Vân Hành gắp một miếng bánh cho hắn.

Đúng mùa mai nở rộ, bánh hoa mai làm từ hoa tươi tựa như vừa hái từ trên cành xuống, vừa cắn vào là đầy ắp hương thơm.

Gạo nếp mềm mại mang theo chút ngọt dịu, hương thơm ngào ngạt tỏa ra trên đầu lưỡi, mỗi hạt gạo nếp đều ấm nóng.

Là hơi ấm từ thân thể của Kỷ Vân Hành.

“Ngon không?” Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy mong đợi.

Hắn mím đôi môi ngọt ngào, khẽ đáp: “Ngon.”

“Phải không?” Kỷ Vân Hành cười nói: “Thiệu Sinh ca ca cũng khen ngon lắm đấy.”


Bình luận

5 bình luận cho “Chương 50: “Về sau không được nói những lời như vậy nữa.””

  1. haha nghe Thiệu Sinh ca ca khen ngon chắc Lương Học nghẹn luôn hết thấy ngon 🤣🤣🤣

    Đã thích bởi 1 người

    1. Sau đó là nghỉ ăn😅. Bánh tự nhiên có vị chua lè🤣🤣🤣

      Thích

  2. Ảnh đại diện ThanhTruc Nguyen
    ThanhTruc Nguyen

    Học Học uống cả hũ giấm rồi mà bé Yến cứ Thiệu Sinh ca ca miết thôi 😊

    Đã thích bởi 1 người

    1. Về sau còn Thiệu Sinh ca ca mãi cơ, Học Học còn uống giấm dài dài🤣🤣🤣

      Thích

  3. Học học tự dưng thấy nghẹn ngang :v

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này