Chương 7: Cắn nhẹ vào cổ hắn

Hệ thống: “Vậy sao?”

Nó không nói nữa, trốn vào góc tự tìm côn trùng chơi.

Mưa bắt đầu lớn. Lúc Từ Ly Lăng nấu cơm xong, trời đã tối hẳn, đêm đen như mực.

Oanh Nhiên vào bếp giúp bưng thức ăn. Lúc ăn cơm, hệ thống ngồi xuống cạnh Oanh Nhiên, đôi mắt mèo tròn xoe nhìn miếng sườn trên bàn, ra hiệu cho Oanh Nhiên đút thịt cho nó.

Oanh Nhiên gắp một miếng sườn đặt bên cạnh bàn. Móng mèo nhỏ gạt một cái, hệ thống nằm trên bàn bắt đầu gặm.

Oanh Nhiên nhìn nó, mặt lộ vẻ cười, cảm thấy miệng mèo nhỏ ngậm miếng thịt lúc lắc trông đáng yêu vô cùng.

Nó ăn xong thịt thì kêu “meo”.

Oanh Nhiên lại gắp một miếng sườn non định đặt bên cạnh bàn, Từ Ly Lăng đã ấn đũa của nàng xuống.

Nàng nhìn về phía Từ Ly Lăng: “Sao thế chàng?”

Từ Ly Lăng đặt miếng sườn non vào bát nàng: “Con mèo này tên gì?”

“Ừm…” Oanh Nhiên trầm ngâm, nàng cười nói: “Gọi là Đại Hoa nhé?”

Đại Hoa thì Đại Hoa.

Hệ thống, bây giờ tên là Đại Hoa, không có ý kiến gì, nó ngoạm lấy khúc xương đến góc nhà ăn. Nó sợ phu quân của nàng một cách khó hiểu.

Ngoài trời mưa rả rích, trong nhà yên tĩnh an lành. Mèo đi rồi, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng lại trò chuyện phiếm như thường lệ.

Từ Ly Lăng: “Nàng định nuôi nó ở đâu?”

Oanh Nhiên: “Chàng nói xem?”

Từ Ly Lăng: “Để cùng với Tiểu Hoàng.”

Tiểu Hoàng được nuôi thả, ổ của nó ở sau nhà.

Oanh Nhiên liếc nhìn Đại Hoa: “Như vậy có ổn không? Tiểu Hoàng là chó, Đại Hoa là mèo.”

Nàng không sợ Tiểu Hoàng bắt nạt Đại Hoa, chỉ sợ Đại Hoa hết lần này đến lần khác giật điện Tiểu Hoàng, Tiểu Hoàng không chịu nổi. Đại Hoa trợn mắt mèo, ra sức lắc đầu với Oanh Nhiên, mặt đầy vẻ không muốn.

Từ Ly Lăng: “Quen là được.”

Oanh Nhiên: “Hay là làm cho nó một cái ổ trong nhà?”

Từ Ly Lăng không nói gì.

Oanh Nhiên biết chuyện này không có chỗ thương lượng. Có thể nuôi thú cưng, nhưng tuyệt đối không được nuôi trong nhà.

Đây là điều mà nàng và Từ Ly Lăng đã ngầm đồng ý sau khi thành thân, lúc quyết định nhận nuôi Tiểu Hoàng.

Oanh Nhiên bất lực nhún vai với Đại Hoa. Thực ra nàng cũng không muốn để Đại Hoa ở trong nhà lắm.

Thứ nhất là nàng hơi nhạy cảm với mùi, không chịu được mùi của chó mèo. Thứ hai…

Nàng và Từ Ly Lăng là vợ chồng, khó tránh khỏi có cuộc sống vợ chồng. Lúc Từ Ly Lăng ở trên giường thường không biết kiềm chế. Nếu Đại Hoa ở trong nhà nghe thấy gì, nàng sẽ xấu hổ đến chết mất.

Đại Hoa há miệng kêu “meo” không thành tiếng, đau khổ ngã xuống đất lăn lộn.

Nó không muốn ở cùng với con chó thối tha đó! Không muốn!

Oanh Nhiên giả vờ không thấy.

Ăn cơm xong, nàng vào phòng lấy quần áo cũ không cần nữa ra, ngồi xổm bên cạnh Đại Hoa làm ổ cho nó. Đại Hoa thấy chuyện không thể thương lượng được nữa nên uất ức kêu vài tiếng “meo meo”.

Oanh Nhiên: “Tiểu Hoàng rất ngoan, nghe hiểu được lời người. Tối nay mi tạm thời ngủ cùng Tiểu Hoàng nhé, ngày mai trời quang, ta sẽ làm cho mi một cái ổ riêng.”

Đại Hoa xịu mặt mèo xuống, miễn cưỡng chấp nhận. Oanh Nhiên cười, xoa đầu nó.

Nó ngẩng mặt lên cọ cọ vào tay Oanh Nhiên rồi lại nằm xuống lật bụng để Oanh Nhiên xoa bụng, vỗ mông. Oanh Nhiên trêu mèo đến mức quên cả trời đất. Từ Ly Lăng ăn cơm xong, ngồi sau lưng nàng nhìn hồi lâu, nàng cũng không hề hay biết.

Là Đại Hoa nhạy bén cảm nhận được ánh mắt hơi lạnh đó, cảnh giác trốn sau cánh cửa.

Từ Ly Lăng: “Là mèo đực à.”

Oanh Nhiên: “Hình như vậy.”

“Mèo đực đến kỳ động dục rất phiền phức, hôm nào tìm một thú y thiến nó đi.”

Nói xong, Từ Ly Lăng dọn bát đũa vào bếp rửa.

Đại Hoa sau cánh cửa xù lông: “Ta đã nói phu quân của cô rất đáng sợ mà!”

Oanh Nhiên cười gian xoa nó: “Chàng ấy nói cũng không sai, ở thời đại của chúng ta nuôi mèo đều phải thiến cả.”

Đại Hoa trừng mắt nhìn Oanh Nhiên: “Vì vậy ta thà đi lang thang còn hơn!”

Oanh Nhiên kinh ngạc: “Hóa ra mi là mèo thật à? Mèo cũng có thể làm hệ thống sao?”

Trong những cuốn truyện xuyên không mà nàng đã đọc, hệ thống đa phần là những dữ liệu lạnh lùng. Đại Hoa kiêu ngạo ngẩng cao cái đầu nhỏ, vểnh đuôi nói: “Đương nhiên, ta không phải là mèo bình thường, ta là bá chủ trong loài mèo.”

“Hổ à?”

“Vua mèo!”

Oanh Nhiên bị chọc cười, vừa làm ổ cho nó vừa trò chuyện phiếm với nó, thỉnh thoảng lại vuốt ve con mèo hai cái.

Thời gian cứ thế trôi qua rất nhanh. Từ Ly Lăng rửa bát xong, đun nước nóng rồi về lại phòng chính, Oanh Nhiên vẫn đang chơi với mèo.

Thường ngày, lúc này nàng đã sớm đi tắm rồi.

Từ Ly Lăng vỗ vai nàng nhắc nhở: “Đi tắm đi.”

Oanh Nhiên lưu luyến đáp: “Thiếp vẫn chưa làm xong ổ cho mèo.”

Từ Ly Lăng: “Để ta. Lát nữa ta sẽ mang nó ra sau nhà.”

Oanh Nhiên đưa ổ mèo cho hắn, đáp một tiếng: “Thôi được.”

Nếu không đi nữa, nàng cảm thấy hắn sẽ không vui. Nàng về phòng lấy đồ ngủ vào buồng tắm. Từ Ly Lăng đã chuẩn bị sẵn nước nóng cho nàng, nàng cởi quần áo nằm vào bồn, thoải mái tận hưởng.

Trong phòng chính, Đại Hoa tựa lưng vào tường, ngước nhìn người đàn ông trước mặt. Ánh mắt của hắn cho nó một cảm giác nguy hiểm như hắn muốn vặn gãy cổ nó ra.

Hắn cúi người xuống.

Nó gầm gừ, nhảy dựng lên định bỏ chạy. Nó tự nhận tốc độ của mình nhanh đến đáng sợ. Tuy nhiên, tốc độ của hắn đã cho nó thấy thế nào mới là đáng sợ thật sự.

Hắn tùy tiện đưa tay ra đã tóm được gáy của nó.

Đại Hoa đáng thương kêu “meo” với hắn. Hắn không hề động lòng, một tay xách nó và cái ổ mèo hắn làm qua loa, một tay cầm ô, đi ra chỗ ổ chó sau nhà.

Hôm nay Tiểu Hoàng không được ăn xương thịt, cũng không dám xin Từ Ly Lăng, giờ đang đói meo. Thấy Từ Ly Lăng đến, nó vẫy đuôi điên cuồng.

Thấy trong tay hắn xách một con mèo thì có chút thất vọng, nhưng… thịt mèo, miễn cưỡng ăn vậy.

Tiểu Hoàng đợi Từ Ly Lăng đặt thức ăn của nó xuống. Thế nhưng Từ Ly Lăng lại ném ổ mèo vào trong ổ nó, rồi ném con mèo vào trong ổ mèo.

Lúc hắn cầm ô quay về, đi ngang qua nó thì nói một câu: “Thú cưng mới của chủ nhân ngươi.”

Cái gì?!

Nữ chủ nhân của nó có thú cưng mới?!

Tiểu Hoàng nhìn về phía con vật nhỏ trong ổ.

Con vật nhỏ toàn thân toát ra vẻ chê bai ổ chó của nó, đang định ném đồ của nó ra ngoài. Có Từ Ly Lăng ở đây, Tiểu Hoàng không dám làm gì.

Bóng dáng Từ Ly Lăng vừa biến mất, nó lập tức gầm gừ tiến lại gần Đại Hoa. Nó không dám ăn thịt thú cưng mới của nữ chủ nhân. Nhưng cho con vật nhỏ này một bài học thì vẫn có thể!

Đại Hoa bay lên đá một cú vào mặt nó. Chỉ là một cú đá của mèo, Tiểu Hoàng hoàn toàn không đau. Tuy nhiên, trong ổ chó sáng lên một dòng điện chói lòa. Tiểu Hoàng ngã thẳng cẳng xuống đất.

Đại Hoa ném hết đồ trong ổ của Tiểu Hoàng ra ngoài, thoải mái chiếm lấy ổ chó, vẻ mặt rất khinh thường.

“Chó ngốc.”

Lúc Oanh Nhiên tắm xong, Từ Ly Lăng đang ngồi trong phòng. Thấy nàng đến, hắn hỏi: “Tắm xong rồi à?”

Oanh Nhiên: “Vâng. Chàng đi tắm đi.”

Từ Ly Lăng cùng nàng về phòng ngủ, lấy đồ ngủ rồi vào buồng tắm. Oanh Nhiên bèn ngồi trước bàn trang điểm lau tóc. Nàng lau tóc đến nửa khô, thì Từ Ly Lăng tắm xong trở về.

Mái tóc dài của hắn ướt sũng xõa tung, nước nhỏ xuống làm ướt một mảng lớn. Đồ ngủ mỏng manh, lờ mờ có thể thấy được đường nét ẩn hiện của eo, bụng và lưng.

Oanh Nhiên đứng dậy, nhường chỗ cho hắn lau tóc.

Từ Ly Lăng ngồi xuống, cánh tay dài duỗi ra kéo nàng ngồi lên đùi mình. Oanh Nhiên đẩy hắn: “Tóc chàng còn ướt kìa.”

Chút sức lực đó của nàng hoàn toàn không thể ngăn cản được bất kỳ hành động nào của hắn. Từ Ly Lăng vùi mặt vào cổ nàng, xoa xoa mái tóc dài của Oanh Nhiên: “Khô rồi.”

Mái tóc dài hơi lạnh còn nhỏ nước dính lên người nàng, khiến nàng rùng mình. Oanh Nhiên liếc mắt trách hắn, không nói gì nữa.

Từ Ly Lăng cởi áo trên đặt sang một bên, nửa ôm nửa nâng nàng, để nàng ngồi dạng chân trên đùi mình.

Thư sinh này xấu tính thật.

Oanh Nhiên thầm chửi hắn trong lòng, vừa đùa giỡn vừa đẩy hắn, ngăn tay hắn. Khi bị hắn chạm vào, hai tay nàng liền lúng túng giơ lên rồi nằm rạp trên người Từ Ly Lăng.

Mái tóc dài ướt sũng của hắn dính vào làn da trắng như tuyết của nàng. Từng lọn tóc như những con rắn đen uốn lượn, âm u, di chuyển trên người nàng theo từng động tác. Đuôi tóc chạm vào nàng, ngứa đến mức nàng rên hừ hừ, bèn đi vuốt mái tóc rối của hắn. Hắn thuận thế cúi đầu, nhân lúc không có những lọn tóc phiền phức ngăn cản mà hôn lên lông mày, chóp mũi nàng, nhẹ nhàng ngậm lấy môi nàng, dùng mặt áp vào mặt nàng khẽ cọ xát.

Khi hắn mặc chiếc áo nho sĩ màu xanh, trông vừa yếu đuối vừa mỏng manh.

Hứa Thu Quế nói riêng với nàng nhiều lần, bảo nàng làm thêm nhiều món thịt cho hắn bồi bổ. Mỗi lần Oanh Nhiên đều qua loa đáp lời. Oanh Nhiên không tiện nói với người khác rằng cơ thể hắn sau khi cởi quần áo có cơ bắp đều đặn thon dài mà rắn chắc, sức lực lớn đến mức khiến nàng kinh ngạc.

Oanh Nhiên vòng tay qua cổ ôm hắn, vừa chìm đắm vừa sợ hãi.

Đúng vậy, nàng có chút sợ hãi chuyện phòng the với hắn.

Vì vậy đối với một cặp vợ chồng mới cưới mà nói, chuyện phòng the của họ không được xem là quá thường xuyên.

Không phải là không thoải mái, chỉ là sự buông thả và ác ý của hắn khiến nàng có cảm giác kỳ lạ.

Khi cảm giác đó ập đến, trước mắt nàng một mảng trắng xóa, toàn thân không ngừng run rẩy, nàng hoàn toàn mất kiểm soát, hồn phách như muốn lìa khỏi xác, ngay cả mình đang ở đâu cũng không biết. Hoàn toàn khác với chuyện phòng the bình thường mà nàng nghĩ.

Nàng sợ cảm giác không thể tự chủ này, giống như đang dùng linh hồn để giao dịch với ma quỷ, để đổi lấy trải nghiệm tột đỉnh vượt xa mọi thứ trên đời. Ngay cả sau khi xong chuyện, đầu óc nàng cũng sẽ tê dại một lúc lâu.

Nhưng chỉ cần nàng và hắn có chuyện giường chiếu, nàng không thể trốn tránh cảm giác này.

Oanh Nhiên mơ màng nghĩ, thường ngày trông hắn hiền lành, ôn hòa đến thế, tại sao trên giường lại không thể như vậy chứ?

Đang nghĩ, Từ Ly Lăng đã bế nàng từ ghế lên giường. Nàng rên hừ hừ, cắn nhẹ vào cổ hắn.

Hắn nói: “Dùng thêm chút sức.”

Nàng không thoát khỏi sự trói buộc của hắn, thầm chửi chàng bị thương thì đừng trách thiếp rồi cắn mạnh xuống.

Đêm mưa to dần ngớt, biến thành mưa phùn rả rích. Đến khi trời gần sáng, mưa tạnh gió trong.

Oanh Nhiên vừa được nghỉ ngơi, vùi mặt vào lòng Từ Ly Lăng. Từ Ly Lăng nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của nàng, giọng nói trầm khàn thì thầm bên tai nàng: “Có thể nuôi mèo, nhưng phải đối xử công bằng.”

Oanh Nhiên nghi hoặc, mơ hồ “hửm?” một tiếng.

Từ Ly Lăng: “Nàng đối với Tiểu Hoàng thế nào thì đối với Đại Hoa cũng thế ấy. Nếu không Tiểu Hoàng nhìn thấy sẽ không vui.”

Oanh Nhiên thầm nghĩ hắn nói có lý, gật đầu lí nhí “ừm” một tiếng, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Từ Ly Lăng không nói gì thêm, cùng nàng ngủ thêm một lúc rồi dậy đi trấn Kim Thủy.

Oanh Nhiên thật sự quá mệt.

Lúc Từ Ly Lăng đi, nàng cũng không tỉnh, khi hắn đến gần nhẹ giọng nói “Đi đây” thì nhắm mắt ngẩng mặt lên hôn nhẹ lên môi hắn.

Oanh Nhiên ngủ đến trưa mới tỉnh. Nàng hâm nóng thức ăn mà Từ Ly Lăng đã làm cho mình xong, định ra sau nhà mang Đại Hoa đến cùng ăn, lại nghĩ đến lời Từ Ly Lăng nói rằng phải đối xử công bằng. Nàng thầm nghĩ gia đình có hai con quả thực phải một bát nước bưng cho bằng, bèn định mang cả Tiểu Hoàng theo.

Đến sau nhà lại thấy chiếc ổ vải của Tiểu Hoàng bị nước bùn làm ướt sũng, Tiểu Hoàng toàn thân bẩn thỉu lao về phía nàng, vây quanh nàng kêu gâu gâu, trông ấm ức vô cùng.

Nhìn lại Đại Hoa đang kiêu ngạo nằm trong ổ chó, thấy Oanh Nhiên đến liền bước trên những chỗ sạch sẽ mà lại gần nàng: “Đến giờ ăn trưa rồi à?”

Thế giới này có yêu ma quỷ quái, ai biết được con chó này có thành tinh hay không?

Vì vậy khi có sinh vật khác ở đó, Đại Hoa chỉ kêu meo meo, dùng kỹ năng của hệ thống để truyền đạt ý nghĩa cho Oanh Nhiên. Oanh Nhiên lườm nó, rồi dẫn Tiểu Hoàng cùng ra sân trước.

Đại Hoa đi theo.

Oanh Nhiên cho cả hai ăn xong, vừa tắm cho Tiểu Hoàng vừa nghiêm túc nói với Đại Hoa: “Đừng bắt nạt Tiểu Hoàng nữa, nó chỉ là một con chó, không chịu nổi mi đánh như vậy đâu.”

Đại Hoa ngẩng đầu mèo: “Vậy thì cô đừng để nó ở cùng ta.”

Oanh Nhiên: “Nếu ta chỉ quan tâm đến mi, Tiểu Hoàng sẽ buồn lắm.”

Đại Hoa khinh bỉ: “Chỉ là một con chó ngốc thôi mà.”

Đại Hoa vốn dĩ đã ép buộc phải ở lại, bây giờ còn bắt nạt con chó mà nàng nuôi 2 năm, từng giúp nàng đuổi yêu quái, trong lòng Oanh Nhiên không vui.

Nàng không nói với Đại Hoa nữa, chỉ im lặng ra sau nhà nhặt ổ chó về giặt. Nàng vừa đi, Đại Hoa đã thấy Tiểu Hoàng không thuận mắt, một vuốt vả lên.

Tiểu Hoàng ăn một lần đau nhớ một đời, biết một vuốt của nó không đơn giản, thân hình né tránh như tia chớp. Không còn bộ dạng đáng thương nữa, nó nhe răng gầm gừ như một con mãnh thú.

Đại Hoa có thể hiểu được ý của nó: Có giỏi thì đừng dùng pháp thuật kỳ lạ, cứ thế này đánh một trận cho công bằng.

Đại Hoa kinh ngạc, không lẽ con chó này đã thành tinh thật rồi sao? Mắt nó lóe lên, “meo” một tiếng lao tới.

Oanh Nhiên nhặt ổ chó về sân trước, đã thấy một mèo một chó đánh nhau đến gà bay chó sủa, lông mèo lông chó bay đầy trời. Cái sân sạch sẽ mà Từ Ly Lăng ngày nào cũng dọn dẹp đã bị làm thành một mớ hỗn độn.

Đêm qua trời mưa, đất còn chưa khô hẳn, ga giường Từ Ly Lăng mới giặt buổi sáng đã bị chúng đánh rơi xuống đất, dây phơi quần áo cũng đứt.

“Thôi ngay!”

Oanh Nhiên tức giận quát. Đại Hoa và Tiểu Hoàng giật mình, nhưng vẫn cắn chặt lấy nhau, không ai chịu buông trước, cùng nhau gầm gừ đe dọa.

Oanh Nhiên tiến lên xách gáy chúng tách ra, đuổi ra cửa: “Đi! Đi hết!”

Đại Hoa và Tiểu Hoàng tội nghiệp nhìn nàng.

Oanh Nhiên hít một hơi thật sâu, vẫn không nỡ quá hung dữ với chúng: “Ra ngoài chơi đi, đừng đánh nhau nữa. Còn đánh thì ta không cần bọn mi nữa đâu!”

Đại Hoa và Tiểu Hoàng trừng mắt nhìn nhau, rồi cùng nhau lao vào rừng. Chúng có đánh nhau nữa không, Oanh Nhiên không biết. Nàng nhìn cái sân bừa bộn, bất lực thở ra một hơi, im lặng dọn dẹp.

Hôm nay Từ Ly Lăng về sớm.

Lúc về, Oanh Nhiên vừa mới dọn dẹp xong đồ đạc trong sân. Còn một đống đồ bẩn chưa giặt. Thấy Từ Ly Lăng, nàng lại như một đứa trẻ làm sai, căng thẳng hỏi: “Sao hôm nay chàng về sớm thế?”

Từ Ly Lăng nhìn quanh sân: “Mệt quá, nên xin chưởng quỹ nghỉ.”

Mệt không phải là do chàng tự tìm sao. Oanh Nhiên nghĩ thầm trong lòng, miệng thì quan tâm: “Vậy chàng về phòng nghỉ ngơi đi.”

Từ Ly Lăng ra hiệu về phía đống đồ bẩn: “Một mình nàng dọn dẹp?”

Là nàng đòi nuôi mèo và chó, không phải nàng dọn thì còn ai dọn?

Nàng không chỉ phải dọn, mà còn lo lắng vì chó mèo sợ Từ Ly Lăng đang nói mát: “Vâng. Hai đứa nó mới bắt đầu chơi với nhau chưa quen, chắc vài ngày nữa sẽ không như vậy nữa.”

Từ Ly Lăng khẽ hừ cười, cười đến mức nàng chột dạ.

Nhưng hắn không nói gì thêm về chuyện này, chỉ cầm lấy rổ bẩn và những thứ khác định ra sông giặt. Hắn dặn dò Oanh Nhiên: “Ga giường, vỏ chăn, quần áo cứ để đó, ta về sẽ đun nước giặt. Nàng về phòng nghỉ ngơi đi.”

Trong lòng Oanh Nhiên mềm nhũn, nàng tiến lại gần, ôm lấy eo hắn làm nũng. Oanh Nhiên biết, hắn không thích nhiều thứ, thậm chí không thích cả Tiểu Hoàng, con chó đã se duyên cho hai người. Nàng vẫn luôn nghĩ, có lẽ người đọc sách đều như vậy. Bởi vì cha nàng cũng vậy, có cả một đống quy tắc kỳ quặc, không cho người khác làm cái này, không vui khi người khác làm cái kia.

Nhưng Từ Ly Lăng và cha nàng lại khác. Bởi vì dù hắn không thích, hắn cũng sẽ đồng ý để nàng thử, để nàng được toại nguyện. Mỗi khi nàng thử xong, nhận ra không ổn, mệt mỏi rã rời, khóc lóc trở về, hắn sẽ luôn bao dung nàng, giúp nàng dọn dẹp hậu quả.

Oanh Nhiên nhón chân, hắn cúi đầu.

Nàng dùng chóp mũi cọ cọ vào cằm hắn, ngẩng mặt lên hôn lên cằm hắn. Hắn không có râu, ngày nào cũng cạo sạch nên ngay cả một chút râu cũng không có.

Từ Ly Lăng để mặc nàng cọ một lúc: “Ta đi giặt đồ, về còn nhiều việc phải làm, đợi ta về nhà rồi nói.”

“Vâng.”

Oanh Nhiên gật đầu, buông hắn ra, tiễn hắn rời đi. Tuy hắn bảo nàng nghỉ ngơi, nhưng Oanh Nhiên không thể nào không làm gì cả. Nếu không chỉ có một mình Từ Ly Lăng, phải bận đến bao giờ mới xong?

Nàng vào bếp, định rửa trước rau củ cho bữa tối.

Tiểu Hoàng lén lút đi theo Từ Ly Lăng suốt một quãng đường. Trong lòng nó rất hoảng sợ, sợ Từ Ly Lăng vì nó làm nữ chủ nhân tức giận mà giết nó.

Từ tối qua đến giờ chưa được ăn xương thịt, nó cũng không dám đòi. Nhìn Từ Ly Lăng giặt rổ bên sông, nó đi đi lại lại hồi lâu, rồi bò tới, rên rỉ mách lẻo.

“Con mèo chết tiệt đó ra lệnh cho nữ chủ nhân, không cho nàng ấy mang ta về sân trước, ta mới đánh nhau với nó.”

“Con mèo chết tiệt đó thật đáng ghét.”

Từ Ly Lăng liếc nhìn nó.

Nó sợ hãi.

Bàn tay dính nước sông của hắn lạnh lẽo ẩm ướt, từ từ nâng lên, xoa đầu nó.

“Chó ngoan.”

Tiểu Hoàng rùng mình, không hiểu tại sao. Nó nghĩ đi tính lại, tuy chưa thông suốt hoàn toàn, nhưng cũng đã hiểu ra phần nào: Trò hề hôm nay khiến nó và con mèo chết tiệt bị nữ chủ nhân ghét bỏ, là do hắn tính toán.

Hắn không thích con mèo chết tiệt đó. Nhưng mà… hắn không thích con mèo chết tiệt đó cũng bình thường.

Tiểu Hoàng vẫn luôn nghĩ, ngoài nữ chủ nhân ra, hắn không thích bất cứ thứ gì khác.

••••••••

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Hoàng: Ta không phải người, nhưng ngay cả chó ngài cũng bài mưu tính kế hãm hại thì ngài đúng là chó thật [chú hề].


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 7: Cắn nhẹ vào cổ hắn”

  1. đáng yêu vãi 😭🫶🏻

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này