Chương 8: Đợi phu quân cô chết rồi, đổi cho cô một nam chính khác

Oanh Nhiên dọn dẹp xong rau củ, Từ Ly Lăng giặt rổ về, treo rổ lên tường sân phơi. Sau đó hắn đi đun nước để giặt lại ga giường và quần áo.

Oanh Nhiên ở bên cạnh hắn, bận rộn đến tối mịt, mệt đến mức ăn cơm cũng phải tựa vào người phu quân.

Đại Hoa và Tiểu Hoàng chơi chán trở về, đám lông của một mèo một chó đều có chút xơ xác, nhìn qua đã biết lại đánh nhau mấy trận. Hai con vật nhỏ không ai ưa ai, ăn cơm thì mỗi con chiếm một bên cổng sân, quay mông vào nhau.

Vì Đại Hoa ăn cơm phải dùng chậu, Tiểu Hoàng cũng có được chiếc bát chó đầu tiên của mình. Nhưng Tiểu Hoàng không thích dùng bát, lúc nó gặm xương vẫn là kéo ra gặm mới đã.

Đại Hoa chửi nó: “Đồ ở bẩn, chó bẩn thỉu.”

Một mèo một chó vì vậy lại đánh nhau một trận.

Từ Ly Lăng phớt lờ.

Oanh Nhiên vốn định khuyên, khuyên mấy lần không được, nàng nổi cáu, cũng phớt lờ. Nàng và Từ Ly Lăng sớm tắm rửa nghỉ ngơi, lưng đau ê ẩm, Từ Ly Lăng bèn ôm Oanh Nhiên, xoa lưng cho nàng.

Nàng nghĩ đến hôm nay Từ Ly Lăng còn mệt hơn mình, bèn ôm hắn, dùng tay xoa xoa lưng hắn: “Hay là thiếp cũng bấm lưng cho chàng nhé?”

Từ Ly Lăng đồng ý.

Oanh Nhiên bảo hắn nằm sấp xuống, nàng ngồi lên đùi hắn, người nghiêng về phía trước, hai tay chống lên lưng hắn xoa bóp.

Nàng bấm tùy ý không theo quy tắc nào. Bàn tay mềm mại cũng không có sức, giống như đang nắn bóp trên lưng hắn. Theo từng động tác, người cũng không vững, mông cọ qua cọ lại trên đùi hắn.

Nàng hỏi: “Thoải mái không? Có đỡ hơn không.”

Từ Ly Lăng nhắm mắt không nói gì. Oanh Nhiên lại nghiêng người xuống giúp hắn bấm vai. Vẫn chẳng có chút sức lực nào, nhưng gần như nửa người nàng đã nằm rạp trên người hắn.

Nàng bấm rất hăng say, tự mình hài lòng. Từ Ly Lăng cũng không ngăn nàng, chỉ hơi điều chỉnh tư thế bên dưới kẻo bị đè đau. Nàng bấm một lúc thì thấy mệt, bèn nằm rạp xuống, ngực ép lên lưng hắn theo từng nhịp thở, cả hơi thở ấm nóng cũng phả lên lưng. Giọng nàng nhỏ nhẹ như đang thì thầm.

“Chàng ngủ rồi à?”

Giọng Từ Ly Lăng trầm thấp khàn khàn: “Chưa.”

Oanh Nhiên thở dài: “Nuôi một mèo một chó thật khó, cứ như trẻ con vậy. Nói nghe lời thì thiếp không quản được, nói không nghe lời thì thật ra bọn nó cũng biết nghe lời.”

Từ Ly Lăng vỗ vỗ nàng, bảo nàng dậy. Hắn lật người nằm ngửa rồi vòng tay qua eo nàng, để nàng nằm rạp trên người hắn. Oanh Nhiên nằm xuống, cảm nhận được một chỗ khác thường cấn vào mình, mặt hơi nóng bừng định bò dậy.

Từ Ly Lăng vỗ lưng nàng: “Không cần để ý.”

Hắn hỏi: “Vậy nàng định làm thế nào?”

“Sau này thả cả Đại Hoa và Tiểu Hoàng ra để chúng đi chơi. Đến giờ ăn giờ ngủ thì về là được.”

Oanh Nhiên áp mặt vào ngực hắn, nghe nhịp tim chậm rãi của hắn, lại nói một câu ngoài lề: “Tim chàng có khó chịu không? Nhịp tim đập chậm quá.”

“Không sao, bẩm sinh thôi.”

Từ Ly Lăng lại nói: “Không phải trước đây nàng còn muốn nuôi mèo trong nhà sao?”

Nghe ra sự trêu chọc của phu quân, Oanh Nhiên bĩu môi nhìn hắn. Từ Ly Lăng cười, nâng nàng lên một chút, ôm nàng lật người, vừa vặn là tư thế nằm nghiêng đối mặt với hắn.

“Thấy phiền thì đừng quan tâm, dù sao chúng cũng không chết được.”

Oanh Nhiên ôm lấy lưng hắn, gật đầu, thầm nghĩ có Đại Hoa là hệ thống ở đây, Tiểu Hoàng ngoài việc bị đánh, quả thực sẽ không có nguy hiểm gì. Ngày mai nàng lại dặn dò Đại Hoa vài câu, bảo nó ít đánh nhau với Tiểu Hoàng là được.

Giọng Từ Ly Lăng nhẹ nhàng như gió thổi bên tai khiến lòng nàng tĩnh lại: “Ngủ đi.”

Cơn buồn ngủ bất chợt ập đến, Oanh Nhiên nhắm mắt lại. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng lí nhí không rõ: “Không cần để ý sao?”

Từ Ly Lăng hiểu ý, lần này không phải nói về chó mèo.

“Không cần để ý, lát nữa sẽ xuống.”

“… Còn cấn vào thiếp này.”

“Không nhanh vậy đâu.”

“Hay là… một lần thôi?”

“Ngủ đi.”

“Hửm?”

“Một lần không có ý nghĩa.”

“Chàng đúng là…”

Trong màn giường, tiếng thì thầm ríu rít, cơn mệt mỏi triền miên, không biết từ lúc nào đã im lặng.

Ngày hôm sau

“… Sự việc là như vậy, tóm lại hai người sống trong núi, nhớ phải chú ý một chút. Sau này người khác cho đồ, tuyệt đối đừng tùy tiện nhận.”

Quan Dập dẫn theo ba đồng liêu đứng ở cổng sân dặn dò Oanh Nhiên.

Oanh Nhiên gật đầu, lòng đầy sợ hãi: “May mà hôm ấy, hai viên thạch anh tím đó bị mất trên đường về nhà. Lúc Hoài Chân định lấy ra đã phát hiện không thấy nữa.”

Sáng sớm nay, sau khi Từ Ly Lăng đi trấn Kim Thủy, Quan Dập đã đến nhà hỏi thăm tình hình của Oanh Nhiên và ông lão kể chuyện tên Đồng Bá ở Duyệt Hồng Lâu.

Cảnh tượng này thật quen thuộc, giống như Mã Trì lần trước.

Oanh Nhiên hỏi, quả nhiên, Đồng Bá đã chết, sự việc lần này vẫn liên quan đến ma đạo. Trong hai viên thạch anh tím mà Đồng Bá cho nàng còn ẩn chứa ma khí. Tiếp xúc lâu dài, người bị ảnh hưởng bởi ma khí có thể sẽ nhập ma.

Chuyện này nguy hiểm hơn chuyện Mã Trì, dọa nàng một phen hồn vía lên mây.

Quan Dập an ủi: “Muội tiếp xúc nó trong thời gian ngắn thôi, không sao đâu.”

Dừng một chút, y lại nói: “Nhưng bây giờ Mã Trì không rõ tung tích, huyện Vân Thủy của chúng ta lại liên tục xảy ra chuyện liên quan đến ma. Huynh thật sự lo lắng, gần đây có phải ma đạo sắp có động thái lớn gì không. Tóm lại, muội và em rể vẫn nên cẩn thận một chút.”

“Được rồi, không có chuyện gì khác, huynh về đây.”

Quan Dập sảng khoái xua tay, quay người lại thấy một chú mèo Tam Thể đang nhìn mình chằm chằm.

Oanh Nhiên: “Đây là Đại Hoa, mèo con mới nuôi của muội.”

Y “ồ” một tiếng, ngồi xổm xuống gọi Đại Hoa lại rồi vuốt ve nó: “Dễ thương thật.”

Đại Hoa ngẩng đầu lên, trông rất đắc ý.

Nó đã nói rồi, không ai là không thích mèo! Trừ phu quân của nàng!

Tiễn Quan Dập và các đồng liêu ngự kiếm rời đi, Đại Hoa nói với Oanh Nhiên: “Vận khí trên người người này rất mạnh. Đợi phu quân cô chết, cô liên kết với ta, ta có thể sắp xếp y làm nam chính của cô.”

Oanh Nhiên nhíu mày: “Mi nói gì thế?”

Đại Hoa hùng hồn đáp: “Phu quân của cô là kẻ phàm nhân khí mạch căn cốt đều tắc nghẽn, đã định trước không thể tu luyện. Tuy bây giờ cô cũng là người phàm, nhưng cô có ta.”

“Ta đã nghĩ kỹ rồi. Nếu cô muốn ở bên phu quân của mình, vậy thì cứ ở bên hắn đi. Đợi đến lúc hắn chết mà cô còn sống, ta sẽ đưa cô đến Diệu Cảnh làm thần nữ, tiếp tục nhiệm vụ của chúng ta.”

Oanh Nhiên không nói gì, nhìn Đại Hoa có chút thất thần.

Nàng là người phàm, Hoài Chân cũng là người phàm, nàng chỉ nghĩ nàng sẽ cùng Hoài Chân già đi, rồi cùng chết. Chưa bao giờ nghĩ rằng tương lai nàng sẽ phải nhìn hắn một mình già đi, yếu đi, cho đến khi lìa đời.

Ngực nàng có chút nghèn nghẹn. Oanh Nhiên im lặng không nói.

Đại Hoa nhăn mặt mèo: “Ta đã nhượng bộ rất nhiều rồi, không lẽ ngay cả cái này cô cũng không muốn?”

Oanh Nhiên: “Để sau hãy nói.”

Nàng không thể chắc chắn chuyện tương lai, nghĩ đến những điều đó chỉ thêm phiền muộn. Cứ sống tốt hiện tại đã.

Đại Hoa không vui lắm, hừ nhẹ rồi vào núi chơi. Oanh Nhiên thì ở nhà, làm những việc cần làm như thường lệ.

Đợi chiều tối Từ Ly Lăng về, nàng kể cho hắn nghe chuyện sáng nay Quan Dập đến nhà. Oanh Nhiên ngồi trong bếp, trên đùi đặt một cái rổ đang nhặt đậu. Nàng lẩm bẩm: “Cũng không biết là trước đây không để ý hay sao, cứ cảm thấy gần đây số lần ma xuất hiện ở huyện Vân Thủy nhiều hơn trước rất nhiều.”

Từ Ly Lăng vừa thái rau vừa hỏi: “Có muốn chuyển nhà không?”

Oanh Nhiên: “Chuyển đi đâu?”

Từ Ly Lăng: “Túc Kinh.”

Oanh Nhiên: “Xa quá. Huyện Vân Thủy của chúng ta ở trên đường biên giới giữa Ý Vương Châu và Vân Châu, dù cưỡi phi câu đến Túc Kinh cũng phải 2 – 3 ngày. Trên đường lỡ gặp yêu ma quỷ quái thì mất mạng như chơi.”

Từ Ly Lăng: “Nàng có nơi nào khác muốn đi không?”

Oanh Nhiên: “Chưa nghĩ đến. Chàng muốn rời khỏi đây à?”

Từ Ly Lăng: “Nơi này không còn yên bình nữa.”

Oanh Nhiên thở dài, nàng nói đùa với Từ Ly Lăng: “Nếu tất cả yêu ma hại người trên đời này đều biến mất thì tốt biết mấy.”

“Thế nào là yêu ma hại người?”

“Ừm… giống như Thánh Ma chăng?”

Nàng không nghĩ sâu thêm nữa.

Từ Ly Lăng không nói gì, chỉ cười một cách khó hiểu.

Đêm khuya, biên giới Vân Châu và Ý Vương Châu.

Một nhóm tu sĩ mặc pháp bào màu xanh, toàn thân nhếch nhác, vừa đánh vừa lùi, bị ép đến tận kết giới biên giới giữa Vân Châu và Ý Vương Châu. Phía sau họ là một đám ma quân trang bị chỉnh tề, khí thế hùng hậu đang truy đuổi gắt gao.

“Sư thúc, chúng ta phải làm sao đây?”

Pháp bào của các đệ tử đã rách nát, vết máu loang lổ, nước mắt sắp trào ra. 

Họ nghe nói nơi này có một cứ điểm ma đạo mới, bèn phụng mệnh đến tiêu diệt. Ai ngờ đến nơi lại phát hiện cứ điểm mới vốn dĩ thưa thớt lộn xộn, lại có cả ma tướng từ Già Lam Điện và Bạt Ngục Cốc đóng quân. Họ mang theo 100 người đến, lúc này chỉ còn lại 31 người. Ma đạo vẫn đang truy đuổi không ngừng.

Chu Đồ Nha lấy ra Phá Giới Chi Môn: “Không còn cách nào khác… các con hộ pháp, ta sẽ phá kết giới!”

Tuy Vân Châu và Ý Vương Châu có hiệp ước nước sông không phạm nước giếng, nhưng hai bên không hề thù địch lẫn nhau. Xưa nay vẫn luôn mắt nhắm mắt mở với việc các tu sĩ chính đạo hai bên qua lại.

Chu Đồ Nha vận công thúc đẩy pháp khí, các đệ tử kết trận hộ pháp. 

Ma tướng dẫn ma binh xông vào trận pháp chém giết.

Khi trận pháp sắp vỡ, Chu Đồ Nha hét lớn: “Mở!”

Trên kết giới dài vạn dặm giữa Vân Châu và Ý Vương Châu, một cánh cổng vòm rộng bằng ba người mở ra.

“Mau vào!”

Chu Đồ Nha đi đầu xông vào cổng vòm, gọi các đệ tử theo sau. Tuy nhiên ma quân ép quá sát, ma tướng sắp giết đến cổng vòm, Chu Đồ Nha vội vàng giải trừ Phá Giới Chi Môn, một mạch chạy lên núi sau kết giới của Ý Vương Châu.

Các đệ tử trong kết giới Vân Châu trơ mắt nhìn đồng môn chạy xa, người người bị chém đầu, chết không nhắm mắt.

Chu Đồ Nha dẫn các đệ tử sống sót chạy lên đỉnh núi, không dám quay đầu nhìn lại: “Đi thôi, tìm một nơi chữa thương trước.”

Các đệ tử nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ hoe đầy thù hận: “Lũ ma đạo điên cuồng này!”

“Ta sẽ không tha cho chúng! Ta nhất định sẽ giết chúng, báo thù cho các sư huynh đệ đồng môn!”

Các đệ tử không cam tâm quay đầu lại, nhìn về phía đám ma quân đen kịt ở bên kia kết giới.

Những đôi mắt ma đỏ au trong bóng tối như những con chó điên khát máu.

Ma tướng trẻ tuổi cao lớn cưỡi trên một con ma thú hùng tráng, đứng trước các ma binh, nhìn chằm chằm vào họ từ phía xa xa, trên mặt lộ ra nụ cười ngạo mạn.

Hắn giang hai tay, vung tay hô lớn:

“Ma đạo bất hủ!”

Đám ma quân sau lưng hắn đồng thanh hô vang:

“Thánh Ma vô thượng!”

Từng tiếng hô như muốn làm vỡ tan kết giới, khiến các đệ tử chính đạo kinh hãi im lặng, cúi đầu cùng Chu Đồ Nha rời đi.

“Ma đạo bất hủ!”

“Thánh Ma vô thượng!”

Ma tướng hướng về phía Vân Châu giang rộng hai tay, cười lớn như đang đón chào thánh phụ.

“Loạn rồi, loạn rồi, thật sự loạn rồi.”

Hứa Thu Quế ngồi trong sân giúp Oanh Nhiên nhặt rau. Bà liên tục thở dài: “Chuyện của Mã Trì và Đồng Bá còn chưa điều tra rõ, mấy hôm trước tu sĩ Huyền đạo của Vân Châu lại bị ma đạo ép đến tận Ý Vương Châu chúng ta.”

“Thế đạo này, e là sắp để ma đạo làm chủ thật rồi.”

Oanh Nhiên cũng cảm thấy không yên bình, nên gần đây nàng không dám ra huyện thành.

Hôm nay Hứa Thu Quế mang đồ đến thăm nàng, Oanh Nhiên mới biết được những chuyện lớn xảy ra gần đây từ chỗ Hứa Thu Quế: Có các tu sĩ của Vân Châu bị thương nặng đến, nghe nói là trưởng lão và đệ tử nội môn của một môn phái lớn ở Vân Châu.

Nhóm gồm 25 người, hiện đang nghỉ ngơi tại một khách điếm mà huyện phủ Vân Thủy đã bao cho họ.

Oanh Nhiên ngượng ngùng: “Mẹ, gần đây mẹ cũng ít ra ngoài thôi.”

Hứa Thu Quế thở dài: “Đoan Ngọ con không về ăn Tết, mẹ không đến thăm con, đợi đến Trung Thu con mới đến thăm mẹ sao?”

Oanh Nhiên không nói gì. Hứa Thu Quế lại thở dài.

Quan Dập bị Hứa Thu Quế sai bảo đang ở bên cạnh chẻ củi. Y xen vào: “Chuyện của Vân Châu chúng ta không quản được, nhưng hiện đang thiếu người chăm sóc đám tu sĩ đó lắm. Oanh Oanh, muội có muốn đi không? Các sai dịch của Huyền Nha bọn huynh đều đã sắp xếp người nhà đi rồi.”

Từ Ly Lăng bưng trà từ trong nhà đi ra, đặt lên chiếc bàn thấp giữa Oanh Nhiên và Hứa Thu Quế.

Hứa Thu Quế gọi Quan Dập: “Đừng chẻ nữa, qua đây uống miếng nước.” Bà lại nói: “Việc chăm sóc mấy tu sĩ đó tốt vậy sao?”

Từ Ly Lăng nhận lấy rổ rau và rau trong tay Oanh Nhiên để nhặt, Oanh Nhiên rảnh tay, bèn ngồi bên cạnh hắn uống nước.

Quan Dập đi tới: “Đó là đương nhiên, làm 1 ngày được trả 1 viên linh thạch. Hơn nữa họ là đệ tử từ tông môn lớn ra, quen tự mình làm mọi việc. Nói là đi chăm sóc họ, thực ra chỉ là ngồi đó giết thời gian.”

“Vợ của Nhị Tử đi làm 2 ngày, ở đó cắn hạt dưa đến mức nổi cả nhiệt.”

Oanh Nhiên bật cười.

Hứa Thu Quế vội nói: “Vậy đi, Oanh Oanh của chúng ta đi! Làm được mấy ngày?”

Một tay Quan Dập cầm cốc, một tay y chống hông, tựa vào bên cạnh Hứa Thu Quế: “Không nói chắc được. Họ đã liên lạc với tông môn của họ, tông môn nói sẽ cử người đến đón. Ước chừng thời gian ngắn nhất cũng phải nửa tháng.”

“Nửa tháng, 15 viên linh thạch đó.”

Hứa Thu Quế liếc nhìn Từ Ly Lăng.

Chồng của con gái bà một tháng chỉ có 5 viên linh thạch.

Oanh Nhiên cũng liếc nhìn Từ Ly Lăng: “Vậy thiếp đi nhé?”

“Muốn đi thì cứ đi.” Từ Ly Lăng lười ngăn nàng: “Ngày mai ta đưa nàng đi, lúc tan làm sẽ đón nàng về.”

Quan Dập: “Đúng rồi, có một chuyện không tốt lắm. Phải đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về được. Nhưng Oanh Oanh không cần lo chuyện ăn uống, những người khác muốn tiết kiệm tiền đều tự mang bánh. Oanh Oanh có thể về nhà mẹ đẻ ăn.”

Hứa Thu Quế vỗ tay: “Vậy thì tốt quá!”

Từ khi Oanh Nhiên thành thân, bà chưa gặp Oanh Nhiên được mấy lần. Làm mẹ ai mà không nhớ con. Oanh Nhiên không nói nữa, chỉ liếc nhìn Từ Ly Lăng.

Ánh mắt Từ Ly Lăng nhìn nàng khiến nàng cảm thấy, dường như ở đây chỉ có hắn hiểu được sự do dự đột ngột của nàng. Nàng muốn tựa vào người hắn, nhưng trước mặt Hứa Thu Quế và Quan Dập, nàng đành phải kiềm chế.

Hứa Thu Quế và Quan Dập bắt đầu nói về những việc cụ thể của công việc này. Oanh Nhiên vẫn còn do dự. Từ Ly Lăng ôm lấy nàng, vỗ vai nàng, thì thầm bên tai: “Ta mang cơm đến cho nàng.”

Oanh Nhiên lắc đầu: “Xa quá.”

Từ Ly Lăng: “Nàng cứ ăn ở tửu lâu đi.”

Oanh Nhiên: “Vậy thiếp còn kiếm tiền gì nữa.”

Từ Ly Lăng: “Ăn rồi cũng tính là tiền nàng kiếm được.”

Oanh Nhiên cong môi, dùng đầu chạm vào vai hắn.

Lúc này Quan Dập mới nhận ra Oanh Nhiên vẫn chưa chắc chắn có đi hay không, y bèn hỏi nàng: “Oanh Oanh, muội có đi không?”

Oanh Nhiên thở dài: “Đi ạ.”

15 viên linh thạch lận đó, nàng không nỡ bỏ qua số tiền này.

Ăn cơm xong, tiễn Hứa Thu Quế và Quan Dập đi, Từ Ly Lăng hỏi nàng: “Nàng ăn cơm thế nào?”

Oanh Nhiên: “Về nhà ăn.”

Từ Ly Lăng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm nàng. Oanh Nhiên vùi mặt vào lòng hắn, hắn nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

Thực ra quan hệ của Oanh Nhiên và gia đình cũng không đến mức quá tệ, nhưng giống như nhiều đứa con ngại người nhà cằn nhằn mà sợ về nhà, Oanh Nhiên cũng sợ phải nghe cha mình lèm bèm tam tòng tứ đức lúc ăn cơm. Còn mẹ nàng, lúc đó bà chỉ biết giữ im lặng.

Điều khó xử nhất là, vì quan hệ của nàng và gia đình không quá tệ, nàng không thể tránh khỏi việc về nhà ăn cơm khi nhà mẹ đẻ mình đang rành rành ở đó. Như vậy mẹ Oanh Nhiên lại buồn.

Nhưng nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, đến lúc đó cứ qua loa cho qua chuyện vậy.

Vì ngày mai chuẩn bị đi làm, tối nay Oanh Nhiên đi nghỉ sớm.

Sáng sớm hôm sau, Từ Ly Lăng đưa nàng đến khách điếm. Huyện Vân Thủy không muốn mất mặt trước người Vân Châu nên đã bao khách điếm tốt nhất trong huyện là Duyệt Hồng Tửu Lâu.

Lúc Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng đến còn sớm, trong tửu lâu vẫn đang bán đồ ăn sáng. Oanh Nhiên kéo Từ Ly Lăng vào ăn rồi tiễn hắn ra cửa cưỡi phi câu đi trấn Kim Thủy.

“Tối đến đón nàng.”

“Vâng.”

Oanh Nhiên gật đầu.

Xung quanh đều là người qua lại, nàng không tiện hôn hắn ôm hắn như ở nhà, chỉ nắm tay hắn, ánh mắt ấm áp tiễn phu quân rời đi.

Trên lầu ba của Duyệt Hồng, một cửa sổ của phòng chữ Thiên đang mở. Có người cũng đang tiễn Từ Ly Lăng rời đi, sắc mặt kẻ đó đầy vẻ không thể tin nổi.

••••••••

Tác giả có lời muốn nói:

Người nào đó (nhìn Từ Ly Lăng): Công lớn của ta xuất hiện rồi?

Tiểu Hoàng (nhìn người nào đó): Bữa ăn thêm của ta xuất hiện rồi?

(Trò đùa địa ngục quá, xin lỗi.)

Hệ thống sẽ không ép buộc Oanh Oanh làm nhiệm vụ, cứ coi nó như một con mèo đến để bảo vệ Oanh Oanh là được. Chương trước đã nói rồi, trước đây nó cũng là một con mèo mà.

Xin đừng áp đặt những tình tiết như hệ thống ép buộc làm nhiệm vụ trong các tác phẩm khác để nói rằng con mèo này hại người rồi gây ra tranh cãi về điều đó nhé, cảm ơn.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 8: Đợi phu quân cô chết rồi, đổi cho cô một nam chính khác”

  1. hóng chương mới từng ngày luôn ý ạ T.T

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này