“Này, này, này!”
Oanh Nhiên đập thẳng vào lưng hắn: “Chàng làm gì thế, đến Duyệt Hồng cơ mà!”
Từ Ly Lăng không nói, cũng không quay đầu lại.
Thấy sắp bay ra khỏi huyện Vân Thủy rồi, Oanh Nhiên đành bất lực thỏa hiệp: “Thiếp có về nhà thì cũng phải nói với quản sự chứ. Đưa thiếp về chào quản sự rồi hãy về.”
Nàng ở phía sau cựa quậy không yên, Từ Ly Lăng đành phải dừng phi câu lơ lửng giữa không trung, quay lại nhìn nàng, rõ ràng là không tin.
Oanh Nhiên ôm lấy eo hắn, dụi dụi sau lưng làm nũng: “Nếu thiếp không chào hỏi mà cứ thế đi, chuyện này mà để cha thiếp biết, lần sau về nhà mẹ đẻ, chắc chắn cha thiếp sẽ đánh chết thiếp. Chàng dám đánh nhau với cha thiếp không?”
Từ Ly Lăng: “Dám.”
Oanh Nhiên lườm hắn: “Chàng dám à! Đó là cha thiếp đấy!”
Từ Ly Lăng lười cãi với nàng, lại cưỡi phi câu định đi. Oanh Nhiên ở sau lưng kêu “ối”, “ối”, níu áo bào đòi hắn quay lại. Nàng thề thốt: “Thiếp thật sự chỉ về chào thôi, sao chàng không tin thiếp chứ? Giữa chúng ta, lẽ nào ngay cả chút tin tưởng này cũng không có sao?”
Lời đã nói đến mức này, Từ Ly Lăng im lặng một chút rồi cưỡi phi câu quay lại.
Lúc đưa Oanh Nhiên vào Duyệt Hồng Tửu Lâu, hắn dắt phi câu đứng ở cửa chờ: “Ta chỉ tin nàng lần này thôi đó.” Đôi mắt hắn đen thẳm, trông đáng sợ lạ thường.
Oanh Nhiên hậm hực bĩu môi, cầm cốc chè đậu xanh chạy vào Duyệt Hồng Tửu Lâu. Vào phòng nghỉ, mở cửa sổ ra, nàng đắc ý vẫy tay với hắn: “Hoài Chân, chàng đi đi, tối lại đến đón thiếp.”
15 viên linh thạch lận đó, đâu thể nói không cần là không cần.
Dường như Từ Ly Lăng không hề ngạc nhiên, chỉ nhìn chằm chằm nàng không nói một lời. Nhìn đến mức nàng nghi ngờ hắn sắp xông vào kéo nàng xuống, trong lòng có chút lo sợ. Nếu hắn thật sự làm vậy, nàng biết giấu mặt vào đâu!
Các nương tử khác trong phòng chen vào xem tình hình. Lúc này hắn mới giơ tay chỉ vào nàng rồi cưỡi phi câu rời đi.
Triệu nương tử cũng cảm thấy bộ dạng của hắn khiến tim người ta đập thình thịch, ôm ngực hỏi Oanh Nhiên: “Sao thế này? Cãi nhau với phu quân à? Tối nay cô về, cậu ta không đánh cô chứ?”
Oanh Nhiên: “Không cãi nhau. Chỉ là…” Nàng kể lại đầu đuôi câu chuyện, nghe xong mấy vị nương tử kia cứ cười khúc khích.
“Chồng cô đối xử với cô tốt quá.”
“Ta làm việc về nhà, nói khổ quá mệt quá, chồng ta chỉ nói ông ấy cũng khổ cũng mệt, nói ai cũng như vậy.”
“Chồng ta có thể giúp làm cơm là ta thấy tốt lắm rồi.”
“Đâu như chồng cô, vừa nghe cô nói mệt, không nói hai lời đã muốn đưa cô đi. Cô không chịu, cậu ta còn không vui.”
Các nương tử thi nhau trêu chọc, Oanh Nhiên ngồi sang một bên, giả vờ không để ý, nhưng tai vẫn nóng bừng.
Triệu nương tử lại nói: “Nhưng mà, lúc chồng cô tức giận trông đáng sợ thật. Ta cũng không nói được, rõ ràng trông không giống đang tức giận, nhưng nhìn mà toát cả mồ hôi lạnh.”
Oanh Nhiên đồng tình gật đầu: “Nhưng cũng chỉ là trông đáng sợ thôi. Tính tình chàng ấy rất tốt, không đánh người, cũng không thích cãi nhau với ta.”
“Vậy thì tốt quá…”
Các nương tử lại bắt đầu luyên thuyên chuyện nhà. Nói một hồi họ lại nói đến vị tu sĩ đã kéo Oanh Nhiên đi dạo huyện thành.
Vương nương tử đề nghị: “Chiều nay cô đừng đi nữa, quản sự hỏi, ta sẽ nói sáng nay cô đi dạo bị say nắng, bị cảm nắng rồi.”
“Vị tu sĩ đó thật là, thật sự coi chúng ta như nô tỳ mà sai khiến. Không hề nghĩ rằng những người phàm như chúng ta có thể giống họ sao? Trời nóng thế này, sao chịu nổi sự hành hạ như vậy…”
…
Oanh Nhiên và họ ngồi quanh bàn trò chuyện, như kiếp trước lúc nghỉ trưa, cùng đồng nghiệp buôn chuyện khách hàng và sếp.
Qua giờ Ngọ, Ninh Phi đến gõ cửa. Oanh Nhiên đứng dậy định đi mở thì bị Triệu nương tử ngăn lại. Vương nương tử đẩy nàng vào phòng trong, ra hiệu “suỵt” với nàng. Oanh Nhiên định nói gì đó, Triệu nương tử đã mở cửa.
Ninh Phi nhìn quanh phòng, nhíu mày: “Tần nương tử đâu?”
Triệu nương tử: “Trời nóng quá, sáng nay nàng ấy đi dạo bị choáng váng, bị cảm nắng rồi. Thưa tu sĩ đại nhân, có việc gì cứ tìm ta là được.”
Ninh Phi nhíu mày chặt hơn, không thèm nhìn Triệu nương tử, cứ vậy quay đầu đi thẳng.
Triệu nương tử đóng cửa lẩm bẩm: “Sao ta cứ thấy hình như người này cố ý nhắm vào Tần nương tử vậy?”
“Bản thân không vui nên cố tình hành hạ người khác đó mà.”
Vương nương tử kéo Oanh Nhiên về bàn tiếp tục tán gẫu: “Sáng nay cô đi cùng nàng ta, nàng ta không bắt nạt cô chứ?”
Oanh Nhiên thật thà đáp: “Không ạ. Nàng ấy đối với ta cũng tốt, chỉ là cứ hỏi chuyện nhà ta, nói muốn làm bạn với ta. Nhưng ta nghĩ những tu sĩ này sớm muộn gì cũng đi, sợ là không làm bạn được, nên không trả lời mấy.”
Bây giờ nàng đã biết, dường như Ninh Phi đối với nàng không thân thiện đến thế. Nhưng nàng cũng không để tâm, cười cảm ơn mấy nương tử trong phòng.
Buổi chiều cùng các vị nương tử ăn hạt dưa, đậu phộng, uống trà, trò chuyện, rất vui vẻ. Oanh Nhiên cảm kích họ đã giúp đỡ, còn đặc biệt gọi hai đĩa bánh ngọt đến cho họ.
Tối Từ Ly Lăng đến đón, Oanh Nhiên ngồi trên phi câu, kể cho hắn nghe không ít chuyện thú vị từ chỗ mấy nương tử. Từ Ly Lăng như thường lệ đáp lời nàng, Oanh Nhiên thầm nghĩ, chắc hắn không còn giận nữa.
Về nhà tắm rửa lên giường, Từ Ly Lăng nằm xuống bên cạnh nàng, ôm nàng vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, từng chút, từng chút, lơ đãng vén áo ngủ của nàng lên.
Oanh Nhiên căng cứng cả người, nàng khẽ đẩy hắn ra: “Đừng, Hoài Chân… mai thiếp còn phải đến huyện.”
Từ Ly Lăng vùi mặt vào cổ nàng: “Chỉ một lần thôi.”
Oanh Nhiên nghĩ đến ban ngày đã lừa hắn, ít nhiều có chút tâm lý bù đắp, đành ôm lấy hắn: “Chỉ một lần thôi…”
“Ừm.”
Từ Ly Lăng đè lên người nàng. Oanh Nhiên phối hợp giúp hắn cởi thắt lưng.
…
“Đồ lừa đảo… ư…”
Nửa đêm vẫn chưa được nghỉ ngơi, Oanh Nhiên vô lực đẩy hắn. Trong cái nhìn mờ mịt lung lay, nàng thấy Từ Ly Lăng cúi xuống nhìn nàng cười: “Đang mắng chính mình à?”
Oanh Nhiên cố gắng ngồi dậy cắn hắn một cái, lại bị hắn dùng một tay ấn vào ngực đè xuống không dậy nổi.
Bàn tay hắn trượt lên, nhẹ nhàng nắm lấy cổ nàng. Oanh Nhiên nghiêng đầu muốn cắn tay hắn, hắn lại nhẹ nhàng kẹp cằm nàng, bắt nàng chỉ có thể ngẩng đầu nhìn hắn.
Giọng hắn không nghe ra chút tức giận nào, giữa hơi thở hổn hển lại mang theo nụ cười nhàn nhạt, khiến người ta sợ hãi một cách khó hiểu.
“Ta đã nói với nàng từ lâu, một lần không có ý nghĩa.”
“Lời của ta, nàng không nghe, cũng không nhớ.”
“Cũng chỉ có nàng…”
Oanh Nhiên choáng váng, không hiểu câu cuối cùng của hắn có ý gì, chịu không nổi mà làm nũng: “Hoài Chân, được rồi mà… được rồi…”
Nhưng hắn không nghe. Cho đến khi nàng mơ màng ngủ thiếp đi, cũng không biết hắn dừng lại lúc nào.
Trong đầu Oanh Nhiên vẫn canh cánh chuyện đi huyện Vân Thủy, mệt rã rời cũng ngủ không yên. Sáng sớm hôm sau Từ Ly Lăng dậy, Oanh Nhiên nghe thấy tiếng động cũng cố gắng gượng dậy.
Từ Ly Lăng cúi xuống: “Không nghỉ thêm à?”
Oanh Nhiên hừ nhẹ không thèm nói chuyện với hắn, rửa mặt xong liền đứng bên cạnh phi câu chờ.
Từ Ly Lăng cũng không ngăn nàng, cưỡi phi câu đưa nàng đến Duyệt Hồng Tửu Lâu. Suốt đường đi hai người không ai nói lời nào.
Cho đến khi phi câu đáp xuống hẻm sau Duyệt Hồng, Từ Ly Lăng xuống phi câu đỡ nàng xuống. Nàng đột nhiên đưa tay ôm lấy hắn.
Từ Ly Lăng dừng lại một chút, hỏi: “Sao thế?” Rồi cảm thấy sau gáy đau nhói.
Oanh Nhiên cho hắn một cái tát vào gáy: “Từ Ly Lăng, chàng mà còn như vậy, sau này đừng hòng chạm vào thiếp.”
Từ Ly Lăng không đáp, vẫn ôm nàng xuống như thường lệ. Mấy ngày trước, nàng xuống xe đều sẽ ôm hắn một lúc. Hôm nay nàng chỉ “hừ” một tiếng với hắn, rồi quay đầu đi thẳng vào Duyệt Hồng Tửu Lâu.
Từ Ly Lăng cảm thấy buồn cười, cưỡi phi câu rời đi.
…
Oanh Nhiên theo lệ hỏi thăm các tu sĩ xong, Ninh Phi lại muốn cùng nàng đi ra ngoài dạo. Oanh Nhiên khéo léo từ chối.
Ninh Phi nhíu mày: “Hôm nay cô vẫn không khỏe à?”
Dù khỏe hay không, đã biết Ninh Phi có ý nhắm vào mình, Oanh Nhiên không thể nào đi cùng nữa. Oanh Nhiên gật đầu, nghe thấy Ninh Phi không kìm được mà chửi thầm. Nàng làm như không nghe thấy, quay về phòng nghỉ, lên giường nằm.
Lưu nương tử về trước, thấy nàng có vẻ yếu ớt thì quan tâm: “Sao thế này? Bị cảm nắng thật rồi rồi à?”
Oanh Nhiên nói qua loa: “Chắc là hôm qua đi dạo mệt quá, hôm nay không có sức.”
“Vậy cô nghỉ thêm đi.”
Lưu nương tử ngồi trong phòng yên tĩnh may vá quần áo cho con, Vương nương tử, Triệu nương tử, Liễu nương tử về, đều ra hiệu “suỵt”, chỉ vào giường nói khẽ: “Nàng ấy không khỏe…”
Hôm nay bốn người nói chuyện nhỏ tiếng, thỉnh thoảng không kìm được cười lớn lại nhìn về phía giường mà hạ thấp giọng.
Oanh Nhiên ngủ một giấc thật sâu, nhưng dù sao cũng là đang đi làm, nàng không dám ngủ quá lâu. Lúc tỉnh dậy nàng cảm thấy lưng đau bụng trướng, thầm nghĩ chắc là do hôm qua Từ Ly Lăng làm quá mạnh. Nàng thầm chửi hắn mấy câu.
Đến giờ Ngọ mọi người ăn cơm riêng, Oanh Nhiên xuống lầu, Từ Ly Lăng đã đứng ở cửa chờ nàng. Nàng không cho hắn sắc mặt tốt, lặng im đi về phía hẻm sau.
Từ Ly Lăng theo sau nàng, đột nhiên áp sát, dùng một tay vòng qua eo nàng. Oanh Nhiên giật mình, nhìn những người qua lại xung quanh, lườm hắn: “Chàng làm gì thế?”
Từ Ly Lăng thấp giọng: “Tiếp tục đi, vào hẻm.”
Nếu đây không phải phu quân của nàng, nàng còn tưởng gặp phải kẻ cướp cầm dao. Trong lòng Oanh Nhiên trách hắn. Nàng đi vào hẻm, Từ Ly Lăng luôn đi sát sau lưng nàng.
Đến giữa hẻm, nàng định ngồi xuống, hắn lại ngăn nàng, lấy khăn tay ra lót lên, đưa hộp thức ăn cho nàng: “Nàng ăn trước đi, lát nữa ta quay lại.”
Oanh Nhiên hỏi: “Chàng đi đâu?” Hôm nay hắn kỳ lạ quá.
Từ Ly Lăng: “Đi lấy đồ cho nàng.”
Oanh Nhiên tưởng hắn định xin lỗi, “ồ” một tiếng, mở hộp thức ăn ra ăn.
Cơm ăn được một nửa, Từ Ly Lăng quay lại với hai tay trống trơn. Oanh Nhiên có chút thất vọng: “Đồ chàng lấy đâu?”
Từ Ly Lăng lấy một vật được bọc trong khăn vải từ trong lòng, đưa cho nàng: “Mang đi thay đi.”
Oanh Nhiên không hiểu, mở ra xem rồi lập tức đóng lại. Nàng trợn tròn mắt, sờ sau váy mình, quả nhiên sờ thấy một vệt máu nhỏ hơi ẩm.
Nàng đến kỳ kinh rồi. Khó trách sáng nay bụng không thoải mái.
Oanh Nhiên nhăn mặt, có chút lo lắng: “Làm sao bây giờ, sáng nay thiếp ngủ trong phòng khách, có làm bẩn giường không nhỉ?”
Từ Ly Lăng: “Lát nữa ta đi xử lý, nàng đi thay trước đi.”
Oanh Nhiên: “Váy của thiếp thì sao?”
Từ Ly Lăng: “Lát nữa về nhà luôn.”
Oanh Nhiên nhăn mặt nhìn hắn, không hiểu sao lại thấy tủi thân. Nếu nàng cứ thế về nhà, sáng nay cần gì phải cố gắng đến đây, cần gì phải so đo với hắn chứ? Mắt nàng đỏ hoe, mếu máo sắp khóc.
Từ Ly Lăng nhìn nàng một lúc, mặt không biểu cảm: “Đợi.”
Oanh Nhiên ngồi chờ, mắt trông ngóng tiễn hắn rời đi.
Một lát sau, Từ Ly Lăng mang một chậu nước và một cái bình sứ đến. Hắn bảo Oanh Nhiên đứng quay lưng lại, Oanh Nhiên làm theo. Hắn ngồi xổm xuống, dùng khăn tay thấm nước và thuốc trong bình sứ, từng chút một giúp nàng lau vết máu trên váy. Mùa hè nóng nực, Oanh Nhiên mặc đồ mỏng, nhưng cũng mặc một váy một quần.
Lau xong vết máu trên váy, Oanh Nhiên định vén váy lên để hắn tiện lau vết trên quần. Từ Ly Lăng ngước mắt ngăn nàng lại: “Cẩn thận người khác nhìn thấy.” Hắn quỳ một gối xuống đất, cúi người chui xuống dưới váy giúp nàng lau.
Oanh Nhiên rủ mắt, nhìn bộ dạng quỳ gối khom lưng của hắn, lại có chút cay mắt xót mũi.
“Hoài Chân.” Nàng gọi hắn.
“Ừm?”
Oanh Nhiên không biết nói gì, chỉ là muốn gọi tên hắn.
Từ Ly Lăng không hỏi thêm, giúp nàng lau xong bèn đứng dậy phủi bụi trên áo bào: “Vết trên váy nàng nhạt lắm, không nhìn ra được đâu. Trong khăn vải có quần lót mới và đai nguyệt sự(*), nàng về thay đi. Thay xong cứ nghỉ ngơi trong phòng khách.”
(*)Nguyên văn 月事带, nghĩa băng vệ sinh thời xưa.
Oanh Nhiên quay người ôm lấy hắn, ngoan ngoãn nép vào lồng ngực hắn: “Vậy còn chàng?” Hắn còn chưa ăn cơm. Đợi nàng về, hắn cũng không kịp ăn nữa.
Từ Ly Lăng vuốt lưng nàng: “Tối ta đến đón nàng.”
Oanh Nhiên ngẩng mặt lên nhìn hắn. Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng.
Để tạm đồ ở hẻm sau, Từ Ly Lăng xách hộp thức ăn đưa Oanh Nhiên về Duyệt Hồng Tửu Lâu.
Vì lo lắng giường bị bẩn, lòng Oanh Nhiên cứ mãi không yên. Kiểm tra xong phát hiện không có mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Từ Ly Lăng vẫn đi thương lượng với tửu lâu, mua lại bộ ga giường chăn gối này, lại mở thêm một phòng khác cho Oanh Nhiên nghỉ ngơi. Hắn đưa hộp thức ăn cho nàng, bảo nàng ăn chút gì lót dạ rồi hãy nghỉ.
Kỳ kinh của nàng không đều, không chuẩn, có lúc đến nàng sẽ rất khó chịu, không nghe được tiếng ồn ào. Hôm nay Oanh Nhiên cảm thấy cũng ổn, nhưng Từ Ly Lăng vẫn sắp xếp chu đáo cho nàng.
Oanh Nhiên đi đến cửa sổ sau nhìn xuống, có thể thấy Từ Ly Lăng quay lại hẻm sau thu dọn đồ đạc định về. Hắn cảm nhận được ánh mắt của nàng, ngẩng mặt lên nhìn. Oanh Nhiên nằm trên bậu cửa sổ vẫy tay với hắn. Từ Ly Lăng cũng vẫy tay với nàng, ra hiệu bảo nàng đi nghỉ. Oanh Nhiên lắc đầu, dùng ánh mắt ra hiệu với hắn: Đi đi, thiếp ở đây nhìn.
Từ Ly Lăng nhìn nàng một lúc, dắt phi câu đi ra khỏi hẻm sau. Không nhìn thấy hắn nữa, Oanh Nhiên mới định đi nằm một lát.
Nàng nằm trên giường một lúc, cửa phòng đột nhiên bị gõ. Nàng xuống giường đi mở cửa.
Ngoài cửa là Từ Ly Lăng, hắn mang cho nàng một bát chè táo đỏ.
••••••••
Tác giả có lời muốn nói:
↑ Người duy nhất trên đời lừa dối Thánh Ma, đánh Thánh Ma, mà Thánh Ma còn phải quỳ xuống lau váy, mang chè ngọt đến cho.
Chu Đồ Nha: Còn ở đây ăn chè, ngày mai ta sẽ dẫn người đến nhà ngươi, giết hết gà nhà ngươi!
Gà: ?

Bình luận về bài viết này