Chương 9: “Ta muốn giết Thánh Ma!”

Từ Ly Lăng vừa đi, Quan Dập đã đến Huyền Nha nhận việc, sẵn tiện ghé ngang qua Duyệt Hồng Tửu Lâu, vào dẫn Oanh Nhiên đến chào hỏi quản sự do huyện nha cử đến.

Quản sự dẫn Oanh Nhiên đến một phòng khách, bên trong có 4 người phụ nữ đang ngồi cắn hạt dưa, đậu phộng, có người thì nhặt rau, làm đồ thêu. Quản sự nói Oanh Nhiên là do Quan Dập giới thiệu, rồi phân công nhiệm vụ cho những người phụ nữ trong phòng, bao gồm cả Oanh Nhiên.

“Hôm nay có thêm người, mỗi người phụ trách 5 phòng. Lát nữa lên lầu gõ cửa từng phòng hỏi xem có việc gì cần làm không là được.”

Quản sự cười với Oanh Nhiên: “Thường thì không có việc gì cần làm đâu, hỏi xong là có thể xuống nghỉ ngơi rồi.” 

Oanh Nhiên gật đầu. Nàng mới đến nên có chút e dè, trên mặt treo một nụ cười rụt rè. Những người khác đã quen thân, tuổi lại lớn hơn nàng một chút. Họ rất chăm sóc nàng: “Cô đi phụ trách 5 nữ đệ tử ở lầu bốn đi. Cùng là con gái với nhau sẽ tiện hơn.”

Oanh Nhiên cảm ơn. Họ xua tay: “Khách sáo làm gì.”

Một nhóm người vừa nói vừa cười đi theo quản sự lên lầu. Đến lầu bốn, quản sự vung tay, chỉ ra 5 phòng để Oanh Nhiên phụ trách. Oanh Nhiên đi tới gõ cửa.

“Phiền cô mang cho ta một chậu nước.”

Trong phòng truyền ra giọng nói lạnh lùng, lịch sự của nữ đệ tử. Oanh Nhiên đáp lời, lại đi gõ cửa phòng thứ hai. Người phụ nữ trong phòng này không thèm để ý đến nàng. Nàng gõ ba lần, nữ đệ tử kia đâm ra mất kiên nhẫn: “Cút!”

Oanh Nhiên nói xin lỗi, không có cảm xúc tiêu cực gì. Trước đây khi còn là nhân viên văn phòng, bị người ta mắng, bị lãnh đạo phê bình đã là chuyện như cơm bữa, chuyện này chẳng thấm vào đâu.

Nàng đang định đi gõ cửa phòng thứ ba, quản sự đột nhiên lên gọi nàng: “Tần nương tử, cô đi phụ trách lầu ba đi.”

Oanh Nhiên cảm thấy khó hiểu. Quản sự cũng hơi nhíu mày: “Lầu ba có một vị trưởng lão tu sĩ, chỉ đích danh cô qua đó.”

Oanh Nhiên: “Ngài ấy quen ta sao?”

Quản sự: “Không quen. Hôm nay cô đến, ngài ấy nhìn thấy cô.”

Nói rồi, ông dẫn Oanh Nhiên đến lầu ba. Vương nương tử vốn phụ trách vị trưởng lão tu sĩ đó khẽ nói với Oanh Nhiên: “Không phải người ta thấy cô trẻ đẹp nên nảy sinh ý đồ bất chính đó chứ.”

Oanh Nhiên: “Chắc là không phải.”

Tuy nói vậy nhưng nàng cũng cảm thấy kỳ lạ. Sao người đó lại có thể nhìn thấy nàng rồi chỉ đích danh nàng đến hầu hạ chứ. Nàng mang theo sự cảnh giác mà gõ cửa.

Trong phòng truyền ra một giọng nói hùng hậu trầm ấm: “Vào đi.”

Oanh Nhiên dừng lại một chút, không vào. Vương nương tử an ủi nàng: “Ta ở ngay lầu ba này, có chuyện gì cô cứ gọi người.” Quản sự cũng không đi mà đứng bên cạnh chờ. Những người đến chăm sóc này đều là người nhà của các Huyền sai. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ông ta không gánh nổi.

Oanh Nhiên đẩy cửa bước vào. Trong phòng thoang thoảng mùi linh dược kỳ lạ, một người đàn ông trung niên mặt vuông, vai rộng mặc pháp bào ngồi ngay ngắn bên bàn, ánh mắt sắc bén như chim ưng đánh giá nàng.

Oanh Nhiên đứng bên cửa hành lễ với ông ta: “Tu sĩ đại nhân, có việc gì cần làm không ạ?”

Chu Đồ Nha tay cầm Ma Linh La Bàn, không đo được trên người nàng có chút linh khí hay ma khí nào. Với kinh nghiệm của ông ta, chỉ cần nhìn qua là có thể khẳng định nàng là một người phàm.

Ông nâng chén trà: “Qua đây rót cho ta cốc nước.”

Oanh Nhiên bước tới, cầm ấm trà rót nước cho ông. Rót xong, nàng đứng sang một bên, giữ khoảng cách với ông.

Chu Đồ Nha xoay chén trà, hỏi: “Ta nghe nói, lần này người được mời đến chăm sóc chúng ta đều là phụ nữ có chồng. Cô cũng vậy sao?”

Oanh Nhiên: “Vâng.”

Chu Đồ Nha: “Sáng nay hai người đàn ông lần lượt đưa cô đến, ai là phu quân của cô?”

Oanh Nhiên: “Người đầu tiên là phu quân, người sau là huynh trưởng của tôi.”

Chu Đồ Nha nheo mắt nhìn nàng, đáy mắt ẩn chứa sự sắc bén: “Phu quân của cô là do huynh trưởng cô giới thiệu à? Cũng là tu sĩ sao?”

Đây mới là điều ông thực sự muốn hỏi. Những lời dạo đầu trước đó đều là để tránh gây nghi ngờ. Oanh Nhiên lắc đầu, có chút không thoải mái trước những câu hỏi dồn dập của ông.

Chu Đồ Nha nhạy bén nhận ra sự khó chịu của Oanh Nhiên, bèn nở một nụ cười ôn hòa: “Hy vọng cô không trách ta đã đường đột. Vừa rồi ở trên lầu, ta xa xa nhìn thấy cô, liền nhớ đến người muội muội đã khuất của mình.”

“Nó tên là Chu Lâm, cũng là người phàm. Nếu không bị ma đạo sát hại, giờ đây có lẽ nó cũng đã thành thân. Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

Oanh Nhiên thầm nghĩ hóa ra là vậy, đáp: “19 ạ.”

“Muội muội của ta cũng qua đời vào năm 19 tuổi… Phu quân của cô cũng 19 tuổi sao?”

“Chàng ấy lớn hơn ta một chút.”

“Ồ…”

Chu Đồ Nha cười thân thiện, lấy ra 3 viên linh thạch đưa cho nàng, một lần nữa xin lỗi: “Ta thật quá nhớ muội muội nên mới cố ý tìm cô đến nói chuyện. Hy vọng không làm phiền cô làm việc.”

Quan Dập đã nói trước, một số tu sĩ hào phóng sẽ cho thêm linh thạch làm tiền công. Nếu cho thì cứ nhận. 3 viên linh thạch lận đó! Oanh Nhiên kìm nén sự vui mừng, nhận lấy rồi cáo lui.

Thấy nàng ra ngoài với nụ cười trên môi, Vương nương tử và quản sự hỏi: “Sao vị tu sĩ Vân Châu đó lại cố ý gọi cô vào?”

Oanh Nhiên thật thà đáp: “Nói ta trông giống người muội muội đã khuất của ông ấy.”

“Thì ra là vậy.”

Quản sự và Vương nương tử đều thở phào nhẹ nhõm, không nghĩ nhiều, còn đặc biệt để Oanh Nhiên sau này chăm sóc vị tu sĩ này.

Bên trong phòng, Chu Đồ Nha nghe tiếng động bên ngoài, sắc mặt u ám. Ông còn tưởng rằng, sáng nay nhìn thấy là con ma đáng lẽ phải đang say ngủ trong Thánh Ma Thành. Không ngờ lại là một người phàm. Ông không hề nghi ngờ thân phận người phàm của phu quân cô nương kia. Bởi vì nếu một người phụ nữ có thể khiến ma đầu kia an phận một nơi, buông bỏ đồ đao, thì trong cuộc đại chiến kéo dài 500 năm, các tu sĩ từ mọi phe phái đã dùng đủ mọi cách để cảm hóa hắn chứ không để bị hắn giết sạch.

Đó là ma mà. Con ma chân chính nhất trên thế gian này!

Nhưng trên đời lại có người giống ma đầu đó đến vậy. Và trên đời này, gần như không ai biết dung mạo của ma đầu, ngoại trừ người từng có cơ duyên là ông. Mà người này lại bị ông nhìn thấy… Chu Đồ Nha vuốt râu dài, trong mắt lóe lên tia sáng u ám.

Lúc đó ông đã quá sợ hãi, đóng cổng kết giới quá sớm, làm hại chết mấy người đệ tử phía sau, cũng không tuân theo quy tắc của Tuyền Hành Tông mà để đệ tử chạy trước, còn ông là trưởng lão ở lại đoạn hậu. Ông đang lo không biết lúc tông môn đến đón phải đối phó thế nào đây.

Gần trưa, Oanh Nhiên đã chuẩn bị sẵn tâm lý, định đến Thư viện Xuân Thiềm ăn cơm. Vừa ra khỏi Duyệt Hồng Lâu, quay đầu lại đã thấy giữa dòng người qua lại trên phố có một người xách hộp thức ăn tiến về phía nàng.

Nàng vui mừng chạy tới: “Hoài Chân?”

Từ Ly Lăng dùng một tay đỡ lấy nàng đang lao tới: “Tìm một chỗ ăn cơm đi.”

Lòng Oanh Nhiên mềm nhũn: “Sao chàng lại đến đây? Trấn Kim Thủy cách đây xa lắm mà.”

Mặt Từ Ly Lăng không đổi sắc: “Ta đã nói với chưởng quỹ là giờ nghỉ trưa sẽ kéo dài thêm một canh giờ, tối sẽ về muộn một canh giờ. Dù sao mỗi ngày cũng chỉ có bấy nhiêu sổ sách, làm xong là được.”

Nói chuyện trên phố không tiện, mang đồ ăn vào tửu lâu ăn cũng không hay, đưa Từ Ly Lăng đến ăn cùng mấy nương tử đang ăn bánh lại càng không thích hợp. Oanh Nhiên kéo Từ Ly Lăng vào con hẻm sau tửu lâu, đó cũng là địa phận của tửu lâu, thường ngày để giao hàng qua lại, không có mấy người.

“Vậy chẳng phải buổi tối sau này chàng phải về rất muộn sao?”

“Cũng chỉ nửa tháng thôi. Tan làm muộn một canh giờ, vừa kịp đến đón nàng.”

Oanh Nhiên và hắn ngồi trên chiếc ghế đá dài dành cho người khuân vác nghỉ ngơi trong hẻm, nhìn quanh không thấy ai, nàng liền lao vào lòng hắn: “Hoài Chân…”

Từ Ly Lăng dùng một tay ôm eo nàng, tay kia đặt hộp thức ăn xuống, lấy cơm và thức ăn bên trong ra. Vì là mang cơm, mang nhiều bát đũa không tiện, chỉ có một bát cơm và một đôi đũa tre. Hắn để Oanh Nhiên ăn trước. Oanh Nhiên ngồi dậy từ trong lòng hắn, ăn mấy miếng, thỉnh thoảng lại gắp miếng thịt đút cho hắn.

Ăn được một nửa, Oanh Nhiên chợt dừng lại: “Thôi chết, hôm nay mẹ thiếp còn đợi thiếp về ăn cơm. Thiếp phải về nói với bà một tiếng.” Nàng tăng tốc độ ăn.

Từ Ly Lăng ấn tay nàng lại: “Không vội, lúc ta đến có ghé qua thư viện, đã nói với tiểu đồng là ta mang cơm đến, bảo mẹ nàng không cần chuẩn bị nữa rồi.”

Oanh Nhiên thả lỏng, cười với Từ Ly Lăng rồi lại ăn thêm hai miếng, nàng mới đặt bát đũa xuống: “No rồi.”

Từ Ly Lăng nhận lấy phần cơm nàng chưa ăn hết, tiếp tục ăn. Oanh Nhiên lấy khăn tay ra lau tay lau miệng, tựa vào vai hắn, thoải mái nhắm mắt lại.

Đầu hè trời nóng, nhưng trong hẻm lại mát mẻ trong lành. Gió lùa qua con hẻm dài, khẽ thổi bay tóc mai của hai người, thật tĩnh lặng và yên bình.

“Còn một miếng thịt, ăn không?” Từ Ly Lăng hỏi nàng.

Oanh Nhiên há miệng: “A—”

Một miếng thịt được nhét vào miệng nàng, nàng nhai nhai: “Hơi mặn.”

Từ Ly Lăng liền đút cho nàng một miếng cơm.

Trên lầu bốn của Duyệt Hồng Tửu Lâu, cửa sổ sau đang mở. Mấy người đệ tử đang tụ tập nói chuyện trong phòng nhìn xuống dưới thấy hai người trong hẻm.

“Tốt thật.”

Một nữ đệ tử khẽ thở dài, nằm trên bậu cửa sổ nhìn xuống thư giãn tâm trạng.

“Cô nương đó là người được sắp xếp đến chăm sóc chúng ta phải không?”

“Người kia là phu quân của nàng ấy à?”

“Tình cảm của nàng ấy và phu quân thật tốt.”

Vừa dứt lời, trong phòng đột nhiên im lặng. Các đệ tử nhìn về phía nữ đệ tử Ninh Phi đang ngồi bên bàn với vẻ mặt u uất, đồng loạt im bặt.

Vốn dĩ Ninh Phi cũng sắp kết thành đạo lữ với sư huynh mình. Khó khăn lắm mới cùng nhau sống sót trong cuộc diệt ma, sư huynh lại chết trên đường chạy trốn—

Khoảnh khắc đó cổng kết giới đột nhiên đóng lại, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn sư huynh bị ma tộc đuổi kịp chém đầu.

Cửa phòng đột nhiên bị gõ, phá tan sự im lặng.

“Chu sư thúc có chuyện muốn nói.”

Tất cả đệ tử nghiêm túc hẳn lên. Họ đồng loạt đi đến phòng Chu Đồ Nha ở lầu ba.

Đệ tử đã đến đủ, Chu Đồ Nha bày kết giới, mặt lạnh giọng nghiêm: “Các vị, cái chết của đồng môn thật đáng thương. Khoảnh khắc trốn thoát, Chu Đồ Nha ta đã lập thệ, đời này không giết sạch ma trong thiên hạ, thề không làm người!”

“Trời cao có mắt, lại để ta phát hiện ra tung tích của ma đầu đó!”

Các đệ tử thắc mắc: “Sư thúc, ma đầu mà người nói là đại ma nào?”

“Không phải đại ma.” Chu Đồ Nha nheo mắt: “Là Thánh Ma!”

Tất cả đệ tử đều sững sờ. Một nỗi sợ hãi vô danh như rắn độc bò lên sống lưng.

“Sư thúc, người đang đùa phải không?”

“Thánh, Thánh Ma? Người phát hiện ra Thánh Ma? Sao có thể…”

“Dù có phát hiện ra Thánh Ma, chẳng lẽ người muốn chúng ta đi giết hắn? Không thể nào sư thúc. Làm sao chúng ta có thể giết được Thánh Ma?”

“Sao lại không thể!”

Không đợi Chu Đồ Nha mở lời, Ninh Phi đã cao giọng nói: “Ma đầu đó từng bị khắc Phất Ma Thánh Ấn, mang theo thánh ấn chiến đấu với Huyền đạo suốt 500 năm. Hắn ép Thiên Tiêu tuyệt địa thông thiên, tàn sát Diệu Cảnh Quỳnh Vũ xong, chắc hẳn đã đại thương nguyên khí, lúc này mới rơi vào giấc ngủ say.”

“Hắn ngủ say suốt 500 năm, gần đây Vân Châu quả thực có tin tức nói hắn đã tỉnh. Nhưng hắn lại không triệu tập ma chúng đến Thánh Ma Thành, tại sao chứ?”

“Sư thúc nói bây giờ hắn đang ở Vân Châu? Hừ…” Ninh Phi cười tự tin: “Ma đạo sùng bái kẻ mạnh. E rằng giờ đây hắn đã yếu đến mức không ra hình thù gì, nên mới không dám triệu tập ma chúng, sợ bị ma chúng đoạt vị, thế nên mới trốn đến Vân Châu.”

“Chúng ta gặp được hắn yếu ớt như vậy, là cơ hội của chúng ta!”

Chu Đồ Nha sững sờ một lúc, vội vàng phụ họa: “Đúng vậy, chính là như lời Ninh Phi nói. Cơ hội tốt như vậy, là cơ hội trời ban cho chúng ta!”

“Ta muốn giết hắn…” Ninh Phi siết chặt hai tay, nghiến răng nghiến lợi.

“Ta muốn chặt đầu hắn, mang đến cho đám ma kia xem! Để chúng tận mắt chứng kiến Thánh Ma mà chúng sùng bái bị kiếm của ta bổ đôi đầu!”

Xẩm tối, Từ Ly Lăng đón Oanh Nhiên về nhà. Lần đầu tiên về nhà muộn thế này khiến Oanh Nhiên như mơ về những ngày làm công sở tăng ca. Cả ngày nay dù chẳng làm gì vẫn cảm thấy mệt mỏi.

Đại Hoa nói là muốn ở bên cạnh Oanh Nhiên bảo vệ nàng, nhưng sau khi thuận lợi biến thành mèo con, nó mỗi ngày đều chạy nhảy điên cuồng trên núi, trông thật vui vẻ tự tại. Thấy Oanh Nhiên về muộn, nó đi một vòng quanh nàng, xác nhận nàng không sao liền về ổ ngủ.

Oanh Nhiên cười mắng: “Mèo thúi.”

Từ Ly Lăng đun nước, gọi nàng đi tắm. Nàng vào phòng bên, Từ Ly Lăng cũng đi theo vào. Vì trời đã quá muộn, hắn và nàng cùng nhau tắm. Đây không phải lần đầu họ tắm chung, trước đây cũng có vài lần. Chỉ là mấy lần đó, tắm không đơn thuần là tắm. Hôm nay cả hai đều khá mệt, tắm từng người một không biết phải đến bao giờ mới xong. Thế là cùng nhau tắm, không làm gì cả.

Từ Ly Lăng mặc quần áo trước, mang quần áo đã thay ra ngoài ngâm. Đợi Oanh Nhiên tắm xong ra ngoài, hắn lại vào đổ nước, mở cửa sổ thông gió. Lúc hắn về phòng, Oanh Nhiên đã nằm trên giường ngủ thiếp đi. Hắn nằm xuống bên cạnh nàng.

Oanh Nhiên xoay người ôm lấy hắn, nàng lẩm bẩm: “Cảm giác cũng không làm gì, mà lại rất mệt.” Có lẽ là đã quá lâu nàng không đi làm.

Từ Ly Lăng: “Mai còn đi không?”

Oanh Nhiên ôm hắn rên hừ hừ, cọ cọ một lúc mới ngước mặt lên cười: “Đi chứ.”

Nàng kể lại chuyện hôm nay có vị tu sĩ nói nàng giống người muội muội đã khuất: “… 3 viên linh thạch lận đó. Đợi thiếp làm xong công việc này, chúng ta đi huyện Vân Thủy chơi một bữa thật đã—” Nàng dừng lại, mở đôi mắt mơ màng: “Hay là để dành, chuẩn bị sau này chúng ta chuyển nhà dùng?”

“Sao cũng được.”

Từ Ly Lăng thấy nàng như sắp ngủ đến nơi bèn hôn lên mắt nàng, dùng lòng bàn tay che mắt nàng lại: “Ngủ trước đi.”

Oanh Nhiên cười khì khì, cũng đưa tay che mặt hắn.

Hôm sau.

“Ngại quá, hôm qua tâm trạng ta không tốt, nói chuyện với cô hơi nặng lời.”

Hôm nay khi Oanh Nhiên gõ cửa phòng thứ hai, nữ đệ tử cáu kỉnh hôm qua đã mở cửa. Nàng ta gầy gò, hốc hác, dáng vẻ tiều tụy.

Oanh Nhiên tỏ ý thông cảm. Quan Dập nói nhóm đệ tử này vốn có cả trăm người, giờ chỉ còn lại hai mươi mấy. Nhiều đồng môn chết như vậy, tâm trạng không tốt cũng là bình thường.

Nữ đệ tử: “Ta tên Ninh Phi, cô tên gì?”

Oanh Nhiên: “Cô cứ gọi ta Tần nương tử là được.”

Ninh Phi mỉm cười: “Tần nương tử, hôm nay cô có thể đưa ta ra ngoài dạo một vòng không?”

Bây giờ trời nóng, Oanh Nhiên lười đi dạo. Hơn nữa đưa tu sĩ Vân Châu ra ngoài không phải là việc của nàng. Nhưng nàng là người huyện Vân Thủy, làm tròn đạo chủ nhà cũng là nên làm, bèn đồng ý: “Được. Phiền tu sĩ đại nhân đợi một chút.”

“Cứ gọi ta Ninh Phi là được.”

Ninh Phi ra khỏi phòng, đợi Oanh Nhiên hỏi xong các câu hỏi thăm thường lệ liền cùng Oanh Nhiên xuống lầu, đi ra khỏi Duyệt Hồng Lâu.

Buổi trưa.

Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng ngồi trong hẻm sau ăn cơm. Nàng không có hứng ăn, ăn được hai miếng nhỏ lại nghỉ một chút: “Trời nóng quá. Sáng nay đi dạo khắp thành cùng vị tu sĩ đó, nóng đến mức đầu óc choáng váng. Vị tu sĩ đó lại sảng khoái, ngay cả mồ hôi cũng không có.”

“Lát nữa ăn xong, nàng ấy còn muốn ra ngoài…” Oanh Nhiên nhăn mặt đưa bát cho Từ Ly Lăng, vùi mặt vào vai hắn: “Thiếp không ăn nổi nữa.”

Hôm nay nàng không ăn được mấy, nhưng Từ Ly Lăng sẽ không ép nàng. Ăn không nổi mà cố ăn chỉ càng khó chịu hơn.

Hắn nói: “Lát nữa đi mua cho nàng một cốc chè đậu xanh giải nhiệt.”

Oanh Nhiên lắc lắc chân, chân nàng và chân hắn chạm vào nhau mấy cái: “Chân thiếp cũng mỏi.”

Từ Ly Lăng: “Đợi ăn xong ta đưa nàng về nhà.”

Oanh Nhiên lắc đầu: “Đây là lần thứ hai Quan Dập giới thiệu việc cho thiếp, nếu thiếp lại làm dở dang, Quan Dập biết ăn nói với người khác thế nào? Không thể như vậy được.”

Từ Ly Lăng từ tốn ăn cơm: “Ta đồng ý cho nàng ra ngoài là nghĩ rằng nàng thấy mệt, sẽ tự về nhà. Không phải bảo nàng đến đây để người ta sai khiến.”

Lòng Oanh Nhiên mềm nhũn, nàng chớp chớp mắt nhìn hắn một lúc, nhìn quanh không thấy ai liền ôm hắn hôn lên má. Nàng cười tươi: “Không sao, đợi thiếp kiếm tiền mua cho chàng quần áo mới nhé. Dù sao cũng chỉ nửa tháng thôi mà.”

Từ Ly Lăng không nói nhiều. Ăn xong cơm liền thu dọn hộp thức ăn, hắn cưỡi phi câu đưa nàng đi phía Đông thành mua chè đậu xanh. Oanh Nhiên cầm cốc chè đậu xanh đựng trong ống tre lên phi câu, bảo Từ Ly Lăng đưa nàng trở lại.

Từ Ly Lăng không nói một lời, cưỡi phi câu bay về hướng nhà.

••••••••

Tác giả có lời muốn nói:

Vai ác không nói nhiều, bảo đưa về nhà thì cứ đưa thẳng về nhà luôn!

Oanh Nhiên: …

Chu Đồ Nha: Hai người cứ ve vãn buồn nôn đi, ngày mốt sẽ cho các ngươi thấy sự lợi hại của ta!


Bình luận

Bình luận về bài viết này