Chương 1: Người đàn ông, chỉ một chữ, nhạt mà rõ ràng: “Từ”.

Ầm! Một tiếng nổ vang dội, lưỡi lửa hung tợn bốc cao, chiếu rọi cả bầu trời đêm. Ngôi nhà dân đang cháy bỗng phát nổ lần thứ hai, ánh lửa bắn tứ phía, nhiệt độ thiêu đốt như muốn nướng chín những thanh xà nhà đỏ rực.

Ở khu vực an toàn bên ngoài, vài cảnh sát đang đứng gác. Người dẫn đầu tầm 40 tuổi, đứng bất động nhìn chằm chằm vào hiện trường.

Nhìn tình hình này, nếu bên trong có người, chắc đã cháy thành than rồi. Xe cứu hỏa ào ào kéo đến, bắt đầu dốc sức dập lửa.

Vòi nước phun xối xả vào đám cháy, rồi nhanh chóng bốc hơi, mặt đất rung chuyển dữ dội, bức tường đổ sập ngay trước mắt mọi người.

Đội trưởng đội hình sự Từ Hải Chấn nhíu chặt mày, tay kẹp điếu thuốc, lắng nghe tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người dân hiếu kỳ đứng bên cạnh.

“Nghe nói nhà này có hai cha con, người cha thì hút thuốc nhậu nhẹt, lại còn cờ bạc.”

“Đúng vậy, dạo trước còn định dùng con gái làm tiền cược, thứ người gì vậy trời!”

“Haizz, cũng chẳng biết hai cha con thoát ra được chưa.”

“Hạng đàn ông đó cháy chết mới đáng! Chỉ tội nghiệp cho cô bé, mới 16 tuổi…”

Lúc này, một cảnh sát trẻ đỡ một cô gái khoảng 16, 17 tuổi bước tới: “Đội trưởng Từ, đây là cô gái sống ở đây, tên Đỗ Đồng. Cô ấy vừa nói rằng ba cô ấy còn trong đám cháy…”

Cô gái có thân hình mảnh mai gầy yếu, mặt mày tiều tụy, môi nứt nẻ, đứng trước ánh lửa run lẩy bẩy. Thấy cô gái run như cầy sấy, anh cảnh sát trẻ liền kéo chặt chiếc áo khoác quân đội đang phủ lên người cô.

Cô gái nhìn về phía Từ Hải Chấn, giọng nói run rẩy: “Chú ơi, ba cháu… được cứu ra chưa ạ…” Đôi mắt cô được ánh lửa chiếu sáng long lanh, một thứ cảm xúc ẩn nhẫn nào đó đang đang dao động trong đồng tử.

Từ Hải Chấn rít một hơi thuốc, đôi mắt sâu thẳm tinh tường nheo lại, những nếp nhăn quanh mắt hiện rõ, từng đường nét đều toát lên sự dày dạn.

Ngay khi nhìn vào mắt Từ Hải Chấn, cô gái vội cúi gằm mặt, rồi bật khóc nức nở.

Những người dân xung quanh và anh cảnh sát trẻ đều đổ dồn ánh mắt thương cảm. Chỉ có Từ Hải Chấn là im lặng quan sát cô gái, rít thuốc liên tục, như đang cân nhắc điều gì.

Chốc lát sau, xe cấp cứu đến, cô gái được đưa lên xe.

Anh cảnh sát tên Lưu Xuân đến bên cạnh Từ Hải Chấn: “Đội trưởng Từ, tôi đã hỏi rồi. Tối nay cô gái đó ra ngoài mua đồ, trước khi về thì nhà đã nổ, lúc đó ba cô ấy đang ở trong nhà. Bước đầu nghi ngờ là rò rỉ gas gây nổ.”

Từ Hải Chấn vứt tàn thuốc đã hút xong xuống đất, dùng mũi giày chà vài cái: “Không đúng.”

Lưu Xuân hỏi: “Vậy theo Đội trưởng Từ thì sao?”

Từ Hải Chấn nói: “Điểm nổ và cường độ ngọn lửa đều không đúng. Gas nổ thông thường không có sức phá hoại lớn như vậy. Cậu còn nhớ vụ nổ gas ở khu dân cư năm ngoái không? Có bằng một nửa sức công phá hôm nay đâu. Gas gì mà mạnh thế này?”

Lưu Xuân suy nghĩ theo hướng của Từ Hải Chấn, không phải nổ gas thì còn có thể là gì? Hay là trong nhà ngoài gas rò rỉ, còn có chất trợ cháy nguy hiểm khác?

Từ Hải Chấn giơ tay chỉ lên trời, đám cháy đã được dập tắt phần lớn, khói đặc trong không khí khiến người ta chảy cả nước mắt nước mũi: “Còn mùi này nữa, cậu thấy có bình thường không? Hay là tên rượu chè họ Đỗ này sống ở nhà máy hóa chất, say rồi lại lấy mình ra làm thí nghiệm hóa học? Còn có cô gái lúc nãy, cậu có để ý không…”

Lưu Xuân tiếp lời: “Để ý rồi, người ta sợ đến ngớ người.”

Từ Hải Chấn nhíu mày, nhưng lại không nói gì.

Không, không phải sợ đến ngớ người. Cô gái đó thực sự run rẩy, nhưng cái run đó cũng có thể giải thích thành hưng phấn. Đặc biệt trong mắt cô, đâu có chút sợ hãi, hoảng loạn nào, hay cảm giác chân tay mềm nhũn vì bị cảnh tượng làm cho kinh hãi? Cô thậm chí còn không khóc. Tất nhiên, khi con người quá hoảng sợ thì cũng có thể không khóc được, nhưng Từ Hải Chấn không cho rằng cô gái này là quá hoảng sợ. Còn câu “Ba cháu… được cứu ra chưa ạ” kia, so với việc lo lắng sự sống chết của ba mình, nghe giống đang xác nhận cái chết hơn.

Nhưng những suy nghĩ này, Từ Hải Chấn không nói với bất kỳ ai, ít nhất là không thể có thành kiến ngay từ bây giờ. Đám cháy còn chưa dập tắt hết, nguyên nhân và điểm phát hỏa cần được xác nhận thêm. Thi thể cháy đen kia cho dù đã thành tro bụi, cũng phải thu thập mang về giám định.

Quan trọng nhất là cô gái đó mới 16 tuổi. Tâm trí 16 tuổi, bản lĩnh và khả năng phán đoán của tuổi 16. Đôi bàn tay gầy như que củi, thân hình mảnh khảnh như tờ giấy, liệu có dính líu gì đến vụ nổ trước mắt này không? Có thể không?

Từ Hải Chấn đang trầm tư thì bỗng bị Lưu Xuân cắt ngang: “À đúng rồi Đội trưởng Từ, tôi nghe nói Tiểu Thước vào viện rồi, nó bị sao vậy?” Tiểu Thước chính là con trai Từ Hải Chấn, một tên quỷ sứ, từ lúc sinh ra đến giờ chưa bao giờ yên.

Từ Hải Chấn nói: “Dạo trước trường tổ chức khám sức khỏe, kết quả khám của nó có vấn đề, nên tôi đưa nó đi khám kỹ lại.”

Lưu Xuân: “Ây, yên tâm đi, nó khỏe như vâm ấy, sẽ không sao đâu..”

Từ Hải Chấn không đáp, lại nhìn về phía ngôi nhà cũ họ Đỗ đã sập thành đống đổ nát.

Không khí tràn ngập mùi ngột ngạt, những hàng xóm láng giềng vốn đang đứng xem đã tản đi từ lâu. Tiếng lửa bập bùng dần lặng, khói đặc bị gió cuốn đi. Mùi đó theo gió lan tới tận triền đồi cách đó trăm mét…

***

Dưới bầu trời đêm, những hàng cây trên sườn dốc chen chúc mọc sát nhau, cành lá lay động theo gió tạo thành một mảng đen kịt. Ở rìa ngoài dốc nhất, một hàng rào sắt gỉ sét được dựng lên để ngăn người qua đường vô ý trượt chân rơi xuống.

Bên trong hàng rào có hai bóng người một cao và một thấp đang đứng, nhưng dáng người đều gầy gò như nhau. Cả hai chỉ mặc quần áo mỏng, mái tóc mềm mại bay lượn trong gió, trên quần áo thoang thoảng mùi hóa chất nhè nhẹ.

Thấy Đỗ Đồng lên xe cứu thương, cô gái đứng trước hàng rào thở phào nhẹ nhõm. Đôi tay vốn đang siết chặt song sắt buông lỏng ra, hổ khẩu và lòng bàn tay vì dùng sức quá mạnh nên vừa nhức vừa tê, còn bị vật kim loại lằn ra những vết rõ nét.

Cô vô thức đặt tay lên cánh tay cậu thanh niên bên cạnh, cậu liền phát ra tiếng rên khẽ từ mũi.

Cô gái lấy điện thoại soi, lúc này mới phát hiện khuỷu tay cậu thanh niên đã bị hóa chất ăn mòn và bỏng rát. Nhưng vì thần kinh vừa rồi vẫn trong trạng thái căng thẳng, cậu không cảm thấy đau. Cô lấy chai nước khoáng trong túi ra, rửa vết thương cho cậu.

Cậu thanh niên nhíu mày nhẹ, giọng khàn khàn: “Em không sao.”

Vẻ mặt cô gái cũng mệt mỏi, song giọng nói lại vô cùng bình tĩnh: “Sẽ để lại sẹo đấy.”

Đổ hết chai nước khoáng, cô gái vứt chai xuống đất, dùng khăn tay băng bó khuỷu tay cậu, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào hốc mắt sâu thẳm của cậu: “Để lại ‘bằng chứng’ kiểu này, không ai thoát được đâu.”

Ánh mắt cậu thanh niên quét qua khuôn mặt cô gái, cất tiếng với giọng bình thản: “Vậy thì cắt bỏ miếng ‘bằng chứng’ này đi.”

Nói xong, cậu thanh niên đứng thẳng người, một tay kéo cô gái lại, cậu đi trước, để cô gái đi sau, bước chân thong thả xuống sườn đồi.

Dọc đường cả hai đều không nói gì, ánh trăng mờ ảo rải xuống mặt đất, bên tai vang lên tiếng còi xe cứu hỏa, xe cảnh sát và xe cứu thương, còn có tiếng những bức tường đổ nát đang cháy trong ngọn lửa dữ dội, xèo xèo lách tách.

Khoảnh khắc hai lần nổ, cả mặt đất cũng rung chuyển, cây cối rì rào run lên, ngọn lửa dữ dội phun ra lưỡi lửa. Giây phút đó, trong lòng họ vô cùng sảng khoái, nhưng cũng vì thế mà chấn động.

Linh hồn của họ, dường như cũng vô thức, bị đám lửa đó cuốn theo vào vực thẳm địa ngục.

***

10 năm sau, thành phố Lịch.

Khi đường phố vừa lên đèn, bên ngoài hộp đêm sang trọng mang tên “Tử Tinh Cung” bỗng vang lên tiếng phanh gấp inh ỏi, trong chớp mắt, một chiếc Land Rover đánh đuôi xe chắn giữa cửa.

Cửa xe mở ra, chính chủ nhảy xuống, là một người đàn ông, với đôi chân dài ngạo nghễ đứng đó, ánh đèn neon giao thoa, phác họa đường nét cơ thể anh vạm vỡ rắn chắc.

Người gác cửa bước lên đánh giá, lúc đầu không thể đoán ra lai lịch của người này. Nhưng dám trắng trợn đậu xe ngay trước cửa như thế, cả năm cũng chẳng thấy mấy kẻ, hoặc là thằng ngu không biết bối cảnh Tử Tinh Cung, hoặc là kẻ ngớ ngẩn thật.

Người gác cửa tiến lên đón “thằng ngu” có thân hình đẹp này, vừa định mở miệng thì người đàn ông đã quăng chìa khóa xe cho anh ta.

Người gác cửa nhanh tay lẹ mắt bắt lấy ngay, chưa kịp chớp mắt thì trong lòng bàn tay đã có thêm một tấm danh thiếp dát vàng. Đợi người gác cửa nhìn rõ những chữ trên đó, lập tức lông tóc dựng đứng, cúi đầu khom lưng rước người vào cửa.

Người đàn ông giơ ngón tay dài, kéo kính đen xuống, gọng kính cắm vào túi quần sau, bật ra bốn chữ: “Tôi tìm lão Kim.”

Lão Kim là ai? Chính là ông chủ lớn đằng sau Tử Tinh Cung, người ta gọi là Kim gia. Người bên ngoài chỉ biết Tử Tinh Cung do Kim gia mở, còn tên đầy đủ, vị Kim gia này từ xó xỉnh nào nhảy ra, dám ở địa bàn này mở một cơ sở gây chú ý như vậy, những điều này đều không ai rõ. Ngay cả các nhân viên trong Tử Tinh Cung cũng đang thầm đoán lai lịch của ông ta.

Bình thường Kim gia chẳng mấy khi xuất hiện, dù có đến thị sát công việc kinh doanh cũng nhiều nhất 2- 3 lần 1 năm. Dường như hộp đêm này có lời hay lỗ ông ta cũng chẳng quan tâm. Kim gia hành động kín đáo và khó gặp như thế đấy, cho dù có người ngưỡng mộ danh tiếng đến xin gặp cũng chỉ đành thất vọng ra về. Vậy mà hôm nay ông ta lại đúng lúc có mặt ở đây.

Trong lòng người gác cửa căng thẳng, vì không biết lai lịch người đàn ông, nên cũng không dám trì hoãn. Anh ta vội vàng dẫn người đàn ông bước vào, vừa lén nhét tấm danh thiếp cho bảo vệ bên trong anh ta vừa thì thầm mấy câu.

Nét mặt bảo vệ trở nên nghiêm túc, ông ta liếc nhìn người đàn ông lạ mặt đang đứng trong ánh sáng mờ ảo. Rõ ràng anh vẫn nở nụ cười, nhưng đôi mắt lại toát ra vẻ lạnh lùng. Đường nét gương mặt sắc nét ấy ẩn hiện trong ánh sáng mờ, dáng người cao gầy nhưng săn chắc, áo sơ mi lụa bó sát làm nổi bật cơ bắp ở hai cánh tay, toát ra khí chất của kẻ giang hồ.

Người đàn ông lạ mặt xông thẳng đến, còn đưa ra một tấm danh thiếp dát vàng, tin tức này được truyền vào trong, nhưng không đến chỗ Kim gia đang nghỉ ngơi ở tầng 3, mà bị người phụ trách Tử Tình Cung là Trương Tường chặn lại giữa đường. Vào lúc chiều tối, Kim gia còn dặn dò Trương Tường, ông ta nghỉ ngơi hai tiếng đồng hồ rồi đi, bất cứ khách nào đến đều không tiếp.

Lời này mới nói chưa đầy nửa tiếng, một tấm danh thiếp đã được chuyển vào, trên danh thiếp có ba chữ to bằng hạt đậu — Từ Hải Thanh.

Từ Hải Thanh, Trương Tường tất nhiên biết. Tấm danh thiếp này nóng bỏng đến mức nào, trong lòng gã cũng rõ, nếu không thì cũng chẳng đến nỗi tiến thoái lưỡng nan, gã đã sớm sai người đuổi thằng khốn xông thẳng đến kia ra ngoài rồi.

Trương Tường bồn chồn trong lòng, đảo mắt một vòng, rồi sai vệ sĩ dẫn người lên phòng riêng ở tầng 2.

Vệ sĩ mời người đàn ông xa lạ lên lầu, còn hỏi thêm một câu: “Xin hỏi quý danh?”

Người đàn ông chỉ đáp một chữ, nhạt nhưng rõ ràng: “Từ.”

“Anh Từ, mời bên này.”

Từ Thước bước lên từng bậc thang, xuyên qua hành lang tối tăm ở tầng 2, đến trước một phòng riêng có cửa hé mở. Cửa mở từ bên trong, lại có thêm hai vệ sĩ bước ra, đứng canh ngay cửa.

Từ Thước liếc mắt nhìn, bước qua ngưỡng cửa, chạm mặt Trương Tường đang ngồi trên ghế sofa.

Trương Tường nhìn Từ Thước, trong lòng gã bất giác sợ hãi, vì khí thế này, sát khí giữa đôi lông mày này, tuyệt đối không phải hạng người lương thiện. Rồi gã hỏi: “Anh Từ, chúng ta đây chắc là lần đầu gặp mặt nhỉ? Không biết anh và chị cả Từ có quan hệ gì…”

Từ Thước không đợi Trương Tường mời, liền ngồi phịch xuống ghế sofa, như thể không thấy đám vệ sĩ trong phòng đang đồng loạt nhìn mình, rồi tự mình lấy một chiếc USB từ túi ra, đặt lên bàn trà kính.

Trương Tường nhất thời không hiểu anh ta đang diễn trò gì, bèn hỏi: “Ý anh là gì?”

Từ Thước chậm rãi nói: “Anh tự xem đi. Đợi anh xem xong, rồi quyết định có đưa cho lão Kim hay không, ai sẽ là người giao dịch với tôi.”

Trương Tường do dự 2 giây, nghĩ đến sức nặng của tấm danh thiếp kia, lại suy xét đến sự gan dạ và tự tin của người này, rất nhanh liền sai đàn em mang đến một chiếc máy tính xách tay, ngay trước mặt Từ Thước cắm USB vào.

Trong USB chỉ có 1 thư mục, các tệp bên trong đều liên quan đến Tử Tình Cung, người khác không hiểu, nhưng Trương Tường vừa nhìn thì sống lưng lạnh toát.

Gã trấn tĩnh lại, không nói gì thêm, bảo tất cả vệ sĩ rời khỏi phòng, đồng thời ấn 2 lần phía dưới bàn, cắt đứt liên lạc và giám sát trong phòng.

Nhìn thấy loạt động tác này, Từ Thước không khỏi cong môi cười.

Cửa phòng đóng chặt, trong phòng khói thuốc mù mịt, trộn lẫn mùi rượu, nhưng không khiến Trương Tường cảm nhận được chút không khí say sưa mơ màng nào, mà chỉ có cái lạnh và nỗi run sợ lơ lửng giữa không trung.

Gã cố gắng kìm nén sự bất an trong lòng và cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, rồi mới cẩn trọng nhìn về phía Từ Thước đang ngồi trên ghế sofa với tư thế vắt chân, mười ngón tay đan vào nhau.

“Dám hỏi anh Từ, chiếc USB này là ý gì?”

Từ Thước hất cằm: “Anh nói là ý gì, thì nó là ý đó.”

Trương Tường như bị ai bóp cổ, từng chữ bật ra: “Xin anh, chỉ giáo.”

Từ Thước liếc nhìn Trương Tường, buông lời: “Lão Kim làm mảng kinh doanh này vốn chẳng thể công khai ra ngoài sáng, chính ông ta không thể trực tiếp gặp mặt xã hội đen nên chỉ có thể tìm người làm việc thay mình. Dù giao dịch đen hay trắng, chỉ cần luân chuyển qua đây, bước ra là đã được tẩy trắng. Tất nhiên tin tức từ các băng nhóm cũng tụ về đây. Anh được lão Kim tìm đến trông nom mảng kinh doanh này, vừa là kho bạc nhưng cũng là đường lui của ông ta, có thể thấy ông ta tin tưởng anh đến mức nào. Ai ngờ chuyện lá mặt lá trái lại xảy ra ngay trước mắt ông ta, anh lợi dụng tài nguyên lão Kim cho để kiếm lợi cho bản thân, lén sau lưng ông ta mà thu gom tiền của khắp nơi, ăn cả đen lẫn trắng, mấy năm nay chắc cũng no căng bụng rồi nhỉ?”

Trong chiếc USB kia không phải thứ gì khác, chính là bằng chứng sổ sách Trương Tường lợi dụng Tử Tình Cung để kiếm lời và rửa tiền. Chưa nói đến chuyện trốn thuế, chỉ riêng những giao dịch tiền bạc bất chính này thôi, nếu đến ngày giấy không gói được lửa, Trương Tường thà rơi vào tay cảnh sát kinh tế, còn hơn là để Kim gia biết. Làm theo pháp luật, gã còn có mạng để ngồi tù, nhưng nếu làm theo quy tắc của Kim gia, thì…

Trương Tường bỗng thấy choáng váng, trong lòng hơi hoảng sợ, nhưng dù sao gã cũng là người từng trải, cảnh tượng lớn nhỏ gì mà chưa từng thấy. Gã ngồi ngây ra đó trấn tĩnh một lát, trong đầu liền vạch ra hai con đường: một con đường sống, chính là làm vụ giao dịch với tên họ Từ này, lấy tiền mua lại bằng chứng trong tay anh ta; còn con đường kia, đương nhiên là đường chết, chỉ là không phải Trương Tường gã chết.

Trương Tường ổn định lại cảm xúc, hỏi: “Anh vừa nói muốn làm vụ giao dịch với tôi, không biết vụ giao dịch này anh định làm thế nào? Xin được nghe chi tiết.”

Từ Thước nhướn mày: “Có lẽ anh Trương nhớ nhầm rồi, tôi vừa nói là, đợi anh xem xong thứ bên trong này, rồi quyết định có đưa cho lão Kim hay không, ai sẽ là người giao dịch với tôi.”

Nói cách khác, nếu Trương Tường không muốn hợp tác, Kim gia sẽ là người xem những thứ này.

“Anh nói đùa rồi, những thứ này, làm sao dám phiền lão Kim chứ, ông ta không lột da tôi mới lạ…”

“Anh gian xảo thật, tính toán cũng nhiều nữa.” Từ Thước có chút buồn cười nhìn Trương Tường: “Nếu vừa nãy anh cầm danh thiếp dẫn thẳng tôi lên tầng 3 gặp cái lão già họ Kim kia, lúc này e rằng anh đang vắt óc giải thích nguồn gốc của những sổ sách này với ông ta.”

Từ Thước hạ chân xuống, hai khuỷu tay chống lên đùi, cầm hộp thuốc lá trên bàn trà, rút ra một điếu, mân mê trên đầu ngón tay: “Vì anh đã tự chọn con đường này rồi, vậy tôi cũng nói luật chơi của tôi –– rất đơn giản, hoặc là, anh dùng tiền, dùng tin tức mua mạng của anh, tôi bảo đảm anh một năm không sao, chỉ cần trong một năm này anh nghe lời tôi, sau này cũng không cần phải lo lắng; hoặc là, anh dùng mạng để trả, nếu lão Kim cảm thấy một mạng không đủ, thì còn có vợ con, ba mẹ anh trả lãi.”

Giọng điệu anh bình thản, không lên xuống, nhưng mỗi một chữ thốt ra đều như dao tẩm độc, từng nhát từng nhát cứa vào tim Trương Tường.

Điếu thuốc trong tay Từ Thước cũng đã được cắm vững vàng vào gạt tàn, đầu thuốc hướng lên trên. Sau khi châm lửa, anh đẩy cả gạt tàn đến trước mặt Trương Tường, như một nén nhang trên mộ.

Trương Tường cảm thấy như đứng bên bờ vực, tim đập loạn xạ. Phương án thứ hai trong đầu cũng càng lúc càng rõ ràng: tên họ Từ này đến một mình, trong phòng lại không có ai khác, dù trên người anh ta có mang thiết bị liên lạc và ghi âm, cũng sẽ bị chặn sóng, nên cuộc đối thoại vừa rồi hoàn toàn không thể lọt ra ngoài.

Trương Tường hỏi: “Không biết anh Từ vừa nói dùng tiền, dùng tin tức mua mạng, là mua như thế nào? Chẳng lẽ tôi đưa tiền, anh sẽ ngậm miệng? Theo cách chơi của anh, chẳng phải nửa đời sau tôi bị anh nắm trong tay, coi tôi như cây ATM sao?”

Từ Thước mỉm cười, đôi mắt hẹp dài hơi cong lên ở khóe, rồi bắt đầu nghiêm túc giải thích cho Trương Tường: “Cái lỗ này đào được thì cũng có thể lấp được, chỉ cần chúng ta thống nhất, tôi sẽ giới thiệu công ty kế toán uy tín đến giúp anh kiểm kê sổ sách. Có bao nhiêu lỗ hổng, lấp hay không lấp có lợi, lấp bao nhiêu mới êm chuyện, đến lúc đó đều có người chỉ dẫn tận tay. Có những khoản chỉ cần trả lại cục thuế là xong, sao phải tự gây rắc rối? Còn những giao dịch bất chính kia, tôi nghĩ anh tự có cách thoát ra, số tiền bất nghĩa còn lại nếu thấy khó giữ, cũng có thể đem đi làm từ thiện. Tôi đây cũng có vài tổ chức từ thiện để giới thiệu, quyên góp đi là tích phúc cho mình đấy, đảm bảo một năm sau vũng nước bẩn này còn trắng hơn cả thuốc tẩy.”

Trương Tường càng nghe càng ngơ ngác: “… Anh nói giao dịch chính là giúp tôi rửa tiền?”

Gã đã nghe từ lâu rằng những đại gia đều có con đường rửa tiền của riêng mình, ví dụ như Từ Hải Thanh đã lăn lộn ở thành phố Lịch nhiều năm. Người phụ nữ này không hề đơn giản, tuổi ngoài 40, nhưng rất có thủ đoạn, lĩnh vực nào cũng từng thử qua. Thời trẻ bà ấy cũng từng có tiền án, nhưng đều là vụn vặt. Từ khi bà ấy gây dựng sự nghiệp, thì một đường lên như diều gặp gió, chưa từng vấp ngã, việc làm ăn vừa vững chắc vừa sạch sẽ.

Nhưng nói đến làm ăn, bất kể là hợp pháp hay phi pháp, liệu có thật sự trong sạch không? Người ngoài đều đồn rằng, Từ Hải Thanh có bậc thầy chỉ dạy, có ông lớn chống lưng, còn có chuyên gia giúp bà ấy tẩy trắng nguồn gốc tài sản. “Mô hình kinh doanh” do đội ngũ chuyên nghiệp hoàn thiện như vậy, chẳng phải cứ có tiền là bắt chước được đâu.

Nói ra thì, lúc Trương Tường vừa mới vào nghề cũng từng nhờ ơn Từ Hải Thanh, sau đó nhiều năm không gặp lại, nhưng trong lòng Trương Tường vẫn nhớ. Gã nghĩ rằng đợi sau này phất lên nhất định phải trả ơn, chỉ là không biết đến lúc đó Từ Hải Thanh còn nhớ có một người như vậy không.

Vì thế hôm nay tên họ Từ này đột nhiên xuất hiện, mới khiến Trương Tường kinh ngạc đến vậy, trong lòng gã nhanh chóng nảy sinh một ý nghĩ hoang đường –– chẳng lẽ tên họ Từ này chính là một trong những “nhân viên” được đồn thổi là giúp Từ Hải Thanh tẩy trắng gia sản?

Nếu đúng vậy thì tên họ Từ này chạy đến đây làm gì, Từ Hải Thanh có mảng kinh doanh lớn như vậy cần quản lý, anh ta còn rảnh rỗi để ý đến vụ làm ăn nhỏ của gã ư?

Đây có khác gì mấy kẻ môi giới nhét tờ rơi ngoài cửa đâu? Có phải quá mất giá rồi không!

Hay là thời buổi này làm ăn khó khăn, ngành rửa tiền cũng gặp mùa đông, ai cũng ế ẩm cả?

Lúc này Trương Tường trở nên mù mờ, còn hoang mang hơn ban nãy nữa.


Bình luận

1 bình luận cho “Chương 1: Người đàn ông, chỉ một chữ, nhạt mà rõ ràng: “Từ”.”

  1. Ohh, truyện của Dư San San lên sóng rồi. Tuyệt vời.

    Cảm ơn Nhà Miu nhé ạ!

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này