Chương 2: “Chuyện thằng nhóc muốn làm, ai ngăn cho nổi…”

Lời Trương Tường vừa thốt ra, Từ Thước đã bật cười: “Hiểu lầm rồi, tôi đây là công dân gương mẫu, nãy giờ chỉ là đứng trên lập trường hợp tác, góp ý pháp luật cho Quản lý Trương mà thôi.”

Anh lại lấy ra một tấm danh thiếp, đặt lên bàn, nền trắng chữ đen, hai chữ “Từ Thước” được in ngay ngắn phía trên, bên cạnh có hai chữ nhỏ ghi nghề nghiệp –– Luật sư.

Trương Tường cầm tấm danh thiếp xem đi xét lại, rồi ngước nhìn Từ Thước một lượt.

“Anh là luật sư?” Trương Tường hỏi.

“Chính xác.” Từ Thước đáp.

“Anh không phụ trách rửa tiền?” Trương Tường lại hỏi.

Vẻ mặt Từ Thước như thể vừa thấy một kẻ ngốc: “Mới nói xong đã quên rồi à? Tôi là công dân tuân thủ pháp luật, những thứ mờ ám đó anh cứ theo quy củ của anh mà xử lý, không cần cho tôi biết. Nhưng nếu anh cần hỏi ý kiến pháp luật khác, cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào, tôi tính phí theo ngày đấy.”

Trong lòng Trương Tường chửi rủa om sòm, đem tổ tông nhà Từ Thước ra tế hết một lượt, đoạn gã vò tấm danh thiếp thành một cục, ném lên bàn trà, đập bàn đứng phắt dậy. Cái vẻ kinh hồn bạt vía vừa rồi đã tan biến, giờ chỉ còn lại giận dữ và ấm ức. Hóa ra không phải chuyên viên rửa tiền, mà chỉ là một tên luật sư quèn! Chắc là đói rách quá rồi!

“Tìm người kiểm tra sổ sách, cần gì đến mày dạy, mấy câu vớ vẩn của mày mà cũng gọi là ý kiến pháp luật, tao không có luật sư à? Loại đạo hạnh như mày còn dám tống tiền tao, còn dám thu phí, tao phế luôn mày cái thằng công dân gương mẫu này!”

Vừa nói, Trương Tường vừa vớ lấy một chai rượu, “choang” một tiếng đập mạnh xuống bàn trà, chai vỡ một nửa, để lộ ra những mảnh thủy tinh sắc nhọn.

Nhưng dù vậy, Trương Tường vẫn không gọi vệ sĩ vào, gã không ngốc, cũng không quên Từ Thước là người mang danh thiếp của Từ Hải Thanh đến.

Trương Tường chĩa cái thân chai nhọn hoắt về phía Từ Thước, lưỡi dao kề sát cổ anh, lún vào da thịt, nhưng tay gã vẫn khống chế lực, định bụng trước hết dọa cho cái tên khốn nạn này tè ra quần đã.

Từ Thước vẫn ngồi đó, không né không tránh, chỉ chậm rãi mỉm cười. Ánh đèn vàng vọt hắt xuống, làm nổi bật đường cằm sắc như dao gọt của anh, men theo đường cổ, nối liền xương quai xanh, rồi lượn xuống vạt áo sơ mi hơi hé mở.

Người đàn ông này không chỉ gầy, mà mỗi tấc gân cốt đều rắn chắc, nhưng lại ẩn chứa sự dẻo dai.

Từ Thước quay đầu, ngước mắt nhìn Trương Tường đang đứng ở trên cao, động tác này vốn dĩ không có gì, nhưng da thịt lại vô tình lướt qua mảnh thủy tinh trên chai rượu, tức thì rạch ra một đường.

“A…” Từ Thước kêu lên một tiếng ra vẻ, nhưng chân mày không hề động đậy.

“Chảy máu rồi.” Anh thốt ra mấy chữ này, vẻ mặt như thể vừa trúng số độc đắc.

Trương Tường ngớ người, nhưng không rút chai rượu ra.

Từ Thước chậm rãi nói: “Luật hình sự quy định, bất cứ ai thực hiện hành vi phòng vệ chống lại các hành vi phạm tội bạo lực đang diễn ra như hành hung, giết người, cướp của, cưỡng hiếp, bắt cóc cũng như các hành vi khác gây nguy hiểm nghiêm trọng đến tính mạng con người, đều được coi là phòng vệ chính đáng.”

Vừa nói, Từ Thước vừa dùng đầu ngón tay quệt lên cổ, nơi ban đầu chỉ là một vết xước hẹp dài không nhìn thấy, chỉ trong vài giây đã biến thành một vệt đỏ, giờ thì vệt đỏ đã bắt đầu rỉ máu, men theo đường cổ của anh chảy vào cổ áo.

Trương Tường như phun ra lửa: “Mày không nhìn xem đây là đâu à! Đừng tưởng mày có danh thiếp của Từ Hải Thanh thì tao không dám làm gì mày, phòng này của tao có thể chặn hết mọi tín hiệu, dù tao cho mày cơ hội báo cảnh sát, mày cũng gọi trời trời không thấu!”

Từ Thước tán đồng gật đầu, rồi xoay chiếc máy tính xách tay trên bàn trà, màn hình hướng về phía Trương Tường.

“Chặn tín hiệu à, ghê thật. Tôi quên nói với anh, trong USB có chương trình điều khiển từ xa, vừa rồi anh cắm vào, máy tính đã bị người của tôi hack rồi, cái tín hiệu này, hình như cũng không chặn được nhỉ… Nào, nhìn vào ống kính đi.”

Cảnh tượng này khiến Trương Tường hơi ngớ người, nhưng thấy trên màn hình máy tính nhanh chóng hiện ra một cửa sổ nhỏ, bên trong chính là đoạn quay lại cảnh gã vừa dùng chai rượu chĩa vào Từ Thước, không chỉ có tiếng có hình, mà còn quay rõ mặt, tay gã nắm hung khí, trên hung khí còn dính máu của “nạn nhân”…

Trương Tường vội vàng đậy nắp máy tính lại, nắm chặt chai rượu trong tay, chĩa vào Từ Thước.

“Rốt cuộc mày muốn gì!”

Từ Thước nở một nụ cười trấn an: “Tôi chỉ muốn làm một vụ giao dịch với Quản lý Trương thôi mà –– trên nguyên tắc giao dịch sòng phẳng, tôi không lấy của anh một đồng nào, chỉ cần anh cung cấp cho tôi những tin tức tôi cần khi cần thiết. Anh cũng có một năm để thu xếp mọi chuyện, những chứng cứ này đương nhiên sẽ không lọt vào tay lão Kim, thế nào?”

Lời này bày ra trước mặt, rõ ràng rành mạch, Trương Tường chẳng thiệt thòi gì.

Tên Từ Thước này không cần tiền, không cần lợi ích, chỉ cần tin tức — nghe thì có vẻ không tệ, nhưng trong lòng Trương Tường lại chẳng dám tin tưởng. Tên khốn này thậm chí không kiếm được một chút lợi ích nào, có thể thấy những tin tức đó sẽ “nóng bỏng” đến mức nào.

Trong lòng Trương Tường lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ là nhắm vào…

Không được!

Trương Tường xoay chuyển đầu óc, liền nghĩ ra phương án thứ ba, mặc kệ, đằng nào hôm nay cứ nhận lời trước, đợi lấy lại được những chứng cứ uy hiếp kia, rồi thủ tiêu tên chó chết này sau!

Ai ngờ ý định vừa nảy sinh, Trương Tường đã cảm thấy từ cổ tay đến hổ khẩu một trận tê dại dữ dội, gã hoàn toàn không nhìn rõ động tác của Từ Thước, đã trúng đòn chém của mu bàn tay.

Năm ngón tay bất giác buông lỏng, chai rượu lại được một bàn tay rắn chắc có lực bắt lấy trong quá trình rơi xuống.

Từ Thước đứng dậy, vững vàng cầm lấy miệng chai, lật qua lật lại trong tay, đầu nhọn chĩa thẳng vào cổ Trương Tường, giọng nói càng thêm lạnh lẽo.

“Dĩ nhiên, Quản lý Trương có lẽ còn có những cách hay ho hơn để đối phó với tôi –– anh có thể gọi người vào chặt tôi ra làm tám mảnh, hoặc anh định hôm nay cứ hứa miệng với tôi, rồi ngày sau tìm cách thủ tiêu tôi. Xin lỗi, như vậy anh sẽ dính vào tội cố ý giết người, cộng thêm trốn thuế, kinh doanh trái phép, giao dịch bất hợp pháp, và tội tổ chức, cầm đầu, tham gia vào tổ chức mang tính chất xã hội đen.”

Trương Tường nhìn Từ Thước, lúc này mới phát hiện người đàn ông này cao thật, hơn nữa còn chắn hết ánh sáng. Bóng tối ập xuống, để lộ ra một đôi mắt bức người, cái cảm giác quen thuộc khiến Trương Tường cảm thấy ngay khi anh ta bước vào cửa, lại một lần nữa trỗi dậy.

Trương Tường trợn tròn mắt, trong ký ức bỗng hiện lên một bóng người –– đó là một người đàn ông trung niên, ngậm điếu thuốc, ánh mắt lão luyện ẩn sau làn khói, nhưng có thể dễ dàng khiến người ta run sợ trong phòng thẩm vấn.

Đúng lúc này, ngoài cửa phòng vang lên hai tiếng “cộc cộc”.

Trương Tường bừng tỉnh, quát: “Ai đấy!”

Cửa phòng mở ra, một vệ sĩ sắc mặt khác thường xông vào: “Đại ca!”

Trương Tường ngẩn ra, liền nghe vệ sĩ ghé tai nói nhỏ: “Lão Chương dẫn người bao trọn Tử Tinh Cung rồi.”

Cái gì!

Trương Tường lập tức nhìn về phía Từ Thước.

Từ Thước vẫn giữ vẻ thong thả như thường, ném nửa chai rượu xuống đất, “choang” một tiếng vỡ tan.

Chương gia, đó chính là cánh tay đắc lực và quân sư số một dưới trướng Từ Hải Thanh, chỉ có chuyện của Từ Hải Thanh mới sai khiến được ông ta.

Chỉ là hiện tại đang diễn vở gì đây, Chương gia lại đích thân dẫn người đến?

Trương Tường vội hỏi: “Lão Chương đâu?”

Bảo vệ nói: “Đến cửa rồi, có cần…”

Trong lòng Trương Tường chợt nảy lên một cái: “Không, khoan hãy kinh động đến lão Kim!”

Vừa dứt lời, Trương Tường đã dẫn đầu bước ra khỏi phòng.

Nhưng vừa bước ra hành lang, đã thấy một người đàn ông trung niên khoan thai bước tới, phía sau còn có mấy tên tay chân vẻ mặt nghiêm nghị.

Trương Tường chỉnh lại sắc mặt, cười nghênh đón.

“Lão Chương à, thật là quý nhân đến thăm, gió nào thổi ngài đến đây vậy? Có phải có vụ giao dịch nào béo bở muốn chiếu cố cho em út không ạ?”

Chương gia xoa xoa cái đầu trọc lốc, thở dài: “Ôi dào, tôi cũng muốn ở nhà hưởng mấy ngày thanh nhàn ấy chứ, nhưng đám con cháu không cho yên. Thế này này… tôi có đứa cháu lớn, bỏ mặc việc kinh doanh trong nhà không chịu làm, cứ phải tự mình ra ngoài làm ăn, cũng không biết sao lại tìm đến chỗ cậu, tôi liền theo vào xem thử.”

Đứa cháu lớn?

Làm ăn?

Một bóng người từ sau lưng Trương Tường bước lên.

Hai tay Từ Thước đút túi đứng trước mặt hai người: “Chú Chương.”

Chương gia cười ha hả: “Ấy, đây chính là thằng cháu lớn của tôi. Chú nói này, Tiểu Thước à, chuyện làm ăn của cháu thế nào rồi, cô cháu còn hỏi mấy giờ cháu về ăn cơm đấy, nhà đã chuẩn bị cả bàn cơm, chỉ chờ cháu thôi.”

Từ Thước liếc mắt: “Quản lý Trương không chỉ tai thính mắt tinh, kiến thức uyên bác, mà còn thông minh nhạy bén. Chúng cháu đã bàn xong rồi, giờ về đây.”

Chương gia cười ha hả vỗ vai Từ Thước, chẳng nói thêm gì liền dẫn người đi.

Trương Tường đâu dám cản, chỉ biết lon ton theo ra ngoài, ra đến tận cửa vẫn không cam tâm, có điều gì đó muốn hỏi mãi, rốt cuộc vẫn không nhịn được.

“Cái này, Chương gia… phiền ngài về giúp tôi gửi lời hỏi thăm đến chị cả Từ được không? Nhiều năm trước tôi đã nhận chút ân huệ nhỏ của bà ấy, chắc bà ấy không nhớ đâu, nhưng tôi vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, cứ muốn tìm cơ hội báo đáp.”

Chương gia đã đặt một chân lên xe, bên trong Từ Thước ngồi vững vàng.

“Nói gì báo đáp… Chuyện của Hải Thanh cậu cứ hỏi Tiểu Thước, dù sao cũng là cô cháu ruột.”

Hả? Cô cháu ruột?

Đầu gối Trương Tường lập tức mềm oặt, xuyên qua khe hở nhìn trộm Từ Thước đang ngồi bên trong.

Vị đại gia này cũng vừa vặn liếc sang, mắt cong cong, như thể đang chào hỏi Trương Tường.

“Quản lý Trương, sau này xin chiếu cố nhiều hơn.”

“Không dám, không dám…”

Cửa xe “huỵch” một tiếng đóng sập lại.

Trên mặt Từ Thước thoáng hiện một tia bất đắc dĩ: “Chú Chương, chẳng phải đã nói là chuyện này cháu tự mình giải quyết sao?”

Chương gia cười đến nỗi mặt đầy nếp nhăn: “Ôi dào, cháu xem hôm nay nguy hiểm biết bao, nếu chú không kịp thời dẫn người đến, ai biết cái thằng họ Trương kia có thể làm ra chuyện gì…”

Chương gia còn chưa dứt lời, lúc này mới giật mình nhìn thấy vết thương trên cổ Từ Thước: “Cháu xem chú nói gì mà, có phải thằng khốn nạn kia làm không, chú phải chặt nó ra để nhắm rượu!”

Từ Thước vốn không có biểu cảm gì, dựng cao cổ áo, rồi nói: “Chuyện hôm nay, tạm thời đừng nói với cô, để cháu về tự mình nói.”

Chương gia thở dài, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.

Nhìn lại Từ Thước, đã nhắm mắt lại.

Chương gia nhanh chóng lấy điện thoại ra, gửi hai tin nhắn WeChat đi.

— [Tìm được Tiểu Thước rồi, nó đi một mình đến địa bàn của Trương Tường.]

— [Khi tôi đến, bọn họ đã bàn xong điều kiện rồi, cụ thể bàn gì, không hỏi ra được.]

Bên kia, trong căn biệt thự sáng đèn của nhà họ Từ, chiếc điện thoại đặt trên bàn bếp sáng lên. Từ Hải Thanh đang trộn nhân thịt trong bếp, tháo găng tay ra, cầm điện thoại lên xem, nụ cười nhạt trên mặt lập tức biến mất.

Từ Hải Thanh đi ra khỏi bếp, rồi nói với người giúp việc đang trông lửa bên trong: “Thím Vương, nhân thịt gần xong, có thể nặn viên được rồi. Tiểu Thước còn nửa tiếng nữa là về, chuẩn bị dọn cơm.”

Thím Vương đáp lời.

Từ Hải Thanh đã đi về phía phòng khách.

Căn phòng rộng rãi được bao phủ trong ánh đèn dịu nhẹ, một không gian ấm cúng. Cách bài trí của căn nhà này rất tinh tế, mang phong cách Trung Hoa cổ điển, không phô trương, nhưng người tinh mắt vừa nhìn là biết giá trị không hề nhỏ, bất kỳ chiếc ghế gỗ mun sẫm màu nào cũng phải có giá sáu chữ số.

Trong ký ức của thím Vương, nữ chủ nhân của căn nhà này, Từ Hải Thanh, rất ít khi cười.

Từ Hải Thanh này sống có lúc kỹ tính có lúc cẩu thả. Bà ấy xử lý chuyện riêng của mình đều cẩu thả, nhưng đối với cháu trai Từ Thước thì tỉ mỉ trong mọi chuyện. Nếu không bà ấy cũng chẳng nuôi ra được Từ Thước có cái tính cách như vậy.

Thím Vương chưa từng gặp ba mẹ Từ Thước, nghe nói đã mất từ lâu, chỉ thấy cách ứng xử của đứa trẻ đó giống hệt Từ Hải Thanh — bề ngoài trông như cậu ấm nhà giàu, cả người toát lên khí chất thanh lịch pha chút nổi loạn, nhưng thực chất bên trong lại như con ngựa hoang đã thoát cương, có trí tuệ, có mục tiêu, có dũng có mưu, đủ quyết đoán, chỉ có điều những việc làm ra thường khiến người ta thót tim.

Từ Hải Thanh đi đến trước cửa kính sát đất, trên kính phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ ăn mặc giản dị trung tính, mái tóc ngắn gọn gàng không hề có chút nữ tính mềm mại nào, chỉ có sự sắc bén và mỏng manh.

Một tay bà ấy cầm điện thoại, tay kia lấy một điếu thuốc ra, thuần thục châm lửa, hút một hơi, rồi nhả ra làn khói mù mịt bám trên kính. Ngón tay của Từ Hải Thanh do dự một lát trên WeChat, cuối cùng chỉ gửi bốn chữ: [Tìm được là tốt.]

Chưa đến mấy giây, Chương gia trả lời: [Tôi luôn cảm thấy, không giữ được Tiểu Thước nữa rồi. Chúng ta có cần làm chút gì đó không?]

Từ Hải Thanh nhìn chằm chằm vào dòng chữ này hồi lâu, chậm rãi gõ một dòng chữ: [Không cần, chuyện thằng nhóc muốn làm, ai ngăn cho nổi.]


Bình luận

Bình luận về bài viết này