“Đây là cái gì vậy?”

Bùi Linh Linh lẩm bẩm một câu, vì kinh hãi mà giọng nói của cô cũng run rẩy.

Tại sao hình dạng bên trong quả trứng này lại giống với bức tượng đồng được gửi kèm đến vậy? Thứ này rốt cuộc là đồ thủ công kỳ quái do con người tạo ra, hay là sinh vật sống thật sự?

Sao có thể là sinh vật sống thật sự được? Bùi Linh Linh vẫn không thể tin được, cô càng không hiểu nổi ai lại gửi thứ này cho cô.

Chất lỏng màu nâu trong suốt trong bình rất trong, có thể nhìn thấy rõ ràng thứ bên trong, cái này khiến Bùi Linh Linh liên tưởng đến rượu thuốc.

“Còn dùng loài kỳ lạ này để ngâm rượu thuốc nữa sao?”

Cô cau mày nhìn thứ trong tay suy nghĩ một hồi, sau đó mới đặt cái bình lên bàn trà trước mặt, rồi lại cầm điện thoại lên.

Bùi Linh Linh hơi do dự có nên nói với Hoàng Hiểu Ngọc hay không.

Một lát sau, cô vẫn soạn một đoạn tin nhắn dài miêu tả sự việc, Hoàng Hiểu Ngọc lập tức trả lời ngay.

Hoàng Hiểu Ngọc: [Có phải hồi cấp 3 cậu đắc tội với ai không, nên người ta mới cố tình gửi thứ này cho cậu vào dịp tốt nghiệp.]

Bùi Linh Linh: [Không đến mức đó chứ…]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cậu chụp mấy tấm ảnh cho mình xem.]

Bùi Linh Linh cũng không lề mề, nhanh chóng dùng điện thoại chụp bức tượng đồng và bình thủy tinh 360 độ toàn diện rồi gửi cho Hoàng Hiểu Ngọc.

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cậu đợi chút nhé.]

Mấy phút sau, Hoàng Hiểu Ngọc mới gửi tin nhắn lại.

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cậu biết đấy, ba mình là bác sĩ, mình vừa cho ông ấy xem thứ trong bình đó, ông ấy nói chắc chắn là đồ nhân tạo, chắc là loại đồ thủ công kỳ quái. Còn bức tượng đồng đó, mình dùng hình ảnh tìm kiếm trên Baidu thì phát hiện ra cái này.]

Bùi Linh Linh cảm thấy mình quá ngốc, sao cô lại quên mất còn có chức năng tìm kiếm bằng hình ảnh chứ?

Hoàng Hiểu Ngọc gửi đến mấy tấm ảnh.

Đó là đủ loại mặt nạ bằng đồng, hình dáng rất giống với phần đầu của bức tượng đồng mà cô nhận được.

Hoàng Hiểu Ngọc: [Những mặt nạ bằng đồng này là đồ đồng được khai quật ở Tam Tinh Đôi. Nhưng bên trong không có cái nào giống hệt với cái của cậu, phần lớn đều là mặt nạ, cho dù có thân thể cũng không phải thân rắn, cái của cậu hơi giống như được ghép lại. Di vật Tam Tinh Đôi có giá trị rất cao, món nào cũng có tên tuổi, cho nên cái trong tay cậu chắc chắn là đồ thủ công nhái.]

Bùi Linh Linh im lặng, rốt cuộc là kẻ nào thiếu đạo đức lại gửi cho cô hai thứ ghê tởm như vậy?

Hoàng Hiểu Ngọc: [Haiz, hãy tin vào khoa học đi, làm gì có nhiều thứ linh tinh thế.]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Quay lại chuyện chính, cậu vẫn chưa nói chuyện lúc trước là sao? Chính là chuyện chủ nhà của cậu ấy.]

Bùi Linh Linh: [Chắc là mình đã sống chung với người chết hơn nửa năm.]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Kỳ lạ vậy hả? Nhưng nếu bà Lưu thật sự chết ở nhà hơn nửa năm, sao cậu ở đó mà không phát hiện ra chứ? Với cả bây giờ là mùa hè, mấy ngày chúng ta thi đại học, Sơn Thành đúng lúc nóng nhất, thi thể để đó chẳng phải hai ba ngày là bốc mùi rồi à?]

Bùi Linh Linh: [Chẳng lẽ mình gặp ma rồi sao, mà… thật ra mình đã phát hiện ra manh mối. Lúc đó mình cứ ngửi thấy mùi hôi kỳ lạ thoang thoảng, muốn tìm lại không thấy, cho nên mình đang nghĩ có khả năng nào… cấu trúc phòng ngủ của bà Lưu giống như kim tự tháp không? Vô tình đạt được hiệu quả bảo quản thi thể?]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cậu chắc chắn nửa năm nay cậu chưa gặp bà Lưu sao?]

Bùi Linh Linh: [Hình như là không.]

Bùi Linh Linh thật sự không nhớ rõ lắm, cả năm lớp 12, cả lớp ngay cả học sinh học kém nhất cũng chỉ nghĩ đến chuyện học, rất nhiều chi tiết trong cuộc sống cô không hề để ý.

Hoàng Hiểu Ngọc: [Hay là vậy đi, ngày mai mình đi cùng cậu đến đồn cảnh sát nhé.]

Bùi Linh Linh lập tức đồng ý, gần đây ba mẹ cô đều đi công tác, cô cũng khá ngại đến đồn cảnh sát một mình, giờ thì tốt rồi, có người đi cùng cô rồi.

Hơn nữa Bùi Linh Linh không chắc gói hàng cô nhận được có liên quan đến bà Lưu hay không, cô quyết định ngày mai đến đồn cảnh sát sẽ mang những thứ này đi hỏi xem.

Bùi Linh Linh cố nén sự khó chịu trong lòng, bỏ bức tượng đồng và cái bình vào thùng hàng, cô quyết định tạm thời cất những thứ này vào tủ đồ linh tinh.

Trong nhà không có ai, xung quanh yên tĩnh, cộng thêm trời mưa bên ngoài, ánh sáng tối tăm mờ ảo khiến bầu không khí xung quanh có chút âm u kỳ lạ.

Bùi Linh Linh vỗ vỗ mặt mình, tự an ủi: “Đừng suy nghĩ lung tung, không sao đâu!”

Cô hít sâu một hơi, đi vào phòng ngủ, mở máy tính bắt đầu chơi game, tạm thời quên chuyện này đi.

Trời dần tối, màn hình máy tính phát ra ánh sáng lờ mờ, có hơi chói mắt, Bùi Linh Linh đứng dậy bật đèn phòng ngủ rồi lại chơi game một lúc. Trời đã tối hẳn, cô rửa mặt chuẩn bị đi ngủ, dù sao sáng mai còn phải dậy sớm đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra.

Cô vừa nằm xuống giường, lập tức nghe thấy tiếng cửa phòng khách bên ngoài, là tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa, “cạch” một tiếng mở khóa.

Hôm nay Bùi Linh Linh đã trải qua không ít chuyện kỳ lạ, đột nhiên lại như vậy, cô cực kỳ bối rối. Trong đầu bắt đầu suy nghĩ lung tung, lúc thì nghĩ có phải kẻ bắt cóc đến rồi không, lúc thì nghĩ có thể sắp gặp ma rồi.

Ngay sau đó, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, khuôn mặt Hoàng Hiểu Ngọc đột ngột phóng đại.

“Y Lãnh Lãnh! Surprise!”

Bùi Linh Linh có biệt danh là “Y Lãnh Lãnh”, chuyện này không thể trách cô, học sinh tiểu học đúng là mù chữ nhiều quá, có thể họ biết chữ “Y” và “Lãnh”, nhưng không nhiều người biết chữ “Bùi” và “Linh”. Học sinh tiểu học cũng thích đọc chữ một nửa, nhìn thấy ba chữ “Bùi Linh Linh” thì rất tự nhiên gọi thành “Y Lãnh Lãnh”, tình huống này còn thường xuyên xảy ra, lâu dần Bùi Linh Linh cứ vậy có biệt danh này.

“Sao cậu lại đến đây?”

Vì Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc rất thân thiết, thêm việc cô ra ngoài lại hay quên mang chìa khóa, dạo này ba mẹ cô đi công tác nên cô đưa chìa khóa dự phòng cho Hoàng Hiểu Ngọc.

“Mình đến xem rắn con nhà cậu.”

“Cậu gọi thứ đó là rắn con hả?” Bùi Linh Linh vừa lắc đầu vừa vén chăn xuống giường.

Phòng ngủ bật điều hòa nhưng phòng khách thì không, vừa mở cửa đã có luồng hơi nóng ẩm ập vào mặt.

Bùi Linh Linh bật đèn phòng khách, tủ đồ linh tinh ở cạnh tủ giày, cô kéo thùng hàng ra, kéo đến trước mặt Hoàng Hiểu Ngọc: “Đây, cậu xem đi.”

Hoàng Hiểu Ngọc cũng không khách sáo, cô ấy mở thùng hàng, đưa tay vào lấy cái bình đựng trứng ra, sau đó bắt đầu tặc lưỡi kinh ngạc.

“Cậu nói xem, phải có tâm lý như thế nào mới có thể làm ra thứ này chứ?”

“Mình cũng rất muốn biết đây.”

Hoàng Hiểu Ngọc cầm bình thủy tinh, soi dưới ánh đèn chùm lớn trong phòng khách một hồi cũng không nhìn ra được gì: “Cậu định làm gì?”

“Đương nhiên là ngày mai tiện thể mang cho cảnh sát xem, ai biết có phải tên biến thái nào để ý đến mình không.”

Hoàng Hiểu Ngọc gật đầu tỏ vẻ đồng tình, cô ấy nhét cái bình trở lại thùng, tay lại mò mẫm bên trong, lấy bức tượng đồng ra.

Cô ấy chăm chú quan sát, một lúc sau quay đầu nhìn sang: “Sao mình lại thấy nó khá nghệ thuật nhỉ?”

Bùi Linh Linh lộ vẻ mặt ghét bỏ: “Cậu không thấy ghê tởm à?”

“Cũng hơi hơi, nhưng đây chỉ là một bức tượng đồng thôi mà, lại còn là đồ nhái, nhìn là biết đồ giả, kỳ quái thì kỳ quái, vẫn có thể chấp nhận được.”

Bùi Linh Linh mím môi, cô vẫn nhớ lúc chiều nay vừa cầm bức tượng đồng này lên, cảm giác ghê tởm bất thường mãnh liệt đến mức khiến tim cô đập nhanh, nhưng nhìn Hoàng Hiểu Ngọc bây giờ thì có vẻ cô ấy không hề bị ảnh hưởng.

Chẳng lẽ là do lúc đó cô vừa nghe tin bà Lưu mất nên bị bầu không khí dọa sợ sao?

Hoàng Hiểu Ngọc xem một lúc cũng không còn hứng thú lắm, cô ấy đặt đồ trở lại thùng, lại kéo thùng hàng về tủ đồ linh tinh, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Bùi Linh Linh: “Chuyện chủ nhà cũ của cậu, không lẽ thật sự là gặp ma rồi sao.”

“Mình cũng không rõ nữa, chỉ thấy rất kỳ lạ, nói ra chắc chẳng ai tin…”

“Thôi bỏ đi.” Hoàng Hiểu Ngọc thở dài, cũng không nói nhảm nữa: “Đi ngủ thôi, mai còn phải đến đồn cảnh sát nữa, biết đâu cảnh sát có thể cho chúng ta một lời giải thích hợp lý.”

Bùi Linh Linh nhìn Hoàng Hiểu Ngọc im lặng một lúc: “Cậu định chen chúc ngủ với mình trên một chiếc giường à?”

“Chẳng lẽ cậu để mình ngủ sofa?”

Giường của Bùi Linh Linh là giường đôi 1m5, hai cô gái ngủ cũng không đến nỗi quá chật chội.

Học sinh đang trong kỳ nghỉ, thường xuyên vì quá rảnh rỗi mà sinh ra triệu chứng mất ngủ nhẹ, Bùi Linh Linh cũng không thoát khỏi lời nguyền này, cộng thêm hôm nay xảy ra hơi nhiều chuyện kỳ lạ, cô không kìm được suy nghĩ lung tung nên càng thêm khó ngủ.

Trái lại Hoàng Hiểu Ngọc bên cạnh thì gần như vừa chạm giường đã ngủ.

Nghe tiếng ngáy của Hoàng Hiểu Ngọc, Bùi Linh Linh: “…”

Cô nhẹ nhàng xoay người, quay mặt về phía cửa sổ phòng ngủ. Cửa sổ đó đối diện với sân trong của khu chung cư, có vài tia sáng vàng mờ nhạt của đèn đường chiếu vào, in bóng những cành cây, xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, hắt lên tường phòng ngủ.

Cành cây chằng chịt như những móng vuốt, mọc um tùm rất tùy ý.

Bùi Linh Linh không ngủ được, cô bắt đầu dùng ánh mắt phác họa theo bóng cành cây, vẽ một lúc, cô đột nhiên dừng lại, một ý nghĩ kỳ lạ xuất hiện trong đầu.

Tại sao những cành cây này không có lá, tất cả đều trơ trụi.

Sơn Thành là một thành phố kỳ lạ, cây cối ở đây vào mùa thu và mùa đông sẽ không khô héo rụng lá, mùa đông ở đây cũng không có tuyết rơi. Đến đầu xuân lá cây mới bắt đầu chuyển vàng và rụng xuống, biến mùa xuân thành sắc màu của mùa thu đông, nhưng đến đầu hè lại nhanh chóng mọc ra lá mới.

Bây giờ là tháng 7, cành cây không thể nào trơ trụi như vậy, chẳng lẽ là do hôm nay mưa quá to, đánh rụng hết lá cây rồi sao?

Bùi Linh Linh mở to mắt, cố gắng nhìn rõ toàn bộ cành cây bên ngoài cửa sổ qua lớp rèm. Hình như có gió thổi qua, cành cây trần trụi bị gió thổi lay động nhưng góc độ lay động lại rất kỳ lạ, giống như một loại chi mềm mại nào đó đang vươn ra.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Bùi Linh Linh lập tức cứng đờ, cô nhớ đến tư thế vặn vẹo của bức tượng đồng, nhớ đến cơ thể dị dạng của đứa trẻ quái dị trong quả trứng…

Là cô bị ảo giác sao? Hay là bây giờ cô đang nằm mơ?

Cô nhìn chằm chằm vào bóng cành cây, lại phát hiện những cành cây đan xen đó không còn động đậy nữa, yên tĩnh như thể những gì cô nhìn thấy trước đó chỉ là ảo giác.

Bùi Linh Linh nín thở nằm nghiêng trên giường, các giác quan vì căng thẳng mà được phóng đại vô hạn, cô theo bản năng bắt đầu lắng nghe âm thanh bên ngoài.

Hôm nay trời mưa, không biết chỗ nào bên ngoài đọng nước tạo ra tiếng tí tách nhỏ nhẹ, hoặc cũng có thể ống điều hòa nhà ai bị hỏng, đây chỉ đơn thuần là nước máy điều hòa.

Xung quanh rất yên tĩnh, là kiểu yên tĩnh chỉ có vào nửa đêm về sáng. Bây giờ chưa muộn, bình thường vào giờ này, quán mạt chược ở góc lầu hẳn là đang náo nhiệt, nhưng hôm nay Bùi Linh Linh không nghe thấy tiếng xóc bài, cũng không nghe thấy tiếng các bác các cô nói chuyện lớn tiếng.

Chuyện này khiến cô càng thêm bất an.

Nhất định là có vấn đề ở đâu đó…

Cô mơ hồ cảm thấy cành cây bên ngoài cửa sổ như gần cô hơn một chút, bóng cành cây hắt lên chăn của cô như vô số con rắn khổng lồ đang quấn lấy cô.

Bùi Linh Linh không thể kiềm chế được cảm giác ghê tởm kỳ lạ, cô muốn ngồi dậy bật đèn, nhưng cô nhanh chóng phát hiện ra một chuyện rất đáng sợ.

Cô không cử động được!

Trong khoảnh khắc này, cô vô cùng chắc chắn, mình nhất định đã ngủ rồi, tình huống hiện tại là bị bóng đè, hay nói cách khác, cô nằm mơ thấy mình đang bị bóng đè.

Cho dù biết đây là mơ, Bùi Linh Linh cũng không thể khống chế được nỗi sợ hãi trong lòng.

Hoàng Hiểu Ngọc phía sau yên tĩnh đến mức quá đáng, ngay cả tiếng thở đều đều cũng ngừng lại, Bùi Linh Linh nghi ngờ mình đã bước vào một thế giới khác.

Đột nhiên, cô cảm thấy dường như có người đứng bên cạnh giường, cô nằm nghiêng quay lưng về phía mép giường nên hoàn toàn không nhìn thấy cảnh tượng phía sau. Cô chỉ có thể mơ hồ cảm thấy có một cái bóng đứng sau lưng, sát gần cô, cô thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi lạnh từ thứ đó và một mùi tanh nào đó, đó hình như là… mùi máu!

Một thứ lạnh lẽo, nhớp nháp bất ngờ chạm vào gáy cô, cảm giác đó rất kỳ lạ, ẩm ướt, mềm nhũn, khiến cô liên tưởng đến thịt lợn chết… hoặc là xúc tu.

Không đúng! Là rắn!

Thứ đó như có sinh mệnh, nằm úp trên gáy cô, sau đó lại men theo cổ cô từ từ bò lên mặt cô. Da đầu Bùi Linh Linh tê dại, cô cảm thấy một cảm giác buồn nôn lạnh lẽo nhưng cô không cử động được, cũng không thể phản kháng.

Ngay sau đó, phần đầu trơn trượt vòng qua cổ cô, men theo mặt cô, chọc vào khóe môi cô.

Thứ đó đang chui vào miệng cô!

Bùi Linh Linh nổi da gà khắp người, cô liếc mắt nhìn thấy thứ đang chui vào miệng cô lúc này lại chính là đứa trẻ kỳ lạ cuộn tròn trong vỏ trứng! Đầu người mình rắn, mềm mại dị dạng. Đứa trẻ như nhận thấy ánh mắt của cô, nó hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt lồi ra ngoài vừa vặn nhìn thẳng vào Bùi Linh Linh.

Nó như thể đang cười một cách âm hiểm.

Bùi Linh Linh sợ đến ngây người, cô mím chặt miệng nhưng không mấy hiệu quả, đầu đứa trẻ nhanh chóng cọ mở môi cô, chạm vào răng cửa cô. Bây giờ cô không cử động được, răng không ở trạng thái cắn chặt, đứa trẻ kỳ dị đó nhanh chóng tìm được lối vào, từ kẽ răng cô chui vào khoang miệng cô, đè lên lưỡi cô.

Trơn trượt, lạnh lẽo, mang theo mùi tanh hôi và hơi tanh máu, thứ đó không hề quan tâm đến ý muốn của Bùi Linh Linh, men theo cổ họng cô chui vào thực quản cô, nó không dừng lại mà tiếp tục chui vào trong.

Bùi Linh Linh bắt đầu buồn nôn theo phản xạ sinh lý, nhưng cô không cử động được, cảm giác ghê tởm đó cứ nghẹn lại trong cổ họng.

Rất nhanh nó đã chui tọt vào miệng cô, men theo thực quản trượt vào dạ dày cô. Quá trình này nhìn thì nhanh nhưng lại chậm đến mức khiến người ta tuyệt vọng, khi đoạn đuôi rắn cuối cùng biến mất trong cổ họng cô, Bùi Linh Linh hoàn toàn suy sụp.

Trong khoang miệng trống rỗng nhưng mùi tanh máu hôi thối lại mãi không tan đi, cô muốn nôn, nhưng lại nằm cứng đờ không cử động được.

Không biết qua bao lâu, cô đột ngột ngồi bật dậy trên giường, loạng choạng xuống giường, vịn tường bắt đầu nôn khan dữ dội. Cũng vào lúc này, bầu không khí xung quanh như đột nhiên bị phá vỡ, cảm giác yên tĩnh kỳ lạ biến mất, thế giới như trở lại quỹ đạo bình thường.

Hoàng Hiểu Ngọc bị tiếng Bùi Linh Linh đánh thức, cô ấy sợ hãi ngồi dậy: “Cậu sao vậy?”

Giọng nói của cô ấy vẫn còn mang theo sự mơ màng chưa tỉnh ngủ.

Bùi Linh Linh không nói được câu nào, chỉ không ngừng nôn khan, một lúc sau, cô nôn hết nước chua trong dạ dày ra.

Hoàng Hiểu Ngọc bật đèn phòng ngủ, cô ấy nhanh chóng đi đến bên cạnh Bùi Linh Linh: “Cậu sao thế? Ăn phải đồ gì hỏng à? Có cần đến bệnh viện không?”

Bùi Linh Linh khó khăn lắc đầu, Hoàng Hiểu Ngọc cẩn thận đỡ Bùi Linh Linh vào nhà vệ sinh.

Một lúc lâu sau, Bùi Linh Linh mới ra khỏi nhà vệ sinh, sắc mặt rất khó coi.

“Rốt cuộc cậu sao vậy?”

Bùi Linh Linh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Bây giờ là mấy giờ?”

“4 rưỡi sáng.”

Bùi Linh Linh cau mày, xem ra vừa rồi cô thật sự nằm mơ, lúc họ lên giường là 11 rưỡi tối, trong ấn tượng của cô, cô không nằm lâu như vậy.

Vậy mà cô lại mơ thấy giấc mơ ghê tởm như vậy…

“Mình vừa mơ thấy đứa trẻ trong quả trứng chui vào miệng mình.”

Hoàng Hiểu Ngọc im lặng, cô ấy nhìn Bùi Linh Linh một lúc, đột nhiên đứng dậy đi ra phòng khách bật đèn, đến bên tủ đồ linh tinh, kéo thùng hàng ra. Cô ấy đưa tay vào trong mò mẫm, nhanh chóng lấy cái bình thủy tinh ra.

Chỉ thấy trong bình thủy tinh đựng đầy chất lỏng màu nâu trong suốt, quả trứng bên trong đã vỡ làm đôi, đứa trẻ dị dạng vốn cuộn tròn bên trong đã không cánh mà bay.


Bình luận

4 bình luận cho “Chương 2: Rắn con”

  1. vờ lờ truyện bánh cuốn thế sốp ơi

    Đã thích bởi 1 người

  2. bộ này có nam9 khum ạ 🫣🫣 có tuyến tình cảm giữa nam nư9 khum ạ🥺🥺

    Đã thích bởi 1 người

    1. Có nha bạn, có nam 9

      Thích

      1. dạaaaa 🫶🏻🫶🏻🫶🏻 em hóng truyện nhà sốp lắm ạ 👅😋😋😋

        Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này